1.099 chữ · ~8 phút đọc
Hoàng Hách ngay thẳng không sợ, như thể không hề để ý đến việc tên bảo vệ đang tiến lại gần. Anh nhìn người trung niên, cười khẩy một tiếng, giơ tay lên định giáng cho hắn một cái tát.
“Hỗn láo!”, tên bảo vệ thấy động tác của Hoàng Hách, dừng bước lại rồi giơ chân lên đá vào hông của Hoàng Hách.
Ánh mắt Hoàng Hách động một cái, rất bất ngờ. Thân thủ của tên bảo vệ này lợi hại quá, tốc độ của cú đá kia cực nhanh, thậm chí không kèm theo chút tiếng gió nào, nhìn đã thấy sắp đá lên người Hoàng Hách.
Đúng lúc này, bàn tay định tát người trung niên kia của Hoàng Hách đột nhiên rụt lại, sau đó giơ ngón tay ra điểm lên bàn chân đang đá tới của tên bảo vệ.
Tên bảo vệ có hơi không biết phân biệt phải trái, Hoàng Hách cũng không định nương tay, cú điểm huyệt này mang theo một luồng chân khí.
Trong phút chốc, ngón tay Hoàng Hách điểm mạnh vào đáy giày của tên bảo vệ.
Người trung niên mặt rỗ thấy Hoàng Hách lại cùng ngón tay để ấn vào bàn chân bảo vệ liền cười khẩy, chửi thầm Hoàng Hách là đồ ngu xuẩn. Một ngón tay lại muốn chống lại được cú đá của bảo vệ ở đây, đúng là hoang tưởng! Hắn từng nhìn thấy tận mắt bảo vệ ở đây chỉ một cú đá đã khiến người đàn ông làm loạn bay ra cả mét, cũng đủ thấy được lực lượng của bảo vệ ở đây mạnh đến mức nào.
“Ha ha, ai bảo mày tinh tướng!”, trong lòng người trung niên mặt rỗ thầm nguyền rủa: “Cho mày gãy ngón tay luôn!”.
Nhưng còn chưa chờ cho hắn vui hoàn toàn, cảnh tượng sau đó khiến hắn phải há hốc mồm. Chỉ thấy sau khi ngón tay của Hoàng Hách chạm vào đáy giày của tên bảo vệ, chỉ nghe thấy “á” một tiếng, cơ thể tên bảo vệ thế mà lại bay ngược về phía sau một hai mét, sau đó ngã xuống đất, hai tay ôm lấy bàn chân vừa bị Hoàng Hách điểm vào, mãi không bò dậy được.
“Á, chân của tôi...”, tên bảo vệ ngã xuống đất, cắn răng kêu lên, cơn đau đớn mãnh liệt khiến các đường gân xanh trên mặt hắn lộ rõ. Nhưng tên bảo vệ có đau đớn đến đâu thì hắn cũng không có bất cứ tiếng kêu gào thảm thiết nào, có thể thấy được ý chí của hắn kiên định đến mức nào.
Hoàng Hách nhìn bộ dạng cắn răng chịu đau của tên bảo vệ, trong lòng cũng hơi ngạc nhiên. Cú điểm chỉ vừa rồi anh dùng cả chân khí, hơn nữa anh còn điểm trúng một huyệt quan trọng trong lòng bàn chân của tên bảo vệ, khiến cơn đau đớn mạnh lên gấp nhiều lần. Trong tình huống đó tên bảo vệ vẫn nín nhịn không kêu thành tiếng, cũng thấy được nghị lực của hắn vô cùng mạnh mẽ.
“Sao có thể...”, người trung niên mặt rỗ há hốc miệng, lúc này kể cả nhét một quả táo vào miệng của hắn cũng vô cùng đơn giản.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
“Giờ xem còn ai đến cứu ông!”, Hoàng Hách cười khẩy một tiếng, giơ tay giáng luôn cái tát mạnh.
Ngay lập tức, mặt người trung niên mặt rỗ đỏ cả một mảng, vết tay năm ngón hiện rõ mồn một.
