1.316 chữ · ~9 phút đọc
Trước đây Thẩm Chi Khanh chưa bao giờ nhìn thẳng vào ta, đương nhiên hắn không biết ta đã hy sinh cho hắn nhiều đến thế nào.
Khi hắn bệnh đến mức gần chếc, chính ta ở trong căn phòng này, thay hắn nếm thử từng loại thuốc.
Mỗi bát thuốc uống xuống, ta phải đợi nửa canh giờ, quan sát mạch tượng hắn có ổn định không, hơi thở có thông suốt không, có bị sốt không.
Có những khi dược tính quá mạnh, chính ta còn nôn mật xanh mật vàng, vậy mà vẫn phải lau miệng sạch sẽ, giả vờ như không có chuyện gì để hầu hạ hắn.
Hắn chọn cách làm ngơ, bám lấy cành cao rồi lập tức đuổi ta ra khỏi phủ, giờ bệnh nguy kịch lại nghi ngờ ta có yêu thuật.
Ta vừa định rời đi, ai ngờ hắn lại gọi với lại: "Tống Tiểu Sương."
Ánh mắt Thẩm Chi Khanh sâu thẳm: "Trận mã cầu lần này, nếu cơ thể ta thật sự hồi phục, sau này khi cưới Tần Diệp, ta sẽ nạp ngươi làm th.i.ế.p."
"Hả?"
09.
Thần thái của Thẩm Chi Khanh cứ như thể đang ban cho ta một đặc ân to lớn.
"Dù sao ngươi cũng là đồng dưỡng tức của ta, ta biết ngươi tình sâu nghĩa nặng với ta. Tuy ngươi thô bỉ, nhưng biết chút yêu thuật, cũng nên giữ lại bên mình. Khụ, khụ..."
Hắn lảm nhảm một hồi, lại ho vài tiếng, rồi sầm mặt xuống.
"Sao mãi mà ta chưa thấy khỏi, ngươi đừng có giở trò, ta ghét nhất là hạng đàn bà vì muốn giữ chân đàn ông mà dùng thủ đoạn."
Xem ra não bộ của hắn sáng nay đã trao đổi vị trí với lũ lợn rồi.
Ta cười mà như không: "Yêu thuật của ta không tinh thông lắm, thiếu gia hãy kiên nhẫn đợi thêm chút đi!"
Nói đoạn, mặc kệ hắn ở phía sau ho đến long trời lở đất, ta rảo bước rời đi.
Ra khỏi cửa, ta khoác lên mình vẻ mặt âm hiểm, hướng về phía dược phòng.
Nha hoàn sắc thuốc thấy ta trở lại, lập tức đặt chiếc quạt tròn trong tay xuống.
"Sương nương, người về thật tốt quá, thuốc của thiếu gia trước giờ đều là người sắc, ta bị mùi thuốc ám vào người sắp chịu không nổi rồi."
Nàng ta than vãn, ta mỉm cười bảo nàng đi thay y phục nghỉ ngơi một lát.
Ai mà đề phòng ta chứ, dẫu sao ta cũng đã sắc thuốc cho Thẩm Chi Khanh nhiều năm như vậy.
Đuổi khéo nha hoàn đi, ta liền mở lò thuốc trên bếp.
Ta trút hết đống thuốc mạnh vào trong, uống vài thang kiểu này, đừng nói là đánh mã cầu, ngay cả ra trận chém giếc cũng thừa sức.
Những ngày sau đó, Thẩm Chi Khanh quả nhiên khỏe lên trông thấy.
Hắn thần thái phấn chấn, bước đi nhanh nhẹn, cứ như thể chưa từng đổ bệnh.
Khi ta bưng thuốc vào phòng, Thẩm Chi Khanh đang thử bộ mã cầu phục mới làm.
Trước gương đồng, hắn chỉnh sửa vạt áo đai lưng, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý mà ta chưa bao giờ thấy.
Hắn liếc ta qua gương, khóe miệng nhếch lên, mang theo chút kiêu ngạo.
"Yêu thuật của ngươi cũng khá ra trò đấy." Hắn phủi tay áo: "Mấy hôm nay ta cảm thấy toàn thân tràn trề sức lực, sáng nay còn luyện cưỡi ngựa bắn cung suốt một canh giờ."
Ta đứng một bên không lên tiếng, đặt bát thuốc lên bàn.
Lúc này, tiểu tư canh cửa chạy vào báo, nói Tống Tiểu Long lại tới đòi tiền.
"Hắn treo một cánh tay, toàn thân đầy thương tích, đang gào thét trước cổng phủ rằng mình bị phủ Thẩm hại thành ra thế này, nếu không cho tiền thì hắn quyết không đi."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Tiểu tư nói xong, cẩn trọng nhìn ta một cái.
Thẩm Chi Khanh nhíu mày, định phất tay đầy thiếu kiên nhẫn, nhưng chợt nhớ ra ta vẫn còn ở đây.
