8.019 chữ · ~54 phút đọc
Vừa nãy Đào Đào đột ngột ngẩng đầu lên, thực chất là muốn nói chuyện với Úc Loan. Nhưng lúc này đầu óc cô đã không còn tỉnh táo, vừa ngẩng lên đã quên béng định nói gì. Thế là cô cứ mang đôi mắt mơ màng, ngây ngốc kề sát môi Úc Loan, bất động.
Úc Loan cúi đầu, trái tim trong lồng ngực như đang nhảy dây, nhảy xuôi, nhảy ngược, nhảy chéo, đến mức cậu quên cả chớp mắt.
Cậu biết hôn là thế nào, xem phim ảnh không ít, lại được Lưu Chí Cường truyền thụ bao bí kíp, Trần Duệ Lâm năm nay đỗ Thanh Hoa cũng đã có bạn gái. Úc Loan còn tự đúc kết ra một bộ lý thuyết: Hôn là hành vi tiếp xúc áp sát phần mềm trên da, cự ly gần giữa vùng mặt, môi với một bộ phận cơ thể nhất định của người khác, thuộc danh mục động tác hình thể.
Có thể chia đại khái thành hôn chào hỏi xã giao kiểu Tây và hôn hẹn hò giữa nam nữ.
Hiện tại rõ ràng không phải tình huống người nước ngoài gặp nhau thơm má trái một cái, thơm má phải một cái rồi.
Đã biết: Lý thuyết hẹn hò = Định lý bất toàn của Gödel = Chị gái là X. Lại biết: Chị gái là khác giới. Cậu chớp chớp mắt. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, giữa những mảnh vỡ đèn neon nhấp nháy chuyển màu ngoài cửa sổ, cậu đã rút ra một kết luận vô cùng hợp lý.
Chị gái bây giờ, ngay lúc này, đang chủ động hẹn hò với cậu!
Úc Loan chợt bừng tỉnh. Cậu vòng tay qua eo Đào Đào, hơi vụng về đỡ lấy thân hình đang từ từ trượt xuống của cô, xốc lên một chút. Bắt chước những cảnh từng xem trong phim, cậu cúi đầu thấp hơn, trước tiên in một nụ hôn lên má Đào Đào, sau đó mới chạm thật khẽ, thật khẽ vào môi cô.
Cậu hôn mà chẳng biết phải nhắm mắt, cứ mở to đôi mắt nhìn hàng mi, nhìn khóe mắt Đào Đào, rồi lại liếc thấy bóng dáng mờ ảo của hai người đan xen vào nhau đằng sau, đến mức không phân biệt được ai là ai.
Trái tim đang nhảy dây bỗng dưng ngừng bặt, như được ngâm vào một cốc soda sủi bọt.
Cậu cảm thấy niềm vui như đang sủi bọt trào dâng.
Mặt chị dính đầy vệt nước mắt đã khô, vừa rít vừa mặn đắng, nhưng đôi môi lại mềm mại, ấm nóng, nếm thử cũng có vị mặn của nước mắt và vị ngọt của rượu nếp, hệt như chiếc bánh mì muối kiểu Nhật vừa mới ra lò.
Tuy nhiên, chỉ chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước một cái, Úc Loan đỏ bừng tai, nhanh chóng buông tay.
Đào Đào mềm nhũn trượt dài trên sô pha, ngẩn người một hồi lâu mới cố sức bò dậy. Cô cũng thôi không khóc nữa, ngửa cổ, ngây ngốc nhìn Úc Loan, ngồi bất động.
Cả hai người như hóa đá.
Úc Loan đờ đẫn sờ môi, rồi lại xoa xoa mũi. Sống mũi cả hai đều cao, lúc nãy cậu cúi đầu, hai mũi đụng nhau cái cốp, đau điếng.
Đào Đào tuy say nhưng chưa đến mức mất trí nhớ hoàn toàn. Cô hoàn toàn không ý thức được việc mình hôn Úc Loan trước. Trong mắt cô, cô chỉ ngẩng đầu lên định nói chuyện với cậu, chỉ là nhất thời chưa nhớ ra. Cậu chằm chằm nhìn cô vài giây, rồi đột nhiên cúi gập đầu xuống, hôn chụt một cái lên môi cô.
Cậu nhóc này lại còn ngốc nghếch, va cả vào mũi cô nữa chứ!
Khoai Môn tự dưng hôn cô làm gì? Lại còn lấy mũi húc mũi cô! Hơi men trong người Đào Đào chưa tan, khóc lóc một trận lại mệt mỏi rã rời, suy nghĩ ngược xuôi một hồi, đầu óc càng rối rắm. Cô dứt khoát vơ cái chăn bên cạnh trùm kín đầu, nhắm mắt lại, chỉ một lát sau đã ngủ thiếp đi thật.
Úc Loan cũng buồn ngủ. Bình thường 10 giờ cậu đã đi ngủ rồi. Cậu cuộn chăn thành ranh giới lần thứ ba. Thấy Đào Đào đã ngủ say, cậu cẩn thận tém chăn cho cô rồi mới nằm xuống phía bên kia.
Cậu mò mẫm kéo lại cái gối nhỏ đáng thương không biết bị đá bay đi đâu từ lúc nào. Sau đó, cậu luồn ngón tay dưới bức tường chăn, với tay nắm lấy một lọn tóc của Đào Đào.
Lâu lắm rồi mới được vê lọn tóc ngủ! Tuyệt quá!
Cậu vân vê một lúc, nhắm mắt lại nghĩ, chị đã hôn cậu... một cái ở cổ, một cái ở yết hầu, một cái ở cằm, một cái ở môi, tổng cộng là bốn cái.
Cậu mới hôn hai cái, một ở má, một ở môi.
Thế nên, chị còn nợ cậu hai cái.
Sáng sớm hôm sau, 5 rưỡi sáng, Đào Đào mới ngủ được 5 tiếng đã bị đánh thức vì mót tiểu.
Đây chính là cái giá của việc uống rượu say mèm, đau đầu, đau dạ dày, khô miệng khát nước, lại còn đi vệ sinh liên tục... Ai bảo rượu nếp không có độ, rốt cuộc là ai... Đào Đào ngẩn người nhớ lại một hồi, cuối cùng cũng tìm ra thủ phạm. Thôi xong, người đầu tiên bảo không có độ chính là Đào Quảng Chí!
Người ta hố cha, ông ấy hố con gái.
Cô lơ mơ nhấc chân trái khỏi bụng Úc Loan, lại nhấc chân phải khỏi đỉnh đầu cậu, ngẩng đầu lên mới phát hiện không biết từ lúc nào mình đã nằm ngang. Không chỉ ngủ với tư thế xoạc chân, mà đầu còn rớt hẳn ra ngoài mép sô pha, cứ thế chổng ngược đầu xuống đất mà ngủ.
