3.901 chữ · ~27 phút đọc
[A a a a a? Hả? A a a?]
[Sao hai người lại ở cùng nhau thế? Cậu đi tìm Lị Lị à?]
[Cậu đang ở gần đó sao? Cậu xin nghỉ phép được rồi à?]
[Không phải, không đúng không đúng, Lị Lị đang ở đâu thế?]
Đào Đào mở to đôi mắt sưng húp như mắt ếch, bật dậy khỏi giường gửi liên tiếp mấy tin nhắn.
Nhưng cái tên Trương Gia Minh kia vậy mà không thèm trả lời!
Đúng là đáng ghét mà. Đào Đào bứt rứt cào tâm cào can từ sáng sớm mà chẳng biết làm sao, cách nhau cả ngàn cây số, cô đành phải đợi Lị Lị dậy rồi mới tra hỏi đàng hoàng được.
Sáng mùng Một Tết là lúc người lớn bận rộn. Trong mắt Úc Mỹ Trân và Đào Quảng Chí, còn lâu mới đến lượt hai đứa con nít phải dậy sớm gánh vác việc nhà. Đào Đào và Úc Loan cứ việc ngủ nướng thoải mái, ngủ đến trưa cũng chẳng sao, còn ông bà đã dậy từ sớm tinh mơ để lo liệu đủ thứ giao tiếp nhân tình thế thái với họ hàng bạn bè.
Ngoài việc đi thăm hỏi họ hàng, giờ đây họ còn phải đi chúc Tết vô số nhà cung cấp, đối tác làm ăn và lãnh đạo các ban ngành liên quan. Hai vợ chồng chất đầy một xe tải quà cáp, lái xe chạy ngược chạy xuôi từ sáng sớm. Làm ăn buôn bán đâu có dễ dàng gì, người đời cứ bảo thương nhân giảo hoạt thực dụng, nhưng thực chất họ có muôn vàn cái khó.
Mỗi ngọn núi đều có vài vị thần cai quản, muốn đi ngang qua, ngọn núi nào cũng phải ghé vào bái lạy.
Nhưng bậc làm cha làm mẹ lại chẳng muốn những đứa con đã hai mươi tuổi của mình phải bận tâm đến mấy chuyện này. Lúc Đào Đào thức dậy, dưới bếp đã có sẵn bữa sáng hâm nóng hổi. Úc Loan vừa dắt Vịt Quay đi dạo về, chạy bộ đổ mồ hôi ướt đẫm, phần tóc mái ướt sũng rủ xuống trán. Đón ánh nắng ban mai, lúc cậu mỉm cười, cả con người dường như trong trẻo đến phát sáng.
"Chị ơi, thím Anh bảo vịt con mổ vỏ rồi, gọi tụi mình sang xem kìa!"
Đào Đào đang ngậm nửa cây quẩy, nghe vậy liền húp vội ngụm cháo rồi lật đật chạy theo Úc Loan sang xem. Dường như Tết đến cũng là mùa ấp nở của lũ gà vịt non. Gà mái nhà thím Anh cừ thật, một mình ấp mười mấy quả trứng, ròng rã hơn hai chục ngày chẳng thèm rời ổ, trời mưa ướt sũng như chuột lột cũng không chịu đi.
Ngày nào thím Anh cũng phải bưng bát cơm trộn cám đến tận miệng cho nó ăn.
Tiệm tạp hóa vẫn chật chội y như hồi nhỏ, hai người len lỏi qua đống hàng hóa để ra khoảnh sân nhỏ phía sau nhà. Đến nơi, Đào Đào và Úc Loan hệt như hai đứa trẻ con, ngồi xổm xuống không khách sáo vạch đuôi gà mái ra xem.
Bị gà mái mẹ không nể nang mổ cho mấy phát vào tay, hai người vừa đau vừa cười khúc khích.
Vịt con đáng yêu quá! Vừa chui ra khỏi vỏ, lông tơ vàng ươm. Vịt Quay đen thui thùi lùi như vậy sao lại đẻ ra được vịt con màu vàng nhỉ? Chắc hẳn anh bạn trai vịt bí ẩn của nó là một chàng bạch dũng sĩ to bự rồi.
Đào Đào và Úc Loan chụm đầu vào nhau vạch đuôi gà, chọc giận gà mái mẹ, nhưng cả hai lại cười vô cùng vui vẻ.
