5.224 chữ · ~35 phút đọc
Sáng hôm sau, lúc sáu giờ bốn mươi, Hứa Thanh Hòa tỉnh giấc ngay từ tiếng gọi đầu tiên của Thời Ôn Lễ.
Vừa buồn ngủ lại vừa phấn khích.
Sau khi rửa mặt xong, đầu óc cô mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Tối qua, vì thời gian muộn quá rồi, sau khi hai người quyết định kết hôn chớp nhoáng và đi đăng ký kết hôn thì cũng không nói chuyện thêm gì nhiều.
Khi cô từ phòng tắm bước ra, Thời Ôn Lễ đã đóng gói xong bữa sáng.
Món anh làm cho cô hôm nay là bánh mì sandwich.
“Tối qua mấy giờ em mới ngủ được?” Anh vừa mặc áo khoác, vừa nhìn cô hỏi.
Hứa Thanh Hòa thong thả quấn khăn quàng cổ, chính cô cũng không biết chính xác ngủ lúc mấy giờ: “Nói chuyện với anh xong là em không xem điện thoại nữa.”
Tối qua, sau khi đồng ý chuyện gặp mặt phụ huynh rồi đi đăng ký kết hôn, Thời Ôn Lễ vô thức nhận ra rằng, kết hôn chớp nhoáng cũng sẽ có những điều tiếc nuối: “Nếu kết hôn chớp nhoáng thì việc cầu hôn sẽ vô cùng vội vàng.”
Nếu cứ tiến triển từng bước một như hiện tại, đợi đến tầm tháng Tư, tháng Năm công khai thì tình cảm của hai người khi đó chắc cũng đã ổn định. Khi ấy, anh có thể chuẩn bị cho cô một buổi cầu hôn, tuy chẳng dám nói là hoành tráng nhưng chắc chắn sẽ khiến cô hạnh phúc.
Nhưng một khi đã kết hôn chớp nhoáng, mà cô lại quyết định tạm thời chưa công khai, anh có chuẩn bị cũng khó mà chuẩn bị cho chu đáo được.
Nghe anh nói vậy, Hứa Thanh Hòa thấy vô cùng rung động trước lời cầu hôn của anh.
Được anh tỏ tình trước mặt bao nhiêu người, nghĩ đến thôi đã thấy ngập tràn hạnh phúc.
Nhưng một khi đã lựa chọn kết hôn chớp nhoáng, cô không thể cái gì cũng muốn.
“Em đã tưởng tượng cảnh anh cầu hôn rồi, ngày hôm đó em chắc chắn sẽ cực kỳ, cực kỳ hạnh phúc. Nên cứ coi như anh đã cầu hôn rồi đi.”
Thời Ôn Lễ bật cười, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy một cách nói mới mẻ đến vậy: “Chuyện này sao có thể coi như đã cầu hôn xong được?”
Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến giờ phải xuất phát: “Đi thôi, trên đường nói tiếp.”
Hứa Thanh Hòa bỏ bữa sáng vào trong túi xách rồi đi ra cửa. Một tay cô khoác túi đút sâu vào túi áo phao, tay còn lại vừa định vươn ra khoác tay Thời Ôn Lễ thì anh đã đưa tay qua, nắm chặt lấy tay cô.
Hứa Thanh Hòa thầm hít một hơi sâu để bình ổn lại nhịp thở, rồi nhắc đến chuyện gặp mặt phụ huynh: “Trước khi đăng ký kết hôn thì không cần gặp đâu ạ. Bố mẹ em bảo rồi, kết hôn là chuyện của hai chúng ta, không cần bất kỳ ai đồng ý cả.”
Thời Ôn Lễ nói: “Sống cùng một khu chung cư, nhất định phải gặp một lần.”
Bước vào trong thang máy, anh bàn bạc với cô về thời gian cụ thể để đi đăng ký kết hôn.
“Chọn một ngày trước Tết hay là để qua Tết?” Anh nghiêng đầu nhìn cô.
Hứa Thanh Hòa không cần suy nghĩ: “Trước Tết ạ.”
Dù có chút ngượng ngùng khó mở lời, nhưng cô không hề có ý định che giấu: “Ngày 28 Tết anh chuyển nhà rồi, nếu đăng ký kết hôn thì sẽ không phải ở riêng với anh nữa. Sống cùng nhau, mỗi ngày gặp mặt nói chuyện đều thuận tiện, tan làm cũng không ai phải đặc biệt chờ ai.”
