4.101 chữ · ~28 phút đọc
Hôm nay đúng là chuyện xưa chưa từng có, năm giờ rưỡi sáng Hứa Thanh Hòa đã tự nhiên tỉnh giấc.
Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy phấn khích như vậy.
Tối qua, lúc trò chuyện cùng bố mẹ, cô còn bảo chỉ sợ sáng nay không dậy nổi.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, trời vẫn chưa sáng.
Cô lấy mấy tờ giấy ghi chú ra, viết vài dòng tâm trạng dạo gần đây.
Cô chưa từng viết nhật ký, thế nên suốt những năm tháng yêu thầm Thời Ôn Lễ, bố mẹ cô chẳng biết một chút gì.
Viết đầy kín bốn năm tờ giấy ghi chú thì trời cũng sáng.
Bố làm cho cô một bát mì Dương Xuân thêm quả trứng ốp la, thực ra chỉ là mì luộc lên rồi rưới thêm chút nước sốt.
Thế mà bố cứ hỏi xem vị thế nào, có ngon không.
Cô bảo ngon.
Hoàn toàn không nhắc tài nấu nướng của Thời Ôn Lễ xuất sắc như nào.
Lúc nhận được tin nhắn bảo xuống dưới của Thời Ôn Lễ, cô đang dặm lại lớp trang điểm.
【Em xuống ngay đây.】
Hứa Thanh Hòa vừa trả lời tin nhắn, vừa nhét thỏi son vào túi xách.
Trì Mẫn và Hứa Bỉnh Đạc đã đứng đợi con gái ở lối ra vào, cùng con đi xuống.
Thời Ôn Lễ không ngờ bố mẹ vợ cũng xuống, anh mở cửa xe bước xuống.
Cuối tuần trước đi gặp phụ huynh, Trì Mẫn và Hứa Bỉnh Đạc đã lần lượt lì xì cho anh một phong bao lì xì lớn. Hôm nay hai người chuẩn bị đi đăng ký kết hôn, thế nên anh cũng thay đổi cách xưng hô: “Bố, mẹ.”
Hứa Bỉnh Đạc cười tít mắt: “Tân hôn vui vẻ. Chúc con và Thanh Hòa hạnh phúc viên mãn, bên nhau dài lâu.”
Ông và vợ mình lần lượt ôm hai vợ chồng trẻ một cái.
Bao nhiêu năm qua, ngoại trừ em gái ra, đây là lần đầu tiên Thời Ôn Lễ ôm người khác: “Con cảm ơn bố mẹ.”
Hứa Thanh Hòa nghe anh gọi bố, mẹ mình là bố, mẹ lúc này cô mới có cảm giác chân thực về việc hai người sắp trở thành vợ chồng.
Ngồi lên xe, Hứa Thanh Hòa nhìn bố mẹ qua gương chiếu hậu.
Xe đã chạy đi rất xa, nhưng bố mẹ vẫn đang vẫy tay.
Cô hạ cửa kính xe xuống, đón lấy làn gió lạnh, giơ tay lên vẫy vẫy.
Cho đến khi chiếc xe rẽ sang hướng khác, cô mới thu tay về, kéo cửa kính lên.
“Anh dậy từ mấy giờ thế?” Hứa Thanh Hòa nghiêng đầu hỏi anh.
Thời Ôn Lễ thành thật trả lời: “Sáu giờ, sớm hơn mọi khi một chút.”
Tối qua hơn mười giờ anh mới mổ xong, về đến nhà đã rất muộn thế mà hôm nay vẫn dậy sớm như vậy.
Hứa Thanh Hòa cũng chẳng sợ anh cười chê: “Năm rưỡi em đã tỉnh rồi.”
Cứ nghĩ đến chuyện đi đăng ký kết hôn với anh là cơn buồn ngủ bay sạch, có dỗ thế nào cũng không ngủ lại được.
