5.312 chữ · ~36 phút đọc
Thời Ôn Lễ hồi tưởng lại khoảng thời gian dịch tài liệu tham khảo đó, anh và Hứa Thanh Hòa quả thực tiếp xúc rất thường xuyên. Gần như ngày nào cũng gặp mặt, ngay cả khi quá bận rộn không thể gặp nhau một lần cũng sẽ gọi điện thoại cho nhau.
Còn khi đi ăn trưa ở nhà ăn, anh sẽ vô thức đi tìm cô, hai người vừa ăn vừa trò chuyện về luận văn của cô.
Anh nhớ rất rõ, trong suốt thời gian đó, mấy chiếc bàn xung quanh họ luôn trống không. Mọi người đều không muốn ngồi ở đó, bởi vì không muốn lúc đang ăn cơm lại phải nghe những nội dung liên quan đến luận văn và tài liệu cả.
Có lẽ vì ngày nào cũng gặp nhau, cùng nhau ăn cơm, tan làm vẫn nói không hết chuyện nên cô đã dần dần có tình cảm với anh.
Thật ra không chỉ riêng mình cô, anh cũng thích ở bên cạnh cô.
Ở bên nhau, dù làm bất cứ việc gì cũng đều cảm thấy thoải mái, vui vẻ.
Thời Ôn Lễ thu hồi dòng suy nghĩ, bế cô ngồi lên bàn đảo bếp để hôn. Như vậy, cô sẽ không cần phải liên tục kiễng chân nữa.
Cánh môi của Hứa Thanh Hòa bị anh miết qua miết lại, nhịp thở vừa mới điều chỉnh ổn định của cô lại dần trở nên rối loạn.
Thời Ôn Lễ rời khỏi môi cô, trầm giọng nói: “Bây giờ nghĩ lại, khoảng thời gian đó anh cũng rất muốn gặp em. Sau khi dịch xong tài liệu tham khảo, chẳng phải anh còn dẫn em đi đánh cầu lông sao?”
Sau khi luận văn của cô chốt bản chính thức, ngoại trừ những lúc gặp nhau ở nhà ăn, nếu không có việc gì quan trọng thì hai người hiếm khi nhắn tin hay gọi điện nữa.
Công việc quá bận rộn, bận đến mức chẳng còn thời gian để mà nhớ một người.
Nhưng ngày nghỉ lúc đến sân cầu lông, anh vẫn nghĩ đến việc rủ cô đi cùng.
Vào thời điểm đó, chắc chắn là muốn gặp cô.
Anh nhìn sâu vào mắt cô: “Chỉ gặp em mười mấy, hai mươi phút ở nhà ăn hình như vẫn chưa đủ, cuối tuần anh vẫn muốn gặp em.”
Kết quả là cô lại lo lắng kỹ thuật đánh cầu của mình không tốt, sợ anh chơi không đã nên chỉ đánh với anh hơn mười phút.
Nếu anh thực sự để ý đến trình độ đánh cầu của cô, sao lại chủ động dẫn cô theo chứ.
Hứa Thanh Hòa như có như không khẽ cắn nhẹ lên môi anh: “Khoảng thời gian đó, ngày nào anh cũng muốn gặp em, có đúng không?”
Thời Ôn Lễ: “Ừ.”
Gặp được cô, sẽ cảm thấy trong lòng an tâm.
Lần này, đổi lại là Hứa Thanh Hòa chủ động hôn anh.
Cô hôn lên mắt anh, rồi hôn lên sống mũi anh.
Đôi môi cô áp sát vào sống mũi rồi từ từ trượt xuống, lướt qua làn môi anh, rồi lại hôn lên cằm anh.
Thời Ôn Lễ chống hai tay ở hai bên người cô, cúi người chiều theo cô, để mặc cho cô dịu dàng hôn mình.
Bờ môi cô mềm mại và ấm áp, từng chút từng chút một, từ cằm anh lại hôn ngược lên mắt.
Đã mấy lượt, yết hầu của anh chuyển động lên xuống.
Phải âm thầm điều chỉnh lại nhịp thở.
Hứa Thanh Hòa cảm nhận được anh đang kìm nén, thậm chí là căng cứng cả người, liền kết thúc nụ hôn.
Cô nghiêng mặt gục vào vai anh, bản thân cũng bình ổn lại nhịp thở.
Vừa rồi hôn anh, cô liên tục nín thở.
Một tay Thời Ôn Lễ chống trên mặt bàn, nhấc tay phải lên nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng cô.
