7.418 chữ · ~50 phút đọc
Trời sập chắc cũng chỉ đến thế này là cùng.
"Ly hôn á?!"
Đào Quảng Chí đứng chết trân như trời trồng, sét đánh ngang tai, mãi vẫn chưa kịp load xong. Đào Đào là người phản ứng đầu tiên, kinh hãi thốt lên, máu dồn hết lên não.
Sao cô không quậy phá mà dì Úc với bố cô vẫn đi đến bước đường ly hôn này?
Tiếng hét của Đào Đào quá lớn khiến Úc Loan giật nảy mình rụt người lại, hai vai rụt lên, hai tay đồng thời đưa lên bịt chặt tai, mạnh đến mức vành tai đỏ ửng.
Đào Đào vội vàng bụm miệng lại, bước tới vỗ về xoa nhẹ tai cậu, kéo tay cậu xuống rồi chủ động nắm chặt lấy.
Úc Loan hơi ngạc nhiên cúi đầu nhìn bàn tay đang bị nắm chặt. Từ khi lớn lên, chị có nhiều bạn bè hơn, nhất là bạn gái, chị hay nắm tay họ, nhưng ít khi chủ động nắm tay cậu nữa.
Trừ khi cậu yêu cầu.
Úc Loan khẽ cuộn những ngón tay lại, hình như chị đang rất sợ hãi.
Đào Đào lúc nãy quả thực có hơi hoảng loạn, nhưng khi nắm lấy tay Úc Loan, hơi ấm từ lòng bàn tay mềm mại của cậu đã giúp cô bình tĩnh lại ngay lập tức.
Năm lớp chín kiếp trước, Úc Loan đã nước mắt giàn giụa theo dì Úc rời đi, nhưng giờ cô vẫn có thể nắm lấy tay cậu, cuộc đời chắc chắn đã thay đổi. Bất kể hôm nay lý do gì khiến dì Úc muốn ly hôn, cô cũng sẽ không để bi kịch lặp lại.
"Ai ly hôn cơ?" Mãi một lúc sau, Đào Quảng Chí mới nặn ra được một câu, ông vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác hỏi.
Úc Mỹ Trân nhìn Đào Đào, nhìn Đào Quảng Chí, lại nhìn Úc Loan... Thôi khỏi nhìn Úc Loan đi, thằng bé này không hiểu tình hình, chỉ chăm chăm nhìn chị đang nắm tay mình, lại treo máy rồi.
Dì thu ánh mắt khỏi Úc Loan, nhìn lại hai bố con Đào Quảng Chí.
Hai bố con đã lo lắng xúm lại gần, phản ứng của họ còn dữ dội hơn dì tưởng tượng.
Sự phấn khích khi nhận được tin vui trong mắt Úc Mỹ Trân vơi đi đôi chút, dì hơi rụt rè chỉ vào mình, rồi chỉ vào Đào Quảng Chí.
"Hai chúng ta, ly hôn."
"Chúng ta á?" Đào Quảng Chí bất giác cao giọng, nhìn dì bằng ánh mắt cực kỳ khó hiểu, hai mắt trợn tròn, "Tại sao chứ?"
Hôm qua còn êm đẹp, hai người cưới nhau bao nhiêu năm nay trước khi ngủ vẫn còn thủ thỉ tâm tình, ôm nhau ngủ cơ mà, sao hôm nay lại muốn ly hôn?
Đào Đào buông tay Úc Loan, chạy vội tới bám chặt lấy Đào Quảng Chí: "Tại sao vậy ạ?"
Úc Loan cũng vội vàng chạy tới sát Đào Đào, lặp lại y chang: "Tại sao ạ?" Vừa hỏi xong, bàn tay vừa được chị nắm vẫn còn vương vấn hơi ấm, những ngón tay cậu theo bản năng muốn vươn ra chạm vào tay Đào Đào, nhưng vừa nhích ra thì nhớ tới quy tắc trưởng thành, đành phải phanh gấp.
Cậu chuyển sang kéo kéo tay áo Đào Đào: "Chị ơi, ly hôn là làm gì vậy?"
Đào Đào không rảnh để giải thích nhiều, dì Úc thực sự quyết tâm ly hôn sao? Lòng cô chua xót, vội vàng đáp lại cậu: "Là chia tay, sau này người một nhà không ở cùng nhau nữa."
Không ở cùng nhau nữa? Thế còn cậu thì sao? Cậu và chị cũng phải chia tay sao?
Đối với Úc Loan, điều này còn đáng sợ hơn cả một lời nguyền tồi tệ nhất thế gian. Cậu đứng phắt dậy, còn sốt ruột hơn cả Đào Quảng Chí: "Em không đồng ý ly hôn! Em không muốn chia tay!"
Đào Đào và Đào Quảng Chí đồng loạt gật đầu, vội vàng hùa theo: "Đúng đúng đúng! Chúng tôi cũng không đồng ý!"
Úc Mỹ Trân: "..."
Sao lại thành ba chọi một thế này.
"Mọi người còn chưa nghe em nói mà, đừng kích động, em nói ly hôn là có lý do cả đấy." Úc Mỹ Trân bất lực nhìn ba bố con đối diện, sao cứ như dì là kẻ phụ bạc ruồng bỏ chồng con vậy?
"Lý do gì cũng không thể ly hôn." Đào Quảng Chí thấy các con đều đứng về phe mình thì lập tức có tự tin, như gà mẹ ấp con, dang đôi cánh tay cuồn cuộn cơ bắp ra ôm chặt lấy tụi nhỏ, nước mắt lưng tròng, giọng xót xa:
"Mỹ Trân à, ly hôn rồi hai đứa nhỏ biết làm sao? Theo em hay theo anh? Anh không đồng ý đâu, hai đứa là do chúng ta cùng nhau vất vả nuôi lớn, Tiểu Loan cũng như con ruột anh, anh không cho phép em dẫn đi đâu cả. Dạo này anh... anh cũng có chọc em giận gì đâu? Anh... anh... anh chỉ giấu có hai trăm đồng dưới lót giày, định bụng để dành sinh nhật em mua hoa cho em thôi, thật đấy, ngoài ra chẳng còn gì nữa đâu!"
