5.974 chữ · ~40 phút đọc
"Anh yêu em, yêu em như chuột yêu gạo~~"
Đào Đào và Nhiêu Lị Lị đang nằm trên chiếu ở phòng khách lầu trên xem phim Tân Dòng Sông Ly Biệt thì nghe tiếng nhạc chuông thời thượng của Đào Quảng Chí ở dưới lầu vọng lên, cùng giọng nói hào sảng vang dội của ông: "Alo! Chào anh, anh cứ dỡ hết bột mì để ở cửa sau là được rồi, vâng vâng, cảm ơn anh nhiều..."
Thật khó hiểu, từ sau khi bước qua tuổi bốn mươi, chẳng hiểu sao giọng Đào Quảng Chí ngày càng to, điện thoại thích bật loa ngoài, lại còn đâm ra nghiện bánh đào tô.
Đào Đào lắc đầu ngao ngán.
Trên TV, Y Bình đang khoác chiếc khăn choàng đỏ như khăn phủ TV chuẩn bị hát và nhảy cầu. Nhiêu Lị Lị xem mà nước mắt ngắn nước mắt dài. Cô nàng này xem tiểu thuyết hay xem phim đều rất dễ nhập tâm, thời đại này phim Hàn đang thịnh hành, cô nàng xem Cô Nàng Đẹp Trai thôi cũng có thể khóc ngon lành.
Giờ thì cô nàng đang rút giấy ăn lau nước mắt, vừa lau vừa chửi Hà Thư Hoàn không ra gì.
Đào Đào vừa đưa giấy cho bạn vừa nhịn cười. Nghĩ đến cảnh sau này có bao nhiêu người đổ xô đến các cây cầu để chụp ảnh check in bắt chước, cô phải cố lắm mới kìm được khóe môi.
May mà ngoài cửa sổ vọng đến tiếng loa của xe ba bánh đồng nát chạy vòng quanh: "Thu mua tủ lạnh, TV, máy giặt, điều hòa, máy tính, điện thoại cũ..." Chẳng mấy chốc lại nghe thấy tiếng xe đẩy bán dưa hấu, rao dọc đường: "Dưa hấu đây, dưa hấu ruột cát đây!"
Nhiêu Lị Lị bắt sóng được hai chữ "dưa hấu", cũng chẳng màng rơi lệ vì Y Bình nữa, vội vàng chạy ra cửa sổ gọi với xuống: "Chú ơi, đừng đi, chọn cho cháu một quả ngọt nhé!"
Rồi cô nàng phóng vèo xuống lầu mua dưa.
Kỳ nghỉ hè sau kỳ thi cấp ba không có bài tập, Nhiêu Lị Lị thường xuyên phải lên thành phố chụp ảnh. Tạp chí thấy cô nàng chưa đủ tuổi đi xa bất tiện, nên phái nhiếp ảnh gia đến tận nơi, lấy bối cảnh ngay tại trường học địa phương.
Cô nàng ký hợp đồng với hai tạp chí lớn cùng một tòa soạn. Đôi khi không được chọn làm gương mặt trang bìa, chỉ làm người mẫu ảnh minh họa bên trong, tòa soạn thậm chí không phái nhiếp ảnh gia đến mà chỉ gửi các mẫu tạo dáng, bố cục, phối đồ tham khảo, để Nhiêu Lị Lị tự tìm nhiếp ảnh gia ở tiệm ảnh địa phương chụp hộ, chi phí tòa soạn thanh toán.
Chụp xong là cô nàng lại có thể dăm ba bữa sang tìm Đào Đào chơi. Bảo là chơi chứ cũng chẳng đi đâu, ngoài kia nóng quá, hai đứa cứ trốn tiệt trong phòng điều hòa xem TV, nghe nhạc, chép lời bài hát.
Thời này hình như ai cũng có một cuốn sổ chép lời bài hát, còn phải chọn loại sổ thật đẹp để chép nữa. Nhiêu Lị Lị mua một đống sổ bìa cứng vẽ tay hình ngôi nhà kẹo ngọt, giấy bên trong còn có mùi thơm, mỗi trang một hình minh họa khác nhau, rất tinh xảo.
Nhạc pop và phim truyền hình của thiên niên kỷ mới cực kỳ bùng nổ. Mùa xuân có Mèo Ba Tư của S.H.E, Yêu Anh của Vương Tâm Lăng, mùa hè là Giang Nam của Lâm Tuấn Kiệt, sau đó là Thất Lý Hương của Châu Kiệt Luân... bài nào cũng hot suốt một thời gian dài.
Phim ảnh trong và ngoài nước cũng nở rộ, xem mỗi ngày không xuể: Chí Tôn Hồng Nhan, Thủy Nguyệt Động Thiên, Tình Yêu Hợp Đồng, Chuyện Tình Thiên Đường, Nàng Dae Jang Geum, Tháp Trắng...
Nhiêu Lị Lị hì hục ôm quả dưa hấu lớn lên lầu, vừa hay thấy hai chiếc vali lớn đặt trong phòng ngủ của Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân, tò mò hỏi: "Bồ Đào, bố mẹ cậu đi hưởng tuần trăng mật thật à? Đi đâu thế?"
