923 chữ · ~7 phút đọc
Cô nheo mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ ửng hồng, cô vùi mặt vào chăn cọ cọ rồi ngồi dậy, vươn vai một cái thật thoải mái.
Cửa xe mở ra, Nguyễn Hiện Hiện mặc một chiếc áo len mỏng bước xuống xe, cách đó không xa là Mộc Hạ và Trần Chiêu Đệ đang chụm đầu vào nhau.
“Đây chính là “phi long” trong câu “trên trời có thịt rồng, dưới đất có thịt lừa” sao?” Mộc Hạ cầm một cành cây nhỏ, chọc chọc vào cái lồng cỏ bên chân, bên trong nhốt hai con gà gô màu nâu xám, đuôi hoa.
Nguyễn Hiện Hiện cũng ngồi xổm xuống, mắt lộ vẻ tò mò, vươn tay nhỏ xòe ra ướm thử lên mình con gà gô, giọng hơi kỳ lạ:
“Thứ này thật sự nướng ăn được à? Vặt hết lông rồi còn thịt không?”
“Ai nói với em gà gô là để nướng?” Mộc Hạ đứng dậy, tìm đồ dùng rửa mặt của Nguyễn Hiện Hiện trong bọc đồ đặt trên nóc xe, quay đầu đưa cho cô, chỉ vào nồi nước nóng đang sôi sùng sục trên đống lửa, nói:
“Phi long phải hầm mới ngon, tốt nhất là thêm chút nấm. Vừa mở mắt đã nghĩ đến ăn, đi rửa mặt trước đi.”
Nguyễn Hiện Hiện “Ồ” một tiếng, bưng chậu bắt đầu lấy nước rửa mặt, tranh thủ nói một câu: “Kệ là hầm hay nướng, bỏ vào miệng chén trước mới là nghiêm túc.”
Cung Dã một tay cầm dao găm, tay kia xách con thỏ đã làm sạch từ bờ sông đi về, rút cái vỉ ra, đặt thịt thỏ lên trên đống lửa.
Hai tay anh pha chế gia vị, nghiêng người chiếm trọn tầm nhìn của Nguyễn Hiện Hiện: “Phi long mang về tỉnh thành, học xong sẽ làm cho em, buổi sáng ăn bánh nướng và thịt thỏ được không?”
Rõ ràng anh đã nghe thấy cuộc đối thoại của mấy người.
Do yêu cầu công việc, Cung Dã ở ngoài trời tương đối lâu, tay nghề nướng thịt thuộc hàng thượng thừa, món hầm thì phải về rồi mới học làm.
Để mặc Trần Chiêu Đệ thay anh lật thịt thỏ, Cung Dã ngồi xổm xuống, dùng nước ấm trong chậu Nguyễn Hiện Hiện vừa rửa mặt để rửa tay sạch sẽ.
Tiên Tiên của anh rất kén ăn, lúc đói bụng thì cái gì cũng ăn được nhưng nếu có điều kiện thì phải ăn món ngon và món mình thích, khá là kén chọn.
Sau khi đưa cô ra khỏi bãi sông đầy ắp vật tư, Cung Dã hy vọng có thể mang đến cho cô điều tốt nhất.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Anh đi đến bên cạnh Nguyễn Hiện Hiện, ngón tay trắng nõn thon dài nhận lấy chiếc lược và dây chun trong tay cô: “Anh làm cho!”
Nguyễn Hiện Hiện thuộc kiểu “đầu bọc mặt” điển hình, trán trắng, cổ thon dài, mái tóc đen tuyền hơi xoăn tự nhiên, rõ nhất là phần tóc trước trán tóc vừa dài vừa dày, là nơi mà trước đây cô lười chăm sóc nhất.
Nguyễn Hiện Hiện đứng thẳng người đưa lược, vài lọn tóc lướt qua eo bụng Cung Dã, bị anh nhẹ nhàng dùng hai lòng bàn tay nâng lên, mười ngón tay khớp xương rõ ràng nhanh chóng luồn lách giữa mái tóc đen...
Không bao lâu sau, hai bím tóc tết vừa đẹp vừa lười biếng đã hoàn thành dưới tay anh, Cung Dã kiềm chế lùi lại một bước, cúi mắt là thấy bờ vai vuông góc xinh đẹp dưới lớp áo len của Nguyễn Hiện Hiện.
“Dùng dây chun buộc da đầu cả ngày sẽ bị đau, anh không tết quá chặt, như vậy rất đẹp!”
Nguyễn Hiện Hiện vội tìm chiếc gương nhỏ màu đỏ trong túi, giơ lên trước mặt soi trái soi phải, vô cùng tự mãn.
Quay đầu lại, ánh mắt đầy ý cười nhìn Cung Dã đang dựa vào đầu xe: “Được đấy! Tay nghề tiến bộ, tốn không ít công sức nhỉ!”
Lão Cung!
Hô hấp của Cung Dã đột ngột ngưng trệ, mu bàn tay chống trên mui xe nổi rõ gân xanh, giờ phút này máu huyết sôi trào trong cơ thể anh đều đang gào thét, gào thét muốn ôm trọn bóng hình nhỏ bé ấy vào lòng.
Sự điên cuồng và lý trí đan xen trong đáy mắt, ánh mắt trở nên đáng sợ hơn.
Để không dọa cô sợ, Cung Dã nhẹ nhàng cúi đầu, hàng mi dài che đi con ngươi đang dần sẫm màu.
“Vậy à! Để luyện được tuyệt kỹ này, ông già ở nhà chịu không ít tai vạ, dọa ông ấy đến giờ không dám để râu, tóc cũng chỉ dám giữ dài hơn quả đầu đinh một chút.”
Anh bất giác giải thích, rốt cuộc anh cũng không muốn cô hiểu lầm dù chỉ một chút!
Mộc Hạ đang ngồi xổm trong bụi cỏ và Trần Chiêu Đệ đang nướng thỏ nhìn nhau, hồi lâu: “...”
Mộc Hạ: [Gâu!]
Trần Chiêu Đệ xé một nửa con thỏ nướng đưa cho Mộc Hạ: “Nhìn cho kỹ, là thịt thỏ không phải thịt chó!”
Một bữa sáng có người ăn no căng, có người ăn xong còn đói hơn lúc chưa ăn!
Mặt trời xuyên qua tầng mây, Nguyễn Hiện Hiện ngồi ở hàng ghế sau cùng hai cô bạn, đưa mắt nhìn sâu về phía sông Tùng Giang lần cuối.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
80 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.