2.197 chữ · ~15 phút đọc
Rất rõ ràng, trong đám nhỏ, tiểu trùng cái tóc tơ mềm Reed là đứa ngoan ngoãn và rụt rè nhất. Khi đứng trước những người xa lạ như Phù Lăng Thần và các vị khách quý khác, nhóc càng thêm thẹn thùng, chỉ dám nép ở cạnh Anna và mấy bạn quen thuộc.
Thế nhưng, dù là như vậy, để thể hiện suy nghĩ trong lòng mình, được các bạn nhỏ cổ vũ, nhóc vẫn lấy hết can đảm bước đến trước mặt Phù Lăng Thần.
Thực ra Phù Lăng Thần và các trùng khác đã sớm chú ý đến động tĩnh bên kia, chỉ là vẫn im lặng quan sát, muốn xem mấy đứa nhỏ định làm gì.
Khi thấy Reed đi tới trước mặt y, tất cả ánh mắt đều dồn về phía cậu bé.
Phù Lăng Thần nhìn Reed đang căng thẳng nắm chặt góc áo, liền khẽ mỉm cười, giọng dịu dàng hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì muốn nói sao?”
“Phù Lăng Thần các hạ, ta… ta muốn lấy chút điểm tâm mang đến cho Hiram các hạ, có được không ạ?” Giọng Reed nhỏ nhẹ, hơi ngượng ngùng, đôi mắt trong veo hướng về phía y.
Colin và Mannie đều không ngờ cậu bé lại nói ra điều này, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.
“Đương nhiên là được.” Phù Lăng Thần không hề do dự, lập tức đồng ý.
Tuy y chán ghét Hiram và Barton, nhưng tuyệt đối sẽ không đem những hiềm khích ấy thể hiện trước mặt trẻ con, càng không để các bạn nhỏ bị cuốn vào chuyện của người lớn.
Sau khi được Phù Lăng Thần đồng ý, khuôn mặt nhỏ của Reed liền nở nụ cười tươi hớn hở.
Anna và các bạn nhỏ khác càng nhiệt tình hơn, tranh nhau giúp nhóc chọn lựa mấy phần điểm tâm ngon nhất để mang đi.
Phù Lăng Thần và Colin nhìn lũ trẻ ríu rít như vậy, trong mắt đều thoáng hiện ý cười — mấy đứa nhỏ này tuy tính cách mỗi đứa một khác, nhưng đứa nào cũng đáng yêu cả.
Giữa tiếng cười ồn ào, cuối cùng Reed cũng chọn được phần muốn mang cho Hiram.
Hai tay cậu bé cẩn thận nâng hộp đựng điểm tâm, chỉ nhìn dáng lưng nhỏ bé ấy cũng thấy được trên người nhóc tràn đầy hứng khởi và mong chờ.
Khi thấy Reed xuất hiện trong tầm mắt, lúc này Hiram đang ngồi nghiêm chỉnh trên sô pha, âm thầm bực bội trong lòng — liền nặn ra một nụ cười giả tạo dịu dàng: “Reed, sao lại tới đây? Có chuyện gì sao?”
Reed đứng yên trước mặt gã, tuy chính mình là trùng chủ động xin đi, nhưng khi thật sự đối diện với Hiram, vẫn không tránh khỏi có chút khẩn trương.
Hiram nhìn dáng vẻ căng thẳng ấy, trong mắt lóe lên tia khinh thường, cảm thấy thằng bé này thật chẳng có dáng dấp gì, đúng là chẳng thể đưa ra ngoài cho ai xem.
Dù khinh bỉ trong lòng, Hiram vẫn che giấu cảm xúc khá tốt, trên mặt nở nụ cười ôn hòa giả tạo:
“Không cần khẩn trương, Reed. Ta nhớ lần trước ta mang đồ chơi cho các ngươi, chẳng phải còn cùng ngươi chụp hình sao? Cho nên đừng câu nệ, có gì thì nói thẳng là được.”
Nghe gã nhắc tới chuyện trước đây từng tặng mô hình xe huyền phù, Reed liền thả lỏng hơn một chút.
Nhóc mím môi cười ngượng, giọng đầy mong đợi nói: “Hiram các hạ, đây là điểm tâm Phù Lăng Thần các hạ làm, ăn ngon lắm, bọn Anna còn giúp ta chọn mấy cái ngon nhất. Ta mang đến cho ngài thử, ngài có muốn ăn không?”
Nếu lúc trước, khi mới bắt đầu chờ, Reed chạy đến nói câu này, có lẽ Hiram còn thật sự muốn nếm thử một chút.
Nhưng sau một hồi ngồi dài đợi chẳng thấy ai mời, trong lòng gã đã tràn đầy bất mãn với Phù Lăng Thần. Giờ lại thấy trong mắt Reed tràn đầy sự sùng bái dành cho y, lửa giận trong lòng gã càng bùng lên mạnh hơn — thậm chí còn lan sang cả đứa nhỏ này.