Hèn gì cô đau đầu thế, hóa ra là bị sung huyết.
Đào Đào buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, lóp ngóp bò khỏi sô pha, đi chân trần vào nhà vệ sinh. Xong xuôi lại lóp ngóp bò ra, ngã vật xuống sô pha, kéo chăn lên tận cằm, mí mắt nặng trĩu chuẩn bị dính chặt vào nhau.
Thế rồi cô chạm phải một đôi mắt sáng rực rỡ.
Úc Loan đã tỉnh từ lúc nào, quay người nằm nghiêng hướng về phía cô, ngoan ngoãn gối đầu lên cánh tay cong lại. Đôi mắt đen láy, ướt át, sáng ngời, như hai viên bi ve vừa vớt ra từ nước lạnh, đang im lặng nhìn chằm chằm vào cô.
Đào Đào đã quen với việc này, chẳng giữ hình tượng mà dụi dụi mắt, rồi đưa tay gãi gãi sau gáy: "Làm gì đấy, còn sớm mà, ngủ mau."
Thực ra cô đã tỉnh táo lại rồi, chỉ là vẫn lười biếng không muốn dậy. Ngủ một giấc đến sáng, cô cũng quên gần hết chuyện ngày hôm qua.
Hai người thực sự nằm rất gần nhau. Bức tường chăn mong manh ở giữa đã bị Đào Đào tung Nam quyền Bắc cước đánh sập từ đời nào lúc cô ngủ say, giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn nhăn nhúm, có cũng như không.
Bốn mắt nhìn nhau được hai giây, Úc Loan bỗng nhích cả người lại gần cô. Đào Đào cũng chẳng bận tâm. Úc Loan từ bé đã bám dính lấy người, lớn lên sau lưng cô. Cô và Úc Loan tuy là chị em khác cha khác mẹ, nhưng lại thân thiết hơn cả anh chị em ruột thịt bình thường. Cô đã quen rồi.
Rồi chuyện xảy ra.
Úc Loan "chụt" một cái, hôn lên mặt cô.
Đào Đào: "!!!"
Cô ôm mặt, mở to mắt trừng trừng. Cảm giác ấm áp, mềm mại vừa lướt qua má vẫn còn hiện rõ. Cô khó tin nhìn cậu, phải mất vài giây há miệng mà không nói nên lời, cố nuốt nước bọt mới lắp bắp hỏi: "Em, em, em... chị, chị, chị... em, em, em... em làm gì thế?"
Úc Loan nghiêng đầu, ánh mắt trong veo vô tội: "Hôn chị mà."
Đào Đào cảm thấy máu toàn thân dồn hết lên mặt, tai nóng rực: "Lớn rồi không được hôn lung tung nữa, em không biết à? Hay hôm qua uống say, hôm nay ngủ nướng mụ mị đầu óc quên mất rồi?"
Cô còn vô thức tìm bậc thang cho Úc Loan leo xuống.
Nhưng Úc Loan không hề bước xuống bậc thang, ngược lại vẻ mặt ngơ ngác khó hiểu: "Hôm qua là chị hôn em trước mà."
Đào Đào suýt chút nữa thì hét lên. May mà chút lý trí còn sót lại kịp thời khóa miệng cô lại. Theo bản năng, cô quay đầu liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng kín mít, đè giọng thấp xuống chất vấn: "Chị hôn em?? Chị, chị, chị... sao có thể!"
Úc Loan bắt đầu phát lại như băng ghi âm: "Hôm qua nửa đêm chị không ngủ, ôm em hỏi: 'Em hứa với chị sống lâu trăm tuổi được không?' Em bảo không biết. Chị nói: 'Em bắt buộc phải sống lâu trăm tuổi, nhất định phải thế.' Em vẫn không biết. Kết quả, chị nói xong liền chồm tới, suýt thì xô ngã em, rồi hôn em bốn cái."
Nghe Úc Loan tường thuật lại chi tiết, trong đầu Đào Đào bỗng chốc hiện lên vài hình ảnh không kịp phòng bị. Mang máng hình như là có chuyện đó thật... Trí nhớ ùa về, cô vừa ngượng vừa xấu hổ, vùi mặt vào trong chăn, chỉ hận không thể tự b*p ch*t mình ngay tại chỗ.
Đào Đào căng thẳng nuốt nước bọt, khí thế lúc nãy cũng bay sạch. Cô đang định ậm ờ tìm cớ lấp l**m cho qua chuyện thì nghe Úc Loan kết tội cô là người hôn cậu bốn cái trước.
"Không, không, không... chắc không phải đâu?" Đào Đào chợt ngóc nửa đầu lên, đôi mắt mở to tròn xoe. Cô tự nhủ dù có làm càn lúc say cũng không dám làm thế chứ?
Vắt óc nhớ lại một hồi, trong đầu cô chỉ hiện lên cảnh mình say khướt ôm chặt người ta không buông, vừa khóc vừa làm ầm ĩ, nước mắt nước mũi trét đầy vai người ta...
Nhưng nghe Úc Loan khẳng định chắc nịch, nhớ lại cậu xưa nay chẳng bao giờ biết nói dối, Đào Đào lại có phần chột dạ, môi mấp máy: "Thật... thật sự là chị làm à?"
Úc Loan gật đầu, giơ một bàn tay lên, xòe ra bốn ngón tay thon dài: "Hôm qua, chị hôn một cái ở cổ, một cái ở yết hầu, một cái ở cằm, một cái ở môi em, tổng cộng là bốn cái. Hôm qua em chỉ hôn lại hai cái, một cái ở má, một cái ở môi, cộng thêm một cái lúc sáng nay."
Đúng là người từng đoạt giải quốc gia có khác, tính sổ rõ ràng ghê. Đào Đào thầm oán thán trong bụng. Thấy cậu đếm đến cuối cùng, còn giơ một ngón tay lên, dõng dạc nói:
"Bây giờ, chị còn nợ em một cái."
"..." Đầu óc Đào Đào ong ong.
Thôi xong, cô thế mà lại còn nợ ngược lại một cái!
Suy nghĩ chốc lát, Đào Đào nhạy bén nhận ra thực chất Úc Loan chẳng hiểu thế nào là hôn hít cả. Chuyện gì cũng không quá ba lần, cô làm đến tận bốn cái, sau cơn sốc thì đâm ra cũng chai lỳ rồi.
Chuyện đã đến nước này, cô đành "phóng lao phải theo lao", chìa nửa bên mặt còn lại ra, ngoài miệng tỏ vẻ bất cần: "Thế em hôn thêm cái nữa đi, hai đứa mình hòa."
