3.490 chữ · ~24 phút đọc
Lục Tinh cũng có ngày và đêm, chỉ là độ dài ngày đêm khác nhau. Thời điểm đoàn của tướng quân Frappel đến đây đã là gần một giờ chiều, bận rộn một hồi thì sắc trời đã vào đêm.
Nhóm Cordis được sắp xếp chỗ nghỉ ngơi trước.
Nhưng trong căn cứ trên Lục Tinh, đám quân thư xôn xao đến nỗi không ngủ nổi.
Danh tiếng của đầu bếp quân đoàn càng vang dội vì bữa thịt hôm nay.
Lần này nhóm Cordis tới đây chủ yếu là để xem lương thực mới có thể thu hoạch vào mấy ngày nữa, mấy ngày kế tiếp đều có thể tự do hoạt động. Chỉ là hai trùng chuyên môn phụ trách hậu cần và y tế là Ike và Reuel vẫn phải tập trung hoàn thành tốt nhiệm vụ trong tay trước rồi mới thoát thân được.
May mà hộp thịt chim lần trước cho bọn họ ăn quá đã miệng, tuy chưa thể lập tức đi ra ngoài chơi nhưng cũng không đến mức làm bọn họ uể oải.
Trước đó bọn họ đã ngầm hẹn với Cordis, đợi bọn họ xử lý xong công việc trong tay, lại cùng nhau ra ngoài xem có thứ gì có thể ăn trên Lục Tinh.
Sau lần nếm thử món nấm nướng, bọn họ đã mê luôn loại hoạt động tự tay làm mỹ thực này.
Sáng sớm, Cordis và tướng quân Frappel rời khỏi căn cứ trên Lục Tinh, bọn họ muốn ra ngoài ăn cá.
Ý định ra ngoài này đã được bọn họ bàn từ hôm qua, cho nên đã chuẩn bị sẵn dụng cụ đánh bắt: có lưới đánh cá, có võng vớt, còn có đồ đi câu. Muốn tự mình chơi câu cá thì được, dù không có thiên phú câu cá cũng không ngăn trở được việc chơi đùa; cùng lắm thì dùng lưới đánh cá mà vớt, chắc chắn vẫn có cá để ăn.
Nghĩ đến chuyện sắp được ra ngoài chơi, Cordis rất hưng phấn. Phong cảnh tự nhiên trên Lục Tinh rất đẹp, khiến cậu có một loại cảm giác thân thuộc, gần gũi.
Khi ngồi xe bay rời căn cứ, trong đầu cậu đã bắt đầu suy nghĩ sau khi vớt được cá lên sẽ ăn chúng như thế nào.
Đám quân thư hộ vệ đồng hành hôm nay cũng vô cùng hưng phấn. Ở chung với Cordis đủ lâu, bọn họ đều biết vị đầu bếp như cây rụng tiền của quân đoàn này đặc biệt dễ ở chung, cậu mà muốn ăn ngon thì chắc chắn không thể thiếu phần bọn họ.
Nghĩ tới chuyện ăn, nhớ lại phần thịt chim xào mỹ vị hôm qua làm cho bọn họ dư vị không dứt.
Hôm qua lúc đến nơi, bọn họ còn ở trên xe bay đã trông thấy có rất nhiều dãy núi sông hồ xen kẽ trên tinh cầu này. Frappel chọn điểm đến là chỗ hôm qua anh bắt con chim trắng kia, ở đó có một mặt hồ rất lớn.
Khoảng cách thật sự rất xa, nhưng từ trên xe bay bọn họ đã có thể nhìn thấy mặt hồ xanh u tĩnh lặng kia, bốn phía rừng cây xanh biếc vờn quanh. Mặt hồ phẳng như gương, trên mặt nước có từng đàn chim trắng nhanh nhẹn bay qua, thỉnh thoảng lao xuống sát mặt hồ rồi lướt đi ưu nhã.
