1.219 chữ · ~9 phút đọc
Sau khi kết thúc nụ hôn nồng cháy, Lưu Y Tuyết cùng Khải Minh Kiệt nắm tay nhau đi đến chỗ Vương Mặc Thoại.
"Tiểu Tuyết." Anh mỉm cười.
Lưu Y Tuyết ôm chầm lấy anh, "Tiểu Thoại. Lâu rồi không gặp."
Khải Minh Kiệt đứng đằng sau kìm nén sát khí. Bình tĩnh. Bạn bè lâu ngay gặp mặt, chỉ ôm nhau một cái thôi. Chỉ là ôm một cái nhẹ thôi. Không được giết người.
"Em ổn chứ?"
"Còn sống." Nụ cười nhăn nhăn nhở nhở hiện lên trên khuôn mặt nhỏ bé.
Vương Mặc Thoại thở phào, kéo tay Lưu Y Tuyết về phía xe mình.
"Tôi đưa em đến bệnh viện kiểm tra."
Đi chưa quá hai bước, hai con người đều khựng lại, không đi được nữa. Bàn tay còn lại của Lưu Y Tuyết bị giữ chặt, không thể nhúc nhích.
"Cô ấy đi với tôi."
Khải Minh Kiệt vứt luôn tư tưởng kìm nén sát khí. Giữ vợ là quan trọng nhất. Dù có là bạn thân lâu năm cũng không thể lơ là.
Vương Mặc Thoại cười trừ. "Cô ấy vừa tỉnh, tôi muốn nói chuyện với cô ấy một lát không được sao?"
"Cô ấy mới tỉnh, tôi cũng có chuyện muốn nói với cô ấy." Khải Minh Kiệt cũng không chịu thua. Giữ vợ mà chịu thua là nhà mất nóc à.
Lưu Y Tuyết ở giữa bị kéo đến đau cả người. Cảm giác như thân thể sắp bị xé làm hai, tan nát không còn một hình dáng.
Trước sự cãi nhau kịch liệt nhưng vẫn giữ vẻ mặt 'ôn hòa mà đầy sát khí' của hai người đàn ông, Lưu Y Tuyết giật mạnh tay.
"Lần đi em sẽ đi xe Tiểu Kiệt. Lần về sẽ đi xe Tiểu Thoại."
"Không. Lần về phải đi với tôi." Khải Minh Kiệt ngay lập tức phản đối.
Vương Mặc Thoại cũng không kém cạnh, "Vậy bây giờ em đi với tôi."
Trên chiếc Mecerdes màu trắng, Vương Mặc Thoại vừa lái xe vừa hớn hở trò chuyện với Lưu Y Tuyết.
"Tiểu Tuyết, sáu tháng qua em ngủ đông, bỏ mặc bạn bè, nhất định phải bù anh một bữa ăn."
Lưu Y Tuyết thở dài. "Được rồi, bù thì bù. Chưa từng thấy kì nghỉ đông nào lại mệt mỏi đến thế này. Nhức hết cả người."
Vương Mặc Thoại vẫn tươi cười, vẫn là vẻ mặt dịu dàng ấy. "Sao vừa tỉnh lại đã chạy đến đây? Có biết bọn anh lo thế nào không."
Lưu Y Tuyết cười trừ. Cô chống cắm nhìn vào gương chiếu hậu, bóng hình chiếc xe quen thuộc lái ngay đằng sau. Bất giác cô mỉm cười, rồi quay sang nói một câu với Vương Mặc Thoại, khiến anh ta há hốc miệng.
Suốt quãng đường từ ngoại thành vào lại thành phố, mặt ai đó lái chiếc xe Mecerdes còn đen hơn màu sắc của chiếc xe.
Phòng bệnh của Lưu Y Tuyết vẫn được giữ nguyên, y như lúc cô rời khỏi đó. Khải Minh Kiệt đứng ngoài cửa chờ Vương Mặc Thoại kiểm tra qua các vết thương cho Lưu Y Tuyết. Khoảng ba mươi phút sau, Vương Mặc Thoại đọc kết quả cho Khải Minh Kiệt.
"Hoàn toàn ổn."
Khải Minh Kiệt nhíu mày. "Vậy thôi?"
"Ừ. Muốn xuất viện cũng ok. Có điều vẫn phải theo dõi một, hai tuần."
"Được."
Dứt lời, Khải Minh Kiệt vào trong phòng bệnh. Mùi thuốc khử trùng thoang thoảng, Lưu Y Tuyết đang mỉm cười ngồi trên giường. Hắn đi đến, ôm vai cô.
"Em thấy thân thể thế nào?"
