7.375 chữ · ~50 phút đọc
"Tớ vừa đếm thử, kỳ nghỉ đông thế mà chỉ có 16 ngày? Trường cấp ba số 1 đúng là bóc lột mà! Bố tớ cũng dạy lớp 11, trường cấp hai trên trấn còn được nghỉ tận 28 ngày cơ!"
Sáng mùng một Tết, Nhiêu Lị Lị gọi điện chúc Tết Đào Đào, nói một hồi liền quấn dây điện thoại vào tay mà than vãn: "Tính ra thì tuần sau nữa tụi mình phải đi học lại rồi! Bố tớ còn trêu tớ, bảo ông ấy được nghỉ lâu hơn cả tớ! Tức chết đi được, hu hu hu..."
Vốn dĩ cô nàng còn đang hào hứng bảo sẽ chụp bộ quần áo Tết năm nay gửi Đào Đào xem. Cô nàng đắc ý lắm, tự luyến khen từ lúc làm người mẫu đến giờ, mắt thẩm mỹ phối đồ của mình ngày càng xịn xò.
Tết năm nay cô nàng diện áo len lông thỏ cổ lọ màu trắng, phối với chân váy da màu nâu và đôi bốt đùi tua rua phong cách Bohemian. Tóc được La Thục Phân tết thành kiểu củ tỏi đôi đánh rối phồng, còn cài thêm hai chiếc kẹp nơ lông xù.
Trông rất nhí nhảnh. Đào Đào ở đầu dây bên kia nghe vậy cũng bất giác mỉm cười. Dù chưa tận mắt nhìn thấy, nhưng cô cũng đoán bộ đồ này cực kỳ hợp với khí chất của Lị Lị.
"Thích nhỉ, tớ và Khoai Môn hôm nay đều chưa ra khỏi cửa, quần áo mới vẫn còn treo đó chưa mặc tới. Hai đứa tớ đang mặc áo bông nhà quê ở nhà đây này." Đào Đào cười híp mắt nói với Nhiêu Lị Lị.
Nhiêu Lị Lị cười phá lên: "Thế thì hôm nay tớ nhất định phải đi vòng quanh trấn ba vòng mới được, lượn lờ khoe sắc thay cả phần cậu luôn."
"Được đó, được đó."
Sáng nay, La Thục Phân chải đầu cho con gái xong thì đâm ra nghiện làm điệu, bảo Lị Lị đợi một lát rồi quay đi lấy thỏi son dưỡng có màu của mình ra, tô một lớp mỏng lên môi cô nàng, còn đánh thêm chút má hồng, tiện tay kẻ lướt qua hàng lông mày.
Cô La là người phản đối kịch liệt nhất cái vụ nhà trường bắt học sinh phải cắt tóc ngắn ngang gáy. Nếu nói độ dài tóc quyết định thành tích cao thấp, vậy thế giới này làm gì có học sinh kém nữa? Bày vẽ ra trò bắt mấy đứa nhỏ lên cấp hai cấp ba phải vừa khóc vừa đi cắt tóc, tội tình gì chứ.
May mà trường số 1 không như thế, chỉ cấm nhuộm và uốn xoăn thôi. Lị Lị lần này thi đỗ cũng coi như nở mày nở mặt, nếu không thì bộ tóc này khó mà giữ được. Trường cấp hai trên trấn năm nay đã bắt đầu áp dụng cái quy định dở hơi đó rồi.
Làm điệu cho con gái xong, cô La lùi lại hai bước, ngắm nhìn dáng vẻ ngày càng thiếu nữ, trổ mã phổng phao của con gái mà vừa xúc động vừa tự hào. Giờ thì mấy lời họ hàng hay trêu đùa bảo Lị Lị xinh xắn thế này chắc không phải con ruột của cô giáo và thầy Nhiêu, cô La cũng chẳng thèm giận nữa. Cô ấy cười tươi, không tiếc lời khen ngợi con gái: "Xinh lắm! Con gái mẹ đúng là xinh gái!"
Được khen, Nhiêu Lị Lị cứ lâng lâng như bước trên mây. Thực ra cô nàng trông vẫn khá giống thầy Nhiêu và La Thục Phân, chỉ là cô nàng biết chắt lọc nét đẹp của cả hai người để lớn.
Vừa lên đồ xinh xắn xong, cô nàng đã cuống quýt chạy ra ngoài gọi điện cho Đào Đào. Ai ngờ mới nói được dăm ba câu, Trương Gia Minh cũng lẽo đẽo theo ông nội Trương từ nhà bước ra đi chúc Tết hàng xóm láng giềng.
Nhiêu Lị Lị tay cầm điện thoại, ngoái đầu lại vẫy tay chào cậu ấy không thành tiếng. Đồ Tết của cậu ấy chẳng khác ngày thường là mấy, giày thể thao, quần đen, áo len xám, khoác ngoài là chiếc áo phao màu đen.
Chu Tuệ mua quần áo mới cho cậu ấy trước giờ chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện phối đồ, cứ tiêu chí mộc mạc nhất mà mua, cứ ấm áp, tối màu để đỡ bẩn, thoải mái, chắc chắn, bền là được. Dì ta còn bảo sợ cho ăn mặc diện quá, sau này chỉ lo chải chuốt lại ảnh hưởng đến học tập.
Thấy bộ dạng của Trương Gia Minh, Nhiêu Lị Lị thầm chép miệng trong lòng, lại một cây xám xịt. Tư tưởng của Chu Tuệ đúng là kiểu mà mẹ cô nàng chướng mắt nhất, quy chụp mọi thứ vào việc học, cái gì cũng có thể làm chểnh mảng học hành, ngoại trừ chính việc học.
Mặc dù Nhiêu Lị Lị thực sự không hiểu, ở trường ngày nào cũng mặc đồng phục, thì có chải chuốt đến cỡ nào mà ảnh hưởng được đến học tập cơ chứ.
Trương Gia Minh từ xa nhìn thấy Nhiêu Lị Lị đứng giữa làn gió lạnh mùa đông thì khựng lại, dán mắt vào cô nàng một lúc lâu không chớp mắt. Cuối cùng, ông nội Trương phải cười khà khà lên tiếng trước: "Chà, Lị Lị nhà ta thiếu nữ mười tám tuổi trổ mã rồi, hôm nay xinh quá ta!"
