3.049 chữ · ~21 phút đọc
Bạch Thuật bước vào đại sảnh, vừa liếc mắt một cái đã nhận ra Nghiêm chưởng quầy đang ngồi tính toán sau quầy.
Nghiêm chưởng quầy nhìn thấy Bạch Thuật thì mắt sáng lên, trên mặt lộ rõ vài phần mừng rỡ. Hắn không ngờ cậu lại đến sớm như vậy.
Bạch Thuật đi theo hắn vào khoảng sân phía sau bếp, đặt những ống tre chứa cá sống xuống đất.
Nghiêm chưởng quầy nhấc một ống lên kiểm tra, cá đều là loại mới đánh bắt dưới sông, con nào con nấy còn quẫy đạp rất khỏe, độ tươi sống thậm chí còn vượt ngoài mong đợi của hắn.
"Tốt! Tốt lắm!" Nghiêm chưởng quầy đếm lại số ống tre trên mặt đất, tổng cộng có hai mươi tư ống cá sống, trong đó có bốn ống là Bạch Thuật cố ý mang dư theo.
"Ngài xem, lần này ta mang dư ra bốn ống, nếu ngài không cần thì cứ nói một tiếng, ta sẽ tự tìm mối khác để bán." Bạch Thuật lên tiếng.
"Không cần đâu, ta lấy hết." Nghiêm chưởng quầy khẽ nhíu mày, dứt khoát đáp.
Hắn chỉ sợ Bạch Thuật đem bán cho những tửu lầu khác rồi thiết lập mối quan hệ làm ăn với họ, nên thà rằng có bao nhiêu hắn sẽ gom sạch bấy nhiêu.
Bạch Thuật thầm mừng rỡ, cậu lại rút con thỏ hoang dắt bên hông ra hỏi: "Ở đây ta còn có một con thỏ hoang, loại này đem nướng hay kho sả ớt thì vị đều bén lắm, chưởng quầy có muốn lấy luôn không?"
"Thu tất." Nghiêm chưởng quầy sảng khoái vung tay, đếm đủ một trăm tám mươi văn tiền giao tận tay cho cậu.
Sau khi hẹn rõ thời gian cho đợt giao cá tiếp theo, Bạch Thuật liền nói lời cáo biệt với Nghiêm chưởng quầy.
Đứng bên cạnh chứng kiến từ đầu đến cuối, Trần ca nhi cứ đờ đẫn cả người, mãi đến tận khi bước chân ra khỏi tửu lầu vẫn chưa hoàn hồn lại được. Đây là lần đầu tiên trong đời y được tận mắt nhìn thấy nhiều tiền đến thế.
Trước đây nghe Bạch Thuật nói một chuyến bán cá kiếm được năm mươi văn tiền, y đã thấy đó là một khoản lớn lắm rồi, không ngờ lần này vừa ra tay đã thu về tận một trăm tám mươi văn tiền!
Giao cá một chuyến mà bỏ túi một trăm tám mươi văn, vậy chỉ cần đi dăm ba chuyến là đã có một lượng bạc trong tay rồi còn gì? Bạch Thuật quả thực là một cái máy kiếm tiền! Cứ giữ cái đà này, chẳng trách cậu tự tin chỉ cần vài tháng là gom đủ tiền mua đất.
Trần ca nhi cảm thấy bản thân như đang nằm mơ giữa ban ngày, ánh mắt y nhìn Bạch Thuật lúc này đã hoàn toàn thay đổi, tràn ngập sự sùng bái xen lẫn kính nể. Y cứ liên tục lẩm bẩm: "Ta không nằm mơ đấy chứ, nhiều tiền thế này sao? Ta thật sự không hoang đường nằm mộng đó chứ?"
Nhìn bộ dạng thẫn thờ của y, Bạch Thuật không nhịn được bật cười: "Trần ca nhi, mới có một trăm tám mươi văn mà ngươi đã thế này rồi, sau này ta làm ăn lớn hơn, tăng thêm tiền công cho ngươi thì chắc ngươi lăn đùng ra ngất xỉu mất."
"Còn có thể kiếm được nhiều hơn nữa sao?" Trần ca nhi há hốc mồm, không dám tin vào tai mình.
