2.917 chữ · ~20 phút đọc
Ngay từ đầu Miles nghe được tin tức này, ý nghĩ đầu tiên trong đầu ông ta là lập tức ra lệnh cho thuộc hạ bắt bọn Gia Hải Hi mang về hoàng thất.
Nhưng khi biết được đứa con trùng đực đã mất tích nhiều năm kia của mình lại chính là Phù Lăng Thần, ông ta ngây người trong chớp mắt, rồi nhớ đến việc hiện tại Phù Lăng Thần đang nắm giữ phương thuốc do y phát minh – thuốc xoa dịu tinh thần, trên gương mặt lạnh nhạt của Miles dần dần hiện lên nụ cười xảo trá.
Miles lập tức ban ra mấy mệnh lệnh cho cấp dưới của mình.
Nhìn bóng dáng thuộc hạ lui ra, Miles ngồi trên ngôi vị hoàng đế, đôi mắt hơi híp lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười âm hiểm. Đứa nhỏ này xuất hiện, thật đúng là… rất đúng lúc.
Trùng bị Miles nhớ đến – Phù Lăng Thần, lúc này đang vẻ mặt bất đắc dĩ mà nghe Lahoz không ngừng nhắc đi nhắc lại ở đầu bên kia màn hình quang não .
“Chúng ta đã lên kế hoạch lâu như vậy rồi, đến lúc đó ngươi nhất định đừng xúc động, gặp chuyện gì cũng phải nhớ tìm ta thương lượng.”
Phù Lăng Thần chống cằm, ngáp một cái: “Biết rồi, ngươi nói bao nhiêu lần rồi, ngươi không mệt sao, ta nghe cũng mệt rồi. Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ không tự ý hành động, nếu gặp phiền toái nhất định sẽ tìm ngươi cùng giải quyết.”
Lần đầu tiên nghe Lahoz dặn dò quan tâm như vậy, Phù Lăng Thần còn nghiêm túc đáp lại. Nhưng nghe đến mấy chục lần, lỗ tai y đều sắp chai rồi, Phù Lăng Thần không khỏi cảm khái rằng Lahoz thật đúng là cái máy biết lặp đi lặp lại.
Bất quá, y cũng hiểu Lahoz làm vậy là vì lo lắng và quan tâm đến mình, cho nên khi thấy sắc mặt Lahoz đen lại, y lại dịu giọng an ủi, trấn an và bảo đảm thêm một câu:
“Yên tâm đi, vô luận thế nào, ta cũng sẽ không để mạng mình rơi vào tay Miles đâu.”
Khuôn mặt Lahoz đang đen lại, nghe xong khóe môi hắn bỗng nhếch lên một nụ cười: “Đây là lời ngươi nói đó. Nếu ngươi mà nói dối, ta liền giết Miles, sau đó mang theo đầu ông ta xuống dưới tìm ngươi đoàn tụ.”
Phù Lăng Thần: “…”
Lahoz mỉm cười nhìn y, thoạt nhìn như chỉ đang nói giỡn, nhưng Phù Lăng Thần lại nhìn thấy từ trong mắt hắn rằng hắn hoàn toàn nghiêm túc, không hề nói đùa.
Nếu Phù Lăng Thần thật sự thất bại trong việc báo thù, bị chết trong tay Miles, thì đại khái Lahoz cũng sẽ không còn ý niệm sống sót — điều duy nhất hắn còn lại, chỉ là chấp niệm báo thù.
Phù Lăng Thần mím môi, y biết cho dù có nói thêm gì cũng không thể khuyên được Lahoz thay đổi suy nghĩ, thế nên dứt khoát im lặng, trong lòng càng thêm kiên định ý niệm phải thành công.
Lúc này trùng Hoàng có thể tra ra tung tích của Phù Lăng Thần và Thư phụ Gia Hải Hi, là vì Phù Lăng Thần đã tính chuẩn thời cơ, cố ý để lộ manh mối, dẫn bọn họ tự tìm đến cửa.
