3.336 chữ · ~23 phút đọc
Tại Tạ phủ, Bạch Thuật đang đứng thẫn thờ bên bờ hồ, trong lòng ngập tràn vẻ hoang mang, lo lắng.
Tạ Hòe Ngọc đang tức giận, hơn nữa lại còn rất giận dữ. Có phải tất cả chuyện này đều tại cậu gây ra không, giờ cậu biết phải làm sao mới phải đây?
Còn đang mải suy nghĩ mông lung, Tạ Hòe Ngọc đã sải bước vững chãi đi về phía cậu, trên gương mặt hắn là nét nghiêm nghị, lạnh lùng mà cậu chưa từng nhìn thấy trước đây.
"Tạ Hòe Ngọc, anh đừng tức giận có được không?" Vừa nhìn thấy hắn, Bạch Thuật đã lập tức ba chân bốn cẳng chạy ào tới, cậu đứng chắn trước mặt Tạ Hòe Ngọc, nghiêm túc khẩn cầu.
Tạ Hòe Ngọc khựng bước chân lại, thong dong đánh giá vị ca nhi trước mặt.
Hôm nay Bạch Thuật diện một chiếc áo dài màu thiên thanh, sắc áo nhã nhặn này tôn lên vóc dáng cậu trông vô cùng thuận mắt.
Dạo gần đây được ăn uống no đủ, tuy vóc người cậu nhìn vẫn còn gầy gò, nhưng tinh thần đã phấn chấn, hoạt bát hơn nhiều, không còn cái vẻ yếu ớt như thể gió thổi một phát là ngã nhào của ngày trước nữa.
Lúc nói chuyện, đôi mắt đen láy như hai hạt nhãn của Bạch Thuật cứ thẳng tắp nhìn chằm chằm vào hắn, trong con ngươi trong vắt ấy chỉ soi bóng một mình dáng hình hắn mà thôi.
Nhìn cái bộ dạng này của cậu, Tạ Hòe Ngọc bỗng cảm thấy trong lòng có chút ngứa ngáy khó tả.
Bạch Thuật xưa nay luôn là người rộng rãi, lạc quan, trong nét ngây thơ, đơn thuần lại pha chút gan dạ chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Tạ Hòe Ngọc thầm nghĩ, e rằng cái dáng vẻ co quắp, bất an như đứa trẻ làm sai lỗi này của cậu, ngoài hắn ra thì chẳng còn ai có cơ hội được chiêm ngưỡng nữa. Nghĩ đến đây, một luồng cảm xúc tê dại, ngọt ngào bỗng chốc len lỏi khắp tâm can hắn.
Thế nhưng hắn che giấu cảm xúc của mình rất giỏi, chỉ nhạt giọng lên tiếng hỏi: "Thúc phụ của ngươi dẫn người tới nhà ta làm khách, cớ sao ngươi lại hung hãn xông vào đánh người?"
"Bọn họ có ý đồ xấu xa." Vừa nhắc tới chuyện này, ngọn lửa giận trong lòng Bạch Thuật lại bùng lên: "Gã Bạch Hòa kia rõ ràng là muốn tới đây lừa gạt anh, gã đã định hôn với Lý Tam Lang ở dưới quê rồi."
"Chuyện đó thì có liên can gì tới ngươi? Việc của bọn họ, tự ta có biện pháp xử lý." Giọng nói của Tạ Hòe Ngọc có vài phần lạnh lùng, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong nhàn nhạt: "Ngươi có biết hay không, Bạch lão tam là thúc phụ của ngươi, còn Bạch Hòa là đường huynh của ngươi. Ngươi cứ thế vô cớ cầm gậy gộc lao vào nện người ta một trận, nếu bọn họ quyết tâm truy cứu đến cùng, cái danh tiếng của một ca nhi như ngươi coi như hủy hoại hoàn toàn."
Ở triều đại Đại Tuyên này, một ca nhi chưa gả nhân gia như Bạch Thuật, một khi đã mang tiếng ác ra ngoài thì sau này đừng hòng mong gả được vào nhà tử tế.
Thế nhưng Bạch Thuật lại hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến cái gọi là danh tiếng của bản thân, cậu có chút không phục mà cãi lại: "Danh tiếng thì đáng mấy đồng tiền chứ? Nếu cứ phải nén giận, chịu nhục mới đổi lấy được cái danh tiếng hữu danh vô thực ấy, thì ta thà vứt bỏ nó đi còn hơn."
"Ngươi không sợ phu quân tương lai của ngươi sau này sẽ chán ghét sao?" Tạ Hòe Ngọc nhướng mày hỏi vặn lại.