"Tân - Mã - Thái (Singapore - Malaysia - Thái Lan) đấy." Đào Đào bước tới giúp bạn bê dưa, "Dì Úc đăng ký theo đoàn, giờ đi tour bên đó đang hot lắm, hai hôm nữa là đi rồi."
Sau khi hồ sơ mảnh đất ở ngoại ô được xét duyệt, phải mất gần một năm mới làm xong giấy tờ. Dì Úc cũng sợ bị người ta soi mói hay tố cáo nên không dám tái hôn với bố cô.
Bố cô cây già trổ hoa, sau khi ly hôn vẫn theo đuổi dì Úc rất nhiệt tình, đáng tiếc là cầu hôn mãi không được, chỉ đành khóc ướt gối trong chăn.
Úc Mỹ Trân từ chối nhiều lần quá cũng thấy không đành lòng, bèn thỏa thuận với Đào Quảng Chí rằng nhân dịp Đào Đào nghỉ hè, Úc Loan đi thi đấu, hai người tranh thủ đi hưởng tuần trăng mật trước, chuyện tái hôn đợi xây xong xưởng, mọi thứ ổn thỏa rồi tính sau.
Thế là dễ dàng dỗ ngọt được Đào Quảng Chí.
Kỳ nghỉ hè việc kinh doanh của tiệm vắng đi quá nửa. Trong tiệm đã có hai thợ là bác Phòng, bác Lục trấn giữ, còn có cả học việc, thiếu một Đào Quảng Chí vẫn xoay sở tốt. Đào Đào bảo họ cứ yên tâm đi chơi, cô nghỉ hè đang rảnh rỗi, vừa hay có thể trông tiệm, thu ngân, thỉnh thoảng còn phụ làm bánh.
Hai người lớn không còn nỗi lo, lại là lần đầu đi chơi, còn tận hai ngày mới xuất phát mà Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân đã cuống cuồng thu dọn hành lý từ giờ, tối đến cứ cầm bản đồ của công ty du lịch xem mãi không thôi, đến mức chẳng ngủ được.
Nhiêu Lị Lị nghe xong ngưỡng mộ lắm: "Đi nước ngoài á, thích thật đấy..."
Đào Đào cười cười, nhéo tay bạn: "Đợi tụi mình thi đại học xong, bất kể kết quả thế nào, tụi mình cũng đi du lịch tốt nghiệp nhé. Chỉ có tụi mình, Khoai Môn, Tiểu Minh, bốn đứa thôi, không cần người lớn đi cùng, thế nào?"
Kỳ thi cấp ba lần này cả nhà đều vui vẻ. Thời đại này tổng điểm thi chỉ có 690, Đào Đào không cần phải nói, thi cử bình thường đạt 640 điểm, đứng thứ 212 trên bảng đỏ danh dự nhập học trường cấp 3 số 1, dù sao thì 100 người đứng đầu toàn là diện tuyển thẳng.
Nhiêu Lị Lị cũng không phí một điểm nào. Điểm chuẩn trường là 585, cô nàng thi được 585.5. Cô La vừa nhìn thấy điểm số này, vừa vui vừa cười khổ: "Lị Lị à, con giỏi quá! Con làm tốt lắm! Con đỗ rồi!"
Nói xong, cô liền xách ngay sổ tiết kiệm chạy ra ngân hàng tính tiền tiết kiệm.
Phí chọn trường được tính theo điểm, điểm càng gần điểm chuẩn thì đóng càng ít, nhập học phải đóng một lần phí 3 năm. Với điểm số này của Nhiêu Lị Lị, chắc là khoét sạch hơn nửa năm lương của cô La rồi.
Nhưng không so với Trương Gia Minh được. Phần thưởng cho việc thi đỗ điểm cao diện tuyển thẳng của cậu ấy là: "Trường cấp 3 số 1 toàn học sinh xuất sắc, Tiểu Minh, con tuyệt đối không được tụt hậu. Mẹ phải chăm bố con, không lo được việc học cho con, mẹ đã đăng ký cho con hai lớp học thêm hè rồi, con đi học đi."
Phần thưởng cho việc thi đỗ điểm chuẩn của Nhiêu Lị Lị là vài bộ đĩa game máy tính bản quyền. Cô nàng muốn lâu lắm rồi, nào là Tuyệt Đại Song Kiều, Hiên Viên Kiếm, Huyễn Tưởng Tam Quốc Chí, Kiếm Hiệp Tình Duyên, Tiên Kiếm 1, 2, 3... dù toàn game offline nhưng trò nào cũng hay, cốt truyện đỉnh miễn chê.
Dù thi đại học còn xa vời, nhưng nghe Đào Đào nói đến chuyện du lịch tốt nghiệp, mắt Nhiêu Lị Lị sáng rực lên, gật đầu lia lịa: "Được thôi, được thôi! Tớ muốn đi Shangri La! Tớ muốn ngắm hồ Nhĩ Hải! Tớ còn muốn ăn bún qua cầu, ăn thật nhiều thật nhiều trái cây, ăn cho no căng thì thôi!"
