1.883 chữ · ~13 phút đọc
Cô không giấu giếm, kể hết toàn bộ những chuyện ở nhà họ Nguyễn, lại kể mình đã trả thù ra sao, cho bọn họ uống nước tiểu có mầm bệnh viêm gan A.
Gương mặt đầy nếp nhăn của bà cụ theo lời kể của cô mà dần dần dịu lại.
“Bà ơi! Cháu vừa lục được lệnh điều động của bà trong phòng gã quản sự, cùng với một bức thư có lẽ là của lão già gửi đến đây để ra tay với bà. Mấy ngày này cháu sẽ ở lại gần nông trường.”
Nhìn thấy ánh mắt kiên định, đã quyết tâm ở lại của cháu gái, Nghiêm Phượng Hoa không còn xem cô như một đứa trẻ chưa hiểu chuyện mà đuổi đi nữa, bà nắm ngược lại tay của Nguyễn Hiện Hiện.
“Được! Mọi việc đều phải lấy an toàn của cháu làm đầu. Có thể gặp lại Hiện Hiện, bà chết cũng không hối tiếc nữa rồi!”
“Năm đó, phần lớn gia sản nhà họ Nguyễn đã bị ông nội cháu quyên góp cho tổ chức. Ông ta quay đầu lại muốn gặm nhấm nhà họ Nghiêm nhưng tiền bạc đều đã bị bà cất giấu ổn thỏa. Ông ta không ăn được nên “chó cùng rứt giậu”, mấy năm trước không ít lần dùng cháu để viết thư uy h**p bà. Hiện Hiện, cháu phải nhớ kỹ, sản nghiệp của nhà họ Nghiêm đều ở...”
Bà xuất thân từ gia đình thư hương, là con gái cả trong nhà, do thời thế ép buộc nên mới vội vàng gả cho Nguyễn Kháng Nhật. Sau khi cưới, Nguyễn Kháng Nhật coi thường cái vẻ tiểu thư khuê các giữ lễ giáo cũ của bà. Ngay ngày thứ hai sau khi động phòng, ông ta đã lén lút thu dọn hành lý bỏ nhà đi. Mà cặp vợ chồng già chết bầm bố mẹ chồng kia lại chê bà vô dụng, ngay cả trái tim của chồng cũng không giữ được, đối xử với bà và cặp song sinh mà bà sinh ra không đánh thì cũng mắng.
Bọn họ trút hết nỗi oán hận việc con trai bỏ đi không một lời từ biệt lên đầu ba mẹ con bà. Mà lễ giáo bà học từ nhỏ chính là trên phải hiếu thuận với bố mẹ chồng, dưới phải nuôi dạy con cái.
Vất vả lắm mới chờ cho hai lão già chết bầm kia qua đời, bà biết tin chồng mình còn sống nên tràn đầy hy vọng đi tìm ông ta.
Thứ bà nhận lại được không chỉ là tin Nguyễn Kháng Nhật đã cưới người khác, mà ông ta còn như dâng vật báu, nộp toàn bộ gia sản nhà họ Nguyễn mà bà kiếm được lên trên để chứng minh lòng trung thành.
Từ lúc đó, bà hoàn toàn hiểu ra dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình.
Bà vứt bỏ quan niệm cố hữu, tham gia vào sự nghiệp vĩ đại.
Nguyễn Kháng Nhật ngày càng “trưởng thành” cũng dần hiểu ra tầm quan trọng của tiền bạc, bắt đầu nhòm ngó đến gia sản nhà họ Nghiêm. Hừ, bà há có thể để ông ta được như ý?
Bà không chỉ không cho một xu, mà trước khi biết tin mình bị tố cáo sắp bị hạ phóng, bà chỉ kịp ra tay g**t ch*t con vợ bé đã năm lần bảy lượt hãm hại mình, để cho lão già khốn kia có cơ hội sống sót.
Vốn tưởng rằng nửa đời sau cũng chỉ đến thế mà thôi. Hôm nay gặp lại Hiện Hiện, Nghiêm Phượng Hoa lại nhen nhóm hy vọng vào cuộc sống, bà nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cháu gái:
“Những lời bà nói cháu đã nhớ kỹ chưa? Nếu việc không thể thành, hãy chia số tiền này với bác cả của cháu, đủ cho các cháu sống một đời thuận lợi. Nếu bà thuận lợi trở về, việc đầu tiên khi về là phải làm thịt lão già khốn kia để báo thù cho bà cháu chúng ta.”