Lưng cô mảnh mai, mỗi lần trên giường, khi kéo cô vào lòng mình, anh đều không dám dùng lực quá mạnh.
Hứa Thanh Hòa ổn định lại hơi thở, xoay mặt đổi hướng sang phía cổ anh, chóp mũi cọ cọ vào cổ áo len của anh.
Thời Ôn Lễ cúi đầu nhìn cô: “Mua cho anh mấy chiếc áo mỏng nữa đi.”
“Được ạ.” Hứa Thanh Hòa nghiêng mặt gối lên hõm vai anh, chóp mũi thỉnh thoảng lại cọ nhẹ vào làn da bên cổ anh.
Thời Ôn Lễ thích cô bám mình như thế này, lòng bàn tay anh đỡ lấy sau gáy cô, ấn nhẹ để mặt cô vùi sâu hơn vào cổ mình.
Hứa Thanh Hòa ôm chặt lấy anh, cả khuôn mặt vùi vào cổ anh, hít hà mùi hương trên người anh.
Chất vải của chiếc áo len mềm mại và mịn màng, da của anh cũng vậy.
Chạm vào chẳng muốn rời ra.
Chóp mũi cô cứ liên tục cọ cọ.
Thời Ôn Lễ vòng cả hai tay ôm cô vào lòng, cằm khẽ tì l*n đ*nh đầu cô.
Hứa Thanh Hòa cảm nhận rõ ràng vòng tay anh càng lúc càng siết chặt, giống như muốn bọc lấy, thậm chí là khảm cả người cô vào lồng ngực anh.
Cô bỗng nhiên nhớ ra: “Chẳng phải anh vẫn còn mấy chiếc áo len mỏng mới chưa mặc sao? Có phải anh quên rồi không?”
Trong tủ quần áo ở nhà mới, rất nhiều quần áo đều là do cô sắp xếp.
Thời Ôn Lễ bảo không quên: “Mấy chiếc chưa mặc đó để sang năm mặc, giờ anh cứ mặc đồ em mua trước.”
Hứa Thanh Hòa hôn lên cổ anh: “Lát nữa em sẽ đặt hàng cho anh luôn.”
“Không cần vội.”
“Sau này, tất cả quần áo của anh cứ để em mua.”
Cho đến tận khoảnh khắc này, cô mới thực sự nhập tâm vào vai trò của một người vợ.
Thời Ôn Lễ buông cô ra, bế cô theo kiểu công chúa rồi đi về phía phòng ngủ.
Hứa Thanh Hòa nói: “Em tự đi được mà.”
Anh nhìn cô: “Anh chưa bế em kiểu này bao giờ.”
Những điều trước đây Hứa Thanh Hòa từng ảo tưởng, những điều không dám ảo tưởng, đều đang lần lượt biến thành hiện thực.
Kể từ khi anh biết cô yêu anh, biết cô đã có tình cảm với anh từ trước khi đi tu nghiệp, trái tim của hai người đã tự nhiên hòa chung một nhịp.
Tắm rửa xong, cô tìm một chiếc áo phông của Thời Ôn Lễ để mặc.
Chu kỳ kinh nguyệt của cô luôn đều đặn, còn khoảng ba bốn ngày nữa là đến. Vì vậy, mấy ngày này đặc biệt nhạy cảm.
Chỗ nào cũng nhạy cảm.
Thậm chí trong lòng còn dâng lên một cảm giác trống trải khó diễn tả thành lời.
Trước đấy, khi nào cô tới tháng, Thời Ôn Lễ cũng luôn ghi nhớ trong lòng.
Hôm nay, anh để cô nằm sấp trên chăn, như vậy sẽ giảm bớt áp lực lên vùng bụng dưới.
Hứa Thanh Hòa nằm sấp trên gối, lúc anh từ phòng tắm bước ra, cô giơ tay tắt đèn: “Mấy ngày này em có hơi nhạy cảm, bắp chân cũng dễ bị chuột rút hơn…”
Thời Ôn Lễ nói: “Anh biết.”
Anh biết cô nhạy cảm.
Hôm nay, hai chiếc quần cô thay ra đều do anh giặt.
Chiếc vừa mới thay ra kia, phần đáy lại ướt đẫm một mảng nhỏ.
Hứa Thanh Hòa bị anh đè xuống, vây trọn dưới thân mình.
Thời Ôn Lễ bắt đầu hôn từ sau tai cô, khẽ ngậm lấy vành tai cô.
Cô ở trong lòng anh không tự chủ được mà run lên một cái.
