3.944 chữ · ~27 phút đọc
Lahoz và Gia Ni vừa làm xong bữa tối, Phù Lăng Thần liền đúng lúc đi xuống lầu.
Nhìn thấy Phù Lăng Thần xuất hiện trong phòng bếp, Lahoz liền trêu chọc nói: “Ngươi đúng là chọn thời cơ thật chuẩn, vừa vặn tránh được công đoạn chúng ta phải lên lầu gọi ngươi.”
Phù Lăng Thần giọng nói ôn hòa: “Vất vả cho các ngươi rồi, lát nữa chén đũa để ta thu dọn.”
Lahoz chú ý tới từ khi Phù Lăng Thần xuống lầu, Gia Ni vốn còn đang nói chuyện bỗng yên lặng hẳn. Trong mắt Lahoz hiện lên ý cười hiểu rõ, “Thật ra cũng không vất vả gì lắm, Gia Ni giúp ta không ít việc đâu.”
Nghe được mình được khen, khóe miệng Gia Ni không kìm được mà khẽ nhếch lên, nhưng rất nhanh lại cố ra vẻ bình tĩnh, giả bộ như không có gì.
Biểu cảm của nhóc đều bị Phù Lăng Thần nhìn thấy hết. Trong đôi mắt tím của y thoáng qua một tia ý cười, “Phải không, Gia Ni cư nhiên cũng biết giúp đỡ, thật là không ngờ tới a.”
Thấy Phù Lăng Thần dường như có chút không tin, Gia Ni lập tức như con mèo nhỏ bị chọc giận, đôi mắt tròn xoe trừng nhìn Phù Lăng Thần, “Con sớm đã có năng lực giúp việc rồi! Cha đừng xem thường con!”
Nhìn phản ứng của nhóc, đáy mắt Phù Lăng Thần thoáng hiện lên vài phần ý cười sâu hơn… Đúng là đứa nhỏ thú vị.
Phù Lăng Thần giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu Gia Ni, giọng nói nhu hòa mang theo ý cười, “Xem ra Gia Ni thật sự đã lớn rồi.”
“Này, cái này thì có gì đâu, con còn biết làm rất nhiều việc nữa cơ!”
Gia Ni hơi quay đầu đi, cố ra vẻ bình tĩnh nói, chỉ là hai vành tai nhỏ màu hồng lộ ra khỏi mái tóc bạc đã sớm bán đứng tâm tình phấn khích của nhóc.
Phù Lăng Thần ánh mắt ôn nhu nhìn nhóc, giả vờ như không phát hiện ra. Y cười, nhận lấy dĩa đồ ăn trong tay nhóc, “Đi thôi, nếu không ăn nhanh, đồ ăn sẽ nguội mất.”
Gia Ni ngoan ngoãn đi theo phía sau Phù Lăng Thần, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn của y, trong đôi mắt tím trong suốt ánh lên một chút sáng. Rõ ràng, được Hùng phụ khen ngợi khiến nhóc cảm thấy vô cùng vui sướng.
Lúc này nhóc không còn giống như ở trường mẫu giáo luôn tỏ ra bình tĩnh, mà hoàn toàn giống một đứa trẻ 5 tuổi bình thường — chỉ vì một lời khen của Hùng phụ mà âm thầm phấn khích, vui mừng không thôi.
Trên bàn cơm, thấy Phù Lăng Thần đều đã ăn thử các món, Lahoz liền cười hỏi: “Ngươi cảm thấy trong bốn món hôm nay, món nào ngon nhất?”
Gia Ni không dám nhìn về phía Phù Lăng Thần, chỉ khẽ nắm chặt chiếc muỗng nhỏ trong tay.
Phù Lăng Thần cảm thấy Lahoz chắc chắn không vô duyên vô cớ hỏi như vậy, có lẽ trong đây có cái bẫy gì đang chờ y. Y liếc qua hai trùng Lahoz và Gia Ni, cẩn thận nhớ lại hành động của họ vừa nãy, lập tức có một suy đoán trong lòng.
