3.053 chữ · ~21 phút đọc
Bạch Thuật dừng bước, tiến lại gần mở lời: "Triệu thẩm, chuyện của bọn trẻ con với nhau ấy mà, cứ bỏ qua như vậy đi. Thím nhìn xem trời đất kìa, cũng sắp đến giờ Dậu rồi, thím còn chẳng phải về lo cơm nước sao."
Triệu bà nương vốn nhận ra Bạch Thuật, cũng từng nghe danh tiếng cậu vác liềm chém người điên cuồng, trong lòng có vài phần kiêng dè.
Mụ không hiểu vì sao cậu lại đột nhiên chạy tới xía vào chuyện bao đồng này, liền ngập ngừng bảo: "Ta... Bảo Nhi nhà ta chẳng lẽ cứ thế mà chịu thiệt sao?"
"Răng ấy ạ?" Bạch Thuật liếc nhìn cái miệng đang há hốc của Triệu Tiểu Bảo.
Thằng bé chừng sáu, bảy tuổi, một chiếc răng cửa đã rụng mất, còn một chiếc khác cũng đang lung lay bám hờ trên lợi.
"Tiểu Bảo, đứng im nào." Bạch Thuật vừa dứt lời, ngón tay đã nhanh như cắt vươn ra.
Triệu Tiểu Bảo chỉ thấy hàm trên nhói một cái, chiếc răng cửa lung lay còn lại bỗng chốc đã bị Bạch Thuật nhổ phắt ra ngoài.
Triệu bà nương: "..."
Vương Mộc Đầu: "..."
Triệu Tiểu Bảo: "Oa ——"
"Ngươi ngươi ngươi..." Triệu bà nương chỉ tay vào Bạch Thuật, nửa ngày trời không thốt nên lời.
"Không sao đâu, đứa trẻ nào đến tuổi này cũng phải thay răng cả, rụng chiếc răng này rồi vẫn sẽ mọc lại chiếc khác." Bạch Thuật vừa nói vừa chìa chiếc răng ra trước mặt Triệu Tiểu Bảo: "Cầm lấy này, đem về chôn xuống đất, răng hàm trên sẽ tự khắc mọc lại thôi."
"Trẻ con trong làng này thay răng đều phải tầm tám, chín tuổi, làm gì có đứa nào nhỏ như vậy đã thay răng!" Triệu bà nương không tin.
"Người khác thì phải đợi đến tám, chín tuổi, nhưng Tiểu Bảo nhà thím được nuôi dưỡng tốt nên mới thay răng sớm hơn. Mấy đứa nhỏ trong thành đốn đốn ăn thịt, có đứa năm tuổi đã bắt đầu thay răng rồi kìa." Bạch Thuật nói.
Trẻ con trong thôn do thiếu thốn dinh dưỡng nên phần lớn phải tám, chín tuổi mới thay răng, thậm chí mười tuổi mới thay cũng có. Nhưng nhà Triệu Tiểu Bảo điều kiện khấm khá, từ nhỏ đã chẳng thiếu ăn hụt mặc, nên ngày thay răng có đến sớm hơn người thường một chút cũng là điều dễ hiểu.
Triệu bà nương vẫn có phần bán tín bán nghi. Thấy vậy, Bạch Thuật khẽ phủi phủi vạt áo bảo: "Ta vừa mới từ phủ thành trở về, trẻ con trên đó thảy đều sáu tuổi là thay răng rồi."
Triệu bà nương nhìn bộ y phục mới tinh trên người Bạch Thuật, kiểu dáng quả thực rất mới mẻ, bắt mắt, đích xác là hàng mua từ phủ thành về.
Bạch Thuật lại từ trong ngực áo lấy ra gói đường mạch nha, mở ra bốc lấy một viên rồi bảo Triệu Tiểu Bảo: "Nào, viên đường này chỉ dành cho những đứa trẻ dũng cảm thôi, đứa nào mà cứ khóc nhè là không được ăn đâu đấy."
Triệu Tiểu Bảo nghe vậy liền lập tức nín bặt. Nhà nó điều kiện dù tốt nhưng cũng chỉ đến ngày Tết mới được nếm chút vị đường, đôi mắt nó lúc này cứ dán chặt vào viên đường trong tay Bạch Thuật không rời.
"Răng còn đau không?" Bạch Thuật hỏi.