Hắn đang khỏe mạnh nên tâm trạng đương nhiên cũng rất tốt.
Liền bảo tiểu tư lấy một túi tiền, quăng cho ta.
"Tên huynh trưởng nghiện ngập đó là một cái hố không đáy, tốt nhất ngươi nên giải quyết cho dứt điểm. Bằng không sau này khi ngươi đã làm th.i.ế.p của ta, hắn ta cứ tới đòi tiền không dứt, lúc đó đừng trách ta không nể tình."
Ta cân túi tiền, sức nặng rất vừa tay.
Không đáp lời, ta lui ra ngoài, lặng lẽ rút ra một mảnh bạc vụn, số còn lại đều nhét vào lòng ngực.
10.
Trạng thái của Tống Tiểu Long còn thê thảm hơn vài ngày trước.
Ta chỉnh lại y phục rồi bước về phía hắn.
Thấy ta bước ra, mắt huynh ta sáng rực lên, khập khiễng nhào về phía ta.
Ta tặc lưỡi: "Huynh trưởng, chân làm sao thế này?"
Không chỉ chân, khắp người hắn đều có vết bị đánh đập. Chẳng cần trả lời cũng biết, chắc chắn là đám người đòi nợ ở sòng bạc gây ra.
"Thẩm Chi Khanh hứa sẽ trả nợ cho ta, vậy mà hắn lại nuốt lời, khiến ta bị đám người sòng bạc đánh hết trận này tới trận khác!"
Hắn vừa nói vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt đầy oán hận.
Sau đó, hắn nhìn ta đánh giá một lượt rồi sốt sắng nói: "Muội muội, muội sẽ không mặc kệ huynh đúng không? Huynh nghe bọn hạ nhân nói, Thẩm Chi Khanh đã đồng ý nạp muội làm th.i.ế.p, từ nay muội sẽ không phải chịu cảnh vô danh vô phận ở bên cạnh hắn như trước nữa."
Ta đáp: "Ừm."
Tống Tiểu Long không giữ được bình tĩnh, lại bảo: "Chúng ta phải hỏi hắn đòi sính lễ, muội đi nói với hắn, phải một nghìn lượng bạc."
Ta bật cười: "Huynh trưởng, huynh thấy ta đáng giá một nghìn lượng sao?"
Hắn cũng giống Thẩm Chi Khanh, ngây thơ đến mức nực cười, lúc nào cũng thích tự nói tự nghe.
Tống Tiểu Long khựng lại, sợ hãi nhìn xung quanh.
"Được được được, chuyện sính lễ để huynh nghĩ thêm, dù sao cũng không thể để Thẩm Chi Khanh hời được. Trước tiên đưa tiền cho huynh đi, đám đòi nợ đang ép sát lắm..."
Ta lấy vài mảnh bạc vụn, ném xuống chân hắn.
Tống Tiểu Long kinh ngạc há hốc mồm: "Chuyện này là sao? Thẩm Chi Khanh chỉ cho muội chừng này thôi sao?"
"Không phải cho ta, là cho huynh."
Tống Tiểu Long nghiến răng nghiến lợi, định buông lời chửi bới, ta vội ngăn lại.
Ta hạ thấp giọng: "Huynh trưởng, huynh vẫn chưa hiểu sao? Đám người đánh huynh, chưa chắc đã là người của sòng bạc đâu."
Nghe vậy, Tống Tiểu Long sững người.
Ta nhướng mày, ra vẻ thần bí: "Thẩm phủ là danh môn vọng tộc, dù ta có là di nương, cũng không thể có một người huynh trưởng như huynh được."
Huống hồ, hắn còn phải kết thân với Tể tướng phủ, còn huynh..."
Ta nhìn hắn từ đầu đến chân, đầy vẻ khinh bỉ.
"Mảnh bạc vụn này là tiền ta nuôi heo mà có, huynh cầm lấy rồi chạy đi, đừng xuất hiện nữa."
Tống Tiểu Long nắm chặt bạc vụn, bàng hoàng không nói nên lời.
Ta không thèm quan tâm tới hắn nữa, quay người vào phủ.
Theo như ta hiểu về hắn, chắc chắn hắn sẽ không cam lòng rời đi như vậy.
Hắn nhất định là đang hận Thẩm Chi Khanh thấu xương.
Thật tốt, để bọn chúng tự cắn xé lẫn nhau đi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Là Trường Ca - Áp Tinh Hà
6 ch
Trọng Sinh Về Thập Niên 80: Bác Sĩ Tô Oanh Tạc Khắp Nơi
80 ch
Thô Hán Phùng Xuân - Bát Nguyệt
7 ch
Hương Món Kho Quấn Quýt Ngày Xuân
12 ch
Lên Thuyền Sang Mỹ Kết Hôn Để Đổi Đời
83 ch
A Man Và Diệu Nghi - Nguyên Bảo Phát Tài
3 ch
Lời Trong Mộng - Đường Sao Lật Tử
3 ch
Chào Anh, Bác Sĩ Lục
15 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.