6.057 chữ · ~41 phút đọc
Tiếng giày cao gót nện lộp cộp trên nền xe, khi người phụ nữ trung niên đó bước lên khoang, Đào Đào như một con rùa nhỏ, xoay người vùi mặt vào vai Úc Loan, ôm chặt lấy cánh tay cậu.
May mà có cậu ở đây. Đào Đào hèn nhát nghĩ thầm, kiếp này cô thực sự không muốn gặp lại bà ta nữa.
Úc Loan ngẩn người, phải mất một lúc sau, cậu mới chậm rãi đưa tay ôm lại Đào Đào.
"Khoai Môn."
"Dạ?"
"Chị buồn ngủ quá, dựa vào em ngủ một lát nhé." Đào Đào vùi mặt vào rồi nhắm nghiền mắt lại. Đầu ngón tay cô thực ra đang run lẩy bẩy, phải bám chặt lấy ống tay áo khoác của Úc Loan mới che giấu được.
"Dạ chị, chị cứ ngủ đi ạ." Úc Loan không biết trong lòng cô đang dậy sóng, chỉ nghiêm túc chỉnh lại tư thế ngồi, lóng ngóng chống tay, vòng qua ôm lấy vai cô.
"Ừ, chị ngủ đây." Đào Đào vẫn nhắm mắt, thản nhiên đáp.
Thực ra, cô sợ nếu mở mắt ra, nước mắt sẽ rơi mất.
Có mẹ thì đã sao chứ? Hồi Đào Đào còn bé xíu, miệng ngậm kẹo m*t, ngồi chễm chệ đầy vẻ uy quyền trước cửa tiệm bánh mì, trông thấy mấy đứa trẻ được mẹ dắt tay đi mua bánh, cô thường hay nghĩ như một con nhím xù lông như thế.
Thường xuyên hơn, cô lại trốn sau cửa, nhìn Lị Lị được cô La cõng, bế, dỗ dành mà nghĩ rằng, giá như mẹ mình không bỏ đi thì tốt biết mấy, khi đó cô cũng có mẹ rồi.
Thỉnh thoảng nằm mơ thấy mẹ quay về, đáng tiếc là cô chẳng có vật đối chiếu nào khác, nên dù trong mơ có mẹ, thì "người mẹ" ấy cũng mang gương mặt của cô La hoặc bác dâu cả. Lần đáng sợ nhất là trong mơ, người phụ nữ để tóc dài mặc váy liền quay đầu lại, mẹ cô lại mang gương mặt của ông nội Trương.
Mỗi lần nhìn thấy gương mặt quen thuộc trong mơ, Đào Đào lại bừng tỉnh vì nhận ra mình đang mơ. Về sau, khi nhà có dì Úc, cô lại bắt đầu lo sợ người mẹ trong mơ sẽ biến thành khuôn mặt của dì Úc, lại sợ rằng sau này mình sẽ thực sự quên mất mẹ là ai.
Cô bé lúc ấy cũng giống Úc Loan hồi nhỏ, ngây ngô ôm giữ lấy sự bướng bỉnh nhỏ bé của riêng mình, không muốn vị trí "người mẹ" bị ai đó tùy tiện thay thế.
Muốn tìm bà, muốn gặp bà, cũng chẳng vì lý do gì to tát. Đào Đào chưa bao giờ nghĩ mình phải nhận lại mẹ, nếu bà muốn thì tốt, còn nếu bà đã có cuộc sống mới, Đào Đào sẽ lặng lẽ chúc phúc rồi rời đi. Cô cũng chưa từng nghĩ khi gặp mặt phải tra hỏi tại sao bà lại bỏ rơi mình, chỉ đơn giản là muốn biết bà sống có tốt không, muốn biết dáng vẻ của bà, để khép lại nỗi niềm bao năm qua.
Ai ngờ, dù chỉ là nguyện vọng nhỏ nhoi như vậy, cuối cùng lại hóa thành điều ước viển vông.
Rất nhiều chuyện về người mẹ ruột được Đào Đào chắp vá từng mảnh nhỏ qua lời kể của gia đình suốt từ cấp hai đến năm lớp 12.
Chẳng hiểu sao gia đình luôn lảng tránh khi nhắc về mẹ cô.
Đào Quảng Chí chưa bao giờ kể, dù cô có hỏi, ông cũng chỉ im lặng hồi lâu. Đào Đào cũng chẳng dám gặng hỏi thêm, dẫu sao thì dì Úc và Úc Loan cũng đã đi rồi, cô lại học nội trú, ông cứ thui thủi một mình trong căn nhà cũ.
Nỗi ân hận cô dành cho bố lớn hơn nhiều so với việc đi tìm mẹ.
Cô vốn dĩ đã làm sai quá nhiều chuyện, sao nỡ xát muối vào vết thương của Đào Quảng Chí mãi được.
Thế nhưng chuyện về mẹ đã trở thành nỗi ám ảnh mà cô không thể né tránh hay xóa bỏ suốt thời thanh xuân. Cô khao khát đến mức về sau quên khuấy mất lý do tại sao mình lại khao khát như thế.