Cái gì vậy trời, Úc Mỹ Trân vừa tức vừa buồn cười. Hai trăm ngàn đó ông giấu được ba tháng, tháng trước dì giặt giày đã phát hiện ra rồi, còn nhét lại cho ông nữa cơ.
Dì ngước nhìn ra ngoài cửa tiệm, bước tới đóng cửa kính lại, rồi ra hiệu cho Đào Quảng Chí, Đào Đào, Úc Loan từng người một chui xuống gầm quầy thu ngân, cúi người xuống: "Mau qua đây nói chuyện."
"Nói gì thì nói, anh cũng không đồng ý..." Đào Quảng Chí sụt sịt, nắm chặt tay Đào Đào và Úc Loan, sợ bị Úc Mỹ Trân bỏ rơi, lề mề đi vòng ra sau quầy.
Bốn người lén lút ngồi xổm to nhỏ với nhau.
"Ly hôn là để lấy đất!" Mắt Úc Mỹ Trân lại sáng lên, "Hôm nay em với ông chủ Phó đến công ty bất động sản kia mà..."
Dì đè Đào Quảng Chí đang nhấp nhổm xuống, từ từ kể rõ ngọn ngành.
Năm 2003, sau đại dịch SARS, kinh tế chịu áp lực lớn, ngành bất động sản được chọn mặt gửi vàng, gánh trọng trách thúc đẩy tăng trưởng kinh tế.
Vậy nên từ nửa cuối năm nay, cả nước bước vào giai đoạn tăng tốc đô thị hóa, cải tạo nâng cấp khu đô thị cũ, tháo dỡ đền bù ồ ạt ở các khu vực giáp ranh thành thị và nông thôn. Đồng thời, đây cũng là năm cuối cùng để chốt sổ những lô nhà ở phúc lợi giá rẻ, nhà cải cách, nhà huy động vốn nội bộ... còn sót lại từ thời kỳ trước.
Những động thái này thực chất đã nhen nhóm từ tháng Tám. Phân nửa dân tình, kể cả Úc Mỹ Trân, coi bản tin Thời sự như tiết mục giải trí, thường chỉ buông dăm ba câu bình phẩm về chiến tranh Iraq bùng nổ, hay tàu con thoi Columbia phát nổ... chứ hoàn toàn mù tịt trước những chính sách được bao bọc bởi những lời lẽ hoa mỹ của nhà nước.
Nói gì đến Đào Quảng Chí, ổng còn chẳng thèm ngó ngàng đến Thời sự, thà dán mắt vào trò chơi "Bắn bóng" mới toanh trên con Nokia còn hơn. Nghe dì Úc cảm thán, Đào Đào cũng thấy hơi đỏ mặt. Dẫu có được tấm vé trùng sinh VIP, cô cũng chưa từng có thói quen xem Thời sự. Với cô và Úc Loan, cái bản tin Thời sự ấy trước nay chỉ là nhạc nền rửa bát sau bữa tối...
Cả gia đình chả ai đánh hơi được ngọn gió thời đại đang âm thầm đổi hướng. Cái tin động trời này là do Úc Mỹ Trân và ông chủ Phó vô tình mót được lúc trà dư tửu hậu với ông giám đốc công ty bất động sản.
Họ còn moi được tin, dạo này chính sách về mảng này ở thành phố đang bị siết chặt kinh khủng. Dù là phân nhà hay xin cấp đất quy hoạch xây dựng vùng ven, tất tần tật đều phải xét theo đầu hộ khẩu gia đình.
"Bọn em tận mắt nhìn thấy công văn đỏ chót rồi, một cặp vợ chồng chỉ được tính là một hộ gia đình, cả đời chỉ được cắn răng xin một mảnh đất quy hoạch vùng ven, và cũng chỉ được hưởng sái suất mua nhà phúc lợi đúng một lần duy nhất."
Úc Mỹ Trân càng kể, lửa hưng phấn trong lòng càng cháy rực.
"Đừng nói là thành phố, ngay cả thị trấn Chương Khê cũng đang rục rịch quy hoạch khu đô thị mới. Đà bành trướng của thành phố ngày một dữ dội. Mấy bãi đất trống, xưởng cũ bỏ hoang cả chục năm ở ngoại ô, mai này kiểu gì cũng lên giá vùn vụt. Bất kể là ôm hàng chờ giá lên úp sọt kiếm chênh lệch, hay xí phần để đó mai mốt tự xây xưởng làm ăn, nhào vô lúc này đều là nước cờ chắc cú không sợ lỗ."
Úc Mỹ Trân và Phó Long tận mắt săm soi mấy bản photo công văn quốc gia trên bàn làm việc của lão giám đốc bất động sản. Hai người cũng cáo già phết, vừa bước chân ra khỏi công ty bất động sản là lượn thẳng ra thư viện tra cứu công báo mấy năm gần đây. Y như rằng, có thật!
Công văn số 23 tháng 7 năm 1998 đã tuyên cáo chấm dứt chính sách phân chia nhà ở phúc lợi trên toàn quốc, khai màn cho công cuộc thương mại hóa nhà ở. Trải qua bao năm cải cách, thời cơ dường như đã chín muồi. Công văn số 18 năm nay ghi rành rành: "... Xác lập ngành bất động sản là ngành công nghiệp trụ cột của nền kinh tế quốc dân, kích cầu nội địa, thúc đẩy tăng trưởng đầu tư, duy trì tăng trưởng kinh tế bền vững..."
Khớp 100% với lời lão giám đốc kia nói.
Hèn gì lão đã nhanh nhảu đi xí phần xin đất vùng ven từ đời nào. Lão còn gạ gẫm Úc Mỹ Trân và Phó Long, bảo là trên công trường có khối kiến trúc sư, kỹ sư vẽ bản đồ cắm chốt ăn ngủ tại trận quanh năm suốt tháng, điều kiện sinh hoạt hơi bị khoai, hỏi xem sau khi ký hợp đồng, tiệm có thể đều đặn cung cấp bánh trái, tráng miệng, hoặc mỗi tuần tiếp tế vài mẻ hamburger để cải thiện bữa ăn cho họ được không.