Tính đến hiện tại, kế hoạch của Phù Lăng Thần và Lahoz đã bước đầu thành công.
Trùng Hoàng bà đám thuộc hạ của ông ta thì lại cho rằng chính bọn họ nhờ năng lực trinh sát xuất sắc mới phát hiện được dấu vết mà Phù Lăng Thần để lại. Họ đều tự tin cho rằng mình đang chiếm thế thượng phong trong ván cờ này với Phù Lăng Thần.
Không lâu sau, Phù Lăng Thần liền bị thị vệ hoàng thất “mời” đến trước mặt Miles.
Vừa nhìn thấy Phù Lăng Thần, Miles lập tức kích động đứng bật dậy, bước chân thậm chí hơi loạng choạng, đi nhanh tới trước mặt y, đôi mắt đỏ hoe, kích động đến mức không nói nên lời.
Phù Lăng Thần hừ lạnh một tiếng: “Trùng Hoàng bệ hạ, ta nghĩ ta đâu có phạm tội gì, các ngài dựa vào cái gì mà b·ắt c·óc ta tới đây?”
Trước giọng nói lạnh lùng và gương mặt lạnh nhạt của Phù Lăng Thần, dường như Miles chẳng hề để ý, giọng ông ta run run: “Con của ta… ta rốt cuộc đã tìm được ngươi rồi.”
Miles đưa tay ra như muốn ôm y, nhưng Phù Lăng Thần lập tức lùi lại hai bước tránh đi: “Chúng ta không có quan hệ gì cả, ta không biết ngài đang nói cái gì.”
Nghe vậy, vẻ mặt Miles thoáng hiện nét đau khổ, ông ra thấp giọng nói: “Cho dù ngươi không muốn thừa nhận, nhưng đôi mắt tím ẩn sau màu đen kia của ngươi chính là chứng cứ rõ ràng nhất.”
Tựa hồ vì đột nhiên bị chọc trúng sự thật, gương mặt Phù Lăng Thần cứng đờ, nhưng rất nhanh y lại hừ lạnh: “Cho dù ngài đã biết thì sao, ta cũng không có ý định quay lại hoàng thất.”
“Tại sao? Bao năm nay, ta vẫn luôn tìm kiếm ngươi. Năm đó nếu không phải Gia Hải Hi đột nhiên phản bội làm ta bị thương, rồi đưa ngươi và anh trai trùng cái của ngươi trốn đi, ngươi cũng sẽ không phải chịu khổ lớn lên ở Biên Cảnh Tinh như vậy.”
Lời nói đó của Miles lập tức chọc giận Phù Lăng Thần, y nhìn ông ta với ánh mắt căm hận: “Thư phụ làm vậy là vì muốn tốt cho ta! Nếu không phải ngài ấy mang ta tới Biên Cảnh Tinh, có lẽ bây giờ ta đã ch·ết rồi!”
Đáy mắt Miles thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng trên mặt lại chỉ còn nghi hoặc: “Ngươi đang nói gì vậy, sao có thể chết được? Ngươi là huyết mạch trùng đực quý giá nhất của hoàng thất, sao có thể có trùng tộc nào dám thương tổn ngươi?”
Phù Lăng Thần cười lạnh: “Ngài tưởng ta không biết à? Thư quân ngài- Ryoma, ngay sau khi ta ra đời đã nhiều lần muốn giết ta, chỉ để mở đường cho con hắn là Alvin. Thư phụ ta sớm đã nói hết những chuyện này cho ta biết. Nếu không phải ngài ấy mang ta trốn khỏi hoàng cung, có lẽ ta đã chết trong tay thư quân của ngài rồi!”
Nghe những lời ấy, trong lòng Miles lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ kinh hãi: “ Sao Ryoma có thể làm ra chuyện như thế?”