Được khen, Nhiêu Lị Lị càng khoái chí, hào phóng xoay một vòng, còn ra vẻ tao nhã vờ túm lấy tà váy da vốn chẳng túm lên nổi mà cúi chào: "Cháu cảm ơn ông khen ạ! Chúc ông và Tiểu Minh năm mới vui vẻ nha!"
"Được, được, được! Năm mới vui vẻ! Năm mới học hành tiến bộ nhé Lị Lị! Ông vào chúc Tết bố mẹ cháu trước đây." Ông nội Trương cười hiền từ bước vào nhà.
Trương Gia Minh lại không đi theo ông nội mà thong thả bước tới, đứng lặng trước mặt Nhiêu Lị Lị, nửa ngày cũng chẳng nói câu nào, chỉ dùng ánh mắt rực lửa mà nhìn cô nàng.
Bị cậu ấy nhìn đến mức mất tự nhiên, Nhiêu Lị Lị đành vội vàng tạm biệt Đào Đào rồi cúp máy, lớn tiếng hỏi: "Cậu nhìn tớ chằm chằm làm gì? Sao? Không đẹp à?"
Trương Gia Minh đút tay vào túi quần, cười trêu chọc đầy gợi đòn: "Lúc nãy không há miệng nói chuyện trông cũng khá xinh đấy."
Nhiêu Lị Lị tung ngay một cước: "Cút đi."
Trương Gia Minh quen thói nghiêng người né tránh, vội đánh trống lảng: "Năm nay Đào Đào với Úc Loan đều không về quê ăn Tết à?"
"Ừ, họ không về. Haizz, chán chết đi được." Nhiêu Lị Lị thở dài, nói tiếp: "Bồ Đào hình như đang có tâm sự gì đó, dạo này cứ ủ rũ không vui, tớ hỏi mà cậu ấy cũng không chịu nói."
"Đến cậu mà cũng không kể á?" Trương Gia Minh ngạc nhiên.
Đào Đào và Nhiêu Lị Lị thân nhau như hình với bóng, chuyện gì cũng kể cho nhau nghe. Ở cạnh nhau, hai đứa chẳng giữ kẽ hay hình tượng gì sất, thậm chí một đứa lỡ thả một quả rắm to đoành cũng có thể khiến cả hai bị mùi hun cho cười lăn cười bò.
Nhiêu Lị Lị nói: "Chắc là đang rầu rĩ chuyện của Úc Loan thôi. Bồ Đào cũng giống tớ, vô tư lắm, bản thân cậu ấy thì làm gì có chuyện gì phiền lòng."
Ây dà, còn tự biết mình vô tư cơ đấy, Trương Gia Minh nhếch môi cười, hỏi tiếp: "Úc Loan bị sao?"
"Tớ không biết, tớ đoán thế! Bồ Đào coi trọng Úc Loan nhất còn gì? Ây da, đừng hỏi nữa, cậu có muốn đi chụp ảnh với tớ không? Lát nữa tớ còn phải gửi cho Đào Đào xem!" Nhiêu Lị Lị kéo tay Trương Gia Minh giục, "Đi đi đi, năm nay tớ xinh thế này, không chụp ảnh thì phí phạm quá! Đi nào! Hai đứa mình chụp chung một tấm kỷ niệm tuổi mười tám nhé!"
Trương Gia Minh đứng khựng lại ngập ngừng một thoáng, nhưng rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn để mặc cô nàng kéo đi.
Nhiêu Lị Lị như chú chim nhỏ vui vẻ nhảy nhót tung tăng. Trương Gia Minh không vội bước theo ngay, thấy bên đường có gánh hàng rong bán bong bóng, cậu ấy liền rẽ vào mua một quả bóng bay hình con thỏ to bự cho cô nàng.
Cô nàng từ nhỏ đã thế rồi, từ hồi ba tuổi cởi truồng chạy nhông nhông cho đến tận bây giờ mười tám tuổi đầu, năm nào Tết đến cũng phải mua một quả bóng bay chơi mới chịu. Năm ngoái cô nàng còn tranh bóng bay với cô em họ nhỏ xíu, trưởng thành ghê chưa, chọc con nhà người ta khóc ré lên.
Tiệm chụp ảnh cách nhà không xa. Đa số hàng quán trên phố đều đóng cửa, nhưng vì dịp Tết mọi người hay có phong trào chụp ảnh gia đình nên tiệm chụp ảnh hôm nay vẫn mở cửa bình thường.
Nhiêu Lị Lị đã chạy biến vào trong tiệm trước. Trương Gia Minh giẫm lên xác pháo đỏ hồng phủ kín mặt đất, ngửi mùi thuốc pháo và hương nhang quẩn quanh trong không khí, nhìn phố phường ngập tràn không khí hân hoan, thầm nghĩ trong lòng, điều cậu ấy nên ăn mừng có lẽ không phải là tuổi mười tám, mà là tự do...
Một thứ tự do có thể làm chủ vận mệnh của chính mình.
Đáng lẽ cậu ấy không nên ôm ấp hy vọng gì vào tương lai, nhưng từ khi lên cấp ba, cậu ấy giống như một phạm nhân được hưởng án treo, không kìm được mà nhen nhóm lên chút tia hy vọng le lói.
Cậu ấy nghĩ, lại một năm nữa trôi qua. Cậu ấy chưa bao giờ mong đợi Tết đến, nhưng lúc nào cũng khao khát được lớn thật nhanh. Giờ đây, cái kế hoạch đã giấu kín trong lòng từ rất lâu, rất lâu rồi, cuối cùng cũng có thể dần dần bắt tay vào chuẩn bị.
Trương Gia Minh rũ mắt, dắt quả bóng bay bước vào tiệm chụp ảnh.
Vừa vào đến nơi, cậu đã bị Nhiêu Lị Lị kéo ra đứng trước phông nền đỏ tươi rực rỡ. Cậu ấy thẫn thờ quay sang nhìn dáng vẻ phấn khích của cô nàng đang bàn bạc tư thế chụp với bác thợ ảnh. Ngay khoảnh khắc bác thợ nhắm một mắt, hô "Một hai ba phô mai", cậu ấy đưa tay lên, vòng qua ôm lấy bờ vai Lị Lị.
