6.088 chữ · ~41 phút đọc
Do chuyện xảy ra ngày hôm qua nên việc giao cá hôm nay đành gác lại, cậu cũng đã đánh tiếng trước với y quán xin nghỉ hai ngày để sửa sang nhà cửa, muộn chút mới tiếp tục giao dược liệu.
Tạ Hòe Ngọc sai phu xe đưa thẳng nhóm Bạch Thuật về nhà.
Xe ngựa dừng trước cửa nhà Bạch Thuật, cậu vén rèm bước xuống trước, sau đó đỡ lấy Lạp Nhi từ tay Trần Đông Thanh rồi bế vào trong phòng.
Lạp Nhi hôn mê suốt một đêm, đến sáng nay mới tỉnh táo được một lát, nhưng sau khi được Trần Đông Thanh đút cho vài thìa cháo thì lại nôn ra sạch, rồi tiếp tục lâm vào trạng thái mê man, mụ mẫm.
Thấy Trần Đông Thanh lo lắng khôn nguôi, Bạch Thuật bảo y hôm nay đừng bận tâm đến việc hái thuốc nữa, cứ ở nhà chăm sóc Lạp Nhi, nếu thấy sốt ruột thì có thể sang trò chuyện với Lưu ca nhi, hoặc vào bếp giúp một tay cho khuây khỏa.
Công trường có ba người thợ trông coi nên tiến độ chẳng hề bị chậm trễ.
Có điều bên phía nhà bếp, vì Bạch Thuật vắng nhà chưa kịp chuẩn bị nguyên liệu cho món chính hôm nay nên mấy người họ vẫn chưa thể nổi lửa nấu nướng.
Bạch Thuật vừa về tới nơi cũng chẳng kịp nghỉ ngơi, lập tức lên sau núi săn được vài con gà rừng, thỏ hoang. Cậu không giữ lại ăn mà đem giao hết cho nhà bếp, rồi tự mình ra bờ sông bắt thêm ít cá.
Khi gần đến bờ sông, lòng Bạch Thuật chợt trĩu xuống, trận mưa lớn đêm qua làm nước sông dâng lên không ít, tràn cả lên bãi đất ven bờ.
Hôm qua mải vội đưa hai cha con Trần Đông Thanh lên huyện, cậu hoàn toàn quên bẵng ao cá của mình, không biết có bị nước lũ nhấn chìm rồi hay không.
Cậu vội vã sải bước chạy về phía ao cá, từ đằng xa đã thấy Vương Mộc Đầu đang đứng dưới ruộng, trên lưng vác những bao cát chất cao xung quanh bờ ao.
Đến gần mới thấy những bao cát đó được xếp rất cao, tuyệt đối không phải là việc mới làm từ sáng sớm nay. Bạch Thuật liền lên tiếng hỏi: “Vương Mộc Đầu, đống bao cát này là anh xếp đấy à?”
Vương Mộc Đầu bấy giờ mới giật mình nhận ra Bạch Thuật đã đến, hắn luống cuống đứng lặng tại chỗ, gãi đầu nói: “Cái này... Hôm qua mưa to quá, tôi sợ ao bị ngập nên gia cố lại xung quanh, nhưng vẫn để sổng mất một ít cá...”
“Không sao đâu.” Bạch Thuật trầm mặc một lát rồi bảo, việc chỉ bị thoát mất ít cá đã là tốt hơn nhiều so với những gì cậu lo liệu.
Cũng may nhờ có Vương Mộc Đầu, người này tuy từng lừa cậu một lần nhưng xét cho cùng vẫn là kẻ thành thật, chăm chỉ.
Vì thế cậu liền nói: “Anh làm tốt lắm, ta sẽ tăng tiền công cho anh, từ nay về sau cái ao cá này cứ giao cho anh quản lý.”
“Vâng.” Vương Mộc Đầu thật thà gật đầu, chẳng dám ngẩng lên nhìn thẳng vào Bạch Thuật.
Ban đầu hắn quả thực có ý với Bạch Thuật, nhưng sau khi nghe tin cậu kiếm được khoản tiền lớn, chút tơ lòng ấy cũng tự khắc tan thành mây khói.
Giờ đây điều hắn thiếu nhất là tiền, hắn cần phải chăm chỉ làm lụng để nuôi sống ba đứa con nhỏ, lại càng sợ Bạch Thuật phật ý mà đuổi việc, thế nên lời ăn tiếng nói hay việc làm đều hết sức giữ bổn phận.
Bạch Thuật rất hài lòng với thái độ này của hắn, cậu gật đầu rồi quay người rời đi.
Nước sông dâng cao nên cá lại càng dễ bắt, chẳng mấy chốc Bạch Thuật đã thu hoạch được một mớ kha khá, trong đó có không ít con to vượt trội, đoán chừng chính là số cá sổng từ ao của cậu ra.
Cậu cũng chẳng thả chúng ngược trở lại nữa, chỉ lựa những con cá bột nhỏ bỏ vào ao nuôi, còn cá lớn thì xách về nhà để Lưu ca nhi và mọi người kho nấu cho bữa trưa.