Hôn má thì có gì phải sợ, cứ coi như đóng vai người Châu Âu một hôm, tặng nhau một nụ hôn chào buổi sáng vậy. Miễn là mình không ngại, thì nụ hôn sẽ tự nhiên như hơi thở, đàng hoàng quang minh chính đại, cô tuyệt đối sẽ không nghĩ ngợi xa xôi, cũng tuyệt đối sẽ không đỏ mặt... Cô tự nhủ thầm để lấy tinh thần.
Dẫu sao thì Úc Loan cũng là người từng học toán Olympic, lại là con trai ruột của dì Úc, cậu rất lém lỉnh lắc đầu từ chối lời chào hàng của Đào Đào: "Thôi không cần đâu cảm ơn chị. Cái cuối cùng này, em muốn để dành lần sau hôn cơ!"
Đào Đào: "..."
Từ nay về sau cô nhất quyết không được uống rượu bừa bãi nữa! Cứ hễ rượu vào là lại đi hôn người ta loạn xạ, cái nết gì kỳ cục thế này? Hơn nữa, sang Hương Cảng một chuyến, sao cô cứ có cảm giác cái cậu Khoai Môn vừa dễ bị lừa vừa ngoan ngoãn hồi bé nay có phần bị đột biến thế nhỉ?
Cô nhìn cậu từ đầu đến chân. Tên nhóc này bây giờ cao to lừng lững, ngồi gập chân trong ánh bình minh, mái tóc ngủ rối bồng bềnh cong lên một lọn, lông mi vừa dày vừa dài, xương mày lại cao, làm cho đôi mắt có thêm phần sâu thẳm.
Nhìn cái vẻ lanh lợi quỷ quái của cậu xem, biến thành Khoai Ma mất rồi!
Bị giày vò một trận thế này, Đào Đào tỉnh rượu hẳn, cũng chẳng buồn ngủ nữa. Cô lại cẩn thận nhớ lại chuyện hôm qua một lượt, liếc nhìn Úc Loan đang ngồi dậy cẩn thận gấp chăn thành hình khối vuông vức như đậu phụ, rồi lại ngoảnh đi, vỗ vỗ miệng mình đầy bực tức.
Tại cái tật tham ăn tham uống! Bây giờ biết dọn dẹp hậu quả kiểu gì đây?
Đào Đào rối bời, lại không biết phải giải thích với Úc Loan thế nào về chuyện những nụ hôn lúc say xỉn không được tính. Trong cái bộ não cứng nhắc, rập khuôn của cậu, làm gì có cái khái niệm đó. Hôn là hôn rồi, làm sao có chuyện không tính? Đào Đào cũng thấy mình ăn nói kiểu đó đúng là đồ tồi.
Thôi bỏ đi, chẳng phải chỉ nợ một cái thôi sao, đợi hôm nào trả nợ xong là ổn.
Đôi lúc cô cũng có cái tính tưng tửng, thờ ơ hệt như Đào Quảng Chí, trốn tránh tuy đáng xấu hổ nhưng lại có ích, không biết giải quyết sao thì khỏi nghĩ nữa, tới đâu hay tới đó.
Dù đã tự nhủ như vậy, cô vẫn không kìm được mà suy nghĩ mông lung. Sau khi Úc Loan gấp xong chăn màn, cất gọn vào tủ, cô đảo tròng mắt quanh quất, cuối cùng không nhịn được, nhoài người lên thành tay vịn ghế sô pha, dò xét: "Khoai Môn, hôm qua chị thực sự đã hôn môi em hả?"
Úc Loan vừa nhét chăn vào tủ, vừa gật đầu: "Hôn rồi!"
"Em cũng hôn lại rồi á?"
"Hôn lại rồi."
"Thế thế thế... cái nụ hôn còn nợ ấy, em em em định hôn ở đâu?" Đào Đào thốt ra câu này mà mặt đỏ bừng như muốn bốc khói. Phòng bệnh hơn chữa bệnh, cô vẫn phải hỏi trước cho rõ ràng. Không hỏi kỹ, nhỡ đâu có ngày đang đi đường tự dưng bị cắn cho một phát thì có mà chết người à?
Úc Loan nghĩ ngợi một lát: "Em chưa nghĩ ra."
Hôn môi sẽ bị đụng mũi, đau lắm, nhưng cậu cũng hơi muốn hôn môi.
Hồi trước xem tivi thấy người ta hôn nhau, cậu cứ thấy kỳ cục, lại còn chê họ hôn lâu quá. Cậu muốn xem cái khác. Nhưng hôm qua chạm môi chị, nếu mũi không bị đau thì môi chị mềm mại và dễ chịu lắm.
Dễ chịu hơn hôn má nhiều. Trên mặt thì lành lạnh, còn môi thì ấm nóng, mềm mại, mang lại cảm giác như đang ngâm mình trong làn nước ấm áp. Chỉ chạm nhẹ một chút mà đã thấy đầu bốc khói, tim bốc khói, sau đó người cứ bềnh bồng như muốn bay lên vậy.
Nhưng những cảm giác này Úc Loan chỉ cảm nhận được về mặt thể xác, cậu không biết phải diễn tả bằng lời như thế nào. Nghĩ đi nghĩ lại, Úc Loan rất chu đáo nói thêm một câu: "Chị ơi, đợi em nghĩ xong rồi, em sẽ hẹn lịch trước với chị. Lúc nào chị tiện thì em mới hôn, được không?"
Đào Đào: "...Cảm ơn em nhé."
"Không có gì ạ!"
Đào Đào đúng là hỏi thừa, gãi đầu loạn xạ, tóc tai trên đỉnh đầu dựng ngược như tổ quạ, cô bỏ mặc sự đời đi đánh răng rửa mặt trước.
Kệ xác nó!
Bên cạnh sự cố nợ nụ hôn do say xỉn, ba ngày ở Hương Cảng của Đào Đào nhìn chung rất vui vẻ. Úc Loan đã vượt qua được cột mốc tử thần của kiếp trước, đối với cô, cậu như được sinh ra lần nữa, và thực ra chính cô cũng vậy.
Trên vết sẹo sâu nhất của cuộc đời, một ốc đảo xanh tươi đã mọc lên.
Gia đình Đào Đào mua vé xe về vào buổi chiều. Sáng sớm ngủ dậy, ăn sáng xong, Úc Mỹ Trân không bỏ lỡ một phút rảnh rỗi nào, vội vã ra ngoài cùng Úc Quốc Cường đi gặp đại lý phân phối bơ lạt và sô cô la. Đào Quảng Chí cũng chẳng muốn về. Sao Thanh Minh không nghỉ mười ngày đi? Sao ngày tháng trôi nhanh thế? Ngày mai là lại phải mở cửa tiệm rồi à?