"Được luôn." Đào Đào cũng chưa đi bao giờ.
"Đáng tiếc là Tiểu Minh lại bị bắt đi học thêm, Úc Loan cũng không có ở đây, không thì bốn đứa mình có thể lên kế hoạch tử tế rồi." Nhiêu Lị Lị ôm quả dưa hấu lớn, nằm ườn trên chiếu tre thở dài, "Kỳ nghỉ hè này chỉ có hai đứa mình thôi, hơi chán nhỉ."
Nhắc đến Úc Loan, Đào Đào theo phản xạ sờ vào điện thoại trong túi.
Khoai Môn đang bị nhốt trong trại hè Olympic hôm nay cũng chưa gọi cho cô.
"Tít tít." Điện thoại Nhiêu Lị Lị lại rung lên. Cô nàng cầm lên xem, là tin nhắn của Trương Gia Minh, một chuỗi bốn câu hỏi: "Tan học rồi, cậu ở đâu? Nhà Đào Đào à?"
"Đúng rồi." Tin nhắn của Lị Lị nhanh chóng nhảy lên màn hình điện thoại cậu ấy.
Có lẽ sau kỳ thi, điều tốt nhất với Trương Gia Minh là có thể đường hoàng sở hữu điện thoại. Chu Tuệ và Trương Quốc Đống đều biết việc cậu ấy phải quản lý nội trú, bị đóng cửa quản lý trong trường suốt 3 năm cấp 3. Hai người phản đối dữ dội, bàn bạc cách nói ở nhà rồi khúm núm gọi điện lên trường hỏi.
Giáo viên tuyển sinh trường cấp 3 số 1 đáp lạnh lùng: "Chính sách của trường là vậy, phụ huynh và học sinh nếu không phối hợp được thì có thể thôi học."
Lời này làm Chu Tuệ và Trương Quốc Đống nghẹn họng. Vốn tưởng học sinh tuyển thẳng hạng cao như Trương Gia Minh thì trường sẽ có chút dè chừng và ưu ái, nào ngờ trường lại kiểu "cậu học hay không thì tùy, cậu không học thì đầy người xếp hàng muốn học".
Hai người không còn cách nào khác, chẳng lẽ đỗ rồi mà không học? Đành bấm bụng chấp nhận, rồi cả kỳ nghỉ hè cứ lải nhải không dứt bên tai Trương Gia Minh, bắt cậu ấy ở ký túc xá không được học thói hư tật xấu của người khác, ngày nào cũng phải gọi điện về báo cáo tình hình sinh hoạt và học tập, cuối tuần nhất định phải về nhà.
Trương Gia Minh châm chọc nhìn bố mẹ đem chiếc điện thoại mà họ nghi là cậu ấy ăn trộm, đập nát bét, mang ra tiệm sửa chữa nhỏ thay màn hình, dán lại vỏ, thay loa, thay pin... sửa cho bằng được.
"Trẻ con dùng điện thoại tốt thế làm gì? Đằng nào đây cũng là quà của Nhiêu Lị Lị tặng con, con cứ dùng đi. Điện thoại chỉ cho phép con dùng để liên lạc với gia đình thôi, tâm trí phải đặt vào việc học, biết chưa?"
Chu Tuệ nhét chiếc điện thoại chắp vá vào tay cậu ấy, thấy cậu ấy nắm chặt lấy điện thoại, thần sắc u ám, im lặng không nói, dì ta lại bồi thêm một câu.
"Bố con hôm đó công việc không thuận lợi nên không hỏi rõ ràng mới đánh con, là bố có chút quá đáng. Nhưng lúc đó con cũng đâu có ngoan, con tự làm tốt thì đã chẳng có chuyện như thế. Thôi, chuyện qua rồi, con đừng để trong lòng nữa, biết không?"
Trương Gia Minh quên mất mình đã trả lời mẹ thế nào, có lẽ là không trả lời gì cả. Tuy nhiên, cậu ấy vốn cũng định gom góp tiền sửa lại chiếc điện thoại này. Bỏ qua những lời của mẹ, coi như đây là chuyện tốt đi.
Lúc này, cậu ấy khoác ba lô, đạp xe một tay lướt qua hàng cây xoài trên phố Thắng Lợi, tiếp tục nhắn tin cho Lị Lị: "Hôm nay về à?"
"Về." Nhiêu Lị Lị lại lăn một vòng trên chiếu tre, nằm ngửa giơ cao điện thoại nhắn tin liên hồi, "Chiều tớ bắt xe về, chuyến 3 giờ. Lúc đó tan học tiếng Anh rồi chứ? Có muốn cùng đi nhà Hoàng Vĩ Kiệt đánh Tiên Kiếm 3 không?"
"Không đi, cậu ta phiền lắm, tụi mình tự chơi đi."
"Cũng được, thế đến nhà tớ chơi."
"Ừ, tan học tớ ra bến xe đón cậu."
"Ok!"
Hẹn xong lịch trình mới, Nhiêu Lị Lị cất điện thoại, lại vui vẻ chạy đi bổ dưa.