Vài tiếng "Tách tách" vang lên, thời gian như ngưng đọng tại khoảnh khắc ấy.
Trương Gia Minh cũng rướn người về phía ống kính xem ảnh chụp ra sao. Ngắm nghía một lát, cậu khẽ nói với Nhiêu Lị Lị: "Rửa thêm vài tấm nhé, cho tớ một tấm."
Mấy ngày nay Đào Đào thực sự rất ủ dột.
Cô mặc bộ đồ ngủ chần bông dày cộp sặc sỡ, gối đầu lên đùi Úc Loan - người cũng đang mặc bộ đồ ngủ kẻ sọc xanh - để ôn từ vựng. Thế mà học cả buổi vẫn kẹt lại ở từ đầu tiên trang đầu tiên.
Từ đầu tiên trong bảng từ vựng sách tiếng Anh lớp 11 học kỳ I lại khó nhằn cực kỳ. "Characteristic, đặc trưng; characteristic, đặc tính..." Lẩm nhẩm bao nhiêu lần mà chẳng vào đầu, càng học càng lú.
Tuy hôm nay mới mùng một Tết, nhưng gọi điện chúc Tết một vòng xong xuôi thì hai đứa con nít trong nhà chẳng còn việc gì để làm. Ăn sáng xong, Đào Quảng Chí lái chiếc siêu xe tải nhỏ Wuling mới tậu vài tháng, chở Úc Mỹ Trân đi biếu quà Tết cho bậc trưởng bối.
Đào Đào và Úc Loan không đi cùng, hai đứa và Vịt Quay bị để lại trông nhà.
Hai đứa trẻ lớn ngồng rồi, dẫn theo thì người ta kiểu gì cũng phải chuẩn bị lì xì, nhận cũng dở mà không nhận cũng dở, đùn đẩy nhau cũng mất nửa ngày.
Gặp nhà nào hẹp hòi khéo lại khó chịu trong lòng, tưởng Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân hám tiền đến phát điên, lôi cả hai đứa con lớn tướng đi vòi lì xì, nên thôi thà không dẫn đi còn hơn.
Gần trưa, Đào Quảng Chí gọi điện về: "Hai đứa tự hâm lại đồ ăn hôm qua mà ăn nhé. Bố với dì Úc đang ăn cơm bên nhà ông trẻ ba, chắc muộn muộn mới về được."
Đào Đào biết ngay mà. Cô trở mình bò dậy khỏi đùi Úc Loan, lười biếng vươn vai hích khuỷu tay ra sau: "Khoai Môn, em đi hâm đồ ăn đi. Chị đoán là cứ đà này, nhà mình phải ăn đồ thừa liền tù tì đến tận mùng tám mất."
Tết nhất là thế đấy, đi chúc Tết thăm hỏi họ hàng, ăn uống nhậu nhẹt. Nếu nhà không mở tiệc đãi khách thì sau đêm Giao thừa cơ bản toàn là đồ ăn thừa. Các món mặn như măng khô, rau khô xào thịt, gà hấp, vịt om, sườn hầm... ăn mấy ngày mới hết.
Đương nhiên, nếu nhà mở tiệc đãi khách thì càng thảm hơn. Đồ thừa chất đống sinh sôi nảy nở trong tủ lạnh, ăn ròng rã tới rằm tháng Giêng cũng chưa hết.
Úc Loan ngoan ngoãn đứng dậy. Cậu dùng cốc đong đong gạo thật chuẩn xác, dùng ngón tay út đo lượng nước cực kỳ cẩn thận rồi cắm nồi cơm mới. Sau đó, cậu nấu thêm một bát canh rong biển trứng gà đơn giản, còn lấy món măng khô om thịt gà còn thừa ra, cất công bày biện lại cho đẹp mắt rồi mới đem hâm nóng.
Tranh thủ lúc chờ cơm chín, cậu không quên làm cơm vịt cho Vịt Quay. Khoác trên người chiếc tạp dề viền bèo màu hồng nhạt của Đào Quảng Chí, cậu tất bật chạy ra chạy vào. Đào Đào ngồi vắt chéo chân trên sô pha nhìn theo, tự nhiên thấy cậu có mấy phần ra dáng đảm đang hiền thục.
Hai người ngồi xuống đối diện nhau dùng bữa. Úc Loan nghiêm túc xới lại bát cơm của mình cho thật phẳng phiu. Cậu ngước mắt lên thì thấy Đào Đào đang uể oải húp canh, nhưng uống nửa ngày mà nước canh trong bát chẳng vơi đi tí nào.
"Chị ơi." Cậu bỏ đũa xuống gọi cô, "Chị không vui à?"
Khoai Môn ngày thường chẳng mấy khi nhìn thẳng vào người khác, lại hay không hiểu ý người ta nói, thế mà đôi lúc lại nhạy bén đến lạ. Ngay cả Đào Quảng Chí và dì Úc còn chẳng nhận ra cô đang có tâm sự.
Đào Đào sững người trước câu hỏi của cậu. Cô ngẩng lên nhìn cậu, vội vàng tu ực bát canh để che giấu: "Đâu có."
Đêm Giao thừa, cô vừa mở miệng bảo cậu đừng đi Hương Cảng, Úc Loan đã gật đầu ngay tắp lự như thể không chờ nổi: "Vâng thưa chị, em không muốn đi."
Cậu có thể cố gắng chịu đựng việc xa chị, nhưng không có nghĩa là cậu tự nguyện xa chị. Không phải chia xa đương nhiên là tốt nhất rồi.
Chị bảo không đi, vậy thì không đi, cậu ngoan ngoãn nghe lời răm rắp.
Hôm qua Úc Loan đồng ý sảng khoái là thế. Nói xong, cậu còn làm nũng dựa đầu lên vai cô ngắm pháo hoa. Tư thế ngồi đó thật ra rất gượng gạo, thế mà cậu chẳng sợ sái cổ, lại còn cười tủm tỉm cực kỳ hớn hở, vô cùng nghiêm túc tuyên bố: "Vào thời điểm cần thiết, có thể phá vỡ quy tắc."
Mới đầu nghe cậu hứa không đi, trong lòng Đào Đào cũng mừng thầm. Cô đưa tay xoa vò mái tóc cậu, cậu liền cọ cọ đầu vào tay cô y như hồi bé, hệt một chú cún con.