“Ta cảm thấy trong bốn món này, món rau trộn dưa tương đối hợp khẩu vị ta.”
Gia Ni cúi đầu, khóe miệng lại không kìm được mà cong lên.
Món rau trộn đó là do nhóc tự tay làm.
Lahoz cười hắc hắc hai tiếng trong lòng, hắn sớm biết Phù Lăng Thần thông minh như vậy, tám chín phần mười sẽ không rơi vào bẫy của mình. Nhưng hắn cũng chẳng thất vọng, cười tủm tỉm nói: “Trùng hợp ghê, ta cũng cảm thấy món rau trộn hôm nay là ngon nhất.”
Phù Lăng Thần khẽ liếc Lahoz một cái, dùng ánh mắt ra hiệu hắn đừng tiếp tục làm trò.
Lahoz giả vờ ngây ngô, chớp chớp mắt nhìn lại y.
Nhìn dáng vẻ đó của Lahoz, Phù Lăng Thần trong lòng lập tức cảm thấy bất lực…… Cảm giác như đứa nhỏ 5 tuổi Gia Ni còn đáng tin hơn cái trùng cái trưởng thành này.
Có lẽ vì lần đầu tiên tự tay nấu món ăn được Phù Lăng Thần khen, hôm nay trên bàn cơm Gia Ni hoạt bát hơn bình thường mấy phần.
Ăn xong món chính, Lahoz liền đứng dậy lấy ra ba phần bánh kem nhỏ trong tủ lạnh, lấy ra món tráng miệng cho bữa tối hôm nay.
Gia Ni đã sớm quen với việc sau khi ăn cơm xong sẽ có một phần tráng miệng. Trước đây, phần tráng miệng ấy thường do quản gia trong nhà đích thân làm hoặc là mua từ bên ngoài về. Bởi vì hôm nay quản gia được nghỉ, Gia Ni liền cho rằng món tráng miệng này là Lahoz đã mua bên ngoài mang về.
Cắn một ngụm bánh kem nhỏ, đôi mắt Gia Ni lập tức sáng lên. Nhóc nhìn về phía Lahoz, giọng có chút gấp gáp hỏi: “Bác Lahoz, cái bánh kem này là mua ở đâu vậy a?”
Nhóc vốn định sau này dặn quản gia thường xuyên ghé mua ở tiệm đó.
Lahoz mỉm cười: “Con đoán xem.”
Gia Ni: “…”
Giây phút này, Gia Ni lập tức hiểu được cảm giác của Phù Lăng Thần vừa rồi. Nhóc cũng cảm thấy Lahoz thật sự quá ấu trĩ.
Gia Ni bình tĩnh nói: “Nếu bác Lahoz không muốn nói thì thôi vậy.”
Đối với kiểu tính tình thích trêu chọc của Lahoz, Gia Ni đã sớm tìm ra cách đối phó. Chỉ cần không phản ứng, không để ý tới bác ấu, thì sau khi Lahoz thấy không còn thú vị nữa, tự nhiên sẽ nói ra đáp án.
Thấy Gia Ni không chịu “vào tròng”, Lahoz thở dài: “Hiện tại mấy nhóc con đều như vậy, chẳng có tí hiếu kỳ nào sao?”
Gia Ni liếc hắn một cái: “… Hiện tại Trùng tộc thành niên đều như vậy, thích nhàm chán như vậy sao?”
Lahoz lập tức giơ tay che mặt, giả bộ khóc: “Ô ô ô, Phù Lăng Thần, ngươi nghe thấy không? Cháu tra nhỏ đáng yêu của ta cư nhiên ghét bỏ ta, nói ta nhàm chán!”
Phù Lăng Thần không nhịn được cười, giọng điềm đạm: “Bé con nói cũng không sai, ngươi thật sự rất nhàm chán.”
