3.677 chữ · ~25 phút đọc
Những ngày sau đó là kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Hứa Thanh Hòa không gặp lại Thời Ôn Lễ lần nào nữa.
Trong ba ngày nghỉ, cô chỉ được nghỉ ngơi nửa ngày, mà nửa ngày đó lại dùng để viết bản kiểm điểm. Cô viết bằng tất cả sự chân thành, mùng 4 đi làm lại cô lập tức gửi thẳng đến văn phòng của viện trưởng.
Có lẽ ngay cả viện trưởng Khương cũng không ngờ, một bản kiểm điểm của cô lại có thể viết dài đến ba trang giấy.
Không chỉ tự kiểm điểm, mà trong đó còn có cả những ý kiến mang tính xây dựng.
Riêng phần ý kiến mang tính xây dựng này đã chiếm tới hơn hai trang và thêm hai dòng.
Nhiều vấn đề tồn tại trong bệnh viện không phải viện trưởng Khương không biết, chỉ là muốn thay đổi hiện trạng thì thực sự rất khó.
Dù sao thì từ xưa đến nay, cải cách chưa bao giờ là dễ dàng.
Khi nhận bản kiểm điểm, viện trưởng Khương đã nói thế này: Lát nữa tôi phải họp, tối về nhà tôi sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng, sẽ nghiêm túc cân nhắc những kiến nghị của cô.
Còn việc viện trưởng rốt cuộc có nghiên cứu thật hay không, nếu muốn biết thì chỉ cần hỏi Khương Dương là được.
Cậu nhóc Khương Dương này có một ưu điểm lớn nhất, đó là không bao giờ nói dối.
Dù bạn hỏi chuyện gì, hoặc là cậu ấy im lặng, hoặc là sẽ thao thao bất tuyệt.
Những lúc cậu ấy im lặng, không cần nói cũng tự hiểu, mọi người đều biết rõ ý là gì.
Đương nhiên, Hứa Thanh Hòa cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi hỏi chuyện này.
Cô hiểu rất rõ, dù viện trưởng Khương có nghiên cứu thật đi chăng nữa thì chưa chắc cuối cùng đã được triển khai.
Cô biết thừa sẽ chẳng có kết quả, nhưng ngày hôm đó lúc viết kiểm điểm, cô vẫn cặm cụi viết ra một loạt kiến nghị như vậy.
Vào ngày mùng 5 tháng 1, ca gây mê đầu tiên của Hứa Thanh Hòa là một ca phẫu thuật thay van động mạch chủ của khoa Ngoại tim mạch.
Bác sĩ phẫu thuật chính là trưởng khoa Ngoại tim mạch Cố Xương Thân, và phụ mổ thứ nhất Thời Miểu.
Cô thường xuyên đứng chung ca với Thời Miểu, nên từ lâu đã phối hợp vô cùng ăn ý với bên Ngoại tim mạch.
Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ, thời gian hoàn thành gần như tương đương với dự kiến trước phẫu thuật.
Sau khi van tim được khâu xong và xả hết khí, trưởng khoa Cố nói: “Tháo kẹp mạch máu. Bác sĩ gây mê, chú ý theo dõi biến đổi tuần hoàn.”
Hứa Thanh Hòa: “Vâng ạ.”
Trương Tuần đứng bên cạnh, vừa chăm chú quan sát thao tác của đàn chị, vừa ghi chép vào phiếu gây mê.
Sau ba ngày nghỉ Tết Dương lịch để điều chỉnh lại, cậu ấy miễn cưỡng coi như đã hồi phục lại được phần nào.
Nhìn đàn chị mà xem, ba ngày nghỉ mà chị ấy phải trực mất hai ngày rưỡi, thế mà sắc mặt và tinh thần trông còn tốt hơn cả cậu ấy.
Cậu vô cùng ngưỡng mộ những người bẩm sinh đã tràn đầy năng lượng như đàn chị của mình.
Chẳng bao lâu sau, tim của bệnh nhân đã đập lại một cách suôn sẻ.
Bước tiếp theo cũng là bước quan trọng nhất, xác nhận xem chiếc van tim mới thay có hoạt động bình thường hay không.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc ca phẫu thuật có thành công hay không.