Mùa xuân năm lớp 12, cũng là năm Úc Loan qua đời.
Đêm giao thừa, pháo hoa rực sáng cả bầu trời, tiếng pháo nổ vang vọng suốt đêm, cả gia đình tứ xứ tụ họp tại nhà bác cả ăn cơm tất niên.
Đêm giao thừa nhà cô dường như năm nào cũng chẳng ai mặn mà xem chương trình Xuân Vãn, tivi cứ bật như một thứ âm thanh nền. Người đánh mạt chược, người tám chuyện, lũ trẻ con thì chạy tuốt xuống lầu đốt pháo hoa.
Điều này khiến Đào Đào khi lên đại học, những vở kịch vui mà ai cũng biết thì cô lại chẳng hiểu mô tê gì! Đối mặt với ánh mắt cảnh giác và nghi ngờ của bạn cùng phòng, cô cũng chỉ biết cạn lời, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch nỗi oan ức này.
Hai cô, bác dâu và thím cùng bà nội vừa nhâm nhi hạt dưa vừa đan áo, tám chuyện rôm rả, còn ông nội, bác cả, chú hai và bố cô thì đang đánh mạt chược trong phòng.
Đào Đào cùng đám anh chị em họ chạy xuống lầu đốt pháo. Lũ trẻ con quậy phá đủ kiểu, đốt hết pháo nhỏ đến pháo to, loáng cái đã sạch trơn cả túi pháo. Cả đám chưa đã nư, đồng lòng cử Đào Đào lên lầu lấy tiền mua thêm một đợt nữa.
Trong đám con cháu, Đào Đào được cưng chiều nhất. Một là vì Đào Quảng Chí là đứa em út nước chảy mây trôi, cả nhà vừa thương ông vừa thương lây sang Đào Đào; hai là vì chỉ mình cô không có mẹ, nên các cô các bác trong họ ai cũng thiên vị cô.
Bất kể gây ra họa gì, làm vỡ bát đĩa, phá nát chuồng heo, hay lái xe máy của chú hai lao xuống mương, cứ đổ hết lên đầu Đào Đào là xong chuyện, cô cứ gánh nồi hộ là cả đám lại chẳng đứa nào bị đòn.
Được cưng chiều nên Đào Đào cũng chẳng biết sợ là gì, lại còn rất nghĩa khí, dù là trò nghịch ngợm quái đản thế nào, mặc kệ người lớn có tin hay không, lần nào cô cũng ưỡn ngực tự hào bảo: "Đúng, là con làm đấy."
Lần đó cũng thế, cô oai phong lẫm liệt leo lên lầu. Cửa sắt bên ngoài chỉ khép hờ không khóa, cô kéo cửa sắt, vừa định đưa tay đẩy cửa phòng thì nghe thấy tiếng bác dâu đầy ngạc nhiên:
"... Con ả Ái Hương đó mà dám quay về à? Con nghe bảo mấy năm trước nó cũng về một lần rồi. Thằng em trai nó chả phải chết vì cờ bạc rồi sao, chị gái nó báo tin nó về chịu tang, đố mẹ biết nó làm gì? Nó đập nát linh đường, còn thuê người đào mộ bố mẹ nó lên, làm loạn cả lên rồi phủi mông bỏ chạy."
Đây là tin chấn động, làm cả trấn Chương Khê bàn tán xôn xao, thậm chí người huyện bên cũng kéo sang hóng hớt.
"Nó không về đâu. Chú hai dạo trước đi lấy hàng, tình cờ gặp nó một lần ở khu thể thao trung tâm thành phố Úc Châu. Con ả giờ giàu sang lắm rồi, ở hẳn biệt thự. Chú hai bảo nó thấy chú như thấy ma, còn chối bay chối biến là nhận lầm người rồi quay ngoắt bỏ đi." Bà nội đáp.
Bác dâu hừ lạnh tiếp lời: "Chắc là làm trò mờ ám nên chột dạ thôi, hồi đó nó bảo đi là đi, còn cuỗm sạch tiền của Quảng Chí, làm con bé Đào Đào không có nổi hộp sữa bột mà uống, chuyện này con hận nó cả đời!" Hồi đó Đào Đào đúng là lớn lên bằng dòng sữa của cả họ, bác dâu thi thoảng dúi cho ít tiền, thím hai gửi ít quần áo trẻ con, cô La thì giúp đỡ bón sữa, khổ sở vô cùng.
Thím hai vốn là một cô nàng văn nghệ, dường như còn biết vài chuyện thâm cung bí sử, thở dài: "Nói đi cũng phải nói lại, con người chị ta thực ra cũng đáng thương. Nhà mẹ đẻ chị ta ở bên ngoài thì làm màu làm mè, thực chất lại cực kỳ nát. Hồi mới cưới về, thằng em trai chị ta chẳng phải lấy sạch tiền sính lễ của chị ta đi ném vào sòng bạc ngay sao? Ôi giời, nhìn cảnh đó thảm hại không chịu nổi."