Từ xa xa trên trấn lại vang lên tiếng pháo nổ lác đác. Đào Đào vội vàng vươn tay kéo đầu Úc Loan xuống, giúp cậu bịt tai lại. Úc Loan cao quá, chỉ đành khom lưng một cách gượng gạo, nhưng ánh mắt cậu vẫn luôn dịu dàng dán chặt vào cô, bỗng khẽ thì thầm: "Hồi nhỏ cũng thế này."
Hồi đó cả hai vẫn còn bé xíu. Vào một ngày đầu hè oi ả, cậu được Úc Mỹ Trân dắt tay bước vào nhà họ Đào. Môi Tr**ng X* lạ khiến cậu sợ hãi, chỉ biết nấp chặt sau chân mẹ, nắm chặt lấy vạt váy của bà, rụt rè thò nửa cái đầu ra quan sát xung quanh.
Có một chú cao lớn cúi xuống bắt chuyện với cậu, còn cho cậu một túi to kẹo cứng vị trái cây, cậu chẳng dám nhận, càng không dám nhìn ông, cứ lùi mãi về phía sau. Rồi bỗng nhiên, có ai đó đẩy cậu một cái từ phía sau.
Cậu quay phắt lại, giật mình ngã phịch xuống đất.
Một cô bé cao hơn cậu một chút xíu, cả người trát đầy bùn khô, mặt mày đen nhẻm, chiếc dép lê tuột lên tận đùi, một chân đi đất, tay xách cái xô nhỏ đựng lổn nhổn cá, tôm, chạch, cóc... Con nhóc lấm lem bùn đất đó còn hung dữ lườm cậu: "Này, cậu là ai đấy? Đến nhà tôi làm gì?"
Thế là cậu khóc òa lên.
Đó là lần đầu tiên Úc Loan gặp Đào Đào, một cuộc gặp gỡ ban đầu chẳng mấy tốt đẹp. Đào Đào đi chơi dơ bẩn hệt như người bùn vừa về liền bị Đào Quảng Chí đang phát điên lôi ra đánh đòn, rồi vội vàng xách cô nhóc lên lầu, ném vào thùng nước tắm rửa sạch sẽ.
Úc Loan sợ hãi khóc nấc lên từng hồi.
Đào Quảng Chí áy náy vô cùng, nói với Úc Mỹ Trân vài câu rồi vội vã chạy lên lầu cọ rửa cho con gái. Úc Loan và Úc Mỹ Trân ngồi co ro dưới tầng trệt xem tivi. Một lúc sau, con nhóc người bùn đã biến thành bé gái trắng trẻo mũm mĩm, bị Đào Quảng Chí dắt tay đi xuống với vẻ mặt phụng phịu.
Người lớn cần nói chuyện, hai đứa trẻ bị lùa ra cửa chơi cùng nhau. Úc Loan rất sợ, cậu không muốn xa mẹ. Bị Úc Mỹ Trân dỗ dành hồi lâu, nhét vào tay con ếch sắt xanh lá, cậu mới căng thẳng lết được hai bước ra phía cửa tiệm.
Đào Đào cũng lười chẳng thèm chơi với cậu, gõ ống nước gọi Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh ra. Ba đứa bỏ lại Úc Loan, chạy vù vào tiệm tạp hóa mua kem ăn. Đào Đào hồi đó đúng là đồ keo kiệt rạch ròi, chỉ mua đúng b* q** kem, nhất quyết không chia cho người mới đến.
Úc Loan không dám chạy lung tung, nơm nớp lo sợ ngồi xổm trên đất chơi con ếch sắt.
Trong ngõ nhỏ có rất nhiều trẻ con, hồi đó có gia đình lão Tiêu bán bún, sau này đã chuyển đi. Nhà ông ta vì cố đẻ con trai nên đẻ liền bốn cô con gái, nhà đông con nhất nhì xóm, mỗi lần ra đường là rồng rắn một đám.
Mấy đứa con gái nhà đó không được coi trọng, ngày nào cũng phải làm việc nhà, thịt thà thì nhường hết cho em trai, bọn họ chỉ được ăn bún suông, thế nên bốn chị em cực kỳ ghét con trai.
Thập niên 90 ở thị trấn vẫn còn cảnh ra sông gánh nước giặt đồ. Bốn bé gái cao thấp không đều, tuổi còn nhỏ đã phải làm việc quần quật, lặc lè bê chậu quần áo ướt sũng vừa giặt xong về nhà. Nước chưa kịp uống một ngụm đã bị bà nội sai đi mua nước tương.