Cùng lúc đó, tại nhà Bạch Thuật, Lạp Nhi đang nằm trên giường của cậu, vừa uống xong chén thuốc thì bắt đầu thở đều đặn rồi chìm vào giấc ngủ.
Trần Đông Thanh cầm chiếc khăn tay nhẹ nhàng thấm vầng mồ hôi rịn trên trán con.
Lưu ca nhi ngồi bên cạnh, hết nhìn đứa trẻ lại quay sang nhìn Trần Đông Thanh.
Y khẽ giọng hỏi: “Trần ca nhi, chuyện hái thuốc ngươi đã bàn với Bạch Thuật chưa?”
“Vẫn chưa, cứ để thư thư đã.” Trần Đông Thanh có chút mỏi mệt, không buồn để tâm.
Y vốn định bàn với Bạch Thuật, nhưng chuyện của Lạp Nhi ngày hôm qua đã khiến y sứt đầu mẻ trán, đống dược liệu hái được cũng chẳng màng ngó ngàng tới, còn tâm trí đâu mà tính đến chuyện đó.
Lưu ca nhi nghe vậy thì trong lòng có chút không vui, nhưng cũng chẳng nói thêm gì nữa, lẳng lặng bỏ ra ngoài.
Trong bếp, hai người phụ bếp đang rỉ tai nhau bàn tán điều gì đó, thấy y bước vào thì liền húng hắng ho một tiếng rồi im bặt.
Lưu ca nhi hậm hực lườm họ một cái, tin chắc rằng hai mụ này đang nói xấu sau lưng mình.
Nhưng ngặt nỗi không có bằng chứng, y đành nuốt cục tức vào trong lòng, hậm hực tìm một hòn đá ngồi xuống, ra sức vò nát mấy cọng rau dại trên tay.
Khi Trần Đông Thanh đặt chân đến nhà Bạch Thuật, những người sống quanh đó đều đã nhìn thấy.
Ở trong thôn, những kẻ rỗi việc vốn nhiều, cứ rảnh rỗi là lại thích tụ tập buôn chuyện bao đồng.
Mụ Điền bà tử – kẻ vốn có giao tình thân thiết với bà thím Bạch Chu thị – vừa nghe ngóng được tin tức liền ba chân bốn cẳng chạy thẳng tới nhà họ Triệu.
Mụ ta cũng có qua lại với mẹ chồng của Triệu Nhị, gặp chuyện hệ trọng thế này đương nhiên phải là người đầu tiên tới đưa tin.
Vừa bước chân vào sân nhà họ Triệu, mụ đã oang oang cái mồm gọi lớn: “Nhà họ Triệu ơi! Nhà họ Triệu ơi! Vợ thứ hai nhà bà bỏ trốn rồi! Nó dắt theo đứa nhỏ chạy sang ở lỳ bên nhà Bạch Thuật rồi kìa!”
Vợ bỏ trốn theo trai hay bỏ nhà đi ở nông thôn vốn là chuyện vô cùng nhục nhã.
Điền bà tử tuy có mối quan hệ qua lại với mẹ Triệu Nhị, nhưng bản tính lại thích xem trò cười của người khác, thế nên mới cố tình gào thét thật to để hàng xóm láng giềng xung quanh đều nghe thấy.
Bà già Triệu Nhị từ trong buồng bước ra, dáng đi tập tễnh, xiêu vẹo như một con vịt.
Bà ta sinh hạ được năm đứa con, đến đứa cuối thì bị tật ở chân nên bộ dạng đi đứng luôn khó coi như vậy.
Lúc này, nghe thấy tiếng bêu rếu chuyện xấu của nhà mình, khuôn mặt đen sạm vì phong sương của bà ta bỗng chốc đỏ bừng lên, rồi chuyển sang một màu tím tái dị thường vì giận dữ.
“Kêu cái gì mà kêu!” Bà già Triệu Nhị gắt gỏng với Điền bà tử: “Cái mụ già chỉ chực xem trò vui nhà người khác kia. Chuyện của thằng Hai nhà này ta còn lạ gì, chẳng qua cũng chỉ là một đứa ca nhi, có giỏi trốn đi đâu được, cuối cùng rồi cũng phải ngoan ngoãn mò về nhà thôi.”
“Chao ôi!” Điền bà tử đứng ngay cổng viện, giậm chân thình thịch, vỗ đùi đôm đốp phân trần: “Tôi đây là có lòng tốt báo cho bà biết, sao bà lại nghĩ tôi như thế. Lần này làm sao mà giống như những lần trước được, bà chị yêu quý của tôi ơi!”
Nhìn cái bộ dạng cuống cuồng của mụ ta, người ngoài nhìn vào không biết chừng còn tưởng là con dâu nhà mụ bị mất tích.
“Trước kia con dâu bà có bỏ đi thì cũng là về nhà đẻ. Mà cái nhà đẻ của nó thì ai trong vùng này chẳng biết, nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra cơm gạo mà nuôi nổi một miệng ăn là ca nhi? Nhưng thằng Bạch Thuật thì giờ khác rồi nhé, nó đang là kẻ có tiền đấy.”