"Đương nhiên rồi." Bạch Thuật phân tích: "Hiện tại ta mới chỉ đổ mối cho một tòa tửu lầu trên huyện mà thôi. Ngoài huyện thành ra còn có phủ thành, ngoài phủ thành ra còn có cả kinh đô, khắp thiên hạ này biết bao nhiêu là tửu lầu lớn nhỏ. Chưa kể cái nghề bán cá này suy cho cùng cũng chỉ là buôn bán không vốn, kiếm chút tiền lời mọn mà thôi. Chờ khi ta tích lũy đủ vốn liếng, tự khắc sẽ chuyển sang làm những mối làm ăn sinh lời hơn gấp bội."
"Còn có mối làm ăn sinh lời hơn nữa..." Trần ca nhi nghe Bạch Thuật vẽ ra viễn cảnh tương lai mà đầu óc cứ ong ong, quay cuồng.
Cái gan của Bạch Thuật đúng là lớn bằng trời. Với người bình thường, chỉ cần thâu tóm được mối làm ăn trên huyện này là cả đời đã đủ cơm no áo ấm rồi, vậy mà cậu còn dám mơ mộng đến tận phủ thành, rồi kinh đô xa xôi...
Nếu là trước đây, hễ nghe thấy những lời đại ngôn này y nhất định sẽ mắng cậu là kẻ không biết lượng sức mình. Thế nhưng giờ đây, khi nhìn vào đôi mắt sáng rực rỡ và tràn đầy tự tin của Bạch Thuật, từ tận đáy lòng Trần ca nhi lại dấy lên một niềm tin mãnh liệt rằng cậu hoàn toàn có thể hiện thực hóa điều đó.
"Đi thôi, đi mua đồ nào." Bạch Thuật vỗ vai y rồi sải bước hướng về phía khu chợ sầm uất.
Vừa mới cầm tiền nóng tay đã tính đến chuyện tiêu xài rồi sao? Trần ca nhi sực tỉnh, có chút xót ruột lặng lẽ bước theo sau.
Bạch Thuật tìm đến tiệm may lần trước để lấy bộ y phục mới đã đặt, sau đó dắt Trần ca nhi rẽ vào một cửa hàng bán thùng gỗ.
Ở vương triều Đại Tuyên này, tất cả các loại xô chậu đựng nước đều được đóng bằng gỗ. Để ghép những mảnh gỗ khít rịt lại với nhau sao cho không bị rò rỉ nước là cả một nghệ thuật, bởi vậy mặt hàng này đều do những người thợ đóng thùng chuyên nghiệp chế tác, giá thành bán ra khá đắt đỏ.
Cửa hàng thùng gỗ này Bạch Thuật đã tăm tia từ lần trước đi ngang qua. Tuy nhiên do giá cả quá chát, một chiếc thùng đã ngốn mất ba mươi văn tiền, nên lúc ấy cậu không có đủ ngân sách để chi trả.
Lần này việc đầu tiên sau khi cầm tiền là cậu phải đến đây để đặt làm hai chiếc thùng gỗ theo ý muốn.
Bạch Thuật tìm đến gặp người thợ cả, tỉ mỉ mô tả kiểu dáng chiếc thùng mà mình cần chế tác.
Cậu muốn đặt loại thùng có thân vừa rộng vừa dài để chứa được nhiều nước và cá, trên thân thùng phải thiết kế thêm hệ thống dây cỏ chắc chắn để tiện cho việc đeo ngược trên lưng.
Mấy hôm nay lần nào đi giao cá cậu cũng phải dùng đống ống tre cồng kềnh, tuy không tốn chi phí nhưng gánh trên vai đường xa quả thực vô cùng bất tiện.
Sau khi nắm rõ yêu cầu, người thợ cả ra giá sáu mươi văn tiền cho một chiếc. Bạch Thuật không mảy may do dự, lập tức rút phăng một trăm hai mươi văn tiền đặt cọc cho thợ.
Trần ca nhi đứng bên cạnh mà lòng đau như cắt, tiền vừa mới kiếm được còn chưa kịp ấm túi đã bị tiêu mất quá nửa. Y vội vàng rỉ tai khuyên can Bạch Thuật một hồi, nhưng thấy cậu bỏ ngoài tai, y cũng đành bất lực ngậm ngùi thôi.