Bốn đứa đang ôm một bụng tức tối, muộn phiền, không thể phản kháng lại bố mẹ, cũng chẳng ai dạy dỗ, chỉ biết đi bắt nạt người khác. Lúc đi ngang qua, thấy trước cửa Tiệm bánh Phố Nam có một bé trai lạ hoắc, ăn mặc sành điệu hiện đại, nhìn là biết giống hệt cậu em trai cưng chiều sinh hư ở nhà mình.
Thế là một đứa cố tình giẫm lên chân cậu, đứa khác huých cậu một cái, đứa nữa đá con ếch sắt của cậu xuống vũng nước, đứa cuối cùng móc trong túi ra quả pháo tép ném thẳng vào người cậu.
Úc Loan lúc đầu còn ngơ ngác, bị đánh cũng không có phản ứng gì, cho đến khi quả pháo tép nổ tung trên người, tiếng nổ chát chúa vang lên, cậu mới bật khóc thét lên vì đau đớn.
Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân nghe tiếng khóc liền hớt hải chạy ra, nhưng còn nhanh hơn cả họ là Đào Đào, Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh. Ba đứa đang ngậm kem nghênh ngang đi về, vừa vặn chứng kiến cảnh mấy chị em nhà họ Tiêu lại dở thói bắt nạt người khác.
"Dám bắt nạt người ngay trước cửa nhà tao à!" Đào Đào không nói hai lời, miệng ngậm que kem lao thẳng tới. Lị Lị và Trương Gia Minh sững lại một giây rồi cũng lao vào giúp sức. Đào Đào làm tiền đạo, Nhiêu Lị Lị làm trung phong, Trương Gia Minh làm hậu vệ, đứng phía sau giở trò đâm lén, huých chân đẩy người.
Chưa kịp đánh đấm gì mấy, mấy cô con gái nhà họ Tiêu đã vội vàng bỏ chạy. Tụi nó đánh nhau chẳng ai quan tâm có bị thương hay không, nhưng hễ quần áo mà bẩn hay rách là về nhà xác định ăn no đòn.
Đào Quảng Chí chạy ra thì thấy đám trẻ con đang lao vào nhau hỗn chiến. Ông vốn dĩ rất vô tư, nhìn vài cái thấy Đào Đào không chịu thiệt, lại đánh xong xuôi rồi nên cũng mặc kệ. Ông kéo Úc Mỹ Trân đang trừng mắt kinh ngạc đi vào nhà: "Đừng quản tụi nó, tụi nó ngày nào chả đánh nhau, không sao không sao đâu."
Tiện thể quay sang dặn Đào Đào: "Con dỗ em trai đi nhé."
Úc Mỹ Trân cũng muốn Úc Loan tập kết bạn. Dù là mẹ, nhưng rồi sẽ có ngày bà đi trước, tính tình Úc Loan lại cô độc quá, thằng bé phải có bạn bè chứ.
Bà do dự một chút, cuối cùng cũng cắn răng đi theo Đào Quảng Chí vào nhà.
Làm sao mà dỗ đây, Đào Đào từ nhỏ đã chẳng có dây thần kinh dỗ dành người khác. Cô ngậm que kem, ngồi xổm xuống nhăn nhó nhìn cái đuôi nhỏ đang gào khóc thảm thiết đến sụp đổ, người run lên bần bật. Nghe cậu gào khóc kêu đau tai, cô liền giơ tay lên bịt chặt hai tai cậu lại.
"Đừng khóc nữa đừng khóc nữa, tôi sợ nhất là người ta khóc đấy."
Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh cũng ngồi xổm xuống, một đứa lấy áo lau mặt cho cậu, một đứa đi nhặt con ếch sắt về, tranh nhau an ủi: "Cậu đừng khóc nữa, mấy người đó bị Bồ Đào đuổi chạy mất dép rồi."
"Cậu đừng sợ, trong hẻm này không ai đánh lại Bồ Đào với Lị Lị đâu, sau này tụi nó không dám bén mảng tới nữa."
Úc Loan nước mắt nhạt nhòa ngước mắt lên. Dưới ánh nắng chói chang của mùa hè, ba đứa trẻ sún răng đang ngồi xổm trước mặt cậu, thấy cậu khóc nấc không ngừng, liền đồng loạt toét miệng cười với cậu.
