1.806 chữ · ~13 phút đọc
Dưới sàn đấu, sau khi hai người rời đi, mọi người cũng lũ lượt tản ra.
Trận đấu này chưa phân thắng bại, trừ hai người họ thì không ai biết kết quả ra sao.
Rất nhanh, ở đây chỉ còn hai người Phương Dao và Hoắc Thanh Thanh, Phương Dao tức tối nhìn Hoắc Thanh Thanh.
“Hoắc Thanh Thanh, không ngờ cô lại ác độc như vậy, dám bịa chuyện ngậm máu phun người!”
“Hơ hơ, sư tỷ, đó đều là học từ chị đấy, Thanh Thanh cảm ơn sự dạy dỗ của sư tỷ nhé”, Hoắc Thanh Thanh híp mắt cười nói một câu đầy vẻ khiêu khích, rồi quay người bỏ đi.
Phương Dao đứng đằng sau tức nghiến răng nghiến lợi: “Hoắc Thanh Thanh, mày đáng chết, đáng chết…”
Mắng chửi một thôi một hồi, Phương Dao vội chạy về phía phòng của Lục Thần, cô ta muốn giải thích rõ ràng rằng bản thân không hề thích Tiêu Mặc Sanh.
…
Hàn Tuyết đã ở trong chùa Đạt Mẫu ở Nagqu Bắc Tạng được một ngày một đêm, mấy người Âu Dương Ngọc Quân đang đứng bên ngoài phòng tụng kinh, có lạt ma ngồi xếp bằng ở đó nói với họ là người ngoài không được phép vào phòng tụng kinh.
Một ngày một đêm này, Hàn Tuyết không ra khỏi phòng tụng kinh nửa bước, nếu không phải còn láng máng nghe thấy tiếng của Hàn Tuyết thì mấy người Âu Dương Ngọc Quân đã xông vào lâu rồi.
“Ngọc Quân, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”, Long Linh lo lắng hỏi.
Nếu không thì sao không cho họ đi vào, đến đứng ngoài cửa nhìn một cái cũng không được, làm gì mà thần bí thế!
Âu Dương Ngọc Quân nghiêm mặt, cậu ta có cảm giác không nói lên lời, luôn cảm thấy nếu còn tiếp tục thì có thể sẽ xảy ra chuyện không hay.
“Zado, cậu là người Tạng, cậu tin tưởng họ, hay cậu tìm lý do vào xem chị dâu có chuyện gì không?”, Âu Dương Ngọc Quân hỏi Zado đứng cạnh đó.
Zado vò đầu: “Vậy để em thử, nhưng anh Ngọc Quân cứ yên tâm, người tin Phật sẽ không làm chuyện phá giới đâu, chắc chắn sẽ không có chuyện gì được”.
Zado đi lên trước, một lạt ma đang ngồi xếp bằng lập tức đứng dậy cản cậu ta.
Zado dùng tiếng Tạng nói chuyện với ông ta, nói một lúc lâu đối phương mới đồng ý để cậu đứng ở cửa nhìn, nhưng chỉ được nhìn, không được vào trong.
Zado vội vàng cảm ơn, đi đến trước cửa ngó vào trong, chỉ thấy Hàn Tuyết ngồi sau một cái lư hương, tay cầm quyển kinh đang tụng niệm.
Ngoài cô ra còn có mấy lạt ma cũng đang niệm kinh, có điều không phải đang niệm Kinh Luật, mà là cái gì đó.
Zado thở phào một hơi, chỉ cần không sao là tốt, cậu ta quay về: “Anh Ngọc Quân, cô Hàn vẫn đang niệm kinh, cô ấy không sao”.
Âu Dương Ngọc Quân gật đầu, nhưng cảm giác thấp thỏm lo âu trong lòng càng mãnh liệt hơn.
Trong một phòng thiền của chùa, Đức Tán Thượng Sư ngồi bên trong, trước mặt ông còn có hai vị hòa thượng nữa.
Nếu Zado ở đây thì cậu ta sẽ nhận ra, một người là trụ trì ngôi chùa này – kham bố Phổ Đà, còn hòa thượng kia dường như đã già lắm rồi, hàng lông mày dài rủ xuống, trông như có thể viên tịch bất cứ lúc nào.
“Kham bố Phổ Đà có nhầm không?”, Đức Tán Thượng Sư hỏi.
“Phá Quân ẩn mình, Chu Tước xuất hiện, trở thành Minh Vương Khổng Tước của ta, mang dáng hình của Phật, có Phật tâm, có Phật tính, chính là Phật của ta”, kham bố Phổ Đà trầm trọng nói.
Trước mặt ông đặt một quyển sách cùng với một bàn tính khắc đầy phù chú, giống như được mài từ xương, đó là bàn tính hiện tượng các vì sao.
Chiêm tinh học là bảo vật quan trọng của Phật giáo Tây Tạng, kham bố Phổ Đà nói xong, vẻ mặt Đức Tán Thượng Sư liền trở nên nghiêm trọng.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
“Nhưng chúng ta phải giải quyết ba người bên ngoài như nào?”