Trong phòng không còn người khác, loáng thoáng có thể nghe thấy giọng hát bài Chuột yêu gạo vô tư lự của Đào Quảng Chí ở dưới lầu. Dạo này ông cứ như thế, sắp được đi hưởng tuần trăng mật rồi, nhìn ông sướng chưa kìa, đúng là con chuột rơi vào thùng gạo.
Buồn vui của con người vốn chẳng liên quan đến nhau.
Đào Đào lôi chiếc điện thoại màn hình thẳng của mình ra, bấm sáng màn hình nhỏ, trên đó không có tin nhắn chưa đọc cũng không có cuộc gọi nhỡ. Cô ngẩn ngơ nhìn một hồi rồi lại đút vào túi quần, nằm vật xuống sàn, đôi mắt trống rỗng nhìn TV.
Trên TV đang chiếu cảnh sau khi Y Bình nhảy cầu, tính mạng nguy kịch, hôn mê bất tỉnh, Thư Hoàn ngày đêm túc trực bên giường bệnh thổ lộ tâm tình.
Nhưng thực ra cô chẳng xem vào được tí gì, trong đầu chỉ toàn hiện lên hình ảnh Úc Loan mấy ngày trước khi lên đường đi trại hè.
Nửa năm nay, nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Đào Đào, cô cuối cùng cũng chạm mốc 1m7. Úc Loan thì chẳng biết từ bao giờ đã vọt lên 1m81, trở thành một chàng trai cao lớn khiến người ta thoáng nhìn cũng phải ngỡ ngàng.
Nhưng cậu có cao lớn đến đâu thì tính tình cũng chẳng thay đổi chút nào, vẫn y hệt như từ cún con biến thành chó lớn. Chỉ cần nghĩ đến việc phải xa Đào Đào là cậu lại sợ hãi không thôi. Mấy ngày đó, lông mày cậu lúc nào cũng cau chặt, từ sáng đến tối cứ phải bám dính lấy cô, nắm tay cô không một phút buông rời.
"Chị ơi em không muốn đi, em không muốn đi." Cậu vùi đầu vào vai cô, dường như chỉ cần nghĩ đến việc phải xa Đào Đào lâu thế thôi là cậu đã muốn sụp đổ rồi. "Không đi được không chị?"
Đào Đào nhỏ giọng an ủi: "Mười mấy ngày là về thôi, nhanh lắm. Chẳng phải Trần Duệ Lâm cũng đại diện trường đi thủ đô thi đấu à? Tuy cậu ấy là khối cấp 3, nhưng em có bạn đồng hành rồi còn gì."
"Không giống." Một tay cậu nắm lấy tay Đào Đào chưa đủ, còn phải dùng tay kia bao lấy, mắt đã đỏ hoe, lẩm bẩm, "Duệ Lâm là Duệ Lâm, chị là chị, không giống."
Ngày nào dì Úc cũng dành nhiều thời gian tâm sự với cậu, phân tích lợi hại. Vốn dĩ khuyên thế nào cũng vô ích, Úc Loan hoàn toàn không thể chấp nhận việc phải rời xa Đào Đào lâu như vậy, buồn bã không thôi, lo lắng đến mức không ăn không uống, ngủ cũng chẳng được, có thể nằm thẳng đơ trên giường suốt cả đêm.
Chẳng mấy chốc mà gầy đi một vòng.
Cho đến một ngày, vẻ hoang mang, bồn chồn, lề mề của cậu khiến Úc Mỹ Trân phát cáu, dì nói với giọng nghiêm khắc:
"Úc Loan, trạng thái của con bây giờ không ổn. Chẳng phải con luôn muốn bảo vệ chị sao? Nếu đến sự chia ly ngắn ngủi này con còn không làm được, không thể một mình đối mặt với thế giới bên ngoài, không thể mọc cánh bay lên trước chị để che mưa chắn gió cho chị, thì sau này con bảo vệ chị thế nào? Chẳng lẽ bắt chị phải nhường nhịn con mãi sao? Con không muốn làm gì đó cho chị à?"
"Con phải kiên cường lên chứ, con cao lớn thế này, sức khỏe tốt thế này, sau này phải là con bảo vệ chị, chăm sóc chị mới đúng, con có biết không?"
Úc Loan im lặng suốt hơn một phút, não bộ dường như đang xử lý tốc độ cao lượng thông tin khổng lồ này. Rất lâu sau, cậu mới ngẩng đầu hỏi: "Mọc cánh... thế có phải là con có thể biến thành chim én không? Con có thể cùng chị bay đến Nam Phi không?"
Cái gì? Đi Nam Phi? Đào Đào định đi Nam Phi bao giờ? Úc Mỹ Trân nghe mà ngây người, hoàn toàn không hiểu gì cả. Nhưng dì rất thông minh, lập tức thuận theo: "À đúng đúng... ừ thì... đúng rồi..."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Ví dụ về loài chim én này tuy là do Úc Mỹ Trân nói, nhưng bao năm trôi qua dì đã quên sạch rồi. Lần đó cũng là do tình thế cấp bách mới tiện miệng ví dụ, không ngờ nó lại tồn tại trong ký ức của Úc Loan, cậu vẫn luôn nỗ lực vì điều đó.