“Bà nội bá khí!” Nguyễn Hiện Hiện rúc vào lòng bà cụ, vừa vui mừng lại vừa may mắn.
May mắn vì người thân duy nhất còn sống, vui mừng vì bà nội không phải kiểu người cổ hủ, sống chết đòi một mình mạo hiểm, biến chuyện nhỏ thành chuyện lớn, chuyện lớn thành chuyện nguy hiểm.
Hai bà cháu lại thì thầm to nhỏ một lúc. Mãi cho đến khi tiếng kèn hiệu lệnh đi làm vang lên, ăn hết một hộp bánh bao, bà vỗ vỗ l*n đ*nh đầu cô nhóc:
“Hy vọng của bà và của cả nhà họ Nghiêm đều đặt lên người cháu. Việc không thể làm thì không làm, phải đặt an toàn của bản thân lên hàng đầu, nhớ chưa?”
Nguyễn Hiện Hiện ngoan ngoãn gật đầu, nhìn theo bóng bà cụ vác nông cụ, tinh thần phơi phới đi làm. Còn mình thì trèo qua bức tường cao, đi gọi điện thoại cho ban chỉ huy đại đội để xin nghỉ phép.
Bưu điện!!!
Nguyễn Hiện Hiện cầm ống nghe: “A lô! Có phải đại đội trưởng không ạ? Cháu muốn xin nghỉ vài ngày không về đội.”
Bên kia đầu dây truyền đến một tràng gầm thét.
Thấy sắp hết một phút, Nguyễn Hiện Hiện nói thật nhanh: “Ông nội cháu chết rồi, nhà cháu có đám tang cần lo liệu. Cứ vậy đã, tiền điện thoại đắt quá, lúc nào về cháu kể cho đại đội trưởng nghe ông nội cháu chết thế nào sau.”
Đại đội Bình Đầu!!!
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Vị đại đội trưởng ngồi trong văn phòng thôn gác máy, rầu rĩ rít một hơi thuốc rê: “Mới xuống nông thôn, ông nội đã chết rồi, thật đáng thương...”
Lời nói được một nửa thì đột nhiên khựng lại.
Con ranh kia không phải từ thủ đô đến sao? Ông nội chết, nghỉ phép hai ngày sao đủ cho cô đi đi về về?
“Nguyễn! Hiện! Hiện!”
Nguyễn Hiện Hiện vừa cúp máy, thở phào một hơi. Đây cũng là lý do cô rời khỏi đội rồi mới dám gọi điện xin phép. Tiền trảm hậu tấu! Nếu người còn ở trong thôn, cái đơn xin nghỉ này chắc chắn không được duyệt.
Lúc đạp xe quay lại nông trường, mưa như trút nước đổ xuống. Nguyễn Hiện Hiện bị mưa xối ướt sũng, vội tìm một căn nhà gỗ bỏ hoang để ẩn nấp, nhìn cơn mưa tầm tã bên ngoài, lòng cô không khỏi lo lắng.
Quả nhiên, nửa đêm gã quản sự của nông trường bắt đầu tập hợp nhân lực.
Năm nay mưa bão xảy ra thường xuyên, đập nước ở thượng nguồn bị vỡ, suýt nữa thì gây ra thảm họa lớn. Một nhóm bộ đội đã dốc sức cứu vãn tình thế, người dân mới không bị thiệt hại nặng nề.
Con đê bị vỡ ở thượng nguồn đang được khẩn trương tu bổ, không ngờ mưa lớn lại ập đến.
Người chủ sự vội vã tập hợp nhân lực. Nghiêm Phượng Hoa mặc áo tơi đứng trong mưa ho khan vài tiếng: “Lãnh đạo! Tôi thấy trong người không khỏe, xin phép được rút khỏi công việc lần này.”
Ánh mắt gã chủ sự vô cùng sắc bén, đáy mắt lóe lên cảm xúc khác thường, gã mở miệng từ chối thẳng thừng: “Không được! Trận lụt này ảnh hưởng rất rộng, không chỉ mấy người, mà chúng tôi cũng phải đi.”