Cô nói: “Nghĩ lại vẫn thấy thật khó tin. Hai tuần trước em còn hỏi anh thích kiểu người thế nào để em để ý giúp. Chớp mắt một cái, anh đã là người có gia đình rồi.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười ôn hòa, anh của hai tuần trước cũng không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.
“Trước đấy anh gặp Đào Hàm ở phòng khám, cô ấy bảo chúng ta đều đã đến tuổi làm bố làm mẹ rồi, lúc đó anh vẫn chưa có cảm nhận gì.”
Hứa Thanh Hòa thuận thế hỏi anh: “Bây giờ thì có cảm nhận rồi ạ?”
Thời Ôn Lễ: “Có một chút. Trưởng khoa Bào vì kèm con trai làm bài tập mà tức đến đau đầu. Lúc đó anh nghĩ, tính em hơi nóng nảy, sau này việc kèm con học cứ để anh lo.”
Hứa Thanh Hòa bật cười.
Hiếm khi mới nghe được từ miệng anh một chút khuyết điểm của bản thân mình.
Nhưng mà người tính nóng nảy kèm con học bài thì đúng là dễ tăng huyết áp thật.
Bào Tĩnh là trưởng khoa khoa Sản, công việc ở khoa hằng ngày đã bận tối tăm mặt mũi, về nhà kèm con học mà con lại không hiểu, chắc chắn là dễ bốc hỏa.
Nhắc đến chuyện con cái, cô liền thuận thế hỏi luôn: “Anh định khi nào thì có con?”
Cho đến tận bây giờ ngoài hôn ra, hai người ngay cả những hành vi quá mức thân mật cũng không có, bàn chủ đề này dễ khiến người ta đỏ mặt.
Dù nói bản thân là bác sĩ thì không nên có sự ngượng ngùng về phương diện này, nhưng ở trước mặt người mình thích, rốt cuộc vẫn không thể nào thản nhiên như lúc ngồi trên giảng đường được.
Thời Ôn Lễ đang nhìn đường phía trước, mắt khẽ liếc qua, nhìn cô một cái rồi mới nói: “Tạm thời anh vẫn chưa nghĩ tới.”
Chuyện con cái anh có thể sẵn sàng có con bất cứ lúc nào, bản thân anh không hút thuốc không uống rượu, nên không cần tốn thời gian chuẩn bị trước khi mang thai.
Nhưng bây giờ muốn có con quả thật có hơi sớm.
Sau Tết cô phải bận rộn hoàn thành cho đủ số ca phẫu thuật để chuẩn bị cho việc thăng chức.
Hơn nữa, tình cảm của hai người vẫn chưa sâu đậm đến mức đó.
“Anh định đợi tình cảm của chúng ta khăng khít hơn một chút rồi mới có con. Tuy nhiên, tùy thuộc vào suy nghĩ của em, em muốn sớm một chút hay muộn một chút đều được.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Em cũng nghĩ giống anh.”
Cô muốn đợi đến khi Thời Ôn Lễ yêu cô, rồi mới chuẩn bị có con.
Nhưng chuyện như tình yêu, có lẽ sống cả một đời cũng chưa chắc sẽ có được.
Cũng có thể, trong một khoảnh khắc.
“Đợi đến lúc tổ chức đám cưới,” Cô hơi khựng lại, “có lẽ chúng ta đều đã yêu đối phương rồi nhỉ?”
“Chắc sẽ vậy.”
Trong xe bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh.
Thời Ôn Lễ tập trung lái xe.
Hứa Thanh Hòa lại nghiêng đầu nhìn anh một cái. Hôm nay,
anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, đây là lần thứ hai cô thấy anh chỉnh tề như vậy.
Chẳng biết vì sao, anh nói “chắc sẽ vậy”, cô liền tin ngay.
Có lẽ là vì anh đang rất nghiêm túc vun vén cho mối quan hệ này của hai người.
Những nụ hôn mỗi ngày khiến tình cảm giữa hai người dần trở nên khác đi, không còn giống như lúc mới bắt đầu ở bên nhau.
