1.388 chữ · ~10 phút đọc
Edit: Trứng ốp la
“Cái gì? Ngươi còn có bản lĩnh này?” Lý thị trừng mắt, rõ ràng không tin lời Giang Ninh. Nói khoác cũng phải hợp lý một chút chứ, tưởng bà là kẻ ngốc sao?
Giang Ninh bất đắc dĩ nhún vai: “Nương không tin thì cứ hỏi Liễu Diệp với Nhị Đản. Mấy ngày nay bọn nhỏ đều ăn đồ Đại Đầu nấu, nó có bản lĩnh hay không, bọn nó là rõ nhất.
Với lại nương cũng đừng trách ta chưa biếu gì. Thật sự là Tiền thị kia nóng nảy quá, cứ gây chuyện ầm ĩ, ta mà đưa cho một lần là thế nào cũng chọc ra rắc rối. Nàng ta không thấy phiền, ta thì phiền chết mất!”
Nghe xong, cơn giận của Lý thị bỗng vơi đi một nửa. Bà thật sự đi tìm Liễu Diệp và Dương Nhị Đản để xác minh. Trẻ con có nói dối hay không, bà chỉ cần liếc mắt là biết. Thấy cả hai nói thật, Lý thị mới yên lòng, trên mặt lộ rõ nét vui mừng.
Giang Ninh liền nhắc: “Nương, chuyện này chỉ cần nương với a cha biết là được, đừng nói ra ngoài. Nhà ta còn trông cậy vào tiền Đại Đầu gửi về để xây nhà. Nếu để cả thôn biết, chút tiền ấy chưa chắc đã giữ được.”
Lý thị hừ nhẹ: “Ngươi tưởng ta giống ngươi, cái gì cũng đem khoe khắp nơi chắc? Về sau việc lớn thế này phải nói với chúng ta một tiếng, đừng để bọn ta nghe từ miệng người ngoài, sốt ruột muốn chết!”
Mắng Giang Ninh xong, Lý thị lập tức xuống ruộng giúp Liễu Diệp làm việc. Giang Ninh đưa bà cái nón rơm, rồi quay lại tiếp tục xử lý vôi.
Không có Đại Đầu – một lao động chính – việc đưa hàu về nhà trở nên khó khăn. Giang Ninh đành bỏ tiền thuê Dương Hán giúp. Vôi nung đến một lượng nhất định sẽ được trộn vào đất sét để đúc gạch mộc.
Dương Nhị Đản thử mấy lần, tìm được tỉ lệ tốt nhất, bắt đầu đập gạch. Sân rộng vốn trống trải nay đầy ắp gạch mộc. Mùa thu hoạch chưa tới mà gạch đã chất kín một gian lều tranh, đủ để dựng hai, ba gian nhà.
Lúc này ai cũng bận việc đồng áng, chẳng ai rảnh giúp. Nghĩ đi nghĩ lại, Giang Ninh nhớ tới một người – Dương Hiếu.
Nhà họ từng chịu ơn nàng, nên sẽ không tỏ ra khó chịu. Quan trọng hơn, Dương Dũng biết dựng nhà. Vì bị thương nên không thể làm việc nặng, mời hắn ta đến chỉ đạo và làm vài việc nhẹ, chắc chắn sẽ không bị từ chối.
Sáng hôm sau, Giang Ninh mang một rổ hàu phơi nắng sang nhà Dương Dũng.
Trương thị thấy nàng tới cửa thì hơi sững, nhưng lập tức niềm nở mời vào. Giang Ninh trao rổ cho Trương thị, cười nói: “Đây là hàu ta tự phơi, rất bổ, nấu cháo ăn cực kỳ dưỡng người. Nhà mẹ đẻ ta vẫn ăn như vậy.”
Trương thị chưa từng thấy hàu, nhưng ngửi thấy mùi tanh nhẹ và vị mặn mặn thì thấy vẫn chấp nhận được, vì phơi rồi nên mùi cũng nhạt đi. Nàng ta ngượng ngùng nhận lấy, vừa đẩy vừa từ chối.
Giang Ninh liền nói thẳng: “Thật ra hôm nay ta tới là muốn nhờ Dương Dũng huynh giúp một việc. Chắc ngươi cũng biết tình cảnh nhà ta. Giờ ta đã tích góp được ít gạch mộc để dựng nhà, nhưng đang mùa thu, ai cũng bận, không ai tới giúp. Ta nghĩ, Dũng huynh không xuống ruộng, có thể mời huynh ấy qua nhà ta dựng nhà được không?
Huynh ấy không cần làm việc nặng, chúng ta lo phần đó, chỉ cần trông coi và chỉ đạo. Mỗi ngày ta trả mười văn tiền công. Ngươi thấy thế nào?”
Trương thị hoảng đến mức đứng bật dậy: “Hỗ trợ thì lo một bữa cơm là được, lấy đâu ra tiền!”