Ồ không, Úc Loan bây giờ cao hơn một mét tám rồi, phải gọi là chó lớn, bét nhất cũng phải cỡ Alaska.
Đây là biệt danh Nhiêu Lị Lị đặt cho cậu. Cô nàng bảo, cậu không nên gọi là Asperger, cái đồ bám đuôi thế này phải gọi là Alaska mới đúng. Thế rồi Trương Gia Minh đứng cạnh lại vặn vẹo: Không đúng, nghe đồn chó Alaska lỡ tuột dây xích là phóng mất hút cơ mà, tính ra có giống Úc Loan đâu.
Thế nhưng đêm Giao thừa, lúc thức đợi đếm ngược đến khoảnh khắc chuyển giao năm mới, hễ nghĩ đến việc Úc Loan có khả năng phải đi thăm họ hàng, Đào Đào lại thấy chồn bồn khó chịu, rồi đâm ra muộn phiền.
Úc Loan không biết gì cả, cậu chẳng hề hay biết chuyện gì.
Cậu đã từng chịu muôn vàn tủi nhục, bắt nạt.
Đào Đào vẫn luôn không dám hỏi. Kiếp trước dù Đào Quảng Chí có đôi lần ấp úng định nói gì đó với cô, Đào Đào lại phản ứng mạnh như thể bị kích động, lập tức ngắt lời, đánh trống lảng sang chuyện khác.
Cho đến một lần, cô tình cờ đọc được bình luận dưới một bài đăng về chủ đề chống bạo lực học đường. Bình luận kể về một cô bé theo mẹ tái giá. Mẹ cô bé vốn tưởng con gái từ nay sẽ được hưởng nền giáo dục tốt đẹp, nào ngờ cô bé lại suýt bị người ta dìm chết ngạt trong một hồ nước bẩn thỉu.
Cô bé trong bản tin ấy bị chửi là "sao chổi", "khoai lang", "đồ nhà quê". Kẻ bắt nạt nhại lại giọng nói của cô bé để làm trò cười, bắt chước dáng đi của cô bé. Cô bé bị cô lập, bị làm nhục, những đứa ác độc hơn còn cố tình giở trò đánh đập cô bé.
Đào Đào mới đọc được một nửa đã thấy ớn lạnh toàn thân, không dám đọc tiếp. Một cô bé bình thường mà còn bị đối xử tàn tệ như vậy, thế thì Úc Loan...
Thực ra cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra. Những chuyện này một phần do những hạn chế của thời đại và phong khí xã hội lúc bấy giờ, nhưng cũng không hẳn là lý do tuyệt đối. Kiếp này, dù Úc Loan luôn ở bên cạnh cô, nhưng ngay tại trấn Chương Khê, cậu cũng từng bị người ta chế giễu, trêu chọc dăm ba lần.
Lòng dạ hiểm độc thì chẳng phân biệt vùng miền, đụng phải là đụng phải thôi, chẳng có cách nào tránh được.
Vậy thì kiếp trước, cậu đã phải sống khổ sở, gian nan đến mức nào?
Hồi nhỏ rốt cuộc cô ăn trúng bả gì mà cứ nằng nặc đòi đuổi cậu đi cơ chứ? Kiếp này thật tốt, Úc Loan vẫn bình an khỏe mạnh, dì Úc không phải bỏ xứ ra đi, không phải dành cả đời để đi đòi lại công bằng, đánh đổi thanh xuân để kiện cáo cho cái chết của con trai.
Thế nhưng mọi chuyện càng êm đẹp, trong lòng Đào Đào lại càng khó chịu. Tim cô như bị đục một lỗ thủng to toàng hoác, gió rét cứ thế lùa vào lạnh buốt. Cô không ngừng suy nghĩ, nhỡ đâu cô không được sống lại, nhỡ mọi thứ hiện tại chỉ là một giấc mộng thì sao?
Tháng Giêng ngày nào cũng có lễ cúng thần linh, ngày nào cũng đốt pháo. Nằm ngủ mà bị tiếng pháo, tiếng pháo hoa nổ đì đùng đánh thức, cô lại lập tức tự cấu mình một cái. Thấy đau điếng, biết mình đang tỉnh táo, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Thứ cảm xúc hụt hẫng, u uất khó hiểu này kéo dài rất lâu, đến tận lúc đi học lại vẫn chưa tan biến. Tuy nhiên, dạo này xưởng của dì Úc đang bận rộn nhiều việc, xem ra dì ấy chưa thể dứt ra ngay để dẫn Úc Loan đi xa được.
Dù sao thì quan hệ giữa dì Úc và anh chị cả cũng rất tốt. Thi thoảng họ lại gọi điện chớp nhoáng cho nhau, coi như đã kết nối lại tình cảm gia đình.
Có lần Đào Đào chổng mông, lén lút dỏng tai nghe lén vô cùng mờ ám.
Cô nghe thấy dì Úc vừa nói vừa gạt nước mắt, than thở rằng nếu biết sang bên ấy làm công vất vả thế thì ban đầu đã cản anh chị đi. Dì lại kể Mỹ Lan bây giờ ngoan ngoãn hơn nhiều, lấy chồng sinh con rồi, bản thân cũng bị mẹ chồng chèn ép, lúc đó mới biết đặt mình vào vị trí của người khác, mới biết hồi trẻ mình thiếu hiểu biết đến mức nào.
"Anh, chị dâu, em nhớ hai người lắm. May mà bây giờ anh chị khổ tận cam lai rồi, chao ôi, tốt quá rồi... tốt quá..."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Nghe lõm bõm dăm ba câu, Đào Đào cũng thấy xót xa. Những năm 90, ai ai cũng hướng về Hương Cảng, nhưng phải đặt chân đến nơi rồi mới biết cay đắng nhường nào. Chen chúc trong những căn nhà lồng, phòng trọ chia năm xẻ bảy tối tăm mù mịt, bị tịch thu giấy tờ, trở thành lao động chui, bị bóc lột, chèn ép đủ đường. Làm việc từ tờ mờ sáng tới tận khuya lơ khuya lắc, một ngày cày cuốc mười lăm, mười sáu tiếng là chuyện cơm bữa, thế mà tiền lương nhận được chưa bằng một nửa công nhân hợp pháp.