Không bàn tiếp chuyện có yêu hay không nữa, cô chuẩn bị nói với anh xem hôm nay lúc nào thì dọn đến chỗ anh ở.
Chắc là vừa mới nói đến chuyện con cái, chuyện sống chung trước kia cô cảm thấy khó mở lời, giờ nói ra lại chẳng còn quá ngại ngùng: “Buổi trưa chúc mừng đơn giản một chút, chiều em sẽ dọn qua luôn, đồ đạc đều đã dọn xong cả rồi.”
Thời Ôn Lễ hỏi: “Đại khái có khoảng bao nhiêu thế?”
Hứa Thanh Hòa: “… Tổng cộng có hơn hai mươi túi đồ đóng gói, với cả sáu cái vali nữa.”
Đây mới chỉ là một nửa số quần áo trong phòng thay đồ của cô, chỗ còn lại cô không tính mang theo mà để lại lúc nào về nhà thì mặc.
“Nhà thuê của anh chắc không chứa hết ngần ấy đồ đâu, em cứ mang trước hai túi qua nhé.”
Thời Ôn Lễ bật cười nói: “Đúng là không chứa hết thật. Em chỉ cần giữ lại những món đồ dùng đến trong vài ngày tới thôi, số còn lại cứ gửi thẳng đến nhà mới.”
Hứa Thanh Hòa hỏi: “Hôm nay gửi thẳng sang nhà mới luôn ạ?”
“Gửi qua luôn đi em, dù sao hôm nay hai đứa mình cũng được nghỉ. Lần tới được nghỉ chắc là dọn về nhà mới luôn.”
Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Vâng, để em bảo với bố một tiếng.”
Hứa Bỉnh Đạc nhận được tin nhắn liền trả lời lại ngay:【Cứ để bố lo, hai đứa cứ tận hưởng chúc mừng chuyện đăng ký kết hôn đi.】
Gần đến chỗ đăng ký kết hôn, Hứa Thanh Hòa mở album ảnh ra tìm ảnh để làm chứng nhận.
Mấy hôm trước cô và Thời Ôn Lễ đã đi chụp sẵn ở tiệm ảnh, hôm nay đăng ký sẽ tiết kiệm được kha khá thời gian.
Ngoại trừ bức ảnh chụp tập thể hồi đám cưới của Thời Miểu ra, đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của riêng hai người.
Hôm công khai, cô sẽ đăng tấm ảnh này.
Trước khi xuống xe, Hứa Thanh Hòa lại mở tất cả các nhóm công việc và nhóm buôn chuyện trong bệnh viện, xác nhận hôm nay không có đồng nghiệp nào đi đăng ký kết hôn, rồi mới mở cửa bước xuống xe.
Tháng trước có hai đồng nghiệp gặp nhau ngay ở sảnh đăng ký, liền đổi kẹo hỷ cho nhau.
Thời Ôn Lễ thấy cô cứ dè chừng như vậy liền bảo cô không cần lo lắng: “Thời Miểu nghe ngóng giúp rồi, hôm nay không có người chúng ta quen đi đăng ký đâu.”
Sau khi xuống xe, Thời Ôn Lễ đưa tay ra nắm lấy tay cô.
Hai người cùng nhau bước lên các bậc thềm.
Mới đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi: “Phó trưởng khoa Thời?”
Hứa Thanh Hòa: “……”
Giọng nói này lạ hoắc, không phải bất kỳ bác sĩ ngoại khoa nào cô quen.
Là người bên nội khoa?
Hay là bên khoa xét nghiệm?
Cô chẳng dám quay đầu lại.
Thời Ôn Lễ quay người lại, người vừa gọi anh cũng đã sải bước nhanh lên bậc thềm.
Người đó nói: “Vừa nãy tôi còn tưởng mình nhìn nhầm, không ngờ hôm nay cậu cũng đi đăng ký kết hôn. Hơn một năm rồi không gặp cậu ở sân cầu lông nhỉ.”
Hai người là bạn chơi cầu, gặp nhau ở sân sẽ làm vài séc.