"Tương lai bèo nhất cũng chục năm nữa, giá nhà đất cứ đà này mà leo thang thôi." Úc Mỹ Trân và Phó Long đều chung một hệ tư tưởng. Trực giác của dì nhạy bén cực kỳ, cơn lốc thời đại đang lù lù trước mắt, gió đã bắt đầu thổi rồi, lúc này mà không mượn gió bẻ măng, e là sẽ bị bỏ lại phía sau, có khi lỡ chuyến đò này là mất cả chì lẫn chài.
Bánh xe thời đại không bao giờ quay ngược, chỉ có lao vun vút về phía trước, đó cũng là lý do khiến dì sốt sắng đến vậy.
Úc Mỹ Trân chốt hạ bằng một câu đanh thép: "Năm nay dứt khoát phải gom đất! Dù bây giờ chưa xài tới, cứ xí phần cái suất và mảnh đất đó đã, lót đường cho mộng mở xưởng sau này. Đợi vài năm nữa giá đất đội giá gấp đôi, lúc đó muốn nhảy vô cũng chỉ có nước cắn răng chịu thiệt thôi!"
Nếu dì và Đào Quảng Chí ly hôn, tách khẩu ra thì sẽ là hai quyển sổ hộ khẩu riêng biệt, đồng nghĩa với việc xin được hai mảnh đất. Chứ nếu Đào Đào và Úc Loan mà đủ tuổi vị thành niên, khéo dì chơi lớn tách hai đứa nó ra ở riêng luôn, một nhà xé lẻ thành bốn quyển hộ khẩu, ôm trọn bốn suất mua đất!
Thực tình, trên đường về dì còn tạt qua đồn công an nghe ngóng. Ai dè mấy anh cảnh sát khu vực phán thẳng thừng: trẻ vị thành niên cấm tiệt vụ tách khẩu đứng tên riêng, trừ phi cả nhà kể cả họ hàng hang hốc chết sạch sành sanh không còn một mống nào để bấu víu, chỉ còn mỗi mình nó trơ trọi, thì mới được châm chước cho thừa kế di sản và đứng tên chủ hộ.
Úc Mỹ Trân nghe mà vã mồ hôi hột, ôi chao, thôi xin kiếu, cái giá tru di cửu tộc này chát quá.
"Tiếc hùi hụi, giá mà hai đứa sinh sớm ba năm thì ngon rồi, trưởng thành là tách khẩu đứng tên riêng được ngay." Úc Mỹ Trân không kìm được tiếng thở dài thườn thượt, cứ như vuột mất hai thỏi vàng ròng trước mắt vậy.
Đào Đào bừng tỉnh ngộ, hóa ra ngọn nguồn sự việc là thế này.
Đào Quảng Chí nghe xong thì hóa đá toàn tập.
Thì ra Mỹ Trân không phải muốn ly hôn, mà là muốn chia gia tài... À không, dì đang tính "phân thây" cái nhà này ra thì có!
Một gia đình chặt ra thành 4 cuốn sổ hộ khẩu? Trí tưởng tượng của dì cũng phong phú gớm.
"Quảng Chí, anh có biết mấy khu đất trống xưởng cũ bỏ hoang mười mấy năm nay ở ngoại ô hời cỡ nào không? Bây giờ giá ưu đãi cải cách chỉ có 100 tệ một mét vuông, mà toàn là những mảnh đất vuông vức, rộng thênh thang! Chính sách ghi rành rành rồi, một sổ hộ khẩu chỉ được xin 1 mẫu đất. Em tính thế này, nhà mình ôm 2 miếng, nhà ông Phó ôm 2 miếng, gom lại chẳng phải thành một khu đất bự chà bá sao?" Bàn tính của Úc Mỹ Trân gảy lách cách trong đầu, "Nếu không ly hôn, vẫn chung hộ khẩu, thì chỉ xài chung được một suất gia đình, cao tay cũng chỉ vớt được một mảnh đất nhỏ xíu, manh mún, lấy về cũng chả làm ăn gì được, vậy sau này lấy đâu ra đất mà mở xưởng?"
Nghe đến đây, Đào Đào thở phào nhẹ nhõm cái rụp, tiện tay quẹt quẹt cái chóp mũi ướt đẫm mồ hôi. Hú hồn hú vía, nãy giờ bị hù cho toát mồ hôi lạnh lúc nào không hay.
Dì Úc vừa bước vào cửa đã phang ngay quả bom "ly hôn", làm cô cứ tưởng cái số phận nghiệt ngã lại một lần nữa ngoi lên phá bĩnh cuộc sống yên bình của cô.
Đào Quảng Chí vẫn chau mày. Lý do dẫu có bùi tai đến mấy, ông vẫn ứ muốn ly hôn. Thế này thì chẳng phải hóa thành hai gia đình xa lạ sao?
Dù chỉ là trên giấy tờ, ông cũng không muốn phải chia lìa Mỹ Trân.
Đào Quảng Chí nhỏ giọng can ngăn: "Nhà mình mới mở thêm chi nhánh, vừa khai trương được tuần nay, sao em đã tơ tưởng đến chuyện mở xưởng rồi? Hơn nữa, mình đào đâu ra ngần ấy tiền mua đất? Mua xong để không đó chẳng phải lãng phí sao?"
Úc Mỹ Trân tròn mắt ngạc nhiên: "Sao lại không có tiền mua đất? Anh bình thường không mó tay vào sổ sách nên không biết đấy thôi, lợi nhuận hai quán cộng lại, chưa kể đến ai khác, chỉ tính riêng phần chia chác của nhà mình, thêm tháng nữa là đủ sức trả sạch nợ nhà bác cả rồi."
Đôi mắt Đào Quảng Chí trợn tròn thêm vài milimet: "Nhiều vậy sao?"
"Mấy năm nay tiền mọc từ trên trời rơi xuống chắc? Không thì anh tưởng em tay không bắt giặc, một xu cạo không ra mà dám mộng tưởng chuyện lớn nhường này à?" Úc Mỹ Trân phì cười, kiên nhẫn phân bua với Đào Quảng Chí: "Mua đất đâu giống như ra chợ mua bó rau mớ thịt, xì tiền ra là xách hàng về ngay, khéo phải trầy trật nửa năm một năm mới xong thủ tục."