Hiram vẫn giữ nụ cười khách khí: “Reed, ngươi cứ ăn đi là được. Hiện tại ta không có hứng ăn uống, không muốn ăn gì cả.”
Reed lo lắng hỏi: “Vậy… ta có thể để điểm tâm vào tủ lạnh giúp ngài không? Đợi khi nào ngài muốn ăn thì có thể lấy ra ăn liền.”
Nghe thế, trong lòng Hiram lại càng chán ghét. Nụ cười trên mặt gã dần phai nhạt, giọng lạnh đi: “Không cần. Ta không hứng thú với điểm tâm. Ngươi mang về đi, tự mình ăn đi.”
Tuy gã vẫn cố cười, nhưng trẻ con vốn rất nhạy cảm với cảm xúc của người lớn. Reed lập tức cảm thấy rõ ràng có điều gì đó không đúng.
Không có chứng cớ gì, nhưng trong lòng cậu bé đột nhiên tràn ngập cảm giác buồn bã — như thể mình vừa bị ai đó ghét bỏ. Cậu bé khẽ siết chặt hộp điểm tâm trong tay, giọng nhỏ xíu, mang theo chút thất vọng: “Xin lỗi, đã quấy rầy ngài. Ta… ta mang về vậy.”
Bước chân Reed rời đi rõ ràng nhanh hơn trước, mang theo chút hoảng hốt và buồn bực.
Khi cậu vừa quay lại sân, Anna cùng ba bạn nhỏ khác liền hào hứng chạy ra đón:
“Thế nào rồi, Reed? Hiram các hạ thích món nào nhất…”
Nhưng vừa cúi đầu nhìn, phát hiện hộp điểm tâm vẫn còn nguyên vẹn, chưa thiếu một cái nào, giọng nói của Anna liền khựng lại giữa chừng.
Lasend cũng nhận ra điều đó, gãi mái tóc xoăn, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
“Sao hộp điểm tâm này vẫn y nguyên thế? Không phải nói mang cho ngài ấy ăn à?”
Trong mắt Reed vẫn còn chút buồn bã, nhưng nhóc vẫn cố lấy lại tinh thần, kéo khóe miệng gượng cười với Anna và mấy bạn nhỏ:
“Hiram các hạ nói ngài ấy không muốn ăn điểm tâm, bảo ta mang về cho mọi người cùng ăn.”
“Ai? Điểm tâm ngon như vậy mà Hiram các hạ lại không thích sao?” Anna tròn xoe đôi mắt, vẻ mặt kinh ngạc như thể vừa nghe thấy một tin tức động trời.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Ba đứa nhỏ còn lại cũng ngây người, vẻ mặt đều là “không thể tin nổi”.
“Ha ha ha, nếu Hiram các hạ không ăn, vậy ta có thể ăn thêm một cái rồi. Ta còn cảm thấy chưa đủ mà, ta muốn thêm một phần pudding nữa!” Colin vừa cười vừa đi đến chỗ bọn nhỏ, còn đưa tay xoa xoa mái tóc ngắn mềm mại màu hồng nhạt của Reed.
Phù Lăng Thần cũng bước tới, cúi đầu dịu giọng nói: “Reed, có thể chia cho ta một ly bánh kem được không?”
Thấy Colin và Phù Lăng Thần đều như vậy, nụ cười nơi khóe môi Reed dần dần thật hơn. Nhóc gật đầu mạnh, cười híp mắt nói: “Mọi người muốn ăn gì cứ tự nhiên lấy, không cần hỏi ta đâu.”
Anna cùng Lasend và mấy bạn nhỏ khác lập tức hào hứng hẳn lên.
“Reed, làm ơn, cho ta một phần pudding nhé!”
“Lasend, pudding chỉ còn một cái thôi đó, ngươi không phải thích bánh kem nhất sao, nhường pudding cho ta đi.”
“Anna, ngươi nằm mơ à? Ta thích bánh kem không có nghĩa là ta không thích pudding! Bánh kem ta vừa ăn rồi, giờ ta muốn ăn pudding.”
“Hừ, vậy hai chúng ta đều muốn ăn, hay là chia đôi cái pudding này đi, vậy mới công bằng.”
“Được thôi, ta không ý kiến. Nhưng ngươi phải cắt cho đều, đừng có chia một lớn một nhỏ đấy.”
“Ta mới không hèn hạ như vậy đâu, đừng coi thường ta!”
“Ta có thước trong cặp, hay là để ta mang ra đo cho chuẩn?”
“Không cần đâu.”
“Không cần đâu.”
Anna và Lasend đồng thanh đáp, khiến cả sân bật cười.
“Ha ha ha ha ha ha…”
Tiếng cười giòn tan lan khắp sân, tràn đầy vui vẻ.
Reed cũng không còn chút buồn nào nữa, cười nghiêng ngả đến mức ngã cả lên vai Anna.
Phù Lăng Thần nhìn thấy rốt cuộc nhóc cũng quên được chuyện vừa rồi, trong mắt y cũng ánh lên một tia ấm áp.