"Hồi đó cũng là do mẹ không tốt, toàn do bà mối làm cầu nối, bố mẹ cũng chẳng để ý nhà nó ra nông nỗi đó. Tin lời con mụ đó hót bao nhiêu là đường mật, đúng là bị ma xui quỷ khiến." Bà nội nhắc lại mà hối hận nửa đời người, cứ nhắc tới là thở dài. Các cô vội an ủi: "Mẹ ơi, không tại mẹ đâu, lúc đó ai mà biết được. Nhà đó làm mai mối môn đăng hộ đối, ai cũng khen nức nở, mình đâu có biết người ta bằng mặt mà không bằng lòng."
Bác dâu căm ghét cái xấu xa, bày tỏ: "Gia đình không ra gì thì phải biết ơn chứ, ai lại đi hố người nhà mình thế này? Con thấy nó gả về đây chỉ vì nhắm Quảng Chí khờ khạo, nó thì cáo già lắm, sớm đã tính kế ly hôn rồi! Thế nhà mình oan uổng à? Cưới xin tử tế mà thành ra nông nỗi này, còn làm Đào Đào khổ sở, kiểu gì cũng không cam tâm."
"Cũng đúng, nó ly hôn với Quảng Chí rồi cuỗm tiền chạy mất, thằng em trai nó thế mà cũng dám vác mặt sang làm loạn đấy. Cũng nhờ Quảng Chí tính tình tốt bụng nên mới âm thầm giấu giếm cho, chứ không thì nó sớm đã bị gia đình bên kia tóm cổ về rồi." Thím hai lại hùa theo bác dâu, "Nghĩ lại cũng thấy ả chẳng có lương tâm gì cả."
Bác dâu ném vỏ hạt dưa vào thùng rác: "Chính thế còn gì! Con người ta dù không có tình cảm với Quảng Chí thì đứa con đẻ ra cũng phải ngó ngàng tới một chút chứ? Ả thì không, lòng dạ sắt đá quá."
"Được rồi, mấy đứa đừng nhắc nữa, chuyện này lâu lắm rồi, nhắc lại làm gì." Bà nội nghe thấy phiền lòng, phẩy tay đuổi ruồi, "Người ta giờ phát đạt là việc của họ, chuyện quá khứ cũng xong rồi, Quảng Chí không có lỗi với họ, mình cứ đàng hoàng mà sống là được."
Bác dâu cũng phẩy tay, ngoái đầu nhìn: "Thì đúng là vậy. Năm mới năm me nhắc mấy chuyện xui xẻo làm gì, ủa? Quảng Chí đâu rồi? Sao không thấy đánh mạt chược nữa?"
"Xuống ban công gọi điện thoại rồi, trong nhà sóng yếu, chắc là gọi đường dài sang Hồng Kông đấy. Thay vì nhắc đến con ả Ái Hương đó, chi bằng nói chuyện của Mỹ Trân đi. Mỹ Trân tốt thế còn gì, sao lại không có duyên nợ nhỉ? Con thấy anh Quảng Chí vẫn chưa quên được chị ấy đâu, đợi Đào Đào học xong đại học, hay nhà mình góp tiền bảo anh Quảng Chí sang Hồng Kông mở cái tiệm bánh mì nhỏ xem sao," Thím hai chưa dứt lời đã tự cười khúc khích, ngón tay uốn éo trong không trung, "Biết đâu hai người lại nối lại tình xưa."
"Thế chẳng phải Quảng Chí giống như ở rể sao? Không được, không được," Bác dâu là người có chút tư tưởng truyền thống, vừa cười vừa lắc đầu, "Đã ngần ấy tuổi đầu còn chạy sang Hồng Kông tìm vợ, nghe thiên hạ cười cho thối mũi."
"Ai cười kệ họ, Quảng Chí sống tốt là được rồi." Bà nội nghe xong lại thấy xuôi tai, "Ở rể thì đã sao, cho nó đổi họ theo Mỹ Trân cũng được. Con trai mẹ đông mà, mẹ chẳng quan tâm."
Cả nhà ôm lấy bà nội cười vang, bà nội cũng không kìm được tiếng cười.
Chỉ có Đào Đào đứng ở cửa nghe lén mà tim đập thình thịch. Hồi ấy cô ngây thơ quá, chẳng hề mảy may suy ngẫm về những dòng cảm xúc ẩn giấu phía sau những lời nói mảnh nhỏ ấy, cũng không phân biệt nổi ý nghĩa thật sự của chúng.
Khi ấy, cô nghe xong mà nước mắt lưng tròng, bản năng đồng cảm với nỗi khổ đau của người mẹ, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra bố không hề có lỗi với mẹ cô, mẹ cũng không phải bỏ rơi cô, nghe như thể bà đã sống quá khổ sở nên mới phải rời đi.
Hèn gì gia đình không bao giờ nhắc về mẹ, trong nhà cũng chẳng có lấy một tấm ảnh của bà, lại còn Đào Quảng Chí đối với chuyện này luôn có thái độ kỳ quặc. Đào Đào bất chợt nhen nhóm lại tia hy vọng.