Cậu chỉ liếc nhìn một cái rồi vội vã đánh mắt đi, nhìn chằm chằm đàn kiến dưới đất.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
"Thôi bỏ đi, cậu đứng lên, tôi dẫn cậu đi bắt chạch," Đào Đào bịt tai cho cậu một lúc rồi oai phong lôi cái đuôi nhỏ mít ướt này đứng dậy, "Cậu từng đi bắt chạch bao giờ chưa?"
Úc Loan nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, một lúc lâu sau mới khẽ lắc đầu một cái.
Úc Mỹ Trân và Đào Quảng Chí chổng mông nhìn qua khe cửa, thấy Úc Loan bị Đào Đào, Lị Lị và Trương Gia Minh nửa kéo nửa lôi ép đi, cả hai cùng bật cười.
Sau đó... Úc Loan ngẫm nghĩ, cậu cùng Đào Đào, Lị Lị đều biến thành người bùn, Trương Gia Minh vốn không dám lội nước, nhưng vì kéo ba đứa bọn họ lên nên cũng lấm lem bùn đất.
Trên đường về, Úc Loan khóc vì chê bẩn, Trương Gia Minh khóc vì sợ bố mẹ đánh. Chỉ có hai cô nàng thần kinh thô là nghênh ngang dắt tay hai tên mít ướt. Về gặp Đào Quảng Chí và La Thục Phân mặt đen như đít nồi, hai cô nàng vẫn dám rụt cổ, toét miệng cười hì hì lấy lòng.
Đào Đào hoàn toàn không nhớ gì về chuyện này, nghe Úc Loan bất chợt kể lại, cô thấy kinh ngạc vô cùng.
Cô và Úc Loan cuối cùng cũng buông tha cho con gà mái đang giận dữ, mua hai nắm kẹo trái cây ở tiệm thím Anh. Hai người cứ như hồi bé, kề vai ngồi trên chiếc ghế băng xi măng trước cửa tiệm. Đào Đào bỏ một viên kẹo vào miệng, nhìn con phố dường như chẳng có gì thay đổi, bỗng phì cười.
Giờ nghĩ lại, hồi bé cô và Lị Lị đúng là nghịch ngợm hết phần thiên hạ.
Ngày nào về nhà cũng lấm lem như con chạch, may mà Đào Quảng Chí không vứt cô ra bãi rác.
Nhưng mùa hè tuổi thơ dường như đã trôi qua như thế. Cô và bọn họ, bốn đứa trẻ vấp váp, khóc khóc cười cười, nắm tay nhau, bịt tai cho nhau, cùng nhau đuổi bắt chạy nhảy, cứ thế lớn lên dưới ánh mặt trời rực rỡ của thị trấn nhỏ, đeo balo, cưỡi xe đạp, chầm chậm trưởng thành.
Cơn gió dịu dàng thổi qua, ánh nắng mùa đông vẫn trong vắt và mỏng manh như kiếp trước, tựa một lớp voan mỏng phát sáng, phủ lên người cả hai chẳng mang lại chút hơi ấm nào.
Đào Đào lén lút nắm lấy tay Úc Loan. Khi chạm vào ngón tay cô, cậu sẽ theo phản xạ nắm chặt lại. Lòng bàn tay đan vào nhau dần dần ấm lên. Cô không nhìn cậu, chỉ đưa mắt ngắm nhìn con phố cũ thân quen.
Điều khác biệt là, Tiệm bánh Phố Nam, nơi cô cùng Úc Loan, Lị Lị, Tiểu Minh lớn lên vẫn còn đó. Cô và Lị Lị đã có một tương lai xán lạn hơn, không còn là những cô bé ngây ngô sống mòn trong trường nội trú; Trương Gia Minh, người từng bặt vô âm tín chẳng biết trôi dạt về đâu, lúc này đây vẫn bình an vô sự, đang lái xe chở Lị Lị lao vun vút trên con đường phủ đầy tuyết trắng ở Tây Bắc; Úc Loan, người từng mãi dừng lại ở tuổi mười bảy, năm nay cũng đã hai mươi rồi, sau này cậu còn có tuổi ba mươi, bốn mươi... tám mươi.
Cậu đã cao hơn cả kiếp trước, nhưng đường nét trên gương mặt vẫn y hệt như xưa.