"Không đau! Một chút cũng không đau nữa ạ!" Triệu Tiểu Bảo đáp thoăn thoắt.
Triệu bà nương: "..."
Bạch Thuật bấy giờ mới mỉm cười, đặt viên đường mạch nha vào tay Triệu Tiểu Bảo. Thằng bé lập tức tống ngay viên đường vào miệng, cười đến mức hai bên mũi phập phồng bong bóng.
Đã nhận đường của Bạch Thuật, Triệu bà nương cũng chẳng còn mặt mũi nào mà đứng đấy dây dưa thêm, đành hậm hực dắt Triệu Tiểu Bảo rời đi. Nơi đó chỉ còn lại Vương Mộc Đầu cùng ba đứa con nhỏ đứng ngơ ngác tại chỗ...
Vương Mộc Đầu nhìn Bạch Thuật, lí nhí thốt lên một tiếng: "Cảm ơn ngươi nhé."
Gia cảnh nhà Bạch Thuật ra sao gã vốn biết rõ, vậy mà để giúp gã dỗ dành mẹ con Triệu bà nương đi cho khuất mắt, cậu lại hào phóng tặng cả viên đường mạch nha đắt đỏ như vậy.
Bạch Thuật cười bảo: "Có gì đâu, chuyện nhỏ nhặt ấy mà."
Một bao đường này tính ra cũng chỉ có hai mươi văn tiền, chia nhỏ ra thì một viên đường mạch nha chẳng đáng bao nhiêu, đối với số gia sản hiện tại của cậu thì thực sự không bõ bèn gì.
Ba đứa con của Vương Mộc Đầu bấy giờ đã nín khóc, đứa nào đứa nấy đều dán mắt vào gói đường trong tay cậu, không ngừng nuốt nước miếng ừng ực.
Bạch Thuật liền bảo ba đứa nhỏ chìa tay ra, rồi đặt vào lòng bàn tay mỗi đứa một viên đường mạch nha.
Ba anh em lập tức bỏ tọt vào miệng, gương mặt đứa nào đứa nấy đều rạng rỡ hẳn lên. Đứa nhỏ nhất lần đầu tiên trong đời được nếm vị đường, liền híp đôi mắt lại mà reo lên: "Cha ơi, đường ngọt quá."
Bạch Thuật nhìn bộ dạng của bọn trẻ cũng cảm thấy vui lây, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, chân thành.
Vương Mộc Đầu nhìn ngắm nụ cười ấy, trong lồng ngực bỗng chốc dâng lên một cảm giác vừa chua xót lại vừa nghẹn ngào.
Ánh mắt gã cứ thế dán chặt vào người Bạch Thuật không thể rời đi, chỉ thấy đôi mắt cậu vừa to vừa sáng, hàng mi cong vút, đôi môi hồng nhuận khẽ nhếch lên để lộ hàm răng trắng muốt chỉnh tề, khiến thâm tâm gã bỗng chốc trở nên rối bời, hoảng loạn.
Bạch Thuật đưa tay xoa xoa đầu ba đứa nhỏ một lượt rồi xoay người rời đi.
Sắc trời lúc này đã chẳng còn sớm sướng gì, cậu còn phải tới nhà Tạ Hòe Ngọc nữa.
Nào ngờ cậu mới chỉ vừa cất bước đi được vài thước, ống tay áo phía sau đã bị ai đó kéo lại.
Vừa quay đầu lại, Vương Mộc Đầu đã vội vàng buông tay ra, gương mặt gã đỏ bừng lên như gấc chín, ấp úng bảo: "Ngươi... ngươi cứ ở nhà chờ nhé. Ta sẽ lên huyện mua một con chim nhạn, qua mấy ngày nữa sẽ sang nhà ngươi..."
Ở làng Bạch Đường này, hễ muốn nhờ mối lái đến cửa cầu thân thì thảy đều phải mang theo lễ vật. Có điều đa số người dân khi đi hỏi cưới ca nhi thường chỉ dùng vài cân gạo tẻ hoặc dăm ba đấu đậu nành là xong chuyện. Còn việc mang cả chim nhạn tới cửa hỏi cưới thì thông thường chỉ dành cho việc cưới hỏi hoàng hoa khuê nữ, là một thức nghi lễ vô cùng chính thức và trang trọng.
