1.552 chữ · ~11 phút đọc
Edit: Trứng ốp la
Giang Ninh giải thích: “Ta tính đưa Liễu Diệp sang chỗ Đại Đầu. Vợ chồng son thành thân tới giờ vẫn chẳng dễ dàng gì, trong nhà cũng vừa mới yên ổn, ta không muốn để chúng nó cứ phải sống cách trở. Ngày kia mang nàng qua đó tìm hắn.”
Chu thị tròn mắt nhìn Giang Ninh, hồi lâu mới thốt lên: “Đại tẩu! Giờ ngươi khác xưa đến mức ta suýt không nhận ra! Trước kia ngươi chưa bao giờ nói những lời thế này!”
Thật vậy, trước kia Giang Ninh là kiểu có thể không làm thì tuyệt đối chẳng nhúng tay. Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng sai bảo, năm đó Đại Đầu mới ba tuổi đã bị nàng bắt xuống ruộng nhổ hành.
Chu thị thấy bất nhẫn, nói vài câu đã bị Giang Ninh sầm mặt dằn cho một trận. Từ đó, Chu thị chỉ dám nhìn chứ không dám lên tiếng, nhưng những chuyện ấy nàng vẫn luôn ghi trong lòng.
Khóe miệng Giang Ninh khẽ giật, liền đổi đề tài: “Mùa thu trên núi nhiều thứ lắm. Ngươi định mang gì về?”
“Ta cũng chưa biết, cứ xem có thứ gì tốt thì hái. Không thì kiếm chút rau dại, quả dại cũng được. A cha ta bảo muốn dựng thêm hai gian nhà mới ở sau vườn, kiểu như nhà ngươi ấy. Nếu xây phòng ở thì chắc chắn phải tốn tiền, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.” Chu thị bất đắc dĩ đáp.
Giang Ninh gợi ý: “Ngươi có thể bảo a cha với Lão Tam đi làm thuê. Trong thôn ai muốn xây nhà chắc chắn sẽ có, chỉ cần hai người họ nói có thể dựng được như nhà ta, đảm bảo sẽ có người hứng thú. Còn giá cả thế nào thì tùy bản lĩnh mà tính.”
Quả thật, Chu thị nghe xong liền động lòng, nhưng vẫn lo lắng: “Cái cách đốt xác hàu là đại tẩu chỉ cho ta, nếu bọn họ mang ra dùng, không khéo lại chẳng ra gì!”
Giang Ninh lắc đầu: “Không sao. Chỉ cần các ngươi cùng ta xác định được nơi đốt là được, như vậy ta còn đỡ tốn chút công và tiền.”
“Cái này thì chắc chắn không vấn đề!” Chu thị thở phào, nụ cười cũng tươi hơn.
Hai người vào núi, quả nhiên tìm được không ít thứ hay. Đặc biệt là Giang Ninh, chỉ cần thấy loại quả dại nào chưa quen, nàng chạm tay vào là hệ thống lập tức báo thông tin, kèm cả cách chế biến nếu ăn được.
Thứ gì có thể hái, nàng đều không bỏ qua. Phần lớn đều là những loại Chu thị chưa từng thấy. Thấy vậy, Chu thị tò mò hỏi: “Tẩu lấy làm gì vậy?”
Giang Ninh đáp: “Ta tính mang về xem có thể làm thành mứt hay không.”
Chu thị nghe vậy liền thôi không hỏi nữa.
Trong lúc ấy, Giang Ninh còn phát hiện vài cây hồng dại. Quả hồng đã chín thì hoặc là bị sâu ăn, hoặc bị chim mổ; hồng chưa chín thì cứng như đá, chát nghẹn cổ họng, đến cả động vật cũng không dám cắn.
Chu thị đi một vòng, chỉ hái được mấy quả gần chín, còn lại đều bỏ qua.
Giang Ninh lặng lẽ ghi nhớ vị trí, tính chờ vài hôm nữa sẽ đưa bọn nhỏ lên núi hái hồng.
Hai người xuống núi, về đến nhà cũng vừa tầm buổi trưa. Liễu Diệp đã hâm cơm nóng trong nồi, đang chuẩn bị bưng ra cho Giang Ninh thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng khóc thê lương của Lý thị.
Mẹ chồng nàng dâu đều giật mình, vội chạy ra mở cửa.
Lý thị vừa hay đi tới, không nói không rằng đã bước vào sân, túm lấy tay Giang Ninh cầu khẩn: “Lão đại gia, trong nhà ngươi còn bao nhiêu tiền? Có thể cho ta mượn tạm một ít không?”
Giang Ninh ngạc nhiên: “Nương, xảy ra chuyện gì vậy?”
Vừa khóc, Lý thị vừa mắng: “Đều do Tiền thị cái đồ sao chổi! Nếu không phải nó, Phú Quý cũng đâu bị hoảng hồn đến nỗi này. Lão Tam từ trấn trên về nói, thằng bé sốt cao mãi không hạ. Tiền thị ra ngoài lại không mang tiền, lão Tam đem hết tiền mình có đưa cho nó.
✦ Truyện cùng thể loại
Kẻ Ngu Ngốc Tu Tiên
116 ch
Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)
2.305 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Kẻ Canh Giữ Bóng Tối - Hứa Thất An (Đại Phụng Đả Canh Nhân - Bản dịch chuẩn)
2.085 ch
Giáo Chủ Ma Giáo - Lâm Diệp (FULL)
961 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Ta bảo lão Nhị lấy tiền ra, thì tiền bán lương thực nó đã dùng xây nhà, phần còn lại cũng tiêu hết. Ta với a cha ngươi vẫn chưa bán thóc, giờ có bán cũng không kịp. Ngươi cho ta mượn tạm ít, sau này ta trả lại.”