Chưa dừng lại ở đó, Bạch Thuật lần này còn bạo chi mua thêm năm cân gạo tẻ, năm cân bột mì, một cân dầu cải cùng đủ loại gia vị nấu nướng.
Dạo gần đây Bạch Trâu thị canh chừng cậu như canh trộm, mụ dọn sạch sành sanh mọi thứ trong bếp vào nhà chính, chỉ chừa lại đúng cái bếp lò trống trơn. Bạch Thuật hiện tại đang bận rộn trăm công nghìn việc để kiếm tiền, cũng chẳng buồn đôi co, chấp nhặt với đám người đó vì mấy miếng ăn mọn. Thay vì thế, tự mình mua đồ về tự nhóm bếp nấu nướng có phải vừa thoải mái lại vừa hợp khẩu vị hơn không, dẫu sao thì sớm muộn gì cậu cũng sẽ dọn ra ở riêng.
Cứ thế, khoản tiền một trăm tám mươi văn vừa kiếm được đã bị cậu vung tay tiêu sạch sành sanh không sót một cắc.
Trên đường trở về làng, Bạch Thuật rút hai văn tiền trao cho Trần ca nhi làm thù lao, rồi hai người ai về nhà nấy ở đầu thôn.
Cậu đem đống nhu yếu phẩm vừa mua cất gọn gàng vào phòng, thấy thời gian hãy còn sớm, cậu liền nảy ra ý định muốn tắm rửa một trận thật sảng khoái.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Trọng Sinh Chỉ Vì Ngươi Điên Cuồng
44 ch
Đặt chân đến thế giới này đã năm ngày trời, dù tối nào Bạch Thuật cũng dội qua nước lạnh nhưng vì không có quần áo để thay nên tắm xong lại phải mặc lại bộ đồ dơ bẩn cũ kỹ, thành thử người ngợm lúc nào cũng bức bối, chẳng chút nhẹ nhàng.
Nghĩ là làm, Bạch Thuật bắt tay vào chẻ củi nhóm bếp, chẳng mấy chốc đã đun sôi được một nồi nước lớn.
Cậu khệ nệ khiêng nồi nước ra cạnh giếng, múc nước giếng pha thêm vào cho vừa đủ độ ấm, sau đó ra sân bốc đại một nắm bồ kết mà Bạch Trâu thị đang phơi, rồi nhanh chóng lẩn vào phòng chốt cửa tắm gội.
Bạch Thuật kỳ cọ vô cùng kỹ lưỡng, nồi nước tắm sau đó chuyển sang một màu đen ngòm, cậu cảm giác như trút bỏ được cả hai cân ghét bẩn trên người. Sau khi lau khô thân mình, cậu hào hứng khoác lên người bộ y phục mới mua.
Bộ đồ mới mang sắc xanh thiên thanh tao nhã, đường kim mũi chỉ vô cùng vừa vặn, mặc vào giúp tôn lên vóc dáng khỏe khoắn và làm sáng hẳn màu da của cậu.
Mặc đồ xong xuôi, Bạch Thuật ngắm nhìn hai cánh tay mình, không hiểu sao cậu cứ có cảm giác sau trận tắm rửa này, da dẻ mình dường như đã trắng ra được vài tông.
Chẳng biết cái thân xác nguyên chủ này trước đây bao lâu rồi chưa được một lần tắm rửa tử tế nữa...
Tắm gội xong, Bạch Thuật đem bộ đồ cũ đi giặt sạch rồi thong thả rảo bước lên ngọn núi phía sau. Đi kiểm tra một lượt các bẫy rập, cậu lại may mắn tóm được một con thỏ hoang cùng một con tê tê.
Có con thỏ hoang này thì thực đơn cho bữa tối nay coi như đã được giải quyết gọn gàng.
Thỏ hoang trên núi có tốc độ sinh sản rất nhanh, chạy nhảy đầy rẫy khắp các bụi rậm, nhưng đây là lần đầu tiên cậu bắt gặp một con tê tê ở nơi này.