Gã đã mở lời rõ ràng đến mức này, Bạch Thuật chắc chắn là phải hiểu được tâm ý của gã rồi chứ? Vương Mộc Đầu thầm nghĩ trong bụng.
Nói xong câu đó, gã liền cúi gầm mặt xuống, dắt theo ba đứa con vội vội vàng vàng rảo bước bỏ đi.
Để lại một mình Bạch Thuật đứng ngơ ngác nhìn theo bóng lưng bốn cha con bọn họ, đưa tay sờ sờ đầu chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo ra sao.
Mua chim nhạn? Thì liên quan gì đến cậu chứ? Cái tên Vương Mộc Đầu này sao lúc nào trông cũng cứ cổ cổ quái quái vậy không biết.
·
Khi Bạch Thuật đặt chân đến Tạ gia thì trời đã vừa vặn chuyển sang giờ Dậu.
Cậu tiến tới gõ cửa, gã gia đinh trông cửa liền vội vàng ra mở, vừa nhìn thấy Bạch Thuật liền niềm nở mời cậu vào trong.
Chỉ một lát sau, Tiểu Thụ đã nghếch đầu sải bước đi tới.
Bạch Thuật vừa định móc cặp Long Phụng Linh ra đưa cho gã, Tiểu Thụ đã nhanh nhảu mở miệng: "Ngươi cũng thật là khéo chọn thời gian đấy, cứ nhằm đúng lúc cơm nước tinh tươm là có mặt. Đi thôi, đi theo ta." Nói đoạn, cậu liền dẫn Bạch Thuật hướng về phía hậu viện mà tiến bước.
Bạch Thuật rảo bước bám theo phía sau cậu, đi được một lúc liền tới bên bờ hồ nước ở hậu viện.
Tầm mắt cậu bỗng chốc sáng bừng lên, từ đằng xa cậu đã nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc đang kê một chiếc bàn nhỏ nơi hành lang lộng gió, hắn khoác trên mình bộ y phục màu xanh nhạt, đang tĩnh lặng ngồi bên trong múa bút viết chữ.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Trọng Sinh Chỉ Vì Ngươi Điên Cuồng
44 ch
Tiểu Thụ dẫn Bạch Thuật tới trước mặt Tạ Hòe Ngọc, hắn cũng không buồn ngẩng đầu lên, chỉ nhàn nhạt buông một câu: "Ngồi đi."
Tiểu Thụ liền chỉ tay vào chiếc ghế tựa đặt đối diện với Tạ Hòe Ngọc, ra hiệu cho Bạch Thuật ngồi xuống đó.
"Được rồi, ngươi lui ra đi làm việc của mình đi." Tạ Hòe Ngọc nhẹ nhàng dặn dò một câu, Tiểu Thụ liền nhanh chóng rời khỏi hậu viện.
Không gian lúc này chỉ còn lại duy nhất hai người Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc, ngồi đối diện nhau nơi hành lang dài tĩnh mịch.
Tạ Hòe Ngọc vẫn không mở miệng nói lời nào, chỉ chăm chú cúi đầu nghiêm túc luyện chữ.
Bạch Thuật sợ bản thân sẽ làm phiền đến mạch suy nghĩ của hắn nên cũng chẳng dám lên tiếng, cậu liền thẳng lưng, ngồi đoan trang ở phía đối diện, lặng lẽ ngắm nhìn hắn luyện chữ.
Phông chữ mà Tạ Hòe Ngọc đang luyện tập là chữ Khải, nét chữ nhỏ nhắn nhưng vô cùng dứt khoát, thanh thoát và sạch sẽ.
Bạch Thuật cảm thấy Tạ Hòe Ngọc con người vốn ngay ngắn, cương trực, phông chữ này quả thực là vô cùng xứng hợp với khí chất của hắn, cậu cứ thế ôm một bụng sùng bái mà lặng thinh ngắm nhìn.
Thế nhưng ngồi ngắm được một lúc, tâm trí cậu bắt đầu xao nhãng, tầm mắt từ những nét chữ trên mặt giấy dần dịch chuyển sang bàn tay đang cầm bút của đối phương.
Bàn tay Tạ Hòe Ngọc khá lớn, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, chẳng rõ đến khi nắm chặt lấy thì sẽ mang lại cảm giác thế nào nhỉ.
Vành tai Bạch Thuật bỗng chốc đỏ ửng lên, cậu vội dời tầm mắt tiếp tục nhìn lên phía trên, rồi dừng lại nơi cổ áo của Tạ Hòe Ngọc.