Tầm nhìn của Úc Mỹ Trân vươn xa tít tắp, dì vừa bẻ ngón tay vừa nhẩm tính:
"Đợi đất đai xin xỏ xong xuôi, chẳng lẽ lại không xây xưởng? Chẳng lẽ không sắm sửa máy móc, chiêu mộ công nhân? Muốn mở một cái xưởng còm đâu phải chuyện một sớm một chiều, bèo bèo cũng phải mất đôi ba năm nữa. Dân làm ăn đâu thể chỉ chăm chăm nhìn cái lợi trước mắt, phải biết lo xa, tính toán đường dài, chuẩn bị nền móng ngay từ bây giờ chứ."
Nghe qua đã thấy nhức đầu mỏi mệt rồi... Đào Quảng Chí cười khổ: "Mỹ Trân à, tụi mình không cần phải đú theo cái trend này làm gì. Tiền bạc làm sao kiếm cho cạn, gia đình mình giờ một nách hai tiệm, thu nhập cũng rủng rỉnh, cuộc sống thế này là quá mãn nguyện rồi, khỏi cần đèo bòng thêm ba cái chuyện đó nữa."
Mở xưởng á? Chuyện đó chưa từng lướt qua tâm trí ông dù chỉ một giây!
Đối với ông, cuộc sống hiện tại đã vượt xa mọi kỳ vọng. Từ một cái tiệm nhỏ lụp xụp tiến lên mở rộng, rồi đẻ thêm chi nhánh, ông cảm thấy cuộc đời mình đã chạm đỉnh vinh quang rồi, vậy là đủ. Mai này giá nhà có phi mã hay không cũng chả dính líu gì tới ông, ông có nhà để ở mà, lại còn sở hữu cả bộ sưu tập một căn trên phố, một căn dưới thị trấn cơ!
Chỉ vì miếng đất mà lôi nhau ra tòa ly hôn... Đào Quảng Chí vẫn thấy nó hoang đường hết sức.
Úc Mỹ Trân lại hoàn toàn lệch sóng với ông: "Anh nói đúng, tiền thì không bao giờ kiếm hết, nhưng anh không kiếm thì thằng khác nó kiếm. Cơ hội lù lù ra đấy, cớ sao mình lại bỏ qua? Hơn nữa, tờ giấy ly hôn kia cũng chỉ là hình thức, ly hôn không ly thân, vợ chồng vẫn sớm tối có nhau, vẫn chung một mái nhà, có khác biệt gì đâu? Anh quên bố mẹ tụi mình ngày xưa à, biết bao nhiêu đôi sống với nhau cả đời có thèm ngó ngàng tới tờ giấy đăng ký kết hôn đâu, vẫn là một gia đình gắn bó keo sơn đó sao?"
Đào Quảng Chí cãi không lại Úc Mỹ Trân, xìu lơ cúi gằm mặt xuống. Im lặng một hồi, ông chợt ngẩng phắt lên, giả vờ giận dỗi: "Em muốn ly thì cứ ly đi..." Cũng chỉ dám vùng vằng được một câu: "Hứ, anh lên lầu nấu cơm đây."
Mặc dù cơm nước đã chín muồi từ đời tám hoảnh.
Úc Mỹ Trân nhìn theo bóng lưng ông, gọi với theo một tiếng "Ê", nhưng Đào Quảng Chí lần đầu tiên trong đời tỏ ra cứng cỏi, bơ đẹp dì, vòng qua quầy thu ngân, lầm lũi bước lên cầu thang.
Ông giận rồi sao? Nhưng đây rõ ràng là chuyện tốt mà? Úc Mỹ Trân vẫn ngồi thụp tại chỗ, nét mặt dần biến chuyển, có phần hụt hẫng quay sang nhìn hai đứa trẻ.
Đào Đào cũng đang mở to mắt nhìn dì đầy chờ đợi.
Úc Loan ngồi xổm bên trái Đào Đào, bộ dạng ngơ ngẩn rất đỗi nghiêm túc. Cậu vừa chăm chú lắng nghe mẹ thao thao bất tuyệt, nhưng mớ khái niệm gom đất với mở xưởng thì cậu chịu chết không tiêu hóa nổi, chỉ bắt sóng được mỗi câu mẹ cam đoan ly hôn nhưng sẽ không chia rẽ.
Thế thì chả có gì phải xoắn cả.
"Hai đứa thấy sao?" Úc Mỹ Trân thở dài thườn thượt, "Đến hai đứa cũng phản đối mẹ à?"
Úc Loan thật thà đáp: "Con nghe như vịt nghe sấm."
Đào Đào rướn người nhòm theo hướng Đào Quảng Chí vừa rút lui, thấy ông đã khuất bóng trên lầu mới lén lút ngồi thụp xuống, hạ giọng thì thầm: "Dì Úc ơi, con vote hai tay hai chân cho dì, nhưng dì tuyệt đối đừng bán đứng con vụ này nha. Lát nữa dì lên lầu dỗ ngọt bố con xíu đi, ổng dễ xiêu lòng lắm."
Úc Mỹ Trân sững người một thoáng, rồi khóe môi dần cong lên một nụ cười ấm áp.
Nhìn vào đôi mắt sáng rực, pha lẫn chút lém lỉnh và lo âu của Đào Đào, cõi lòng vốn đang chênh vênh của dì như được tiếp thêm sức mạnh. Dì mím môi cười rạng rỡ, thì thầm đáp lại: "Đồng ý, dì sẽ đi dỗ dành ổng."
Nói rồi dì cũng đứng dậy, vội vã lên lầu.
Nãy giờ Đào Đào im lặng là vì cô biết tỏng kế hoạch của dì Úc cực kỳ có tầm nhìn. Dù cô mù tịt về mấy cái trend thời đại khác, chơi chứng khoán thì cùi bắp, IT thì mù tịt, nhưng cái mỏ vàng bất động sản với vàng miếng thì ai mà chả rõ mười mươi.
Vàng thì cô gom tiền lì xì của hai chị em mỗi năm mua hẳn một thỏi trữ ngân hàng, dì Úc cũng hốt vài miếng đều đặn, nghe giang hồ đồn vàng thỏi giữ giá hơn vàng trang sức.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Phải rồi, Úc Loan từ hồi nhận lì xì tới giờ, cầm tiền trong tay mà cứ ngơ ngơ chả biết tiêu pha gì, toàn quăng hết cho cô. Thế là cô sắm luôn cho hai chị em mỗi đứa một thỏi, tiện lợi đôi bề.