Chơi lâu thì quen nhau, nhưng không phải kiểu thân thiết.
Thời Ôn Lễ nói: “Tôi đi tu nghiệp ở nước ngoài một năm, mới về nước chưa lâu.”
“Thảo nào.”
Người kia chúc mừng anh và Hứa Thanh Hòa, vừa nói, trong giọng nói không giấu nổi niềm vui sướng: “Hôm nay, tôi cũng đi đăng ký, là cặp đầu tiên luôn đấy. Tại kích động quá lúc đi quên cả chìa khóa xe ở đó.”
Sau khi chúc mừng và hẹn nhau lần sau cùng nhau đi đánh cầu, người kia bước một bước hai bậc thềm, nhanh chóng đi vào sảnh đăng ký.
Đợi người đó đi xa, Hứa Thanh Hòa nói: “Vừa nãy làm em giật cả mình, cứ tưởng là đồng nghiệp trong viện. Em còn chuẩn bị sẵn tâm lý mấy cái ảnh họp của Viện trưởng Khương sắp bị chế thành meme ‘mai mối thất bại’ rồi cơ.”
Thời Ôn Lễ nói đùa: “Có khi Khương Dương lại là người đầu tiên làm cái meme đó đấy.”
Hứa Thanh Hòa bị chọc cười.
Quy trình đăng ký kết hôn diễn ra đơn giản hơn Hứa Thanh Hòa nghĩ. Lúc ký tên, cô nắn nót viết từng nét một.
Ký xong, cô quay sang nhìn Thời Ôn Lễ.
Bình thường anh ký tên toàn rồng bay phượng múa, chỉ có ai quen lắm mới nhận ra ba chữ “Thời Ôn Lễ”.
Nhưng hôm nay, anh lại dùng nét chữ Khải đẹp đẽ để ký tên mình.
Đúng là nét chữ nết người.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
(Chữ Khải (楷书 – Kǎishū), hay còn gọi là Khải thư, là một trong những kiểu viết chữ Hán chuẩn mực và phổ biến nhất, ra đời vào khoảng cuối thời Đông Hán và phát triển rực rỡ vào thời nhà Đường.)
Đợi anh ký xong, cô lấy điện thoại ra chụp lại.
Không thể chia sẻ niềm vui khi đi đăng ký kết hôn, cô chỉ cắt đúng phần có ba chữ tên anh rồi đăng lên vòng bạn bè, kèm theo dòng trạng thái:【Lần đầu tiên thấy Phó trưởng khoa Thời viết tên mình bằng chữ Khải.】
Người đầu tiên nhấn thích là Tống Tân Đàm.
Tống Tân Đàm:【Chờ nửa ngày chẳng thấy cậu khoe giấy chứng nhận kết hôn, định ẩn hôn đấy à?】
Hứa Thanh Hòa: 【Ừ. Đợi tớ chạy đủ số ca mổ ở mấy khoa khác rồi mới công khai.】
Tống Tân Đàm:【Với cái tính của cậu, đến cả lãnh đạo bệnh viện cũng có thể bị cậu làm cho nghẹn họng không nói nên lời, Thời Ôn Lễ đi đăng ký kết hôn với cậu chắc phải cần không ít can đảm đấy. 】
Hứa Thanh Hòa: “……”
Tống Tân Đàm:【Hồi trước, tớ còn bảo dựa trên sự thấu hiểu giữa đàn ông với nhau thì anh ấy không yêu cậu. Giờ tớ mới nhận ra, anh ấy đối với cậu mới là chân ái đấy. Tự rước quả bom nổ chậm như cậu về bên người, không phải chân ái thì là cái gì?】
Hứa Thanh Hòa: “……”
Hứa Thanh Hòa:【Anh ấy biết thừa tớ là người thế nào nhé, ở chỗ anh ấy tớ không phải bom nổ chậm đâu.】
Lên xe rồi, cô quay sang nhìn Thời Ôn Lễ, tự giễu: “Bạn em bảo cái tính này của em mà anh đi đăng ký kết hôn cùng là gan dạ đáng khen, đối với em chân ái.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười, nói: “Em không nói với bạn em, mối quan hệ của chúng ta lúc nào cũng rất tốt à? Chẳng cần đến gan dạ đâu.”