Hứa Thanh Hòa xoay đầu dò siêu âm, mắt chăm chú nhìn vào màn hình, liên tục kiểm tra xem van tim đóng có kín không, có xuất hiện hiện tượng trào ngược hay không.
Từ khi bắt đầu thực tập, đây là lần thứ hai Trương Tuần đi theo một ca phẫu thuật của bên Ngoại tim mạch.
Lần đầu tiên nhìn thấy đàn chị thao tác siêu âm tim qua đường thực quản trong phòng mổ ngoại tim mạch, cậu cứ ngỡ chị ấy định chuyên sâu về gây mê ngoại tim mạch. Dù sao thì siêu âm tim qua đường thực quản cũng là kỹ năng cốt lõi của gây mê ngoại tim mạch.
Ai mà ngờ đàn chị đã bỏ ra biết bao thời gian để học tập và thành thạo kỹ thuật siêu âm tim hàng đầu, cuối cùng lại chọn Ngoại thần kinh làm ưu tiên số một.
Tất nhiên, đàn chị cũng cực kỳ xuất sắc trong các mảng bảo vệ não, kiểm soát áp lực nội sọ và theo dõi điện sinh lý thần kinh.
Hứa Thanh Hòa tinh chỉnh lại đầu dò siêu âm một lần nữa: “Trưởng khoa Cố, van tim hoạt động tốt, không thấy hở cạnh chân van rõ rệt, chỉ thấy một lượng rất nhỏ dòng trào ngược trung tâm.”
Cho đến tận lúc cầm máu và đóng lồng ngực, nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân vẫn tương đối ổn định.
Trưởng khoa Cố lùi lại một bước, ra hiệu cho phụ mổ thứ nhất của mình là Thời Miểu: “Em đóng ngực đi.”
Hai anh em Thời Miểu và Thời Ôn Lễ đều cực kỳ có thiên phú trong ngành ngoại khoa.
Có lẽ một phần là nhờ yếu tố di truyền, bởi vì bố và ông nội của bọn họ đều là các chuyên gia ngoại khoa, bà nội là chuyên gia gây mê.
Trong lúc Thời Miểu đang khâu da để hoàn tất ca mổ, trưởng khoa Cố bước xuống khỏi bàn phẫu thuật: “Mọi người vất vả rồi.”
Lúc nào ca mổ kết thúc, ông đều nói một câu như vậy.
“Thanh Hòa này, nhóm cố định chuyên khoa sâu, em chọn hướng nào làm ưu tiên hàng đầu?” Trưởng khoa Cố hỏi.
Hứa Thanh Hòa đáp: “Dạ, Ngoại thần kinh ạ.”
Trưởng khoa Cố trêu chọc: “Không chọn Ngoại tim mạch của bọn tôi làm ưu tiên hàng đầu, có phải là do Thời Ôn Lễ cản lại, sống chết muốn giữ em ở lại Ngoại thần kinh không đấy?”
Thời Miểu xen vào: “Mấy chuyện giành giật người với bên chúng ta như này, anh trai em và mấy người bên đó chắc chắn là làm được đấy ạ.”
Trưởng khoa Cố: “Hôm nào thầy phải gặp anh trai em đòi người mới được.”
Thời Miểu hùa theo: “Đòi chưa chắc anh ấy đã trả đâu thầy, hay là xong ca mổ mình qua bên đấy trộm mấy hộp cơm của họ đi.”
Hứa Thanh Hòa nghe vậy thì bị chọc cười.
Ca phẫu thuật kết thúc, nhưng công việc của bác sĩ gây mê vẫn chưa xong.
Hôm nay, nhân lực trong khoa không đủ, Hứa Thanh Hòa còn phải tự mình đưa bệnh nhân từ phòng hồi tỉnh sang phòng hồi sức tích cực để giao cho bác sĩ bên đó.
Đến khoa ICU, trùng hợp là Thời Miểu cũng ở đây. Vừa xuống ca mổ, cô ấy liền ghé qua thăm một số bệnh nhân khoa Ngoại tim mạch đang hồi phục sau phẫu thuật.
Xong việc, hai người liền cùng nhau rời khỏi đó.