Nghĩ đến đó, một cảm giác cấp bách về thời gian chợt dâng lên. Ông báo với Trương Hạnh Hồng một tiếng, rồi kéo hai chị em Đào Đào và Úc Loan đi mua sắm tiếp.
Hôm kia mua hẳn một vali to đùng mà ông vẫn chưa mua xong! Đào Đào ấm ức lẽo đẽo theo sau.
Hôm nay trời không mưa, nhiệt độ tăng cao nhưng độ ẩm không khí vẫn rất cao. Đi trên Quảng trường Thời đại mà cứ như đang đi trong nồi hấp. Đào Đào và Úc Loan chia nhau ăn bánh trứng gà non, chạy theo Đào Quảng Chí khắp nơi. Ông thay cho hai đứa điện thoại nghe nhạc mới, nghe nhân viên giới thiệu lại sắm thêm iPod 2 đời mới và máy chơi game PSP, rồi còn tậu cho mình một chiếc máy ảnh kỹ thuật số.
Xong xuôi lại chuyển sang khu điện máy. Ánh mắt Đào Quảng Chí sắc như dao cạo: Nồi cơm điện Panasonic, xài tốt, lấy; Lò vi sóng, hữu dụng, lấy; Bàn ủi hơi nước treo tường hàng nhập khẩu, ôi đồ hiếm, lấy; Hai cái chảo chống dính không khói, hàng ngon, cũng lấy nốt.
Đào Đào và Úc Loan đi chưa đầy 20 phút mà mỗi đứa đã đeo trên lưng một cái chảo. Thấy Đào Quảng Chí còn định tiến lên nữa, cô vội lao ra cản lại, không thì ông ấy còn định ôm luôn cả tivi LCD và tủ lạnh về mất!
Bố cô đúng là phất lên làm trọc phú rồi!
Kiểu này phải ký gửi hành lý thôi!
Sau đó lại rinh thêm một đống thuốc. Mấy hôm trước ông đã mua một ít, nhưng vì hôm đó có Úc Quốc Cường và Trương Hạnh Hồng đi cùng, Đào Quảng Chí không dám mạnh tay mua sắm. Ở cạnh Úc Mỹ Trân bao nhiêu năm nay, ông cũng học được chút tinh ý, sợ người ta nghĩ mình là loại lắm tiền nhiều tật.
Giờ không có người ngoài, ông hào phóng hẳn lên, gọi điện trực tiếp cho ông bà nội và nhà bác cả để hỏi xem cần mua gì. Cho ông bà nội thì dầu Wong To Yick, cao dán con cọp, cao dán giảm đau, thuốc dạ dày Shell; mua riêng cho Úc Loan một lọ dầu Po Sum On trị say tàu xe; mua Bảo Anh Đơn và Trà Thất Tinh của Dư Nhân Sinh cho nhà bác cả, vì anh họ lớn của Đào Đào mới cưới vợ sinh con; mua kem trị sẹo cho hai cô, còn mua Hải Cẩu Hoàn cho chú hai... Đào Đào nhìn thấy lúc đó thực sự muốn nói mà lại thôi.
Cô cứ có cảm giác mình vừa biết được một bí mật động trời của chú hai.
Ngoài ra, ông còn quét sạnh hàng loạt thuốc dự phòng cho gia đình như thuốc tiêu hóa Seirogan, thuốc đau bụng Po Chai Pills, thuốc đường ruột Cheng Chang Wan, nước thuốc trị bách bệnh Ricqles, v.v. Bước ra khỏi tiệm thuốc, Đào Đào cảm tưởng cánh tay sắp rụng rời. Thế nhưng Đào Quảng Chí vẫn sải bước vững vàng, dẫn hai đứa chuyển hướng, hùng dũng lao vào khu mỹ phẩm.
Ông lượn lờ trong mấy quầy mỹ phẩm mà chẳng hề nao núng, săm soi từng món trên kệ, lại còn rất ra dáng dân chuyên nghiệp lớn tiếng hỏi nhân viên tư vấn: "Da vợ tôi hơi khô, hũ kem dưỡng này có hợp không cô? Đừng loại bóng nhờn quá nhé, cô ấy không thích nhờn đâu."
"Còn có loại bút chì kẻ mắt vẽ một đường đen nhánh trên mí mắt ấy, lấy loại không lem nước nhé."
"Chỗ cô có loại bột bả matít trét tường không? Loại bột có thể đánh mặt trắng bóc lên ấy? Chính là loại lấy cái m*t xốp vỗ vỗ lên mặt ấy. À đây rồi chính là nó, cái bột bả này có tốt không? Cho tôi loại bột bả xịn nhất tiệm cô!"
"Còn cả cái bảng màu vẽ vẽ trên mí mắt nữa, bảng của vợ tôi dùng sắp hết sạch trơn rồi, lấy loại nhiều màu nhất đi. Có loại 108 màu như hộp bút dạ quang của trẻ con không? Hả? Không có à? Thế loại 64 màu có không? Hả cũng không có nốt? Tiệm cô mở ra làm ăn kiểu gì mà cái gì cũng không có thế, thế có những mấy màu?"
"..." Đào Đào và Úc Loan đứng cạnh nhìn Đào Quảng Chí dạo tiệm mỹ phẩm, ngượng chín mặt chẳng thốt nên lời. May mà cô tư vấn viên này tính khí khá hiền, vẫn tận tình dẫn ông đi tìm. Đào Đào thì đi lựa vài món đồ dùng cá nhân.
Đào Đào chẳng có vấn đề gì về da dẻ, tuổi trẻ thật tốt, gương mặt mười tám đôi mươi láng mịn chẳng lộ chút lỗ chân lông nào, chỉ cần rửa mặt bằng nước sạch, không bôi trát gì mà da vẫn căng mướt rạng rỡ. Cô chỉ mua vài tuýp sữa rửa mặt và kem chống nắng hợp với lứa tuổi cho mình và Nhiêu Lị Lị, cũng không quên lựa hai chai sữa rửa mặt và kem dưỡng da nam cho Tiểu Minh.
Còn Úc Loan thì khỏi cần, mặt cậu chỉ chịu nạp mỗi chai kem dưỡng da em bé sữa bò và xà phòng đu đủ thôi.
Trạm dừng chân cuối cùng là cửa hàng túi xách. Đào Quảng Chí sắm cho dì Úc một chiếc túi xách tay hình bánh bao da cá sấu. Ông còn dặn Đào Đào và Úc Loan mỗi đứa lựa một chiếc balo JanSport cổ điển đang làm mưa làm gió thời điểm bấy giờ.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Úc Loan thì khỏi bàn, cậu chẳng màng liếc qua các màu khác, chọn ngay một cái màu xanh rêu. Đào Đào thì lại tia trúng chiếc balo màu cam chói lọi giống y chang chiếc balo của Bella trong Chạng vạng, mặc dù bây giờ mẫu này chưa nổi.