“Nếu ngài không tin, ngài tự mình điều tra đi! Hôm đó thư phụ ta chính là phát hiện hắn lại một lần nữa hạ độc trong đồ ăn của ta, lúc ấy mới không thể chịu đựng nổi mà quyết định mang ta rời đi.”
Những gì Phù Lăng Thần nói với Miles đều là sự thật, chỉ có duy nhất một điểm là giả dối — lý do mà Gia Hải Hi mang theo y và Lahoz trốn đi.
Bọn họ trốn không phải vì Ryoma nhiều lần ra tay hãm hại Phù Lăng Thần, mà là bởi vì Gia Hải Hi đã vô tình phát hiện ra bí mật mà hoàng thất che giấu suốt hàng ngàn năm qua.
Bí mật này khiến Gia Hải Hi không thể không đưa Phù Lăng Thần và Lahoz rời đi hoàng cung, thế mới có cơ hội sinh tồn.
Khi Phù Lăng Thần giải thích rõ lý do cho Miles, trên mặt Miles chợt hiện vài phần phẫn nộ: “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ tra cho rõ ràng, tuyệt đối sẽ cho ngươi một công đạo! Nếu Ryoma thật sự tàn nhẫn độc ác hại trẻ con như vậy, ta sẽ khiến hắn phải chịu trừng phạt xứng đáng!”
Có lẽ bởi vì Miles tỏ vẻ nghiêm trang đến mức không khoan nhượng, khuôn mặt Phù Lăng Thần thoáng buông lỏng.
Miles thấy sắc mặt y biến hóa, ngay sau đó lại tiếc nuối tiếp tục nói: “Tại sao trước kia Gia Hải Hi không nói những chuyện này với ta? Nếu hắn sớm nói, ta nhất định sẽ cho hắn một công đạo, hắn cũng sẽ không đến mức phải dùng phương thức cực đoan như vậy. Hắn quá kích động, làm tổn hại không ít đến cơ thể của chính mình, cũng khiến ngươi chịu khổ mấy năm như vậy.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Miles khẩn thiết nhìn về phía Phù Lăng Thần: “Tuy chuyện Ryoma còn cần điều tra, nhưng ta cam đoan với ngươi: giờ ngươi trở lại hoàng thất, tuyệt đối sẽ an toàn. Ta sẽ dùng mọi biện pháp bảo hộ tính mạng ngươi, sẽ không để bất kỳ ai trong Trùng tộc xâm hại ngươi dù chỉ một phân một hào.”
Mặt Phù Lăng Thần hiện vài phần rối rắm, y mím môi nói: “Chuyện này đối với ta mà nói quá đột ngột, ta còn chưa kịp nghĩ xem phải xử lý thế nào, cần thêm thời gian để suy xét.”
Miles gật đầu an ủi: “Ta hiểu cảm giác của ngươi, ngươi cứ từ tốn suy xét. Biết ngươi an toàn lớn lên, tảng đá lớn trong lòng ta cũng có thể buông xuống. Về Ryoma, ta sẽ lập tức phái thuộc hạ điều tra, cố gắng nhanh chóng cho ngươi một câu trả lời.”
Phù Lăng Thần gật đầu, “Đúng rồi, các ngài có biết tung tích anh trai trùng cái bị đưa đi cùng ta không?”
Trong mắt Miles hiện tia tinh quang, vốn muốn hỏi Phù Lăng Thần, không nghĩ y lại chủ động nhắc tới chuyện này.
Miles nhìn Phù Lăng Thần, giọng nhu hòa hỏi: “Thư phụ không nói cho ngươi sao?”
“Không, từ khi ta có ký ức, ta không hề được kể cho mình còn có một anh trai trùng cái. Sau khi rời Biên Cảnh Tinh, xem tin trên mạng mới biết mình còn có một anh trai như vậy.”
Miles nghe xong thẫn thờ mà thở dài: “Hiện chúng ta chỉ tìm được ngươi, ta cũng sẽ tiếp tục tìm anh ngươi. Ta sẽ cố gắng sớm sắp xếp việc đoàn tụ cho các ngươi.”
