2.385 chữ · ~16 phút đọc
6
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, chúng tôi quay về trường lấy đồ.
Chủ nhiệm kéo tay những học sinh ưu tú mà thầy luôn đặt nhiều kỳ vọng, nước mắt lưng tròng:
“Các em à, đây là một kỳ thi không cần đối đáp án.”
“Trên con đường đời sau này, nhất định phải cố gắng nhé!”
Thầy nói vô cùng chân thành, xúc động đến mức nghẹn ngào.
Đáng tiếc, sắc mặt của đám “học sinh ưu tú” lại mỗi người một vẻ.
Hoàn toàn không có chút hưng phấn nào của những người sắp trở thành thủ khoa.
Hệ thống của bọn họ lúc này ngoan như gà mắc tóc, đến thở mạnh cũng không dám.
Trong khi đó, những học sinh “bình thường” bên dưới chỉ nhìn nhau, lặng lẽ xem màn diễn khoa trương của chủ nhiệm.
Lấy đồ xong, mọi người giải tán tại chỗ.
Trịnh Tiểu Tiểu kéo tay tôi.
Mặt cô ấy đỏ bừng, giọng nói nhỏ như muỗi kêu:
“Nhiễm Nhiễm, cậu nói xem... tớ có nên đi tỏ tình với người mình thích không?”
Trịnh Tiểu Tiểu thầm thích một người trong lớp.
Tôi luôn biết điều đó.
Chỉ là chưa từng biết người ấy là ai.
Kiếp trước, vì thi đại học thất bại, cô ấy còn chưa kịp tỏ tình đã bị cha mẹ ép gả chồng.
Còn bây giờ...
Chúng tôi đều có cơ hội bắt đầu lại.
Nghe vậy, tôi dịu giọng khích lệ:
“Nếu thích thì cứ thử đi.”
“Biết đâu đây là lần cuối cùng gặp nhau.”
“Đừng để tuổi trẻ của mình phải tiếc nuối.”
Trịnh Tiểu Tiểu xoắn góc váy, vừa bất an vừa rụt rè.
“Nhưng mà Nhiễm Nhiễm...”
“Có phải tớ đen quá không?”
“Chắc chiếc váy này không hợp với tớ đâu.”
Tôi giơ tay vỗ nhẹ lên đầu cô ấy một cái.
“Nghĩ linh tinh gì thế?”
“Là quần áo tôn người chứ đâu phải người tôn quần áo.”
“Mặc thứ mình thích là được rồi.”
Trịnh Tiểu Tiểu ngẩn người gật đầu.
Sau đó giơ nắm tay nhỏ lên đầy quyết tâm.
“Nhiễm Nhiễm, cậu nói đúng!”
“Tớ muốn tranh thủ cơ hội này vì chính mình!”
Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt đầy an ủi.
Sau khi hẹn địa điểm gặp lại, tôi đứng nhìn cô ấy chạy về phía người trong lòng của thiếu nữ.
Rồi...
Tôi nhíu chặt mày.
Ai có thể nói cho tôi biết...
Vì sao người Trịnh Tiểu Tiểu thích lại là Thẩm Tư?
Tên gian lận sở hữu Hệ Thống Pinduoduo, chuyên đi ăn cắp điểm của người khác ấy?!
Tôi tức đến mức muốn hộc máu.
Vô cùng hối hận vì lúc nãy chỉ lo khuyến khích cô ấy dũng cảm theo đuổi tình yêu, quên mất hỏi xem người kia là ai.
Trịnh Tiểu Tiểu ơi là Trịnh Tiểu Tiểu!
Cậu hồ đồ quá rồi!
Tôi vừa đau lòng vừa cắm đầu chạy như bay về phía đó.
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất…
Không thể để Trịnh Tiểu Tiểu bị Thẩm Tư bắt nạt!
Khi tôi chạy tới nơi.
Xung quanh Thẩm Tư và Trịnh Tiểu Tiểu đã có không ít người đứng xem.
Tiểu Tiểu đứng trước mặt Thẩm Tư.
Hai tay căng thẳng nắm lấy mép váy.
Thẩm Tư đảo mắt đánh giá từ chiếc váy trắng của cô ấy, những ngón tay đang co quắp vì lo lắng, cho đến đôi mắt dè dặt nhưng đầy mong đợi kia.
Đột nhiên hắn bật cười.
“Cậu... tên là Trịnh Tiểu Tiểu đúng không?”
“Thích tôi à?”