Cô ghi nhớ mấy từ khóa: thành phố Úc Châu, nhà thi đấu, biệt thự. Khi Lị Lị bảo muốn đi Úc Châu xem concert, cô đồng ý cái rụp. Dù Úc Châu xa tít tắp, xa hơn cả thành phố Quế Giang, hai đứa con gái nhỏ chưa bao giờ đi đâu xa, nhưng đây có lẽ là cơ hội tuyệt vời nhất để cô được gặp mẹ.
Cô và Lị Lị lén trốn học, móc hết tiền lì xì ra, vắt chân lên cổ chạy ra ga tàu, cô không ngoảnh đầu lại, lao thẳng về phía nỗi ám ảnh bao năm qua của mình.
Nhưng cũng...
Lỡ mất cơ hội đi Hồng Kông tiễn Úc Loan đoạn đường cuối.
Cô và Lị Lị đến Úc Châu, từng ở ngay tại hiện trường concert ồn ào đến điếc tai, nhận được điện thoại của Đào Quảng Chí.
Ông hỏi cô đang ở đâu, lại xác nhận xem cô có đang đi cùng Lị Lị không. Im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ trầm giọng nói một câu: "Không sao, hai đứa chú ý an toàn." rồi cúp máy.
Sau khi trở thành một người lớn có khả năng tự lập, cô từng vô số lần dừng chân trước cửa trung tâm phục hồi chức năng kia, nhìn người đàn ông ôm ghế đẩu ngồi chờ ông nội, cũng từng vô số lần ngước nhìn đứa trẻ ôm những vì sao trên tấm biển, bất giác nhớ đến Úc Loan.
Vào một ngày vô cùng bình thường, cô lại tình cờ đi ngang qua đó, bất chợt nhớ đến cú điện thoại ấy, trong phút chốc, cả người cô run lên bần bật.
Những ký ức vụn vỡ bị thời gian nhấn chìm, nay được xâu chuỗi lại với nhau.
Đào Quảng Chí không biết cô từng lén trốn về nhà, nhưng sau khi quyết định lịch trình, chắc chắn ông đã gọi điện lên trường xin nghỉ học cho cô, nhưng bất ngờ hay tin cô cúp học, nên ông mới gọi điện thoại cho cô.
Có lẽ... ông đã từng muốn đưa cô đi Hồng Kông tiễn Úc Loan.
"Chị đợi em với."
"Chị ơi."
Cậu thiếu niên mỉm cười ngại ngùng trong gió đông, tặng cô chiếc móc khóa chú chó đốm. Lẽ ra cô đã có cơ hội gặp lại cậu một lần nữa, dù chỉ là lần cuối cùng.
Cô đã có thể biến điều ước về sự chờ đợi ấy thành hiện thực, nhưng cô đã không làm.
Nhưng cô đã không làm.
Đào Đào nghĩ, mình thật là một đứa ngốc.
Cô chẳng biết trời cao đất dày là gì, concert kết thúc, cô và Lị Lị trú tại một khách sạn nhỏ một đêm, hôm sau ngây thơ tìm tới khu biệt thự duy nhất gần nhà thi đấu thành phố Úc Châu.
Có lẽ ông trời thực sự muốn cô phải tuyệt vọng. Khi cô và Lị Lị đang lúng túng bị chặn lại ngoài bốt bảo vệ, tình cờ thay, đúng như hôm nay, cô bắt gặp Mạnh Lưu Hương đang khoác chiếc túi nhỏ, đi giày cao gót, dắt chú chó nhỏ dạo bước ra ngoài.
Dù trong mơ cũng chẳng mấy khi gặp, nhưng nét mặt của hai mẹ con lại giống nhau đến kỳ lạ. Ngay cả Nhiêu Lị Lị cũng nhận ra, lí nhí bên tai cô: "Có phải dì đó không nhỉ..."
Ký ức về sau thật quá hỗn loạn. Đào Đào chỉ nhớ lúc Mạnh Lưu Hương nhìn thấy cô, ban đầu là ngơ ngác, kế đến là kinh ngạc, dần dần biến thành sự cảnh giác. Sau cùng, ánh mắt bà ta trở nên giận dữ tột độ, hệt như đang phải chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.
Bà ta nhìn cô mà chẳng có lấy một chút tình mẫu tử, nắm dây xích chó lùi lại vài bước, vừa mở miệng đã là chất vấn: "Mày tìm đến đây làm gì? Mày muốn cái gì?"
"Có phải Đào Quảng Chí xui khiến mày tới không? Hồi đó đã giao kèo là đường ai nấy đi, thế mà ông ta dám nuốt lời! Lũ nhà quê không có giáo dục đúng là giuộc nào ra giuộc nấy, không biết nhục là gì, nói dối như cuội. Rốt cục mày tìm tới đây để làm gì?! Định tống tiền tao? Hay định hủy hoại tao?"
Đào Đào đứng chôn chân tại chỗ. Cô và Lị Lị chỉ là hai cô bé thị trấn 17, 18 tuổi, đâu đủ bản lĩnh đối diện với cơn cuồng nộ ấy, chỉ biết nắm chặt tay nhau, sợ hãi không dám bỏ chạy.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Khu biệt thự vắng lặng, tạm thời chẳng thấy bóng người qua lại. Mạnh Lưu Hương trút hết cơn giận dữ vào giọng nói khàn đặc, đảo mắt nhìn quanh như sợ bị người ta phát hiện.