Khi ấy Hương Cảng vừa mới được trao trả, cục diện vẫn chưa hoàn toàn ổn định, khu dân cư vàng thau lẫn lộn. Bác cả và bác gái của Úc Loan ngày nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ, thân cô thế cô nơi đất khách quê người, lắm lúc đến việc tự bảo vệ mình còn khó khăn. May mà hai vợ chồng đồng cam cộng khổ, cắn răng chịu đựng, cũng may gặp được nhiều người tốt ra tay giúp đỡ. Mười năm bươn chải tích cóp được chút nhân mạch, nay cuối cùng cũng mở mày mở mặt, tạo dựng được chỗ đứng, mở một cửa hàng nhỏ buôn bán gạo dầu, bột mì, mắm muối các loại.
Úc Mỹ Trân khóc nghẹn ngào không thành tiếng.
Đào Đào nghe xong trong lòng cũng bùi ngùi. Dì Úc rất xem trọng người nhà, bất kể là họ hàng bên nhà họ Đào hay họ hàng nhà họ Úc, dì ấy đều vô cùng để tâm, chưa bao giờ thất lễ. Chỉ tiếc là bên phía nhà mẹ đẻ, vì anh trai nhà họ Úc tha hương cầu thực nên lúc nào cũng thiếu vắng một góc, khiến dì ấy mãi khắc khoải khôn nguôi.
Nghe xong, Đào Đào rón rén định xoay người bỏ đi. Vừa quay đầu lại, cô giật nảy mình phát hiện Úc Loan không biết từ lúc nào đã lù lù đứng ngay sau lưng, cũng bắt chước cô chổng mông nghe lén. Đào Đào hét toáng lên, nhảy dựng cả người.
Úc Loan cũng bị tiếng hét của cô làm cho giật mình thon thót.
Thế là hai chị em bị tóm tại trận.
Úc Mỹ Trân dở khóc dở cười, vội vã lau nước mắt, cúp điện thoại nói: "Hai đứa làm cái gì đấy? Muốn biết thì cứ vào đây mà nghe đàng hoàng, có phải bí mật quốc gia gì đâu! Đợi khi nào dì rảnh, dì sẽ từ từ kể lại chuyện cũ cho hai đứa nghe."
Nói đoạn, dì xúc động quay sang hỏi: "Tiểu Loan, con còn nhớ bác cả không? Lúc bác ấy đi, con còn bé tẹo teo."
Úc Loan gật đầu: "Bác cả cho con tiền."
Ánh mắt Úc Mỹ Trân trở nên xa xăm, chuyện quá khứ như thước phim chiếu chậm hiện về trước mắt, khóe mắt dì hoe đỏ: "Đúng thế, bác ấy sắp đi xa, ra đường cần tiền phòng thân, vậy mà bác ấy dốc cạn túi cho con hết..."
Đào Đào đứng cạnh không chen lời nào vào được. Mang trong lòng một bí mật không thể thổ lộ cùng ai, cô chỉ biết vươn tay siết chặt lấy tay Úc Loan. Cô nắm mạnh tới mức lòng bàn tay túa mồ hôi, khiến Úc Loan ngạc nhiên cúi đầu nhìn xuống.
Úc Mỹ Trân thở dài, lại khơi mào chuyện cũ: "Tiểu Loan à, đợi mẹ lo liệu xong công việc, mẹ sẽ dẫn con sang Hương Cảng thăm bác cả."
Úc Loan vừa hé miệng định nói thì Đào Đào vội vàng giẫm phịch một nhát lên chân cậu, làm cậu đau điếng kêu á lên một tiếng.
"Đau em, chị."
"Ra đây đã, ra đây đã... lên lầu rồi hẵng nói..." Đào Đào cười trừ, lôi xệch cậu đi. Cái củ khoai môn ngốc nghếch ruột để ngoài da này, cá chắc là cậu lại định xổ toẹt câu "không đi". Nhưng thế thì mù mờ nhân tình thế thái quá, không thấy dì Úc đang buồn hay sao?
May mà kỳ học mới sát nút rồi. Dì Úc bù đầu bù cổ với công việc, Úc Loan và cô cũng ngập mặt trong bài vở trên trường, thành thử chuyện này đành gác lại một bên.
Đào Đào chưa bao giờ thấy trân trọng đống bài tập chất như núi của trường đến thế. Cô cũng chân thành ước ao dì Úc cứ bận tối tăm mặt mũi, chẳng dứt ra được ngày nào rảnh rỗi để đi Hương Cảng. Như vậy, biết đâu bác cả và bác gái của Úc Loan sẽ chọn cách về quê thăm thân, thế chẳng phải vẹn cả đôi đường hay sao.
Lớp 11, vừa vào học là trường đã chia ban. Ban Xã hội có đúng bốn lớp, đánh số từ 1 đến 4. Đào Đào rơi vào lớp 11-4, còn Lị Lị ở lớp 3, hai đứa học ngay sát vách nhau. Tin này làm Nhiêu Lị Lị mừng rơn. Ngày đầu đến trường, cô nàng đã phi thẳng sang lớp cô, lao vồ vào lưng Đào Đào như hổ đói vồ mồi.
Suýt chút nữa đè cho Đào Đào nôn thốc nôn tháo bữa trưa ra ngoài.
Trương Gia Minh vẫn cắm chốt ở lớp 8, còn Úc Loan bị "đày" sang lớp 10. Nhưng giờ dăm ba cái chuyện chuyển lớp này với cậu chỉ là muỗi. Củ khoai môn nhỏ xíu ngày nào hễ bị đổi chỗ là mít ướt sụt sùi, giờ đã có thể bình chân như vại tự xách cặp sang lớp mới tìm chỗ ngồi.
Mặc dù việc đầu tiên cậu làm khi đến lớp vẫn là dựng đứng từng cuốn sách giáo khoa lên, phân loại rõ ràng, sắp xếp món này, bày biện món kia, cặm cụi bận rộn suốt cả buổi sáng y hệt một con sóc.
Vừa chia ban được hai tuần, nhà trường đã thông báo lịch thi tháng.