Nhờ có mối quan hệ với Thời Ôn Lễ, bọn họ thân thiết với nhau hơn hẳn các đồng nghiệp thông thường.
Họ vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến khu vực thang máy.
Hứa Thanh Hòa hỏi cô ấy: “Cậu ăn trưa chưa?”
“Vẫn chưa.”
Hứa Thanh Hòa thuận miệng hỏi thêm: “Cậu tính xuống nhà ăn hay là đặt đồ ăn ngoài?”
Thời Miểu đáp: “Dạo này bận quá nên khẩu vị chẳng ra sao cả, chồng tớ đang mang cơm trưa qua cho tớ rồi.”
“Aiyaaa, hôm nay tớ chẳng cần xuống nhà ăn nữa. Nhìn hai người ngọt ngào thôi cũng đủ no rồi.”
Thời Miểu ngượng ngùng mỉm cười.
“Bái bai.” Hai người mỉm cười vẫy chào nhau, bước vào hai thang máy khác nhau.
Buổi trưa ở nhà ăn không gặp Thời Ôn Lễ, mãi đến lúc sắp ăn xong cô mới sực nhớ ra hôm nay là thứ tư. Hôm nay, Thời Ôn Lễ có lịch khám cả ngày ở khoa khám bệnh, anh sẽ không cất công chạy qua nhà ăn bên khu phẫu thuật để ăn cơm.
Đang thất thần, trưởng khoa ngồi xuống đối diện cô.
Triệu Minh Đức thấy dáng vẻ không tập trung của cô: “Chẳng trách không biết lái xe, ăn cơm thôi mà cũng thẫn thờ nghĩ ca bệnh được.”
Hứa Thanh Hòa: “…..”
Nào có phải nghĩ ca bệnh.
Có điều trong mắt thầy cô, học trò ngoan làm cái gì thì cũng là đang chăm chỉ học hành.
Trưởng khoa vốn nghiêm túc quen, trong khoa chẳng ai dám đùa giỡn với ông, bao gồm cả cô.
Cô liền hỏi: “Trưởng khoa, có chuyện gì thế ạ?”
Triệu Minh Đức: “Mấy ngày Tết Dương lịch vừa rồi em cũng không được nghỉ ngơi. Thế này đi, ngày mai nghỉ một ngày.”
Dù có là người sắt thì cũng không chịu nổi cảnh làm việc liên tục trong thời gian dài.
Nếu ông còn không cho cô nghỉ ngơi hợp lý, bố cô lại gọi điện cằn nhằn ông cho mà xem.
Hứa Thanh Hòa bảo ngày mai cô không nghỉ: “Mùng 9 em mới nghỉ ạ.”
“Mùng 9 ngày lành gì à?”
“Thời Miểu kết hôn ạ.”
“Ờ phải rồi.”
Triệu Minh Đức sực nhớ ra, ông cũng nhận được thiệp mời.
Ông qua đây là muốn nhắc nhở cô một lần nữa, phải nhanh chóng bù cho đủ số lượng ca mổ ở các khoa khác.
Mặc dù cô là nhân tài đa năng được khoa tập trung bồi dưỡng, nhưng bệnh viện vẫn có những yêu cầu bắt buộc đối với việc thăng chức. Trong vòng ba năm gần nhất, bắt buộc phải tích lũy đủ một số lượng nhất định các ca gây mê thuộc các khoa cơ bản.
Mấy năm nay, cô chỉ tập trung gây mê ở bên Ngoại thần kinh và Ngoại tim mạch mà bỏ bê các khoa cơ bản. Đây cũng là cơ hội tốt để cô bù đắp vào mảng còn thiếu.
“Sổ tay theo dõi ca mổ của em thầy vừa xem qua rồi, số lượng ca phẫu thuật bên Chấn thương chỉnh hình đang thiếu hơi nhiều đấy.”
Hứa Thanh Hòa: “Vâng ạ, năm nay em sẽ bù đủ.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Nhắc đến khoa Chấn thương chỉnh hình, Triệu Minh Đức không khỏi đau đầu: “Em đi bù cho đủ số ca thôi, dăm ba bữa mới sang phòng mổ bên Chấn thương chỉnh hình một lần. Thế mà cũng đắc tội sạch sành sanh các bác sĩ trưởng khoa bên đấy được, em giỏi thật đấy!”