Nghe được Phù Lăng Thần tán đồng ý kiến của mình, Gia Ni dùng muỗng nhỏ xúc một muỗng bánh kem bỏ vào miệng, đôi mắt híp lại vì sung sướng, tựa như đang tận hưởng vị ngọt mềm tan của bánh.
Thấy Phù Lăng Thần cũng hùa theo, Lahoz buông tay đang che mặt xuống, bĩu môi nói: “Hai cha con các ngươi, đúng là một khuôn không sai biệt, đều vô vị như nhau a.”
Hắn quay sang Gia Ni, “Được rồi, bác không đùa con nữa. Lần sau nếu muốn ăn món tráng miệng này, có thể đến Số 2 đường Tinh La.”
Nghe thấy địa chỉ này, Gia Ni thật sự hết cách với Lahoz, “Bác Lahoz, bác có thể đừng ấu trĩ như vậy được không!”
Lừa trẻ con thú vị lắm sao? Số 2 đường Tinh La chính là biệt thự mà bọn họ đang ở.
Lahoz cười ha ha: “Bác đâu có lừa con. Món tráng miệng này là Hùng phụ con tự tay làm lúc giữa trưa, sau đó bỏ vào tủ lạnh giữ lạnh. Cho nên ta nói là số 2 đường Tinh La cũng không sai mà.”
Gia Ni ngẩn người, nắm chặt chiếc muỗng nhỏ trong tay, không ngờ chiếc bánh kem này lại do chính Phù Lăng Thần làm ra.
Lahoz cười tủm tỉm nhìn nhóc, trêu chọc: “Thế nào, ăn ngon lắm đúng không, nên mới muốn hỏi địa chỉ cửa hàng?”
“Ta chỉ là cảm thấy hương vị có chút khác so với những lần trước ăn, cho nên mới tiện miệng hỏi một câu thôi.”
Khi chính miệng mình ở trước mặt Phù Lăng Thần nói ra lời khen, Gia Ni lập tức cảm thấy lúng túng.
Nhóc lặng lẽ ngẩng đầu liếc nhìn Phù Lăng Thần một cái, thấy y vẻ mặt bình tĩnh, dường như chẳng hề để tâm đến lời đánh giá vừa rồi của mình, trong lòng nhóc không khỏi hừ một tiếng… Vốn nhóc còn nghĩ nếu Phù Lăng Thần tỏ vẻ thất vọng vì lời khen kia, nhóc sẽ sửa lại đôi chút — dù sao nể mặt việc Phù Lăng Thần vừa rồi cũng khen món rau trộn dưa của mình — nhưng nếu Phù Lăng Thần đã không buồn quan tâm, vậy nhóc cũng chẳng cần phải bận tâm làm gì!
Tâm tình Gia Ni vốn đã hơi bực, lại nghe Phù Lăng Thần nói Yilt đột nhiên có nhiệm vụ, phải tạm thời đi công tác vài ngày, không thể ở nhà, tâm trạng nhóc lập tức rơi xuống đáy.
Nhóc nhanh chóng ăn hết phần bánh kem trước mặt, sau đó nhảy khỏi ghế, chạy về phòng mình.
Đóng cửa lại, nhóc buồn bực nằm úp trên giường, trùm chăn kín đầu.
Không biết qua bao lâu, vòng quang não trên tay nhóc đột nhiên vang lên một cuộc gọi video.
Gia Ni kéo chăn xuống, ngồi dậy, cúi đầu nhìn vòng tay — là cuộc gọi từ Yilt.
Tuy rằng vì Yilt đột ngột đi công tác mà có chút u buồn trong lòng, nhưng Gia Ni vẫn lập tức nhận cuộc gọi.
Khi hình ảnh Yilt hiện ra, nhóc nhẹ giọng chào hỏi: “Buổi tối vui vẻ, Thư phụ.”
Dù biểu cảm của Gia Ni vẫn như thường, nhưng Yilt vẫn lập tức nhận ra tâm trạng nhóc không tốt.