Trong mắt Cordis, cảnh tượng kia giống hệt một bức họa: “Đúng là một nơi xinh đẹp.”
Đôi mắt xám lam của Frappel vẫn luôn dõi theo quỹ tích bay của đàn chim, anh đã khóa chặt được vị trí sào huyệt của chúng. :)))))
Xe bay rất nhanh đáp xuống bên hồ, đám quân thư hộ vệ thành thục dỡ đồ làm bếp cùng dụng cụ đánh bắt từ trên xe bay xuống, rất nhanh đã chọn vị trí sát bên hồ, dựng lên phòng bếp tạm thời và chỗ nghỉ ngơi.
Sau khi bước xuống xe bay, Cordis lập tức bị cảnh hồ xinh đẹp thu hút lực chú ý. Cậu đi thẳng đến bên hồ, ven bờ trải dài một tầng rêu xanh, cậu nhìn xuống trong hồ, nước rất trong, có thể rõ ràng thấy được thủy thảo đang nhộn nhạo dưới đáy nước.
Cordis hơi nheo mắt nhìn về phía xa, ở vị trí cách bờ hồ hơn mười mét cậu thấy được một đàn cá đang bơi lượn: “Vì nghe được động tĩnh chúng ta tới nên mới bơi xa ra sao?”
Đàn cá kia cách bờ vẫn hơi xa, vậy mà cậu chỉ liếc mắt một cái đã có thể thấy được nhiều cá như vậy, đủ chứng minh trong hồ cá rất nhiều, hôm nay thu hoạch của bọn họ khẳng định sẽ không ít.
Frappel đi ngay phía sau cậu, thấy Cordis lại bước thêm vài bước, anh bỗng duỗi tay nắm lấy cánh tay cậu kéo ngược về phía sau. Ánh sáng kim loại chợt lóe, sau một tiếng động rất nhỏ nối tiếp là âm thanh trầm đục của trọng vật rơi xuống đất, mùi máu tươi lập tức tràn ngập trong không khí.
Cordis bị Frappel kéo ngược về phía sau, ngửi thấy mùi máu tươi giữa không trung, tất cả chỉ tốn đúng một giây. Cậu định thần nhìn lại, mặt nước ven bờ vốn yên bình đã trở nên lấp loáng gợn sóng, đàn cá cách bờ hơn mười mét kia phản ứng cực nhanh, đã bơi tới gần bờ, chen chúc thành một cụm tranh nhau rỉa máu đang loang ra trong nước.
“Là cái gì vậy?” Cordis đảo mắt nhìn một vòng, vẫn chưa phát hiện ra thứ bị đánh trúng là cái gì.
Frappel chỉ về một hướng: “Một con cá nửa thủy sinh.”
Cordis nhìn theo đầu ngón tay anh, nhận ra trong bụi cỏ rậm rạp có dấu vết bị đè sập, lộ ra một ít vảy. Nhìn kỹ, thoạt trông giống như một loài động vật thân dài kiểu cá sấu, đầu bẹt, cái đuôi lại thon dài, tứ chi rất ngắn, toàn thân phủ kín lớp vảy, màu sắc gần như hòa làm một với thực vật chung quanh.
Nhưng khi nó t·ử v·ong, màu sắc lớp vảy dần trở nên ảm đạm, sự tồn tại của nó liền hiện rõ ra.
Cordis nghĩ tới kết cục vừa rồi suýt bị con cá sấu kia tập kích, tuy hiện tại thân thể cậu là thân thể Trùng tộc, chắc chắn cường kiện hơn nhân loại rất nhiều, năng lực ứng phó cũng nhanh hơn, nhưng dù sao cậu cũng chưa từng có kinh nghiệm tự mình đối mặt loại tình huống này, nghĩ lại vẫn thấy có chút sợ.