Thịt tê tê ăn không mấy đặc sắc, nhưng lớp giáp xác của nó lại là một vị thuốc quý có giá trị cao. Bạch Thuật bèn dùng dây thừng trói chặt nó lại rồi treo lủng lẳng bên hông, tính toán đợi ngày mai lên huyện sẽ mang đến hiệu thuốc xem có ai thu mua hay không.
Cậu tiến hành gia cố lại các bẫy rập một lượt rồi mới thong thả đi về nhà. Vừa bước chân vào sân, cậu đã chạm mặt ngay Bạch Hòa đang diện một bộ đồ lụa hồng phấn điệu đà, trên mặt còn dặm một lớp phấn trắng bệch dày cộp.
Vừa nhìn thấy Bạch Thuật, Bạch Hòa liền hứ một tiếng rõ to, ánh mắt soi mói nhìn cậu từ đầu đến chân một lượt rồi lườm một cái cháy mặt.
"Lại ngứa đòn rồi đúng không?" Bạch Thuật lạnh lùng sa sầm nét mặt, đưa nắm đấm lên hăm dọa.
Bạch Hòa lập tức sợ hãi hét lên một tiếng thất thanh, rồi vội vàng vắt chân lên cổ lao tót vào trong phòng.
Thấy con trai hớt hải chạy vào, Bạch Trâu thị liền xót xa hỏi han: "Hòa Nhi ngoan của nương, hôm nay con bị làm sao thế? Sao lại dại dột đi gây sự với cái thằng điên đó làm gì?"
"Nương! Cái thằng điên Bạch Thử đó đúng là loại đỉa đói mà đòi đeo chân hạc!" Bạch Hòa hậm hực giậm chân: "Nương không biết vừa rồi con nghe Tam Lang kể chuyện gì đâu!"
Hồi nãy nghe tin Lý Tam Lang đã về làng, gã liền hớn hở sửa soạn, trang điểm phấn son lộng lẫy để qua tìm gã tình lang. Nào ngờ Lý Tam Lang vừa nhìn thấy Bạch Hòa đã bày ra bộ mặt hầm hầm, lạnh nhạt. Bạch Hòa gặng hỏi mãi mới biết gã vừa rước một cục tức to đùng từ chỗ Bạch Thử về, nên mới đem cục tức đó trút thẳng lên đầu gã.
Thái độ hách dịch vừa rồi của Lý Tam Lang cũng khiến gã phải nuốt một cục nghẹn. Lúc chưa đỗ tú tài thì Lý Tam Lang còn biết điều, mọi chuyện đều cung phụng theo ý gã, nay vừa mới có chút công danh lận lưng đã bắt đầu lên mặt, tinh tướng với gã rồi.
"Cái thứ Bạch Thử trơ tráo vô liêm sỉ, quyến rũ Tam Lang nhà con không thành liền quay sang dòm ngó công tử nhà Bá tước, còn bày đặt đem đồ đi lấy lòng Tạ công tử nữa chứ, không soi gương xem cái bản mặt mình ra cái ngữ gì!" Bạch Hòa cứ nghĩ đến chuyện đó là người lại run lên vì tức tối.
Bạch lão tam ngồi hút thuốc bên cạnh nghe vậy thì chỉ cười khẩy, tỏ vẻ không mấy bận tâm: "Nhà người ta là phủ Bá tước danh gia vọng tộc, nhìn cái phủ tướng thô kệch của thằng Bạch Thử, Tạ công tử có mù mới thèm để mắt tới."
"Cha! Nhưng chính miệng Tam Lang nói là Tạ công tử đã nhận cây bút của Bạch Thử tặng, còn thẳng tay đuổi huynh ấy ra khỏi phủ cơ mà!" Bạch Hòa cuống cuồng phân bua.
"Lại có chuyện đó sao?" Bạch lão tam khựng lại một chút, môn hộ nhà Bá tước cao sang quyền quý như thế, cớ sao lại có thể dính dáng đến cái thằng ranh con Bạch Thử kia được?
"Cha! Hay là nhà mình cũng chuẩn bị chút lễ vật đem đến biếu Tạ công tử để thiết lập mối quan hệ đi." Bạch Hòa nũng nịu ôm lấy cánh tay Bạch lão tam, ra sức nài nỉ.