Hồi lên đại học, cô cũng mê mẩn mẫu balo này nhưng lại không mua được, đồ second hand còn bị thổi giá lên tận trời mây. Lúc ấy cô đành ngậm ngùi bỏ cuộc, ai ngờ giờ lại có cơ hội rinh về.
Đến lúc ra về, cả ba bố con hệt như cái meme kinh điển của Trương Dịch, tay xách nách mang đủ loại túi lớn túi bé từ đầu ngón tay lủng lẳng tới tận khuỷu tay, trên lưng mỗi người còn vác thêm cái nồi to tướng, vượt qua bao gian truân mới lết được về lại phố Bắc Hà. Sau khi tụ họp với Úc Mỹ Trân, cả nhà mới ì ạch lên xe ra bến.
Về đến nhà chẳng có lấy một ngày để nghỉ ngơi xả hơi, hôm sau đã phải tất tả đi học lại ngay lập tức. Đào Đào phút chốc bị kéo tuột về thực tại phũ phàng, ngụp lặn trong biển sách núi đề, chẳng còn tâm trí mà vẩn vơ nghĩ ngợi.
Điều diệu kỳ nhất là Úc Loan hình như cũng quên bẵng mất món nợ một nụ hôn, từ lúc xuân sang hạ tới, hoa phượng đỏ rực ngoài khung cửa sổ đua nhau nở rồi lại rụng tơi bời, cho đến tận khi kỳ thi cuối kỳ khép lại, đánh dấu kỳ nghỉ hè cuối cùng của đời học sinh cấp ba, chớp mắt kỳ nghỉ đã trôi qua quá nửa mà cậu chẳng hề ho he lấy nửa lời.
Cậu không nhắc, Đào Đào dĩ nhiên lại càng cạy miệng không hé răng rồi.
Thế là tốt nhất, cứ thế gạt phăng sự cố say xỉn đêm hôm ấy vào dĩ vãng là xong chuyện.
Kỳ nghỉ hè ngắn tựa tấc gang. Đã mang danh học sinh sắp sửa lên lớp 12 rồi, lấy đâu ra đặc quyền tận hưởng một kỳ nghỉ trọn vẹn? Đào Đào chạy đua với mớ đề cương kiểm tra chất như núi, vắt giò lên cổ làm còn không kịp, thoắt cái đã lại đến ngày tựu trường.
Bài tập nhiều vô kể, giáo viên cũng bận tối mắt tối mũi chẳng có thời gian chấm chữa, đành bảo lớp trưởng chép nguyên xi đáp án lên bảng đen. Bạn cùng bàn thì xoay vòng trao đổi bài chấm chéo cho nhau. Đợi đến giờ tự học buổi tối, học sinh mới tự túc trao đổi, sửa sai, hỏi han bài vở.
Cô bạn Hứa Viện lười đến mức chẳng buồn đổi bài, miệng thì gặm nham nhở nửa bắp ngô từ sáng, tay thì đẩy luôn tờ đề kiểm tra sang cho Đào Đào: "Bồ Đào tốt bụng, cậu tiện tay chấm luôn hộ tớ với nhé."
Đào Đào đành bất lực nhận lấy, một mình còng lưng chấm hai tờ.
Bước vào năm lớp 12, ai nấy đều vắt chân lên cổ mà học, Trương Gia Minh thì lại bù đầu bận rộn kèm cặp cho Nhiêu Lị Lị. Từ ngày chuyển sang ban Xã hội, thành tích của Lị Lị khởi sắc lên thấy rõ. Khối xã hội có tổng cộng bốn lớp, lanh quanh hơn hai trăm học sinh, cô nàng túc tắc giữ vững phong độ ở top 100, ngấp nghé mức trên trung bình.
Cái số điểm làng nhàng này chẳng thể nào vớt vát nổi cánh cửa vào các trường đại học top 1. Trương Gia Minh nóng ruột muốn kèm cặp toán cho Lị Lị. Chẳng mộng mơ đến 985, 211 cao siêu làm gì, chí ít cũng cố kiếm một trường đại học top 1 tầm trung là cũng tạm được. Thế nhưng Lị Lị lại học hành trong sự đau đớn, vật vã. Cô nàng thấy mình đã nỗ lực hết sức rồi, có o ép thêm cũng hoài công vô ích, đâm ra lười nhác chẳng muốn tốn thời gian học bổ túc nữa.
Huống hồ gì, những ngày cuối tuần cô nàng còn phải chạy show đi chụp ảnh. Vật vã một ngày trời mệt nhoài trở về, Trương Gia Minh còn nhẫn tâm bắt cô nàng nhồi nhét đề, làm Lị Lị lại càng thêm ngang bướng, cáu kỉnh gắt lên với cậu ấy: "Cậu cuống quýt cái nỗi gì chứ? Thi trượt cũng là chuyện của tớ, cậu đừng có giống hệt mẹ cậu được không!"
Nghe xong câu này, Trương Gia Minh quăng bút đứng dậy bỏ đi, từ đó chẳng buồn đoái hoài đến cô nàng nữa.
Bây giờ hai người đang rơi vào tình trạng chiến tranh lạnh.
Thực ra, Nhiêu Lị Lị đang ôm giấu một bí mật nhỏ xíu, chôn chặt trong lòng đã mấy ngày nay rồi. Thông qua mạng lưới quen biết rông rãi, tổng biên tập nhà xuất bản đã giới thiệu cô nàng cho một vị đạo diễn trẻ chuyên quay phim ngắn thanh xuân học đường.
Gửi ảnh đi xong, vị đạo diễn kia liền đích thân gọi điện, giọng điệu rất hòa nhã, hẹn cô nàng đến thử vai. Ông ấy còn tấm tắc khen cô nàng có khí chất rất riêng, rất ăn ảnh, sinh ra là để ăn bát cơm nghệ thuật này. Cô nàng cũng háo hức muốn xin nghỉ học đi đóng phim, ngặt nỗi bây giờ đang là học sinh lớp 12. Kể cả là phim ngắn thì cũng phải tốn mất nửa tháng trời quay chụp. Xin nghỉ liền tù tì hai tuần, lúc quay về thi thố khéo lại be bét hết cho mà xem.
Cô nàng đánh bạo gọi điện về ướm hỏi bố mẹ, cứ đinh ninh sẽ bị mắng cho một trận té tát. Nào ngờ, mối bận tâm lớn nhất của La Thục Phân và thầy Nhiêu lại là vấn đề an toàn, sợ đối tác không đáng tin cậy.