Sau đó Úc Loan ngồi ngẩn người trong phòng suốt cả ngày. Đến ngày xuất phát, cậu không còn nói câu không muốn đi nữa, chỉ là những ngày trước khi đi càng lúc càng bám người. Mở mắt ra là gõ tường, gọi hồn: "Chị ơi chị ơi chị ơi chị dậy chưa..."
Bình thường chỉ cần thoáng cái không thấy Đào Đào là cậu phải cuống cuồng đi tìm. Có lần Đào Đào rửa tay từ nhà vệ sinh bước ra, thấy Úc Loan đang bò trên sàn phòng khách, cuống quýt nhìn vào khe ghế sofa, còn khẽ gọi: "Chị ơi, chị có ở trong đó không?"
Cô vừa giận vừa buồn cười, lao tới gõ vào sau đầu cậu: "Gội đầu quên không lắc nước ra à? Chị có công phu thu nhỏ người à mà chui vào đó được!"
"Có thì tốt quá..." Úc Loan vừa quay người lại đã ôm chầm lấy cô, buồn bã dùng cằm nhẹ nhàng cọ vào đỉnh đầu cô, "Thế là không phải chia xa nữa."
Đến ngày xuất phát, Đào Đào đưa cậu đến trường lên xe.
Trường sợ cậu đứa trẻ 15, 16 tuổi không thạo việc ở bên ngoài, nên đặc biệt sắp xếp một giáo viên Toán đi cùng để giúp kết nối với giáo viên ở tỉnh, điều phối việc vặt, đảm bảo hạt giống độc nhất của thành phố Giác Phố có thể thi đấu thuận lợi.
Úc Loan ngồi trong ô tô, hạ cửa sổ xuống.
Đào Đào đứng bên ngoài nhìn cậu, trong lòng cũng thấy nghèn nghẹn, nhỏ giọng dặn dò: "Đến nơi thì gọi điện về nhà. Ở bên ngoài đừng có không ăn cơm như mấy ngày nay. Trại hè chắc là được dùng điện thoại, nếu thấy không quen ở đâu thì cứ gọi cho chị bất cứ lúc nào, biết chưa? Bảo mang thêm hai cục pin, đã mang chưa?"
Úc Loan hai tay bám trên gờ cửa sổ, cằm đặt trên mu bàn tay, lặng lẽ gật đầu.
Lên xe rồi cậu chỉ nhìn cô, không nói gì nữa.
Đào Đào xoa xoa đầu cậu: "Đừng nghĩ nhiều, không có bao nhiêu ngày đâu. Đừng đếm ngày, cứ làm bài, nghe giảng, thời gian trôi vèo cái là hết ấy mà, chớp mắt là em về rồi. Đến lúc đó chị lại làm bánh tart trứng cho em, chị tự tay làm, được không?"
"Vâng." Úc Loan nghẹn giọng, hơi vươn đầu ra, cách gờ cửa sổ, đầy lưu luyến cọ cọ vào lòng bàn tay cô, cuối cùng cũng cất tiếng đáp.
Đến khi xe chạy đi, cửa sổ được kéo lên, bóng dáng Đào Đào bên vệ đường đã nhòe đi, cậu vẫn dán mặt vào kính nhìn ra sau, duy trì tư thế đó hồi lâu không động đậy.
Úc Loan đi xa như thế.
Ngày đến thành phố tỉnh lẻ, cậu có gọi điện về nhà, nhưng cũng chẳng nói được mấy câu. Vốn tưởng được dùng điện thoại, nào ngờ trại hè ở thành phố tỉnh lại nghiêm ngặt cực kỳ, giống như kiểu tập huấn thể thao của Tôn Diệp, thậm chí còn tịch thu điện thoại. Giọng Úc Loan qua điện thoại nghe nặng nề hẳn.
Đào Đào hỏi điều kiện ăn ở ra sao, ăn có quen không, bạn học có bắt nạt không, được biết mọi thứ đều khá ổn, cô liền an ủi qua điện thoại: "Không sao đâu, chị để gối nhỏ vào vali cho em rồi, trong MP3 chị cũng ghi âm mấy bài văn, còn có mấy bài văn cổ em nghe là buồn ngủ ấy, đặc biệt dễ ngủ. Trước khi ngủ nghe, nghe xong thì ngủ ngon nhé."
Úc Loan đành miễn cưỡng chấp nhận thực tại tàn khốc này. Cậu vẫn chưa thích nghi được, giọng buồn rầu: "Chị ơi, chị đợi em..."
Đào Đào nghe vế đầu đã hoảng sợ: "Cái gì?"
"Em sẽ biến thành chim én. Sau này em sẽ chăm sóc chị, bảo vệ chị, không bao giờ cần chị phải nhường nhịn em nữa. Em sẽ trở nên thật giỏi rồi trở về."