Anh hôn nhẹ lên má cô để dỗ dành, một bàn tay khác nhẹ nhàng x** n*n vùng bụng dưới, sợ chỗ đó của cô cũng căng cứng.
Hứa Thanh Hòa vùi mặt vào gối, lí nhí nói một câu: “Trước đây, em còn từng mơ thấy chuyện ấy nữa.”
Thời Ôn Lễ nghe không rõ lắm, ghé sát lại, áp vào má cô hỏi: “Mơ thấy gì cơ?”
Hứa Thanh Hòa cười: “Không nói cho anh đâu.”
Thời Ôn Lễ dần dần cũng đoán ra được vài phần, anh hôn lên má cô rồi nói: “Bình thường mà.”
Hứa Thanh Hòa run rẩy từng đợt.
Ngay cả khi anh xoa bụng dưới cho cô, cô cũng đặc biệt nhạy cảm.
Thời Ôn Lễ dịu dàng nói với cô: “Em nằm ngửa lại đi.”
Hứa Thanh Hòa nằm ngửa ra, gối đầu lên cánh tay anh.
Cô thuận thế vòng tay ôm cổ anh, hai người dính sát nhau không một kẽ hở.
Đối mặt với nhau thế này tiện cho Thời Ôn Lễ vừa hôn cô, vừa làm cho cô thoải mái.
Ở bên nhau làm chuyện này bao nhiêu lần, anh biết rõ làm thế nào thì cô sẽ thoải mái.
Bây giờ, cuối cùng Hứa Thanh Hòa đã không còn quay mặt trốn nữa, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau làm mọi chuyện.
Sợ bắp chân cô bị chuột rút nghiêm trọng, tối nay Thời Ôn Lễ không hôn chỗ đó nữa. Ngón tay anh phủ lên đó cũng không động đậy, để cô từ từ cảm nhận và thích nghi trước.
Trong bóng tối, anh cúi đầu hôn người trong lòng.
Hứa Thanh Hòa nhận ra, anh phủ tay ở chỗ đó không cử động, chỉ ấn nhẹ một lực để cô cảm nhận được sự hiện diện của đầu ngón tay anh một cách trọn vẹn và lâu dài, ngược lại càng làm cô dễ đ*ng t*nh hơn.
Mấy ngày trước kỳ kinh nguyệt, cơ thể có rất nhiều chỗ khó chịu, ngoài nhạy cảm ra thì trước ngực còn có một vệt đau tức nhẹ.
Thời Ôn Lễ cũng tránh chỗ đó, không để cô phải chịu một chút khó chịu nào.
Hứa Thanh Hòa không tự chủ được mà ôm chặt lấy anh, trạng thái này khiến cả cơ thể lẫn tâm trí cô đều được vỗ về.
Cô hôn lên má anh, hơi thở khẽ dồn dập: “Thời Ôn Lễ, em yêu anh.”
Thời Ôn Lễ áp sát vào má cô: “Anh cũng yêu em.”
Anh nói, “Rất yêu em.”
Hứa Thanh Hòa cảm nhận được một luồng nhiệt ấm nóng từ khắp cơ thể đang đổ dồn về một chỗ.
Cảm giác rõ ràng đến thế, ngón tay anh hơi dùng lực, vừa ấn vừa xoa.
Cô không những không lùi lại né tránh, ngược lại còn rướn người đón nhận.
Vừa giày vò vừa say mê.
Hứa Thanh Hòa chẳng biết giải tỏa vào đâu, không thể cắn môi anh, cũng không thể cắn vai anh, càng không thể cào lưng anh. Nếu không sau này anh làm phẫu thuật xong đi tắm, bị người khác nhìn thấy chẳng hay chút nào.
Thời Ôn Lễ khẽ co cánh tay đang để cô gối đầu, ôm cô chặt hơn.
Anh hôn cô thật sâu, cố gắng làm phân tán bớt sự dày vò.
Vào một khoảnh khắc nào đó, Hứa Thanh Hòa nghe thấy tiếng nước vang lên rất rõ ràng.
Giống như tiếng nước chảy thỉnh thoảng phát ra từ chiếc máy giặt đang chạy ngoài ban công căn nhà thuê trước đây.
Tuy trầm đục, nhưng đủ để người ta nghe thấy rõ.
……
Hứa Thanh Hòa gục đầu lên cánh tay mình trên gối, mùi hương táo xanh trên tay cô cứ chốc chốc lại thoang thoảng nơi chóp mũi.