Trong khi ngoài sân vang vọng tiếng cười vui rộn rã, Hiram ngồi trong phòng khách lại tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Sau khi thấy mọi người ăn sạch điểm tâm, Phù Lăng Thần đột nhiên lên tiếng: “Các ngươi có muốn học thử làm điểm tâm không?”
Colin và Mannie lập tức gật đầu liên hồi.
Colin phấn khởi nói: “Đương nhiên muốn! Nếu ta học được, ta nhất định sẽ làm mỗi ngày luôn!”
Phù Lăng Thần: “…” Colin này mà thật sự làm mỗi ngày, chỉ sợ sẽ trở thành trùng tộc đầu tiên mắc bệnh tiểu đường mất thôi.
Anna và Reed đều mở to mắt, trên mặt tràn đầy tò mò và hứng thú.
Anna gan lớn, giơ tay hỏi ngay: “Phù Lăng Thần các hạ, chúng ta cũng có thể học cùng được không?”
Nhìn thấy mấy cặp mắt đầy mong chờ, Phù Lăng Thần mỉm cười: “Đương nhiên là được. Có các ngươi tới phụ giúp, chẳng phải càng vui hơn sao.”
Y quay sang mọi người, ôn hòa nói:
“Hôm nay mấy món điểm tâm này vốn là ta chuẩn bị cho các bạn nhỏ ở đây, nhưng vì hiện tại có vài ấu tể không ở cô nhi viện này, nên không thể nếm được hương vị. Đợi lát nữa ta dạy các ngươi làm xong điểm tâm, chúng ta cùng nhau mang sang tặng cho các bạn nhỏ đó, được không?”
Phù Lăng Thần đề nghị như vậy, thật ra là muốn dùng chuyện làm điểm tâm này để bù lại việc bọn họ đã làm phiền sinh hoạt bình thường của mấy đứa nhỏ trong cô nhi viện. Dù sao vốn dĩ đám trẻ không cần dọn sang nơi ở mới sớm như thế, chỉ vì đoàn quay phim cần thuận tiện ghi hình nên cô nhi viện mới đặc biệt sắp xếp như vậy.
Đề nghị của y vừa nói ra liền được mọi người nhất trí tán thành.
Anna và Reed nghe xong, trên mặt đều nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng bừng niềm vui.
Mấy đứa nhỏ vừa rồi nhiệt tình muốn học làm điểm tâm, thật ra cũng là vì muốn sau này có thể tự tay làm cho các bạn nhỏ khác ăn cùng, để bọn họ cũng được nếm thử hương vị ngon lành ấy. Bây giờ Phù Lăng Thần chủ động đưa ra đề nghị này, càng chạm đúng tâm ý của chúng.
【 Đã mở app đặt onlinr, chờ công bố nguyên liệu nấu ăn rồi đặt hàng ngay! 】
【 Tuyệt vời, Phù Lăng Thần các hạ vạn tuế!! 】
【 Các phế vật phòng bếp đang âm thầm rơi lệ, chỉ mong nhà hàng nhanh chóng tung ra thực đơn tương ứng 】
【 Đồng cảm với hội tay vụng, trước đây ta từng thử làm vài món theo ngài ấy, cuối cùng thất bại thảm hại, vẫn phải dựa vào đặt online mà cứu vãn vị giác 】
【 Ha ha ha, yên tâm đi, đầu bếp nhà hàng bên ta đã sẵn sàng cầm bút ghi chép công thức 】
【 Thật trùng hợp, đầu bếp nhà ta cũng chuẩn bị tinh thần học tập nghiêm túc 】
【 Ta đoán lần này chắc lại có khối nguyên liệu bị “cháy hàng” cho xem 】
【 Ta đang luyện phản xạ ngón tay rồi, chỉ chờ công bố danh sách nguyên liệu là lập tức tranh mua, không nhanh thì chắc chắn lại bị cướp sạch mất 】
【 Cùng nhau làm điểm tâm cho mấy bạn nhỏ cô nhi viện khác, thật sự là một ý tưởng quá tuyệt vời 】
【 Ta cũng nghĩ vậy, chắc mấy đứa nhỏ kia khi nhận được điểm tâm sẽ vui mừng lắm cho xem 】
【 Lúc đầu nhìn qua Phù Lăng Thần các hạ cứ tưởng là kiểu cao lãnh, xa cách, nhưng xem mấy kỳ này mới thấy ngài ấy thật sự rất dịu dàng. Cái loại ôn nhu ẩn giấu dưới vẻ lạnh nhạt ấy, thật sự quá khiến người ta động lòng 】
【 Cực kỳ đồng ý, càng xem càng cảm thấy Phù Lăng Thần các hạ thật có sức hút 】
【 Đây chính là lý do vì sao ta lại có nhiều tình địch như vậy đó 】
【 Ai có mắt đều nhìn ra, Phù Lăng Thần các hạ được yêu thích như thế cũng là chuyện đương nhiên thôi 】
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.