905 chữ · ~7 phút đọc
“Ai? Ai dám làm khó dễ cháu vào lúc này?” Giọng Phong Quảng vang như chuông đồng.
Nguyễn Hiện Hiện càng đáng thương hơn: “Một vị trung đoàn trưởng tên là Phong Bạch. Anh ta nghi ngờ cháu là đặc vụ địch, vừa dùng lời lẽ hăm dọa lại vừa điều cháu đến đội hậu cần rồi còn cử người giám sát. Ông nói xem anh ta muốn làm gì chứ? “Gài bẫy” cháu à?”
Mách lẻo còn chưa xong, đầu dây bên kia đã truyền đến một tràng ho sặc sụa: “Phụt... khụ khụ khụ! Cháu nói ai làm khó dễ? Phong Bạch?”
“Đúng, chính là anh ta! Không lo trị thủy cho đàng hoàng, suốt ngày cứ nhìn chằm chằm vào cháu. Ông họ Phong, cái tên Phong Bạch kia cũng họ Phong, đúng là cùng họ mà khác cả nhân phẩm...”
Đầu óc Phong Quảng ong ong, trong tai toàn là những lời tố cáo của nữ đồng chí. Người mà cô nói thật sự là đứa cháu trai lớn “lấy não đổi vũ lực” của ông sao?
Mãi cho đến khi điện thoại được gác máy, ông ngồi tại chỗ một lúc lâu mới hoàn hồn, tức giận nhấc điện thoại lên định gọi cho ai đó thì bị Cung Dã ở phía đối diện đè tay lại.
“Từng này tuổi rồi mà cảm xúc vẫn còn bị một đồng chí nhỏ tuổi dắt mũi.”
Phong Quảng hừ hừ: “Đến tuổi của bố rồi mà còn không thể sống tùy tâm sở dục thì thà đừng sống nữa.”
“Nói đi, thằng cháu ngốc của bố lại làm gì rồi? Làm khó dễ nữ đồng chí, đúng là có tiền đồ thật!”
Cung Dã là con trai út của Phong Quảng, theo họ mẹ là họ Cung. Trong tay anh đang xoay một chiếc bút máy, mái tóc mái hơi dài che đi đôi mắt màu trà nhạt đang khép hờ.
Anh dựa lưng vào ghế, đôi chân dài tùy ý duỗi ra bắt chéo, dường như nghĩ đến đứa cháu trai lớn đã gần một năm không gặp, khóe môi nhếch lên một đường cong sắc bén và lạnh lẽo.
Nhìn thấy nụ cười này của anh, Phong Quảng dẹp bớt cơn tức giận, thở dài một hơi.
“Tiểu Dã, con... Thôi bỏ đi, nó cũng không hẳn là làm khó dễ nữ đồng chí đâu, cây cải trắng này, tám phần là muốn bị heo ủi rồi.”
“Ủi heo?” Giọng Cung Dã không giấu được ý cười, anh ta chậm rãi xoay chiếc bút máy trên đầu ngón tay: “Bố chắc là với cái EQ đó của nó mà có thể nên cơm nên cháo được à?”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Nhắc đến đứa cháu trai lớn có EQ đáng lo ngại, Phong Quảng chỉ biết nghiến răng.
Ông bực bội vò đầu bứt tai than phiền: “Một đứa hai đứa đều không làm người ta bớt lo. Không biết đến khi nào bố mới được bế chắt đây.”
“Muốn bế chắt à?” Cung Dã cười nói: “Chỉ dựa vào thằng nhóc Phong Bạch kia thôi thì e là cả đời này cũng khó. Hay là bố chết sớm một chút đi rồi đầu thai lại tự làm chắt cho chính mình.”
Phong Quảng: “???”
Ông tức đến mức nhảy dựng lên, vơ lấy đống tài liệu trên bàn ném thẳng vào người con trai: “Đồ súc sinh, thằng con bất hiếu, năm đó tại sao...”
“Năm đó tại sao không để con chết trong tay bọn chúng, đúng không? Làm bố thất vọng rồi.”
Nghe giọng điệu đầy tiếc nuối của Cung Dã, mặt Phong Quảng trắng bệch ra, ông không nên tức quá mất khôn mà ăn nói bừa bãi: “Không, không phải Tiểu Dã, con biết bố chưa bao giờ có ý đó.”
Bầu không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt. Phong Quảng cắn răng, vòng qua bàn tóm lấy tay con trai: “Hay là... con tiếp tục tết bím tóc cho bố đi!”
Cung Dã né tránh sự đụng chạm của ông, từ từ ngồi thẳng người dậy, ngẩng đầu lên để lộ ra khuôn mặt cực kỳ ưu tú dưới lớp tóc mái. Dường như anh đã mất hết hứng thú.
Giọng nói nhàn nhạt: “Nói đi. Gọi con từ thủ đô về đây xa xôi như vậy, tốt nhất là bố có chuyện quan trọng.”
Phong Quảng biết con trai mình lại không vui rồi. Ông nợ anh nên không muốn chọc vào vận xui của anh. Ông đưa tay mở ngăn kéo đã khóa, lấy ra một tập tài liệu mật.
“Xem đi, trận mưa lớn cách đây không lâu, một con “hàng khủng” từ trong sông chạy ra không biết làm sao lại thuận dòng trôi đến huyện Bình An. Bây giờ con rùa già đó vẫn đang bị mắc kẹt gần bờ sông, con đê đã bị nó húc cho một vết nứt lớn rồi. Ngoài việc hai cha con ta gần một năm không gặp, bố nhớ con ra thì gọi con về cũng là để xử lý chuyện công này.”
Cung Dã lướt nhanh mười hàng một lúc, cuối tài liệu là một bức ảnh mờ ảo chụp con rùa khổng lồ với chiếc mai nhô lên khỏi mặt nước.
Anh lấy giấy bút ra, dựa vào vật tham chiếu trên ảnh để nhanh chóng phân tích dữ liệu hiện có.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
80 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.