5.238 chữ · ~35 phút đọc
Ngôi nhà hiện tại của cậu đã dựng xong nửa tầng. Vì liên quan đến hệ thống thoát nước cùng nhiều vấn đề khác, cậu càng cần phải túc trực bên cạnh để bàn bạc cùng thợ thủ công, thành ra gần như ngày nào cậu cũng ở lì ngoài công trường.
Tiết trời ngày một oi bức, sợ dân làng làm việc bị cảm nắng, Bạch Thuật bèn nhờ Trần Đông Thanh mua đậu xanh từ trên trấn về.
Cậu bảo Lưu ca nhi nấu thành chè đậu xanh, bỏ thêm chút đường và muối, cứ cách hai canh giờ lại cho dân làng uống một lần.
Thời buổi này, dân làng ngay cả ngày Tết cũng hiếm khi được ăn đường, nay được uống bát chè đậu xanh ngọt mát, ai nấy đều cảm thấy hạnh phúc ngập tràn. Không ít người còn gọi con cháu mình lại để chúng cùng nếm thử.
Bạch Thuật thấy vậy, dứt khoát bảo lũ trẻ đến bên cạnh giúp một tay. Chúng chỉ cần dọn năm chuyến gạch xanh hoặc gánh một chuyến đất là có thể đổi lấy một bát chè đậu xanh.
Đứa nào đứa nấy hăng hái mười phần, vì muốn được uống thêm vài bát chè mà làm việc còn ra sức hơn cả người lớn. Ngay cả Lạp Nhi vừa mới khỏe lại, nhìn bên này náo nhiệt cũng chạy tới góp vui.
Có điều mấy hôm trước đầu óc cậu bé bị thương chưa lành hẳn, Bạch Thuật sợ cậu mệt nên không cho làm việc, chỉ bảo ngồi một bên nhìn, còn chè đậu xanh thì cứ tùy ý uống.
Giữa lúc mọi người đang làm việc khí thế ngất trời, Bạch Hòa tay cầm quạt tròn, thướt tha rảo bước đi tới.
Mấy ngày trước hắn vừa bẽ mặt một trận lớn, ngày ngày tự nhốt mình trong phòng không dám ló mặt ra đường. Nhưng dạo gần đây sau khi đính thân, hắn lại như được hồi sinh.
Dù thời tiết nóng nực, trên mặt Bạch Hòa vẫn dặm một lớp phấn dày, hai gò má thoa lớp phấn hồng nhạt, càng làm nổi bật nốt ruồi son giữa trán thêm phần tươi tắn.
Hắn diện một bộ y phục bằng gấm sa tanh màu hồng đào, cổ áo và cửa tay còn thêu mấy đóa hoa đào tinh xảo. Cả chất vải lẫn kiểu dáng ấy đều là thứ dân trong thôn chưa từng thấy bao giờ.
Dáng vẻ này của Bạch Hòa, thực chất Bạch Thuật nhìn không thuận mắt chút nào.
Chưa nói đến lớp phấn son lòe loẹt trên mặt, ngay cả đôi giày thêu dưới chân hắn cũng hoàn toàn không thích hợp để đi lại trong thôn.
Chẳng thế mà... Bạch Hòa mới từ trong nhà đi ra mấy bước, đôi giày thêu xinh đẹp đã dính đầy bụi đất, màu đỏ tía ban đầu giờ đã chuyển sang màu bùn.
Thế nhưng, đối với phần lớn nam tử trong thôn, dáng vẻ này của Bạch Hòa vẫn vô cùng hút mắt.
Họ không nhịn được mà liếc nhìn hắn hết lần này đến lần khác, rồi ghé tai nhau bàn tán: "Nhìn Bạch Hòa kìa, quả nhiên là người đã đính thân với đại lão gia trên thành có khác, quần áo trang sức trên người toàn là thứ chúng ta chưa từng thấy."
"Chứ còn gì nữa, nếu không thì trước đây Lý Tam Lang sao có thể mê mệt hắn như vậy? Nhìn hắn diện lên một cái là ra dáng người thành thị ngay."
Bạch Hòa nghe thấy tiếng xì xào từ xa, bèn dùng quạt tròn khẽ che môi. Gương mặt vờ như không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại vừa cao ngạo vừa đắc ý.
Sau khi bị Lý Tam Lang từ hôn, hắn vừa đau buồn vừa tuyệt vọng, vốn tưởng bản thân đã chẳng thể gả đi đâu được nữa.