“Em nói rồi.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Trước đây em cũng từng nói với cậu ấy là anh đối xử với em rất tốt.”
Nói rồi cô lấy một thanh socola trong túi xách ra bẻ đôi, đưa cho anh một nửa: “Ăn thử kẹo hỷ của chúng ta đi anh.”
Thời Ôn Lễ nhận lấy socola bỏ vào miệng, sau đó mở hộp tỳ tay ra. Anh cũng chuẩn bị mấy thanh socola, anh đưa cho cô: “Em bỏ vào túi xách ăn dần đi.”
Anh khởi động xe, quay đầu xe về nhà.
Vì cô không muốn ra ngoài ăn nên anh tính trưa nay sẽ làm đồ Tây cho cô.
Hứa Thanh Hòa thoát khỏi vòng bạn bè. Giờ này các đồng nghiệp đều đang bận rộn, không có thời gian lướt điện thoại nên số người nhấn thích vẫn chưa nhiều.
Giờ cao điểm buổi sáng đã qua, đường về nhà không bị tắc, xe chạy nhanh hơn lúc đi.
Bây giờ quay trở lại căn nhà thuê, cô bỗng thấy có cảm giác như một mái nhà thực sự.
Tuần này, cô bận rộn thu dọn đồ đạc nên không có thời gian qua chỗ anh.
Không ngờ mới chỉ có mấy ngày không đến mà trong nhà đã đổi khác hoàn toàn. Vị trí sô pha phòng khách đã được điều chỉnh lại, còn bày thêm mấy chậu cây xanh, cảm giác như bước vào một ngôi nhà mới.
Thời Ôn Lễ cởi áo khoác ra, lúc từ phòng ngủ đi ra, trên tay anh có cầm theo một túi đựng tài liệu.
Anh mang lại bàn ăn rồi mở ra, nói: “Đây là một số đồ quan trọng trong nhà.”
Đủ thứ chuyện, nhiều không kể xiết, anh lần lượt nói từng việc một cho cô nghe.
Trong đó còn có cả hai chiếc thẻ tiết kiệm, một chiếc là thẻ lương bệnh viện làm đồng loạt cho nhân viên.
Thời Ôn Lễ nói mật khẩu cho cô: “Thẻ này giờ chủ yếu để trang trí thôi. Sau này mỗi tháng lương về, anh sẽ chuyển khoản phần chẵn cho em còn phần lẻ giữ lại để tiêu.”
Anh cũng chẳng có việc gì cần tiêu đến tiền, phần lẻ đó thỉnh thoảng mời mọi người trong nhóm ăn uống, còn lại thì để mua giày cho cô.
Anh chỉ vào chiếc thẻ còn lại: “Tiền thưởng nghiên cứu khoa học ở thẻ này. Mỗi lần tiền về anh cũng sẽ chuyển hết cho em, muốn đầu tư tích lũy hay gửi tiết kiệm thì tùy em.”
Hứa Thanh Hòa cũng nói phần mình: “Lương hiện tại của em không cao, chẳng có tiền tiết kiệm gì cả, tháng nào là tiêu sạch sành sanh tháng đó.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười bảo: “Anh biết mà. Không chỉ tiêu sạch tiền lương, mỗi tháng bố mẹ còn “viện trợ” cho em kha khá nữa.”
“……”
Hứa Thanh Hòa bật cười.
Trước đây còn là đồng nghiệp, cô từng kể với anh chuyện này.
Biết cô không dư dả tiền bạc, nên có lần cô mời ăn, anh đã chọn quán lẩu ngay trước cổng khu nhà, còn nói đợi sau này cô lên chức bác sĩ trưởng khoa, có tiền rồi hãy mời anh một bữa đắt hơn.