Tiết trời tháng Ba năm nay vẫn chưa hửng ấm, không khí vừa nồm ẩm vừa rét buốt, làm tất chân lạnh toát, bàn chân cũng cóng lại cứng đờ. Giờ nghỉ trưa, Đào Đào ôn bài đến váng đầu hoa mắt, lén tạt sang ký túc xá của Nhiêu Lị Lị. Hai đứa rúc chung trên chiếc giường nhỏ chật hẹp, trùm chăn ủ ấm chân, rỉ rả buôn chuyện.
Úc Loan qua phòng ký túc xá của Trương Gia Minh. Phòng cậu ấy chưa ghép đủ người, mới có năm mống, thừa ra một cái giường trống chỉ trải mỗi manh chiếu cỏ, đủ để ngả lưng chợp mắt.
Than vãn ỉ ôi về chuyện thi cử một hồi, Nhiêu Lị Lị bỗng nhiên ngồi thẳng lưng, hắng giọng lấy hơi.
Đào Đào cũng lập tức ngồi thẳng dậy theo, thuận tay thò xuống dưới gối của Lị Lị lôi ra nửa gói đậu phộng da bò. Nhìn bộ dạng này là cô thừa biết, chắc mẩm có biến rồi đây.
"Bồ Đào, tớ kể cậu nghe, tớ yêu cán sự học tập lớp tớ rồi!"
Đào Đào suýt thì nghẹn chết vì viên đậu phộng. Mới chia lớp được hai tuần thôi mà? Nhanh thần tốc thế sao? Cô há hốc mồm kinh ngạc, chẳng ngờ rổ drama này lại rơi trúng đầu Nhiêu Lị Lị.
Cô bất mãn nói: "Sao cậu yêu rồi mới báo cáo cho tớ?"
"Ấy, thật ra tớ cũng mới biết thôi."
"Gì cơ?"
"Cậu ấy hay giảng bài cho tớ, sáng nay tự nhiên nhét cho tớ tờ giấy nhớ, chép cho tớ một bài thơ. Tớ ngẫm nghĩ thấy cậu ấy không xấu cũng không lùn, trông cũng nho nhã, lại còn đeo kính nên nhận lời rồi." Nhiêu Lị Lị đỏ bừng hai má, "Tớ chỉ muốn thử xem sao thôi, từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ đã có ai viết tình thơ cho tớ đâu."
Đào Đào cuối cùng cũng nuốt được hạt đậu phộng xuống bụng, chồm người tới vặn hỏi: "Thế hai người hẹn hò kiểu gì? Cứ ngồi giảng bài cho nhau á? Thế chẳng phải Tiểu Minh cũng ngày nào cũng giảng bài cho cậu sao?"
"Không đâu, đọc truy bài xong, bọn tớ còn rủ nhau đi ăn sáng ở căng tin cơ."
Thế này mà gọi là yêu đương à? Đào Đào chớp chớp mắt: "Chắc Trương Gia Minh cũng biết chuyện này rồi nhỉ?"
"Biết rồi, cậu ấy bảo ok, từ nay cậu ấy đỡ tốn tiền mua một hộp sữa." Nhiêu Lị Lị cười hì hì, "Cậu cán sự học tập của tớ lãng mạn phết, chuẩn bị hẳn một quyển sổ nhỏ có mùi hoa hồng thơm nức. Từ giờ bọn tớ nói chuyện bằng giấy nhắn sẽ dùng chung quyển sổ này. Cậu ấy bảo sau này từng li từng tí của hai đứa sẽ được lưu giữ hết vào đây, lúc nào viết kín thì lật lại xem, ý nghĩa biết bao."
Đào Đào v**t v* đám da gà nổi rần rần trên cánh tay, nhịn cười: "Ừ, lãng mạn ghê."
"Cậu ấy còn biết đánh piano nữa đấy, bảo cuối tuần sẽ dẫn tớ lên hội trường đánh bài gì mà của Edward hay Einstein gì đó cho tớ nghe."
"Gửi Alice (Für Elise) hở?" Đào Đào bốc thêm một nắm đậu phộng tống vào miệng nhai.
Nhiêu Lị Lị vỗ đét xuống đùi Đào Đào: "Chuẩn chuẩn chuẩn, chính là bài đấy."
Đào Đào ồ lên một tiếng rõ dài: "Tiểu Minh cũng biết đánh piano mà? Cậu ấy thi đỗ cấp 10 rồi, chơi piano thì có gì to tát đâu."
"Sao cậu cứ lôi Tiểu Minh vào làm gì thế, tớ đang kể chuyện bạn trai tớ cơ mà."
"Ối dồi ôi~ Lên chức 'bạn trai tớ' luôn rồi đấy."
"Bồ Đào!"
Thế nhưng chưa được mấy ngày, khi Đào Đào lại mò sang ký túc xá, Nhiêu Lị Lị đã ráo hoảnh tuyên bố: "Tớ chia tay rồi."
Đào Đào lại quen mui sờ xuống dưới gối, lần này là mứt xoài. Cô xé một miếng bỏ vào miệng nhai: "Kể chi tiết đi, kể từ đầu tớ nghe xem nào."
"Tên đó tệ lắm, xấu tính cực kỳ. Hai hôm trước cậu ta kéo thêm một nhóm người xông thẳng sang lớp Tiểu Minh, gọi cậu ấy ra ngoài, ăn nói xấc xược như lũ lưu manh. Cậu ta dám bảo Tiểu Minh bớt lảng vảng quanh tớ đi, không là cậu ta cho ăn đòn! Hại Tiểu Minh giận dỗi tớ suốt hai ngày nay." Nhắc lại chuyện này, Nhiêu Lị Lị tức phồng mang trợn má, "Cậu ta tưởng mình là ai chứ, dám đe dọa Tiểu Minh nhà mình?"
Đào Đào xé thêm một miếng mứt nữa cho vào mồm, chớp chớp mắt, kéo dài giọng hỏi dò: "Chẳng phải cậu ta là bạn trai cậu sao? Có khi thấy Tiểu Minh thân thiết với cậu quá nên hiểu lầm rồi chăng?"
