945 chữ · ~7 phút đọc
“Nếu đã nghi ngờ thì cậu phải điều tra cho rõ ngọn ngành, hoặc là điều cô ta khỏi vị trí nguy hiểm rồi cử người giám sát bên cạnh. Cậu rốt cuộc có muốn xác định cô ta có phải là đặc vụ địch hay không?”
Tiền Vĩ cũng là vừa mới đưa Cao Đức đi khỏi mới biết Phong Bạch đang làm gì. Hắn cũng không hiểu đối phương đang vướng mắc cái gì nữa, mà nhục nhã nhất là người được cử đi giám sát lại bị nữ đồng chí tóm được.
Hắn là người từng trải, lờ mờ nhìn ra được chút tâm tư của Phong Bạch.
Rõ ràng đã xác định nữ đồng chí không phải là đặc vụ địch, lại cứ nhất quyết cử một tên Cao Đức qua đó vẽ rắn thêm chân, tám phần là đang muốn thể hiện sự tồn tại của mình?
Hoặc có thể nói, Phong Bạch đã vô tình cố ý tạo ra sự ràng buộc, chỉ là phương pháp này... xin hắn không dám đồng tình. Cứ y như mấy thằng nhóc học cùng lớp với con gái hắn, muốn kết bạn thì không nói thẳng ra, cứ nhất quyết phải giật bím tóc của bạn nữ, đúng là cái đồ đáng ăn đòn.
“Lão Bạch, thu lại tâm tư đi, lúc này mà vướng bận chuyện nhi nữ thường tình thì không thích hợp lắm đâu. Tôi đi đổi ca cho anh em đây.”
Hắn nói đến đây là hết lời, ăn nốt miếng mì cuối cùng rồi đứng dậy rời đi.
Tâm tư bị nói thẳng ra, Phong Bạch nghĩ lại những việc mình đã làm trong vô thức hai ngày qua, anh ta hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại. Sau khi dẹp bỏ toàn bộ những suy nghĩ không nên xuất hiện vào lúc này, anh ta ăn vội vài miếng mì cho xong rồi bưng chậu đi tìm Nguyễn Hiện Hiện đang được đổi ca nghỉ ngơi, ngồi trên ghế đẩu đấm đấm cánh tay nhỏ của mình.
Đôi môi mỏng nhạt màu của anh ta mím lại: “Là do tôi bị ma ám, hai ngày nay đã gây phiền phức cho cô rồi.”
“Đúng là rất phiền phức.” Nguyễn Hiện Hiện gật đầu.
Bàn tay to lớn đang cầm chậu của Phong Bạch siết chặt lại: “Xin lỗi! Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Nhìn theo bóng lưng anh ta để lại một câu xin lỗi rồi quay người rời đi, Nguyễn Hiện Hiện thu ánh mắt lại không một chút cảm xúc.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Bữa trưa nhận được lời khen ngợi từ đông đảo các chiến sĩ. Người đã ăn thì nói tối muốn ăn nữa, người chưa được ăn thì tìm đến lãnh đạo hỏi xem tối có thể tiếp tục ăn mì thịt kho tàu không.
Yêu cầu nhỏ như vậy, đương nhiên Chính ủy sẽ không từ chối.
Trong huyện có trại nuôi heo, trong thời kỳ đặc biệt sẽ ưu tiên cung cấp cho binh đoàn. Thịt heo thì có hơi không đủ cung nhưng nội tạng thì dễ giải quyết hơn.
Chính ủy cử xe chuyên dụng vào huyện để thu mua. Nguyễn Hiện Hiện không biết từ lúc nào đã lẻn đến bên cạnh tài xế bắt chuyện: “Nhiều miệng ăn như vậy, trong huyện cung cấp đủ không ạ?”
Nhận lấy miếng mứt sơn tra mà Nguyễn Hiện Hiện đưa, người tài xế đưa lại cho cô một viên kẹo cứng, quay đầu liếc nhìn chiếc xe tải đang dỡ hàng rồi thuận miệng nói:
“Trung đoàn trưởng đã bàn bạc ổn thỏa với bên huyện rồi. Thịt heo tươi thì hiếm, chứ nội tạng và xương heo trong kho đông lạnh thì không thành vấn đề.”
Đây không phải là chuyện bí mật gì, nữ đồng chí này làm món mì thịt kho tàu rất ngon, anh ta còn trông mong tạo quan hệ tốt để tối lúc lấy cơm sẽ được cho thêm vài muỗng, cho nên cũng bằng lòng nói thêm vài câu.
“Thịt đông lạnh ạ...” Nguyễn Hiện Hiện lẩm bẩm một câu: “Vậy thì lát nữa lúc lấy hàng phải xem cho kỹ, đừng chọn loại đã đông lạnh quá lâu. Thịt để đông lạnh quá lâu không chỉ giảm độ ngon, mà vi khuẩn và các chất có hại cũng dễ sinh sôi.”
“Thế à?” Điểm này thì người tài xế thật sự không rõ lắm. Hiện nay kỹ thuật đông lạnh vẫn chưa phổ biến, chủ yếu vẫn là quan niệm “khóa chặt thời gian, lúc cho vào thế nào, lúc lấy ra vẫn y như vậy”.
Nguyễn Hiện Hiện nhân cơ hội tự đề cử mình: “Chọn lựa nguyên liệu cũng là cả một môn học vấn đấy ạ. Chiều nay trước khi nguyên liệu được chở về cũng không có việc gì, hay là tôi đi cùng anh vào huyện một chuyến nhé.”
Người tài xế cũng không ngốc, ông liếc nhìn cô với vẻ cười như không cười, thừa biết nữ đồng chí này nói chuyện chọn lựa nguyên liệu là thật, mà muốn nhân cơ hội đi nhờ xe vào huyện cũng là thật.
“Chuyện này thì tôi không quyết được đâu, cô phải báo cáo với cấp trên, được cho phép mới đi được.”
“Vâng ạ!” Nguyễn Hiện Hiện chính là chờ câu này. Cô đi tìm cảnh vệ của Phó trung đoàn Tiền, thao thao bất tuyệt một tràng về vi khuẩn trong thịt đông lạnh. Anh cảnh vệ tuy không hiểu nhưng thấy cô nói năng đâu ra đấy nên cũng phê chuẩn.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
80 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.