Để chăm sóc cho cơ thể cô, mọi chuyện tối nay đều rất chừng mực.
Thời Ôn Lễ áp sát vào lưng cô, hôn lên sau tai cô.
Cô cứ nhớ mãi câu “Anh cũng yêu em” của anh.
Vì vậy đêm nay kết thúc sớm hơn mọi khi.
Cô đúng là không có tiền đồ mà.
Anh mới tiến vào chưa được bao lâu, cô đã tuôn trào xối xả.
Cô tự đổ lỗi cho kỳ sinh lý sắp tới.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, lúc đang ngồi trên giường bôi kem dưỡng thể, cô lại nghĩ ra thêm một nguyên nhân nữa. Tư thế của tối nay.
Bôi xong kem dưỡng thể, Hứa Thanh Hòa lấy chiếc khăn choàng quấn quanh vai rồi đi ra phòng khách.
Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, bây giờ mới có chín giờ bốn mươi phút.
Lúc này, hai bọn họ đã sinh hoạt vợ chồng xong.
Hơn nữa còn tắm rửa xong, quần áo trong máy giặt chắc cũng sắp giặt xong.
Thời Ôn Lễ đang ở trong bếp chuẩn bị cho bữa sáng ngày mai.
Sáng mai, cả anh và Hứa Thanh Hòa đều phải có mặt ở bệnh viện trước sáu giờ rưỡi, thế nên bữa sáng chỉ có thể làm đơn giản một chút, làm cho cô một cái sandwich rồi hâm nóng một hộp sữa.
Hứa Thanh Hòa mở máy tính xách tay trên bàn ăn ra, điện thoại cũng c*m v** dây sạc.
Bây giờ, chiếc bàn ăn này đã trở thành bàn làm việc chung của hai vợ chồng. Trong nhà có phòng sách, nhưng chẳng ai muốn một mình vào đó tăng ca, vì vậy phòng ăn đương nhiên trở thành phòng sách tạm thời.
Dù sao hai người cũng hiếm khi nấu ăn ở nhà, thỉnh thoảng nấu một bữa thì cũng có thể ăn luôn tại bàn đảo bếp cho tiện.
Cô cầm chiếc cốc đi vào bếp rót nước, thật ra không khát lắm, tiện vào để ôm anh một cái.
“Chồng ơi.”
Thời Ôn Lễ quay mặt lại, thấy cô đang quấn khăn choàng quanh vai: “Vẫn phải tăng ca à?”
“Vâng, em soát lại bài thuyết trình một lượt nữa.” Hứa Thanh Hòa nhận lấy nước, xoay người đặt chiếc cốc lên bàn đảo bếp.
Thời Ôn Lễ hỏi tiếp: “Buổi thảo luận bệnh án ngày mai, khoa Gây mê do em chịu trách nhiệm báo cáo à?”
“Vâng. Em phụ trách báo cáo về ca bệnh cấp cứu đường thở khó mùng Một Tết vừa rồi.”
Chiều mai là buổi thảo luận bệnh án liên khoa, mục đích là để rà soát lại các ca bệnh nguy kịch trong suốt kỳ nghỉ Tết, viện trưởng Khương và Trưởng phòng Võ đều sẽ có mặt.
Thời Ôn Lễ gật đầu, không nói gì thêm.
Buổi thảo luận bệnh án ngày mai, bên khoa Ngoại Thần kinh của anh sẽ do một nhóm khác chịu trách nhiệm báo cáo ca bệnh. Buổi sáng, anh có ca phẫu thuật giao diện não – máy tính, buổi chiều có buổi giảng dạy lâm sàng, nhưng anh vẫn có thể tranh thủ sắp xếp thời gian đến hội trường để nghe cô báo cáo.
Hứa Thanh Hòa nhân lúc anh không để ý, từ phía sau ôm chầm lấy anh.
“Nào, đoán xem em là ai nào?”
Thời Ôn Lễ bật cười, dỗ dành cô: “Là bác sĩ Hứa của anh.”
Câu nói ấy khiến tim Hứa Thanh Hòa đập nhanh hơn nửa nhịp.
Ở cạnh nhau bao nhiêu năm, sao cô lại không biết chứ, mấy lời sến sẩm như thế này căn bản anh chẳng nói nổi.
Nhưng cô phát hiện, từ sau khi hai người ở bên nhau, chỉ cần là điều có thể làm cô vui, anh sẵn sàng làm mọi thứ, làm gì cũng chẳng để ý.
