869 chữ · ~6 phút đọc
Ta bước vào trong đình viện, liếc mắt ra hiệu với phụ thân.
Phụ thân hiểu ý, khó chịu ho khan mấy tiếng, nôn máu tại chỗ.
Tô Tử Dục hoảng sợ, vội đỡ phụ thân vào phòng.
Ta c*̃ng vội đi theo.
Đai phu trong phủ c*̃ng mau chóng chạy đến.
Tô Tử Dục đúng là nhân tinh, không bao lâu sau đã nhìn ra manh mối.
"Trước đây bá phụ bị thương nhiều lần nhưng đều là ngoại thương. Theo vãn bối thấy, chứng bệnh c*̉a bá phụ... Giống trúng độc hơn."
Ta và phụ thân nhìn nhau.
Ta nói: "Mẫu thân c*̉a ta mất sớm, hai vị huynh trưởng đã mất vẫn chưa thành thân, chuyện trong phủ vẫn luôn do nhị phòng lo liệu."
"Nếu là trúng độc..."
Tô Tử Dục nhanh chóng sai người mời danh y c*̉a Tô phủ đến.
Không bao lâu sau, đã tra ra lá trà có vấn đề.
"Trong trà này có cho thêm một vị độc dược, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng nếu dùng lâu dài sẽ khiến độc phát tác. Nếu người thường dùng thì rất khó phát hiện."
Ta đập tay lên bàn, mặt bàn hiện lên khe nứt: "Lẽ nào là như vậy, nhị phòng khinh người quá đáng mà!"
Tô Tử Dục trấn an ta mấy câu, nói với đại phu c*̉a Tô gia: "Lấy Độc Cưu ra dùng, cho dù thế nào c*̃ng phải khiến bá phụ khỏe lại."
"Độc Cưu" có thể giải bách độc, ngay cả trong cung c*̃ng không có. Năm đó, Tô lão gia tử tốn trăm ám vệ, phí hơn mười năm mới tìm ra."
Lang trung tỏ vẻ khó xử: "Gia chủ, nhưng... Đó là thứ lão thái gia để lại để cứu mạng ngài."
Tô Tử Dục nhìn ta, sau đó nói: "Bá phụ không phải người ngoài, mạng c*̉a bá phụ c*̃ng quan trọng. Mau chóng làm theo, không được chậm trễ."
Trong ngày hôm đó, đại phu c*̉a Tô gia mang "Độc Cưu" đến, sau đó hỗ trợ châm cứu, sau một canh giờ phụ thân mới ói ra máu độc đỏ thẫm.
Lúc lang trung xem bệnh đẩy được máu độc ra, ta thầm thở dài một hơi. Tô Tử Dục tận dụng triệt để: "Viên Độc Cưu kia xem như bảo vật gia truyền, là tổ phụ để lại cho vãn bối, chỉ có thể cho người nhà mình dùng. Vậy... Sau này, chúng ta là người một nhà. Bá phụ, có phải ngài nên suy nghĩ về hôn sự c*̉a vãn bối và A Ngọc không?"
Phụ thân c*̃ng đoán được điều này, nhưng vẫn bị chọc giận đến mức bật cười: "Tiểu tử ngươi... Đúng là giống tổ phụ ngươi, gian xảo!"
Ta khẽ nhíu mày, nói với Tô Tử Dục: "Ngài ra ngoài với ta, đừng làm phiền phụ thân ta nghỉ ngơi."
Ta và Tô Tử Dục nói chuyện riêng.
Hắn vội hỏi: "A Ngọc, nàng xem khi nào chúng ta mới có thể quang minh chính đại? Ta nhớ nàng, c*̃ng rất nhớ rất nhớ Trường Lạc."
Ta nhắc nhở hắn: "Chỉ dựa vào gương mặt c*̉a Trường Lạc, người bên ngoài vừa nhìn đã biết đó là con c*̉a chúng ta. Đến lúc đó, hai chúng ta là châu chấu trên một sợi dây thừng. Hoàng thượng sẽ bỏ qua cho ngài sao?"
"Lúc trước, ngài biết rõ tung tích c*̉a ta lại không khai báo thật, chỉ dựa vào chuyện này, sẽ khiến Hoàng thượng kiêng kỵ."
Tô Tử Dục sốt ruột vò đầu: "Nhưng... Con không thể không có cha! Càng không thể có cha dượng được!"
Ta im lặng.
Sao người này khi thì thông minh, khi lại ngu dốt như thế.
Ta: "Nếu không kiên nhẫn sẽ ảnh hưởng kế hoạch, nhớ con thì c*̃ng phải kiên nhẫn."
Tô Tử Dục lui một bước: "Vậy... Ta lén gặp nàng là được rồi?"
Ta nhìn hắn với vẻ nghi ngờ: "Cho nên... Tô Tử Dục, ngài nhớ thương ta từ lâu rồi sao?"
Ánh mắt Tô Tử Dục trốn tránh, lắp bắp, một lát sau lấy hết can đảm nói: "Ai bảo nàng khí chất ngời ngời, xinh đẹp, văn võ song toàn, tài đức như vậy... Ta không thích nàng còn thích ai chứ?"
Ta hít sâu một hơi.
Miệng gian thần này đúng là biết ăn nói.
Tô Tử Dục vừa rời đi, ta đi gặp phụ thân.
Hôm nay, ta cố ý để phụ thân bộc lộ sơ hở trước mặt hắn, chính vì muốn xem thái độ c*̉a Tô Tử Dục.
Tên kia lại chủ động lấy "Độc Cưu" giải độc cho cha ta.
c*̃ng tính là vượt qua vòng kiểm tra đầu tiên.
Phụ thân vỗ vai ta, lời nói sâu xa: "Ngọc Nhi, tuy tiểu tử kia mang danh gian thần, nhưng ta thấy là người thành thật. Con đừng bạc đãi người ta."
Ta phản bác: "Nếu như hắn thành thật sẽ không lừa gạt con ba năm, còn khiến cho sinh một đứa bé."
Nhưng phải nói lại... Ba năm đó, ta mất tích mới là cách tốt nhất để thoát được.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.