Đào Đào nhìn Úc Loan, trong mắt cô phản chiếu khuôn mặt trong trẻo, sạch sẽ của cậu, cô cũng cong mắt mỉm cười.
Cậu đã góp mặt trong toàn bộ cuộc đời cô, khiến mỗi khoảnh khắc trưởng thành của cô chưa bao giờ phải nếm trải sự cô đơn.
Khoai Môn bé nhỏ của cô, thiếu niên trong trẻo của cô,
Người cô từng vô số lần đau khổ hối hận lại luôn không nỡ buông tay... người cô thương.
Lần này, cô đi ngang qua tuổi thơ một lần nữa, cậu vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Úc Loan nũng nịu mân mê những ngón tay cô, điện thoại đổ chuông cũng chẳng muốn buông ra. Đào Đào phải vùng vằng mãi mới nghe máy được, bên tai văng vẳng tiếng gió rít gào.
Ở tận cùng thảo nguyên tuyết trắng bao la, Nhiêu Lị Lị nhỏ giọng nói với cô:
"Tiểu Minh tối qua vậy mà lại tìm đến tớ đấy."
"Tớ lúc ấy thảm lắm, đang quấn cái áo khoác quân đội, ngồi thu lu ngoài cửa ngắm tuyết một mình."
"Cậu ấy đột nhiên xuất hiện giữa đêm tuyết rơi dày đặc."
"Tớ mới nhận ra, đạo diễn nói đúng thật, lúc lâu ngày gặp lại khó tránh khỏi nghẹn ngào, nước mắt chắc chắn sẽ rơi trước khi kịp cất lời... Hơn nữa, tớ phát hiện ra mình thật sự rất nhớ cậu ấy."
"Nhưng mà buồn cười lắm, cậu ấy đen nhẻm như vừa chui từ lò than ra, giữa đêm hôm khuya khoắt lù lù bước tới, nhe răng cười chỉ thấy mỗi hàm răng trắng ởn, làm tớ giật thót tim."
"Bồ Đào, tớ vui lắm, năm mới rồi, bốn đứa mình vẫn ở bên nhau, không thiếu một ai."
"Sau này, chúng mình sẽ mãi mãi, mãi mãi ở bên nhau nhé."
Cúp điện thoại, Đào Đào cũng không nhịn được cười, cười hồi lâu mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đứng dậy phủi quần áo, quay sang bảo Úc Loan: "Về nhà thôi? Ăn tart trứng không? Chị làm cho em."
Úc Loan điềm nhiên gật đầu: "Ăn, ăn hai cái."
"Ăn mấy cái cũng được." Đào Đào cười híp mắt.
Hai người nắm tay nhau, quay gót bước vào con hẻm cũ, đi vào tiệm bánh. Cái bóng phía sau đổ xuống ngắn ngủn, nép sát vào nhau, hệt như hai đứa trẻ vẫn đang tay trong tay dưới ánh mặt trời.
Gió xuân se lạnh, bốn đứa trẻ từng tung tăng chạy nhảy khắp thị trấn, dường như đều đã trở thành những người lớn tài ba. Nhưng năm tháng nhân gian, đi qua muôn ngàn sông núi, ngắm nhìn mưa tuyết Nam Bắc, cô và bọn họ dường như vẫn mãi là những đứa trẻ ranh nghịch ngợm ngày nào.
Suỵt, sống lại một đời, hãy để chúng ta yêu nhân gian này thêm một lần nữa, mãi mãi ở bên nhau.
—— Hoàn chính văn ——
【Lời tác giả】
Câu chuyện về bốn cô cậu nhóc đến đây là chính thức khép lại rồi. Đáng lẽ chương này mai mới đăng, nhưng ngẫm lại, thôi thì đăng luôn hôm nay. Tôi thích khép lại câu chuyện vào một ngày bình dị, như thế tôi sẽ có cảm giác họ vẫn đang tiếp tục cuộc sống của mình.
Thế nên hãy kết thúc một cách thật bình dị nhé!
Nhưng mà, cũng xin phép cho tôi được nhập vai Đào Quảng Chí, mai nghỉ xả hơi một ngày, ngày mốt bắt đầu cập nhật ngoại truyện. Ngoại truyện sẽ có cảnh Bồ Đào và Khoai Môn đi làm, kết hôn, cuộc sống làm bánh thường ngày các kiểu. Chuyện tình của Lị Lị và Gia Minh sẽ được xếp vào phần ngoại truyện phúc lợi, mọi người không phải tốn thêm tiền mua đâu nha.