Ai ngờ đường đời khúc khuỷu, hắn lại lọt vào mắt xanh của một đại lão gia giàu có trên phủ thành!
Tuy gả cho vị đại lão gia kia không phải làm chính thất, nhưng hắn vẫn có danh phận là một lương thiếp. Sau này vinh hoa phú quý hưởng dùng không hết, tính ra còn vẻ vang hơn gả cho một gã tú tài nghèo kiết hủ lậu nhiều.
Hắn sống tốt, tự nhiên muốn cho đám dân làng từng khinh thường mình phải sáng mắt ra.
Đặc biệt là Bạch Thuật! Chẳng phải chỉ có vài đồng tiền dơ bẩn thôi sao, kết cục vẫn là kẻ không gả đi được đấy thôi?
Hắn phải cố tình lượn lờ trước mặt cậu, khiến Bạch Thuật ghen tị đến chết mới thôi.
Nghĩ đoạn, Bạch Hòa liền cố ý cao giọng: "Ai da, tiền lão gia mới định thân với ta ấy mà, cứ nhất quyết đòi tặng mấy thứ lăng la tơ lụa này. Nghe nói nhà ông ấy có tới mười mấy tiệm vải, vải vóc trong tiệm nhiều đến mức mặc không xuể."
Bạch Thuật lại vờ như không nghe thấy, chỉ nhíu mày nhìn tấm bản vẽ trong tay.
Cậu đang suy nghĩ về hệ thống đường ống trong nhà, việc này còn phải quy hoạch lại cho thật kỹ.
Dù sao ở thời đại này, rất nhiều vật liệu không có sẵn, những chi tiết nhỏ đều phải bàn bạc lại với thợ thủ công.
Thấy Bạch Thuật chẳng thèm phản ứng, tự thân Bạch Hòa lại tức đến nổ đom đóm mắt.
Hắn lườm một cái sắc lẹm, rồi hậm hực quay người đi về nhà.
Nghĩ đến Bạch Thuật, hắn lại tự nhủ dù hiện tại cậu có bám vấu được vào Tạ gia, nhưng Tạ gia là phủ bá tước, rốt cuộc cũng chẳng thể cho cậu một danh phận đàng hoàng.
Nghĩ vậy, lòng hắn lại dễ chịu hơn nhiều, cảm thấy Bạch Thuật suy cho cùng cũng chẳng thể sánh bằng mình, hắn ít ra cũng là một thị thiếp danh chính ngôn thuận.
Bạch Thuật đứng dậy đi vào công trường đang xây dở, cẩn thận quan sát một vòng xung quanh.
Tầng hầm ngôi nhà của cậu đã sửa được hơn phân nửa, toàn bộ đều được xây bằng gạch xanh.
Phía ngoài tầng hầm có một lớp tường kép, bên trong điền đầy hỗn hợp vôi và hoàng thổ theo tỷ lệ khoảng sáu-bốn. Lớp tường kép này dùng để ngăn nước ngầm xâm nhập.
Nhờ có lớp tường kép kết hợp với khả năng hút ẩm của vôi, tầng hầm sau khi xây xong sẽ không sợ bị thấm nước hay ẩm mốc.
Ngoài ra, để tăng cường độ kiên cố cho ngôi nhà, Bạch Thuật còn cắm rất nhiều sọt tre vào lớp bùn đất bên ngoài để tăng tính đàn hồi.
Cách làm này tương tự như việc dùng cốt thép trong các ngôi nhà ở Trùng tinh, giúp vách tường càng thêm vững chắc và dẻo dai.
Bạch Thuật đi lại một hồi trong tầng hầm đã định hình, giẫm thử vài nơi để kiểm tra, sau đó đi lên dùng than củi vẽ lại vài đường sửa đổi trên bản vẽ.
Đến khi cậu mang bản vẽ ra thảo luận với mấy người thợ thủ công, họ lại được một phen trầm trồ khen ngợi, có ý muốn tâng bốc Bạch Thuật thành Lỗ Ban tái thế, khiến cậu cũng thấy hơi ngượng ngùng.
Sau khi công việc ở công trường tạm thời hưu chiến, Bạch Thuật lại tranh thủ thời gian ghé qua ao cá xem thử.
Cá trong ao đã lớn, lại còn sinh ra một đàn cá con dày đặc!
Mỗi năm từ tháng Tư đến tháng Bảy là mùa đẻ trứng của phần lớn các loài cá.