Điền bà tử giơ một ngón tay lên, chỉ chỉ hướng về phía nhà Bạch Thuật: “Cái bộ dạng của nó bây giờ bà chưa được thấy đâu. Ra dáng ông chủ lớn trong thành lắm, kiêu căng hợm hĩnh, chẳng coi những kẻ chân lấm tay bùn như chúng ta ra gì cả.”
“Bà xem ngay cả bà thím Bạch Chu thị của nó, người có công nuôi nấng nó khôn lớn từ nhỏ, thế mà nó còn chẳng thèm để vào mắt, muốn đánh là đánh, lần này còn xúi giục thôn trưởng ép người ta phân gia đấy thôi.” Điền bà tử bồi thêm: “Tôi chỉ sợ con dâu thứ nhà bà cứ bám đuôi nó rồi đâm ra học đòi thói hư tật xấu. Bà xem, vừa mới dọn sang đấy ở mà bữa nào cũng có thịt ăn, thử hỏi như thế thì ai còn muốn quay về cái nhà rách này nữa, e là nó chẳng còn coi người đàn ông của mình ra gì đâu.”
Nghe Điền bà tử phân tích một hồi, bà già Triệu Nhị cũng bắt đầu cảm thấy bất an, chuyện nhà Bạch Thuật dạo này phất lên giàu có bà ta cũng có nghe phong phanh.
Ngộ nhầm Trần ca nhi chạy sang bên đó rồi ăn vạ không chịu về thật thì sao? Nếu cứ kéo dài như vậy, nhà họ Triệu chẳng phải sẽ trở thành trò cười cho cả cái thôn Bạch Đường này hay sao?
Nghĩ đến đây, bà già Triệu Nhị liền hối hả sai đứa con trai trưởng là Triệu Đại đi tìm thằng Hai về gấp.
Khi Triệu Đại bước vào sân nhà Triệu Nhị, đập vào mắt hắn là cảnh tượng hoang tàn, cỏ dại mọc um tùm, ngổn ngang khắp lối.
Đẩy cửa bước vào buồng, Triệu Nhị vẫn chưa tỉnh hẳn rượu, đang nằm ườn trên giường ngáy như sấm.
Triệu Đại lớn tiếng gọi vài tiếng, Triệu Nhị chỉ làu bàu một tiếng rồi lật người ngủ tiếp.
Nén cục tức, Triệu Đại thẳng tay giật phắt chiếc chăn trên người Triệu Nhị ra.
Triệu Nhị tưởng đó là Trần Đông Thanh, liền gắt gỏng quát lớn: “Mẹ kiếp, lại dám giật chăn của ông à, chán sống rồi sao!”
Hét xong, khi nhìn rõ người đứng trước mặt là Triệu Đại, hắn mới giật mình tỉnh táo lại, vội vàng nở nụ cười cầu tài: “Hóa ra là đại ca, sao huynh lại rảnh rỗi ghé qua chỗ đệ thế này?”
“Mày còn hỏi tao à? Tao đang muốn hỏi mày đây. Có mỗi việc quản lý người trong nhà cũng không xong, để vợ dắt con trốn đi mất rồi kìa!” Triệu Đại gằn giọng: “Đi, theo tao về nhà một chuyến, cha mẹ đang có chuyện muốn hỏi mày đấy.”
Triệu Nhị lật đật theo Triệu Đại trở về nhà chính, bấy giờ mới biết Trần Đông Thanh đã mang theo Lạp Nhi bỏ trốn.
Hắn vốn dĩ đã ôm cục tức với Trần Đông Thanh từ trước, nay nghe thấy y dám to gan bỏ nhà ra đi, lửa giận trong lòng lại càng bốc lên ngùn ngụt, nét mặt lộ vẻ hiểm độc, hung tợn: “Cái thứ tiện nhân này, gan càng ngày càng thỏ đế, xem ra trận đòn hôm qua vẫn còn nhẹ quá.”
“Ba ngày không ăn đòn là đòi trèo lên mái nhà lật ngói.” Lão già họ Triệu lên tiếng chửi bới: “Cái đồ vô dụng, có mỗi đứa vợ cũng không trị nổi. Sáng ngày ra mụ Điền bà tử đã đi rêu rao khắp nơi rồi, giờ thì cả cái thôn Bạch Đường này đều biết vợ mày bỏ trốn rồi đấy!”
Bà già Triệu Nhị cũng hùa vào: “Còn không mau đi tìm người về đi? Mày nhất định phải lôi bằng được hai mẹ con Trần ca nhi về đây cho tao!”
“Nhưng ngộ nhầm thằng Bạch Thuật nó không chịu thả người thì sao?” Triệu Nhị rụt rè hỏi lại.
Trong lòng hắn vẫn còn chút kiêng dè Bạch Thuật, lần trước chỉ bằng một tay mà cậu đã nhấc bổng cả người hắn lên rồi.
“Nhìn cái bộ dạng hèn nhát của mày kìa!” Bà già Triệu Nhị lườm nguýt: “Triệu Đại, mày đi cùng với nó đi. Thằng Hai tính tình nhu nhược, không có khí chất, mày đi theo để chống lưng cho nó. Hai thằng đàn ông sức dài vai rộng, chẳng lẽ lại đi sợ một đứa ca nhi?”