Bà ta hoàn toàn gạt bỏ tình mẫu tử, hạ giọng vạch rõ giới hạn: "Nghe đây, tao chưa từng sinh ra đứa con gái nào cả! Tao chỉ có một đứa con trai thôi! Mày đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tao nữa, cũng đừng hòng mơ tưởng lấy được gì từ tao! Tao không cho mày bất cứ thứ gì cả!"
"Cút ngay! Ngay lập tức! Biến khỏi mắt tao! Nếu không tao báo cảnh sát!"
Sắc mặt Đào Đào trắng bệch. Mọi kỳ vọng và nỗi niềm về người mẹ từ thuở bé đến giờ đều vỡ tan tành ngay khoảnh khắc này, cả người cô run cầm cập.
Lị Lị là đứa đầu tiên chịu không nổi, chống nạnh chắn ngay phía trước: "Dì nói bậy bạ gì thế, tụi con có nói câu nào đâu mà dì xổ ra một tràng dài. Chính dì xuất thân nhà quê còn làm màu làm mè, có tiền là quên gốc gác rồi à! Dì bị bệnh à?"
Nghe giọng Lị Lị, Đào Đào lúc này mới hoàn hồn. Đúng rồi, sao mình phải đứng đó mà khóc? Đào Đào cũng chả phải hạng dễ bắt nạt. Nén nỗi đau bị chà đạp chân thành xuống đáy lòng, cô cũng cố tình nhổ nước bọt thẳng mặt Mạnh Lưu Hương:
"Nói hay lắm, bà mới là hạng hài hước. Bà tưởng tôi đến đây để nhận mẹ chắc? Đồ ăn cắp như bà mà xứng đáng làm mẹ tôi sao? Tôi nói cho bà biết, tôi với bố tôi sống tốt lắm, không cần bà phải xía vào! Tôi tới đây hôm nay là để bảo bà, mau trả lại số tiền đã trộm của nhà tôi đi!"
"Đúng đấy! Trả tiền lại đây!" Lị Lị cũng hùa theo.
Cô nắm chặt tay Lị Lị, dù đã nghẹn ngào sắp khóc nhưng vẫn gượng ép bản thân không được hèn nhát, không được làm mất mặt Đào Quảng Chí, lạnh lùng chìa tay ra:
"Bà hét cái gì, chính bà mới là đồ không biết nhục, trộm tiền của bố tôi! Tôi cũng sẽ báo cảnh sát!"
...
Hồi ức luôn chẳng bao giờ nói lý lẽ, một lần nữa lại không kiểm soát được mà tua lại trong đầu.
Người ta vẫn hay bảo mọi thứ cứ để thời gian trả lời, thời gian sẽ chữa lành tất cả. Nhưng tại sao thời gian trôi qua, vẫn cứ để lại những mảnh ký ức đau đớn ấy? Hồi ức kéo dài dai dẳng không thể xóa nhòa. Cô đã đối thoại với bản thân trong tâm tưởng vô số lần, cố tìm một lời giải hợp lý nhưng kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh.
Đào Đào vùi mặt vào vai Úc Loan, đôi mắt nhắm nghiền, trong khoảnh khắc ấy rơi xuống một giọt nước mắt.
Cổ họng cô nghẹn đắng, tim rung lên dữ dội, sợ tiếng thút thít sẽ phát ra, cô đành xoay người lại, vòng tay qua ôm ghì lấy eo cậu.
Đào Đào không ngừng siết chặt cánh tay, xuyên qua lớp áo khoác dày cộm, cảm nhận sự hiện diện mỏng manh của cậu.
Úc Loan bất ngờ, bị chị ôm đến mức thân người theo đà ngã về phía sau, tựa vào lưng ghế. Hai mắt cậu mở to, kinh ngạc giữ nguyên tư thế dang tay không dám cử động.
Lớn lên rồi, những cái ôm giữa hai chị em luôn nhẹ nhàng, ngắn ngủi, giữ chừng mực. Đào Đào rất ít khi mất kiểm soát như vậy. Trong ký ức của Úc Loan, chỉ có một lần duy nhất chị ôm chặt lấy cậu như thế. Đó là khi chị lên tám, cậu lên bảy, cậu tặng chị một viên kẹo trái cây, chị cũng như vậy, đột ngột ôm lấy cậu khóc nức nở.
Lần này rõ ràng chẳng nghe thấy tiếng khóc của chị, nhưng cậu lại cảm nhận được nỗi buồn bã cuộn trào trong cô.
Úc Loan lúng túng, những ngón tay đang lơ lửng giữa không trung bối rối nắm chặt rồi lại buông lơi, mãi một lúc sau mới hạ xuống, thận trọng v**t v* dọc tấm lưng cô. Ngẫm nghĩ một chốc, cậu khẽ bắt chước theo chương trình phát thanh mà Đào Quảng Chí hay nghe trong giờ nghỉ trưa: "Hô hơ, hô hơ, mọi người hãy hít thở thật sâu cùng em, thả lỏng đi, giữ cho tâm hồn được bình yên..."