Giọng điệu vừa khinh bạc vừa đầy ác ý.
Nhưng Tiểu Tiểu đang quá căng thẳng nên không nhận ra.
Cô ấy chậm rãi gật đầu.
Mặt đỏ như gấc.
Một câu cũng không nói nên lời.
Người bên cạnh lập tức xì xào bàn tán.
“Cô ta như thế mà cũng dám đến tỏ tình với Thẩm Tư à?”
“Là mọt sách lớp Một chỉ biết học hành đó hả? Không ngờ kiểu người này cũng biết rung động đấy, ha ha ha!”
“Bị loại nhà quê này thích, chắc Thẩm Tư thấy mất mặt lắm.”
Thẩm Tư cười khẽ.
Hắn hơi cúi người xuống, ghé sát Trịnh Tiểu Tiểu.
Nếu hỏi Thẩm Tư khác gì những người có hệ thống gian lận khác...
Thì trước khi trở thành học bá giả nhờ hệ thống, hắn vốn đã là đại ca trường học kiêm nam thần nổi tiếng của trường.
Đám đông xung quanh lập tức hít vào một hơi.
Ngay giây tiếp theo.
Đôi môi mỏng của hắn khẽ mở.
“Thích tôi?”
“Cậu cũng xứng à?”
Trịnh Tiểu Tiểu lập tức cứng đờ.
Ngơ ngác nhìn thiếu niên ác liệt trước mặt.
Tiếng lòng của Thẩm Tư vang lên bên tai tôi.
[Thi không tốt vốn đã bực rồi.]
[Lại còn bị loại người thế này tỏ tình, càng bực hơn.]
[Vừa đen vừa gầy vừa thấp.]
[Ai cho cô ta dũng khí thế?]
[Chậc.]
Tôi lập tức lao tới đứng chắn giữa hai người.
Trừng mắt nhìn hắn.
Thẩm Tư nhướng mày.
[Lại thêm một đứa không biết lượng sức.]
Tôi cười lạnh:
“Không thích thì không thích.”
“Từ chối thẳng là được rồi.”
“Xúc phạm người khác để làm gì?”
Thẩm Tư khoanh tay trước ngực.
“Tôi xúc phạm cô ta chỗ nào?”
“Chẳng lẽ những gì tôi nói không phải sự thật sao?”
Đám fan nữ của hắn lập tức phụ họa.
“Đúng vậy! Thẩm Tư đẹp trai, học giỏi như thế.”
“Loại người chỉ biết cắm đầu học như Trịnh Tiểu Tiểu lấy tư cách gì mà mơ tưởng?”
“Nếu là tôi thì đã tìm cái lỗ nào đó chui xuống đất từ lâu rồi.”
“Con người phải biết tự lượng sức mình chứ.”
Tôi nhìn những người xung quanh.
Chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Chẳng lẽ có ngoại hình đẹp và học giỏi thì có thể vô học sao?
Rốt cuộc thế giới này bị làm sao vậy?
Tôi nghiến răng.
Tự nhủ rằng sau khi có điểm thi, mọi người sẽ biết hình tượng học bá mà Thẩm Tư và đám người kia dựng lên chỉ là giả dối.
Không cần nóng vội.
Phải bình tĩnh.
Bọn họ nhất định sẽ nhận báo ứng xứng đáng.
Đúng lúc ấy, Hệ Thống Chống Gian Lận đột nhiên lên tiếng:
[Ký chủ đừng sốt ruột.]
[Báo ứng sẽ đến sau năm phút nữa thôi~]
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Tôi nhìn thẳng vào Thẩm Tư.
“Hay là cá cược đi.”
Thẩm Tư hờ hững hỏi:
“Cược cái gì?”
“Tôi cược trong vòng năm phút nữa cậu nhất định sẽ gặp xui xẻo.”
“Người thua phải xin lỗi người thắng, thế nào?”
Hắn bật cười khinh thường.
“Được thôi.”
“Nhưng tôi muốn thêm một điều kiện.”
“Người thua phải quỳ xuống gọi đối phương là bố.”
Tôi đồng ý ngay:
“Được.”
Với một hệ thống đáng tin cậy như thế này.
Tôi hoàn toàn có đủ tự tin.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Nói xong, tôi kéo Trịnh Tiểu Tiểu đứng sang một bên.
Lặng lẽ nhìn Thẩm Tư một lần nữa bị đám fan nữ vây quanh.
Trịnh Tiểu Tiểu lo lắng kéo góc áo tôi.