Mà cá trong ao của Bạch Thuật đã đẻ được mấy đợt, ấp ra vô số cá con.
Cứ như vậy, cá lớn cá nhỏ chen chúc nhau trong cái ao rộng chưa đầy ba mẫu, chất nước khó tránh khỏi bị ảnh hưởng, điều này cũng không có lợi cho sự phát triển của cá.
Quan sát một lát, Bạch Thuật quyết định đánh bắt bớt cá lớn mang đi bán.
Cá lớn trong ao được ăn ngon lại không có thiên địch nên lớn nhanh như thổi, con nào con nấy đều dài hơn một thước.
Không chỉ vậy, chúng chẳng hề sợ người, mực nước ao lại nông nên cực kỳ dễ bắt.
Để thuận tiện cho việc bắt cá, Bạch Thuật tự chế ra một loại dụng cụ: một đầu là thanh tre dài, đầu kia dùng cạp sọt tre uốn thành một vòng tròn rồi cố định lưới đánh cá lên đó.
Loài cá vốn có thiên tính, hễ cảm thấy nguy hiểm là sẽ chui vào những nơi chật hẹp.
Bạch Thuật cầm dụng cụ này khoát một vòng dưới nước, bầy cá bị động liền đua nhau chui tọt vào lưới.
Cậu bắt những con cá lớn ra, còn cá nhỏ thì thả ngược trở lại ao. Chẳng mấy chốc, cậu đã bắt được một thùng cá đầy ngập.
Cậu đưa dụng cụ này cho Trần Đông Thanh và Vương Mộc Đầu dùng thử, nhận ra chỉ cần luyện tập vài lần là bọn họ cũng có thể nắm vững kỹ xảo, dễ dàng vớt được rất nhiều cá lớn.
Có dụng cụ này rồi, Bạch Thuật không cần phải tự mình đi bắt cá mỗi ngày nữa.
Số cá lớn bắt được sẽ giao cho Trần Đông Thanh mang ra Lai Phúc Lâu tiêu thụ.
Tuy nhiên về giá cả của số cá lớn này, Bạch Thuật còn phải tự mình bớt chút thời gian tới bàn bạc lại với Nghiêm chưởng quầy.
Dù sao cá nhỏ một văn một con chỉ dài khoảng một tấc, loại cá lớn này chắc chắn không thể bán với giá đó được.
Rốt cuộc là tính theo con hay cân lên tính tiền, cứ tùy theo ý của Nghiêm chưởng quầy vậy...
Sau khi công việc trên tay đã hửng sáng, Bạch Thuật bắt đầu nảy ra ý định với ngọn núi phía sau.
Mảnh đất rộng lớn ở sau núi vốn được Bạch Thuật dự định dùng để trồng thảo dược và cây ăn quả.
Thế nhưng khi thực sự bắt tay vào lên kế hoạch xem nên trồng loại dược thảo nào, cậu mới phát hiện mình đã tính sai một bước, việc buôn bán dược thảo trồng này e là không khả thi.
Trước hết là ở trong triều Đại Tuyên, các loại dược liệu đắt đỏ vốn dĩ rất hiếm hoi. Những dược liệu quý hiếm như vậy một khi bị người ta phát hiện đều sẽ bị đào lên phơi khô mang đi bán lấy tiền.
Nếu muốn tự gieo trồng, cậu buộc phải tìm được hạt giống của chúng. Nhưng loại dược liệu quý hiếm như thế thì lấy đâu ra hạt giống mà bán?
Bạch Thuật không phải chưa từng nghĩ đến việc tự mình lên núi tìm kiếm, nhưng rất nhiều loại dược liệu vốn dĩ rất khó tìm, lại có tính mùa vụ nghiêm trọng.
Cho dù có may mắn tìm được, cũng chưa chắc đã thu hoạch được hạt giống. Cậu lại chẳng thể rào ngọn núi đó lại không cho người khác hái trộm. Cứ như vậy, con đường trồng dược liệu quý hiếm của cậu coi như bị chặn đứng, chỉ có thể trồng mấy loại dược thảo tầm thường.
Nhưng dược thảo tầm thường thì mọc đầy khắp núi đồi, hiện tại Trần Đông Thanh có đào mỗi ngày cũng không hết, chủ yếu là hái một đống lớn cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, không bõ công riêng rẽ đi trồng.
Nhưng bảo Bạch Thuật từ bỏ hẳn việc kinh doanh dược liệu, cậu lại thấy rất đáng tiếc.
