1.882 chữ · ~13 phút đọc
Người đưa thư đi rồi, Tưởng Văn Lễ đứng trước mặt Nguyễn Hiện Hiện với vẻ mặt đầy lúng túng: “Tôi, tôi không biết thư của cô quan trọng như vậy.”
Ánh mắt cúi xuống của gã lóe lên một tia u ám. Ông nội lại là Lữ đoàn trưởng quân khu sao? Người đẹp thế này mà không ra tay được, thật đáng tiếc.
Nguyễn Hiện Hiện chép miệng một tiếng, nói thẳng không kiêng nể: “Giờ thì biết rồi chứ? Sau này tránh xa tôi và thư của tôi ra một chút, cẩn thận tay vươn quá dài bị người ta chặt mất móng vuốt đấy!”
“Ả ta quá đáng thật! Đồng chí Văn Lễ rõ ràng là có ý tốt.” Để phân biệt hai anh em sinh đôi đều họ Tưởng, mọi người thường gọi là đồng chí Văn Minh hoặc Văn Lễ.
Liễu Hạ Thiên bất bình lên tiếng.
Ngoài Chử Lê ra, ở nhà thanh niên trí thức này, Tưởng Văn Lễ là người có ngoại hình nổi bật nhất. Nghe nói bố gã là cán bộ xưởng, mẹ là phó chủ nhiệm, điều kiện gia đình rất tốt. Nếu thật sự không với tới được Chử Lê thì Tưởng Văn Lễ cũng là đối tượng mà ả ta hài lòng.
Giọng nói õng ẹo cùng thái độ bênh vực gã, khiến sắc mặt Tưởng Văn Lễ tâm trạng tốt lên, gã giả vờ ngượng ngùng: “Có, có muốn đi làm chung không?”
“Được ạ!” Liễu Hạ Thiên đồng ý ngay không cần suy nghĩ.
Nhìn bóng lưng hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ, Nguyễn Hiện Hiện chửi thầm một tiếng “đồ ngu”.
Tiếng kèn hiệu đi làm vừa vang lên, trên đồng đã lục tục có người làm việc. Diệp Quốc tìm thấy Ôn Nhu ở cùng tổ với mình, ghé sát lại hỏi: “Chuyện giặt quần áo, cô sắp xếp xong chưa?”
Ôn Nhu vừa định gật đầu thì ba bà thím từ sau gốc cây bước ra, chỉ trỏ về phía hai người họ.
“Chính là hắn, không chỉ tè dầm mà còn tè ra quần nữa.”
“Đâu cơ? đ*ng q**n hắn có ướt đâu?”
“Mấy bà nói sai hết rồi! Tôi nghe nói rõ ràng hắn là “thiên yêm” (bị liệt dương bẩm sinh)!”
Bị ba bà thím cộng tuổi lại đủ làm tổ tông mình chỉ vào “chỗ đó” mà bình phẩm...
Mặt Diệp Quốc đỏ bừng rồi lại tái mét, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng: “Nói bậy bạ! Còn dám tung tin đồn nhảm nữa, tôi xé nát miệng mấy người ra.”
“Nhanh! Nhanh lên! Nó “não não phẫn nộ” rồi kìa...” Mã Đại Cước đập đùi cười.
Thẩm Mai Hoa liếc xéo một cái: “Đấy gọi là “thẹn quá hóa giận”, nhà không có con cái đi học à?”
Diệp Quốc đang định vung cuốc lên đuổi mấy bà nhiều chuyện này đi thì Ôn Nhu cảm thấy có gì đó không ổn, bắt đầu lùi lại.
“Diệp Quốc, thằng mẹ nó mày bị bất lực, mày dám lừa tao à?” Trên con đường đất, một người đàn ông chân thọt xách nông cụ đi tới, theo sau là một cô bé đang khóc sụt sùi. Lão Thọt xông lên đấm thẳng một cú vào mặt Diệp Quốc.
Bốp!!!
Diệp Quốc ngã ngửa ra ruộng, hắn ôm khóe miệng bị răng làm rách, đồng tử co rút lại, gào lớn: “Đánh người! Đánh người! Đại đội trưởng, thằng què đánh người!”