Triệu Đại từ nhỏ đã được cha mẹ cưng chiều, vóc dáng cũng cao lớn, vạm vỡ hơn Triệu Nhị vài phần. Có gã anh cả đi theo hộ vệ, lòng can đảm của Triệu Nhị cũng tăng lên không ít.
Hai anh em gã nghênh ngang tiến về phía nhà Bạch Thuật, vừa đến cổng viện thì vô tình chạm mặt Lưu ca nhi.
Triệu Nhị biết vợ mình vốn có mối quan hệ khá thân thiết với Lưu ca nhi, bèn chặn đường hỏi xem Trần ca nhi đang ở đâu, bảo y vào gọi người ra để hắn dắt về nhà.
Lưu ca nhi đi đến trước cửa buồng của Bạch Thuật, đẩy cửa bước vào rồi nói: “Trần ca nhi, trượng phu của ngươi đến tìm kìa, hắn muốn đón ngươi về nhà, ngươi ra ngoài gặp hắn một lát đi.”
Trần ca nhi nghe vậy thì cả kinh, người run lên bần bật, y lập tức đẩy Lưu ca nhi ra ngoài rồi chốt chặt cửa phòng lại.
Y hét lớn ra bên ngoài: “Ta không gặp! Bảo hắn cút xéo đi, ta muốn hòa ly với hắn!”
Triệu Nhị nghe thấy vợ đòi hòa ly thì lửa giận bốc lên đầu, hắn lao đến đập cửa rầm rầm: “Cái đồ mất mặt, còn không mau cút ra đây cho tao! Xem ra trận đòn hôm qua vẫn chưa làm mày tỉnh ra, mau mở cửa!”
Lưu ca nhi đứng bên cạnh ra sức khuyên can đôi bên: “Triệu Nhị huynh, ngươi cũng bớt giận đi. Có gì thì từ từ bảo ban Trần ca nhi, y tự khắc sẽ theo ngươi về thôi.” Rồi y lại quay sang dỗ dành người bên trong: “Trần ca nhi, ngươi cũng đừng bướng bỉnh nữa. Người đàn ông của ngươi đã chịu hạ mình đến tận đây tìm, coi như là đã biết lỗi rồi. Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, ngươi mau theo hắn về nhà đi.”
Trần tranh chấp ồn ào ấy lập tức thu hút sự chú ý của những người dân xung quanh kéo đến xem.
Vài kẻ hóng hớt nghe chuyện biết Trần ca nhi bỏ nhà đi bụi, liền xầm xì bàn tán, trách móc y không biết điều, rồi nhao nhao khuyên y đừng chấp nhặt với trượng phu nữa, mau chóng thu xếp mà về nhà.
Dưới triều Đại Tuyên, việc đàn ông có đánh đập vợ con dăm ba trận cũng là chuyện thường tình ở huyện.
Đàn bà hay ca nhi nếu chỉ vì chút chuyện cỏn con ấy mà đùng đùng nổi giận, bỏ nhà đi thì chính là kẻ không biết phép tắc, mang tội lớn.
Trần Đông Thanh ngồi bệt dưới đất, lưng tựa chặt vào cánh cửa, nhìn Lạp Nhi đang nằm trên giường mà cắn chặt bờ môi đến rớm máu.
Mấy ngày trước, y cũng có chung suy nghĩ hèn nhát như những người ngoài kia, tự thấy bản thân không thể sống thiếu Triệu Nhị.
Nhưng sau biến cố ngày hôm qua, lại có Bạch Thuật hứa đứng ra chống lưng cho mình, Trần Đông Thanh bỗng thấy trong lòng dâng lên một sự tự tin chưa từng có.
Dù có phải vì tương lai của Lạp Nhi, y cũng tuyệt đối không bao giờ chung sống với tên súc sinh này nữa.
“Ta sẽ không về đâu. Mọi người đừng phí lời khuyên bảo nữa.” Trần Đông Thanh quả quyết nói vọng qua khe cửa: “Hôm qua Lạp Nhi suýt chút nữa đã bị hắn đánh chết rồi. Nếu ta còn quay về cái nhà đó, Lạp Nhi chỉ có con đường chết. Ta nhất định không về!”
Nói đoạn, y lại cao giọng hét thẳng vào mặt Triệu Nhị đang đứng ngoài sân: “Triệu Nhị, cái đồ súc sinh nhà ngươi, ngay cả con ruột của mình mà cũng không tha, Lạp Nhi hiện giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh kia kìa! Ngươi còn vác mặt đến đây làm gì nữa? Mau từ bỏ cái ý định đó đi, ta chết cũng không về!”
Đám đông vây xem bấy giờ mới ngớ người ra trước sự tình, ánh mắt họ nhìn về phía Triệu Nhị bỗng chốc thay đổi, mang theo vài phần khinh bỉ và dị nghị.
Đánh vợ là một chuyện, nhưng ra tay tàn độc đến mức suýt đánh chết con ruột lại là chuyện hoàn toàn khác.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Trọng Sinh Chỉ Vì Ngươi Điên Cuồng
44 ch
Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, phần lớn người dân trong thôn dù có đôi lúc nghiêm khắc, có đem con ra phạt đòn roi khi chúng nghịch ngợm thì cũng chẳng ai nỡ xuống tay tàn nhẫn, càng không bao giờ đánh con đến mức bất tỉnh nhân sự như thế.