Dù là ở trên giường, hay là dưới giường.
Anh đều sẵn sàng dành cho cô tất cả sự thiên vị và sự thỏa mãn đến tận cùng.
Bây giờ, cô đã có thể cảm nhận được một cách trực diện và mãnh liệt tình cảm anh dành cho mình, dù là về mặt tâm hồn, hay là thể xác.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Sau đợt cao trào vừa rồi, có lẽ vì diễn ra quá nhanh nên cô ngược lại càng thấy trống trải và khó chịu hơn.
Dù cô có ôm chặt anh thì cũng chẳng có tác dụng gì, cái cảm giác trống rỗng từ sâu trong lòng ấy chẳng thể nào xoa dịu được bằng một cái ôm.
Thời Ôn Lễ lúc đó dường như thấu hiểu được cảm nhận của cô, lần nữa tiến vào.
Để cô được thỏa mãn và thoải mái triệt để.
Cô ôm lấy anh không cho anh cử động, anh giữ nguyên ở nơi đó rất lâu không nhúc nhích, chỉ ôm chặt cô vào lòng.
Mãi đến khi được thỏa mãn lần thứ hai, cảm giác trống rỗng ấy trong cô mới hoàn toàn biến mất.
Thế nhưng cả hai lần đều rất ngắn.
Toàn thân cô quá mức nhạy cảm, gần như chẳng thể chịu nổi một chút k*ch th*ch nhẹ nào.
Lần thứ hai mới khẽ khàng được vài cái, trước mắt cô đã trắng xóa như phủ một màn sương nước.
…..
Thời Ôn Lễ đã chuẩn bị xong nguyên liệu. Sau câu nói “Là bác sĩ Hứa của anh”, mãi chẳng thấy cô lên tiếng, anh quay đầu lại: “Bác sĩ Hứa?”
Hứa Thanh Hòa đặt một nụ hôn lên lưng anh qua lớp vải đồ ngủ mềm mại: “Biết thế em đã tỏ tình với anh sớm hơn rồi. Nếu yêu anh từ mấy năm trước, anh nói xem em sẽ hạnh phúc biết bao.”
Thời Ôn Lễ an ủi cô: “Nếu chúng ta ở bên nhau sớm hơn hai năm, anh cũng vẫn sẽ yêu em như vậy, nhưng có lẽ lúc đó sẽ không có thời gian để chăm sóc cho em, trải nghiệm yêu đương của em chưa chắc đã tốt. Chưa kể khoảng thời gian ở giữa anh còn phải đi tu nghiệp, lại phải xa nhau mất một năm.”
Hứa Thanh Hòa: “Yêu xa em cũng chịu.”
Thời Ôn Lễ trêu cô: “Chẳng phải trước đây em còn nói yêu đương với kết hôn là phiền nhất sao?”
Hứa Thanh Hòa cười: “Là anh thì em sẽ không phiền.”
Hơi khựng lại một chút, Thời Ôn Lễ thành thật nói: “Hồi đầu lúc Trưởng khoa Triệu làm mai, anh còn lo lắng em sẽ từ chối anh.”
Hứa Thanh Hòa không tin: “Anh còn lo có người sẽ từ chối anh sao?”
Thời Ôn Lễ nói: “Anh chỉ lo em sẽ từ chối anh thôi.”
Còn về những người khác, anh vốn chẳng bận tâm.
Hứa Thanh Hòa tò mò hỏi: “Lúc biết người mà Trưởng khoa Triệu giới thiệu là em, anh có phản ứng thế nào?”
Thời Ôn Lễ: “Đầu óc lúc đó khá hỗn loạn.”
Ban đầu, anh thấy có chút không chân thực.
Suy nghĩ đầu tiên hiện lên là hai người là bạn bè.
Đến khi bình tĩnh lại, rồi nghe trưởng khoa Triệu nói Thanh Hòa vẫn chưa biết chuyện này, anh bỗng thấy hơi căng thẳng, nhưng cũng nảy sinh một niềm mong đợi.
Đến khi hoàn toàn tỉnh táo lại, nghĩ đến cô, cảm giác đối với cô lại càng trở nên vi diệu, khó gọi tên.
Đó là buổi chiều dài đằng đẵng nhất từ khi anh bắt đầu đi làm.
Những cảm xúc không liên quan đến công việc cứ thế nhiều lên, suy nghĩ cũng nhiều hơn.
Lúc ấy anh còn nghĩ, nếu sau này cô có bạn trai, chắc chắn cô sẽ giữ khoảng cách với anh, sẽ vạch rõ giới hạn với anh.