Hứa Thanh Hòa im lặng.
Triệu Minh Đức nhắc đến Trưởng khoa Liêu bên Chấn thương chỉnh hình: “Trưởng khoa Liêu đã tìm thầy mấy lần liền, còn nói rất rõ rằng sau này hễ là ca mổ của ông ấy thì đừng sắp xếp em phụ trách gây mê nữa. Bị bên Ngoại khoa cho thẳng vào danh sách đen, Hứa Thanh Hòa à, em đúng là trường hợp có một không hai ở khoa Gây mê chúng ta đấy.”
Hứa Thanh Hòa chẳng có gì để biện minh, chỉ biết cúi đầu gắp thức ăn.
Triệu Minh Đức cũng bất lực với cái tính của cô.
Người tài giỏi có khó tính một chút cũng là chuyện bình thường, lần nào ông cũng tự an ủi mình như vậy.
Dịu giọng lại một chút, Triệu Minh Đức nói tiếp: “Chẳng phải em muốn trở thành bác sĩ phó trưởng khoa trẻ tuổi nhất của khoa mình sao? Thế thì tranh thủ trước đợt nộp hồ sơ năm sau, mau chóng hoàn thành tất cả các yêu cầu bắt buộc để được xét thăng chức đi.”
“Còn nữa,” ông nhấn mạnh lần nữa, “sau này nếu gặp trường hợp bắt buộc phải hoãn mổ, nhớ trao đổi cho khéo với bên Ngoại khoa, đặc biệt là bên Chấn thương chỉnh hình. Cứ bướng bỉnh như thế, em còn muốn giữ quan hệ tốt với mọi người không?”
Hứa Thanh Hòa ngẩng đầu lên, vừa định nói, sao lại không được mọi người quý mến chứ?
Ở cái khoa Gây mê này, có mấy người không quý cô nào?
Nhưng lời đến bên miệng cô lại nuốt xuống, giữ lại chút thể diện cho trưởng khoa.
Từ vẻ mặt đó của cô, Triệu Minh Đức có thể đoán được cô đang muốn nói điều gì.
Mặc dù Hứa Thanh Hòa có tiếng xấu bên khoa ngoại nhưng các đồng nghiệp trong khoa ai cũng quý cô.
Bởi vì cô dám “bật” lại khoa ngoại, đặc biệt còn dám cãi lại ông. Mọi người còn truyền tai nhau rằng, khắp cái khoa này chỉ có cô mới “trị” được khoa ngoại và ông.
Ông hết lòng khuyên bảo: “Bên Chấn thương chỉnh hình hiện tại chỉ còn mỗi Ngô Hiểu Phong là có ấn tượng tốt về em thôi đấy, em đừng có đắc tội nốt với người ta. Nếu không, biết đến bao giờ em mới bù đủ số ca mổ còn thiếu hả?”
Hứa Thanh Hòa không thân với Ngô Hiểu Phong, trước giờ chưa từng được xếp vào ca mổ nào của anh ta, bình thường cũng chẳng mấy khi chạm mặt.
Lần gần nhất cô nghe thấy giọng của anh ta là cái ngày biết tin Thời Ôn Lễ trở về, câu nói “Ôi vãi! Tôi cứ tưởng mình hoa mắt nữa, cậu về bao giờ thế” của anh ta, đến giờ cô vẫn còn ấn tượng sâu sắc.
Triệu Minh Đức: “Thầy đã nói chuyện với bọn họ rồi, mấy tháng tới, mỗi tuần sẽ xếp thêm cho em vài ca bên Chấn thương chỉnh hình.”
Trong suốt bữa ăn, chủ đề cứ xoay quanh khoa Chỉnh hình, lại còn khuyên cô sau này nói năng nên mềm mỏng, đừng thẳng thừng quá. Ăn xong bữa này, cả Hứa Thanh Hòa lẫn Triệu Minh Đức đều thấy hơi khó tiêu.
Quay trở lại khu phẫu thuật, Hứa Thanh Hòa khẽ xoa xoa dạ dày. Sau này, đi ăn cơm vẫn nên né trưởng khoa ra thì hơn.