Sau đó Miles và Phù Lăng Thần trao đổi thêm nhiều đề tài khác, khoảng cách và ngăn cách mấy năm không gặp dường như bắt đầu dần biến mất.
Cả hai bên đều rất hài lòng với kết quả gặp lại lần này.
Về ý đồ hãm hại trẻ con của Ryoma năm đó, thực ra Miles đã sớm nhìn thấy manh mối. Nay nói muốn điều tra, tất nhiên là rất dễ tìm ra đủ loại chứng cứ.
Vài ngày sau, Miles lại hẹn Phù Lăng Thần, đem kết quả điều tra đưa trước mặt y.
Vẻ mặt Miles đau đớn tự trách: “Ta không ngờ Ryoma lại làm chuyện này. Thư quân hắn có thể làm ra những việc đó, là vì ta quá tin tưởng hắn.”
Miles đóng bộ thái độ khiêm nhường trước Phù Lăng Thần, tất nhiên y sẽ bị chạm động; phản ứng cũng đúng như ông dự liệu, thái độ mềm hóa, thân cận nhiều hơn.
Miles nói với Phù Lăng Thần: “Sau khi tra ra Ryoma làm chuyện này với ngươi, ta đã giam hắn tại nơi ở hiện tại của hắn trong cung, cấm hắn ra ngoài.”
Sợ Phù Lăng Thần có khúc mắc, Miles vội giải thích: “Ta xử lý như vậy không phải vì mềm lòng với hắn, mà là lo ngươi sẽ bị quy chụp. Nếu bây giờ ta làm lớn chuyện truy tố hắn ngay, khi ngươi trở lại hoàng thất có thể sẽ bất lợi cho thanh danh. Chờ ta giúp ngươi đứng vững ở hoàng thất, ta sẽ chính thức xoá bỏ thân phận thư quân của hắn, rồi trừng phạt và giam giữ hắn.”
Phù Lăng Thần rõ ràng hiểu Miles đang dùng “kéo thời gian” , nhưng trên mặt y vẫn giữ bộ thái độ bình thản, tỏ ra tin tưởng vào người Hùng phụ này.
Miles nhìn dáng vẻ Phù Lăng Thần, lòng rất vui, cảm thấy chẳng mấy chốc sẽ có thể nắm giữ phương thuốc xoa dịu tinh thần của Phù Lăng Thần trong tay.
Khi tin hoàng thất tìm được tiểu hoàng tử lưu lạc bên ngoài truyền ra, toàn bộ Trùng tộc đều sôi sục vì chuyện này.
Đám người hâm mộ háo hức tò mò về tiểu hoàng tử, trong chốc lát trên Tinh Võng đủ loại suy đoán nổ ra, nhưng vì hoàng thất phong tỏa thông tin gắt gao thật sự, nên mọi người cũng không biết rõ rốt cuộc vị tiểu hoàng tử thần bí đó là ai.