Thời Ôn Lễ khóa cặp tài liệu lại rồi đưa cho cô, nói: “Sau này không cần phải xin tiền bố mẹ nữa đâu, tiền anh kiếm được chắc là đủ cho em tiêu.”
Anh vén tay áo sơ mi lên: “Em xem phim hoặc lướt điện thoại đi, anh vào bếp chuẩn bị nguyên liệu. Trưa nay, làm đồ Tây cho em nhé.”
Hứa Thanh Hòa thoải mái nhận lấy cặp tài liệu rồi ngồi xuống bàn ăn.
Đến tận khoảnh khắc này, cô vẫn có cảm giác không chân thực cho lắm.
Đã thành vợ chồng rồi, sau này mọi chuyện đều sẽ danh chính ngôn thuận, không cần phải lúc nào cũng chú ý khoảng cách nữa.
Trước đây gửi tin nhắn cho anh, phản ứng đầu tiên của cô luôn là: Giờ này anh có bận không, liệu có làm phiền anh không?
Từ nay về sau không cần thế nữa, có thể thích là gửi, để đó đợi anh bận xong rồi trả lời lại là được.
Nếu như ngày nào đó gặp phải chuyện không vui, cuối cùng cũng có thể dựa vào lòng anh để xoa dịu lại tâm trạng.
Và cũng cuối cùng không cần phải lo sợ bỗng dưng nghe thấy ai đó lại giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh nữa.
Cô mở điện thoại lên, đặt cho mỗi người trong nhóm của anh và cả nhóm gây mê của mình một ly nước uống, còn mua thêm đủ các loại hoa quả gọt sẵn gửi đến trạm điều dưỡng.
Buổi trưa, lúc nhóm Ngoại thần kinh nhận được cà phê và hoa quả, ai nấy đều nghi ngờ có phải hôm nay Thời Ôn Lễ đổi ca là để đi gặp bố mẹ đằng gái, hoặc là hai bên gia đình gặp mặt để chốt chuyện cưới xin hay không.
“Hôm nay ngày lành tháng tốt, cực kỳ hợp cho việc cưới hỏi, đính hôn nha.”
Có người vừa uống cà phê vừa tra hoàng lịch.
Đinh Khải Hàng: “…… Không nhanh đến thế chứ?”
“Chưa biết được. Thời Miểu chẳng phải cũng kết hôn chớp nhoáng đó sao?”
“Với cả từ trước đến giờ có bao giờ Phó trưởng khoa Thời tùy tiện đổi ca với người khác đâu?”
Đinh Khải Hàng chậm rãi gật đầu.
Anh ta hiểu Thời Ôn Lễ, là người không muốn làm phiền người khác nhất, bao nhiêu năm nay chưa từng đổi ca quá hai lần.
Ngày nào mà Thời Ôn Lễ công khai chuyện tình cảm, trong viện lại có khối người thất tình.
Đinh Khải Hàng nhấp một ngụm cà phê, mở danh sách những nhân viên sẽ đến khoa Ngoại thần kinh học tập nâng cao sau Tết vừa nhận được. Trong đó có hai người được phân vào nhóm của họ, do Thời Ôn Lễ phụ trách hướng dẫn giảng dạy và chỉ đạo lâm sàng.
Đúng là may mắn, đến đúng dịp Phó trưởng khoa Thời và đối tượng xem mắt đang hẹn hò, đến cái ngày nào cũng có nước uống, có hoa quả ăn.
–
Mười hai giờ hai mươi trưa, Thời Ôn Lễ làm xong một bàn đồ Tây vô cùng phong phú.
Nếu không phải Hứa Thanh Hòa tự mắt chứng kiến thì cô cũng chẳng tin một bàn trang trí đẹp mắt thế này lại là tác phẩm của anh.
Thời Ôn Lễ tìm đồ khui nút chai, mở một chai vang đỏ anh mang từ nước ngoài về.