✦ Truyện cùng thể loại
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)
2.305 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Giáo Chủ Ma Giáo - Lâm Diệp (FULL)
961 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Giang Ninh vội đáp: “Cơm thì chắc chắn nhà ta lo, nhưng tiền cũng phải trả. Sao có thể trắng trợn nhờ người làm mà không công được? Ngươi xem Dương Dũng huynh đệ có thể làm không? Nếu được thì ngày mai qua luôn. Không được thì ta còn phải tìm cha mẹ chồng để nghĩ cách.”
Thấy nàng sốt ruột, Trương thị chưa bàn với Dương Dũng đã gật đầu: “Được, ta bảo hắn mai sáng sớm qua.”
Giang Ninh mừng rỡ, rời nhà Trương thị, cả người nhẹ nhõm.
Trương thị vào nhà, kể lại cho Dương Dũng nghe. Dương Dũng cau mày: “Giờ ta làm được gì? Chỉ như phế nhân thôi, quản một bữa cơm thì được, chứ sao nhận tiền người ta?”
Ngày đó nếu không nhờ Giang Ninh kịp thời vay tiền chạy chữa, hậu quả thế nào không dám nghĩ. Ân tình này, hắn ta vẫn luôn ghi nhớ.
Trương thị gật đầu: “Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng nương Đại Đầu giờ càng ngày càng có chủ ý, làm việc đâu ra đấy. Không chừng chúng ta không nhận tiền nàng còn không chịu. Ngươi qua đó tận lực giúp, làm được bao nhiêu thì làm.”
Dương Dũng khẽ gật đầu.
Bên này, Giang Ninh về nhà cũ, kể chuyện dựng nhà cho Dương lão đầu và Lý thị. Lý thị dạo này thỉnh thoảng qua Thôn Đông, biết nàng đang tích gạch mộc nên cũng yên tâm. Bà lập tức nói: “Ngày mai chúng ta qua giúp. Việc nhiều thì bảo lão Tam sang phụ một tay.”
Tuy đang mùa vụ gấp, nhưng vẫn có thể bớt chút thời gian, chỉ là sẽ vất vả hơn.
Giang Ninh cười tươi: “Người càng nhiều càng tốt. Nếu nương tìm được ai giúp thì cứ gọi, làm nguyên ngày ta trả mười văn, nửa ngày năm văn, bao ăn.”
Lý thị cau mày: “Có tiền cũng không thể tiêu hoang! Nhà ai dựng nhà mà trả công nhiều thế?”
Giang Ninh đáp ngay: “Nhưng ta đã nói với Dương Dũng huynh như vậy rồi, chẳng lẽ trả người ngoài nhiều mà người nhà lại ít hơn?”
Lý thị nghẹn lời, chỉ hừ một tiếng rồi không nói nữa.
Khi Dương lão Tam về, Lý thị kể tình hình: “Từ mai, ngươi nửa ngày ra đồng, nửa ngày qua hỗ trợ. Đại tẩu ngươi bao ăn, lại trả năm văn, có thiệt gì đâu!”
Nghe có tiền, Dương lão Tam vui ra mặt. Chu thị thì biết chuyện, còn đích thân tới cảm ơn Dương lão đầu và Lý thị.
Sắp xếp xong xuôi, Lý thị ghé nhị phòng, tìm Dương lão nhị: “Đại tẩu ngươi bên kia đã tích đủ gạch mộc để dựng nhà, ngươi không sốt ruột sao? Tiền thị mỗi ngày đi lang thang, phải kiếm việc cho nó làm đi!”
Nghe đại phòng đã đủ gạch, Dương lão nhị vừa ghen vừa lo. Một mình lo liệu không xuể, nếu Tiền thị chịu làm việc thì đã đỡ. Nghĩ một lát, hắn ta nói: “Để Đại Nha với Nhị Nha sang giúp.”
Lý thị tức đến mức mắng cho một trận té tát.
Tiền thị biết chuyện thì hả hê, còn chạy đến khoe với Lý thị: “Nương, đừng lúc nào cũng đem con so với đại tẩu. Con đây là có nam nhân thương, không như đại tẩu mệnh khổ, sớm thành quả phụ. Đến lúc không chống đỡ nổi thì phải uống gió Tây Bắc thôi!”
Lý thị tức suýt cởi giày đánh nàng ta.
Vì chuẩn bị dựng nhà, Giang Ninh tạm thời gửi Đại Kiều sang nhà Dương Hán ở cùng Dương Tiểu Hoa. Mấy ngày nay, hai huynh đệ họ Mao bị thôn trưởng ép đến không còn dáng vẻ ngang ngược. Đại Kiều cũng dần bỏ hết sợ hãi, nghe nói sang ở nhà Dương Hán thì vui vẻ, còn cười hì hì bảo có thể cùng Dương Tam Thiết vào núi hái đồ.
Giang Ninh thu xếp xong cho Đại Kiều, liền tính toán chuẩn bị nhà cửa, rồi sẽ lên huyện hỏi thăm tình hình.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Phủ Nhiếp Chính Vương
15 ch
Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng
12 ch
Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh
76 ch
Mộng Độ Đêm Xuân
10 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.