Những điều cô vừa nói cũng chính là nỗi bận lòng trước đó của Thời Ôn Lễ: “Vậy thì đăng ký kết hôn trước khi chuyển nhà nhé. Buổi trưa lúc nào rảnh, anh sẽ chọn một ngày thật thích hợp.”
Hứa Thanh Hòa khẽ đáp: “Dạ.”
Giống như cái ngày đầu tiên hai người nắm tay nhau, trong không gian khép kín, nhịp tim âm thầm đập nhanh hơn.
Một tuần trước, có nằm mơ cô cũng không dám tưởng tượng rằng mình và Thời Ôn Lễ lại có thể hoàn thành những việc đại sự như xem mắt, gặp mặt phụ huynh, rồi đăng ký kết hôn chỉ trong vòng một tháng.
Trên đường đến bệnh viện, cô quay sang nói với Thời Ôn Lễ cuốn tiểu thuyết ngôn tình tối qua phải đổi tên mất rồi.
Thời Ôn Lễ thuận theo lời cô mà hỏi, định đổi thành tên gì.
Cô bảo: Đổi thành “Nhật ký cuộc sống hôn nhân bí mật của tôi và Phó trưởng khoa Thời”.
Thời Ôn Lễ khẽ bật cười thành tiếng.
Sau câu nói đùa, bầu không khí ngượng ngùng giữa hai người kể từ lúc quyết định kết hôn chớp nhoáng cho đến tận khoảnh khắc này cuối cùng cũng được xoa dịu.
Đến bãi đỗ xe của bệnh viện, Thời Ôn Lễ vừa đỗ xe xong thì cửa chiếc xe ở ô chéo đối diện cũng được đẩy ra từ bên trong. Khương Dương bước một chân dài xuống đất, người còn chưa kịp đứng thẳng dậy thì giọng nói đã truyền tới: “Anh Thời, chào buổi sáng.”
Hứa Thanh Hòa đành phải thản nhiên xuống xe, vờ như không có chuyện gì xảy ra mà cất tiếng chào: “Hôm nay đi sớm thế?”
“Haiz, đừng nhắc nữa, nhờ công lao của bố em đấy. Sáng sớm tinh mơ đi ngang qua cửa phòng em nghe điện thoại, giọng to quá làm em tỉnh cả giấc.”
Nếu không thì anh ta vẫn có thể ngủ thêm được mười phút nữa.
Khương Dương ngáp một cái, xách một túi bánh mì gối bước xuống xe.
Anh ta hoàn toàn không có chút phản ứng nào trước việc Hứa Thanh Hòa bước xuống từ xe của Thời Ôn Lễ.
Ba người cùng đi về phía tòa nhà tổng hợp, Khương Dương đi vào chính giữa hai người.
“Anh Thời, em mới lập một cái nhóm chat để mừng anh chuyển nhà đấy, cũng thông báo cho bọn họ biết ngày anh chuyển nhà rồi.”
“…..”
“Anh cứ việc dọn đến ở thôi, những việc khác để em lo.”
Thời Ôn Lễ không có trong nhóm chat đó, bèn hỏi: “Cậu thông báo cho những ai rồi?”
Khương Dương: “Mấy người hôm đưa dâu, còn có cả phù rể của sếp Mẫn nữa.”
Anh ta lập tức quay sang hỏi Hứa Thanh Hòa: “Chị, chắc chị vẫn chưa biết anh Thời chuyển nhà hôm nào đâu đúng không?”
“Biết chứ. Phó trưởng khoa Thời nói với tôi rồi.”
Đúng là bạn bè tốt có khác, nhanh vậy đã biết rồi.
“Chị ơi, hôm đó chị có bận đến mấy cũng phải đến góp vui nhé.”
Anh ta đang muốn làm mai cho cô.
Hứa Thanh Hòa mỉm cười nói: “Phó trưởng khoa Thời mừng tân gia, chắc chắn phải đến rồi.”
Cô chuyển chủ đề, hỏi tình hình hiện tại của bố Đào Hàm thế nào rồi.
Khương Dương: “Vẫn chưa tỉnh ạ. Nhưng các chỉ số sinh tồn khá là ổn định.”
Hứa Thanh Hòa bỗng nhớ ra chuyện này mình vẫn chưa nói cho Thời Ôn Lễ.
Cô hơi nghiêng người, nhìn qua người Khương Dương để hướng về phía anh: “Phải rồi, Đào Hàm bị áp lực dẫn đến mất ngủ là vì bố cô ấy đấy. Hôm qua, chú ấy mới làm phẫu thuật mở ngực xong. Trước khi phẫu thuật, bọn em mới biết con gái của bệnh nhân tên là Đào Hàm, cả tuổi tác lẫn họ tên đều khớp cả. Tối qua lúc anh về em quên mất không nói với anh.”