“Nhiễm Nhiễm...”
“Cậu không nên cược với cậu ta như vậy đâu.”
Tôi vỗ nhẹ lên vai cô ấy để trấn an.
“Tớ có lòng tin mà.”
“Ngược lại là cậu đấy.”
“Vậy mà lại thầm thích Thẩm Tư sao?”
Tôi thật sự không hiểu nổi.
Trong ký ức của tôi, hai người họ chưa từng có bất kỳ giao điểm nào.
Kiếp trước cũng chẳng hề có dấu hiệu gì.
Rốt cuộc là vì sao?
Trong lòng tôi đầy nghi vấn.
Nhưng chỉ có thể tạm thời đè nén xuống.
Bởi vì...
Vận xui của Thẩm Tư sắp tới rồi.
7
Đúng lúc ấy, chủ nhiệm dẫn theo mấy cảnh sát đi vào sân trường.
Trên mặt thầy treo nụ cười lấy lòng:
“Đồng chí cảnh sát, đây chính là Thẩm Tư của lớp chúng tôi.”
Viên cảnh sát dẫn đầu bước tới trước mặt Thẩm Tư, gật đầu chào:
“Chào em, bạn học Thẩm Tư. Mời em theo chúng tôi một chuyến.”
Không khí lập tức im bặt.
Sự hoảng loạn trên mặt Thẩm Tư hiện rõ bằng mắt thường.
Hắn cố nặn ra một nụ cười:
“Chú cảnh sát, có chuyện gì vậy ạ?”
Viên cảnh sát liếc nhìn hắn.
“Có vài việc cần em phối hợp điều tra.”
“Bạn học Thẩm Tư hiện giờ có thời gian chứ?”
Thẩm Tư cười mà như không cười:
“Nếu tôi không muốn đi thì sao?”
“Tôi khuyên em tốt nhất nên đi một chuyến.”
Cuộc đối thoại của hai người không khác nào đánh đố.
Người xung quanh nghe mà không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Chủ nhiệm nhận ra có điều gì đó không ổn, lập tức cười làm lành:
“Đồng chí cảnh sát, có phải có hiểu lầm gì rồi không?”
“Bạn học Thẩm Tư là học sinh xuất sắc của lớp chúng tôi, vừa có thành tích tốt vừa có đạo đức tốt, lại còn hay giúp đỡ bạn bè, chắc chắn không thể làm chuyện xấu được.”
Đám fan nữ bên cạnh cũng hùa theo.
“Đúng đó đúng đó, chú cảnh sát, chắc chắn là hiểu lầm thôi.”
“Thẩm Tư là người tốt mà!”
Lúc này tôi nghe thấy tiếng hệ thống của Thẩm Tư.
[Ký chủ, trong khoảng thời gian chúng ta mất liên lạc, ngài đã làm gì vậy?]
[Có gì đâu, chỉ là lúc thi truyền đáp án cho bạn học một chút thôi.]
Hệ thống của hắn...
Im lặng.
Còn đồng tử của tôi thì rung chuyển dữ dội.
Đúng là mở rộng tầm mắt.
Tôi vốn nghĩ Thẩm Tư chỉ là loại người vô học, đạo đức kém.
Nào ngờ hắn còn không có não.
Gian lận trong phòng thi đại học?
Đây là chuyện mà người bình thường có thể làm được sao?
Giữa sự im lặng của hệ thống, Thẩm Tư nổi giận.
[Mày nói gì đi chứ!]
[Nếu không phải mày đột nhiên rớt xích thì tao có phải truyền giấy cho người khác không?!]
[Mày hại tao thành thế này, giờ lại câm như hến à?]
[Chưa từng thấy hệ thống nào vô dụng như mày!]
Cảnh sát muốn đưa Thẩm Tư đi.
Thẩm Tư không chịu.
Chủ nhiệm và đám fan nữ của hắn lại càng không muốn thả người.
Nhất quyết đòi cảnh sát phải cho một lời giải thích.
Sắc mặt viên cảnh sát dẫn đầu đen như đáy nồi.
Ông hoàn toàn không hiểu nổi.
Tại sao chỉ đưa đi một học sinh nghi ngờ gian lận thi đại học mà lại khó khăn đến thế.
Nhưng vì quy định nghề nghiệp, ông không thể nói thẳng.
“Các người bảo vệ cậu ta như vậy, có biết cậu ta đã làm gì không?”