Dì Úc phán chuẩn không cần chỉnh, thập kỷ tới sẽ là thời kỳ hoàng kim của bất động sản. Hàng loạt tòa cao ốc sẽ thi nhau chọc trời, giá nhà đất sẽ bay chóng mặt, bay đến mức nào ư? Ở nhiều đô thị lớn, giá nhà sẽ vọt lên cái mức mà dân đen có nhịn ăn nhịn mặc cả đời cũng đừng mơ chạm tới.
Cô không nhớ chính xác giá trị đất xưởng cũ ở ngoại ô thành phố Giác Phố sau này sẽ leo lên cái mốc nào. Nhưng cái vùng ngoại ô hiện tại, tương lai sẽ lột xác thành khu công nghệ cao xịn xò, và vô số xưởng cũ sẽ rơi vào tầm ngắm giải tỏa đền bù mười năm sau!
Đúng như dì Úc phân tích, gom đất lúc này, dù để tự dùng, sang tay kiếm lời hay cứ nằm ườn ra chờ đền bù giải tỏa thì cũng là kèo thơm chắc thắng.
Chỉ là tâm tư của Đào Quảng Chí cũng cần được v**t v* chút đỉnh.
Bởi ông đâu có cỗ máy thời gian để biết tương lai sẽ ra sao, nghe viễn cảnh tương lai thì thấy mông lung là phải. Trong tim ông, gia đình luôn chễm chệ ở vị trí độc tôn, kiếm tiền cũng không sánh bằng việc ra ngoài lắc lư vài điệu nhảy. Đùng một cái, vì dăm ba đồng bạc mà bắt vợ yêu giáng cấp thành vợ cũ, bản thân lại quay về kiếp phòng không gối chiếc, bảo sao không đau lòng cho được.
Đứng trước nguy cơ ba mẹ có thể đường ai nấy đi trên giấy tờ, Úc Loan tỏ ra bình thản đến lạ. Sau khi được mẹ chốt sổ là không phải dọn nhà, không bị chia rẽ, vẫn được ngày ngày bám đuôi chị gái, chú Đào, bé Vịt Quay như xưa, cậu liền gật gù tiếp nhận sự thật một cách nhẹ tênh.
Ngay cả Đào Đào cũng okela luôn, dù sao thì cuốn sổ hộ khẩu cũng có mang ra ngắm mỗi ngày đâu mà lo.
Cả nhà có mỗi Đào Quảng Chí là vẫn ôm mối sầu muộn. Ổng nhất quyết cự tuyệt vụ ly hôn. Ngày cùng Mỹ Trân lên phường ký giấy kết hôn, ổng sướng rơn cả người, cứ đinh ninh đời này kiếp này sẽ gắn chặt lấy người mình thương, sống chết có nhau. Huống hồ, ổng đã từng qua một lần đò rồi, giờ lại ly hôn nữa!
Dẫu chả phải đường ai nấy đi thật sự, ổng vẫn thấy tim mình nhói đau.
Úc Mỹ Trân phải dùng đủ chiêu trò dỗ ngọt ông cả tháng rưỡi trời. Mua hẳn thảm nhảy về làm quà, lại còn phá lệ dành nguyên một ngày hộ tống ông lên sàn nhảy ngoài trời hiếm hoi còn sót lại trên thành phố để xõa hết mình, vậy mà vẫn chưa chịu nguôi ngoai.
Đợt này Đào Quảng Chí dỗi dai kinh khủng. Miệng thì "ừ" đấy, nhưng ngày nào cũng trưng ra bộ mặt bí xị, hờn mát. Lúc hì hục nhào bột làm pizza sầu riêng mà nước mắt cứ lưng tròng. Nửa đêm nửa hôm còn rủ rỉ tâm sự những nỗi niềm thầm kín của đàn ông tuổi trung niên với Vịt Quay, dẫu nó chả hiểu cái mô tê gì. Hậu quả là Vịt Quay mất ngủ trắng đêm, ban ngày cứ gật gù, lảo đảo buồn ngủ.
Úc Mỹ Trân cũng bó tay chịu trận với ông.
Bên nhà ông chủ Phó và bà vợ thì mọi chuyện xuôi chèo mát mái. Vợ ông ấy vốn dĩ là một nữ cường nhân thứ thiệt, tự mình gầy dựng một cái nhà nghỉ ngay sát ga tàu. Bà cũng muốn tranh thủ cơ hội này để ôm thêm vài mảnh đất, dự trù sau này có thể dùng xây xưởng bánh hoặc mở rộng hệ thống khách sạn.
Chỉ mất vài ngày, vợ chồng họ đã hoàn tất thủ tục ly hôn nhanh gọn lẹ.
Đào Quảng Chí bị vợ chồng ông Phó xúm vào khuyên nhủ gãy cả lưỡi mới sụt sùi nước mắt cùng dì Úc ra phường làm thủ tục ly hôn. Tiếp đó là chuỗi ngày rồng rắn lên đồn công an làm lại sổ hộ khẩu. Theo sự phân chia công bằng, Đào Đào vẫn nằm trong hộ khẩu của Đào Quảng Chí, còn Úc Loan nhập hộ khẩu theo dì Úc.
Hai bên hộ khẩu chính thức được tách ra, đăng ký thường trú tại hai căn nhà khác nhau, một ở thị trấn, một trên thành phố.
Cầm hai cuốn sổ hộ khẩu mới toanh trên tay, lật giở vài trang, Đào Đào bỗng thấy lòng chùng xuống một nỗi bâng khuâng khó tả: Từ nay về sau, trên giấy trắng mực đen, Úc Loan không còn là em trai của cô nữa.
Cô lại trở về thân phận con một, và... lại một lần nữa mất mẹ.
Chưa kể đến Đào Quảng Chí, ông về nhà đóng cửa nhốt mình trong phòng, ôm cuốn sổ khóc rống cả ngày trời. Đào Đào và Úc Mỹ Trân thay phiên nhau dỗ dành cũng vô ích, cho đến khi Úc Loan buông một câu tỉnh rụi: "Chú Đào ơi, vậy là giờ chú có thể cưa cẩm mẹ cháu rồi đấy."