“Mày dám đánh tao thật à”, người trung niên mặt rỗ căm thù nhìn Hoàng Hách, rồi gọi mấy tên bảo vệ khác: “Chúng mày đều mắt mù hết cả rồi à, không thấy tao bị người ta đánh sao?”.
Mặt những tên bảo vệ khác lập tức sầm lại. Đúng thật, bảo vệ trật tự ở đây là trách nhiệm của bọn họ, nhưng người trung niên này ăn nói thực sự rất khó nghe. Đám bảo vệ đều là thanh niên trẻ, ai nấy đều hừng hực khí thế, làm sao chịu nổi những tiếng quát tháo như vậy của người trung niên chứ.
Thế là đám bảo vệ này đều hiểu ý nhau cùng đến kiểm tra tên bảo vệ vừa bị Hoàng Hách điểm huyệt, còn không hề để ý đến yêu cầu của người trung niên kia.
“Đám rác rưởi, tao sẽ tố cáo chúng mày!”, người trung niên mặt rỗ thấy đám bảo vệ mặc kệ mình, lập tức lớn tiếng quát tháo.
Hoàng Hách lạnh lùng nhìn người trung niên, trong mắt đầy vẻ coi thường. Người có tố chất thấp nhiều khi kể cả có đúng thì cũng chẳng có ai giúp cả.
“Đủ rồi, đây là chợ đá thô chứ không phải nơi để mấy người làm loạn!”, đúng lúc này, một giọng nói vô cùng nghiêm túc vang lên, chỉ thấy một ông lão hai tay chắp sau lưng đang đi tới.
Hoàng Hách nhìn thấy người này, trong ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên, ông lão này không phải ai khác, chính là người vừa nhiệt tình giới thiệu cho Hoàng Hách.
Thấy ông lão xuất hiện, mấy tên bảo vệ ngoài tên bị Hoàng Hách điểm huyệt vào chân ra, những tên còn lại đều cung kính đứng lên, nói với ông lão: “Sếp!”.
Cái gì, ông ấy chính là ông chủ của chợ đá thô này, là người lập ra con phố ngọc bích này sao?
Không chỉ Hoàng Hách ngạc nhiên, mà những người còn lại trong chợ đá thô cũng đều kinh ngạc. Một nhân vật truyền kỳ lập ra con phố ngọc bích thế mà lại là một ông lão bình thường như vậy.
“Cái gì, buồn cười chết mất!”, người trung niên nghe thấy liền ha ha cười lớn: “Trông bộ dạng ăn mặc khổ sở của cậu ta, kể cả có mua được viên đá thô thì cũng là loại đá vụn rẻ tiền nhất”.
“Có những lúc đá vụn cũng có thể cược lãi đấy!”, ông lão vẫn nhẹ nhàng nói, ánh mắt lại như không nhìn về người trung niên đó.
“Hừ, nếu cậu ta dùng đá vụn mà cược lãi, thì tôi... tôi sẽ uống chậu nước này luôn!”, vừa nói hắn chỉ vào một chậu nước đặt bên cạnh máy cắt đá.
“Ồ, là ông nói đấy nhé”, thấy vẻ thề thốt chắc nịch của người trung niên, Hoàng Hách đột nhiên tiếp lời: “Tôi cược lãi thì ông uống nó đi!”.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng - Diệp Hy Nguyệt - Lục Lãnh Phong
424 ch
Sự Lựa Chọn Của Em Chỉ Có Thể Là Tôi - Lâm Sa
30 ch
Chàng Rể Bí Ẩn
150 ch
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang - Kim Phi
866 ch
Phải Yêu Em Suốt Đời Anh Biết Chưa
71 ch
Chàng Rể Phi Thường Của Tôi - Tô Lạc (FULL)
30 ch
Một Thai Bốn Bảo, Mommy Bà Trùm Cưng Chiều Vô Đối
713 ch
Cưng Chiều Ảnh Hậu: Bắt Cô Vợ Nhỏ Về Nhà!
112 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.