Nghĩ chuyện cắt đứt ấy cũng là lẽ thường tình, nhưng trong lòng anh lại dâng lên cảm giác khó tả.
Anh lại tự đặt ra một giả thuyết khác, giả sử mình có bạn gái, anh cũng sẽ giữ khoảng cách với cô, không thể quan tâm cô như trước đây được nữa.
Khoảnh khắc đó, trong lòng anh không nỡ rời xa cô.
Thậm chí, anh hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi việc mình sẽ có một người bạn gái.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng anh sẽ không thể có thêm người con gái nào khác nữa.
Hứa Thanh Hòa không giấu giếm gì, kể lại toàn bộ cảm xúc chân thật của mình khi ấy: “Trưởng khoa vừa nói xong, em liền hỏi ‘Ai cơ ạ?’ giọng kích động đến mức lạc cả đi. Anh không biết lúc đó em đã vui đến nhường nào đâu. Anh không tưởng tượng nổi đâu.”
Chỉ có những người yêu thầm mới có thể thấu hiểu được tâm trạng đó.
“Sau khi trưởng khoa nói anh đồng ý xem mắt với em, em đã muốn chạy đi xem mắt với anh ngay lập tức.” Cô cười, “Một phút cũng không đợi nổi.”
Thời Ôn Lễ nói: “Hôm đó anh xuống ca mổ muộn, nếu không anh đã đi tìm em trước rồi.”
Hứa Thanh Hòa áp một bên mặt vào lưng anh: “Phó trưởng khoa Thời, lúc đó có phải anh cũng muốn ở bên em luôn, một phút cũng không muốn đợi thêm đúng không?”
Thời Ôn Lễ trả lời cô một cách vô cùng chắc chắn: “Phải.”
Hai người có lẽ là cặp đôi xem mắt có tốc độ đến với nhau nhanh nhất trong lịch sử.
Chỉ vài phút ngắn ngủi đã xem mắt thành công ngay qua điện thoại, đến gặp mặt cũng chẳng đợi nổi.
Rõ ràng là sống cùng một khu chung cư, hẹn nhau gặp mặt thuận tiện như thế, nhưng chẳng ai muốn chờ đợi, chỉ muốn xác định luôn quan hệ ngay trong cuộc điện thoại ấy.
Giống như chỉ cần trở thành bạn trai bạn gái của nhau, sẽ không một ai có thể chia rẽ được họ nữa.
Bây giờ nghĩ lại, Hứa Thanh Hòa mới chợt bừng tỉnh, nếu không phải hai bên đều thấu hiểu lòng nhau, đều có ý với đối phương, thì sao có thể đăng ký kết hôn chỉ trong vòng hai tuần ngắn ngủi. Chưa đầy một tháng đã quấn quýt không rời.
Ngày nào cũng ở bên nhau mà vẫn thấy không đủ.
Mỗi ngày vừa gặp nhau đã muốn hôn, muốn ôm đối phương, muốn khoảng cách giữa hai người luôn là con số âm.
“Không nói nữa, càng nói lại càng muốn nói chuyện với anh mãi, lỡ hết cả việc.”
Hứa Thanh Hòa kịp thời dừng lại đúng lúc, cô ôm anh thêm một cái nữa: “Em đi làm việc đây.”
“Đi đi.” Thời Ôn Lễ dọn dẹp xong xuôi phòng bếp, tháo tạp dề ra rồi cũng đi về phía phòng ăn.
Máy tính của anh đặt cạnh máy tính của cô, cô đã giúp anh mở sẵn lên rồi.
Mỗi lần hai người tăng ca ở nhà đều ngồi sát bên nhau, chưa từng tách rời.
Sáng ngày hôm sau, chưa đến sáu giờ hai người đã thức dậy.
Thời Ôn Lễ có buổi hội chẩn đọc phim X-quang nên đã có mặt ở khoa trước sáu rưỡi.
Lịch trình buổi sáng được xếp kín mít, sau buổi đọc phim là cuộc họp giao ban lớn. Tám rưỡi, anh và trưởng khoa tiến hành sát trùng tay rồi bước vào phòng phẫu thuật.
Bác sĩ gây mê chính hôm nay là Triệu Minh Đức, còn người phụ gây mê là trưởng nhóm gây mê khoa Ngoại Thần kinh.
Các kỹ sư giao diện não – máy tính cùng các trợ lý cũng đã đến phòng mổ từ sớm.