Cậu thở ra một hơi, quay sang nói lời cảm ơn với Frappel: “Cảm ơn, lát nữa kiểm tra thử xem con cá này có ăn được không, nếu ăn được thì đem nó ăn luôn!”
Biểu cảm lúc Cordis nói câu đó còn hơi nghiến răng nghiến lợi, làm Frappel thấy đặc biệt đáng yêu.
Anh thu hồi vũ khí trong tay, rồi bước vài bước tới bụi cỏ, nhặt con cá quái dị kia lên ném sang một bên, miễn cho đám cá trong hồ nhảy lên bờ tranh ăn luôn đồ ăn của bọn họ.
Đám quân thư đã dựng xong doanh trại tạm thời nghe thấy động tĩnh thì chạy tới. Thấy con cá có diện mạo kỳ quái này, ai nấy đều không rõ phải ăn thế nào, nhưng nghĩ đến Cordis ngay cả tinh thú cũng có thể biến thành mỹ thực ngon đến mức kinh trùng, bọn họ liền không còn nghi ngờ gì chuyện con cá xấu xí này có ăn được hay không.
Xấu kệ xấu, ăn ngon là được.
Một quân thư hưng phấn hỏi Cordis: “Trung úy, con cá xấu này xử lý thế nào ạ?”
“Xả sạch máu, rồi lột hết lớp lân giáp, sau đó băm nhỏ.” Cordis cúi sát xuống kiểm tra lại con cá xấu kia một vòng. Nó bị Frappel hạ một chiêu mất mạng, phần thịt và vết thương nhìn qua khá giống cá sấu, không biết mùi tanh có nặng không, cậu quyết định cứ hầm một nồi trước: “Các cậu xử lý tốt đi, tôi sẽ cho nó vào nồi trước, thịt nó khó nấu mềm, cần thời gian lâu.”
Lần này bọn họ ra ngoài chỉ mang theo bếp năng lượng cơ bản, không giống trong nhà cậu có lò nướng với đủ loại thiết bị có thể rút ngắn thời gian nấu. Muốn làm cho ngon, nhất định phải thả vào nồi trước, chờ một lát sau mới có thể cùng nhau ăn.
Nghe Cordis nói xong, đám quân thư lập tức động thủ, mang con cá đến mép nước xử lý. Cậu cố ý phát tán tinh thần lực, khiến đám cá ngửi thấy mùi máu kia dù muốn lại gần cũng không dám tiến đến.
Sau vụ tập kích, cộng thêm việc đàn cá trong hồ phản ứng cực nhanh khi ngửi thấy máu, Cordis cũng hiểu được sinh vật nào trên tinh cầu chưa từng khai phá này cũng không hề đơn giản.
Nhưng hôm nay bọn họ ra ngoài là để tìm đồ ăn, không thể vì mấy con cá hung dữ mà bỏ cuộc.
Khi xử lý con cá xấu, mùi máu tanh tản ra trong nước đã dẫn tới không ít cá bơi đến. Tuy chúng không dám lại gần, nhưng cứ lượn vòng vòng ở xa. Cordis nhìn mặt nước mà nói: “Sức sống mạnh như vậy, thịt chắc chắn ngon lắm.”
Frappel lấy ra một cái lưới từ đống dụng cụ.
Đây là loại lưới đánh cá mà hôm qua Cordis nói rằng nên làm thử trước khi ra ngoài. Sau đó bọn họ liền tìm vật liệu trong căn cứ để bện thành.
Bên ngoài nhìn chỉ như một cái lưới bình thường, nhưng sợi lưới thực ra được bện bằng kim loại hiếm.
Frappel xách lưới đi tới, tung một cái, lưới kim loại bạc trắng tản ra bao trùm trên mặt nước, trực tiếp gom hết đám cá đang định lại gần ăn máu cá. Nhìn nhẹ nhàng như thế nhưng khi lưới chạm vào nước thì lập tức chìm xuống, giữ chặt toàn bộ cá muốn chạy trốn.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Cordis nhìn Frappel nhẹ nhàng tung lưới rồi không nhanh không chậm thu lại, không nhịn được tấm tắc khen thầm trong lòng, đúng là quân thư mà cậu thích, làm việc cái gì cũng đẹp mắt.