Cô bé vốn đang mặt mày đau khổ theo bố đến đòi lại công bằng, vừa nghe Diệp Quốc chửi bố mình là thằng què, liền nín khóc, xông lên tát tới tấp vào mặt hắn.
“Mày mới là thằng què, mày không chỉ què mà còn bất lực.”
Diệp Quốc chưa bao giờ chịu sự sỉ nhục nào như thế này, định đánh trả nhưng lại bị ba bà thím đã trao đổi ánh mắt với nhau giữ chặt tay chân, nói trắng ra là can ngăn cho có.
Miệng thì “ối ối” la làng bảo đừng đánh nữa nhưng thực tế tay chân đều ngầm ra đòn hiểm.
Đám thanh niên trí thức nghe thấy ồn ào chạy tới, còn chưa hiểu rõ tình hình, chỉ thấy người của mình bị dân thôn bắt nạt. Thế thì còn chịu được sao? Ngay lập tức cả đám lao vào đánh nhau loạn xạ giữa ruộng.
Đợi đến khi Đại đội trưởng chạy tới, đám thanh niên trí thức gần như đã bị đè bẹp dưới đất không động đậy nổi.
Ông gầm lên một tiếng: “Tất cả dừng tay lại cho tôi!”
Thẩm Mai Hoa run bắn người, lúc này mới nhận ra hình như mình đã gây họa, vội vàng ngại ngùng bảo mọi người dừng tay. Đại đội trưởng bước xuống, đỡ mấy người thanh niên trẻ tuổi dậy.
Ánh mắt giận dữ của ông quét qua mặt từng người một, xung quanh đã vây kín đám đông hóng chuyện.
“Có chuyện gì? Nói! Nói không rõ ràng, hôm nay mấy người động tay động chân, tôi trừ hết công điểm.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Mặt Diệp Quốc đầy căm phẫn, chỉ vào Thẩm Mai Hoa và mấy người kia để tố cáo: “Đại đội trưởng! Mấy người này vừa đi làm đã chạy đến chỗ tôi nói này nói nọ, lão thọt này còn quá đáng hơn, xông lên là đánh người. Hôm nay phải cho tôi một lời giải thích, nói không rõ ràng tôi sẽ đi báo công an. Quá đáng lắm rồi, đây là dân thôn tập thể bắt nạt thanh niên trí thức phải không?”
“Họ nói gì cậu?” Đại đội trưởng lại tỏ ra bình thản, đám trẻ thành phố này hở ra là đòi kiện cái này, cáo cái kia, bao năm nay ông nghe đến mòn tai rồi.
“Họ nói... họ nói...” Diệp Quốc ấp a ấp úng, không thể nói ra chuyện mình bị vu khống là tè dầm và bất lực, cả khuôn mặt nghẹn đến tím bầm như gan heo.
“Mấy người nói đi.” Đại đội trưởng chỉ vào ba bà thím đang co rúm người lại, giọng nói không giận mà uy.
Thấy ba người run rẩy, cúi gằm mặt xuống, Tiền Thọt đang cố gắng hít thở đều, lên tiếng: “Để tôi nói!”
“Thằng nhóc này nửa tháng trước nói muốn cưới con gái tôi. Tôi thấy hắn là người thành phố, mấy năm nay ở thôn ta cũng chịu thương chịu khó nên mới định gả con gái cho hắn. Hôm nay tôi mới nghe nói hắn không chỉ bị bất lực, mà còn tè dầm. Đây không phải là lừa hôn sao?”
Ban đầu Diệp Quốc còn hơi chột dạ. Hắn xuống nông thôn mấy năm cũng đến tuổi phải cưới vợ rồi. Gia đình chỉ đồng ý cho 50 đồng tiền sính lễ, số tiền này chỉ đủ cưới một cô thôn nữ nhà quê không có kiến thức. Con gái của thôn trưởng và đại đội trưởng đều không thèm ngó ngàng đến hắn, thế là hắn nhắm trúng Tiền Đa Đa có thành phần gia đình đơn giản.
Nhà chỉ có một ông bố què, cưới về giặt giũ nấu cơm sinh con, nếu không thể về thành phố thì cả đời này cũng chỉ đến vậy. Nếu có cơ hội về thành phố, hắn có thể phủi mông bỏ đi, hai bố con què này cũng chẳng làm gì được.