Tề Nhược với vai trò trợ lý đang giúp thầy mình kiểm tra và xác nhận lại tín hiệu của các thiết bị một lần nữa.
Trong phòng giảng dạy trực tuyến, viện trưởng Khương ngồi cùng viện trưởng Lưu ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Mấy hàng ghế phía trước không còn một khoảng trống.
Viện trưởng Khương nhắc đến Thời Ôn Lễ với vẻ mặt đầy tự hào: “Hôm nay, Ôn Lễ mổ chính.”
Viện trưởng Lưu ghé mặt sang: “Tôi đã chúc mừng ông bao nhiêu lần rồi? Còn muốn tôi chúc mừng nữa à?”
Viện trưởng Khương cười haha hai tiếng: “Tôi tuyệt đối không khoe khoang đâu nhé.”
Làm gì mà nhạy cảm thế không biết.
Viện trưởng Lưu vẫn canh cánh trong lòng.
Thời Ôn Lễ rõ ràng nên là người thuộc đội ngũ của ông, vậy mà lại bị viện trưởng Khương gặp may nhặt được món hời.
Bản thân ông vốn dĩ còn muốn tác hợp cho Thời Ôn Lễ và Ngu Giai Ninh, kết quả lại bị khéo léo từ chối.
Chưa kể khoảng thời gian trước Tết, điện thoại của Thời Ôn Lễ cứ như bị trúng độc, một ngày phát “trực tiếp” chuyện tình cảm đến hai lần, chỉ sợ người khác không biết anh đã có người yêu.
Hồi đầu, lúc Thời Ôn Lễ khéo léo từ chối lời làm mai của ông đã nói thế nào ấy nhỉ?
Chỉ muốn dồn hết sức lực vào lâm sàng và nghiên cứu khoa học, không có tâm trí cũng như thời gian để nghĩ đến chuyện khác.
Đây gọi là không có tâm trí, không có thời gian đấy à?
Lúc này, trên màn hình lớn phát trực tiếp, ống kính camera đã khóa chặt vào bàn mổ.
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng.
Bệnh nhân bị liệt giường nhiều năm do tổn thương tủy sống.
Từng rơi vào cảnh chạy chữa khắp nơi mà không có lối thoát, ca phẫu thuật giao diện não – máy đã mang ánh bình minh trở lại cho những tháng ngày u tối của ông.
Hai viện trưởng ngừng trò chuyện, phòng giảng đường ngay lập tức im lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Ngu Giai Ninh ngồi ở hàng ghế thứ ba, ánh mắt không hề rời đi một giây nào, chăm chú nhìn lên màn hình lớn để quan sát và học tập.
Phẫu thuật giao diện não – máy tính hiện nay vẫn chưa thực sự phổ biến và hoàn thiện, nó thuộc loại phẫu thuật kỹ thuật cao và tinh vi bậc nhất, thường sẽ do trưởng khoa của các bệnh viện tuyến đầu hạng ba thực hiện.
Ban đầu, cô không hề nghĩ rằng người mổ chính cho ca này lại là Thời Ôn Lễ, cứ ngỡ anh chỉ làm trợ lý, còn người mổ chính phải là Trưởng khoa Tần bên khoa Ngoại Thần kinh của bọn họ.
Hai ngày trước cô mới biết, hóa ra ca này là do anh mổ chính, còn trưởng khoa Tần thì tình nguyện làm trợ lý.
Đến lúc này, cô cũng hoàn toàn hiểu được tại sao trưởng khoa Tần lại có thể đưa khoa Ngoại thần kinh của bệnh viện họ đuổi kịp trình độ của các viện lớn khác chỉ trong vòng mười lăm năm ngắn ngủi.
Trong việc bồi dưỡng đội ngũ tiếp theo, trưởng khoa Tần không hề giữ lại chút bí quyết hay có bất kỳ sự ích kỷ nào.
Trên màn hình lớn, Thời Ôn Lễ bắt đầu đặt các điện cực lên bề mặt màng não của bệnh nhân.
Anh thực hiện hoàn toàn bằng tay, không hề dùng đến sự hỗ trợ của bất kỳ cánh tay robot nào.
Trước đây, khi Viện trưởng Lưu họp với họ đã từng khen Thời Ôn Lễ rằng: Ngay cả cánh tay robot cũng không vững bằng đôi tay anh.