Con gái mình ra sao, họ là người rõ hơn ai hết. Điệu đà, thích chưng diện, ham ăn, ham chơi, đỗ được vào trường cấp ba số 1 đã là phúc tổ ba đời rồi. Không đỗ đại học tuyến 1 thì cũng là lẽ thường tình cơ mà?
"Nếu con đã đam mê diễn xuất đến thế thì cứ đi đi. Mẹ sẽ thu xếp xin nghỉ phép lên đi cùng con." Cuối cùng La Thục Phân chốt lại, "Đại học tuy quan trọng, thâm tâm mẹ cũng luôn mong mỏi con vào được một ngôi trường tốt... Nhưng mà biết nói sao nhỉ... Trong ba trăm sáu mươi nghề, việc học cũng chỉ là một ngả đường. Người lớn chúng ta không nên xem nhẹ những hoài bão của con trẻ, đó cũng là ước mơ của con. Mẹ tôn trọng lựa chọn của con."
Nghe mẹ nói, Nhiêu Lị Lị cảm động rơi nước mắt lã chã.
Cô nàng học thật sự, thật sự rất vất vả. Cô nàng cũng từng thử thức dậy từ hơn 5 giờ sáng để học. Người ta dậy sớm thì tỉnh táo, học thuộc được bao nhiêu sách, còn cô nàng thì sao? Dậy sớm thế, ngồi học bài cứ gà gật. Sợ ngủ quên, cô nàng đứng lên để học, ai dè đứng cũng ngủ gật luôn.
Đã thế còn ngủ ngon lành, đến mức giáo viên đi qua gõ bàn mãi mới tỉnh.
Chuyện này, cô nàng chưa kể với Trương Gia Minh. Cô nàng cảm giác dạo này Trương Gia Minh không biết bị làm sao, cứ như bị ám ảnh, ngày nào cũng chăm chăm bắt cô nàng học, cứ như thể... sau này cậu ấy không còn cơ hội để kèm cặp cô nàng nữa vậy.
Úc Loan cũng bận rộn không kém. Đào Đào ngày nào cũng lùng sục những bài văn mẫu điểm cao và các đáp án phổ biến của phần đọc hiểu bắt cậu học thuộc lòng, tận dụng triệt để trí nhớ siêu phàm của cậu. Với Úc Loan, học Ngữ Văn đồng nghĩa với việc "trí nhớ tốt hơn cây bút mòn", cậu chỉ có cách học thuộc lòng như một cỗ máy.
Dù phần viết văn vẫn là "nỗi nhức nhối" lớn nhất, nhưng nếu đụng phải văn nghị luận thì cậu vẫn có thể chém gió thêm được vài câu. Cậu có biệt tài biến bài văn nghị luận thành một bài luận văn đúng nghĩa, câu cú chuẩn chỉnh, dùng từ chính xác, cấu trúc "tổng - phân - tổng" rành mạch, rõ ràng đâu ra đấy. Có điều, đọc văn của cậu ai cũng buồn ngủ rũ rượi.
Đào Đào bèn dặn cậu, cứ gặp đề văn không yêu cầu thể loại thì cứ viết thành văn nghị luận hết. Cô còn cất công ra hiệu sách tậu hẳn cuốn "Cẩm nang làm bài đọc hiểu môn Ngữ Văn thi Đại học" bắt cậu học. Cuốn sách này gom nhặt toàn kỹ năng, hướng dẫn chi tiết cách tìm vị trí định vị trong bài khóa và các mẫu thuật ngữ cố định, cực kỳ hữu dụng với cậu.
Khó nhằn nhất vẫn là môn Ngữ Văn cổ: từ thực, từ hư, cấu trúc câu, điển tích... Úc Loan đọc mà chẳng hiểu mô tê gì. Tuy nhiên, may mà cậu có thể học thuộc lòng. Giáo viên trường số 1 rất biết cách giảng dạy tùy theo năng lực học sinh, trình độ lại cao. Thầy dặn cậu cứ thuộc làu các ý nghĩa biểu tượng cố định, chẳng hạn như cây liễu tượng trưng cho chia ly, mặt trăng tượng trưng cho nỗi nhớ quê, chim nhạn tượng trưng cho sự phiêu bạt... Sau đó, lại học thêm mấy đáp án kinh điển: "Nhớ quê nhớ người", "Nhớ người xưa thương người nay", "Chí lớn không thành", "Bất phùng thời"!
Dù sao thì mười nhà thơ, hết tám ông là "Bất phùng thời", bí quá thì cứ lôi cái này ra viết.
Úc Loan sắp phát điên vì mớ bài tập học thuộc mà Đào Đào và thầy dạy Văn giao cho. Nhưng bù lại cũng có chút thành quả. Điểm tối đa 150, lâu lâu chó ngáp phải ruồi, cậu cũng rinh được hơn 90 điểm!
Sau khi phân ban, thành tích của cậu thăng hạng chóng mặt. Cậu không còn là cái đuôi lẹt đẹt xếp hạng 700 - 800 nữa. Chỉ riêng tổ hợp Khoa học Tự nhiên, cậu đã dễ dàng ẵm trọn 280, 290 điểm, ngấp nghé mức tuyệt đối. Toán thì khỏi bàn, lúc nào cũng điểm tối đa. Có khi được 149 điểm, một điểm bị trừ ấy là do giáo viên cố tình trừ điểm trình bày, bảo là đạt điểm tối đa hoài không tốt.
Môn Tiếng Anh của cậu cũng duy trì phong độ rất ổn định. Ngay khi học kỳ lớp 12 bắt đầu, Úc Mỹ Trân nhờ mối quan hệ của Úc Quốc Cường, mang từ Hương Cảng về một bộ giáo trình Tiếng Anh nguyên gốc, đóng trong chiếc thùng các tông khổng lồ, gửi từ Thâm Quyến qua cửa khẩu. Trong khi chúng bạn gào thét "Crazy English", đọc to điên cuồng, thì hai người họ đắm chìm trong giáo trình Longman và Oxford, kết hợp cùng đĩa DVD và băng cát xét giảng dạy chi tiết, tha hồ nghe đi nghe lại đến khi nào thấm nhuần thì thôi.
Chỉ sau vài tháng dùi mài kinh sử, điểm tiếng Anh của Úc Loan đã ngoi lên ngưỡng 130, còn Đào Đào thì bứt phá thần tốc, gần như lúc nào cũng chạm mốc 140 trở lên.