Ngược lại, viên cảnh sát trẻ đứng bên cạnh bị đám fan nữ kéo tới kéo lui đến phát bực.
Cuối cùng không nhịn được mà buột miệng:
“Này, tôi nói chứ...”
“Loại rác rưởi dựa vào truyền giấy đối đáp án trong kỳ thi đại học như thế này mà cũng được gọi là học sinh ưu tú, thích giúp đỡ người khác à?”
Viên cảnh sát lớn tuổi muốn ngăn cản đã không kịp.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn đồng nghiệp trẻ nói nốt phần còn lại.
“Các người đang đùa tôi đấy à?”
Vừa dứt lời.
Toàn trường rơi vào im lặng.
Một lúc rất lâu sau.
Chủ nhiệm mới tìm lại được giọng nói của mình.
Ông run rẩy hỏi:
“Đồng chí cảnh sát...”
“Vừa rồi đồng chí nói cái gì cơ?”
“Thẩm Tư...”
“Thẩm Tư gian lận trong kỳ thi đại học sao?!”
Câu cuối cùng gần như hét lên.
Giọng cao đến mức sắp vỡ cả tiếng.
Thấy chuyện đã đến nước này, viên cảnh sát lớn tuổi cũng không giấu nữa.
Ông gật đầu:
“Hiện tại vụ việc vẫn đang trong quá trình điều tra.”
“Chúng tôi chỉ có thể nói rằng bạn học Thẩm Tư bị nghi ngờ sử dụng phương thức trái phép để gian lận trong kỳ thi đại học.”
“Vì vậy cần đưa em ấy về để thẩm vấn.”
Sắc mặt chủ nhiệm lập tức trắng bệch.
“Đồng chí cảnh sát...”
“Có lẽ... có lẽ thật sự có hiểu lầm gì đó chăng?”
“Thẩm Tư em ấy... không nên như vậy mới đúng.”
Đám fan nữ bên cạnh cũng đưa mắt nhìn nhau.
Ai nấy đều hoang mang.
Còn nhân vật chính đang đứng giữa tâm bão…
Thẩm Tư.
Từ đầu đến cuối không nói một lời.
Bạn tưởng hắn im lặng vì xấu hổ sao?
Không.
Hắn đang cãi nhau với hệ thống trong đầu.
Nói là cãi nhau cho sang.
Thực chất chỉ là Thẩm Tư đơn phương chửi bới hệ thống.
Nội dung đại khái gồm:
[Tất cả là lỗi của mày!]
[Mau nghĩ cách giải quyết cho tao đi, như thế tao còn có thể tha thứ cho mày!]
Vân vân và mây mây.
Nghe mà tôi chỉ muốn cười.
Đúng là bài bản PUA của một tên tra nam chính hiệu.
Chủ nhiệm vẫn đang cố gắng thương lượng với cảnh sát.
Mà viên cảnh sát lớn tuổi, vì nhiệm vụ đơn giản này bị trì hoãn gần nửa tiếng đồng hồ, giọng điệu ngày càng mất kiên nhẫn.
“Thầy giáo này.”
“Nếu bạn học Thẩm Tư thật sự vô tội như lời các người nói.”
“Chúng tôi sẽ không tìm tới em ấy.”
Ông dừng một chút rồi hỏi tiếp:
“Hay là... thầy không tin chúng tôi?”
Mồ hôi trên trán chủ nhiệm chảy xuống từng giọt lớn.
“Đâu có, đâu có...”
Cuối cùng.
Mọi người vẫn đành ngoan ngoãn tránh đường.
Sau khi cảnh sát dẫn Thẩm Tư đi.
Chủ nhiệm như bị rút mất linh hồn.
Tôi cố ý tiến lại gần, lắng nghe tiếng lòng của thầy.
Rồi nghe thấy vài câu đầy tuyệt vọng:
[Tiền thưởng của mình…]
[Đánh giá thi đua của mình…]
[Tiền hiệu suất của mình…]
[Tiêu hết rồi…]
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 70: Ác Nữ Ngược Tra Làm Giàu
200 ch
Thập Niên 70: Cuộc Sống Hằng Ngày Của Thanh Niên Trí Thức Bị Mang Ra So Sánh
290 ch
Cả Trường Mắng Tôi Đào Mỏ, Kết Quả Bị Vả Mặt
5 ch
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
206 ch
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
4 ch
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
4 ch
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
115 ch
Nữ Chiến Thần Xuyên Không - Trần Mục Mục
173 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.