1.303 chữ · ~9 phút đọc
18.
Ngày diễn ra lễ hội nghệ thuật.
Hội trường Học viện Thánh Anh không còn một chỗ trống.
Phương Di là người dẫn chương trình, giọng nói của cô ta khi giới thiệu rất ngọt ngào và lưu loát, nhận về những tràng pháo tay không ngớt.
Tiết mục của tôi nằm ở vị trí áp c.h.ót.
Phần giới thiệu tên rất đơn giản: "Lớp 11-3, Phương Niệm, sáng tác Graffiti trực tiếp."
Khi tôi mặc chiếc quần yếm dính đầy màu vẽ bước lên sân khấu, phía dưới vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
Trên sân khấu đã được bài trí sẵn.
Ba tấm bảng vẽ lớn màu trắng, dưới đất rải rác các bình sơn xịt đủ màu.
Đèn sân khấu tối dần, chỉ còn một vệt đèn follow chiếu thẳng vào người tôi.
Âm nhạc vang lên.
Không phải nhạc cổ điển, mà là những âm thanh tôi ghi lại từ đường phố.
Tiếng xe cộ, tiếng người nói, tiếng rao của các sạp hàng đêm, tiếng c.h.ó hoang sủa, còn có cả những tiếng khóc cười mập mờ...
Đó chính là hơi thở cuộc sống, là chốn phồn hoa bụi bặm trong định nghĩa của tôi.
Tôi bắt đầu xịt sơn.
Màu đỏ, như m.á.u, như lửa.
Màu xanh, như đêm, như biển sâu.
Màu vàng, như ánh sáng, như hy vọng.
Tay tôi chuyển động, cơ thể chuyển động, bình sơn xịt phát ra những tiếng xì xì.
Tôi không suy nghĩ, chỉ vẽ, đem tất cả những cơn đói khát, lạnh lẽo, sợ hãi, đấu tranh của mười tám năm qua, cùng chút bản năng sinh tồn không chịu dập tắt kia, trút hết lên mặt họa báo.
Hai mươi phút sau nhạc dừng, tôi cũng đặt bình sơn xịt cuối cùng xuống.
Đèn bật sáng.
Ba bức tranh nối liền thành một thể: bên trái là con đường tối tăm, thùng rác, và một bóng hình co quắp.
Ở giữa là bầu trời bị xé toạc, một bàn tay vươn ra từ khe nứt đó.
Bên phải là một bông hoa rực rỡ, mọc ra từ khe nứt, nở rộ đầy đ.i.ê.n cuồng và lộng lẫy.
Dưới khán đài im lặng như tờ suốt ba giây.
Sau đó bùng nổ những tràng pháo tay như sấm dậy.
Tôi cúi người chào, vết sẹo trên trán hiện rõ dưới ánh đèn.
Khi xuống sân khấu, Phương Di bước tới đón, nụ cười hoàn hảo: "Niệm Niệm, em vẽ đẹp thật đấy."
"Cảm ơn."
"Đúng rồi, tiết mục cuối cùng là đấu giá từ thiện, tranh của em cũng sẽ tham gia. Bố nói rồi, số tiền đấu giá được sẽ quyên góp cho Quỹ trẻ em lang thang. Thật trùng hợp, đó chính là nơi em từng ở đấy."
Tôi nghe ra sự mỉa mai trong câu nói đó.
Nhưng tôi chẳng bận tâm.
"Ừ, trùng hợp thật. Hy vọng những đứa trẻ đó sẽ không gặp phải hạng y tá cố tình tráo đổi trẻ sơ sinh."
Nụ cười của Phương Di cứng đờ.
Phần đấu giá bắt đầu.
Những vật phẩm trước đó đều là tác phẩm của học sinh, giá dao động từ vài nghìn đến vài chục nghìn tệ.
Đến lượt bức tranh của tôi, người đấu giá viên dõng dạc: "Tác phẩm tiếp theo có tên là 《Bông hoa trong khe nứt》, tác giả là em Phương Niệm sẽ quyên góp toàn bộ số tiền đấu giá để giúp đỡ trẻ em lang thang. Giá khởi điểm: mười nghìn tệ."
"Năm mươi nghìn." Người đầu tiên giơ bảng là một người đàn ông trung niên.
"Một trăm nghìn."
"Một trăm năm mươi nghìn."
Giá cả tăng vọt không ngừng.
Phương Di ngồi ở hàng đầu tiên, lưng thẳng tắp.
Tôi biết cô ta đang đợi tôi làm trò cười.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Rừng Thép
151 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Bởi theo quy trình, tác giả cuối cùng phải lên sân khấu phát biểu cảm nghĩ.
Cô ta tin chắc một "đứa trẻ hoang lớn lên ở đầu đường" như tôi sẽ mất mặt trước bàn dân thiên hạ.