【Thật kỳ lạ, nếu không phải đột nhiên có tin này, ta suýt quên hoàng thất còn có hai vị lưu lạc bên ngoài đó.】
【… Ta cũng bị sốc, nhiều năm như vậy mà vẫn chưa tìm được, trước giờ ta cứ tưởng bọn họ chắc đã đi gặp trùng thần rồi.】
【Chính phủ hoàng thất chỉ nói tìm được tiểu điện hạ trùng đực, liệu có phải là còn một vị trùng cái điện hạ mất tích vẫn chưa tìm được?】
【Chắc là vậy, nếu không thì họ đã công bố cùng lúc rồi.】
【Theo ta biết, tỉ lệ trùng đực điện hạ chết non rất cao, lần này cư nhiên có hai vị trùng đực điện hạ sống sót đến thành niên thật sự là chuyện tốt.】
【Vậy đến giờ vẫn chưa ai biết vị tiểu hoàng tử này rốt cuộc là ai sao?】
【Hoàng thất phong tỏa tin thật chặt, chắc chỉ có Trùng Hoàng và vài thuộc h* th*n cận biết.】
【Tiểu điện hạ đã tránh được bao năm như vậy, năng lực phản trinh sát thật mạnh.】
【Tiểu hoàng tử hẳn là cực kỳ đẹp trai, Alvin điện hạ trưởng thành cũng rất đẹp.】
【……Nếu ta nhớ không nhầm, tiểu hoàng tử này và Alvin điện hạ không cùng thư phụ, thư phụ của tiểu hoàng tử này là Gia Hải Hi trung tướng.】
【Chỉ có tin tiểu điện hạ, còn không thấy tin Gia Hải Hi trung tướng, liệu tình trạng Gia Hải Hi có tệ lắm không?】
【Chắc chắn vậy, ai bảo trước kia hắn từng đâm Trùng Hoàng bệ hạ chứ?】
【Trùng Hoàng bệ hạ có thể vì hành vi của Gia Hải Hi mà giận lây sang tiểu điện hạ không?】
【Tin nóng! Tin nóng! Hoàng thất sẽ tổ chức họp báo vào 7 giờ tối mai, lúc đó Trùng Hoàng bệ hạ và tiểu hoàng tử điện hạ sẽ cùng xuất hiện.】
【Thật muốn mau thấy mặt thật của tiểu điện hạ, ta tò mò tới chết mất.】
【Tò mò mà ruột gan rối lên, ước gì thời gian có thể nhảy nhanh tới 7 giờ tối mai.】
…
Trong hàng vạn trùng chờ mong, cuối cùng thời khắc họp báo đêm đó cũng tới.
Đêm nay, buổi họp báo được tổ chức trong một tòa cung điện thuộc hoàng cung.
Trước khi họp báo chính thức bắt đầu, bên trong cung điện đã chật kín các phóng viên và thị vệ hoàng cung.
Vì buổi họp báo còn chưa khai mạc, các phóng viên đều ghé sát nhau bàn tán, cố moi được chút tin nội bộ từ đồng nghiệp có quan hệ rộng.
“Ê, Đức Mộc, với gia thế của ngươi, chắc hẳn đã biết vị tiểu hoàng tử điện hạ này là trùng đực các hạ nào rồi chứ?”
Những phóng viên xung quanh đồng loạt quay ánh mắt tò mò về phía trùng cái được gọi là Đức Mộc. Ai cũng biết Hùng phụ của hắn là một đại quý tộc có giao tình thân thiết với Trùng Hoàng. Hắn làm phóng viên hoàn toàn chỉ vì hứng thú cá nhân mà thôi.
Trên mặt Đức Mộc hiện lên nụ cười đắc ý: “Đương nhiên là ta biết, ta dám cam đoan, vị trùng đực điện hạ này nhất định sẽ khiến các ngươi kinh động đến ngây người.”
“Ngươi nói khẽ một chút cho chúng ta biết đi mà, coi như nể tình đồng nghiệp cùng giới.”
“Đúng vậy đó, ta đảm bảo tuyệt đối không để lộ tin này ra ngoài đâu.”
“Cho chút gợi ý cũng được mà, đừng kín miệng thế chứ.”
Đức Mộc chỉ cười hì hì, cố tình treo ngược sự tò mò của mọi người, miệng lại kín như bưng, không nói thêm một lời.
Không lâu sau, thời gian họp báo chính thức bắt đầu, cả hội trường lập tức yên tĩnh. Dù sao đây cũng là họp báo của hoàng thất, không ai dám tỏ ra vô lễ.
Trùng chủ trì nhanh chóng bước lên bục, tuyên bố bắt đầu buổi họp báo.
Khi nghe trùng chủ trì á thư nói rằng trùng hoàng và tiểu điện hạ sắp xuất hiện, ánh mắt toàn bộ phóng viên đều đồng loạt khóa chặt vào cánh cửa lớn đang khép kín ở chính điện.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.