Nghĩ đi nghĩ lại, Bạch Thuật bỗng linh cơ động não, nhớ tới con tê tê dạo trước.
Ban đầu cậu thấy tê tê khó bắt và khó nuôi nên mới chuyển hướng sang làm dược thảo. Nhưng động vật có thể làm thuốc đâu chỉ có mỗi tê tê.
Cẩn thận nhớ lại các loại động vật có thể làm thuốc, Bạch Thuật liền nghĩ đến một loài vô cùng thích hợp.
Loài vật này vừa dễ nuôi, ít đổ bệnh, lại còn có giá trị thưởng lãm rất cao!
Đó chính là hươu sao!
Lộc nhung trên đầu chúng tuy không tính là cực kỳ quý hiếm, nhưng nhờ vào công hiệu đặc thù, đây cũng là loại dược liệu bồi bổ sức khỏe rất được giới quý tộc trong dân gian ưa chuộng.
Thời này, bất kể là quý tộc hay phàm phu tục tử đều coi việc sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường là chuyện đại sự hàng đầu.
Chính vì vậy, tất cả những loại dược liệu giúp thúc đẩy chuyện sinh sản đều cực kỳ đắt hàng, giá cả vô cùng đắt đỏ, nhiều nhà giàu có thậm chí còn dùng lâu dài.
Loại dược liệu bổ thận sinh tinh như lộc nhung, ngay cả hoàng gia cũng thu mua không ít.
Các quý tộc ở kinh thành lại càng thịnh hành phong khí dùng lộc nhung. Lúc nào cũng có thể uống chút rượu lộc nhung, hay pha trà lộc nhung để bồi bổ.
Bạch Thuật từng nghe ngóng qua, ở y quán trong huyện, một cặp lộc nhung hươu sao tùy theo kích cỡ ít nhất cũng bán được năm mươi lượng bạc. Nếu mang lên phủ thành hoặc kinh thành, e là giá còn có thể cao hơn nữa.
Mà sừng hươu bình thường cũng có thể bán được khoảng mười lượng, vô cùng kiếm ra tiền.
Sơn trang của Bạch Thuật sau này nếu muốn tiếp đón những người có tiền đến nghỉ dưỡng, chi bằng cứ nuôi một đàn hươu sao ở sau núi.
Vừa có thể cắt lộc nhung kiếm tiền, lại vừa có thể làm cảnh cho người ta ngắm nghĩa.
Nghĩ tới đây, Bạch Thuật quyết định vào núi bắt vài con hươu sống về làm giống.
Sau núi thôn Bạch Đường không lớn, chỉ là một ngọn đồi nhỏ, thỏ hoang gà rừng thì nhiều vô kể chứ hươu sao thì tuyệt đối không có.
Nhưng ở phía sau thôn Đông Sơn cách thôn Bạch Đường không xa lại có một dãy núi vô cùng trùng điệp. Núi non liên miên bất tận, nhìn một cái không thấy đâu là bờ bến.
Dân làng bên đó khi lên núi đốn củi cũng thường xuyên bắt gặp lợn rừng, hươu hoang. Còn có thợ săn dùng bẫy kẹp để bắt hươu hoặc sói đem ra huyện hoặc phủ thành bán. Nếu muốn bắt hươu, đến nơi đó chắc chắn sẽ tìm được.
Bạch Thuật là người nói là làm, nghĩ đến liền sẽ hành động.
Tranh thủ lúc thời tiết còn nóng, việc vào núi thuận tiện, cậu chuẩn bị vài ngày nữa sẽ lên đường một chuyến.
Nhưng trước đó, Bạch Thuật quyết định cùng Trần Đông Thanh lên huyện một chuyến nữa để chốt lại giá cả của số cá lớn.
Hôm sau, Nghiêm chưởng quầy vừa nhìn thấy cỗ xe ngựa của Tạ gia liền đon đả ra ngoài nghênh đón.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Trọng Sinh Chỉ Vì Ngươi Điên Cuồng
44 ch
Ngày thường người đến giao cá chỉ có một m*nh tr*n ca nhi, nhưng hôm nay, Bạch tiểu ca nhi lại hiếm khi đi cùng.
"Nghiêm chưởng quầy." Bạch Thuật vừa thấy ông liền vui vẻ vẫy tay, chỉ vào thùng gỗ đựng cá lớn hỏi: "Lần này ta mang loại cá lớn ông cần tới rồi đây, ông xem có vừa ý không?"
