1.137 chữ · ~8 phút đọc
“Chắng lẽ, cậu dựa vào việc mình là người đến từ một huyện nhỏ sao? Hay là dựa vào tấm bằng đại học bình thường của cậu?” Giọng điệu mỉa mai, chế giễu của Tôn Huy Nam càng lúc càng lộ rõ, ông ta cầm chiếc bút bi xoay đi xoay lại trong tay.
Cho dù Lạc Tú có làm được rất nhiều việc mà họ không làm được, nhưng ông ta vẫn rất coi thường anh, một con người không quyền không thế, không có gia thế không có chống lưng, lại nghèo kiết xác, nghe nói còn bị bạn gái bỏ.
Đối với loại người như vậy, đương nhiên Tôn Huy Nam sẽ thấy mình cao quý hơn người ta một bậc. Dù sao nói thế nào đi chăng nữa thì ông ta cũng làm trong ngành giáo dục mười mấy năm, tất nhiên cũng sẽ có chút hiếu biết sâu rộng về cái ngành này.
Cộng thêm việc ông ta vẫn luôn đứng về phía Trần Hữu, vì thê’ có thê’ nói là lúc nào ông ta cũng nhầm vào Lạc Tú.
Nhưng dù Tôn Huy Nam có chế giễu anh trước mặt bao nhiêu người như vậy, Lạc Tú vẫn rất bình thản và điềm đạm.
“Hãy dùng sự thật đê’ nói chuyện đi.” Lạc Tú vẫn rất điềm tĩnh, không tranh luận với Tôn Huy Nam, làm vậy là quá tự hạ thấp bản thân.
Còn Tôn Huy Nam lại nghĩ mình đã chiếm thế thượng phong, khiến Lạc Tú không nói được gì nữa, vì thế vẻ đác ý trẽn khuôn mặt ông ta càng hiện rõ.
Ngay cả Trần Hữu cũng tỏ ra hơi dương dương tự đắc.
“Họ Lạc kia, thành thật mà nói, cho dù mấy lần trước anh đều gặp may mán, nhưng chung quy lại cũng chỉ là vì số anh đỏ thôi. Có những việc phải dùng thực lực đế nói chuyện, so với tôi thì anh vần còn kém xa.” Trần Hữu vô cùng đắc ý.
Thực ra hôm nay anh ta cũng đã suy nghĩ thông suốt rồi. Vì nói thế nào đi chăng nữa thì bản thân anh ta cũng được coi là phú nhị đại, từ nhỏ điều kiện của anh ta đã hơn rất nhiều người, đi đến đâu cũng có người chủ động nịnh nọt, lấy lòng anh ta.
Mặc dù năm lần bảy lượt phái chịu thiệt thòi trước mặt Lạc Tủ, nhưng nếu so về lợi thế thì một người xuất thân từ một huyện nhỏ lên thành phố làm thuê như Lạc Tú lấy cái gì để so với anh ta đây?
“Ngày mai đi, ngày mai tôi sẽ tố chức một buối họp phụ huynh cho lớp ba. Hơn nữa, tôi cũng sẽ mời tất cả phụ huynh của học sinh trong lớp ba đến, không thiếu một ai hết!” Lạc Tú bình tĩnh
nói.
Nhưng nét mặt của hầu hết các giáo viên đang có mặt ớ đây đều hiện lên vẻ khinh thường và dè bỉu.
Theo bọn họ thấy, nếu Lạc Tú đã ngạo mạn như thế, vậy thì cứ để Lạc Tú làm đi, đợi đến ngày mai tự nhiên Lạc Tú sẽ phải tự nhận thức được rằng hôm nay anh đã rất khoác lác.
“Được, vậy chúng tôi sẽ mỏi mát chờ mong.” Một vị giáo viên mỉa mai.
“Được, vậy tôi cũng chúc thầy Lạc có thế thành công thuận lợi tố chức được buối họp phụ huynh cho lớp ba nhé, cũng đế bọn tôi được mở rộng tầm mat, xem xem một người xuất thán từ một quận huyện nho nhỏ lẻn thành phố làm thuê rốt cuộc có bản lĩnh lớn đến mức nào.”