Cậu kéo mấy cái thùng chứa cá lại, đổ đầy nước vào. Chỉ cần Frappel kéo lưới lên, bọn họ có thể bỏ cá vào ngay.
Frappel trông như đang nhàn nhã, nhưng động tác cực nhanh. Một lưới cá nặng trĩu được anh kéo đến bờ. Khi lưới ngâm trong nước thì ánh lên màu bạc, cá bên trong càng đến gần bờ càng giãy mạnh, vảy lấp lánh trong ánh sáng, nhưng chúng vẫn không thoát khỏi lưới, cũng chẳng khiến anh phải mất sức.
Đứng bên cạnh nhìn, Cordis vỗ tay: “Ưu nhã!”
Frappel kéo lưới lên bờ, quân thư lập tức tiến lên hỗ trợ gỡ cá.
Mắt lưới đánh cá lớn, nên vớt lên toàn cá lớn. Khi phân loại cá, bọn họ đem từng loại ném vào từng thùng nước khác nhau.
Cordis cũng tới hỗ trợ. Những con cá này nhìn qua đều không đơn giản: có con toàn thân có gai, có con há mồm lộ răng nhọn, có con cơ thể phát điện.
Đáng tiếc bọn chúng gặp phải thiên địch là Trùng tộc, bất kể có gai, có độc hay có điện, chỉ bị quân thư chạm một cái đã ngoan ngoãn, bị ném thẳng vào thùng.
Frappel thử vớt cá một lúc rồi thấy không có gì thú vị, liền chỉ vào lưới hỏi Cordis: “Cậu muốn chơi không?”
Tuy Cordis đã khỏe hơn rất nhiều từ sau khi xuất viện, nhưng cơ thể cậu vẫn không thể so với đại lão như Frappel. Lưới vốn nặng, thêm cá vào càng nặng, cậu không muốn làm trò cười.
“Làm ăn cái đã, ăn đủ rồi rồi chơi.” Cordis nhìn chằm chằm đám cá, lâu lắm rồi cậu chưa ăn cá, nghĩ đến các cách chế biến khác nhau là cậu đã thèm rồi.
Frappel gật đầu: “Bắt cá để bọn họ làm, cậu xem muốn nấu thế nào.”
Đám quân thư tự động chia thành mấy nhóm: nhóm nghiên cứu lưới đánh cá, nhóm xem cần câu dùng ra sao, nhóm ngồi xổm bên bờ mổ cá, cũng tiện thể dùng đám nội tạng kia hấp dẫn thêm một đợt cá mới.
Cordis thấy nguyên liệu chuẩn bị đã xong, liền lấy gia vị từ vòng cổ không gian ra, rồi kiểm tra lại nồi và bếp của quân thư.
Để cẩn thận, bọn họ còn mang theo một máy tinh lọc nguồn nước.
Đây là do Cordis đề nghị. Ra ngoài chơi, ăn ngon chơi vui quan trọng lắm, không thể vì mấy chuyện nhỏ mà tự làm khổ mình.
Cordis bật bếp năng lượng, cho phần thịt cá xấu xí đã xử lý vào nước để trần. Sau khi lột lớp lân giáp xanh lục kia, phần thịt hơi trong suốt; trần qua nước xong thì chuyển sang màu trắng, trông rất săn chắc.
“Phải dùng lửa lớn nấu mới ngon.” Cordis nhận định.
Trong lúc chờ trần cá, cậu ra bờ hồ tìm thử. Vừa rồi cậu thấy ở đây có loại thực vật giống tía tô, vừa hay có thể dùng để nấu cá. Cậu muốn xem mình có nhận nhầm không.