Buổi chiều là hai ca gây mê bên khoa Ngoại tổng hợp, lúc kết thúc vẫn chưa đến sáu giờ.
Được tan làm đúng giờ thế này đối với Hứa Thanh Hòa mà nói quả là một sự xa xỉ.
Bước ra khỏi tòa nhà tổng hợp, cô mở túi xách mò lấy ra một gói hạt dinh dưỡng. Chính là gói hôm trước Thời Ôn Lễ cho cô, mấy ngày nay bận tối tăm mặt mũi nên cô vẫn chưa kịp ăn.
Dạo gần đây, Thời Ôn Lễ cũng cứ đến giờ là tan làm, về nhà để lo liệu cho đám cưới của em gái.
Khi chiếc xe ô tô chạy ngang qua trước tòa nhà tổng hợp, một bóng dáng quen thuộc vừa khéo bước ra từ bên trong, vừa đi vừa ăn đồ ăn vặt.
Thời Ôn Lễ cho xe dừng lại rồi hạ cửa kính xuống: “Bác sĩ Hứa.”
Hứa Thanh Hòa bỗng chốc quay mặt lại.
Qua cửa sổ, Thời Ôn Lễ nói: “Hôm nay tan làm sớm thế.”
Hứa Thanh Hòa vừa nhai hạt vừa mỉm cười tiến lại gần nói chuyện với anh: “Hôm nay anh cũng sớm mà.”
“Hôm nay tôi có lịch khám, hết giờ là xong.” Thời Ôn Lễ quăng chiếc áo khoác ở ghế phụ ra hàng ghế sau, rồi nghiêng người mở cửa xe cho cô.
Hứa Thanh Hòa cũng không giả vờ khách sáo, ngồi vào ghế phụ.
Lần gần nhất cô đi nhờ xe của anh đã là chuyện của một năm trước.
Cửa kính xe được nâng lên, Thời Ôn Lễ khẽ nhấn ga.
Trong xe vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt nho nhỏ từ túi hạt dinh dưỡng.
Thời Ôn Lễ liếc nhìn thứ cô đang cầm trên tay: “Vẫn là hai gói tôi đưa trước Tết Dương lịch đấy à?”
“Vâng.” Hứa Thanh Hòa nhón một quả nam việt quất sấy bỏ vào miệng, chậm rãi nhai, “Mấy ngày nghỉ Tết bận quá, quên mất trong túi vẫn còn đồ ăn vặt.”
Cô chuyển chủ đề: “Dạo này anh lo đám cưới chắc cũng bận tối tăm mặt mũi nhỉ.”
Thời Ôn Lễ nói: “Không ngờ kết hôn lại có nhiều việc phải lo đến thế. À đúng rồi,” Anh nhắc đến việc dạo gần đây đang dọn dẹp lại căn nhà cũ mà ông bà nội để lại, phát hiện trong tủ sách có mấy cuốn sổ ghi chép ca bệnh gây mê viết tay của bà nội, “Đó là những đúc kết lâm sàng suốt hơn ba mươi năm của bà tôi.”
Anh quay sang hỏi cô: “Cô có cần không?”
Cái này còn phải nói sao, đương nhiên là cần rồi.
Nhưng một báu vật quý giá như thế, sao cô có thể thản nhiên nhận lấy được.
Bà nội của anh là một chuyên gia đầu ngành trong lĩnh vực gây mê, những ghi chép tay về các ca bệnh lâm sàng kinh điển, lại còn kéo dài suốt cả sự nghiệp của bà, thực sự là vô giá.
Hứa Thanh Hòa nói: “Quý giá quá, tôi mượn đọc một thời gian thôi, đọc xong sẽ trả lại anh.”
Thời Ôn Lễ bảo: “Có quý giá đến mấy mà cứ để chỗ tôi với Thời Miểu thì cũng chỉ bám bụi thôi. Tặng cho một bác sĩ chuyên khoa như cô thì nó mới có ý nghĩa.”
Cô thích nghiên cứu ca bệnh đến vậy, ngay cả đi đường cũng mải nghiền ngẫm, mấy cuốn sổ tư liệu của bà nội chắc đủ để cô nghiền ngẫm một thời gian.