Triệu Nhị bị những ánh mắt dò xét, khinh miệt của mọi người chọc cho điên tiết, hắn hung hăng lao vào dùng chân đạp mạnh vào cửa phòng của Bạch Thuật.
Cánh cửa gỗ vốn chẳng lấy gì làm chắc chắn, Trần Đông Thanh ở bên trong phải dùng hết sức bình sinh, lấy cả thân mình chặn lại để ngăn không cho Triệu Nhị phá cửa xông vào.
Bạch Thuật vai vác thùng cá đẩy cổng bước vào viện, liền thấy trước cửa nhà mình đã vây kín người.
Cậu đặt thùng cá xuống, nhíu mày bước tới, vừa vặn nghe thấy tiếng Triệu Nhị vừa điên cuồng đạp cửa vừa chửi bới om sòm: “Trần ca nhi, cái con đ* này, mau cút ra đây cho tao!”
Sắc mặt Bạch Thuật tối sầm lại, cậu thuận tay vớ lấy một khúc gậy gỗ to cỡ cổ tay để trong góc sân. Cậu thẳng tay rẽ đám đông bước vào, giáng một gậy chí mạng thẳng vào lưng Triệu Nhị.
Tên súc sinh này, cậu còn chưa kịp rảnh tay đi tìm hắn tính sổ, không ngờ hắn lại tự mò đến tận đây nộp mạng.
“Ối cha mẹ ơi!” Triệu Nhị thét lên một tiếng thảm thiết, trúng trọn cú đánh liền ngã sấp mặt xuống đất.
Hắn ôm lưng quay đầu lại nhìn, thấy người vừa ra tay là Bạch Thuật, nỗi sợ hãi lập tức bao trùm lấy tâm trí, hắn lí nhí run rẩy hỏi: “Bạch... Bạch tiểu ca nhi, sao cậu đã về rồi?”
“Ngươi dám đến tận nhà ta phá cửa, còn mặt mũi hỏi ta sao lại về à?” Bạch Thuật khẽ nhếch mép cười lạnh: “Sao nào, cả cái thôn này ai cũng biết ta vừa kiếm được khoản tiền lớn, ngươi đến đây đập cửa phá nhà, chẳng lẽ là muốn vào cướp của sao?”
Vừa dứt lời, Bạch Thuật lại bồi thêm cho Triệu Nhị vài gậy nữa, đánh cho hắn kêu khóc thảm thiết, toàn thân đau đớn đến mức không biết phải lấy tay che chỗ nào cho xuể.
“Không... không phải... Bạch tiểu ca nhi, cậu hiểu lầm rồi.” Triệu Nhị cuống cuồng thanh minh: “Ta không có ý định cướp bóc gì cả, ta chỉ đến để đón vợ ta về nhà thôi.”
“Ngươi nói đến đón vợ, vậy vợ ngươi tên gọi là gì?” Bạch Thuật lạnh lùng vặn hỏi.
“Trần ca nhi, thì là Trần ca nhi chứ ai.” Triệu Nhị vội vã đáp.
“Trong thôn này có biết bao nhiêu người họ Trần là ca nhi, ta biết ngươi đang nói đến ai? Đã là vợ chồng đầu ấp tay gối, chẳng lẽ đến cái tên của y ngươi cũng không biết sao?”
“Chuyện này... chuyện này...” Triệu Nhị méo mó mặt mày, đưa ánh mắt cầu cứu về phía Triệu Đại.
Hắn quả thực không hề biết tên thật của Trần Đông Thanh là gì. Ngày trước khi mới cưới y về, dường như đối phương cũng có lần nhắc qua một hai bận.
Nhưng vốn dĩ hắn đã chẳng mặn mà gì với đứa vợ này, nên đâu có thèm để tâm làm gì, lâu ngày thành ra quên sạch bách, chỉ biết gọi theo thói quen của dân làng là Trần ca nhi mà thôi.
Triệu Đại bị đứa em nhìn đến ngơ ngác, chính hắn còn chẳng biết em dâu mình tên gì, một năm gã huynh trưởng này cũng chỉ chạm mặt em dâu được đôi ba lần, làm sao mà biết cho được.
Trần Đông Thanh đứng sau cánh cửa khẽ cười nhạt, cõi lòng y giờ đây đã nguội lạnh, không còn một chút gợn sóng.
Ngay từ khi Bạch Thuật cất tiếng hỏi câu đó, y đã thừa biết Triệu Nhị tuyệt đối không thể trả lời được. Y đã hoàn toàn chết tâm với người đàn ông này rồi.
Thấy Triệu Nhị quá vô dụng, Triệu Đại đành phải húng hắng ho một tiếng, lấy dũng khí bước lên phía trước nói lớn: “Bạch Thuật! Người nhà họ Triệu chúng ta rõ ràng đang ở trong nhà cậu. Cậu đừng có mà giở trò mèo với bọn ta. Hôm nay bọn ta nhất định phải mang người về!”
Lời Triệu Đại vừa dứt, Bạch Thuật đã thẳng tay giáng một gậy vào bắp chân hắn, đau đến mức gã anh cả khuỵu gối quỳ sụp xuống đất ngay tại chỗ.