"Tớ mặc xác tên đó hiểu lầm hay không, cậu ta có tư cách gì mà đòi so với Tiểu Minh chứ? Bọn mình lớn lên cùng nhau, vào sinh ra tử có nhau, tình bạn cách mạng bốn đứa rành rành ra đấy. Cậu ta mới quen tớ được mấy ngày mà đã dám vung tay múa chân, cậu ta lấy quyền gì? Cho dù không phải Tiểu Minh, cậu ta cũng không có cửa quản tớ chơi với ai! Làm bạn trai mà tưởng làm bố tớ chắc, bố tớ còn chẳng thèm quản tớ vụ này." Nhiêu Lị Lị bĩu môi khinh bỉ, tiện tay rút một miếng mứt xoài từ tay Đào Đào nhét vào miệng, "Tớ cho cậu ta cút xéo luôn rồi."
Đào Đào cười tủm tỉm gật đầu. Cô đã quá rành tính khí của Lị Lị nên từ đầu chẳng mảy may lo lắng chuyện cô nàng này sẽ vì não tàn tình yêu mà mất đi lý trí. Đùa à, con gái rượu của thầy Nhiêu và cô La cơ mà.
Từ thuở bé tí tới giờ, cô nàng chỉ có đi làm chị đại cầm đầu đám lâu la, chứ làm gì có chuyện cô nàng lẽo đẽo bám đuôi người khác.
Nhiêu Lị Lị nhồm nhoàm nhai mứt xoài, chau mày phiền não, thở ngắn than dài: "Tiểu Minh phen này dỗi thật rồi, khó dỗ dã man. Tớ chạy sang tận nơi tìm cậu ấy mà cậu ấy cứ xị mặt ra, không chịu vui. Tớ hỏi có phải nghe người ta xì xào bàn tán nên chạnh lòng không, bảo cậu ấy đừng để bụng. Cậu ấy bảo không phải, tất cả là tại cậu ấy, biết thế đã không mang sữa cho tớ nữa. Xong còn rối rít xin lỗi tớ, kêu làm liên lụy tớ chia tay. Tớ bảo tớ chẳng trách cậu ấy chút nào, đằng nào cũng chia tay rồi mà. Cậu ấy lại bảo sau này sẽ cố gắng bớt làm phiền tớ, đỡ ảnh hưởng đến tớ. Tớ nói tớ chia tay thật rồi mà, khổ ghê, cứ yên tâm chơi với tớ đi chứ..."
Đào Đào suýt phì cười.
Minh trà xanh đây chứ đâu!
Nhiêu Lị Lị ngã phịch xuống gối: "Chuyện này chán òm, cứ thích qua thích lại mất thời gian." Cô nàng lại xoay người sang hỏi: "Bồ Đào, cậu chưa từng có cảm giác với bạn nam nào à?"
Đào Đào vắt óc ngẫm nghĩ một chốc. Lớp 10 con trai đông thật đấy, nhưng cô quả thực chẳng để tâm mấy. Chắc là do có Úc Loan ngọc sáng kề bên, ngày nào cũng nhìn ngắm khuôn mặt cậu, đâm ra cô chẳng phát hiện được cậu nam sinh nào trong lớp đẹp trai nổi trội. Giờ chuyển sang ban Xã hội thì khỏi bàn cãi, cả lớp vỏn vẹn bảy mống con trai. Tới hồi đại hội thể thao, xếp hai lượt thi chạy tiếp sức liền nhau khéo còn không gom đủ người.
"Không." Đào Đào nhún vai, "Đứa nào đứa nấy cứ kỳ kỳ lạ lạ."
Lớp cô còn có cái thành phần trùm chăn ngủ trưa, hễ chuông điểm giữa trưa là nhảy tót lên bàn, dang rộng hai tay hô to: "Các ái khanh bình thân" như hoàng đế bệ hạ giáng thế nữa kìa.
Nhiêu Lị Lị hơi nghiêng người, khẽ khàng thở dài. Giữa đôi mày hiện rõ nét lúng túng, rầu rĩ của thiếu nữ mới lớn, tỉ tê kể lể tâm sự với Đào Đào: "Chắc tớ điên thật rồi. Trong khối mình có mấy cậu nam sinh ngoại hình chẳng đến mức đẹp trai xuất chúng, nhưng ngón tay dài thon, đẹp vô cùng, thế là tự nhiên tớ thấy thiện cảm ghê gớm. Thậm chí chỉ cần chữ viết sạch sẽ, nắn nót, tớ cũng vô thức thấy cậu bạn đó khá đáng yêu. Ôi dào, sao lại thế được nhỉ? Chẳng lẽ tiêu chuẩn của tớ thấp đến mức độ này sao?"
Đây chính là thanh xuân chứ đâu, Đào Đào nằm xuống cạnh bạn: "Chuyện này cũng bình thường thôi mà."
"Đúng vậy, nhưng tớ thấy hơi mông lung không biết phải làm sao. Tớ biết thế này là không tốt, tớ đáng ra phải toàn tâm toàn ý tập trung vào việc học, cơ mà tớ hình như không sinh ra để làm học sinh giỏi. Nhiều lúc tớ không kìm được mà cứ tẩn mẩn nghĩ ngợi, cậu có thế không? Sau này cậu muốn ở bên cạnh ai?"
Nhiêu Lị Lị tì sát vào cánh tay Đào Đào trút bầu tâm sự, ánh mắt đong đầy vẻ trong sáng, ngây thơ: "Tớ thực sự muốn tìm được một người xứng đáng, cùng tớ đi từ cấp ba lên đại học, rồi tay trong tay bước ra ngoài kia đương đầu với bão táp mưa sa. Cho dù thế giới này có đổi thay nhường nào, chúng tớ vẫn mãi không rời xa..."
Lời bộc bạch của Lị Lị làm Đào Đào ngẩn người.
Bản thiết kế cuộc đời của cô vốn đã được vạch ra rõ ràng, trọn vẹn: thi xong đại học, đậu vào một trường top đầu. Sau đó thì, nếu có khả năng cày tiếp lên thạc sĩ thì học cao học, không cố được thì phủi đít về nhà chễm chệ làm phú nhị đại xưởng bánh mì, xắn tay áo phụ giúp quản lý chuyện kinh doanh của gia đình. Chắc chắn là vậy rồi, Tiệm bánh Phố Nam không chỉ là tâm huyết, cơ đồ của gia đình, mà còn là của chính cô nữa.
Vì thế cô đã chốt sổ luôn việc mình sẽ chọn ngành gì rồi.