Nghiêm chưởng quầy mắt sáng lên, bước tới gần rồi tùy tay vớt một con lên xem.
Con cá này dài khoảng một thước, trên tay ông vẫn còn giãy đành đạch, trông vô cùng khỏe mạnh. Ông bèn vuốt râu gật đầu lia lịa: "Tốt lắm, tốt lắm!"
"Lúc trước ta có bàn với ông, nói là cá nhỏ mỗi ngày cần khoảng hai mươi ống, còn cá lớn thì cần từ năm con trở lên." Bạch Thuật nói: "Nhưng dạo này ta bận rộn quá, thực sự không có thời gian đi bắt cá nhỏ nữa. Nếu chỉ bán loại cá lớn này cho ông, ông nhắm xem có thể nhận được bao nhiêu?"
Chỉ dựa vào một mình cậu đi xuống sông bắt cá quả thực không phải kế lâu dài. Chưa kể sau này vào thu, thời tiết lạnh giá, cậu càng không thể ngày nào cũng dầm mình dưới nước.
Bạch Thuật đã sớm tính toán, sau này ngoài việc thả thêm cá giống và bắt một ít cho Tạ Hòe Ngọc nếm thử, cậu sẽ không xuống sông bắt cá nữa.
Khoảng thời gian tiết kiệm được, cậu có thể dùng để sắp xếp những việc khác, mở rộng quy mô làm ăn lớn hơn.
Nếu số cá lớn này Lai Phúc Lâu không tiêu thụ được bao nhiêu, Bạch Thuật cũng không định vì mấy chục văn tiền mà tiếp tục hợp tác, mà sẽ trực tiếp đem số cá này muối lên rồi bán sang phủ thành.
Lần trước ở bến tàu cậu có thấy người ta làm nghề cá khô, thịt muối, giá cả so với cá tươi trong huyện cũng chẳng chênh lệch là bao. Làm vậy thì Trần Đông Thanh cũng không cần cách ngày lại đi đưa cá, mà mỗi tháng chỉ cần đi một chuyến là được.
Nghiêm chưởng quầy nghe vậy, lập tức sốt sắng: "Nhận chứ, cá bên chỗ cậu đưa tới, ta đương nhiên là bao trọn toàn bộ."
Nếu là trước khi biết mối quan hệ giữa Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc, ông còn phải cân nhắc xem liệu có tiêu thụ hết số cá này hay không. Nhưng giờ đã biết Bạch tiểu ca nhi được Tạ thiếu hia nhìn trúng, Nghiêm chưởng quầy tuyệt đối không đời nào từ chối mối làm ăn này.
"Có điều nhiều cá thế này, e là cách ngày quán cũng không dùng hết, hay là bảo Trần ca nhi cứ cách hai ngày đưa tới một lần, lượng cá như vậy là vừa đủ." Nghiêm chưởng quầy đề xuất.
"Nhiều cá như vậy, các ông có bán hết được không?" Bạch Thuật có chút tò mò hỏi: "Lần này huynh ấy tới, cố ý vớt nhiều một chút, hai cái thùng lớn chứa đầy ắp, cũng phải hơn trăm con."
"Dễ dàng, dễ dàng thôi." Nghiêm chưởng quầy cười nói: "Trong tiệm chúng ta dạo gần đây luôn bán cá tươi sống, đã gầy dựng được chút danh tiếng, khách đến ăn cá đông lắm. Hơn nữa số cá không dùng hết còn có thể dùng muối làm thành cá khô để mùa đông bán tiếp."
Vốn dĩ mỗi năm vào mùa đông, Lai Phúc Lâu đều phải lên phủ thành thu mua một đợt cá khô thịt muối. Giờ có nguồn cá của Bạch Thuật, ông đơn giản tự làm một ít cá khô, mùa đông đỡ phải cất công lên huyện thu mua.
Nghe Nghiêm chưởng quầy nói vậy, Bạch Thuật cũng yên lòng. Nếu Lai Phúc Lâu có thể ôm hết bao nhiêu cá cũng được, đối với cậu lại càng thuận tiện.
Dù sao cậu và Lai Phúc Lâu cũng hợp tác một thời gian dài, với chưởng quầy hay gã sai vặt đều đã quen mặt, trong lòng cũng có vài phần hảo cảm.