Đào Quảng Chí nghe xong đơ toàn tập: "Hả?"
Úc Loan lên mặt cụ non giải thích: "Hẹn hò yêu đương là một định lý bất toàn của Gödel, cũng là một cái kim bài miễn tử cho phép người ta xé rào quy tắc trưởng thành để nắm tay, hôn môi thoải mái. Chú ơi, chúc mừng chú, từ nay chú được cấp phép nắm tay, hôn môi mẹ cháu tự do rồi đó."
Đào Quảng Chí: "..."
Nói nghe như thể trước giờ ông chưa từng làm mấy chuyện đó vậy.
Úc Mỹ Trân bất giác nảy ra một ý tưởng, dì dịu dàng hùa theo: "Tiểu Loan nói chí phải, chúng ta cứ coi như đang bắt đầu một cuộc tình mới đi? Đợi đến khi xin được đất đai, mọi việc êm xuôi, chúng ta sẽ tổ chức một lễ cưới đàng hoàng. Hồi đó tụi mình cưới vội vàng quá, chả có tiệc tùng gì sất, người ta bây giờ cưới xin rình rang lắm. Quảng Chí à, tới lúc đó, tụi mình đi chụp nguyên bộ ảnh cưới kiểu Tây đang hot bây giờ nhé, anh thấy sao?"
Đào Quảng Chí nước mắt rơm rớm ngước lên nhìn, chiêu dỗ dành này đúng là gãi ngay chỗ ngứa, vẻ mặt ông lộ rõ vẻ nao núng.
"Còn nữa nha, dường như chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội hưởng tuần trăng mật thì phải. Quảng Chí, sau khi tái hợp, anh muốn đưa em đi tuần trăng mật ở đâu nào?" Úc Mỹ Trân tinh ý bắt trọn khoảnh khắc ấy, lập tức dồn dập tấn công, ghé sát tai ông thủ thỉ, "Đến lúc đó, mình sẽ đánh lẻ không dẫn theo hai đứa nhóc, cũng mặc kệ cửa tiệm, gạt hết mọi vướng bận sang một bên, chỉ có hai chúng ta tận hưởng thế giới riêng thôi, chịu không?"
"Đi... đi đâu cũng duyệt, em đi đâu anh theo đó." Đào Quảng Chí nín khóc, ngượng ngùng sụt sịt mũi, vòng tay ôm eo Úc Mỹ Trân đầy nũng nịu, "Chốt đơn, đến lúc đó mình dẹp tiệm vài hôm đi chụp ảnh cưới, đi hưởng tuần trăng mật luôn. Tống cổ hai đứa Bồ Đào với Tiểu Loan về nội cho ông bà chăm. Bọn nó lớn tồng ngồng rồi, cũng phải biết đường báo hiếu, chăm sóc ông bà nội chứ."
Đào Đào: "..."
Hừm, đúng là đàn ông.
Đôi vợ chồng trung niên ấy mải mê âu yếm, thủ thỉ những lời đường mật đến mức quên cả trời đất. Mãi một lúc sau, Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân mới sực tỉnh, đồng loạt quay phắt lại, ánh mắt đầy sững sờ hướng về phía Đào Đào – người đang dán mắt vào họ với vẻ cạn lời, và Úc Loan – cái đuôi trung thành của chị gái.
"Khoan, khoan đã, có gì đó sai sai! Sao Tiểu Loan lại biết rành rẽ mấy vụ yêu đương hẹn hò này?"
"Đào Đào, con không lén lút yêu đương nhăng nhít đấy chứ?" Đào Quảng Chí còn nheo đôi mắt húp híp vì khóc lên nghi ngờ.
Đào Đào đứng thẳng lưng, dõng dạc đáp trả: "Con lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà yêu đương cơ chứ!"
Cô còn chưa kịp dứt lời, Úc Loan đứng bên cạnh đã phun ra hết sự thật một cách to tát và thành thật: "Lưu Chí Cường cứ gặng hỏi con có quen biết Lâm Hải Hoa và Vương Kiều không, bảo hai người đó bị giáo viên tóm cổ rồi, con lắc đầu bảo không. Cậu ấy liền khai toẹt ra là họ lén lút nắm tay dưới gầm bàn, Ngô Gia Văn còn bô bô là có tận năm người đang trồng cây si..."
Đào Đào vội vàng bịt miệng cậu lại, kéo xệch đi: "Ha ha ha, tụi con sắp trễ học rồi, hai người cứ tiếp tục ân ái đi nha, tụi con đi trước đây!"
May mà sau khi Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân làm lành, họ lại lao vào guồng quay công việc bận rộn, không còn tâm trí đâu mà truy cứu lý do Úc Loan lại say sưa nghiên cứu mớ lý thuyết yêu đương đó.
Một bên là những công việc không tên để duy trì hoạt động cửa tiệm.
Đơn đặt hàng từ tòa nhà văn phòng cứ đổ về đều đặn bốn năm đơn mỗi ngày, chưa kể lượng khách từ trường học cũng không hề kém cạnh. Đội ngũ chuyên gia mua hộ bánh mì đã phát triển thành hai group chat đông đảo, thậm chí còn lan rộng sang cả khối lớp 7, lớp 8. Nhu cầu tăng vọt, tiệm đành phải chiêu mộ thêm một thợ học việc và hai nhân viên giao hàng. Khung cảnh tiệm lúc nào cũng tất bật hệt như một dây chuyền sản xuất công nghiệp.
Mỗi chiều tan học đi ngang qua khu sơ chế phía sau tiệm, Đào Đào và Úc Loan đều há hốc mồm ngạc nhiên. Mọi người trong nhà ai nấy đều hối hả, làm việc không ngừng nghỉ, chẳng có lấy một giây phút rảnh rỗi.
Chứng kiến cảnh tượng này, Đào Đào mới thấu hiểu tại sao dì Úc lại nung nấu ý định mở xưởng sớm đến vậy. Bởi lẽ, hoạt động của gia đình hiện tại nào có khác gì một xưởng sản xuất quy mô nhỏ đâu.