Lời vừa thốt ra, cô mới giật mình nhận ra mình đã lỡ lời.
Khoảnh khắc ấy, tim cô đập thình thịch, lòng đầy bất an.
Cũng may là Khương Dương có vẻ đang mải suy nghĩ chuyện của mình nên không chú ý nghe.
Thời Ôn Lễ khẽ vỗ vai Khương Dương, đổi vị trí với anh ta.
Giữa hai người không còn ai nữa, cô nói chuyện cũng không cần phải nghiêng cổ qua một bên.
Thời Ôn Lễ nói: “Chả trách sắc mặt cô ấy lại kém như vậy. Đợi bố cô ấy từ phòng ICU chuyển ra ngoài, anh sẽ qua đó thăm.”
Anh lại hỏi tiếp, “Ai là bác sĩ mổ chính thế? Trưởng khoa Cố à?”
“Vâng.”
Vừa trò chuyện, bọn họ vừa bước vào tòa nhà tổng hợp.
Bác bảo vệ ở cổng phát hiện, dạo gần đây hình như Thời Ôn Lễ thường xuyên đi làm và tan làm cùng lúc với Hứa Thanh Hòa.
Bác bảo vệ không biết quan hệ cá nhân giữa họ vốn rất thân thiết. Trong bệnh viện cũng có không ít bác sĩ ở các khoa yêu đương rồi kết hôn với nhau, nên tưởng hai người đang hẹn hò.
Hứa Thanh Hòa đến văn phòng, lấy bánh mì sandwich và sữa tươi ra.
Không chỉ có Phương Vũ mà mấy đồng nghiệp khác trong văn phòng cũng đều chú ý thấy bữa sáng của cô dạo này bắt đầu thay đổi thực đơn liên tục.
“Bác sĩ Hứa này, sao dạo này bố cậu tự dưng lại đổi món liên tục làm bữa sáng cho cậu thế?”
Suốt bao nhiêu năm qua, bữa sáng của cô chưa từng thay đổi, sự thay đổi lớn đến mức khiến người ta khó mà tin nổi.
Hứa Thanh Hòa nói: “Là cảm thấy trước đây tớ ăn uống qua loa quá.”
Phương Vũ thở dài.
Bao giờ bố cô ấy mới có được cái sự giác ngộ này đây?
–
Phòng khám của Thời Ôn Lễ mãi đến mười hai giờ rưỡi mới kết thúc. Sau khi ăn cơm xong quay trở lại văn phòng, anh liền mở lịch để bắt đầu chọn một ngày thật thích hợp.
Tháng Một chỉ còn lại mười mấy ngày, ngày duy nhất mà anh cảm thấy ưng ý là ngày 29 tháng 1.
Anh khoanh đỏ ngày này lại, chụp màn hình rồi gửi cho Hứa Thanh Hòa.
Hứa Thanh Hòa đặc biệt thích ngày này, vừa khéo tròn hai tuần bọn họ bên nhau.
Cô trả lời Thời Ôn Lễ:【Hôm đó, em sẽ đổi ca trước với đồng nghiệp.】
Sau đó cô lập tức chia sẻ tin vui vào nhóm gia đình, rồi lại sao chép nguyên tin nhắn ấy gửi cho bạn nối khố:【Tớ và Thời Ôn Lễ quyết định ngày 29 tháng 1 sẽ đi đăng ký kết hôn.】
Tống Tân Đàm:【Đây là kiểu bài kiểm tra mới gì thế? Có gợi ý đáp án không? Đừng để tớ nói sai xong cậu lại phát điên lên.】
Hứa Thanh Hòa:【Ai phát điên cơ chứ!】
Tống Tân Đàm:【Được rồi, tớ phát điên.】
Anh ta suy nghĩ một lát, thử dò xét rồi soạn dòng đáp án:【Nếu cậu thực sự muốn kết hôn vào ngày đó, dù phải trói Thời Ôn Lễ lại tớ cũng sẽ trói bằng được anh ta đến Cục dân chính.】
Sau khi tin nhắn được gửi đi, Tống Tân Đàm liền hỏi:【Đáp án này đã vừa lòng chưa?】
Hứa Thanh Hòa trêu anh ta:【Tàm tạm, miễn cưỡng chấp nhận được.】
Tống Tân Đàm hỏi:【Hôm nay có tâm trạng nhắn tin cho tớ, xem ra dạo gần đây không bị người ta khiếu nại à.】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Hứa Thanh Hòa:【Khi nào thì cậu về? Sau khi đăng ký kết hôn tớ sẽ mời cậu một bữa.】
Tống Tân Đàm:【Trước Tết về, cụ thể ngày nào thì vẫn chưa chốt.】
Tống Tân Đàm:【Định tỏ tình thật đấy à? Cuối cùng cũng chịu tiến bộ rồi đấy.】
Hứa Thanh Hòa nhận ra cậu ta hoàn toàn không tin chuyện cô và Thời Ôn Lễ sắp đi đăng ký kết hôn, còn tưởng cô chọn ngày đó để tỏ tình.