Kỳ thi thử Đại học lần thứ nhất khép lại, Đào Đào ẵm trọn vị trí thứ 9 khối Khoa học Xã hội, Úc Loan xếp thứ 86 khối Khoa học Tự nhiên. Cậu chàng còn lận lưng thêm 20 điểm cộng từ giải thưởng quốc gia, dư sức san lấp khoảng cách môn Ngữ Văn.
Cứ đà này, cả hai gần như nắm chắc tấm vé vào các trường Đại học trọng điểm tuyến 1 (hệ chính quy đợt 1). Nỗ lực thêm chút nữa, biết đâu cánh cổng trường 985 danh giá cũng rộng mở chào đón.
Nhìn điểm số nhích lên từng bậc, lòng Đào Đào cũng vững vàng hơn đôi chút.
Lần này, cô tin chắc tương lai của chính mình cũng đang từng bước chuyển mình.
Thoáng chốc đã bước vào những ngày hè oi ả, nhiệt độ lên tới 39 độ C. Cái nóng hầm hập hắt vào từ ngoài lớp học như một chiếc lồng hấp khổng lồ ụp xuống toàn thành phố, tiếng ve kêu ra rả không ngừng.
Tiết học cuối cùng buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm bận họp đột xuất nên đổi thành tiết tự học. Hiếm khi Đào Đào lại lơ đễnh trong giờ làm bài tập, thỉnh thoảng lại ngước nhìn đồng hồ treo trên bảng đen.
Hứa Viện cũng học nội trú, cô nàng gục đầu xuống mép bàn, lén lút ăn bánh ruốc tôm thịt vụn hạt óc chó - món mới của tiệm do Đào Đào mua hộ - dưới gầm bàn. Thấy Đào Đào cứ một phút lại ngó đồng hồ mấy lần, cô nàng bèn hỏi: "Bồ Đào, cậu đang vội à?"
Đào Đào không nhịn được cười: "Ừ, hôm nay sinh nhật 18 tuổi của em trai tớ."
"Em trai cậu? À, tớ biết, cậu thần đồng Toán học ấy à." Hứa Viện m*t m*t ngón tay dính bánh, "Trông cậu ấy nhỏ thế, năm nay mới 18 tuổi cơ á?"
"Ừ, em ấy sinh cuối tháng Tám."
Đào Đào cũng thấy cậu còn nhỏ, qua tháng sau là cô 19 tuổi rồi.
Hứa Viện rất rành về cung hoàng đạo, nhưng lại không nhớ rõ tháng nào là cung gì, tò mò hỏi: "Thế cậu ấy là cung Sư Tử à? Nam cung Sư Tử bá đạo lắm đấy!"
"Không phải, em ấy chuẩn Xử Nữ luôn." Đào Đào bật cười, mở bình nước uống một ngụm. Chứng ám ảnh cưỡng chế của Úc Loan đúng là y đúc mấy định kiến về cung này.
Hai cô gái thì thầm to nhỏ chuyện cung hoàng đạo, Hứa Viện lại nhờ Đào Đào tối nay mua bánh mì cho mình, tiện thể rút thăm trúng túi vải canvas của tiệm. Mấy ngày nay tiệm đang tổ chức lễ kỷ niệm 10 năm thành lập, có một đống giải thưởng và khuyến mãi giảm giá.
Lúc trước Úc Mỹ Trân đang vắt óc suy nghĩ xem nên làm thế nào cho lễ kỷ niệm thì Đào Đào đảo mắt một vòng lại nảy ra ý kiến hay. Cô đề nghị Úc Mỹ Trân đặt làm riêng một loạt túi xách canvas in hình vẽ tay dễ thương, lại làm thêm một đợt cốc sứ, đĩa sứ nhỏ in hình bánh mì vẽ tay, mua đủ 100 tệ là được bốc thăm trúng thưởng, giải đặc biệt còn có thể rút được thẻ bánh mì trị giá 500 tệ.
Trong tiệm thiết kế một quầy trưng bày xinh xắn, những chiếc cốc, đĩa, túi canvas vừa đẹp vừa dễ thương bày ở đó, cộng thêm poster kỷ niệm, quả nhiên thu hút được rất đông khách đến mua bánh.
Lễ kỷ niệm kéo dài suốt một tuần, Đào Quảng Chí làm bánh mệt đến phát khóc.
Úc Mỹ Trân lại thấy mô hình này hay phết, định bụng sau này hễ đến dịp lễ tết là sẽ rục rịch đặt làm trước một lô túi xách nhỏ xinh, cốc, đĩa dễ thương. Mấy món đồ này không chỉ bắt mắt mà còn hữu dụng vô cùng, in luôn logo tiệm lên, khách khứa lúc dùng để uống nước, uống sữa hay ăn vặt là lại tự động nhớ ngay đến Tiệm bánh Phố Nam.
Đào Quảng Chí nghe xong tin đó thì lăn đùng ngã ngửa ra đằng sau. Chẳng nhẽ đời ông tới đây là mạt lộ rồi sao? Bồ Đào học lớp 12 bận tối mắt tối mũi chẳng còn hơi sức đâu mà bày trò món mới, nhưng cái đầu ranh mãnh của con bé thì cứ gọi là chứa một bụng mưu kế, tùy tiện móc ra một chiêu thôi cũng đủ vắt kiệt sức lực của ông!
Tiếng chuông tan trường vừa vang lên, Đào Đào quơ vội chiếc balo rồi phi thẳng ra ngoài. Khu vực học ban Khoa học Xã hội và Khoa học Tự nhiên nằm ở hai tòa nhà riêng biệt, ngăn cách bởi một khoảng sân lát gạch đỏ. Cô chạy một mạch dưới ánh nắng chói chang đến trước tòa nhà có hành lang thiết kế theo kiểu hình xoắn ốc như lò xo, đứng nép dưới bóng râm chờ Úc Loan tan học.
Phòng học của Úc Loan nằm ngay lầu hai. Ngước nhìn lên, Đào Đào đã tóm ngay hình dáng quen thuộc của cậu. Đeo chiếc tai nghe quen thuộc, mang balo đôi với cô, cậu lững thững rảo bước về phía cuối hành lang.
Ánh tà dương hắt chéo từ bên kia dãy hành lang, phác thảo nên một đường viền vàng óng ánh bao quanh dáng người cậu, trong khi đó, lũ nam sinh loi nhoi ríu rít như bầy quạ vỡ tổ, xẹt ngang qua cậu.
Tầm tuổi này, con trai hiếm có đứa nào chịu ngoan ngoãn đi đứng cho đàng hoàng. Không chí chóe đuổi đánh thì cũng giả làm súng máy, bất thình lình quay lưng lại, vờ lia súng quét một tràng tằng tằng tằng về phía đám bạn. Lại còn có mấy thằng chuyên gia leo lên tay vịn sắt trượt dài xuống dưới, quần xát vào lan can phát ra tiếng "xè xè", bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của thầy cô đi ngang qua là cuống cuồng bò xuống.