Giọng Yilt mang theo chút áy náy: “Xin lỗi, Gia Ni. Ngày mai Thư phụ không thể về kịp để cùng con mừng sinh nhật, nhưng ba đã chuẩn bị sẵn lễ vật cho con rồi. Quà sẽ được gửi đến nhà vào tối mai, đến lúc đó nhớ nhận nhé.”
Dù trong lòng có chút khổ sở, nhưng Gia Ni vẫn ngoan ngoãn nói: “Không sao đâu, Thư phụ, ba không cần lo cho con. Khi ba làm nhiệm vụ, phải nhớ bảo vệ bản thân thật tốt, đừng để bị thương.”
Nghe được lời dặn dò của nhóc, Yilt mỉm cười dịu dàng, trong mắt ánh lên một tầng nhu hòa.
Hai trùng trò chuyện hơn nửa tiếng, sau đó Yilt kết thúc cuộc gọi.
Sau khi nói chuyện với Yilt xong, tâm trạng Gia Ni cũng dịu đi đôi chút.
Sáng hôm sau, nhóc tỉnh dậy từ rất sớm.
Nhưng nhóc không lập tức rời giường, mà nằm đó nhìn trần nhà, chớp chớp đôi mắt.
Trong lòng nhóc có một chút mong chờ, lại xen lẫn chút thấp thỏm bất an…… Hùng phụ biết hôm nay là ngày gì chứ? Dù sao, cho dù y có quên, Thư phụ chắc chắn cũng sẽ nhắc cho y mà?
Nhưng nếu Thư phụ quên không nhắc thì sao?
Đáng giận, sao tối qua nhóc lại quên mất không hỏi Thư phụ chuyện này chứ!
Gia Ni phát bực, vò rối cả tóc mình.
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên khiến nhóc lập tức bình tĩnh lại.
“Gia Ni, con dậy chưa?”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Nghe thấy giọng Phù Lăng Thần ngoài cửa, Gia Ni vội chỉnh lại mái tóc bị mình làm rối, cố giữ giọng điềm đạm: “Con tỉnh rồi, lát nữa sẽ ra ngay.”
“Được rồi. Bữa sáng đã làm xong, con rửa mặt rồi xuống ăn nhé.”
Lo sợ Phù Lăng Thần phát hiện ra mình khác thường, Gia Ni lập tức đáp lời thật nhanh.
Rất nhanh sau đó, nhóc rửa mặt xong và đi xuống lầu.
Tối hôm qua, sau khi ăn xong bữa tối, Lahoz đã về rồi.
Không có Lahoz ở đây quấy động không khí, trên bàn cơm chỉ còn lại hai trùng — Gia Ni và Phù Lăng Thần. Trong phòng ăn yên tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng chén đũa va chạm khẽ vang.
Trùng đầu tiên không chịu nổi sự im lặng này chính là Gia Ni.
Nhóc len lén ngẩng đầu nhìn về phía Phù Lăng Thần ngồi đối diện, kết quả lại vừa vặn bị y bắt gặp.
Phù Lăng Thần hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Hai bàn tay nhỏ của Gia Ni lập tức nắm chặt mép bàn, nhóc mím môi, lắc đầu: “Không có.”
Phù Lăng Thần giọng dịu dàng hỏi: “Nhà trẻ có giao bài tập cuối tuần không?”
Tuy không hiểu vì sao Phù Lăng Thần lại hỏi như vậy, nhưng Gia Ni vẫn lập tức đáp không do dự: “Mấy bài tập đó con đã làm xong từ tối qua rồi.”
Giọng nhóc tràn đầy kiêu ngạo, cứ như một tiểu vương tử đang tự hào khoe chiến tích.