Thấy Lý thị sốt ruột, Giang Ninh lập tức đưa ba trăm văn: “Nương cầm lấy đi, không đủ thì nói. Với lại, tiền này vốn dĩ phải để Tiền thị lo, chứ không phải để mẹ với a cha chạy vạy. Sau này ta sẽ đích thân tìm nàng ta tính sổ.”
Lý thị biết Giang Ninh và Tiền thị vốn chẳng ưa gì nhau nên không nói thêm, cầm tiền rồi vội vã chạy đi.
Liễu Diệp lo lắng: “Nương, hay là ta với ngài chờ ít hôm rồi hãy đi?”
Giang Ninh lắc đầu: “Không cần. Chúng ta đã sớm đoạn thân với Nhị phòng, giờ giúp đến thế này coi như tận tình tận nghĩa rồi, chuyện khác không liên quan.”
Liễu Diệp nghĩ cũng phải, liền không nói nữa.
Bên nhà cũ.
Lý thị đem ba trăm văn về, giục Dương Lão Tam mau đưa lên trấn.
Dương Lão Tam vừa về đến nơi còn chưa kịp nghỉ đã lại tất tả chạy đi. Khi tới Hồng An Đường, hắn ta chỉ thấy Dương Đại Nha và Dương lão đầu trông chừng Phú Quý, còn Tiền thị thì bặt tăm.
“Nhị tẩu đâu?”
Dương lão đầu cau mày, bực bội: “Nói là về nhà mẹ đẻ vay tiền. Nhà mẹ đẻ nó còn gần hơn cả từ đây về thôn, ngươi đã quay lại mà nó vẫn chẳng thấy bóng dáng. Không biết lại bày trò gì nữa!”
Ông vốn đã chán Tiền thị đến tận đỉnh đầu.
Dương Lão Tam không tiện nói gì, chỉ mau chóng đưa tiền cho đại phu, thuận tiện hỏi: “Đại phu, tình hình cháu ta thế nào?”
Đại phu lắc đầu: “Khó nói lắm! Đợi thằng bé tỉnh mới rõ. Nói thật, các người làm trưởng bối cũng… Hài tử sốt đến thế này mới đưa đi khám, ai mà không lắc đầu cơ chứ!”
Ông định nói thêm nhưng vì cha mẹ đứa bé đều không ở đó nên thôi.
Ba người thay nhau trông Phú Quý đến tận chiều, thằng bé mới hạ sốt.
Dương lão đầu lúc này mới sực nhớ, hỏi Dương Đại Nha: “Nương ngươi vẫn chưa về à?”
Dương Đại Nha gật đầu.
Cả ba mới nhận ra có điều bất thường. Dương lão đầu lập tức bảo Lão Tam sang nhà mẹ đẻ Tiền thị tìm.
Nhà mẹ đẻ Tiền thị ở Tiền Gia Trang, ngoại ô thị trấn, đi chừng nửa canh giờ. Khi tới nơi, hỏi ra mới biết Tiền thị vốn chẳng hề quay về.
Tiền mẫu – Trần thị – lập tức sầm mặt: “Chúng tôi gả con gái tử tế cho Dương gia, giờ nó mất tích, các người cũng phải cho nhà tôi một lời giải thích!”
Dương Lão Tam bí miệng, không giỏi cãi, chỉ nóng ruột dậm chân: “Các người tự đi hỏi cho rõ, ta phải quay lại đây!”
Hắn ta vừa đi, Trần thị lập tức sai Tiền lão nhân cùng hai con trai đuổi theo.
Tiền gia kéo nhau tới y quán, thấy Phú Quý bệnh nặng, lại nghe từ miệng Dương lão đầu toàn bộ chuyện Tiền thị đã làm, ai nấy trừng mắt như muốn nổ tung.
Tiền lão nhân phản xạ phủ nhận: “Không thể nào! Con gái ta tuyệt đối không làm chuyện như vậy! Đây là vu khống!”
Dương lão đầu cười lạnh: “Vu khống hay không, các người gặp nó thì tự hỏi! Từ khi chồng bị thương đến con ốm, nó chẳng làm được việc gì ra hồn. Nói về nhà mẹ đẻ vay tiền, vậy mà Lão Tam nhà ta còn từ trong thôn vay tiền về trước, nó vẫn biệt tăm. Ta muốn hỏi, Tiền gia dạy con thế nào? Ở y quán đông người thế này, thật hay giả cứ hỏi là rõ!”
Đại phu cũng xác nhận lời Dương lão đầu.
Tiền gia mất mặt, vẫn gân cổ cãi: “Muội muội ta gả sang Dương gia bao nhiêu năm nay chưa từng như thế! Chắc chắn vấn đề là ở Dương gia!”
“Ha! Còn muốn đổ ngược!”
Dương lão đầu nổi giận, quay sang gọi to với mọi người xung quanh: “Mọi người tới phân xử đi! Tiền gia dạy con gái không nên thân, gây họa cho Dương gia chúng tôi, giờ còn bảo lỗi tại chúng tôi! Người ta nói ba tuổi nhìn ra tính nết, Dương gia chúng tôi đâu có bản lĩnh gì mà khiến Tiền thị đổi tính được!”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 70: Ác Nữ Ngược Tra Làm Giàu
200 ch
Thập Niên 70: Cuộc Sống Hằng Ngày Của Thanh Niên Trí Thức Bị Mang Ra So Sánh
290 ch
Tôi Trói Định Hệ Thống Chống Gian Lận
5 ch
Cả Trường Mắng Tôi Đào Mỏ, Kết Quả Bị Vả Mặt
5 ch
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.