Hơn nữa đối với thực đơn của Lai Phúc Lâu, Bạch Thuật cũng đưa ra một gợi ý: "Nghiêm chưởng quầy, thực ra loại cá lớn này thịt cá rất dễ lọc, có thể băm nhỏ trộn với bột mì và lòng trắng trứng làm thành chả cá viên. Còn xương cá đem nấu canh, dùng nước dùng đó để xào nấu hoặc chan mì thì hương vị càng thêm tươi ngon ngọt ngào, lại không bị lãng phí, ông có thể thử xem."
Nghiêm chưởng quầy đây là lần đầu tiên nghe nói đến cách làm chả cá viên, ông lập tức ngửi thấy mùi thương cơ trong đó. Ông vội tìm giấy bút, bảo Bạch Thuật nói rõ ràng cách làm chả cá viên cho mình nghe.
Bạch Thuật cũng không giấu nghề, tỉ mỉ chỉ dẫn một lượt, Nghiêm chưởng quầy liền ghi chép cẩn thận lên giấy.
"Cách làm chả cá viên này quả thực rất diệu, ngoài chả cá ra, xem chừng còn có thể áp dụng cho các món khác, ví như thịt viên hay viên rau củ." Nghiêm chưởng quầy lập tức suy một ra ba, nghĩ ngay tới mấy món ăn mới.
Bạch Thuật mỉm cười gật đầu, đây vốn là những món ăn thường thấy, có điều cậu vừa rồi không chủ động nói ra, Nghiêm chưởng quầy có thể lập tức nghĩ tới, đầu óc quả thực rất nhạy bén.
"Bạch tiểu ca nhi, món chả cá viên này là ý tưởng của cậu. Đợi ta báo cáo lên trên xong, nhất định sẽ gửi cậu một khoản thù lao xứng đáng." Nghiêm chưởng quầy nói.
Lần trước khi Tạ Hòe Ngọc tới, hắn không hề để lộ thân phận chủ nhân của Lai Phúc Lâu trước mặt Bạch Thuật. Người tinh ranh như Nghiêm chưởng quầy đương nhiên lập tức hiểu được ý tứ của cấp trên, bởi vậy ông chỉ nói là đi báo cáo với chủ tử chứ không hề nhắc tới chủ tử là ai.
Còn về số cá lớn Bạch Thuật mang tới, Nghiêm chưởng quầy quyết định vẫn tính theo con.
Một con cá lớn tính năm văn tiền, tổng cộng hơn một trăm hai mươi con, Nghiêm chưởng quầy đếm ra hơn sáu trăm đồng tiền, rồi làm tròn lên, đưa cho Bạch Thuật sáu trăm năm mươi văn.
Bạch Thuật nhẩm tính, so với lúc trước bán cá nhỏ, mấy ngày nay cậu kiếm thêm được hơn hai trăm văn.
Hơn nữa hiện tại cậu không cần ngày ngày đi bắt cá, mọi việc đều có thể giao cho người dưới làm, bản thân cũng thong thả hơn nhiều.
Sau khi cùng Trần Đông Thanh đổi xong dược thảo, Bạch Thuật nói với y: "Đông Thanh ca, sau này huynh giúp ta đưa cá, ta sẽ không tính tiền công của huynh nữa. Nhưng việc buôn bán thảo dược, ta sẽ không tham gia vào nữa. Huynh tự mình hái rồi mang đi bán, tiền kiếm được đều thuộc về huynh, không cần phải chia phần cho ta."
Từ sau khi Trần Đông Thanh hòa ly, một mình nuôi nấng Lạp Nhi, Bạch Thuật đã sớm có dự tính này.
Từ ngày cậu đặt chân đến thôn Bạch Đường, Trần Đông Thanh là người đầu tiên đứng ra nói đỡ cho cậu, sau đó lại giúp đỡ cậu rất nhiều chuyện.
Quen biết ngần ấy thời gian, Trần Đông Thanh đối đãi với cậu bằng cả tấm lòng, Bạch Thuật cũng sớm xem y như bằng hữu.
Vả lại, việc buôn bán hái thuốc kiếm được một trăm văn kia đối với Bạch Thuật mà nói cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
Dược thảo mọc đầy rẫy trên núi, vốn chẳng phải do Bạch Thuật trồng.
Công đoạn đào thuốc, phơi thuốc đều là một tay Trần Đông Thanh làm, y cũng đã quen mặt với chưởng quầy y quán từ lâu.
Nếu đổi lại là người khác, sợ là đã sớm tự lập môn hộ, vơ tiền đầy túi riêng rồi, chỉ có người thật thà như Trần Đông Thanh mới cần mẫn làm lụng mỗi ngày, bán được bao nhiêu tiền thuốc đều nộp lại tám phần cho Bạch Thuật.