【Tớ và Thời Ôn Lễ ở bên nhau thật rồi, là trưởng khoa bọn tớ làm mai đấy. Thời Ôn Lễ không biết tớ thích anh ấy.】
Tống Tân Đàm:【!! Cậu chắc chắn không đùa với tớ đấy chứ?】
Hứa Thanh Hòa:【Tớ đã bao giờ lấy Thời Ôn Lễ ra để đùa với cậu chưa?】
Cô chụp màn hình những lời chúc mừng của bố mẹ trong nhóm chat gia đình về chuyện hai người sắp đăng ký kết hôn rồi gửi qua cho cậu ta.
Lúc này, Tống Tân Đàm mới chịu tin:【Thế thì tớ phải về nước sớm hơn mới được, đến Ung Hòa Cung tạ lễ thay cậu.】
Sau khi chúc mừng cô xong, anh ta lại tự chúc mừng chính mình:【Cuối cùng cũng thoát khỏi bể khổ rồi, không còn phải nghe cậu suốt ngày lải nhải về Thời Ôn Lễ với tớ nữa. Mấy hôm trước lúc rảnh rỗi tớ chợt nhận ra, những chuyện về Thời Ôn Lễ tớ thuộc như lòng bàn tay, đến bố tớ mà tớ còn chẳng hiểu như thế. Đúng là bất hiếu.】
Hứa Thanh Hòa không nhịn được, “phì” một tiếng bật cười.
Tống Tân Đàm:【Là Triệu Minh Đức tác hợp cho hai người thật à?】
Hứa Thanh Hòa:【Ừ. Bố tớ nhờ trưởng khoa giới thiệu đối tượng xem mắt cho tớ, trưởng khoa liền giới thiệu Thời Ôn Lễ.】
Tống Tân Đàm:【Biết thế năm xưa đến bái trưởng khoa của cậu cho rồi.】
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Cô không có thời gian để tiếp tục buôn chuyện nữa:【Tớ chuẩn bị vào ca gây mê tiếp theo đây, về rồi nói chuyện sau nhé.】
Ở diễn biễn khác tại văn phòng khoa Ngoại thần kinh.
Thời Ôn Lễ cũng gửi bức ảnh chụp màn hình lịch đó cho em gái.
Thời Miểu đang định ngủ trưa thì điện thoại có tin nhắn đến.
Cô bấm vào xem ảnh nhưng nhìn mãi vẫn không hiểu có ý gì.
【Không phải anh bảo ngày 28 Tết mới chuyển nhà sao, chuyển sớm hơn à anh?】
Tết năm nay rơi vào tháng Hai, ngày 28 Tết là vào khoảng đầu tháng Hai dương lịch. Không biết sao anh trai lại đột nhiên quyết định chuyển nhà sớm hơn mấy ngày.
Thời Ôn Lễ:【Không phải ngày chuyển nhà, anh định đăng ký kết hôn với Hứa Thanh Hòa trước Tết.】
Thời Miểu vừa mới nằm xuống, ngay lập tức bật dậy khỏi giường.
【Cái gì cơ? Tối qua không phải anh còn bảo hai người ở bên nhau thời gian ngắn quá sao?】
Thời Ôn Lễ đáp: 【Anh thấy có một mái ấm sớm một chút cũng rất tốt.】
Thời Miểu mở album ảnh ra, một hơi gửi liền hơn mười bức ảnh cho anh trai.
【Thành quả chiến đấu ngày hôm nay của em đấy (cười trộm) (cười trộm)】
Thời Ôn Lễ bấm vào xem, có vest, áo sơ mi, còn có cả cà vạt và giày da.