Dì Úc chia sẻ, vì khối lượng công việc quá lớn, dì đã quyết định tăng lương cho toàn bộ nhân viên, đồng thời thanh toán sòng phẳng tiền tăng ca. Đào Đào thầm nghĩ, việc này là lẽ đương nhiên thôi. Đặt mình vào vị trí của họ, nhận bao nhiêu tiền thì làm bấy nhiêu việc. Làm sếp thì bớt rao giảng những lời đường mật về lý tưởng, lý lẽ, cứ sòng phẳng trả tiền là thiết thực nhất.
Nếu không thì còn lâu người ta mới chịu cống hiến hết mình.
Cái món pizza sầu riêng vốn dĩ nằm trong kế hoạch tung ra vào tháng sau, thế quái nào lại bị đẩy lên kệ sớm hơn dự kiến, bất chấp cái giá vốn cắt cổ. Sau màn nếm thử của Hoa Hoa và Hoàng Tiểu Soái, công ty của sếp Phương đã chốt đơn liên tục hai bận. Chả biết tiếng lành đồn xa kiểu gì, giờ tiệm phải tậu thêm hẳn một cái tủ kính riêng biệt để chưng sầu riêng, tránh tình trạng ám mùi sang mấy món khác.
Sau đợt nghỉ lễ Quốc khánh dài 7 ngày tháng 10, y như Đào Đào đã bấm quẻ, giá sầu riêng tuột dốc không phanh. Úc Mỹ Trân và Đào Quảng Chí đích thân lặn lội đi đàm phán với mấy tay lái buôn, hốt hàng trực tiếp từ cái chợ đầu mối trái cây chà bá nằm giáp ranh giữa thành phố Giác Phố và Triều Giang. Cái miệng dẻo kẹo của dì Úc đã phát huy tác dụng tối đa, ép giá xuống tận đáy, chỉ còn 6.3 tệ/ký. Tính luôn cả tiền cước vận chuyển rinh về tận cửa tiệm, giá vốn mỗi ký cũng chưa chạm mốc 8 tệ.
Cái giá này đúng là hời thấy mồ. Tháng 10 vốn chả phải mùa sầu riêng rộ lên, mấy mạn Nam Thái Lan hay vài khu ở Malaysia mùa đông cũng có sầu riêng, nhưng sản lượng thì ít ỏi hơn mùa hè.
Cái giá hạt dẻ này dư sức mang lại lợi nhuận khủng cho tiệm.
Ngay sau đó, một loạt các siêu phẩm sầu riêng đã được trình làng vô cùng mượt mà. Tiêu biểu là hai món tủ bánh crepe ngàn lớp sầu riêng và daifuku sầu riêng, bán còn chạy hơn cả pizza. Dư Quán Quân ngày nào cũng phải ghé tiệm rinh về, cậu chàng bảo từ dạo bà mẹ nếm thử lần đầu là mê tít thò lò, giờ chỉ khoái ăn món này. Còn nghe đồn daifuku sầu riêng healthy, nhân toàn là trái cây, mà trái cây thì ăn bao nhiêu cũng chả sợ mập.
Trong cái bánh daifuku rõ ràng là ngập ngụa kem tươi cơ mà... Đào Đào nghe xong mà nhịn cười muốn nội thương: "Đúng rồi đó, sầu riêng là vua của các loại trái cây cơ mà, lại còn bổ dưỡng cực kỳ nữa chứ."
Phùng Giai Hân cũng nghiện pizza sầu riêng nặng. Cô nàng coi cái bánh pizza sầu riêng này hệt như thần dược, cứ gần tới ngày dâu rụng là lại mò ra tiệm nhà Đào Đào làm một cái, dăm bữa nửa tháng lại quất vài lần. Cô nàng bảo ăn cái này vào là thấy dễ chịu hẳn.
"Tớ vốn dĩ chịu lạnh dở tệ, cứ hễ tới kỳ là chân tay lạnh ngắt như ướp đá, lại còn hay bị Tào Tháo rượt nữa chứ." Phùng Giai Hân nhân lúc rủ Đào Đào đi vệ sinh chung, lén lút thì thầm to nhỏ, "Ăn cái này vào hiệu nghiệm phết, dạo này dâu rụng sạch sẽ, chẳng còn dính cục máu đen nào nữa."
Cái món này mà cũng có công năng diệu kỳ đến vậy sao, Đào Đào cũng mới nghe lần đầu. Sau này cô mới vỡ lẽ, chắc do sầu riêng mang tính nhiệt, lại còn đại bổ, nên mới phát huy tác dụng thần kỳ đối với những người có cơ địa hàn như cô nàng.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, kỳ thi cuối kỳ cũng khép lại, chính thức bước vào kỳ nghỉ đông thiếu vắng niềm vui. Học kỳ sau là thi chuyển cấp rồi, trường lớp keo kiệt chỉ cho xả hơi vỏn vẹn 18 ngày, lại còn tặng kèm một núi đề cương ôn tập. Môn Văn nhẹ nhàng 3 xấp đề, cộng thêm 5 bài tập làm văn. Toán cũng chẳng kém cạnh với 3 xấp đề, Tiếng Anh thì phải cày nát tờ báo Tiếng Anh với cuốn bài tập, chưa kể mớ bài tập của mấy môn khác... Balo của Đào Đào và Úc Loan nhét không xuể.
Chỉ vỏn vẹn có mười mấy ngày, Đào Đào tự hỏi liệu có cày xong đống bài tập này trước ngày tựu trường không nữa.
Vừa bước vào kỳ nghỉ, khách khứa thưa thớt hẳn, doanh thu bay mất một nửa. Cũng may vẫn còn cái mối ruột bên mấy tòa nhà văn phòng chống lưng. Hơn nữa, cái thẻ sinh nhật phát ra từ trước giờ mới phát huy tác dụng, khách khứa cứ dăm ba bữa lại vác thẻ tới càn quét, quẹt một phát bay cả trăm tệ là chuyện thường. Tính ra doanh thu mỗi ngày cũng chả bị hao hụt là bao.