“Ngươi vừa nói muốn mang ai đi cơ?” Bạch Thuật lạnh lùng hỏi, ánh mắt đầy sát khí.
Triệu Đại mặt cắt không còn giọt máu, vội vã xua tay: “Không ai cả, không có ai hết. Tôi về ngay đây, về ngay đây.”
Nói đoạn, hắn liền bỏ mặc đứa em trai, tập tễnh ôm cái chân đau lủi mất hút.
Dù sao đó cũng chẳng phải vợ hắn, có đòi được người hay không hắn cũng chẳng thèm bận tâm nữa.
Thấy chỗ dựa duy nhất là anh trai cũng bỏ chạy mất, Triệu Nhị lại càng thêm nhũn chí. Hắn xuống giọng van nài Bạch Thuật: “Bạch Thuật, là ta sai rồi. Ta biết lỗi rồi, từ nay về sau tuyệt đối không dám tái phạm nữa. Cậu làm ơn bảo Trần ca nhi theo ta về đi.”
Thấy hắn đã chịu cúi đầu nhận rác, Bạch Thuật khẽ mỉm cười, cậu gõ nhẹ vào cửa buồng bảo: “Đông Thanh huynh, mở cửa ra đi.”
Trần Đông Thanh ở bên trong hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đẩy cửa bước ra. Y hiểu rằng một khi Bạch Thuật đã bảo y mở cửa, nghĩa là cậu đã có cách giải quyết chứ tuyệt đối không bắt y phải quay về.
Khi Trần Đông Thanh vừa bước chân ra ngoài, diện mạo của y đã khiến đám đông vây xem không khỏi kinh hãi, rùng mình.
Họ tuy đã nghe loáng thoáng qua cuộc đối thoại rằng Trần ca nhi bị chồng bạo hành, nhưng vạn lần không ngờ y lại bị đánh đập tàn nhẫn đến mức này.
Trận đòn roi đêm qua khiến những vết bầm tím trên khuôn mặt y sau một ngày tích tụ giờ đã chuyển sang màu xanh lét, tím ngắt, loang lổ khắp nơi trông vô cùng đáng sợ.
Ngay cả những người dân thôn Bạch Đường vốn chẳng coi trọng địa vị của ca nhi, lúc này chứng kiến thảm cảnh của y cũng phải thầm tặc lưỡi, cho rằng Triệu Nhị ra tay quá mức tàn ác.
Dù sao cũng là con người bằng xương bằng thịt do cha mẹ sinh ra, Triệu Nhị đây rõ ràng là muốn đánh chết vợ con mình rồi còn gì!
Thấy Trần Đông Thanh đã ra ngoài, Bạch Thuật quay sang bảo Triệu Nhị: “Ngươi chẳng phải vừa nói đã biết lỗi rồi sao? Còn không mau quỳ xuống dập đầu tạ tội với Đông Thanh huynh mười cái cho ta.”
Sắc mặt Triệu Nhị bỗng chốc cứng đờ, từ cổ chí kim dập đầu vốn là phận con cháu làm với bề trên, làm gì có chuyện người đàn ông trụ cột lại đi quỳ lạy một đứa ca nhi.
“Còn không mau làm!” Bạch Thuật lại thẳng tay nện một gậy vào lưng hắn.
Cậu sợ mình lỡ tay đánh chết Triệu Nhị nên đã chủ động kìm bớt lực đạo, đồng thời né hết các vị trí hiểm yếu trên cơ thể hắn.
Nhưng khi nhìn thấy thương tích đầy mình của Trần Đông Thanh, cậu lại thấy mình ra tay như vậy vẫn còn quá nhẹ, đáng lý ra phải bẻ gãy tay chân của tên súc sinh này mới đúng.
Triệu Nhị hét lên một tiếng đau đớn, dưới uy lực áp đảo của Bạch Thuật, hắn đành cắn răng, ấm ức quỳ xuống dập đầu tạ tội với Trần Đông Thanh.
Hắn quỳ sụp dưới đất, vầng trán liên tục nện xuống nền đá xanh trong sân, cứ mỗi cái dập đầu lại kèm theo một tiếng kêu: “Trần ca nhi, ta biết lỗi rồi. Ta không phải là con người, ta là đứa súc sinh đánh vợ đánh con...”
Triệu Nhị vốn là kẻ mặt dày vô sỉ, ngày thường ở bên ngoài cũng quen thói luồn cúi, nên việc quỳ lạy này đối với hắn cũng chẳng mấy khó khăn, làm vô cùng thuần thục.
Có điều, trong lúc đầu chạm đất, lòng hắn lại thầm rủa sả: Cái thứ tiện nhân này, hôm nay dám để ông đây phải quỳ lạy mày. Đợi khi ông lừa được mày về nhà rồi, xem ông hành hạ mày ra sao!
Giữa chừng, Bạch Thuật chê Triệu Nhị thiếu thành ý, tiếng dập đầu chưa đủ lớn, liền bắt hắn phải làm lại từ đầu thêm vài bận nữa.