Lần này, Bạch Thuật hoàn toàn câm nín. Cậu có chút sợ hãi, khép nép nhìn hắn rồi lý nhí hỏi: "Anh... anh sẽ không ghét bỏ tôi chứ?"
Bị cậu thẳng thừng chất vấn một câu như vậy, Tạ Hòe Ngọc thoáng ngẩn người ra, một lát sau hắn không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Hắn vốn dĩ đã đoán được tâm tư của Bạch Thuật, nhưng hắn không thể ngờ nổi cậu lại có lá gan lớn đến mức dám thẳng thừng, bộc trực nói ra miệng như thế.
Tạ Hòe Ngọc từ nhỏ đến lớn đã nhận được biết bao lời tỏ tình, ám thị nhiều như lông tơ trên người.
Thế nhưng những kẻ kia nếu không phải đối xử với hắn bằng thái độ khúm núm, cẩn trọng quá mức, thì cũng là hạng người mang theo mục đích riêng tư, cố tình dùng trăm phương ngàn kế để mồi chài, quyến rũ hắn. Còn cái loại ca nhi to gan lớn mật, thẳng như ruột ngựa như thế này, hắn đúng là mới gặp lần đầu.
Trong mắt vị ca nhi nông thôn này, dường như thế gian chẳng hề có sự phân định tôn ti trật tự hay sang hèn quý tiện nào cả. Cậu chỉ đơn thuần là thích hắn, đơn thuần là muốn đối xử tốt với hắn, đơn thuần là đem trọn vẹn một trái tim chân thành dâng đến trước mặt hắn, mà chẳng hề mảy may sợ hãi việc hắn sẽ cầm dao đâm nát mảnh chân tình ấy hay không.
Một nửa cõi lòng Tạ Hòe Ngọc cảm thấy dâng trào niềm vui sướng, nhưng một nửa còn lại thì lấp đầy nỗi âu lo.
Bạch Thuật rất đáng yêu, Tạ Hòe Ngọc tự nhận thấy bản thân mình cũng có vài phần rung động và thích cậu.
Thế nhưng chung quy cậu cũng chỉ là một ca nhi nghèo khổ nơi thôn dã, mà thứ hắn cần lại là một vị danh môn quý thê có gia thế hiển hách, môn đăng hộ đối với tước vị Bá tước của phủ gấm nhà hắn.
Từ sớm hắn đã định sẵn hình mẫu thê tử lý tưởng cho mình, phải là một vị quý nữ danh giá có cùng địa vị xã hội với hắn.
Nàng ta sẽ là người lớn lên trong chốn lừa lọc, đấu đá của giới thượng lưu, biết khôn khéo và dối trá khi cần thiết, giữa hai người có lẽ cũng chẳng cần đến thứ tình cảm chân thật nào cả, chỉ cần nàng có một thân phận đủ lớn để che mắt thế gian và chặn đứng miệng lưỡi của thiên hạ ngoài kia là được.
Nếu như Bạch Thuật là những kẻ khác, hắn có lẽ đã trực tiếp thu nhận cậu vào phủ, sau đó đem nuôi dưỡng cậu ở một điền trang trù phú dưới quê, coi như ban cho cậu một đời vinh hoa phú quý.
Nhưng Bạch Thuật lại là một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt, cậu là người vô cùng tháo vát, việc làm ăn buôn bán cũng vô cùng phát đạt. Với cái tính cách tự lập ấy của cậu, cho dù có rời xa hắn thì cậu vẫn có thể tự mình sống một đời vô lo vô nghĩ.
Tạ Hòe Ngọc nhìn sâu vào đôi mắt trong trẻo của đối phương, hắn chợt nhận ra mình không đành lòng đối xử tệ bạc với cậu như thế.
Vì vậy, hắn bèn cố tình trưng ra bộ mặt lạnh lùng, tuyệt tình mà bảo với Bạch Thuật: "Một tiểu tử như ngươi chung quy cũng chỉ là một ca nhi thôn quê hèn mọn, thì có liên can gì tới ta cơ chứ? Lấy tư cách gì mà bảo ta ghét bỏ ngươi?"
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Bạch Thuật lập tức trắng bệch đi vài phần, trong ánh mắt cậu dường như có thứ chất lỏng gì đó đang chực trào ra long lanh. Phải mất một lúc lâu cậu mới nghẹn ngào lên tiếng: "Hiện tại đúng là tôi còn quá yếu ớt, nhưng anh hãy tin tôi, tôi nhất định sẽ dốc sức nỗ lực để xứng đáng với anh."