"Chuyện này... chuyện này sao được!" Trần Đông Thanh nghe vậy lập tức cuống quýt: "Đây là mối làm ăn của cậu, phương pháp cũng do cậu nghĩ ra. Ta đi theo cậu làm việc đã kiếm được rất nhiều rồi, sao có thể ôm hết một mình!"
"Ta nói cho huynh thì cứ nhận lấy đi." Bạch Thuật cười nói: "Ta còn có kế hoạch khác kiếm được nhiều tiền hơn, không chấp nhặt chút tiền mọn này đâu. Huynh đã thạo việc rồi thì cứ tự mình mà làm, chẳng lẽ huynh không muốn tích cóp thêm chút tiền, sớm ngày mua ruộng xây nhà để lo liệu cho tương lai của Lạp Nhi sao?"
Nghe Bạch Thuật nhắc đến Lạp Nhi, Trần Đông Thanh mới bắt đầu do dự.
Bạch Thuật liền đem hai trăm văn tiền vừa đổi được nhét hết vào tay Trần Đông Thanh, bảo: "Huynh cứ cầm lấy đi, đừng đùn đẩy nữa. Nói thật thì cái nghề này chẳng có chút kỹ thuật nào cả, rau dại cỏ dại mọc đầy trên núi, sớm muộn gì người khác cũng học mót được thôi. Nhân lúc bây giờ chưa ai chú ý, huynh tranh thủ kiếm thêm chút tiền để phòng thân. Sau này công việc bên chỗ ta mở rộng, e là còn cần huynh tới phụ giúp, đến lúc đó chưa chắc đã có thời gian cho huynh đi hái thuốc đâu."
Trần Đông Thanh lúc này mới gật đầu, trịnh trọng nói: "Sau này bên chỗ cậu có việc gì cứ việc gọi ta, ta nhất định sẽ đặt việc của cậu lên hàng đầu. Mạng của ta và Lạp Nhi đều là do cậu cứu về, ngay cả nhà mẹ đẻ của ta cũng chẳng đối xử tốt với ta được như cậu. Sau này đợi Lạp Nhi lớn lên, ta nhất định sẽ bảo nó hiếu kính cậu!"
Trong mắt Trần Đông Thanh, Bạch Thuật tám phần là sẽ không thành thân, mà như vậy thì cũng không sinh được con cái, sau này già đi sợ là chẳng có ai phụng dưỡng.
Đợi Lạp Nhi lớn lên, dứt khoát không gả đi đâu nữa mà ở rể một mối nhà nghèo trong thôn. Như vậy vừa có thể chăm lo cho Bạch Thuật lúc tuổi già, vừa để báo đáp ân tình cứu mạng của cậu.
Bạch Thuật cùng Trần Đông Thanh trở về thôn Bạch Đường, liền đi thẳng tới nhà Tạ Hòe Ngọc.
Cậu muốn vào núi bắt hươu, cũng không biết phải đi mất bao lâu. Trong ngày chắc chắn không kịp về nhà nên phải tới đánh tiếng với Tạ Hòe Ngọc một câu.
Nghe nói Bạch Thuật muốn vào núi bắt hươu, Tạ Hòe Ngọc nhíu mày, sắc mặt có chút trầm xuống.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy, ca nhi mình nhìn trúng quá tháo vát cũng không phải chuyện tốt lành gì.
"Tuy nói chỉ là đi bắt hươu, nhưng trong rừng sâu không thiếu ác thú hung mãnh. Hay là em qua thôn Đông Sơn hỏi thăm một chút, thuê mấy tay thợ săn giúp em bắt về." Tạ Hòe Ngọc nói.
Hắn thực lòng không muốn cho Bạch Thuật đi, có điều lại không tiện nói thẳng ra.
Bạch Thuật lúc nào cũng hừng hực chí khí muốn kiếm tiền, việc kinh doanh lộc nhung quả thực là một ý tưởng không tồi, hắn cũng không nỡ dội gáo nước lạnh làm dập tắt hứng thú của cậu.
Thế nhưng, Bạch Thuật vốn dĩ luôn rất nghe lời Tạ Hòe Ngọc, lần này lại trực tiếp từ chối lời đề nghị: "Không được, mấy tay thợ săn toàn dùng bẫy kẹp với cung tên để đi săn, hươu bắt về đều đã chết hoặc tàn tật. Lần này ta vào núi là để bắt hươu sống, phải tự mình ra tay mới yên tâm được."