May mà vế sau của Úc Loan là thế này, Đào Đào nắm chặt điện thoại, thở phào nhẹ nhõm. Cô hơi không chịu nổi khi nghe Úc Loan nói câu "đợi em", nhất là... Úc Loan hiện tại trông đã sắp trùng lặp hoàn toàn với Úc Loan của kiếp trước, vẫn cao cao gầy gầy, trắng trẻo sạch sẽ như thế.
Cậu lại biến thành Úc Loan của tuổi thiếu niên ấy.
Đào Đào bỗng nhiên thấy hốc mắt nóng lên, ép điện thoại sát vào mặt, cũng khẽ đáp: "Ừ."
Sau đó, cô không còn nhận được cuộc gọi nào của Úc Loan nữa.
Dù biết cậu đang tập huấn, biết điện thoại đã bị tịch thu, biết năng lực tự lập của cậu không có vấn đề gì, thực ra không cần quá lo lắng, nhưng cô vẫn bận rộn sống qua ngày như thường, cứ rảnh tay là không nhịn được lại nhìn điện thoại.
Rõ ràng điện thoại thời này chẳng có gì để chơi, rắn săn mồi cô cũng chơi chán rồi.
Vậy mà thỉnh thoảng cô vẫn lấy ra liếc nhìn.
Chiều hôm ấy, Đào Đào tiễn Nhiêu Lị Lị ra bến xe về trấn Chương Khê, còn đóng cho bạn một túi đầy bánh croissant bơ muối, croissant phô mai thịt nguội, croissant phô mai việt quất rồi cả croissant bò, bảo bạn mang về ăn.
Từ sau khi làm bánh croissant bơ muối ở tiệm cũ trước kỳ thi, đúng như dự đoán của Đào Đào, dù tiệm chỉ bày mười cái làm mẫu, thế mà tiếng lành đồn xa, tin tức có bánh mì mới cứ thế lan truyền. Bác Phòng cực kỳ bất đắc dĩ, rơi vào bẫy của Đào Đào, chỉ còn nước bất đắc dĩ phải ra món mới.
Sau kỳ thi, Đào Đào rảnh rỗi. Sau khi dạo một vòng tiệm, thấy bánh ngọt chiếm tỉ lệ quá cao, cô liền làm thêm một vài vị bánh croissant mặn ở tiệm mới.
Những chiếc croissant mặn này đều có nhân, thịt nguội mọng nước kẹp bên trong, đầy ắp thịt, lại kèm thêm phô mai tan chảy sau khi hâm nóng. Vừa vào tiệm đã ngửi thấy mùi thơm, quả nhiên rất được ưa chuộng. Hiện tại các vị croissant đã cập nhật lên năm sáu loại, không chỉ có mặt trong set trà chiều của các tòa nhà văn phòng, mà còn bất ngờ được các khách hàng sống gần đó và dân tập gym yêu thích.
Có lẽ vì vị mặn, dinh dưỡng cân bằng, cảm giác no lâu, những chiếc croissant mặn này đã trở thành món bán chạy nhất trong khung giờ ăn sáng.
Ngày nào cũng bán đắt như tôm tươi, cơ bản là sáng sớm đã bán sạch bách.
Tiễn Lị Lị về trấn, được hai hôm, Đào Đào lại theo bạn ra bến xe tiễn Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân. Đào Quảng Chí đúng là ông bố vô tâm, hoàn toàn không nhận ra gần đây cảm xúc của Đào Đào có chút sa sút, cứ hớn hở nói sẽ mua đặc sản về cho Đào Đào và Úc Loan, hỏi cô muốn gì.
"Con chẳng thiếu gì cả, bố ơi, bố đi đường thì để ý chút! Chăm sóc dì Úc tốt và chăm sóc bản thân cho tốt. Không có áo phao thì đừng có ngồi mô tô nước, lặn biển thì tìm chỗ đắt tiền mà đi, đừng ham rẻ, biết chưa?" Đào Đào lo đến bạc cả tóc. Thời đại này các trò chơi trên biển trong và ngoài nước cực kỳ thiếu quy chuẩn, nhiều nơi đến áo phao còn không có, cô thật sự sợ Đào Quảng Chí hưng phấn quá lại chạy đi bơi biển.
Ngược lại, Úc Mỹ Trân nhận ra Đào Đào đang gượng cười. Tâm tư dì tinh tế hơn Đào Quảng Chí nhiều, thậm chí còn biết rõ trong lòng Đào Đào đang nghĩ gì, dì vỗ vỗ mu bàn tay Đào Đào nói: "Tiểu Loan không sao đâu, con đừng lo cho nó. Nếu không muốn ở nhà một mình thì về trấn mà ở, trong tiệm nhiều người như thế, không cần con phải trông."
Bị nhìn thấu, mặt Đào Đào hơi đỏ, nhỏ giọng đáp: "Cái trại hè kia nghiêm khắc quá, mấy ngày trời chẳng cho gọi cuộc điện thoại nào, con chỉ sợ em ấy bị bắt nạt."