Mấy cuốn sổ đó hôm qua anh đã mang về căn hộ thuê của mình.
Chiếc xe rẽ vào khu chung cư, anh đỗ vào vị trí quen thuộc vẫn hay đỗ.
“Cô cứ đợi ở dưới nhà đi, tôi lên nhà lấy cho.”
Vừa nói, Thời Ôn Lễ vừa cởi dây an toàn.
Hứa Thanh Hòa cũng xuống xe: “Tôi lên lấy cùng anh, đỡ mất công anh phải chạy đi chạy lại.”
Thời Ôn Lễ lấy chiếc áo khoác ở hàng ghế sau, hai người một trước một sau bước vào sảnh chung cư.
Hứa Thanh Hòa đi phía sau, ngắm nhìn anh vừa đi vừa khoác chiếc áo măng tô màu nâu. Bên trong phối với một chiếc áo màu đen, càng tôn lên vóc dáng tuấn tú, cao ráo của anh.
Bình thường anh không có thời gian đi mua quần áo, áo khoác đa phần đều là do Thời Miểu mua cho.
Dù là gu thẩm mỹ hay chất liệu vải thì đều thuộc hàng cao cấp.
Căn hộ của Thời Ôn Lễ được thuê đối diện phòng của em gái mình. Phòng của Thời Miểu đã hết hạn hợp đồng từ lâu và cô ấy cũng đã chuyển sang nhà cưới ở.
Hai người bước ra khỏi thang máy, đèn cảm ứng ở hành lang liền bật sáng.
Hứa Thanh Hòa không lạ lẫm gì với kết cấu thiết kế của tòa nhà này, hồi mới đi làm cô cũng từng thuê một căn hộ có thiết kế y như vậy.
Năm đó, bố mẹ vì muốn mỗi ngày cô được ngủ thêm nửa tiếng, nên đã thuê nhà cho cô ở khu chung cư này. Sau lại lo cô một mình không chăm sóc tốt cho bản thân, liền dứt khoát mua luôn một căn hộ diện tích lớn rồi dọn đến ở cùng cô.
Trùng hợp là Thời Ôn Lễ cũng thuê nhà ở ngay trong khu này.
Cô biết Thời Miểu trước đây ở đối diện phòng anh nên thuận miệng hỏi: “Thời Miểu không ở đây nữa, còn anh thì sao? Hết hạn hợp đồng anh định thuê tiếp hay chuyển sang khu nào gần chỗ Thời Miểu hơn?”
“Tôi không thuê nữa, định sẽ mua một căn ở cùng khu chung cư với nhà cưới của Thời Miểu.”
Hứa Thanh Hòa gật đầu: “Mua ở cùng một khu là tốt nhất đấy, ở gần nhau sau này tiện chăm sóc nhau.”
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, ngày anh dọn đi sẽ không còn xa nữa.
Trong lòng cô vốn đã chuẩn bị tinh thần cho việc này, cũng thấy anh thực sự nên dọn đi. Thời Miểu không còn ở đây nữa, anh cứ đi làm về là lại thui thủi một mình, như vậy thì hiu quạnh quá. Thế nhưng, trong lòng cô vẫn không nỡ.
“Trước khi anh dọn đi, tôi mời anh một bữa cơm. Cảm ơn anh vì những chuyến đi nhờ xe suốt mấy năm qua.”
Thời Ôn Lễ đi phía trước mở cửa, anh không nghĩ ngợi gì nhiều: “Cô khách sáo quá, mấy năm nay cô cũng có ngồi nhờ được mấy lần đâu.”
Giờ tan làm của hai người vốn khác nhau, thi thoảng mới có dịp vô tình gặp nhau.
“Nên mời vẫn phải mời.” Hứa Thanh Hòa nói đùa, “Trước đây đi nhờ ít cũng không sao, đợi tôi mời xong bữa này, tôi sẽ tranh thủ đi nhờ thêm vài lần nữa trước khi anh chuyển đi.”
Thời Ôn Lễ bật cười: “Không đến mức đó đâu. Cho dù tôi có dọn đi rồi, hôm nào vô tình gặp cô tan làm, chở cô về cũng chỉ chạy vòng thêm vài phút đường thôi, không sao cả.”
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.