Mắt Đào Đào vẫn còn hoe đỏ, nhưng bật cười nắc nẻ. Cái đầu óc bay bổng của cậu... thật hết nói nổi, có ai an ủi người khác thế bao giờ không?
"Đồ ngốc." Cô vùi mặt vào ngực cậu, cười khúc khích lầm bầm, "Ngốc quá."
Thế nhưng cô lại không kìm được suy nghĩ, thật tốt quá.
Được làm lại từ đầu thật tốt quá.
Ít nhất thì cô sẽ không bao giờ sống trong nỗi hối hận nữa.
Kể từ lần gặp Mạnh Lưu Hương đó, Đào Đào hoàn toàn tuyệt vọng, không bao giờ nhắc lại chuyện người mẹ ruột nữa. Tuy nhiên, não bộ này dường như cố tình muốn chọc quê cô, nó ghi nhớ tường tận chuyện cô dại dột đi tìm mẹ thuở thiếu thời. Dẫu thời gian đã qua đi rất lâu, nhưng vẫn thường xuyên xuất hiện như một lời chế giễu trong những giấc chiêm bao.
Mỗi lần hình ảnh đó hiện lên, lại kéo theo nỗi tiếc nuối khôn nguôi về Úc Loan, khiến cô không sao chợp mắt nổi.
Nếu cô không đến Úc Châu, nếu cô ở lại nhà, nếu như... Đời chẳng bao giờ có chữ "nếu".
Chỉ có chính cô mới biết mình hối hận đến nhường nào. Cô đã vì Mạnh Lưu Hương mà bỏ lỡ chuyện quan trọng đến vậy, mỗi ngày trôi qua sau đó, cô chưa từng thôi dằn vặt.
Lần này cô không còn là đứa trẻ nữa, cũng không còn chấp niệm với người mẹ ruột không máu mủ ruột rà. Sau bao nhiêu năm sống cùng dì Úc và Úc Loan, một đạo lý mà họ dạy cho cô chính là: tình yêu thương chẳng cần phải huyết thống mới gắn kết được.
Cô đã có mẹ rồi, một người mẹ tuyệt vời nhất, chẳng cần thêm một ai nữa.
Đào Đào vùi mặt vào bờ vai ấm áp của thiếu niên, cảm nhận nhịp điệu vỗ về lưng đều đặn của cậu, trái tim từng bị hồi ức đâm thủng cuối cùng cũng ngừng chảy máu, dần dần bình tâm trở lại.
Chiếc xe khách lắc lư dừng lại qua từng trạm. Khi bác tài gào lên: "Trạm gốc đa làng Trường Ninh, có ai xuống không?", tiếng giày cao gót ấy lại một lần nữa lướt qua ghế ngồi của Đào Đào.
Mạnh Lưu Hương đã xuống xe.
Đào Đào thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dám nhấc đầu lên khỏi vai Úc Loan.
Cô nhìn bóng lưng Mạnh Lưu Hương với ánh mắt phức tạp, bà ta lẻ loi dọc theo con đường làng, dáng vẻ như một chiến binh phục thù, từng bước đi vào trong thôn.
Lần này bà ta về chắc là để quậy phá nhỉ? Bác dâu chả bảo bà ta đào mộ bố mẹ rồi sao?
Thời gian hình như khớp nhau đấy.
Có lẽ bà ta thực sự căm ghét nơi này, căm ghét tất cả mọi người, dù là người thân hay người dưng nước lã. Kể cả Đào Đào, một đứa trẻ vô tội được bà ta mang đến thế giới này, có lẽ bà ta cũng căm ghét nốt.
Nhưng Đào Đào không muốn phí hoài bản thân để thấu hiểu bà ta nữa. Dựa vào đâu chứ? Cô và Đào Quảng Chí đâu làm gì sai. Cô cũng chẳng quan tâm bà ta về làm gì, tất cả đều chẳng liên quan gì đến cô.
Nghĩ đến việc chính mình hồi trước cũng ngốc nghếch, trốn tránh làm gì cơ chứ, đáng lý ra phải đường đường chính chính ngồi trên ghế, bà ta thấy hay không thấy cũng mặc, lần này nên là cô nói câu: "Bà tới đây làm gì? Cút ngay khỏi mắt tôi, tôi không muốn nhìn thấy bà."
Cô về đây để chơi, chứ đâu phải đi làm chương trình tìm người thân.
Chiếc xe khách rời khỏi làng Trường Ninh, Đào Đào cũng xốc lại tinh thần, khí thế hừng hực nhấc khuôn mặt khỏi vai Úc Loan. Vừa ngẩng lên, cô liền bắt gặp đôi mắt sáng ngời của Úc Loan, đang trong veo nhìn cô chằm chằm. Gò má và tai cậu vẫn còn hơi đỏ hồng.
Đào Đào ngại ngùng: "Nhìn chị làm gì?"
"Em đang ngại ạ." Cậu nhéo nhéo vành tai mình, thẳng thắn đáp, "Được chị ôm như thế này, em ngại lắm."