"Tặng lễ vật? Ngươi có biết làm thế tốn kém bao nhiêu bạc không hả?" Bạch Đạo nghe vậy liền lập tức chen ngang: "Trên đời này làm gì có cái lý nông dân nghèo kiết xác lại đi dâng tiền cho nhà Bá tước giàu sang. Ta thấy ngươi đúng là đứng núi này trông núi nọ, có được mối hôn sự với Lý tú tài rồi còn chưa vừa lòng, lại còn tơ tưởng đến vinh hoa phú quý nhà Bá tước. Phủ Bá tước mà dễ bề bước chân vào thế sao?"
"Ngươi thì biết cái thá gì!" Bạch Hòa đùng đùng nổi giận quát ngược lại: "Thằng Bạch Thử đã đem đồ đến Tạ phủ và bắt mối được với người ta rồi kìa. Đến lúc thằng Bạch Thử có nhà Bá tước chống lưng đằng sau, nó quay lại đây đòi đòi ruộng đòi đất, liệu các người có ngon mồm mà không trả không?"
Lời phân tích của Bạch Hòa lập tức làm Bạch lão tam và Bạch Đạo sững sờ, trong lòng không khỏi dấy lên nỗi bất an, lo sợ.
Mặc dù mảnh ruộng của Bạch lão đại năm xưa đã được trưởng thôn đứng ra giao lại cho nhà gã quản lý, nhưng điều kiện tiên quyết đi kèm là nhà gã phải có trách nhiệm nuôi nấng và gả chồng cho Bạch Thử.
Thế nhưng hiện tại Bạch Thử cầm chắc cái danh ế chồng, điều kiện năm xưa coi như tự động hủy bỏ. Nếu cậu đến gặp trưởng thôn đòi phân gia chia đất, lại có thêm thế lực của phủ Bá tước hậu thuẫn phía sau, thì Bạch lão tam có muốn giữ cũng buộc phải nôn mấy mẫu ruộng của Bạch lão đại ra trả lại cho cậu.
Thấy Bạch lão tam và Bạch Đạo bắt đầu dao động, Bạch Hòa liền thừa thắng xông lên, tiếp tục rót mật vào tai: "Cha, nếu Tạ gia đã chịu nhận lễ vật của thằng Bạch Thử, thì chắc chắn cũng sẽ không từ chối lễ vật của nhà chúng ta. Chỉ cần nhà mình bắt được mối quan hệ với phủ Bá tước, lại khiến Tạ công tử đem lòng mến mộ con, thì sau này cả nhà mình chẳng phải có thể nghênh ngang đi ngang về tắt trong cái thôn này sao? Chẳng lẽ con lại thua kém cái thứ thô kệch như thằng Bạch Thử sao?"
Lời đường mật của Bạch Hòa hoàn toàn đánh trúng tim đen của cả nhà Bạch lão tam. Bạch lão tam khẽ đưa mắt ra hiệu, Bạch Trâu thị liền hiểu ý, lập tức đi vào phòng, cúi người lôi từ dưới gầm giường ra chiếc hộp bọc kỹ mười lượng bạc vốn là tài sản tích cóp phòng thân của gia đình.
Mắt Bạch Hòa sáng rực lên, gã hăm hở định thò tay giật lấy thỏi bạc thì ngay lập tức bị Bạch lão tam thẳng tay dùng tẩu thuốc gõ một phát đau điếng vào mu bàn tay, nghiêm giọng ngăn lại: "Khoan đã, lễ thì chắc chắn phải tặng, nhưng cũng cần phải bàn bạc kỹ lưỡng xem nên tặng thứ gì cho hợp lễ nghĩa. Con cứ đi dò la, nghe ngóng tình hình trước đi rồi nhà ta mới chu toàn chuẩn bị, tuyệt đối không thể để nhà mình bị cái thằng ranh con Bạch Thử kia hạ bệ, vượt mặt được."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)
559 ch
Giờ Em Còn Chạy?
12 ch
Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta
14 ch
Phát Sóng Trực Tiếp Của Tôi Thông Đến Triều Thanh
32 ch
Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
66 ch
Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện
67 ch
Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương
12 ch
Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết
50 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.