Tía tô vốn không phải loại nguyên liệu thường dùng, nhưng ở vùng phía nam Hoa Hạ, mỗi khi xào ốc hoặc nấu vịt,người ta thường cho vào để tăng hương, trừ lạnh, và còn sẽ dùng nó làm tía tô nấu vịt, tía tô nấu cá.
Đây là một món ăn mang đặc sắc vùng miền khá phong phú. Ai thích hương vị của nó thì sẽ cực kỳ thích; chỉ cần từng tiếp xúc và dùng nó để nấu ăn, nhất định sẽ yêu luôn mùi vị của nó.
Cordis không ngờ có thể trông thấy loại thực vật quen thuộc ấy trên một tinh cầu mới này. Nhưng cậu cũng không dám chắc nó có cùng loại với tía tô trong trí nhớ hay không, dù bề ngoài rất giống. Thiên nhiên rất kỳ diệu, nhiều thứ nhìn tương tự nhưng lại hoàn toàn không giống nhau.
Nếu đã gặp rồi, cậu nhất định phải thử một chút. Lúc này thể chất tốt của Trùng tộc liền phát huy tác dụng.
Dựa theo trí nhớ, Cordis rất nhanh tìm lại được loại thực vật lá tím vừa thấy lúc nãy. khi sờ vào sẽ tỏa ra mùi thơm đặc trưng- đúng là tía tô trong trí nhớ của cậu.
Vừa hay gia vị cậu mang theo dùng càng ngày càng ít. Càng có thêm những loại hương liệu mới, cậu càng có thể phát huy nhiều cách nấu ăn hơn.
Cậu lại nổi lửa đun chảo, đợi dầu nóng rồi thả vài lát gừng và các hương liệu khác để bốc hương. Sau đó cho phần thịt cá sấu đã trần nước vào xào đến hơi vàng, rồi cho tía tô cắt nhỏ vào tiếp tục xào. Để màu sắc đẹp hơn, cậu thả thêm một chút đường phèn, rất nhanh hòa tan thành nước đường, bám đều lên thịt cá. Xong xuôi thì thêm nước, không cần quá nhiều, rồi để lửa lớn nấu tiếp.
Cordis nấu ăn luôn có tiết tấu của riêng cậu, không ai dám quấy rầy. Đám quân thư chỉ dám thỉnh thoảng quay đầu lại hít một hơi thật sâu mùi thơm trong không khí.
Chờ đậy nắp nồi cá xấu xí xong, cậu đi xem đám quân thư xử lý các loại cá khác, kiểm tra chất thịt, rồi chọn ra cách làm phù hợp cho từng loại trong đầu.
Số cá bọn họ vớt từ hồ lên được đại khái chia làm bốn loại.
Một loại đặc biệt nhất có hình dáng giống cá chình và lươn hợp lại, thân mang điện nhẹ, dài cỡ một cánh tay. Ba loại còn lại đều có dáng gần giống cá lư ngư: một loại lớn nhất, một con có thể nặng tới năm mươi cân; một loại giống cá trích, nhưng vây lưng toàn gai nhọn dài như hàng kim thép, da Trùng tộc không dễ thủng chứ da trùng bình thường chắc chắn sẽ bị đâm nát; loại cuối cùng là cá màu đen tuyền, đầu rất to, thân chỉ chiếm một phần ba, Cordis thô bạo đặt luôn tên cho nó là cá mè hoa, vừa nhìn liền biết dùng để hầm canh là hợp nhất.
Cordis trực tiếp phân loại luôn, thịt con lươn điện kia mềm và tinh tế giống cá chình và lươn kia cậu quyết định làm cá cắt lát xào; loại lư ngư thì thích hợp hấp, bề ngoài tương tự cá, nên xử lý giống nhau, chỉ là quá lớn nên phải cắt khúc cho dễ chín; cá trích nhiều nhất nên chiên giòn sẽ phù hợp nhất, chiên xong ăn giòn rụm; còn cá mè hoa thì giữ đầu để hầm canh, phần thân đem nướng.
