991 chữ · ~7 phút đọc
Màn hình tiếp tục hiện lên.
CÂU NÓI LÚC TRƯỚC KHÔNG PHẢI Ý NGUYỆN CỦA TÔI.
“Tôi không tặng vận cho bất kỳ ai.”
TÔI KHÔNG TẶNG VẬN CHO BẤT KỲ AI.
“Tần gia vận, không cho tà vật.”
TẦN GIA VẬN, KHÔNG CHO TÀ VẬT.
Khoảnh khắc dòng chữ cuối cùng hiện lên, tôi lập tức lắc chuông đồng.
“Khế nguyện đã phủ, tên không còn hiệu lực. Cắt!”
Kéo đồng chém xuống vệt đen trên cổ tay anh cả.
Rắc.
Sợi khế chủ vận đứt đoạn.
Tên Tần Hoài Cẩn trên quyển hợp đồng da người bốc cháy.
Toàn bộ vận khí bị hút từ Tần thị lập tức quay ngược về.
Bạch Nhan hét lên.
Lần này, tiếng hét của nó không còn mạnh như trước.
Nó bị phá mất khế chủ vận.
Cả thân thể bắt đầu sụp xuống.
Anh cả cuối cùng thở được, ho khan một tiếng. Mẹ vội đỡ anh, ba cũng thở ra một hơi.
Anh hai thì chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.
“May quá, hồi đó quay phim không học phí công.”
Tôi nhìn anh hai.
Lần đầu tiên cảm thấy anh hai thật sự rất giỏi.
“Anh hai lợi hại.”
Anh hai lập tức sống lại.
“Đúng không? Anh đã nói anh là ảnh đế mà.”
Anh ba bình tĩnh bổ sung: “Ảnh đế biết Morse.”
Anh hai kiêu ngạo: “Đa tài đa nghệ.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Bạch Nhan bị chọc tức đến run rẩy.
Nó nhìn chúng tôi, giọng đầy oán độc.
“Các ngươi tưởng như vậy là xong?”
Không khí trong sảnh tiệc đột nhiên nặng xuống.
Tro của Giang Tuyết Nghi trên người anh cả bỗng phát sáng đỏ.
Tôi quay phắt đầu.
Giang Tuyết Nghi vẫn nằm trong tay anh cả, hơi thở đã rất yếu. Nhưng ngực cô ta nơi từng đặt khế chính bỗng xuất hiện một lỗ đen nhỏ.
Bạch Nhan cười dữ tợn.
“Khế phá thì tế mở.”
“Đây mới là mục đích thật sự.”
“Cung nghênh đại nhân.”
Một cánh cửa màu đen chậm rãi mở ra sau lưng Giang Tuyết Nghi.
13
Cánh cửa màu đen xuất hiện sau lưng Giang Tuyết Nghi.
Không giống cánh cửa ở Thanh Hà cổ trấn.
Cũng không giống khe hở dưới tầng hầm Bệnh viện Nhân Ái.
Cánh cửa này rất yên tĩnh.
Nó không phát ra tiếng khóc, không có tiếng trẻ con gọi mẹ, cũng không có mùi máu tanh hay mùi giấy cháy. Nó chỉ lặng lẽ mở ra trong bóng tối, như một vết thương bị rạch giữa không trung. Phía sau cửa không nhìn thấy gì cả, chỉ có một màu đen sâu đến mức ánh sáng trong sảnh tiệc vừa chạm vào đã bị nuốt sạch.
Tôi đứng gần nhất nên cảm nhận rõ ràng nhất.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
PHÀM NHÂN TU TIÊN CHI TIÊN GIỚI THIÊN (PHÀM NHÂN TU TIÊN 2)
1.395 ch
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vạn Cổ Ma Tôn - Truyền Kỳ Ma Tôn - Lâm Tiêu (FULL)
1.406 ch
Cửu Mệnh Thiên Tử: Phong Thần Châu – Tần Ninh - Vô Thượng Thần Đế
4.993 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mục Thần - Mục Vỹ (FULL)
1.471 ch
Thứ phía sau cánh cửa không vội đi ra.