✦ Truyện cùng thể loại

Ta Làm Hắc Nguyệt Quang Của Hôn Quân Này Chắc Rồi
117 ch
Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi
328 ch
Cậu Của Quá Khứ
56 ch
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
41 ch
Tôi Mới Không Phải Tra A
142 ch
Mỗi Ngày Đều Giúp Vợ Trước Thoát Đơn
150 ch
[12 Chòm Sao] Nhục Dục
104 ch
Viết Xuống Chút Hồi Ức - Cảnh Minh
141 ch
Lưu Y Tuyết nhắm mắt một lát, rồi trả lời: "Ổn cả."
"Có muốn xuất viện không?"
"Xuất chứ. Em không thích nằm viện."
"Đổi cách xưng hô rồi hả?" Hắn cười cười.
"Ừm, bây giờ ngươi là phu quân được ta công nhận, phải đổi cách xưng hô mới phù hợp." Lưu Y Tuyết ôm tấm lưng rộng lớn, đầu rúc vào cổ hắn, ngửi mùi hương của riêng hắn.
"Được, nghe phu nhân."
Trên đường về nhà, đôi vợ chồng trẻ nắm tay nhau mọi lúc. Họ đang cảm thấy rất hạnh phúc, từ ngày hôm nay, cuộc đời họ sẽ sang một trang mới. Hai người từng sống một khoảng thời gian cô độc, gặp được nhau rồi nảy sinh tình cảm. Tuy kết hôn là không tự nguyện, nhưng ly hôn cũng sẽ noi gương kết hôn.
Chợt nhớ ra một chuyện, Lưu Y Tuyết quay sang hỏi Khải Minh Kiệt. "Tiểu Kiệt, chúng ta sống với nhau bao nhiêu tháng rồi?"
Khải Minh Kiệt nhẩm tính, "Hơn chín tháng."
Lưu Y Tuyết nhíu mày. "Bản hợp đồng đó... Hạn là một năm đúng không?"
Khải Minh Kiệt động não, cố nhớ bản hợp đồng cô đang nói đến là bản nào. Rồi hắn bỗng sực tỉnh, bình tĩnh đáp. "Anh xé rồi."
Lưu Y Tuyết siết tay Khải Minh Kiệt. "Anh xé rồi?"
"Ừ, sau khi biết bản thân có tình cảm với em, anh xé từ thủa nào rồi."
Khoảng tám tháng trước.
Tại phòng ngủ của Khải Minh Kiệt.
"Cậu có thể đừng lượn lờ nữa không?"
Vương Mặc Thoại nằm trên giường chán nản lên tiếng, bộ dạng anh rất mệt mỏi, nhưng khi bị hắn lườm liền ngồi thẳng dậy, ngừng kêu ca.
"Phòng của tôi, cậu không có quyền."
Vương Mặc Thoại thở dài. "Vâng, tôi biết rồi. Nhưng mà rốt cuộc cậu tìm cái quái gì vậy? Chẳng phải cậu luôn sắp xếp mọi thứ gọn gàng sao?"
"Lúc đấy nhất thời hồ đồ, ném đi đâu không nhớ."
"Thế thì chịu rồi. Mà cậu tìm cái gì?"
"Một tờ giấy."
Vương Mặc Thoại ngơ ra một lát. "Cái gì cơ? Hình như tôi gặp vấn đề về thính giác."
Khải Minh Kiệt lại gần, giọng nói của hắn vang lớn. "Một, tờ, giấy!"
Vương Mặc Thoại đơ đơ, tát bản thân một cái.
"Đau quá. Vậy là mình không mơ. Khải đại tổng tài lại đi tìm kiếm một tờ giấy lộn? Không đùa mình chứ?" Anh nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang run rẩy.
"Đó không phải một tờ giấy lộn." Hắn lục tung ngăn tủ đang ngay ngắn thành một bãi rác. "Tờ giấy đó quyết định hạnh phúc sau này của tôi và Lưu Y Tuyết."
"Có thể nói tôi trên tờ giấy đó viết gì không?"
"Viết chữ."
"Chữ gì?"
"Chữ người."
"Đề nghị trả lời một cách thành thật, ngắn gọn và đúng vấn đề."
"Tôi đang trả lời một cách thành thật, ngắn gọn và đúng vấn đề."
"Chúa tôi, cậu..."
"Thấy rồi." Khải Minh Kiệt cầm một tập file trên tay, mở ra đúng là tờ giấy hắn cần tìm. Hắn cầm lấy tờ giấy, xé nát ra thành từng mành.
Vương Mặc Thoại há hốc miệng. Run rẩy lên tiếng. "Cậu... Cậu... Cậu..."
"Tôi làm sao?"
"Cậu mất cả giờ đồng hồ tìm tờ giấy đó, và rồi khi tìm được cậu xé nó thành hạt bụi? Từ bao giờ mà cậu làm những chuyện vô vị như vậy? Rốt cuộc tờ giấy đó viết gì?"
Khải Minh Kiệt ngẩng đầu lên, bảo.
"Đơn ly hôn."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.