Thời Miểu:【Em chuẩn bị cho đám cưới của anh đấy, thấy em có tầm nhìn xa trông rộng chưa (đeo kính râm)】
Thời Ôn Lễ mỉm cười hiểu ý.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Thời Miểu:【Dù sao thì cũng từ một bụng mẹ sinh ra mà, em có linh cảm là anh có thể sẽ kết hôn chớp nhoáng, nên tranh thủ hôm nay rảnh nghiên cứu suốt cả buổi sáng.】
Cô hỏi anh trai:【Trước khi đăng ký kết hôn, anh định đi theo quy trình nào? Em và Mẫn Đình chuẩn bị giúp anh.】
Thời Ôn Lễ:【Không cần đâu. Anh sẽ đến nhà Thanh Hòa một chuyến. Chỉ đi đăng ký kết hôn trước thôi, tất cả các quy trình khác cứ đợi sau khi công khai rồi từ từ thực hiện.】
Dù Hứa Thanh Hòa không bận tâm đến những chuyện này, nhưng anh vẫn muốn hoàn thành đầy đủ mọi bước cho cô.
Anh cứ cúi đầu nhắn tin suốt, Đinh Khải Hàng ngồi bên cạnh đã mấy lần định hỏi anh về chuyện làm thẻ hội viên ở sân cầu lông.
Nhưng thấy anh bận rộn không ngơi tay, anh ta lại ngại không dám làm phiền.
Đinh Khải Hàng luôn cảm thấy dạo gần đây Thời Ôn Lễ rất khác lạ.
Ngoài việc bắt đầu thích nhắn tin nói chuyện ra, thậm chí còn chẳng ngủ trưa.
Trước đây, chỉ cần buổi trưa có thời gian nghỉ ngơi, cấp trên này của anh ta kiểu gì cũng sẽ chợp mắt một lát.
Kết quả hôm nay vừa về đến văn phòng, anh đã ngồi xuống ôm điện thoại nhắn tin không ngừng nghỉ.
Hôm nay còn có một chuyện vô cùng đặc biệt nữa. Vào khoảng mười hai giờ trưa, có người đã đặt cho Thời Ôn Lễ một cốc cà phê, giao thẳng đến tận văn phòng khoa Ngoại thần kinh.
Đương nhiên là mấy người bọn họ cũng được ké chút lộc, nhận kèm theo cả mấy phần hoa quả gọt sẵn.
Người đặt trà sữa, cà phê cho vị cấp trên này của anh ta hầu như ngày nào cũng có, nhưng lần nào Thời Ôn Lễ cũng để lại toàn bộ cho bọn họ uống, bản thân anh chưa bao giờ uống.
Hôm nay đúng là hiếm thấy, Thời Ôn Lễ lại uống hết cốc cà phê đó.
Trước đây, anh cũng uống một lần, nhưng đó là chuyện từ trước khi anh ra nước ngoài tu nghiệp.
Không biết cốc cà phê lần này là ai tặng nữa.
Dù sao thì cà phê và hoa quả gọt sẵn này chắc chắn không phải do Khương Dương đặt cho bọn họ. Lần nào Khương Dương mời, đồ còn chưa kịp giao đến nơi thì chính chủ đã thông báo khắp nơi trong nhóm chat.
Sắp đến giờ trực phòng khám buổi chiều.
Cà phê vẫn chưa uống hết, Thời Ôn Lễ cầm cốc cà phê rồi đứng dậy, vừa cúi đầu bấm điện thoại vừa bước ra khỏi văn phòng:【Anh chuẩn bị ra phòng khám đây, tối về nhà nói chuyện tiếp nhé.】
Hứa Thanh Hòa: 【Vâng, anh làm việc đi. Em cũng phải chuẩn bị cho ca gây mê tiếp theo đây.】
Hôm nay, Hứa Thanh Hòa tan làm muộn, mãi đến bảy giờ tối mới rời khỏi bệnh viện.
Thời Ôn Lễ sau khi kết thúc ca trực ở phòng khám thì đã về nhà trước, anh gửi tin nhắn cho cô:【Em vẫn chưa bận xong à?】
Hứa Thanh Hòa:【Em xong rồi. Tầm năm, sáu phút nữa là về đến nhà.】
Thời Ôn Lễ:【Anh đang ở tiệm hoa, mua một bó hoa về c*m v** bình.】
Hoa hồng mua từ thứ Sáu tuần trước đã bắt đầu hơi héo, anh mua một bó hoa mẫu đơn định mang về thay.
Hứa Thanh Hòa:【Anh canh đúng giờ em tan làm rồi mới ra khỏi nhà phải không?】
Thời Ôn Lễ:【Ừm, vừa hay đến cổng khu dân cư là có thể đợi em.】
Có người đang đợi mình, bước chân của Hứa Thanh Hòa không tự chủ được mà nhanh hơn.