"Năm trăm nghìn." Một giọng nói vang lên từ hàng ghế sau.
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Là Tần Dự.
Anh giơ bảng tên, vẻ mặt bình thản.
"Năm trăm nghìn lần thứ nhất, năm trăm nghìn lần thứ hai..."
"Một triệu."
Tiếng nói phát ra từ phía cửa.
Một người đàn ông tầm sáu mươi tuổi mặc vest xám bước vào, tóc ông đã bạc nhưng ánh mắt vẫn vô cùng sắc bén.
Cả hội trường vang lên những tiếng kinh hô.
19.
Rất nhiều người nhận ra ông ấy.
Ông là Lâm lão, nhà sưu tầm hàng đầu trong nước.
Lâm lão đi đến hàng ghế đầu, gật đầu với người đấu giá: "Một triệu tệ, tiền mặt."
Giọng người đấu giá run lên vì phấn khích: "Một triệu lần thứ nhất... một triệu lần thứ hai... một triệu lần thứ ba! Chốt giá!"
Pháo tay nổ vang như sấm.
Tôi được mời lên sân khấu.
Ánh đèn spotlight chiếu vào người nóng hừng hực.
Tôi nhìn hàng trăm cặp mắt phía dưới, khẽ hắng giọng.
"Cảm ơn mọi người! Bức tranh này vẽ chính tôi, cũng là vẽ hàng vạn đứa trẻ có hoàn cảnh giống như tôi."
Cả hội trường bỗng chốc yên tĩnh.
"Chúng tôi như cỏ dại mọc lên từ khe nứt, từ đống rác, từ những góc khuất không ai nhìn thấy. Nhưng chúng tôi cũng biết nở hoa, dù hoa có xấu xí, có không hợp thời, nhưng chúng tôi vẫn liều mạng nở rộ, vì chúng tôi muốn sống, muốn được nhìn thấy mặt trời."
"Lâm lão bỏ ra một triệu này không phải là mua tranh của tôi, mà là mua lấy cơ hội cho những đứa trẻ đó." Tôi nhìn Lâm lão và cúi chào, "Cảm ơn ông."
Lâm lão đứng dậy khẽ gật đầu đáp lễ.
Khi tôi xuống đài, sắc mặt của Phương Di không còn dùng từ "xấu" để diễn tả nổi nữa.
Buổi đấu giá kết thúc, đám đông dần tản đi.
Lâm lão bước lại gần đưa cho tôi một tấm danh th.i.ế.p: "Phương tiểu thư, cháu có hứng thú mở triển lãm cá nhân không?"
"Cháu..."
"Đừng vội trả lời." Ông mỉm cười: "Lúc nào rảnh thì đi xem địa điểm trước đã."
Ông ấy đưa cho tôi một địa chỉ, đó là bảo tàng nghệ thuật nổi tiếng nhất trung tâm thành phố.
Sau khi Lâm lão rời đi, Tần Dự bước lại gần: "Chúc mừng nhé."
"Phải chúc mừng anh mới đúng, tầm nhìn đầu tư của anh rất tốt."
Anh nhướng mày.
"Bỏ ra một triệu tệ để mua một 'cổ phiếu tiềm năng' như tôi, anh không lỗ đâu."
"Đúng là không lỗ. Có điều, cẩn thận cây cao đón gió." Anh nhìn về phía bên kia lễ đường: "Có người sắp ngồi không yên rồi kìa."
Ở đó, Phương Di đang đứng nói chuyện với mấy cô gái.
Anh nói đúng.
Tối hôm đó khi về nhà, bầu không khí nhà họ Phương vô cùng kỳ quặc.
Bố Phương rất vui vẻ, ông vỗ vai tôi nói: "Niệm Niệm, bố tự hào về con!"
Mẹ Phương cũng cười nhưng nụ cười có phần gượng gạo: "Phải đó, không ngờ Niệm Niệm lại có tài hoa đến thế."
Suốt cả buổi, Phương Di hoàn toàn im lặng.
Sau bữa tối tôi trở về phòng, nhận được một tin nhắn từ số lạ: [Muốn biết tại sao bố mẹ ruột lại bỏ rơi mày không? 3 giờ chiều mai gặp nhau ở công xưởng bỏ hoang phía nam thành phố.
Đi một mình thôi.]
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn rồi bật cười.
Cuối cùng cũng tới rồi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 5: Ảnh Đế Gặp Quỷ
17 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 6: Phá Thuật Mượn Vận
17 ch
Tiếng Lòng Giữa Chúng Ta
12 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Ta Vốn Là Hoàng Hậu Tương Lai
14 ch
Bầu Trời Bé Nhỏ Và Người Cũ
12 ch
Ta Là Trường Ca - Áp Tinh Hà
6 ch
Trọng Sinh Về Thập Niên 80: Bác Sĩ Tô Oanh Tạc Khắp Nơi
80 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.