Đất khách quê người, tính cách Úc Loan lại như vậy, thế giới của cậu quá hẹp, bên trong trong veo sạch sẽ, nhưng người khác lại không như vậy. Trên thế giới này có rất nhiều kẻ xấu tính, đôi khi cũng chẳng phải ác ý gì lớn, dù sao thì con người cũng có lúc không lý trí, mà một khi không lý trí thì đúng là chuyện đáng sợ.
Úc Mỹ Trân cười nói: "Bồ Đào à, sao con cũng bị hội chứng lo âu chia xa thế? Con cũng phải tin em chứ, người chuyển chỗ thì sống, cây chuyển chỗ thì chết. Không bước bước đó thì chẳng ai biết nó có làm được hay không, đúng không? Đại bàng dạy con bay còn đá con xuống vách đá đấy thôi, không sao đâu, giáo viên ở đó cả mà."
Đào Đào biết, nhẹ nhàng gật đầu, lại nói: "Dì Úc, dì và bố đi chơi thật vui vẻ nhé, đừng lo cho Tiểu Loan, cũng đừng lo cho con, con tự chăm sóc được mình."
"Bồ Đào, có những lúc con không cần phải hiểu chuyện đến thế đâu. Con nhà người ta đều nổi loạn rồi, con cũng có thể nổi loạn mà. Cái tuổi này cứ nên phát cáu nhiều một chút, không sao đâu." Úc Mỹ Trân xoa xoa đầu cô, trong lòng cũng cảm khái đôi chút. Cô bé con ngày trước lúc nào cũng xù lông nhím không cho ai chạm vào đầu đã lớn thật rồi.
Đào Đào cười toe toét, sao lại có người mong trẻ con nổi loạn cơ chứ.
Nhìn cặp tình nhân trung niên này hội quân cùng đoàn du lịch, nhìn họ lên tàu cao tốc, thành phố Giác Phố không có sân bay, họ phải chuyển tàu cao tốc đến thành phố Quế Giang mới có thể đi máy bay.
Về đến nhà, ở tiệm phụ giúp thì không thấy gì, nhưng đợi đêm đến đóng cửa tiệm, bác Phòng, bác Lục cùng đám học việc, nhân viên đi hết, Đào Đào một mình khóa trái cửa tiệm, kéo cửa cuốn, lúc lên lầu cảm thấy yên tĩnh đến lạ kỳ.
Ngày thường trong nhà lúc nào cũng đủ thứ tiếng, tiếng dì Úc đắp mặt nạ xem TV, tiếng Đào Quảng Chí tắm gội hát hò, tiếng máy nghe băng của Úc Loan nghe đề toán, lại còn tiếng Vịt Quay thỉnh thoảng kêu quác quác khi đẻ trứng.
Đúng rồi, còn cả Vịt Quay nữa.
Đào Đào ra nhà vệ sinh nhìn, Vịt Quay đang vui vẻ bơi lội trong chậu nhựa lớn mà Đào Quảng Chí mua cho nó. Đào Đào ngồi xổm xuống, chống cằm thở dài: "Vẫn là mày là sướng nhất, Vịt Quay, đầu óc rỗng tuếch, chẳng có muộn phiền."
Vịt Quay tức giận kêu quác quác phản đối.
Đào Đào chơi với Vịt Quay một lúc rồi đi tắm lên lầu nằm. Cô ngẩn ngơ nhìn trần nhà nghiêng nghiêng thẫn thờ một lúc, vẫn không nhịn được lấy điện thoại ra xem, nghe nhạc một lát, trò chuyện phiếm với Lị Lị một lúc, rồi lại chẳng biết làm gì.
Lạ thật, sao lòng cô cứ bồn chồn mãi thế này.
Đào Đào bực bội, đêm cũng chẳng ngủ ngon, nửa đêm bị tiếng sấm ầm ầm đánh thức, gió ẩm ướt thổi vào, cả thế giới dường như chỉ còn lại tiếng mưa, cùng với mùi đất bùn ẩm và cỏ cây sực lên.
Cô mở mắt trong bóng tối, lại không kìm được nghĩ, nếu Úc Loan ở phòng bên cạnh, chắc là sẽ lại gõ tường nói chuyện với cô rồi nhỉ? Có lẽ nói mãi nói mãi, hai đứa lại dựa vào bức tường mỏng dính ấy mà thiếp đi.
Giờ đây không có Úc Loan bên cạnh, Đào Đào cố ngủ một lúc vẫn không ngủ lại được.
Tiếng mưa dày đặc nện vào mái che và cục nóng điều hòa như đang nện vào trái tim trống trải của Đào Đào. Chắc là kỳ nghỉ hè quá chán rồi chăng?
Đúng là nghỉ hè lâu quá thì lại muốn đi học.
Hôm sau dậy trời vẫn mưa, nước trên mặt đường đã ngập đến cổ chân, trời âm u xám xịt, trong tiệm chẳng có lấy một vị khách. Đào Đào ngồi sau quầy thu ngân sắp xếp tiền mặt, tiện thể dùng chổi lau nhà khô lau sạch cửa tiệm.
Ngẩng đầu lên, mưa lại càng to hơn.