Hiện tại đang là đầu mùa hạ, thời tiết vô cùng oi bức. Tạ Hòe Ngọc ở trong nhà luyện chữ nên ăn mặc cũng có phần thoải mái, tùy ý.
Bạch Thuật liền chú ý thấy cổ áo của Tạ Hòe Ngọc mở khá rộng, bên trong thấp thoáng khoảng trống... hình như hắn không mặc áo lót thì phải...
Nghĩ đến đây, cả khuôn mặt cậu bỗng chốc nóng bừng lên, tầm mắt cứ thế từng chút từng chút một lén lút ngó nghiêng vào bên trong cổ áo hắn.
Tạ Hòe Ngọc lúc này khẽ ho nhẹ một tiếng, hắn dừng ngòi bút lông trong tay lại, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào cậu hỏi: "Nhìn đủ chưa?"
"Vẫn chưa..." Bạch Thuật buột miệng thốt ra, nói xong mới thấy cả kinh, liền lập tức đổi giọng: "Có nhìn gì đâu..."
Tạ Hòe Ngọc: "..."
"Ta có mặc áo lót." Hắn thở dài một tiếng, một lát sau mới có chút ảo não mà bảo: "Dẫu sao thì ngươi cũng là một ca nhi cơ mà."
Bạch Thuật không dám hé răng nửa lời, sợ Tạ Hòe Ngọc sẽ nổi giận. Biểu hiện vừa rồi của cậu... liệu có phải là trông quá mức lưu manh rồi không?
Thấy cậu không nói năng gì nữa, Tạ Hòe Ngọc mới chủ động chuyển sang đề tài khác: "Chuyến đi phủ thành lần này của ngươi có thu hoạch được gì không?"
Nhắc tới chuyện phủ thành, Bạch Thuật lập tức lấy lại tinh thần. Cậu đặt chiếc tay nải được túm gọn từ bộ y phục cũ lên bàn, ngay trước mặt Tạ Hòe Ngọc mà mở ra, để lộ ra đống bạc trắng phau cùng sấp ngân phiếu nằm bên trong, hào hứng bảo: "Tạ Hòe Ngọc! Ngươi nhìn này! Ta kiếm được tiền rồi!"
Hơn một trăm lượng bạc cộng thêm sấp ngân phiếu, gộp lại cũng thành một bọc lớn. Tạ Hòe Ngọc nhìn đống bạc trước mặt không khỏi có chút kinh ngạc, đồng thời trong lòng lại dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào.
Hắn không ngờ rằng việc đầu tiên Bạch Thuật làm sau khi kiếm được tiền là đến nói cho hắn biết.
Hắn thừa hiểu số bạc này đối với một người dân làng bình thường mang ý nghĩa lớn lao đến nhường nào. Ngay cả vị thôn trưởng Bạch Bảo Sơn, e rằng cả đời này cũng chẳng tích cóp nổi năm mươi lượng bạc.
"Nhiều tiền thế này, thảy đều là muốn đưa cho ta sao?" Tạ Hòe Ngọc muốn trêu chọc Bạch Thuật một chút, liền cố ý mở miệng hỏi vui.
Bạch Thuật thoáng ngẩn người, cậu thực sự không ngờ Tạ Hòe Ngọc lại muốn thu giữ số bạc này. Thế nhưng ở vương quốc Trùng tộc, nếu một trùng đực đã chấp nhận tình cảm của trùng cái, thì việc gã thu giữ toàn bộ số điểm tín dụng của trùng cái cũng là điều hoàn toàn hợp lý.
Vì thế cậu liền nhanh chóng gật đầu đáp: "Vậy thì ngươi cứ thu gom lại đi. Có điều liệu có thể chừa lại cho ta chín lượng bạc được không? Ta đang nhắm trúng một mảnh đất, cần phải có chín lượng bạc mới mua nổi."
Tạ Hòe Ngọc thấy cậu trả lời một cách vô cùng nghiêm túc, cõi lòng hắn bỗng chốc như một hồ nước xuân bị gió thổi nhẹ, mềm nhũn thành một khoảng, khóe môi không kìm được mà khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Điều hắn trân quý nhất ở Bạch Thuật chính là tấm chân tình này của cậu.