Sau khi quyết định cách làm, Cordis thuần thục xử lý từng loại cá. Trừ phần đầu cá dùng hầm canh, những loại còn lại đều được ướp rượu và hành tím để khử mùi tanh.
Phần đầu cá thì chặt đôi, bỏ vào nồi chiên cùng vài lát gừng, chờ vàng khô thì cho nước sôi vào, đậy nắp nấu. Nước canh sẽ là màu trắng sữa.
Dụng cụ bếp mang theo cũng khá nhiều, Cordis nghĩ nên hấp cá lư ngư trước, nhưng con cá quá lớn, một nồi không để vừa, mà cậu lại không có xưởng hấp.
Cậu nghĩ một chút, cắt lư ngư thành vài khúc, rồi dùng dao chặt mấy nhánh cây nhỏ, dựng vào trong nồi làm giá kê, sau đó bắt đầu đun nước.
Hấp cá phải cho vào khi nước nóng, hơi nước nóng sẽ nhanh chóng khóa chặt độ ngọt và dinh dưỡng, cũng giảm bớt mùi tanh.
Xong việc bên này, Cordis quay lại đảo nồi cá sấu một chút rồi đậy nắp, chỉnh lửa vừa, sau đó bắt đầu một nồi khác để chiên cá.
Cá trích khi ướp phải bỏ nhiều muối hơn, như vậy sau khi chiên chín là đã có vị, không cần bỏ thêm gia vị.
Cordis đứng trầm tĩnh nhìn hơi nóng bốc lên trong nồi. Khi dầu nóng rồi mà cho cá ướt vào thì sẽ bắn dầu, cho nên trước khi chiên cậu vớt cá ra, cố gắng để ráo nước nhất có thể.
Chiên cá dùng chảo đế dày. Cordis đứng lùi ra một chút, nhanh tay thả vài con vào nồi. Dầu lập tức nổ lách tách.
Muốn chiên cá mà không bị nát da thì bí quyết quan trọng nhất là sau khi thả vào không được động vào ngay. Mỗi con cá trích bọn họ vớt lên đều dài bằng cánh tay, quân thư cao đến hai mét rưỡi, cánh tay dài, có thể tưởng tượng kích thước của cá, muốn chiên chín phải cần chút thời gian.
Cordis chỉnh lửa nhỏ lại, rồi đi xem thành quả bắt cá của đám quân thư.
Trong thời gian cậu xử lý nguyên liệu, mấy thùng lớn bên hồ đã đầy ắp cá. Bên bờ còn chất một đống cá chưa kịp cho vào thùng.
Hai quân thư thấy cá vớt không xuể liền ngồi xổm tại chỗ, vỗ cho từng con hôn mê, mổ bụng móc nội tạng luôn, ném sang một đống khác.
Còn có hai quân thư cầm gậy kim loại đào hố, do không đủ thùng nên định thay bằng hố.
Cordis im lặng một chút rồi hỏi: “Các cậu định vớt hết cá trong hồ lên thật à?”
Quân thư nghe tiếng liền quay lại đáp: “Trung úy, chúng tôi tùy tiện vớt một cái đã được nhiều thế này.”
“Thả lại thì tiếc.” Quân thư cao hai mét rưỡi nở nụ cười ngây ngô: “Thơm quá.”
Không khí đầy mùi cá sấu đang nấu và cá trích đang chiên.
Cordis nghĩ tới việc mình phải xử lý từng này cá, đầu liền muốn nổ. Cậu đúng là nên nói rõ từ đầu. Còn Frappel thì chẳng biết đã đi đâu. Cậu thầm thở dài một tiếng, không nói gì nữa, xoay người tiếp tục chiên cá.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.