Lúc nói chuyện, đôi mắt cậu mở to tròn xoe, chớp chớp nhìn Tạ Hòe Ngọc. Dáng vẻ vốn là một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, lúc này lọt vào mắt Tạ Hòe Ngọc lại có vài phần đáng yêu tội nghiệp.
Bị cậu nhìn chằm chằm như vậy, Tạ Hòe Ngọc cảm thấy bất lực, chỉ đành dặn dò: "Đã như vậy, em phải vạn sự cẩn trọng. Ta có hai hộ vệ giỏi, cũng biết chút quyền cước, ngày mai ta sẽ bảo họ đi cùng em."
Thấy Bạch Thuật gật đầu, Tạ Hòe Ngọc vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, nói tiếp: "Dù có người đi cùng cũng không được mạo hiểm, chỉ được tìm kiếm ở bìa rừng thôi. Nếu nhất thời không tìm thấy thì để dịp khác quay lại. Tuyệt đối không được sơ sẩy mà dấn thân vào rừng sâu, vào đó rồi là khó lòng trở ra đấy."
Nhìn dáng vẻ lo lắng của Tạ Hòe Ngọc, trong lòng Bạch Thuật dâng lên một dòng cảm xúc ngọt ngào. Toàn thân như được bao bọc trong cảm giác hạnh phúc.
Năm xưa khi cậu còn ở Trùng tinh, mỗi lần trước khi xuất chinh, những chiến sĩ có gia đình đều được trùng đực ở nhà dặn dò tỉ mỉ từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ như vậy, khiến cậu nhìn vào mà không khỏi ngưỡng mộ.
Giờ đây, xuyên tới triều Đại Tuyên này, cậu cũng đã có một người biết lo lắng cho an nguy của mình rồi!
Bạch Thuật nhìn Tạ Hòe Ngọc không chớp mắt, đôi con ngươi vừa đen vừa sáng, khóe miệng khẽ nhếch lên, nụ cười rạng rỡ ngọt ngào.
Cậu thực sự rất muốn khoe khoang một chút, Tạ Hòe Ngọc - người nam nhân tốt như vậy, chính là đang lo sốt vó vì cậu đây này!
Sống mũi Bạch Thuật hơi hếch lên, khi cười nhìn về phía Tạ Hòe Ngọc thế này trông lại có vài phần trẻ con.
Tạ Hòe Ngọc vốn dĩ trong lòng vẫn còn bồn chồn lo lắng, nhưng nhìn thấy nụ cười ấy của Bạch Thuật, dường như hắn cũng bị lây nhiễm, cảm thấy việc vào núi bắt hươu xem ra cũng chẳng có gì to tát.
Hắn không nhịn được đưa tay ra nhéo nhẹ vào mũi Bạch Thuật, nhìn cậu hơi há miệng, có chút ngơ ngác nhìn mình.
"Ta làm sao lại nhìn trúng một tên ngốc nhỏ như em nhỉ?" Tạ Hòe Ngọc vừa nói, ngón tay vừa chậm rãi trượt xuống, ngón cái khẽ m*n tr*n đôi môi của Bạch Thuật.
Môi của Bạch Thuật sắc màu hơi nhạt, tựa như màu son yên chi nhàn nhạt. Môi trên hơi mỏng và cong lên, môi dưới ngược lại đầy đặn mềm mại, mười phần đàn hồi.
Tạ Hòe Ngọc dùng ngón cái khẽ day nhẹ trên bờ môi dưới của Bạch Thuật, ánh mắt tối sầm lại vài phần. Mãi đến khi nhìn thấy vành tai Bạch Thuật dần đỏ ửng lên, hắn mới dời ngón tay đi, nâng cằm cậu lên nói: "Bạch Thuật, em nghe cho kỹ đây. Lần này vào núi phải tự chăm sóc bản thân cho tốt. Em đã muốn làm người của ta, thì toàn thân từ trên xuống dưới đều thuộc về Tạ Hòe Ngọc này, nếu có sứt mẻ chỗ nào, ta sẽ hỏi tội em đấy!"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiên Đế Tu Tiên Ở Thành Phố (Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên)
560 ch
Giờ Em Còn Chạy?
12 ch
Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta
14 ch
Phát Sóng Trực Tiếp Của Tôi Thông Đến Triều Thanh
32 ch
Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ
66 ch
Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện
67 ch
Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương
12 ch
Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết
50 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.