Mãi cho đến khi trán Triệu Nhị sưng vù lên một cục to tướng, cậu mới chịu cho hắn dừng lại, rồi lạnh lùng phán một câu: “Được rồi, xem ra thái độ nhận sai của ngươi cũng có chút thành ý, ta tạm thời không đánh ngươi nữa. Giờ thì mau theo ta sang nhà thôn trưởng, ký vào giấy hòa ly đi.”
Triệu Nhị nghe xong thì hai mắt tối sầm lại, hắn không ngờ mình đã chịu nhục dập đầu nhiều cái như vậy mà Bạch Thuật vẫn bắt hắn phải hòa ly với Trần Đông Thanh.
Nỗi uất hận dâng trào khiến hắn không còn màng đến việc có bị ăn đòn nữa hay không, hắn bật dậy, chỉ thẳng mặt Bạch Thuật và Trần Đông Thanh mà gào lên: “Được lắm, hóa ra hai đứa bay hùa nhau vào để lừa ông! Muốn ông ký giấy hòa ly à, ông đây quyết không ly đấy! Mày không chịu về nhà chứ gì, ông sẽ lên quan phủ cáo trạng. Cho dù có phải lăn bảng đinh, ông cũng phải bắt quân lính xích cổ tất cả tụi bay lại!”
Dưới triều Đại Tuyên, chức quan to nhất ở nông thôn chính là thôn trưởng. Những chuyện xích mích vặt vãnh trong nhà thế này, nếu tự ý vượt cấp lên thành cáo quan mà không thông qua thôn trưởng thì sẽ bị phạt nặng bằng hình phạt lăn bảng đinh.
Triệu Nhị đời nào dám đem cái mạng rách của mình ra để lăn bảng đinh thật, hắn chẳng qua chỉ muốn dùng lời lẽ đao to búa lớn để hù dọa Trần Đông Thanh, răn đe y rằng hắn quyết không bao giờ buông tha.
Hắn vừa dứt lời thì từ phía cổng viện, Bạch Bảo Sơn đã lững thững bước vào. Trên tay ông cầm hai bản công văn, ánh mắt lạnh lùng quét qua người Triệu Nhị rồi cất tiếng: “Ta nghe nói ngươi muốn vượt cấp lên thành cáo trạng cơ à? Ngươi chê vị thôn trưởng này làm việc không công bằng, nên muốn kiện luôn cả ta có phải không?”
Vừa rồi gã sai vặt nhà họ Tạ có đến tìm ông, trao tận tay một bản quan văn của quan phủ. Nội dung yêu cầu ông phải đứng ra giải quyết, buộc Triệu Nhị phải chủ động hòa ly với Trần Đông Thanh. Bằng không, từ nay về sau, mức thuế ruộng của nhà họ Triệu sẽ bị điều chỉnh tăng lên mức chín thành mỗi năm.
Thuế ruộng ở thôn Bạch Đường từ trước đến nay vốn nổi tiếng là nhẹ, chỉ thu có ba thành, thấp hơn một nửa so với mức sáu bảy thành ở các thôn lân cận.
Chính nhờ ơn huệ đó mà cuộc sống của người dân nơi đây tương đối dễ thở, ngoại trừ vài nhà quá nghèo túng thì hầu như nhà nào cũng có cơm ăn áo mặc.
Thế nhưng không biết nhà họ Tạ có thâm thù đại oán gì, lại đích thân hạ lệnh tăng mức thuế của riêng nhà họ Triệu lên tới chín thành!
Chín thành lương thực bị thu đi, một thành còn lại giữ làm hạt giống cho mùa sau thì coi như cả nhà họ Triệu quanh năm suốt tháng làm lụng culi không công, chẳng mấy chốc mà chết đói? Đây rõ ràng là ép Triệu Nhị vào đường cùng để buộc hắn phải đồng ý hòa ly, phá vỡ đạo phu thê nhà người ta còn gì.
Ban đầu Bạch Bảo Sơn cũng có chút đồng tình với hoàn cảnh của Triệu Nhị, nên cũng thấy ngai ngại, chưa biết phải mở lời thế nào.
Thế nhưng vừa bước chân vào sân nhà Bạch Thuật, ông đã nghe thấy Triệu Nhị huênh hoang đòi lên thành cáo trạng, đòi lăn bảng đinh.
Nếu tên này quả thực gây chuyện thị phi lên tận quan phủ, chẳng phải sẽ khiến người ta đánh giá vị thôn trưởng này bất lực, quản lý thôn xóm lỏng lẻo, rồi bản thân ông cũng bị vạ lây hay sao?
Chút lòng trắc ẩn cuối cùng của Bạch Bảo Sơn dành cho Triệu Nhị lập tức tan biến, ngược lại ông còn thấy hình phạt buộc hắn phải hòa ly xem ra vẫn còn là quá nhẹ nhàng.
Ông nhìn lướt qua những vết thương trên mặt Trần Đông Thanh, rồi lại ngoái nhìn Lạp Nhi đang nằm mê man trong buồng, chỉ tay thẳng vào mặt Triệu Nhị mà mắng: “Cái thứ lòng lang dạ thú, đánh đập vợ con tàn nhẫn đến mức này, ngươi đã làm bôi tro trát trấu vào thể diện của cái thôn Bạch Đường này rồi đấy.”