Mưa mùa hạ là vậy, như đại dương đổ từ trên trời xuống, có thể mưa đến thiên trường địa cửu. Đào Đào chống chổi nhìn ra ngoài một lúc, bỗng nhiên điện thoại rung lên. Nhạc chuông cô bỏ một khoản tiền lớn mua bằng tiền tiêu vặt, là khúc dạo đầu bài Đại Sự Tiểu Thành của Dương Thiên Hoa, giai điệu du dương.
Cô buông tay cái "bạch", mặc kệ cây lau nhà đổ xuống đất, luống cuống tay chân móc điện thoại từ túi quần ra. Nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đúng là Úc Loan, cô mở to mắt, vội ấn nút nghe.
"Chị."
Cùng với những tạp âm nhỏ xíu trong điện thoại, giọng thiếu niên trong trẻo của Úc Loan truyền qua ống nghe.
Đào Đào mím môi cười, dựa lưng vào bức tường trắng bên cạnh khung cửa sổ.
"Ừ." Cô giả vờ bình tĩnh đáp một tiếng.
"Chỗ chị có mưa không?"
"Có, mưa rất to." Đào Đào liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng mấy chốc mà trên cửa kính đã đầy vệt mưa, nhìn không rõ bên ngoài nữa, "Thành phố tỉnh có mưa không?"
"Cũng mưa rồi."
Không biết là do Úc Loan nói khẽ, hay là xung quanh cậu người đông ồn ào quá, Đào Đào cảm thấy giọng c** nh* lắm, không kìm được áp điện thoại sát vào tai hơn, muốn nghe rõ hơn chút nữa.
Đào Đào hỏi cậu: "Sao hôm nay lại được gọi điện thế?"
"Thầy bảo chiều nay phải bay máy bay đến thủ đô rồi. Thầy bảo, đến đó sớm để thích nghi, thầy liền trả lại điện thoại cho em." Trong giọng điệu Úc Loan tràn đầy sự vui vẻ, "Sau này em có thể gọi cho chị mỗi ngày rồi."
Đào Đào không nhịn được cười: "Tan học thì gọi nhé."
"Vâng, tan học lại gọi." Cậu vui vẻ lặp lại một lần.
Đào Đào lại không nhịn được hỏi han tỉ mỉ xem cậu thế nào: "Có ai bắt nạt em không? Ăn có quen không? Ngủ ngon không? Hôm qua có mưa sấm sét không? Có đeo nút tai không?"
Không ngờ cô vừa hỏi vậy, Úc Loan lại im lặng, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng thở hơi nặng nề của cậu, cùng với tiếng nói chuyện mơ hồ của người đi đường xung quanh. Đào Đào tưởng bên đó có việc gì, còn "a lô" một tiếng, lòng cũng nảy sinh chút không nỡ: "Khoai Môn, em sắp cúp máy à?"
Từ ống nghe truyền đến tiếng sột soạt nhỏ, giống như tiếng sợi tóc cọ vào điện thoại. Hồi lâu sau mới lại vội vàng đáp một câu: "Không cúp."
Đào Đào nghĩ nghĩ, bỗng nhiên bật cười. Vừa rồi chắc là Úc Loan đang lắc đầu nhỉ?
Cái thằng ngốc này, cô cách sóng điện từ sao thấy cậu lắc đầu chứ?
"Thế em nói gì đi." Giọng Đào Đào cũng dịu dàng đi, "Mấy ngày nay em có khỏe không?"
"Không khỏe." Cậu nói khẽ.
Đào Đào lập tức ngồi thẳng người, trừng mắt nói: "Có thật là có đứa không biết mắt để đâu bắt nạt em không? Ai? Đứa nào là thằng khốn, thằng đần, thằng óc heo thiếu ý thức thế, thầy giáo không quản à..."
"Em rất nhớ chị."
Giọng giận dữ đùng đùng của Đào Đào tắt ngấm, sững sờ tại chỗ.
"Ngày nào em cũng nhớ chị, cho nên em chẳng khỏe chút nào. Không có chị bên cạnh, ngày nào em cũng không tốt, ăn cũng không ngon, ngủ cũng không yên, toán học cũng trở nên không tươi đẹp nữa."
Ngôn ngữ kiểu Úc Loan luôn thẳng tuột như thế, chẳng vòng vo, cứ thế đâm sầm vào người ta. Đào Đào áp sát điện thoại vào tai, khiến giọng Úc Loan ở rất gần, như một cơn bão trực tiếp đổ vào tai cô.
Tai lúc này cũng đang nóng ran, không biết là bị điện thoại áp nóng, hay là do nghe thấy lời này.
"Chị ơi, em rất hư. Thực ra em chẳng muốn thi đấu chút nào. Thầy cứ nói phải giành vinh quang cho quê hương, vinh quang cho trường, vinh quang cho cha mẹ, em không hiểu nghĩa là gì. Không có vinh quang thì sao không bật đèn? Em không muốn cúp, cũng không muốn tiền thưởng, em..."
Đầu dây bên kia, giọng Úc Loan khàn khàn như đang nức nở khe khẽ.
"Em chỉ muốn có chị thôi."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.