905 chữ · ~7 phút đọc
Tần Nhất tiến vào Minh Tưởng, nhưng người ngoài nhìn thì chính là ngủ thϊế͙p͙ đi.
Đám người Lâm Bạch tự giác không nói thêm gì nữa, để cho Tần Nhất không gian nghỉ ngơi tốt nhất.
Cảnh sắc ngoài cửa sổ chớp tắt, chiếu rọi vào bên trong đôi mắt đào hoa lạnh lùng cũng chớp tắt của Vân Hoán. Không ai biết Vân Hoán bây giờ đang suy nghĩ gì, chỉ là một góc anh đang ngồi, không hiểu sao rất lạnh.
Cũng không biết xe chạy được bao lâu, ngoài cửa sổ bỗng nhiên có mưa. Tiếng mưa rơi nện trêи thân xe, đánh thức Tần Nhất bên trong Minh Tưởng.
Tần Nhất mở mắt, đôi con ngươi một mảnh thanh minh, đầu cũng thanh tỉnh hơn rất nhiều. Đợi khi nghe được tiếng mưa rơi tí tách, cô xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Vốn dĩ bầu trời cũng coi như sáng, đột nhiên trở nên đen kịt. Những hạt mưa rơi bên ngoài giống như chuyển sang màu đen, lộ ra nồng đậm quỷ dị.
Trong lòng Tần Nhất kinh hãi, hắc vũ làm sao lại tới sớm trước thời hạn nhiều như vậy? Đời trước, sau khi tận thế buông xuống được một năm hắc vũ mới xuất hiện.
Tần Nhất nhớ, có không ít người bình thường chết trong trận hắc vũ này, cũng có không ít người biến thành Zombie. Trận hắc vũ này đối với nhân loại mà nói là một đả kϊƈɦ lớn. Hắc vũ khiến số lượng Zombie càng tăng mạnh hơn, sau trận hắc vũ, nhóm động thực vật dị năng đầu tiên bắt đầu xuất hiện.
Xe đột nhiên dừng lại, Lâm Thanh nhìn mưa to phía ngoài, có chút khó hiểu: "Thời tiết đang êm đẹp, sao tự dưng trời lại mưa? Cứ thế này chúng ta sẽ không kịp về đến căn cứ, mưa đúng là làm người ta ghét mà."
Vân Hoán hạ cửa sổ xe, vươn tay ra ngoài hứng lấy mấy giọt nước mưa màu đen đang rơi xuống. Anh kéo cửa lên, vân vê giọt nước mưa màu đen trong lòng bàn tay, hai đầu lông mày khẽ nhăn: "Không đúng, nước mưa này có màu đen, rất kỳ lạ, mọi người phải cẩn thận."
Bọn họ từ trước tới nay chưa từng nghe nói qua có mưa màu đen, nhưng bây giờ đang là tận thế, chuyện ly kỳ cổ quái gì cũng có thể xuất hiện. Đám người Lâm Thanh cũng không hoang mang, chỉ là trận mưa này có chút dọa người, không biết nó có nguy hại gì không?
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Người Vợ Thứ Bảy Của Tổng Tài Ác Ma
540 ch
Lên Nhầm Kiệu Hoa
131 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch

Bia Đỡ Đạn Phản Công
1.350 ch
Rừng Thép
151 ch
Cố Chấp Đại Lão Vừa Sủng Vừa Liêu
188 ch
Ánh mắt Tần Nhất chợt lóe, vừa rồi cô cũng nhìn thấy Vân Hoán vươn tay ra ngoài, chỉ là không có lên tiếng nhắc nhở. Hắc vũ đối với dị năng giả mà nói không có bất kỳ tổn thương gì, người trong đội bọn họ đều là dị năng giả, cho nên cô cũng không cần lo lắng.
Về phần đám người Cao Viễn bên kia, ánh mắt Tần Nhất hơi đăm chiêu. Dương Tình Thiên hình như là người thường duy nhất trong tiểu đội Lôi Đình.
Đang suy tư, cửa sổ xe bị gõ. Vân Hoán hạ cửa sổ xuống, là Cao Viễn.
Cao Viễn cầm trong tay một chiếc ô, trong mắt hiện rõ sự lo âu: "Vân đội trưởng, mưa lớn như vậy chúng ta không thể tiếp tục lên đường được, tôi thấy nên tìm một nơi nghỉ ngơi trước đã. Nếu tôi nhớ không nhầm thì phía trước có một trạm xăng dầu, chúng ta có thể đến đó. Đúng rồi Vân đội trưởng, nước mưa này có màu đen, có chút kỳ dị, các anh nên cẩn thận."
Vân Hoán nhẹ gật đầu, khuôn mặt anh tuấn vẫn lạnh lùng như cũ, không thấy một tia bối rối hốt hoảng. Điều này làm cho Cao Viễn đang có chút khẩn trương đột nhiên bình tĩnh lại. Người này chính là có một loại ma lực, tựa hồ chỉ cần có anh ở đây, tất cả mọi chuyện đều không thành vấn đề.
"Chúng tôi đã biết, cám ơn sự quan tâm của Cao đội trưởng. Tôi cũng cảm thấy trận mưa này không bình thường, chúng ta vẫn nên mau tìm chỗ nghỉ trước đã." Lâm Thanh cười híp mắt nói.
"Được, vậy tôi đi trước." Cao Viễn nói xong xoay người rời đi, trước tiên phải tìm một nơi dừng chân, trận mưa này quá tà môn rồi.
Xe một lần nữa khởi động, Lâm Thanh nhìn hắc vũ phía ngoài đang tí tách tí tách từng giọt rơi xuống, có chút lo lắng: "Lão Đại, anh nói trận mưa màu đen này là như thế nào?"
Người, đối với những thứ không biết luôn luôn có chút sợ hãi.
Vân Hoán lấy ra một chiếc khăn sạch sẽ lau đi vệt nước mưa dính trêи tay: "Không biết, tận lực tránh trước đã."
Lâm Thanh nhẹ gật đầu, tránh thứ này rất đơn giản. Bọn họ có áo choàng tiện dụng, mặc ra bên ngoài quần áo sẽ không bị thấm nước, thứ màu đen đó sẽ không chạm tới bọn họ được.
Mưa vẫn đang rơi, bầu trời ngày càng đen, ngẫu nhiên còn truyền đến tiếng gào thét của Zombie. Đêm này...đã định trước là không yên bình.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.