Đào Đào gãi má: "Chị em mình mà, ôm cái có gì mà to tát."
"Bây giờ khác rồi ạ."
"Khác chỗ nào?" Đào Đào nhướng mày, đưa tay véo cái má cậu, "Đúng là lớn rồi đấy, thế sau này có cô gái nào ôm em thì sao? Chẳng lẽ em ngại đến mức đào lỗ chui xuống đất à?"
Úc Loan sững người một chút: "Sẽ không có cô gái nào khác đâu."
"Sao em biết?"
"Em biết." Úc Loan gật đầu quả quyết, "Định lý bất toàn của Gödel nói rằng, chỉ có một biến số X có thể nhảy ra khỏi mọi tập xác định. Chị đã là X rồi, thì sẽ không tồn tại một X nào khác nữa."
Đào Đào chả hiểu gì, cười xoa đầu cậu: "X cái gì, thế sao chị không là Y?"
"Không có Y ạ." Úc Loan nhíu mày.
Đào Đào trầm tư một lát, cố tình chọc cậu: "Thế chị làm Beta nhé."
Úc Loan quả nhiên nhíu chặt hai hàng lông mày đầy phiền muộn: "Cũng không có Beta."
Nói đoạn, cậu lại rầu rĩ rũ mắt: "Chị ơi, chị không muốn làm X của em à?"
Úc Loan chợt thấy hoảng loạn. Cậu phát hiện ra một lỗ hổng đáng sợ, là điều mà trước giờ mọi lý thuyết yêu đương đều bỏ sót. Nếu X là tự do, X có thể nhảy ra khỏi mọi tập xác định, vậy lỡ như chị không muốn làm X này nữa thì sao?
Cậu phải đi hỏi Trần Duệ Lâm xem vụ này giải quyết thế nào mới được!
Đào Đào nhìn biểu cảm của cậu, xong đời, chọc quá tay rồi, vội vàng đáp bừa: "Được rồi được rồi, X thì X, được chưa? Chị làm X, chị muốn làm lắm, siêu cấp muốn làm."
Úc Loan lén nắm lấy ngón út của Đào Đào: "Thật ạ?"
"Thật." Đào Đào hờ hững đáp rồi liếc ra ngoài cửa sổ, phong cảnh bên ngoài đã trở nên vô cùng quen thuộc. Cô vội đứng dậy hô lớn: "Sắp đến rồi ạ! Bác tài! Tụi cháu không vào bến xe đâu, cho tụi cháu xuống ở ngã tư cây đa, đường Thắng Lợi nhé."
Năm phút sau, hai chị em xách túi sầu riêng nhảy xuống xe. Chiếc xe buýt phun khói mù mịt rồi phóng đi mất. Đào Đào nhìn con đường quen thuộc, căn nhà cũ và cây xoài to tổ chảng, lòng tràn đầy niềm vui sướng nhen nhóm.
Thị trấn Chương Khê vẫn như ngày nào, đường Thắng Lợi vẫn rợp bóng cây, hoa giấy vẫn nở rộ, một chú mèo đen lững thững băng qua đường.
Hai đứa men theo hướng chú mèo vừa đi, tới con hẻm nhỏ Phố Nam. Đi ngang qua tiệm tạp hóa, cô không kìm được kiễng chân ngó vào trong. Qua khung cửa sổ gỗ treo đầy đồ chơi và bánh kẹo, thím Anh đang nằm trên ghế mây ngủ ngon lành, tiếng ngáy vang dội.
Cô tủm tỉm cười, chẳng dám làm ồn, cứ thế bước tiếp.
Đi ngang qua tiệm làm móng, tiệm lót giày, tiệm sửa xe đạp, Đào Đào đã nhìn thấy biển hiệu tiệm bánh của nhà mình. Nhìn qua cửa kính, trong tiệm có bốn năm vị khách đang chọn bánh. Dì Hứa không còn rụt rè như ngày mới đến nữa, đội chiếc mũ đỏ có in tên tiệm, mặc chiếc áo phông đồng phục màu hồng trắng. Tuy người vẫn đen nhưng thao tác trên máy thu ngân cực kỳ nhanh nhẹn.
Anh Du làm việc vất vả giữa mùa đông mà vẫn mặc chiếc áo ba lỗ, vác ba bao bột mì to đùng đi qua cửa tiệm. Anh chàng cũng cao lớn hơn hẳn, vai u thịt bắp không kém gì Đào Quảng Chí.
Đào Đào xem mà cười không dứt, không hiểu sao ai đến tiệm bánh nhà cô làm một thời gian cũng đều biến thành lực điền hết vậy trời.
Kiễng chân nhìn vào sâu hơn chút nữa, cô loáng thoáng thấy bác Trịnh và một sư phụ khác đang làm chiếc bánh kem sinh nhật hai tầng trong phòng kính. Xem ra có khách đặt tiệc sinh nhật rồi.
Đúng lúc quá, sinh nhật chắc chắn sẽ đông đúc náo nhiệt. Cô có thể mang món mới ra mời khách, tiện thể thu hút sự chú ý.