Hắn dù sinh trưởng nơi phủ bá tước cao sang, song trên đời này số người thực tâm đối đãi với hắn thực sự chẳng có được mấy ai.
"Sao ngươi lại ngốc nghếch đến thế hả, đồ ngốc này." Tạ Hòe Ngọc khẽ thốt lên, ngón tay vươn ra khẽ chạm nhẹ vào chóp mũi của Bạch Thuật một cái: "Tiền tài không được để lộ ra ngoài, có hiểu không? Sau này tuyệt đối đừng có mang bạc ra khoe khoang với người khác như vậy nữa."
Ngón tay hắn do quanh năm cầm bút nên có một lớp chai mỏng, khoảnh khắc chạm vào chóp mũi Bạch Thuật, đầu óc cậu bỗng chốc trống rỗng, cả người tê dại đi vì sung sướng.
Tạ Hòe Ngọc vừa mới chạm vào người cậu kìa! Bạch Thuật bỗng chốc luống cuống cả chân tay! Hắn còn trìu mến gọi cậu là đồ ngốc nữa chứ!
Bạch Thuật cũng cười theo, đôi mắt cậu cong cong híp lại thành một đường chỉ nhỏ, để lộ ra hàm răng trắng muốt. Tuy rằng hai chữ "đồ ngốc" nghe qua chẳng phải lời hay ý đẹp gì, song Bạch Thuật lại cảm thấy, hễ câu từ đó được thốt ra từ khuôn miệng của Tạ Hòe Ngọc thì thảy đều trở nên vô cùng êm tai.
Thấy bộ dạng như đang bay bổng trên mây của Bạch Thuật, Tạ Hòe Ngọc nghiêm nghị ho khan một tiếng rồi hỏi: "Đúng rồi, sao tự dưng ngươi lại kiếm được nhiều tiền đến như thế?"
Bạch Thuật vốn dĩ là một ca nhi không có chút vốn liếng nào trong tay, cũng chẳng thể nào trong một chốc một lát mà bàn chuyện làm ăn lớn được, làm sao có thể đột ngột kiếm được số tiền lớn đến nhường này, Tạ Hòe Ngọc chợt dấy lên nỗi lo lắng không biết cậu có làm điều gì dại dột để bán mình hay không.
"Là kiếm được từ sòng bạc đấy." Bạch Thuật thật thà đáp.
Nghe cậu trả lời như vậy, chân mày Tạ Hòe Ngọc lập tức nhíu chặt lại, sắc mặt lộ rõ vẻ không mấy vui vẻ.
Nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Tạ Hòe Ngọc, Bạch Thuật cũng biết đối phương đang không hài lòng. Cậu vội vàng lên tiếng cam đoan bản thân sau này tuyệt đối sẽ không bao giờ bén mảng tới những nơi như vậy nữa.
Tạ Hòe Ngọc bấy giờ mới nghiêm giọng giáo huấn: "Mấy trò cờ bạc đỏ đen đó, sau này tuyệt đối không được phép đụng vào nữa, bằng không thì ngươi cũng đừng bao giờ đặt chân tới nơi này nữa."
Bạch Thuật nuốt nước miếng một cái, âm thầm lau đi giọt mồ hôi lạnh trên trán. Nghĩ tới tờ ngân phiếu một trăm lượng kia, cậu vô cùng khôn ngoan mà lựa chọn ngậm chặt miệng, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời về những chuyện đã xảy ra tại tòa Lai Phúc Lâu.
Lần trước cậu chỉ mới ra tay đánh gã Bạch Hòa một bận mà Tạ Hòe Ngọc đã nổi trận lôi đình, còn căn dặn cậu không được tùy tiện động thủ với người khác. Lần này ở Lai Phúc Lâu cậu lại một bận đánh gục cả một đám người, thậm chí còn cả gan bắt cóc một vị quý nhân...
Bạch Thuật đột nhiên cảm thấy, cứ để cho Tạ Hòe Ngọc lầm tưởng số bạc này thảy đều là do cậu kiếm được từ sòng bạc xem ra lại là một phương án vẹn cả đôi đường...
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)
559 ch
Giờ Em Còn Chạy?
12 ch
Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta
14 ch
Phát Sóng Trực Tiếp Của Tôi Thông Đến Triều Thanh
32 ch
Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
66 ch
Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện
67 ch
Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương
12 ch
Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết
50 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.