Quãng đường vốn mất năm, sáu phút, cô chỉ đi tầm bốn phút là đã tới nơi.
Cạnh cổng lớn, bóng lưng cao ráo kia đang cúi đầu nhìn chiếc túi chuyển phát nhanh trong tay.
Khả năng là lại có bưu kiện của cô rồi.
Cô không có thời gian đi mua sắm nên hầu hết những thứ cần dùng đều mua trực tiếp trên mạng. Dăm bữa nửa tháng lại có một gói đồ, ngày nào anh đi ngang qua trạm nhận hàng cũng tiện tay lấy giúp cô.
“Phó trưởng khoa Thời.”
Thời Ôn Lễ nghe tiếng liền ngẩng đầu lên, dịu dàng mỉm cười: “Nhanh vậy em?”
“Anh cũng biết bình thường bác sĩ gây mê bọn em đi nhanh thế nào mà, toàn do công việc rèn luyện mà ra đấy.”
Cả hai tay anh đều đang xách đồ, Hứa Thanh Hòa đón lấy bó hoa mẫu đơn, rồi nắm lấy tay anh. Không đợi anh siết tay đáp lại, cô đã luồn các ngón tay mình vào giữa những ngón tay anh, đan chặt mười ngón với anh.
Thời Ôn Lễ khẽ dùng lực nắm chặt hơn một chút.
Hai lòng bàn tay dán chặt vào nhau.
Lòng bàn tay anh khô ráo và ấm áp.
“Là bưu kiện của em đúng không?” Cô lảng sang chuyện khác.
“Ừ, hình như là giấy ghi chú.”
Thời Ôn Lễ đưa chiếc túi ra trước mặt cô.
Dạo gần đây có khá nhiều bưu kiện sắp giao đến, Hứa Thanh Hòa nhìn kích cỡ của chiếc túi đóng gói: “Chắc là nó rồi.”
Cô thích sưu tầm đủ loại giấy ghi chú xinh xắn khác nhau.
Hai người cùng rẽ vào trong khu chung cư.
Thời Ôn Lễ nói: “Anh có xay cho em một ít sữa đậu nành ngũ hồng rồi, về nhà uống một chút nhé.”
Bây giờ, đến cả bữa tối anh cũng bắt đầu chuẩn bị cho cô rồi.
Hứa Thanh Hòa cảm thấy có chút áy náy: “Mệt mỏi cả ngày rồi, anh về nhà đừng bận rộn thêm nữa, em ăn qua loa ở nhà ăn bệnh viện là được rồi.”
Thời Ôn Lễ: “Cơm tối ở nhà ăn ngày nào em cũng ăn, chắc cũng ngán rồi.”
Sau khi về đến nhà, Hứa Thanh Hòa đặt túi xách xuống, chuẩn bị tự tay cắm hoa.
Thời Ôn Lễ thì bóc bưu kiện giúp cô trước, rồi mang năm sáu xấp giấy ghi chú đặt lên trên chiếc tủ đầu giường trong phòng ngủ của cô.
Khi hoa mẫu đơn cắt tỉa và cắm xong xuôi, trên bàn còn có một cốc sữa đậu nành ngũ hồng thơm nồng, sánh đặc.
Hôm nay, cả hai người đều về nhà khá sớm, xem xong một bộ phim mà vẫn chưa đến chín giờ tối.
Thời Ôn Lễ tắt tivi, định nói chuyện trực tiếp kỹ hơn với cô về chuyện đăng ký kết hôn.
Hứa Thanh Hòa ngồi khoanh chân lười biếng vùi sâu người vào trong chiếc ghế lười lưng tựa vào thành gác tay của sô pha. Cô đang phân vân không biết có nên chủ động bóp vai, xoa bóp vùng cổ gáy cho anh một chút không.
“Thanh Hòa.”
“Dạ?”
Hứa Thanh Hòa ngước mắt lên nhìn anh.
“Em cứ thế này đi đăng ký kết hôn với anh, không có yêu cầu gì đối với anh sao?”
Hứa Thanh Hòa lắc đầu, cô mượn lại câu nói đùa của Phương Vũ: “Phó trưởng khoa Thời là kiểu người đáng để gả mà không cần suy nghĩ nhiều.”
Thời Ôn Lễ bật cười.