Đào Đào hớn hở chuẩn bị đẩy cửa bước vào thì thấy cái đầu tròn vo nhô ra từ cửa sổ lầu hai. Mái tóc tết bím dài loằng ngoằng của cô bạn thân rủ xuống, vừa nhìn thấy cô là hét toáng lên:
"Bồ Đào ơi! Bồ Đào ơi! Cậu về rồi! Aaaa!"
Cô chỉ kịp ngước nhìn lên, Lị Lị đã "a" lên một tiếng rồi lao từ lầu hai xuống, phóng thẳng ra cửa tiệm ôm chầm lấy cô.
Đào Đào bị cú va chạm làm loạng choạng lùi lại hai bước mới đỡ được cô bạn, tiện thể nghiêng đầu nhìn thấy Trương Gia Minh đang thong thả bước ra sau. Mặt mũi cậu ấy bầm tím, vài vết sẹo cũ còn chưa lành, trông thê thảm vô cùng.
Dẫu vậy, thần sắc cậu ấy vẫn khá thư thái, cố gắng cười rồi giơ tay chào Đào Đào: "Đến rồi à? Lị Lị cứ nhắc mãi không biết hai người khi nào mới tới, tớ nghe mà thuộc làu luôn rồi đấy."
Úc Loan đứng bên cạnh, nghiêm túc hỏi thăm: "Tiểu Minh chào cậu, lâu rồi không gặp. Nghe bảo cậu bị đánh, xin hỏi vết thương trên mặt cậu còn đau không?"
"Cũng thường thôi." Trương Gia Minh cười đáp, "Đừng lo, sắp lành rồi."
"Chị và mẹ bảo cậu bị đánh, tớ mang theo thuốc bôi loại xịn mà trấn không có. Tớ có mang kem bôi..."
Trương Gia Minh trợn tròn con mắt bầm tím: "Cái cuối cùng chắc không cần đâu nhỉ?"
Cậu ấy đâu có bị đánh... chỗ ấy đâu!
Úc Loan ngây ngô chớp mắt, vội lục túi quần lôi ra mẩu giấy dì Úc viết: "À, ngại quá, cầm nhầm, cái đó là mang cho ông nội Trương."
Trương Gia Minh: "... Nhờ cậu cảm ơn dì Mỹ Trân hộ tớ."
Nhiêu Lị Lị đang ôm lấy Đào Đào, thấy hai đứa đối thoại mà cười đến đau bụng, lại bất chợt nhớ ra điều gì đó, mặt đỏ ửng ghé tai Đào Đào thì thầm:
"Bồ Đào này, tớ có tin động trời!"
"Nói đi!"
"Tớ mới gửi ảnh qua vòng tuyển chọn làm mẫu bìa sách, ban đầu chỉ là thử vận may, ai dè hôm nay nhận được thư báo trúng tuyển rồi! Cậu có tin được không, tớ sắp được lên bìa tạp chí văn học rồi đấy!"
Nhiêu Lị Lị ôm chặt vai cô, nhảy cẫng lên vì sung sướng: "Từ giờ tớ sẽ là người mẫu ảnh cho các nhà xuất bản và tạp chí văn nghệ!"
Đào Đào nghe xong chẳng chút ngạc nhiên. Thời đại này, xu hướng dùng người mẫu thật làm bìa sách đang thịnh hành vô cùng. Đủ các thể loại tạp chí, tiểu thuyết ngôn tình đều đăng tuyển mẫu ảnh. Họ đâu cần người mẫu chuyên nghiệp, cũng chẳng ưa gì vẻ đẹp sắc sảo, mà chỉ chuộng nét thanh tú, tự nhiên của các nữ sinh bình thường. Với khí chất trong trẻo, nụ cười tỏa nắng của Lị Lị, trúng tuyển là chuyện quá đỗi bình thường.
Đào Đào nhớ rằng, kiếp trước Lệ Lệ cũng bắt đầu dấn thân vào showbiz từ những ngày làm mẫu ảnh này. Cô mừng cho bạn thân hết nấc, cùng Lị Lị nhảy cẫng lên ăn mừng.
Đang hớn hở, Lị Lị lại sực nhớ tới chuyện ăn uống, lắc tay làm nũng: "Bồ Đào ơi, cậu bảo hôm nay làm món ngon đãi tớ cơ mà? Món gì bí mật thế? Nghỉ tí rồi chiều làm luôn nhé? Tối tụi mình đi nhà ngoại tớ ở nhé, ruộng lúa nước nhà ngoại tớ trong vắt, tha hồ bắt cá, câu tôm hùm đất nữa đấy."
"Ok, làm bây giờ cũng được, tớ có mang sầu riêng về cho cậu đây, lát làm luôn." Đào Đào chiều theo mọi yêu cầu của Lị Lị, nắm tay cô bạn vào trong tiệm, nhỏ giọng tiết lộ: "Cậu từng ăn bánh sừng bò chưa? Bố tớ với tớ vừa làm ra bản nâng cấp, lại còn chế thêm vị mới, ngon bá cháy luôn, tên là..."
"Bánh sừng bò bơ muối."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.