Còn về chuyện sẽ dành cả phần đời còn lại bên cạnh ai ư? Ở khía cạnh này cô thật sự chưa từng đả động đến.
Lời thốt ra từ miệng Nhiêu Lị Lị tựa như một mũi kim sắc lẹm, chọc thủng lớp vỏ bọc dày cộp, chai sạn của cô. Đào Đào sực nhận ra, quả thật là vậy. Từ ngày sống lại, cô cứ mải miết xoay mòng mòng giữa tiệm bánh, vùi đầu vào sách vở, chăm sóc yêu thương gia đình bạn bè, huấn luyện Úc Loan kỹ năng sống tự lập, dường như cô chưa bao giờ toan tính điều gì cho riêng mình.
Thanh xuân của cô cũng đang nở rộ mà.
Sự nghiệp gia đình giờ đây như diều gặp gió. Chờ cô tốt nghiệp, đỗ đại học, cũng đến lúc phải kiếm đại anh chàng lọt mắt xanh nào đó mà yêu đương chứ nhỉ, tận hưởng trọn vẹn quãng thời gian rực rỡ, thơ mộng này mới phải đạo.
Nút thắt trong lòng Đào Đào thoắt cái được tháo gỡ.
Chớp mắt đã đến kỳ nghỉ lễ Thanh Minh.
Đây vốn dĩ là dịp lễ lớn, nhà nhà người người đều hối hả tảo mộ cúng tổ tiên. Việc thi công dang dở ráo riết ở xưởng cũng tạm thời gác lại, cho thợ thuyền về quê.
Kế hoạch thăm người thân lại được đặt lên bàn nghị sự. Úc Mỹ Trân và Đào Quảng Chí đã xin giấy thông hành từ trước nên đỡ mất thời gian. Còn Úc Loan và Đào Đào thì chưa có, ngay trước ngày nghỉ lễ một hôm, dì Úc và Đào Quảng Chí tất tả chạy đến trường, xin phép cho Đào Đào và Úc Loan nghỉ luôn tiết thể dục cuối cùng, lôi tuột cả hai đi làm giấy tờ.
"Bác Phó đã nhờ người quen giải quyết hộ rồi. Hai đứa vào chụp ảnh, điền form là lấy được giấy ngay tại trận." Úc Mỹ Trân ngồi ở ghế lái phụ, ngoảnh mặt xuống băng ghế sau với đôi mắt sáng rực, "Vé mẹ cũng mua xong xuôi hết rồi, đến lúc đi, hai đứa cũng mỗi đứa tha theo một cái vali nhé. Khó khăn lắm mới sang đó được một chuyến, tuyệt đối không thể lãng phí, phải gom thật nhiều đồ ngoại nhập xịn xò mang về. Đúng rồi đúng rồi, cả vàng nữa! Nghe thiên hạ đồn vàng bên Hương Cảng rẻ hơn bên mình nhiều lắm!"
Đào Quảng Chí cũng không giấu nổi sự phấn khích: "Bố cũng tính cả rồi, mình tiện thể gom thêm mớ thuốc tốt mang về cho ông bà nội tụi bây. À, hai đứa có muốn đổi điện thoại hay MP3 mới không? Đồn là điện thoại bên Hương Cảng bán rẻ lắm, mà toàn hàng ra lò mới toanh cơ."
Đào Đào ngơ ngẩn ngồi gọn lỏn trong chiếc xe tải Wuling giao hàng quen thuộc của gia đình. Cô đờ đẫn cho đến khi Úc Loan ghé sát tai cô cất tiếng hỏi đầy khổ não: "Chị, vậy bọn mình có đi hay không?"
Lúc này cô mới bừng tỉnh, ngớ người nhận ra mấy tháng qua mình đã rước nhọc vào thân vô ích rồi!
Té ra dì Úc đã chốt hạ từ tám hoảnh là rồng rắn kéo cả nhà sang thăm họ hàng cơ mà, trước đó chẳng phải vừa kêu gọi phải rèn luyện kỹ năng tự lập cho Úc Loan sao?
Đào Đào buông tiếng than thở đầy ấm ức hạch hỏi, Úc Mỹ Trân liền xua tay đánh trống lảng: "Chuyện rèn luyện thì cứ để dịp khác đi. Dì vắt tay lên trán ngẫm nghĩ kỹ rồi, lặn lội sang tận đấy đâu có dễ, lôi cả nhà cùng đi là thượng sách. Dì bàn bạc với bố con rồi, trước kia mải làm lụng chẳng dẫn hai đứa đi chơi xả láng bao giờ, đợt này coi như xuất ngoại một phen cho khuây khỏa đầu óc."
Sẵn trớn dì Úc bắn luôn một tràng: "Anh chị cả của dì cũng buôn bán bột mì. Dì nghe đồn các loại nguyên liệu nhập khẩu như bơ lạt, bột mì, đường bột, chocolate bên Hương Cảng đều được miễn thuế, giá vốn rẻ hơn bên mình tới tận hơn 30%! Dì thực chất muốn qua dò hỏi thăm dò tình hình thị trường. Chờ khi xưởng mình đi vào hoạt động trơn tru, mình hoàn toàn có thể thuê một nhà kho nho nhỏ ở Quỳ Dũng, rồi nhập buôn số lượng lớn từ Hương Cảng, nhờ anh cả lo liệu thủ tục hải quan với khâu vận chuyển. Cân đo đong đếm kiểu gì cũng vớ bẫm hơn nhiều."
Ánh mắt Úc Mỹ Trân bừng sáng ngọn lửa tham vọng mãnh liệt.
"Người nhà mình đáng tin cậy, đường sá lại chẳng cách xa, đây đích thị là thiên thời, địa lợi, nhân hòa rồi còn gì? Tuyệt đối không thể để tuột mất cơ hội ngàn vàng này. Nhập nguyên liệu chỉ là bước khởi đầu, đợi mai này xưởng làm ăn khấm khá, bánh mì bay cao bay xa hơn, chúng ta chuyển qua sản xuất gia công, cung cấp hàng ngược lại cho bên đó cũng có khả năng mà."
Đào Đào bấy giờ mới vỡ lẽ.
Thảo nào dì Úc cứ một mực khăng khăng đòi sang thăm họ hàng cho bằng được.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.