Nhưng chỉ một chút khí tức rò rỉ qua khe cửa cũng khiến chuông đồng trong tay tôi rung lên dữ dội.
Leng keng.
Leng keng.
Leng keng.
Tiếng chuông lần này không phải do tôi lắc.
Nó đang tự cảnh báo.
Bạch Nhan quỳ xuống trước cánh cửa. Thân thể nó đã bị phá nát hơn nửa, lớp hợp đồng da người trên người cháy đen, mặt không còn nguyên hình, nhưng giọng nói lại tràn đầy cuồng nhiệt.
“Cung nghênh đại nhân.”
Những khách khứa còn tỉnh táo trong sảnh tiệc đều bị cảnh tượng trước mắt dọa đến mức không dám thở mạnh. Có người muốn chạy, nhưng cửa phòng tiệc vẫn bị khóa. Có người lấy điện thoại ra gọi cảnh sát, nhưng màn hình chỉ hiện một màu đen. Cũng có người quỳ sụp xuống, không phải vì tôn kính, mà là vì hai chân đã mềm nhũn.
Anh cả đang đỡ Giang Tuyết Nghi. Khi cánh cửa mở ra, thân thể cô ta run lên rất mạnh. Lỗ đen nơi ngực cô ta chậm rãi lan rộng, từng sợi âm khí từ trong đó chảy về phía cánh cửa, giống như cô ta không chỉ là tế phẩm mà còn là ổ khóa đã bị mở.
Giang Tuyết Nghi yếu ớt mở mắt.
Cô ta nhìn cánh cửa kia, trong mắt cuối cùng cũng hiện lên nỗi sợ thật sự.
“Đó là gì…”
Không ai trả lời cô ta.
Bởi vì ngay cả tôi cũng không biết.
Tôi chỉ biết thứ đó rất nguy hiểm.
Ngọc bội trước ngực tôi nóng đến mức gần như bỏng da. Nhưng lần này, sư phụ không truyền âm nữa. Có lẽ cánh cửa đã cắt đứt toàn bộ liên hệ, hoặc có lẽ ông đang bị thứ gì đó phía sau giữ chân.
Bạch Nhan chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tiểu tổ tông, ngươi phá khế chủ vận thì sao? Ngươi cắt đường mượn vận thì sao? Cửa đã mở. Đại nhân đã nhìn thấy ngươi rồi.”
Tôi nhìn cánh cửa.
“Nhìn thấy thì nhìn thấy.”
Bạch Nhan khựng lại.
Tôi ôm chuông đồng, nghiêm túc nói: “Nhìn thấy cũng không được vào nhà người khác.”
Anh hai vốn đang run, nghe vậy suýt bật cười, nhưng rất nhanh lại bị khí lạnh quanh cánh cửa ép đến mặt trắng bệch.
Ba bước lên một bước, chắn trước mẹ. Anh ba đưa máy tính bảng cho trợ lý phía sau rồi rút từ túi áo ra ba thiết bị nhỏ bằng đồng, đặt thành hình tam giác quanh chúng tôi. Anh cả giao Giang Tuyết Nghi cho mẹ đỡ tạm, sau đó đứng bên trái tôi. Anh hai cầm cây chân nến lúc nãy, dù sắc mặt rất sợ nhưng vẫn đứng bên phải tôi.
Tôi nhìn mọi người.
Không ai lùi.
Đây là điểm người xấu luôn không hiểu.
Tôi không phải chỉ có một mình.
Bạch Nhan dường như cũng nhận ra điều đó. Nó cười khàn khàn, giọng nói đầy ác ý.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 5: Ảnh Đế Gặp Quỷ
17 ch
Tiếng Lòng Giữa Chúng Ta
12 ch
Thiên Kim Thật Là Kẻ Liều Mạng
12 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Ta Vốn Là Hoàng Hậu Tương Lai
14 ch
Bầu Trời Bé Nhỏ Và Người Cũ
12 ch
Ta Là Trường Ca - Áp Tinh Hà
6 ch
Trọng Sinh Về Thập Niên 80: Bác Sĩ Tô Oanh Tạc Khắp Nơi
80 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.