Vậy thì, xin được cùng Bồ Đào, Khoai Môn, Quảng Chí, Mỹ Trân, Lị Lị, Gia Minh, Vịt Quay, Gà Luộc và toàn bộ các nhân vật lớn nhỏ trong truyện cúi đầu chào tạm biệt mọi người!
Cuốn sách này thời gian đăng dài kỳ tuy ngắn, nhưng thực ra mỗi chương đều viết rất dài, ngày nào cũng tranh thủ viết lúc đi làm, lúc tan làm, kể cả đi vệ sinh hưởng lương cũng viết, viết đến mức mỗi sáng thức dậy đều tự hỏi bản thân: "Sao vẫn chưa viết xong!"
Đặc biệt, khi viết đến giữa truyện, tôi từng trải qua một khoảng thời gian khá khó khăn, rất đau khổ nhưng không biết ngỏ cùng ai. Trở thành một người lớn thực thụ, tôi nhận ra một kỹ năng quan trọng mà mình học được chính là biết cách im lặng. Thế nên bao nhiêu buồn bực đành trút hết vào những đêm không ngủ.
Một cuộc sống chất chứa những nỗi đau thầm kín mà tạm thời không thể thay đổi nghịch cảnh dường như là động lực khiến tôi không ngừng viết lách. Có lần tôi lỡ làm sai một chuyện ngốc nghếch, bị người ta mỉa mai: "Cô ta không có bạn bè à?"
Ừm, có thể coi là không có đi? Những người bạn có thể xếp vào mức "không cần giữ kẽ", "mở rộng cõi lòng" thì không còn nữa. Những người bạn thời đi học từng nghĩ sẽ thân nhau cả đời, sau khi bước sang những ngã rẽ mới của cuộc sống, cũng dần dần xa cách và trở nên khách sáo hơn.
Đó dường như là chuyện không thể tránh khỏi, đời người như một chuyến đi ngược gió, cuối cùng cũng chẳng có ai đồng hành mãi mãi.
Cũng ngay khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng ngôn từ chính là lối thoát cho một phần tâm hồn mình. Dù tôi chưa bao giờ áp đặt cuộc đời hay tính cách của bản thân lên nam nữ chính, cũng chẳng bao giờ viển vông mơ mình được như họ, bởi hạnh phúc đối với tôi lúc gần lúc xa, nếu làm vậy, cuộc đời của họ cũng sẽ trở nên tồi tệ mất.
Tuy nhiên, tôi quả thực thường xuyên mơ mộng, giá như mình là một cái cây, một bông hoa, một con lừa hay một chú cá trong truyện của mình thì tốt biết mấy. Như thế, tôi có thể sống một cách ngốc nghếch mà không bị ai chê cười, có thể tự do tự tại đung đưa theo gió, sống trong một thế giới tươi đẹp cùng những con người đáng yêu.
Mỗi lần gặp gỡ các bạn độc giả, tâm hồn cô đơn chìm trong vũng bùn của tôi như được ai đó ôm lấy, hết lần này đến lần khác, mỗi khi tôi muốn buông xuôi tất cả.
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện của tôi.
Cảm ơn các bạn đã ghé qua.
Một người không có người bạn nào đủ tốt để mở lòng hoàn toàn như tôi, đã ích kỷ dựa dẫm vào mọi người như thế, coi mọi người như những người bạn tâm giao chưa từng gặp mặt. Điều này khiến mỗi khi đến lúc hoàn truyện, tôi lại lóng ngóng chẳng nghĩ ra được thêm lời cảm ơn nào hay ho hơn.
Thế thì, có lẽ chỉ còn câu nói này thôi. (Cúi gập người)
Rất vinh hạnh được đồng hành cùng các bạn qua từng con chữ.
Tôi yêu các bạn.
Hẹn gặp lại ở thế giới tiếp theo~~
Cuốn tiếp theo "Mùa hè Lệ Phố" quyết định sẽ mở vào ngày 5 tháng 9 nhé, tôi sẽ cố gắng tích trữ bản thảo. Xin chào các bạn độc giả, xin hãy đợi tôi nha! (Giọng điệu Khoai Môn)
Tùng Tuyết Tô viết tại căn phòng sách nhỏ lộn xộn mà tĩnh lặng.
- HOÀN CHÍNH VĂN -
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.