Chỉ có mỗi mình Úc Loan là điềm nhiên sải bước.
Đào Đào hiếm khi có khoảng thời gian rảnh rỗi như thế này, được thư thả đứng dưới tán cây lặng ngắm cậu từ đằng xa.
Bàn tay cậu bóp nhè nhẹ chiếc máy bấm tính nhẩm, khuôn mặt lãnh đạm chẳng mảy may cảm xúc, ánh mắt thờ ơ chẳng buồn nán lại lấy một giây cho bất kỳ ai. Những lọn tóc lòa xòa trước trán khẽ phất phơ che khuất hàng chân mày, rồi lại ngoan ngoãn nằm rủ xuống khi cơn gió thoảng qua.
Thằng nhóc trưởng thành rồi, diện mạo dường như pha thêm chút lạnh lùng, khó gần.
Vừa bước ra khỏi cửa cầu thang, ngước mắt nhìn lên và trông thấy Đào Đào, cậu lại như biến thành một người khác, chân mày nhướng lên, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết, chưa kịp nói lời nào đã nở nụ cười thật tươi với cô, gỡ tai nghe xuống, gọi vang: "Chị ơi."
Đào Đào cũng cảm thấy trái tim mình mềm nhũn ra.
Úc Loan bước về phía cô, Đào Đào cũng bất giác cười tươi rói, kiễng chân lên, lùa mấy ngón tay vào mái tóc đen mềm mại của cậu, xoa đầu cậu như xoa đầu chú vịt Quay: "Khoai Môn nhà ta 18 tuổi rồi, sinh nhật em muốn gì nào?"
Cậu theo thói quen cúi đầu xuống cho cô vò đầu, tóc bị vò rối bù cũng không tức giận. Cậu cẩn thận suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu: "Em không muốn gì cả." Dừng một chút, cậu cúi đầu nhưng vẫn ngước mắt nhìn chằm chằm cô, nói thêm một câu:
"Em chỉ muốn chị thôi."
Đào Đào suýt chút nữa thì sặc nước bọt, ra sức vò đầu cậu thêm hai cái: "Cái thằng nhóc này, bớt nói lung tung đi, dễ làm người ta hiểu lầm lắm đấy."
Trước đây nếu Úc Loan nói vậy, cô chẳng phản ứng gì đâu.
Cậu vốn dĩ là người luôn mở miệng là gọi chị. Nhoáng cái đã gần 11 năm trôi qua rồi, hơn 4000 ngày đêm ròng rã, Đào Đào và Úc Loan gần như chẳng mấy khi xa nhau. Cùng ăn cơm, cùng đến trường, cùng cuộn tròn trên chiếc sô pha nhỏ xíu ấy mà làm bài tập cho đến lúc gật gù ngủ thiếp đi.
Cô và cậu tựa như hai con thú nhỏ nép mình trong cùng một cái ổ ấm áp, dính lấy nhau như hình với bóng từ sáng đến tối. Thế thì chuyện cậu nhóc Úc Loan lúc nào cũng muốn quanh quẩn bên cô có gì lạ lùng đâu cơ chứ?
Nhưng sau cái sự cố đêm đó ở Hương Cảng, lúc cô say mèm rồi hôn cậu một cách tùy tiện, trong lòng Đào Đào cứ thấy có cái gì đó kỳ cục, ngượng ngùng, dường như mọi chuyện đã thực sự thay đổi rồi. Muốn né tránh cậu cho đỡ ngượng, nhưng lại chẳng nỡ đẩy cậu ra xa, thế nên cô đành chọn cách giả ngu giả ngơ, cứ tiếp tục sống những ngày tháng bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
"Tại sao lại hiểu lầm? Ai hiểu lầm cơ?" Úc Loan mím môi, vẻ mặt khó chịu. Cậu không hiểu tại sao lời mình nói lại dễ gây hiểu lầm, cũng chẳng bận tâm người khác có hiểu lầm hay không. Thế giới của cậu vốn nhỏ bé, chỉ có một vài người là cố định tồn tại, còn lại đều như mây khói, thoảng qua là tan biến.
"Tại sao phải để ý họ? Không phải toàn là người lạ sao?" Úc Loan nhíu mày không hiểu.
Đào Đào cứng họng, lời này bảo cô phải trả lời thế nào đây? Cô trừng mắt lườm Úc Loan, ánh mắt mang theo vài phần bất lực, nhưng cũng xen lẫn sự dung túng vô bờ mà chính cô cũng chưa từng nhận ra. Cô khẽ nắm lấy tay cậu, giọng điệu chuyển sang mềm mại: "Thôi nào, về nhà thôi. Hôm nay chị đặc biệt làm cho em một cái bánh kem siêu cấp đặc biệt đấy."
Trưa nay cô bảo Úc Loan qua ký túc xá của Trương Gia Minh nghỉ ngơi, nhưng bản thân cô lại đội cái nắng chang chang đạp xe hơn mười phút về nhà, hì hục tự tay làm cho cậu một chiếc bánh gato tart trứng khổng lồ cỡ 6 inch.
Bánh ra lò rõ ràng rất thành công, vậy mà Đào Quảng Chí nhìn thấy lại cười lăn cười bò không dứt. Cả đời ông chưa bao giờ thấy cái bánh tart trứng nào bự chảng đến thế, lại còn bảo trông nó quái gở thế nào ấy.
Đào Đào hừ một tiếng, đúng là không có mắt thẩm mỹ, làm cái bánh tart to bự chảng thế này mới khó nhằn chứ lị! Tốn biết bao nhiêu tâm tư công sức của cô, chỉ vì mải mê làm cái bánh này mà cô suýt chút nữa muộn tiết học đầu tiên buổi chiều.
"Chị ơi, chị..."
Úc Loan lóc cóc theo Đào Đào đến nhà để xe đạp trước cổng trường. Xe của Đào Đào dựng tít đằng trước, cô đang thoăn thoắt bước tới thì bị cậu vượt lên hai bước, xoay người lại túm chặt lấy tay cô.
Níu người ta lại rồi, cậu chàng đâm ra lại hơi ngượng ngùng, mấy ngón tay khẽ co lại, gãi gãi hai cái lên mu bàn tay Đào Đào, rồi mới sát lại gần tai cô thì thầm:
"Chị ơi, hôm nay sinh nhật em, em muốn sử dụng quyền đặt lịch hẹn trước..."
Đào Đào lúc đầu còn lơ ngơ, cô đang cặm cụi mở khóa xe, theo phản xạ bật hỏi: "Hẹn trước gì cơ?"
"Hẹn trước một nụ hôn ạ."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.