Đằng sau gã là năm, sáu tên quản sự khác của nông trường.
Nghiêm Phượng Hoa biết ngay là đã bị cháu gái nói trúng, cái bẫy giăng ra nhắm vào bà lần này không thể nào tránh được.
Đoàn người xuất phát. Nguyễn Hiện Hiện trà trộn vào đám đông, một tay đỡ lấy Nghiêm Phượng Hoa bị trượt chân suýt ngã, bàn tay nhỏ bóp nhẹ một cái, ra hiệu là có cô ở đây.
Không ngờ Nghiêm Phượng Hoa lại cuống lên, bà liều mạng bắt cô đi. Vốn tưởng đối phương sẽ giở trò ở nông trường, không ngờ lại là đi đến bãi đá sỏi. Đập thượng nguồn có nguy cơ vỡ, mưa lại to và gấp như thế này, quá nguy hiểm, bà không nỡ để cháu gái mình đi mạo hiểm.
Thấy bà gấp đến mức suýt nữa thì làm lộ thân phận của mình, Nguyễn Hiện Hiện đành bất lực, chém vào gáy bằng một cạnh tay làm bà cụ ngất đi, uống một chai thuốc biến hình, dung mạo biến thành y hệt bà nội rồi cõng bà lên.
Bà nội cố tình làm vậy, muốn dụ gã quản sự tới để đuổi cô đi, bà đâu biết rằng bản lĩnh của cô lớn lắm đấy!
Đêm mưa, hai bà cháu chung nhau một chiếc nón tơi, bà nội nhỏ gầy được che chắn kỹ dưới tấm áo tơi, những người khác không nhìn rõ lắm. Cả đoàn người mò mẫm trong đêm, đi ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ.
Nước sông chảy xiết, các chiến sĩ đang dầm mưa không ngừng bốc dỡ đá sỏi ném xuống sông. Nguyễn Hiện Hiện nhân lúc không ai để ý, nhét bà nội vào một căn lều bạt tạm bợ bên bờ.
“Nghiêm Phượng Hoa, Nghiêm Phượng Hoa! Bà xuống dưới kia vận chuyển cát đá đi!”
“Ồ!” Nguyễn Hiện Hiện còng lưng xuống bắt đầu làm việc, mặc cho gã quản sự điều cô đi mỗi lúc một xa.
“Dì Nghiêm.” Một giọng nam vang lên từ sau lưng. Hai người đứng sau một tảng đá lớn, cách xa đám đông. Gã quản sự bước tới giúp cô xúc cát, vừa cười vừa hỏi:
“Lệnh điều động về quê của dì có rồi đấy, dì biết chưa?”
Nguyễn Hiện Hiện sững sờ, từ từ đứng thẳng người dậy. Cô nghe gã quản sự khẽ thở dài thườn thượt: “Tiếc quá, có người không muốn để dì về. Xin lỗi dì Nghiêm, thượng lộ bình an!”
Lời vừa dứt, một bàn tay to khỏe đẩy mạnh vào sống lưng Nguyễn Hiện Hiện. Dưới chân là dòng sông đang cuộn chảy không ngừng, vẫn còn nghe thấy tiếng hò hét khản đặc của các anh lính đã kiệt sức.
Cảnh tượng bà cụ gầy gò khô đét bị gã đẩy một phát rơi xuống sông, ngụy tạo thành một vụ trượt chân đuối nước như trong tưởng tượng đã không xảy ra. Gã quản sự dùng hết sức bình sinh, mà Nguyễn Hiện Hiện vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Ngay lúc gã hoảng sợ định lùi lại, một bàn tay già nua nhưng mạnh mẽ đã siết chặt lấy cổ tay gã. Nghiêm Phượng Hoa ở dưới vành nón tơi ngẩng mặt lên, dùng khẩu hình miệng nói gì đó với gã.
Gã nhìn không rõ lắm, đột nhiên chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Trước khi bị ném xuống bờ đê, gã gào lên khàn cả giọng “Đừng mà...” Nhưng tiếc thay mưa quá lớn, nước sông quá xiết, tiếng hét của gã hoàn toàn bị nhấn chìm trong đêm mưa.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
80 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.