“Chuyện này chính tai Tạ công tử đã tường tận, ngài ấy đã đích thân hạ lệnh, buộc ngươi phải lập tức hòa ly với Trần ca nhi, phân định tài sản rõ ràng, đứa nhỏ từ nay sẽ do Trần ca nhi toàn quyền nuôi dưỡng.” Dừng một lát, Bạch Bảo Sơn lại rút ra một tờ công văn khác rồi nói tiếp: “Ta đây còn có một bản công văn tăng địa tô của quan phủ gửi xuống. Trên này viết rất rõ, nếu ngươi bằng lòng ký giấy hòa ly, mỗi năm nhà ngươi chỉ phải nộp năm thành địa tô. Bằng không, nếu quyết giữ cái gia đình này, mức thuế sẽ là chín thành, ngươi tự mình cân nhắc đi!”
Bạch Bảo Sơn vừa dứt lời, Triệu Nhị đổ sụp người xuống đất như một khúc gỗ mục, miệng lẩm bẩm trong vô vọng: “Thế này thì sống làm sao nổi nữa, mức ba thành cũ sao tự dưng lại tăng lên thành năm thành rồi? Ta hòa ly, ta ký giấy hòa ly ngay bây giờ là được chứ gì!”
Hắn cho dù có to gan lớn mật đến mấy thì cũng chẳng dại gì mà đi đối đầu với thế lực của phủ Bá tước, chi bằng mau chóng ký giấy cho xong chuyện, nếu không chỉ có nước chờ chết đói.
Mức địa tô năm thành kia thực chất là do một tay Bạch Bảo Sơn tự ý sửa đổi, thêm thắt vào. Khoản chênh lệch thu thêm được sau này đương nhiên sẽ chảy thẳng vào túi riêng của ông ta.
Có điều, đến cả Tạ công tử cũng đã ra mặt chán ghét tên này, thì việc ông có tự ý tăng thêm chút địa tô để trừng phạt hắn thiết nghĩ cũng chẳng ai thèm bận tâm quản lý làm gì.
Thấy Triệu Nhị đã chịu khuất phục, Bạch Bảo Sơn liền đặt bản hòa li thư đã soạn sẵn xuống trước mặt hắn, bảo hắn ấn dấu vân tay vào.
Sau khi thủ tục hòa ly hoàn tất, ông trao một bản sao công văn cho Trần Đông Thanh rồi ân cần nói: “Trần ca nhi, chúc mừng ngươi, cuối cùng cũng chờ được ngày mây tan thấy ánh trăng, thoát khỏi vũng bùn tăm tối rồi.”
Trần Đông Thanh đón lấy tờ hòa ly thư mà đôi bàn tay gầy guộc không khỏi run lên vì xúc động.
Bạch Thuật từng hứa sẽ nghĩ cách giúp y giải quyết chuyện này, nhưng y vạn lần không ngờ mọi việc lại diễn ra nhanh chóng đến vậy, chưa đầy một ngày trời y đã cầm chắc tờ giấy tự do trong tay!
Trong lòng Bạch Thuật lúc này cũng dâng lên một niềm vui sướng tột cùng, Tạ Hòe Ngọc hành sự thật nhanh gọn, quả thực vô cùng đắc lực.
Cậu không kìm được lòng, chỉ muốn lập tức chạy đi chia sẻ tin vui này với hắn.
Lúc này đã đến giờ dùng bữa trưa, sau khi Triệu Nhị thất thểu rời đi, người dân trong thôn cũng dần giải tán.
Bạch Thuật giục Lưu ca nhi và mọi người mau chóng nấu cơm, còn bản thân thì nhanh chân hướng về phía Tạ gia mà chạy tới.
Rõ ràng là buổi sáng hai người vừa mới tạm biệt nhau, thế mà mới đến giữa trưa, cậu đã thấy nhớ hắn da diết rồi.
Mới chạy được nửa quãng đường, cậu đã thấy lão Phùng đầu đang đánh xe ngựa nhà họ Tạ đi tới, từ đằng xa lão đã cất tiếng gọi: “Bạch tiểu ca nhi, thật khéo quá, ta đang tính sang nhà đón cậu đây.”
Sau khi Bạch Thuật đã yên vị trên xe, lão Phùng đầu mới cười bảo: “Vừa rồi có người về báo tin là Trần ca nhi đã ký xong giấy hòa ly rồi. Thiếu gia nhà ta quả là liệu sự như thần, đoán chắc cậu sẽ chạy sang báo tin vui nên đã dặn ta đánh xe sang đón cậu qua bên đó dùng bữa trưa luôn.”
Nghe những lời ấy, trong lòng Bạch Thuật bỗng dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp, xen lẫn một chút thẹn thùng.
Tạ Hòe Ngọc thật sự quá đỗi thông minh, từng tâm tư, suy nghĩ nhỏ nhặt trong lòng cậu dường như đều bị hắn nhìn thấu từ lúc nào.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)
560 ch
Giờ Em Còn Chạy?
12 ch
Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta
14 ch
Phát Sóng Trực Tiếp Của Tôi Thông Đến Triều Thanh
32 ch
Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
66 ch
Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện
67 ch
Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương
12 ch
Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết
50 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.