Phù Lăng Thần nghe xong chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Gia Ni vốn tưởng Phù Lăng Thần sẽ còn nói gì đó, chẳng hạn như nhắc đến chuyện hôm nay là sinh nhật nhóc, nhưng nhóc âm thầm chờ mãi, đến khi bữa sáng kết thúc cũng không nghe thấy Phù Lăng Thần mở miệng, trong lòng liền có chút cô đơn, đôi mắt non nớt mang theo vài phần uể oải.
Sau khi ăn xong, Gia Ni tự mình dọn dẹp chén đũa, đem đặt vào bồn rửa trong phòng bếp.
Đang định rời khỏi phòng ăn, nhóc bỗng nghe giọng Phù Lăng Thần từ phía bàn nói: “Gia Ni, lát nữa có rảnh bồi cha đi một nơi được không?”
“Không rảnh!”
Ngay cả sinh nhật nhóc cũng quên, còn muốn nhóc đi đâu với cha chứ, mơ đi!
Trước lời từ chối dứt khoát ấy, Phù Lăng Thần lại chẳng hề tỏ ra phiền lòng, chỉ gật đầu, nhàn nhạt nói: “Ừm.”
Thấy Phù Lăng Thần không hề cố gắng khuyên thêm, dứt khoát bỏ qua như vậy, Gia Ni càng tức hơn. Mỗi bước nhóc đi đều dậm thật mạnh xuống sàn, như thể đang phát tiết cơn giận trong lòng.
Nhóc không nhận ra rằng, sau lưng mình, khóe môi Phù Lăng Thần đang nhẹ nhàng cong lên.
Sau khi ăn sáng xong, Gia Ni ngồi trên sô pha trong phòng khách, mở vòng quang não xem bộ phim hoạt hình mình thích nhất.
Bình thường, chỉ cần vừa bật phim, nhóc sẽ lập tức bị cuốn vào thế giới hoạt hình đầy màu sắc ấy. Nhưng hôm nay, ánh mắt nhóc lại thất thần, thỉnh thoảng còn liếc về phía phòng ăn.
Nhìn thấy Phù Lăng Thần thu dọn bàn xong liền lên lầu hai, không hề bước vào phòng khách, lòng Gia Ni càng trĩu xuống.
Nhìn bóng lưng Phù Lăng Thần đi lên cầu thang, nhóc nắm chặt góc áo mình, hốc mắt khẽ đỏ — nhóc đã chắc chắn rồi, Hùng phụ thật sự quên sinh nhật của nhóc.
Không cần đoán, nhóccũng biết Hùng phụ nhất định lại lên thư phòng xử lý đống công vụ kia.
Gia Ni buồn bã dựa vào sô pha, chẳng còn hứng thú xem phim, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót, vừa buồn vừa bị đè nén.
Nhưng chưa buồn được bao lâu, nhóc bỗng nghe tiếng bước chân từ cầu thang vang xuống.
Gia Ni ngạc nhiên mở to mắt, trái tim nho nhỏ như bị treo lên, trong lòng ngứa ngáy muốn biết rốt cuộc Phù Lăng Thần xuống làm gì.
Nhóc cố kiềm chế, không dám nhìn về phía cầu thang, nhưng tai lại dựng thẳng, chăm chú lắng nghe.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, tim nhóc cũng đập càng nhanh, từng nhịp một như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Khi Phù Lăng Thần dừng lại ngay trước mặt nhóc, Gia Ni không kìm được mà ngẩng đầu, lập tức thấy trong tay Phù Lăng Thần đang xách chiếc ba lô nhỏ mà nhóc luôn mang mỗi khi ra ngoài.
Gia Ni bĩu môi, có chút bất mãn: “Cha cầm ba lô của con làm gì?”
Phù Lăng Thần làm như không nghe thấy, chỉ nói: “Bồi cha đi một nơi đi.”
Gia Ni lập tức nổi cáu: “Con nói rồi, con không đi!”