Giọng điệu của cậu vô cùng kiên định và thâm trầm, con ngươi ngập nước lấp lánh tựa như những vì sao tinh tú trên bầu trời đêm, ẩn chứa một thứ sức mạnh vô hình khiến Tạ Hòe Ngọc nhất thời thẫn thờ, ngây ngất.
Hắn xưa nay vốn quen nhìn thấy cái bộ dạng ngoan ngoãn, phục tùng như một chú cừu non của cậu, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ánh mắt mạnh mẽ, kiên cường đến vậy của cậu, tựa như tia nắng ban mai rực rỡ xuyên thấu qua lớp sương mù dày đặc, trái lại càng tôn lên vẻ đẹp cuốn hút của Bạch Thuật.
Trái tim Tạ Hòe Ngọc bỗng chốc đập lỗi một nhịp, thế là những lời nói tuyệt tình, tàn nhẫn đã lên tới tận cửa miệng, cuối cùng lại bị hắn nuốt ngược vào trong bụng.
Nếu cậu đã đáng yêu đến nhường này... Ánh mắt Tạ Hòe Ngọc bỗng chốc tối sầm đi vài phần. Hắn quả thực lại luyến tiếc, không đành lòng nhẫn tâm xua đuổi cậu đi...
Có lẽ, hắn nên giữ cậu lại bên mình để quan sát thêm một thời gian xem sao. Xem thử vị tiểu ca nhi này rốt cuộc có thể trưởng thành đến cấp độ nào?
Dẫu sao thì, chỉ cần Tạ Hòe Ngọc hắn thích, hắn hoàn toàn có thừa năng lực để ban cho cậu địa vị vinh hiển mà cậu hằng ao ước, giờ chỉ xem vị tiểu ca nhi thôn quê này có đủ bản lĩnh để gánh vác nổi hay không mà thôi...
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Trọng Sinh Chỉ Vì Ngươi Điên Cuồng
44 ch
Hắn khẽ bật cười, nhàn nhạt bảo: "Mấy lời đường mật đầu môi chót lưỡi ấy chẳng qua cũng chỉ giống như lầu các xây trên bãi cát, như làn mây tía trên vòm trời cao, gió thổi một phát là tan biến vào hư không. Muốn làm nên nghiệp lớn ở đời, kẻ đó phải chịu được những nỗi khổ cực mà người thường không thể chịu đựng nổi, chuyện đó đến cả nam tử hán đại trượng phu còn khó lòng làm được, một ca nhi như ngươi lại càng thêm phần gian nan gấp bội. Chờ đến khi ngươi thực sự làm nên trò trống gì đó rồi hãy tới đây nói chuyện với ta."
Bạch Thuật nghe xong liền gật đầu lia lịa, đôi mắt cậu híp lại thành hình vầng trăng khuyết, tỏa ra những tia sáng rạng rỡ.
Tạ Hòe Ngọc đã chịu buông lời như vậy, cõi lòng cậu ngược lại liền thấy nhẹ nhõm và an tâm hơn hẳn. Việc của cậu bây giờ chỉ là một lòng một dạ đối xử tốt với hắn, đồng thời chăm lo kinh doanh thật tốt sản nghiệp của bản thân là được.
Nói về chuyện chịu thương chịu khó, cậu là kẻ chẳng bao giờ biết sợ hãi là gì. Nghĩ năm đó khi còn ở Trùng tinh, phải trải qua những khóa huấn luyện đặc biệt vô cùng tàn khốc của quân bộ, có nỗi khổ cực nào mà cậu chưa từng nếm trải qua cơ chứ?
Cậu vốn dĩ chưa từng là một trùng cái có thiên phú bẩm sinh xuất sắc nhất. Nhưng khi người khác chỉ luyện tập tám tiếng một ngày, cậu sẵn sàng lao vào điên cuồng luyện tập suốt mười hai tiếng đồng hồ không nghỉ.
Quân bộ có quy định nghiêm ngặt, mỗi tân binh khi vừa nhập ngũ bắt buộc phải chọn học ba môn học thuộc khối chiến đấu và ba môn học thuộc khối khoa học kỹ thuật. Chỉ có một mình Bạch Thuật là kẻ lập dị, cậu gom hết toàn bộ những môn học ít người ngó ngàng tới như địa lý, thực vật học, y học chữa trị... để học bằng sạch.
Cũng chính nhờ những chuỗi ngày đêm miệt mài gồng mình huấn luyện gian khổ ấy, mới có thể tôi luyện nên một vị đại tướng quân dũng mãnh, bách chiến bách thắng trên chiến trường khói lửa năm nào.