Ở một diễn biến khác, dì Úc và ông Phó đã rục rịch nộp hồ sơ xin cấp phép mảnh đất xưởng cũ vùng ven. Chuyện này đúng là gian nan trầy trật. Thời bấy giờ làm gì có chuyện ngồi nhà click chuột đăng ký online, cũng chả có mô hình hành chính một cửa một dấu. Quy trình nộp đơn, nộp giấy tờ, thẩm định, phúc khảo... phiền phức vô cùng tận, chạy rông khắp nơi, lúc thì phải cậy nhờ người quen, lúc thì bị mấy ông cán bộ hoạnh họe làm khó dễ. Đúng là cực hình, đâu phải ngày một ngày hai là xong.
Hai người bận rộn sấp mặt vì chuyện này.
Kéo dài mãi cho đến lúc Úc Loan chuẩn bị khăn gói lên tỉnh dự kỳ thi Olympic cuối cùng của bậc trung học cơ sở, cái vụ đất đai này vẫn chưa đâu vào đâu. Quá trình nộp giấy tờ xin mua đất còn bắt buộc cả Đào Quảng Chí lẫn bà vợ của Phó Long phải lết xác đi cùng, bảo là có mấy loại giấy tờ bắt buộc chính chủ phải tự tay nộp. Rắc rối hết sức.
Vụ này Đào Đào chịu chết không giúp được gì. Hồi kiếp trước cô mở tiệm chỉ cần gõ lạch cạch vài cái trên mạng là xong xuôi thủ tục, chả cần phải lặn lội tới tận nơi, cũng chả phải dính ba cái trò mời mọc nhậu nhẹt, đi cửa sau hay dúi phong bì. Thời đó mà ai dám ho he giở trò này ra, dân tình bấm nút report một phát là đăng xuất ngay lập tức.
Cô và Úc Loan đành cắm mặt vào cày đề, giải bài tập, phụ giúp việc nhà, nấu nướng, tiện thể sửa soạn luôn hành lý cho chuyến đi tỉnh. Chuyến đi lần này trường tổ chức hoành tráng lắm, hội tụ đủ mọi thiên thời địa lợi nhân hòa.
Đợt này Đào Đào cũng "xuất giá" đi theo đấy nhé!
Nhưng lần này cô đi không phải với tư cách bảo mẫu đi kèm nữa đâu nha. Cô dạo này lên hương lắm rồi, được tháp tùng Phùng Giai Hân đi tham dự triển lãm và đánh giá cấp tỉnh của cuộc thi làm văn học sinh trung học "Cúp Búp Măng Non" cơ đấy.
Ngoài cô và Úc Loan, đội bóng rổ của Từ Hành năm nay cũng gặt hái được thành tích vang dội. Vừa oanh liệt vượt qua vòng loại cấp thành phố, lần đầu tiên giành vé tiến thẳng vào giải bóng rổ học sinh trung học "Cúp Mầm Non" cấp tỉnh. Họ cũng đang rục rịch lên đường đọ sức với các đội mạnh từ khắp nơi, nghe đồn còn ôm mộng ẵm giải nữa.
Trường trung học trực thuộc hiếm khi nào nở rộ đều cả Văn, Thể, Mỹ thế này. Hiệu trưởng mừng như bắt được vàng, tất bật chuẩn bị từ mấy ngày trước. Lo sợ học sinh đi đông đúc dễ xảy ra sự cố, để tiện quản lý, nhà trường không cho đi tàu hỏa nữa mà chơi lớn thuê hẳn một chiếc xe khách ba mươi mấy chỗ, cử kèm bảy tám giáo viên theo sát làm hộ pháp.
Lần này quân số đông đảo, không khí náo nhiệt thôi rồi. Đặc biệt là mấy anh chàng đội bóng rổ, toàn những trẻ trâu năng lượng tràn trề. Đeo balo thể thao chà bá, lên xe không gào thét ca hát thì cũng bày trò chơi chuyền hoa, Thử thách Sự thật. Quậy banh nóc suốt dọc đường, báo hại mấy thầy cô đi kèm quản lý mệt đứt hơi, cuối cùng ai nấy đều gà gật ngủ thiếp đi.
Có giáo viên bảo kê, Đào Đào được xếp ngồi cạnh Phùng Giai Hân, còn Lưu Chí Cường và Úc Loan thì an tọa ngay phía sau hai cô nàng. Từ Hành vốn dĩ được xếp ngồi tít phía cuối xe với mấy đồng đội, nhưng giữa chừng lại mò lên thì thầm to nhỏ gì đó với Lưu Chí Cường. Lưu Chí Cường nở một nụ cười chuẩn d*m t*c, trưng ra vẻ mặt "anh em cốt nhục, tớ ủng hộ cậu hai tay hai chân", cụng tay với Từ Hành một cái rồi khom người lỉnh xuống hàng ghế cuối, đổi chỗ cho cậu bạn.
Từ Hành ung dung hạ tọa ngay bên cạnh Úc Loan.
Úc Loan đang cắm tai nghe, trên mũi còn dính nguyên miếng vỏ quýt mà Đào Đào vừa bóc cho, quay ngoắt sang nhìn thì thấy chỗ bên cạnh đã đổi chủ. Cậu còn chưa kịp load xong chuyện gì đang xảy ra thì Từ Hành đã hớn hở chồm người lên, nhoài hẳn nửa người qua lưng ghế phía trước.
"Ê, Đào Đào, Đào Đào..." Cậu chàng với làn da bánh mật điểm chút ửng đỏ, vừa lí nhí gọi tên vừa thả thõng cánh tay, khẽ khàng kéo nhẹ chỏm tóc đuôi ngựa cột vút cao của Đào Đào.
Cậu ta kéo nhẹ hều, Đào Đào chả hề hấn gì, nhưng Úc Loan thì cau mày cái rụp, tay phản xạ cực gắt, túm lấy giật phăng lại.
Từ Hành bị kéo ngược bất thình lình, ngã phịch xuống ghế, trố mắt nhìn Úc Loan.
Úc Loan vốn dĩ chúa ghét ai đụng chạm vào mình, cũng chả khoái đụng vào người khác. Chạm vô cánh tay vạm vỡ của Từ Hành làm cậu nổi da gà da vịt, cứ như bị kim châm, vội vàng rút tay về, hai bàn tay nắm chặt vào nhau, ra sức cọ cọ mấy đầu ngón tay.
Từ Hành: "..."
Tớ có mang mầm bệnh gì lây nhiễm đâu trời?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.