Đám người này luôn miệng nói “người làm thuê”, luôn hạ thấp Lạc Tú, từng câu chữ của bọn họ đều thế hiện sự vênh váo, tự cho mình là hơn người, thậm chí là coi thường Lạc Tú. Nhưng bọn họ đã quên, nói khó nghe một chút thì bản thản họ cũng chỉ là những kẻ đi làm thuê, cũng nhận đồng lương từ người khác.
Buối họp đó vần tiếp diễn trong những ánh mắt giễu cợt và lạnh lùng của đám người đó, sau cùng hiệu trưởng nói mấy câu buổi họp này mới coi như kết thúc.
Đến bây giờ đã hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Lưu Đức Kiên đợi ở ngoài cửa sâp phát điên lên rồi, với thân phận và địa vị của ông ta, đường đường là thị trưởng, là người đứng đầu thành phố Thông Châu thì đây là lần đầu tiên có người vả vào mặt ông ta, bát ông ta đợi lâu như vậy.
Ngay cả lúc ông ta lên tỉnh lỵ báo cáo với lãnh đạo trên đó cũng không bị người ta ghẻ lạnh như này.
Sau khi buổi họp kết thúc, Trần Hữu nói nhỏ với Tỏn Huy Nam mấy câu khiến ông ta nhìn về phía Lạc Tú rồi bật cười ha hả.
Lúc này, Lạc Tú đang đi ra phía cửa.
“Thầy Lạc, thế nào? Hôm nay không phải anh đã nói trước mặt tất cả học sinh lớp ba là sẽ mời phụ huynh của Lưu Chí Cường đến sao?” Trần Hữu mỉa mai: ‘Tôi thấy bây giờ cũng không còn sớm nữa, không biết vị phụ huynh anh mời đã đến chưa nhỉ?”
Bấy giờ Lạc Tú đă bước đến cửa, đúng lúc này Lưu Đức Kiên cũng vừa khéo đưa con trai Lưu Chí Cường vội vàng đứng ở cửa chờ Lạc Tú.
Trần Hữu vừa dứt lời liền nhìn lướt qua người Lạc Tú, thấy Lưu Đức Kiên đang đứng ở cửa với khuôn mặt hơi có chút nôn nóng cùng Lưu Chí Cường chỉ biết im lặng, không nói câu nào.
Những giáo viên khác chưa bao giờ gặp thị trưởng thành phố, nhưng Trần Hữu đã từng gặp ông ta.
Đầu tiên Trần Hữu còn tường mình bị hoa mắt, vì điều đó là không thế, với khả năng của Lạc Tú, làm sao anh có thế mời được Lưu Đức Kiên đến đây?
Nhưng sau đỏ anh ta đã phái thừa nhận điều đỏ, vì Lưu Đức Kiên đã lên tiếng.
Dù Lưu Đức Kiên đứng đợi ngoài cửa đã sắp phát điên lên rồi, nhưng lúc nhìn thấy Lạc Tú, ông ta vẫn phải nở nụ cười, vì dù sao đó cũng là Lạc Tú, mà ông ta cũng đang đuối lý.
“Thầy là thầy Lạc phải không ạ? Thật xin lỗi, gia giáo không nghiêm, đã để thầy Lạc phải phiền lòng rồi ạ.” Lúc nói chuyện với Lạc Tú, ông ta toàn dùng kính ngữ, hơn nữa giọng điệu còn
vô cùng khách sáo.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Vương Phi 13 Tuổi
590 ch
Cách Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Nhan Thời Oanh (tác giả Vị Ương)
26 ch
Truyện Sinh Tồn Thời Tận Thế - Du Hành (tác giả Lục Ý)
95 ch
Bạn Gái Cũ Ngốc Manh Ngon Miệng Của Vai Ác
98 ch
Xuyên Thành Mẹ Kế Nam Chính Thanh Xuân Vườn Trường - Khương Tân Tân
59 ch
Sau Khi Xuyên Thư, Cố Chấp Trúc Mã Trọng Sinh
49 ch
Truyện Hồ Ly Truyền Kỳ - tác giả An Dĩ Hàm
79 ch
Cùng Trời Với Thú
405 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.