Hắn oán trách liếc nhìn Tiền Đa Đa, trong mắt đầy hận thù, không phải đã nói là không kể chuyện hẹn hò cho gia đình biết sao? Đàn bà nhà quê đúng là vừa ngu dốt vừa không biết giữ mồm.
Nhưng khi nghe lão què nói tiếp, bảo mình tè dầm còn bất lực, hắn cuống lên, vội vàng la lớn để biện minh: “Không có! Sức khỏe tôi tốt lắm, mấy người, mấy người đúng là tung tin đồn nhảm, nói bậy bạ.”
Thấy Đại đội trưởng nhìn sang, Thẩm Mai Hoa vội nói: “Đừng nhìn tôi, là cô thanh niên trí thức vạch trần hắn tè dầm đấy!”
Mụ vội vàng kéo Ôn Nhu đang nấp trong đám đông ra: “Con gái! Con nói đi, có phải hắn tè dầm không? Con còn giặt cả quần sịp khai mù cho hắn nữa!”
Đám đông: [Ồ hố, kịch hay!]
Mọi người bất giác xì xào bàn tán. Nói là xì xào, chứ âm thanh thực tế cũng chẳng khác gì gọi loa là mấy.
“Tè dầm thật à?”
“Tè dầm thì chưa chắc nhưng cậu thanh niên trí thức Diệp này cũng hai ba, hai tư tuổi rồi, ở thôn mình, tuổi này mà chưa cưới vợ là thành trai già ế vợ rồi, nếu “chỗ đó” không có bệnh thì sao lại không cưới?”
“Eo ôi! Quần sịp dính nước tiểu thì thối đến mức nào? Thanh niên trí thức Ôn không thấy ghê à? Cô ta vì cái gì chứ?”
“Cái này mà không hiểu à! Thanh niên bây giờ theo đuổi yêu đương tự do, thứ mà bà thấy như phân chó, biết đâu lại là kẹo sữa trong miệng người khác thì sao?”
Những lời chỉ trỏ xung quanh và ánh mắt dò xét của Đại đội trưởng khiến Ôn Nhu gần như suy sụp.
“Không có! Tôi chưa bao giờ giặt quần áo gì cho hắn cũng không biết đồng chí Diệp có tè dầm hay không! Tôi không có!”
“Cô có! Chắc chắn là có!” Thẩm Mai Hoa nhảy cẫng lên, đắc ý: “Là Nguyễn Hiện Hiện chính miệng nói thế mà.”
Nguyễn - Hiện - Hiện!
Đại đội trưởng nghiến răng, chỉ vào một người: “Cậu, cậu đến nhà thanh niên trí thức, gọi cái que khuấy phân (kẻ chuyên gây rối) đó đến đây cho tôi.”
Thế là Nguyễn Hiện Hiện với hai vệt đỏ hằn trên má do ngủ đè lên, trên đầu còn một chỏm tóc ngố dựng đứng, bị lôi từ trong chăn ấm ra giữa ruộng.
Đối mặt với sự chất vấn của mọi người, cô trưng ra vẻ mặt vô (số) tội.
“Oan uổng quá Đại đội trưởng! Rõ ràng là cô thanh niên trí thức Ôn nói giặt quần áo cho các đồng chí nam, không tin chú cứ hỏi nhà thanh niên trí thức, mọi người đều nghe thấy mà!”
Hướng Hồng Quân liếc mắt một cái, đám thanh niên trí thức nam đều xấu hổ cúi đầu. Tối qua lúc hai người phụ trách Diệp Quốc và Ôn Nhu nhắc đến chuyện này, bọn họ nghĩ có người giặt quần áo cho mình nên chẳng ai từ chối cả.
Chử Lê và Ngô Học Lương ngạc nhiên, tối qua hai người họ lên núi “đánh lẻ” nên thật sự không biết chuyện này.
Mộc Hạ bước ra: “Đúng vậy! Tôi có thể chứng minh, sự việc do đồng chí Diệp khởi xướng, đồng chí Ôn là người đứng ra đồng ý.”
“Tôi, tôi cũng có thể chứng minh.” Trần Chiêu Đệ yếu ớt giơ tay. Thấy Ôn Nhu trừng mắt nhìn mình, cô ấy sợ hãi định rụt tay lại nhưng cuối cùng vẫn cắn răng kiên trì.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
80 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.