Mặc dù hiện tại vị đại tướng quân lừng lẫy năm xưa đã biến thành một vị ca nhi yếu ớt, trói gà không chặt... Đến cả số tiền tín dụng khổng lồ trong tài khoản cũng bay màu sạch sành sanh...
Bạch Thuật bỗng cảm thấy có chút dở khóc dở cười đầy bất lực...
Thế nhưng, cái dòng máu kiên cường chảy trong xương tủy cậu thì vẫn vẹn nguyên là chính cậu, trong từ điển cuộc đời của Bạch Thuật, chưa bao giờ xuất hiện hai chữ "bỏ cuộc".
·
Khi Kỳ Cầm Nguyệt rảo bước đuổi theo sau lưng Tạ Hòe Ngọc, do không thông thuộc địa hình nên hắn vô tình đi vòng vèo mất một đoạn đường, thế nên khi hắn mò được tới bên bờ hồ thì đập vào mắt lại là một khung cảnh vô cùng quỷ dị.
Tạ Hòe Ngọc đang đứng sát sạt trước mặt vị ca nhi hung hãn lúc nãy, trong ánh mắt hắn dường như còn ẩn chứa một tia... dịu dàng, trìu mến?
Hắn chớp chớp mắt liên hồi, trong đầu lùng bùng nhớ lại cảnh tượng vị ca nhi kia cầm gậy gỗ nện đôm đốp vào mông gã Bạch Hòa lúc nãy, bỗng chốc hoài nghi không biết có phải mắt mình đã bị hoa mắt nhìn nhầm rồi hay không!
Tạ Hòe Ngọc là người tinh tường nên đã sớm phát hiện ra hành tung của hắn, ánh mắt hắn khẽ lóe lên, vội ho khan một tiếng rồi chủ động kéo giãn khoảng cách với Bạch Thuật, nhàn nhạt bảo: "Hôm nay thời gian cũng không còn sớm nữa rồi, ngươi mau chóng thu xếp trở về trước đi. Sau này tuyệt đối không được phép hành sự một cách bốc đồng, xốc nổi như vậy nữa, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ thì nghiêm cấm không được tùy tiện động thủ đánh người."
"Được được." Bạch Thuật gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, những lời dặn dò của Tạ Hòe Ngọc, cậu đương nhiên là sẽ răm rắp tuân theo. Chỉ là nhanh như vậy đã phải rời đi, cậu khó khăn lắm mới có cơ hội được gặp hắn một lần, trong lòng vẫn còn chưa ngắm nhìn hắn cho thỏa thích nữa mà.
Kỳ Cầm Nguyệt đứng bên cạnh đột nhiên nhận ra điều gì đó mờ ám, hắn khẽ nhếch khóe môi nở một nụ cười đầy ẩn ý, rảo bước tiến lại gần rồi vỗ vỗ vào bả vai Bạch Thuật mà bảo: "Ngươi mang mấy cái bánh bao tới đây phải không? Hương vị của chúng ăn cũng khá ngon đấy."
Bạch Thuật ngẩn người ra, cậu nhìn gã đàn ông trước mặt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu chặt lại. Mấy cái bánh bao đó là cậu cất công mang tới cho một mình Tạ Hòe Ngọc ăn cơ mà, sao cuối cùng lại chạy vào bụng của cái gã này rồi? Chẳng lẽ Tạ Hòe Ngọc không thích ăn bánh bao sao?
Sắc mặt Tạ Hòe Ngọc lập tức sa sầm xuống, hắn nhanh tay túm lấy cổ tay của Kỳ Cầm Nguyệt lôi ra, trầm giọng cảnh cáo: "Đừng có mà giở cái thói kề vai sát cánh với một ca nhi chưa lập gia thất như vậy, việc này sẽ làm tổn hại đến thanh danh của người ta đấy."
Dứt lời, hắn liền gọi Tiểu Thụ tới, lệnh cho cậu mau chóng tiễn Bạch Thuật ra về.
Chờ cho bóng dáng Bạch Thuật đi khuất hẳn, Kỳ Cầm Nguyệt mới trưng ra bộ mặt cười gian tà, ranh mãnh nhe răng ghé sát tai hắn mà thì thầm: "Ta đã bảo là chính ta mời gã Bạch Hòa kia vào phủ, thế mà ngươi từ đầu đến cuối lại chẳng thèm lộ mặt ra tiếp đón lấy một lần. Hóa ra là trò 'Bạch' này không phải 'Bạch' kia, người mà ngươi thầm thương trộm nhớ chính là vị tiểu ca nhi hung dữ này cơ à?"