Thấy nhóc giận đến mức hai má phồng lên, mặt đỏ bừng như một cái bánh bao nhỏ, trong mắt Phù Lăng Thần hiện lên vài phần ý cười. Y không nói gì thêm, trực tiếp cúi người, một tay ôm lấy Gia Ni đang ngồi xếp bằng trên sô pha, rồi đi thẳng ra cửa.
Thân thể đột ngột bị nhấc bổng khiến Gia Ni giật mình, đôi mắt tím như hai viên nho tròn mở to kinh ngạc. Giây tiếp theo, khuôn mặt nhóc lập tức đỏ bừng — vừa tức, vừa thẹn.
Tuy rằng Gia Ni không giãy giụa, nhưng giọng non nớt đã mang theo tức giận mà hét lên: “Chađây là b·ắt c·óc! Làm gì có ai bá đạo như cha! Con muốn báo nguy!”
Giọng Phù Lăng Thần mang theo ý cười, chỉ “Ừ” một tiếng, rồi thản nhiên nói: “Đi báo đi, chỉ là chúcảnh sát có lẽ sẽ cho rằng con báo giả, sau đó còn phê bình con lãng phí tài nguyên cảnh lực.”
Gia Ni lập tức bị nghẹn đến mức không nói nên lời… Sao nhóc lại có thể có một Hùng phụ vừa ngang ngược vừa vô lý như vậy chứ!
Khi đi đến huyền quan, Phù Lăng Thần mới buông nhóc xuống, ý bảo nhóc tự đi thay giày.
Gia Ni: “…”
Giữa việc tự mình mang giày và để Phù Lăng Thần “giúp đỡ”, dĩ nhiên nhóc chọn cách đầu tiên.
Thấy Gia Ni thay xong giày ra ngoài, Phù Lăng Thần lấy ra một chiếc khẩu trang in hình hoạt họa từ túi, rồi đưa cho nhóc.
Gia Ni khoanh tay trước ngực, mặt nhỏ xụ xuống, kiên quyết nói: “Con không phải trẻ con nữa, con muốn khẩu trang màu đen giống cha cơ.”
Phù Lăng Thần bật cười vì vẻ đáng yêu đó, rồi cúi người, tự tay đeo chiếc khẩu trang hoạt họa lên mặt nhóc. Sau đó, y khẽ vỗ vỗ đầu Gia Ni, ánh mắt đầy ý cười và cưng chiều: “Chờ con cao đến eo cha, rồi hãy nói mình không phải trẻ con.”
Câu nói ấy khiến Gia Ni lập tức tức đến mức mặt phồng như bánh bao…… Hùng phụ thật là quá đáng! Quên sinh nhật nhóc đã đành, lại còn cố tình chọc tức nhóc vào đúng ngày hôm nay.
Gia Ni cảm giác hôm nay là ngày mà nhóc tức nhiều nhất từ trước đến nay!
Ngồi trên xe huyền phù, Gia Ni chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói tiếng nào, cũng không hỏi Phù Lăng Thần định đi đâu.
Nhóc đã âm thầm hạ quyết tâm — dù thế nào đi nữa, lát nữa nhóc cũng sẽ không xuống xe, nhóc muốn cho Hùng phụ biết nhóc không phải đứa nhỏ có thể tùy tiện bị đùa giỡn.
Cảnh vật bên ngoài liên tục lướt qua, cho đến khi xe dừng lại trước cổng công viên giải trí, nhìn thấy cánh cổng lớn rực rỡ, trong mắt Gia Ni thoáng hiện lên vài phần nghi hoặc.
Nhóc không kìm được quay sang nhìn Phù Lăng Thần đang ngồi ở ghế lái, muốn nghe được đáp án từ y.
Phù Lăng Thần mỉm cười, đưa cho nhóc một đôi kính đen, “Có cần Hùng phụ giúp con đeo không? Dù không đeo cũng được, nhưng có thể sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm trò chơi hôm nay đó.”
Sau lớp khẩu trang, gương mặt nhỏ của Gia Ni đã tràn đầy ý cười kinh hỉ. Nhóc nhận lấy chiếc kính, giọng mang theo chút không dám tin: “Cho nên hôm nay cha định mang con đến công viên giải trí sao?”