Tỷ lệ sai sót cho phép trong một ca phẫu thuật não – máy tính được tính bằng micromet. Đừng nói là một cái run tay, ngay cả khi đặt điện cực xuống, chỉ cần lệch đi một vài phần mười milimet thôi cũng có thể dẫn đến xuất huyết não, gây ra tổn thương không thể phục hồi cho bệnh nhân.
Mặc dù bệnh nhân đã được gây mê toàn thân và mất đi toàn bộ ý thức, nhưng dưới kính hiển vi, đại não vẫn đang khẽ phập phồng theo từng nhịp đập của trái tim.
Nhịp đập rất nhẹ ấy cũng đủ gây nhiễu đáng kể đến độ chính xác khi Thời Ôn Lễ đặt thiết bị.
Anh phải đặt thiết bị một cách chính xác lên bộ não luôn không ngừng chuyển động, đồng thời khống chế sai số trong phạm vi chỉ vài micromet.
Nhìn đến đây, Ngu Giai Ninh không khỏi nín thở.
Để đặt và căn chỉnh chính xác tất cả các điện cực vào đúng vị trí, ít nhất cũng phải mất từ hai mươi bảy, hai mươi tám phút cho đến nửa tiếng đồng hồ.
Trong suốt khoảng thời gian này, tay của Thời Ôn Lễ luôn phải giữ nguyên một trạng thái như vậy.
Anh vừa phải chống lại sự mệt mỏi do thao tác trong thời gian dài mang lại, vừa phải chống lại hiện tượng run tĩnh học không thể tránh khỏi của cơ thể con người.
Đây không phải là lần đầu tiên Viện trưởng Lưu xem Thời Ôn Lễ làm phẫu thuật. Mấy năm trước, lúc chấm điểm thẩm định, ông đã từng xem một đoạn video quay lại ca mổ của anh, xem xong ông đã im lặng rất lâu.
Độ ổn định của đôi bàn tay ấy tuyệt đối là chạm trần trong lĩnh vực Ngoại thần kinh.
Chính nhờ thực lực vượt trội ấy mà năm đó, anh được toàn bộ hội đồng thẩm định nhất trí thông qua việc đặc cách thăng chức.
Nếu không vướng phải quy định về số năm công tác, anh hoàn toàn dư sức gánh vác danh hiệu bác sĩ trưởng khoa.
Phần thao tác của Thời Ôn Lễ kết thúc, đồng hồ bấm giờ tại hiện trường hiển thị anh chỉ mất đúng 25 phút.
Con số này đã phá vỡ kỷ lục 27 phút trước đó do chính đội ngũ của Viện trưởng Lưu nắm giữ.
Xem xong toàn bộ quá trình, Viện trưởng Lưu cảm thấy bản thân chẳng cần phải đưa ra bất kỳ lời nhận xét thừa thãi nào nữa.
Đương nhiên, xem xong trong lòng ông lại càng thêm khó chịu.
Ông khó chịu vì viện trưởng Khương quá tốt số.
Khó chịu vì Thời Ôn Lễ không phải là thành viên trong đội ngũ của mình.
Người như Thời Ôn Lễ, một mình cũng có thể sánh ngang với cả một đội ngũ hàng đầu.
Lão Tần từng có lần nói đùa riêng với ông rằng: Viện trưởng Lưu này, mười năm hay hai mươi năm nữa chúng tôi chưa chắc đã vượt qua được các ông, nhưng ba mươi năm thì chưa nói trước được.
Lúc ấy, ông âm thầm chê bai, đợi đến khi ông nghỉ hưu rồi thì ông lấy cái gì mà vượt qua?
Ai mà ngờ được, lão Tần lại có một người kế nghiệp như hổ mọc thêm cánh thế này.
Lúc này, ở bên trong phòng phẫu thuật, Tề Nhược cũng muốn vỗ tay reo hò.
Chẳng trách ở bệnh viện lại có nhiều người thích anh đến thế, bất kể là nam hay nữ, già hay trẻ. Khương Dương lại càng là một fan cuồng chính hiệu của anh, chỉ có anh là chân lý.
Khương Dương còn chẳng thèm nghe lời bố mình, nhưng Thời Ôn Lễ nói gì, cậu ta tuyệt đối sẽ ghi nhớ trong lòng.
Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp.
Sau khi rời khỏi bàn mổ, Thời Ôn Lễ thay quần áo rồi đi thẳng đến phòng giảng đường.
Ngay khi anh vừa bước chân vào cửa, Viện trưởng Lưu đứng dậy đầu tiên để vỗ tay tán thưởng.
Tiếng vỗ tay của viện trưởng Khương còn vang dội hơn cả ông.
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.