Thấy Tạ Hòe Ngọc hoàn toàn ngó lơ mình, dứt khoát xoay người rảo bước đi thẳng về phía thư phòng, hắn liền mặt dày bám đuôi theo sau, ở phía sau lưng hắn không ngừng lải nhải, cằn nhằn: "Trách không được mấy vị tiểu thư khuê các lá ngọc cành vàng ở chốn Kinh thành dâng tận miệng mà ngươi còn chẳng thèm đoái hoài nhìn tới, không ngờ cái khẩu vị của đại thiếu gia nhà ngươi lại đặc biệt, thích cái kiểu người như thế này cơ đấy?"
"Kiểu người như thế nào?" Tạ Hòe Ngọc đột ngột dừng phắt bước chân lại, xoay người, lạnh lùng găm ánh mắt sắc lẹm nhìn hắn mà hỏi vặn lại.
"Khụ... Thì chính là cái kiểu giống như vị Bạch tiểu ca nhi kia kìa, vô cùng hung dữ, lại còn biết đè người ta ra đánh mông nữa chứ..." Kỳ Cầm Nguyệt bị ánh mắt lạnh thấu xương của hắn dọa cho có chút sợ hãi, giọng điệu liền yếu thế hẳn đi.
"Y không hề hung dữ." Tạ Hòe Ngọc khựng lại một nhịp rồi lạnh lùng nói tiếp: "Hơn nữa, ta chưa từng nói qua là ta thích y."
"Thế thì là kẻ nào quý báu đến mức ngay cả một chiếc bánh bao cũng chẳng thèm bố thí cho ta ăn thử một miếng vậy hả?" Kỳ Cầm Nguyệt vẫn không chịu bỏ cuộc, ấm ức lên tiếng tố cáo.
Tạ Hòe Ngọc liếc nhìn hắn một cái đầy khinh bỉ, rồi dứt khoát quay đi, không thèm chấp nhặt với hắn nữa...
Đến giờ cơm tối, Tiểu Thụ đích thân chỉ huy đám nha hoàn bưng mấy mâm lớn chất đầy đủ các loại bánh bao đủ mọi kiểu dáng, hương vị tiến vào trong phòng của Kỳ Cầm Nguyệt, cậu cung kính thưa: "Kỳ công tử, thiếu gia nhà tôi biết ngài có sở thích đặc biệt với món bánh bao, nên đã đặc biệt hạ lệnh dặn dò nhà bếp, kể từ hôm nay trở đi, chỉ cần ngài còn lưu lại Tạ phủ thì mỗi bữa ăn đều phải chuẩn bị món bánh bao cho ngài dùng bữa. Ngài xem ở đây có bánh bao nhân thịt heo, nhân rau xanh, nhân hẹ... ngài có vừa miệng không ạ? Nếu ngài còn muốn đổi sang khẩu vị nào khác, tôi sẽ lập tức phân phó cho đầu bếp nữ làm ngay."
Kỳ Cầm Nguyệt: "..."
Đêm ngày hôm đó, Tạ Hòe Ngọc cao hứng bày tiệc dưới trăng mời Kỳ Cầm Nguyệt đối ẩm, món nhắm đi kèm cho bữa tiệc đêm thanh nhã ấy lại tiếp tục là một mâm bánh bao to đùng, ngút ngàn...
Kỳ Cầm Nguyệt: "..."
Sáng sớm ngày hôm sau, Kỳ Cầm Nguyệt vừa mới ngái ngủ tỉnh giấc, đập vào mắt hắn ngay trên bàn trà là mấy chiếc bánh bao có chấm một dấu son đỏ chót ở giữa. Vị nha hoàn đứng bên cạnh khom lưng hành lễ rồi cung kính thưa: "Thưa Kỳ công tử, đây là bữa sáng do đích thân gã sai vặt bên phía đại thiếu gia vừa mang tới cho ngài ạ, món bánh bao nhân đậu nhuyễn."
Kỳ Cầm Nguyệt: "..."
Còn chưa đến giờ Mẹo, một chiếc xe ngựa đã vội vã lăn bánh rời khỏi Tạ phủ, chở theo một gã Kỳ Cầm Nguyệt đang tức nghẹn tận cổ vì cái bụng chứa đầy ắp bánh bao.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)
559 ch
Giờ Em Còn Chạy?
12 ch
Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta
14 ch
Phát Sóng Trực Tiếp Của Tôi Thông Đến Triều Thanh
32 ch
Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
66 ch
Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện
67 ch
Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương
12 ch
Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết
50 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.