Từ trước đến giờ, nhóc chưa từng được một mình ra ngoài chơi với Hùng phụ.
Trái tim nhỏ bé của nhóc bỗng đập mạnh liên hồi.
Phù Lăng Thần nhìn nhóc cười: “Tuy rằng hôm nay Thư phụ không thể về mừng sinh nhật cùng con, nhưng có Hùng phụ ở đây, chắc cũng tạm bù đắp được vài phần tiếc nuối rồi chứ?”
Nghĩ lại những hành động kỳ lạ của Phù Lăng Thần trước đó, Gia Ni hừ một tiếng, “Cha hoàn toàn có thể nói thẳng là muốn đưa con đến công viên giải trí, cần gì phải quanh co nhiều như vậy! Làm hại vừa rồi con thất vọng như thế.”
Phù Lăng Thần bật cười, giọng dịu dàng: “Nếu nói thẳng ra, chẳng phải sẽ mất đi sự bất ngờ này sao?”
Thật ra, y phải cố lắm mới nhịn được không cười to. Nhìn Gia Ni tức giận đến mức mặt tròn phồng lên như bánh bao, thật sự đáng yêu vô cùng. Nếu không sợ bị phát hiện, y đã chụp lại vài tấm để giữ làm kỷ niệm rồi.
May mắn là Gia Ni hoàn toàn không biết Hùng phụ mình đang ôm trong lòng những ý nghĩ “ thú vị ác” như thế. Nghĩ đến việc Phù Lăng Thần cố tình làm vậy chỉ để tạo bất ngờ cho nhóc, Gia Ni liền lập tức tha thứ hết thảy.
Phù Lăng Thần xuống xe trước, rồi vòng sang bên ghế phụ, định bế nhóc ra.
Gia Ni hơi ngượng ngùng: “Con có thể tự xuống được.”
Phù Lăng Thần cong mắt cười: “Hôm nay con là thọ tinh nhỏ, để Hùng phụ phục vụ con một chút không được sao?”
Nhìn gương mặt ôn nhu của Hùng phụ, hai vành tai nhỏ của Gia Ni lập tức đỏ bừng, nhưng nhóc vẫn cố chịu ngượng, vươn hai tay về phía y.
Phù Lăng Thần cúi người, bế nhóc ra khỏi xe.
Gia Ni vốn nghĩ sau khi bế mình xuống, Phù Lăng Thần sẽ thả nhóc xuống đất ngay, nào ngờ đến tận lúc xếp hàng ở cổng công viên giải trí, y vẫn ôm nhóc trong lòng, không có dấu hiệu muốn buông ra.
Trong ngực Phù Lăng Thần, Gia Ni cảm thấy cả người ngọt ngào, mặt khẽ dựa lên vai Hùng phụ.
Rõ ràng còn chưa bước chân vào công viên, mà tâm tình của nhóc đã vui vẻ đến mức không thể nói nên lời.
Từ lúc xuống xe, khóe miệng nhóc dưới lớp khẩu trang vẫn luôn cong lên, nụ cười ngày càng rõ hơn.
Dù đã đeo khẩu trang và kính đen, nhưng vẫn có không ít du khách chú ý đến hai trùng bọn họ — bởi chỉ nhìn qua phần gương mặt lộ ra ngoài cũng có thể thấy, nhan sắc của Phù Lăng Thần và Gia Ni tuyệt đối không tầm thường.
Hơn nữa, Phù Lăng Thần đã xem nhẹ sức ảnh hưởng của chính mình đối với dân chúng. Cho dù y đã mang khẩu trang và kính đen che kín, nhưng vẫn có không ít du khách cảm thấy trên người y tỏa ra một loại cảm giác quen thuộc khó nói nên lời.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Nhật Ký "Quan Sát" Vợ Yêu
6 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.