Lúc trước anh đến xưởng rượu là để chuẩn bị quà gặp mặt em rể Mẫn Đình, sẵn tiện mua luôn cho mình hai chai.
Lúc ấy anh nghĩ, đợi vài năm nữa có bạn gái, mấy ngày kỷ niệm sẽ mang ra uống.
Không ngờ nhanh như vậy đã kết hôn, nhảy qua luôn giai đoạn yêu đương.
Anh chỉ rót cho mình một chút xíu dưới đáy ly, rồi hỏi cô: “Em uống bao nhiêu?”
Mấy năm nay Hứa Thanh Hòa cũng không đụng đến rượu, sợ lỡ đâu bị gọi đột xuất đi cấp cứu hồi sức.
Cô chỉ chỉ vào ly đế cao của anh: “Cứ bằng tầm của anh là được ạ.”
Trước khi cụng ly, cô chụp lại bàn thức ăn thịnh soạn này trước.
“Tay nghề của anh chẳng thua gì đầu bếp ba sao Michelin luôn.”
Thời Ôn Lễ mỉm cười nói: “Vẫn còn khoảng cách lớn lắm.”
Anh cầm chiếc ly đế cao lên cụng vào ly của cô, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt cô: “Tân hôn vui vẻ. Sau này bất kể là ở nhà hay ở bệnh viện, em đừng khách sáo với anh nữa, cứ việc sai bảo anh như lẽ đương nhiên. Các cặp vợ chồng khác thế nào thì chúng ta cũng nên như thế.”
Anh lại khẽ chạm ly với cô một lần nữa: “Bảo anh đi lấy hàng hộ, bảo anh đứng đợi em tan làm, lúc bận thì nhờ anh chọn đồ giúp, hay lúc trong người khó chịu thì bảo anh nấu cho bát nước gừng. Những chuyện như thế em cứ việc sai anh bất cứ lúc nào.”
Hứa Thanh Hòa hơi khựng lại, ngượng ngùng cười nói: “Còn có… hằng ngày dọn giường với cả phơi quần áo cho em nữa.”
Thời Ôn Lễ: “Mấy việc đó không cần em phải làm đâu. Bình thường anh quen dọn giường rồi, làm nhanh hơn em, buổi sáng em cứ ngủ thêm mấy phút đi.” Anh lại chợt nhớ ra: “Hôm nào anh trực đêm không có nhà, em cũng không cần quan tâm giường bừa bộn đâu, cứ để anh về dọn.”
Hứa Thanh Hòa nói: “Anh dọn giường rồi thì quần áo của anh cứ để em phơi cho.”
Thời Ôn Lễ nghe vậy thì có chút ngại, nhưng vẫn đáp: “… Được.”
Hứa Thanh Hòa cụng ly lại với anh: “Tân hôn vui vẻ. Vô cùng may mắn mới có thể trở thành vợ chồng với anh, có thể ở bên cạnh anh, sống cùng nhau thật nhiều thật nhiều năm về sau.”
Thời Ôn Lễ nói: “Anh cũng vậy.”
Sau tiếng cụng ly thanh thúy, cả hai cùng nhấp một ngụm nhỏ.
Hứa Thanh Hòa luôn mong muốn một cuộc sống như thế này, đơn giản nhưng lại vô cùng an lòng.
Ăn cơm xong, Thời Ôn Lễ phụ trách dọn dẹp bát đĩa.
Hứa Thanh Hòa lấy áo khoác mặc vào, chuẩn bị đi về nhà để chuyển đồ đạc của mình qua đây.
Vừa rồi cô có ngó vào trong phòng ngủ một cái, chiếc tủ đầu giường bên phải đặt đồ dùng của anh, chiếc tủ bên trái thì đang để trống.
Trên giường đã xếp sẵn hai chiếc gối.
Bộ đồ ngủ của anh được gấp lại ngay ngắn, đặt ở phía cuối giường.
Mọi thứ bây giờ đã hoàn toàn khác so với khoảng thời gian cô tới ở nhờ trước đó.
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.