Anh nghiêm túc nói: “Đôi khi anh cũng không hẳn là chuyện gì cũng có thể cân nhắc thật chu toàn được. Mối quan hệ giữa anh và em lại có chút đặc biệt, đi từ bạn bè lên thành người yêu, đôi khi anh rất khó nắm được chừng mực, không biết nên tiến nhanh hơn một chút hay chậm lại một chút mới tốt. Nếu em có bất kỳ điều gì lo lắng về mối quan hệ của chúng ta, hoặc cảm thấy vẫn còn thiếu điều gì đó, cứ nói thẳng với anh. Em nói ra thì anh mới biết, mới hiểu tiếp theo mình nên làm gì.”
Nếu không, anh cứ luôn sợ mình sẽ mạo phạm đến cô.
Trước đây, cô từng bảo, điều cô thấy phiền nhất chính là yêu đương, vừa nhàm chán lại vừa mất thời gian.
Cũng không biết mấy năm trôi qua, hiện tại cô có thái độ như thế nào đối với chuyện kết hôn và tình yêu.
Đương nhiên, chắc chắn đã có sự thay đổi, nếu không cô đã chẳng ở bên anh.
Những lời này của anh hoàn toàn nói đúng ý của Hứa Thanh Hòa.
Dĩ nhiên cô có lo lắng, chỉ là bấy lâu nay cứ khổ sở vì không biết phải mở lời với anh thế nào.
Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội rồi.
“Thực ra em cũng có chút lo lắng.”
Thời Ôn Lễ hỏi: “Lo lắng điều gì? Em cứ nói đi.”
Hứa Thanh Hòa dùng một giọng điệu thoải mái nói: “Em lo rằng cứ ở bên nhau thế này, biết đâu sau cùng lại thành bạn cùng nhà mất.”
Thời Ôn Lễ khẳng định chắc nịch với cô: “Sẽ không đâu.”
Khi đó anh quyết định đi xem mắt chính là vì trong lòng có sự không nỡ với cô, làm sao có thể chung sống thành kiểu bạn cùng phòng không có chút tình cảm nào cho được.
“Thế thì em không còn gì để lo lắng nữa.”
“Những chuyện khác em không có yêu cầu gì sao?”
“Không ạ.”
Được kết hôn với người mình thích, mà người ấy lại còn đối tốt với mình, cô không nghĩ ra còn điều gì để yêu cầu nữa.
Hứa Thanh Hòa đứng dậy: “Em đi tắm trước đây.”
Thời Ôn Lễ cũng đứng lên, chuẩn bị đi về phòng mình: “Có chuyện gì cứ gọi anh nhé.”
Đóng cửa phòng lại, anh ngồi xuống trước bàn làm việc nhưng không mở máy tính lên, cứ suy nghĩ về nỗi lo lắng mà Hứa Thanh Hòa vừa mới nói lúc nãy.
Chắc là do anh đối xử với cô chưa đủ giống một người bạn trai mới khiến cô nảy sinh suy nghĩ như vậy. Lo rằng tình cảm của anh dành cho cô từ đầu đến cuối sẽ chỉ dừng lại ở mức đồng nghiệp hoặc bạn bè.
Sau khi tắm xong, Hứa Thanh Hòa bỏ quần áo vào trong máy giặt, nhắc Thời Ôn Lễ lát nữa nhớ giặt giúp cô.
Hôm nay cô định đi ngủ sớm một chút, vừa lên giường là đã tắt đèn ngay.
“Thanh Hòa?” Thời Ôn Lễ khẽ gõ cửa.
“Em không khóa cửa, anh cứ đẩy vào đi ạ.” Hứa Thanh Hòa giơ tay bật đèn lên, một tay chống xuống nệm khẽ ngồi ngồi dậy.
Thời Ôn Lễ đẩy cửa bước vào, thấy cô đã nằm trên giường: “Hôm nay em ngủ sớm thế.”
“Vâng ạ. Hai hôm nay em đều không ngủ ngon giấc, để xem tối nay có ngủ sớm được chút nào không.”
Cô hỏi, “Có chuyện gì thế anh?”
“Không có gì. Anh cứ nghĩ là em chưa ngủ, qua đây nói chuyện với em một lát.”
“Anh vào đây ngồi đi, em cũng chưa ngủ được ngay đâu.”
Hứa Thanh Hòa vừa nói vừa kéo chăn vào phía trong.
Thời Ôn Lễ ngồi xuống bên mép giường, tiện tay vén lại góc chăn.
Hứa Thanh Hòa không muốn tỏ ra quá khách sáo với anh, cô dứt khoát nằm xuống trò chuyện cùng anh.
Cô coi như đây là những hành động hết sức bình thường giữa những người yêu nhau.