Ba người bên ngoài, trừ Zado ra thì dù là Âu Dương Ngọc Quân hay Long Linh, họ đều cảm thấy chắc chắn không phải người bình thường.
Không thể hấp tấp xua đuổi họ được, hơn nữa vì họ không tín Phật, cho nên những lời khuyên can, giáo điều không thể tẩy não được họ.
“Bọn họ đến tìm quả Phật Tâm, vậy thì cho họ quả Phật Tâm!”, kham bố Phổ Đà nói.
“Nhưng, chúng ta làm gì có quả Phật Tâm, hơn nữa cần thí chủ Hàn đích thân đi tìm, sau khi tìm được mới đưa cho họ, chứ không phải tự chúng ta…”, Đức Tán Thượng Sư kinh ngạc.
“Tôi biết, nhưng họ chưa từng thấy quả Phật Tâm, chúng ta dùng cái khác thay thế, dẫn bọn họ vào trong núi tuyết, nếu không ra được thì là do số phận của họ, cũng nói lên thí chủ Hàn có duyên với Phật giáo của chúng ta…”
“Kham bố, nếu làm như vậy là chúng ta sẽ vi phạm giáo lý, chúng ta…”
“Đức Tán Thượng Sư, Phật nói ta không vào địa ngục thì ai vào, các giáo phái lại sắp tổ chức cuộc thi biện kinh rồi, chúng ta phải đánh thức kham bố Tùng Thành, để chùa của ta trở thành ngôi chùa lớn thứ năm ở Bắc Tạng”, kham bố Phổ Đà âm trầm nói.
Đức Tán Thượng Sư im lặng, nặng nề gật đầu: “Được, để tôi sắp xếp chuyện này…”
“Nhớ là phải nhanh lên, tốt nhất là trước tối ngày kia phải dẫn họ vào trong núi tuyết”.
…
Khu vực Thần Nông Giá, hai người Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi đến chợ dược liệu mua một bao dược liệu to đùng, sau đó về nấu, chuẩn bị ngâm thuốc.
Trong một biệt thự riêng, hai người Diệp Hạo thuê luôn cả cái biệt thự ở mấy ngày, bởi vì ở khách sạn không tiện ngâm nước thuốc.
Hai cái thùng gỗ lớn được đặt trong hai phòng khác nhau, Diệp Hạo đang nấu thuốc ở phòng bếp, một nồi nấu nước, một nồi hầm thuốc.
Mùi thuốc bắc hắc mũi lan tỏa khắp căn bếp, sau khi làm xong xuôi hết thì đã là hai tiếng sau.
Khi đã đổ đầy các loại dược liệu khác nhau vào hai thùng gỗ, Diệp Hạo nhướn mày, nhìn Linh Hồ Uyển Nhi hi hi cười: “Nhớ nhé, đừng có mà nhìn lén tôi đó!”
Bịch!
Vừa dứt lời, Diệp Hạo nhanh chân đóng cửa lại chặn đứng chiếc thìa đang phi nhanh đến.
“Vô liêm sỉ!”, Linh Hồ Uyển Nhi tức tối, đi lên khóa cửa lại, kéo cả rèm cửa sổ.
Cô ta cởi quần áo ra, để lộ cơ thể đẹp tuyệt vời làm điên đảo chúng sinh, đáng tiếc trên lưng có một vết sẹo dài, phá hỏng tấm lưng hoàn mỹ như thế.
Ngâm mình trong thùng gỗ, cơ thể Diệp Hạo bắt đầu vận chuyển tâm pháp kỳ lạ, thậm chí anh còn cảm nhận được rõ ràng dược tính đang tiến vào cơ thể của mình.
“Sức khỏe tốt rồi, mình phải mau chóng đến Bắc Tạng…”, Diệp Hạo lẩm bẩm, tuy vẫn cười đùa tí tởn, nhưng anh có một cảm giác nóng ruột, muốn nhanh chóng đến Bắc Tạng tìm quả Phật Tâm, tìm lại ký ức bị mất.
Nháy mắt đã hai tiếng trôi qua, nước thuốc trong thùng gỗ cũng lạnh dần, nước thuốc vốn màu vàng nâu đậm, giờ đã nhạt hơn, có thể nhìn thấy cả đáy thùng.
“Cộc cộc cộc”.
Lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Diệp Hạo từ thùng gỗ bước ra, vội dùng khăn tắm quấn quanh người.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Diệp Hạo nghĩ vớ vẩn, ngoài cửa vang lên tiếng giận dữ của Linh Hồ Uyển Nhi: “Diệp Hạo, đừng có mà giả chết với tôi, mau mặc quần áo vào, qua đây giúp tôi bôi thuốc ở lưng”.
Ồ, thì ra là bôi thuốc, Diệp Hạo thở dài, dọa anh sợ chết khiếp, còn cho rằng hôm nay xảy ra chuyện lớn chứ!
Diệp Hạo mặc quần đùi rộng, không mặc áo mà cởi trần, rồi cứ thế đi ra ngoài.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.