Cốc nước trên tủ đầu giường đặt sát sạt vào mép tủ, chỉ cần không cẩn thận đụng trúng một cái là sẽ rơi ngay xuống đất. Thời Ôn Lễ dịch chiếc cốc vào chính giữa một chút, rồi mới quay đầu sang nói với cô: “Chuyện chúng ta sắp đăng ký kết hôn, em đã nói với trưởng khoa Triệu chưa?”
“Vẫn chưa ạ. Hôm nay, em không gặp được trưởng khoa bên em. Thầy ấy đi họp, không ghé qua văn phòng.”
Hứa Thanh Hòa đặt hai tay ở dưới chăn. Anh ngồi gần cô như vậy khiến cô có chút chưa quen, những ngón tay cứ vô thức xoắn xuýt lấy vạt áo ngủ.
Vẻ mặt cô trông vẫn hoàn toàn tự nhiên, cô nói tiếp: “Để ngày mai em nói với Trưởng khoa rồi mời thầy ăn kẹo mừng.”
Mấy ngày nay chuyện của cô với Ngô Hiểu Phong cứ làm trưởng khoa phải đau đầu mãi.
Ngày mai nói trực tiếp cho thầy biết tin vui này để thầy vui mừng.
Dù sao đâu phải ai làm mai cũng thành công được thế này.
Thời Ôn Lễ nói: “Ngày mai anh cũng sẽ qua phòng trưởng khoa Triệu ngồi chơi một lát.”
Hứa Thanh Hòa liền trêu: “Trưởng khoa chắc sẽ ngạc nhiên lắm. Thầy mà gặp anh kiểu gì cũng sẽ bảo: Cậu xem cậu kìa, khách sáo thế làm gì không biết!”
Cô bắt chước giống hệt như thật, khiến Thời Ôn Lễ bật cười.
Khoảng cách khá gần, Hứa Thanh Hòa liền ngắm chiếc áo len màu xám khói anh đang mặc trên người, màu sắc trông gần giống màu ga trải giường mà cô đang đắp.
Cô khẽ rút tay ra khỏi chăn, chạm vào phần cổ tay áo len của anh: “Chiếc áo này hình như dày hơn một chút so với cái trước anh nhỉ.”
“Ừm, mấy hôm nay trời trở lạnh, anh tìm cái dày chút để mặc.”
Thời Ôn Lễ cầm điện thoại của cô lên xem giờ, đã gần chín giờ năm mươi.
“Ngủ thôi nào. Ngủ bù cho hai ngày thiếu giấc vừa rồi đi.”
Hứa Thanh Hòa buông cổ tay áo len ra, rụt tay lại khỏi mu bàn tay anh.
Kể từ lúc anh bước vào phòng rồi ngồi xuống, cô cứ luôn phải nín thở: “Anh cũng ngủ sớm đi nhé.”
Thời Ôn Lễ bảo cô ngủ sớm, nhưng anh lại chẳng vội đứng dậy, nhìn cô rồi hỏi: “Hai hôm nay em không ngủ ngon giấc, có phải là vì lo lắng hai chúng ta sẽ biến thành bạn cùng phòng không?”
Hứa Thanh Hòa thành thật: “Những lúc không ngủ được em quả thực có từng nghĩ tới. Nhưng tối nay em sẽ không nghĩ lung tung nữa.”
Thời Ôn Lễ: “Là do anh. Anh vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với mối quan hệ này, không khiến em cảm nhận được anh là bạn trai của em, ngược lại còn giống một người bạn hơn.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Cũng không phải lỗi của một mình anh, sau này em sẽ cùng anh cố gắng vun đắp mối quan hệ của chúng ta.”
“Là anh muốn đi xem mắt với em trước, những việc này cứ để anh làm, em không cần phải làm quá nhiều thứ đâu.”
Nói xong, Thời Ôn Lễ nhẹ nhàng đặt tay cô trở lại vào trong chăn. Anh khựng lại một nhịp, rồi thuận thế cúi thấp người xuống, khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô. Anh hơi cúi xuống nhìn cô, “Sáng mai em muốn ăn gì nào?”
Hứa Thanh Hòa lúc này đâu còn tìm lại được giọng nói của chính mình.
Cô ngẩn ngơ mất vài nhịp: “Gì cũng được ạ.”
“Vậy để anh xem rồi làm nhé. Ngủ đi em, sáng mai anh gọi em dậy.”
Thời Ôn Lễ giơ tay, tắt đèn.
Ánh đèn từ phòng khách khẽ hắt vào bên trong.
Anh mượn chút ánh sáng ấy bước ra khỏi phòng ngủ, rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.