6.702 chữ · ~45 phút đọc
Frappel tóm tắt lại cuộc đối thoại giữa anh và Branz, rồi kể đại khái cho thượng tướng Manny nghe.
“Ông ta nói có chỗ đáng nghi.” Frappel hơi nhíu mày. Giác quan thứ sáu của anh phát hiện điểm bất ổn, nhưng lại không tìm ra được đầu mối để gỡ bỏ nghi ngờ ấy.
Anh không nghĩ tới, báo cáo việc tinh thú vừa có thể ăn được vừa còn mang năng lượng lên trên, chẳng những không mang lại chỗ tốt, mà viện trưởng Branz còn mang theo “uy h**p” đến.
Cho dù Cordis chỉ thuần túy mang món ăn làm từ đậu đất đến cho Z11 quân đoàn, dưới tình huống các loại tài nguyên đều cằn cỗi, trong lòng Frappel, cậu ấy cũng là thuộc hạ đắc lực nhất trong số các quân thư của anh, tuyệt đối không cho phép bị trùng khác nghi ngờ hay uy h**p.
Huống chi Cordis còn như có linh cảm mỹ thực vô tận, mang đến biến hóa hiện tại cho quân đoàn. Anh cũng nảy sinh cảm tình khác lạ đối với Cordis, nội tâm hoàn toàn không còn cân bằng như trước.
Chỉ là thân làm quân thư, anh vẫn phải giữ lại một chút cảnh giác.
Thượng tướng Manny tựa bên bàn, vừa nghe Frappel thuật lại, vừa lấy một món vũ khí ánh sáng cũ kỹ ra tùy ý dùng góc áo lau chùi.
Ông ta nhìn chằm chằm Frappel vài giây, khóe miệng hiện ra ý cười, khẽ tặc lưỡi: “Không hổ là trùng do chính tay tôi dạy dỗ, rất biết thiên vị trùng của mình.”
Frappel nhíu mày: “Thượng tướng!”
“Được rồi được rồi, tôi sẽ nói cho cậu một vài chuyện ông ta không thể nói rõ. Cậu cứ yên tâm, Cordis sẽ không sao.” Thượng tướng Manny ném món vũ khí ánh sáng trong tay cho Frappel. “Nhìn xem.”
Frappel đưa tay đón lấy, cẩn thận quan sát một lúc, liền nhận ra phiên bản: “N91? Loại phiên bản này hiện tại không còn sản xuất.”
“Đúng vậy. Đây là vũ khí phát xuống trong một lần đối phó quân phản loạn trước đây. Tôi từng tham dự trận chiến đó, và hiện đã qua thời hạn bảo mật, có thể nói cho cậu nghe chút chuyện.” Thượng tướng Manny cùng Frappel ngồi xuống, khó nhịn chút bật cười: “Aiz, sống đến tuổi này rồi, sao vẫn còn gặp chuyện như vậy.”
Tuổi thọ trung bình của đế quốc là hai trăm tuổi. Đến 50 năm cuối mới bước vào thời kỳ già hóa, nhưng vì số trùng bị loại bỏ quá nhiều, trên thực tế vẫn có trùng sống đến 500 tuổi.
Thượng tướng Manny chính là một trong số đó.
Hơn nữa, trùng hợp là, thư phụ của ông ta chính là vị lão nguyên soái truyền kỳ mà Frappel và viện trưởng Branz vừa nhắc đến- một á thư đi lên từ tầng thấp nhất đế quốc, sau khi ch·ết được truy phong nguyên soái.
Lúc Thượng tướng Manny còn trẻ, thư phụ của ông ta mới chỉ là tướng quân, nhưng vẫn đưa ông ta đến quân đoàn khác học tập. Lần đối chiến quân phản loạn đó cũng là một trong những công huân của ông.
“Vũ khí này chính là kỷ vật từ lần đó. Thật ra quân phản loạn chỉ là những quân thư ở tầng dưới chót tạo thành. Thứ họ theo đuổi là khôi phục sự thống trị của trùng mẫu.” Thượng tướng Manny nhíu mày; rõ ràng đó không phải ký ức tốt đẹp. “Khôi phục trùng mẫu, sinh ra càng nhiều trùng đực ‘khỏe mạnh’, sau đó khiến thế hệ quân thư càng ưu tú.” Thật sự là suy nghĩ quá ngây thơ.
“Trùng mẫu? Là xưng hô của thống lĩnh Trùng tộc nguyên thủy?” Frappel lục lại một chút tri thức từ trong trí nhớ sâu nhất. Từng có thời kỳ ‘trùng đực’ là thống lĩnh tối cao của Trùng tộc, là kết hợp của trùng đực và trùng cái mạnh nhất, sinh ra hậu đại chỉ huy toàn tộc, bảo vệ tộc đàn.
Nhưng sau khi Trùng tộc phát triển khoa học kỹ thuật và tiến vào thời đại tinh tế, không biết có phải vì thế lực bị áp chế hay không, trùng đực suy yếu. Gien Trùng mẫu tan vỡ ở thời sơ đại tinh tế, rồi mở ra thời đại trùng cái cường đại thống trị Trùng tộc.
Xưng hô tối cao chuyển thành Hoàng Trùng của đế quốc, còn hậu đại do thủ lĩnh sinh ra được gọi là “vương trùng”, về sau theo thời gian lại thay đổi, trở thành cảm giác tôn quý hơn “trùng mẫu”.
Dấu vết của “trùng mẫu” chỉ còn trong tư liệu rời rạc, phần lớn Trùng tộc đã không biết đoạn lịch sử này.
Trong tư liệu bí mật cấp thượng tướng của đế quốc có ghi lại, từng có tổ chức phản loạn đầu tiên, vì bất đồng với Trùng Hoàng đương nhiệm mà không chịu sự lãnh đạo của ông ta. Bọn chúng trộm gen, ý đồ dùng gen ấy dựng dục “trùng mẫu” mới.
Quân phản loạn chiếm một tinh cầu cổ có trí tuệ di lưu, muốn dùng văn minh cổ xưa để sinh ra trùng mẫu có trí tuệ cao hơn.
Ngay lúc đó Trùng Hoàng dẫn binh đánh bại bọn họ, chiếm lại tinh cầu cổ. Vì phản loạn đã mở khóa sinh vật trí tuệ di lưu, nên đế quốc dứt khoát tiếp tục nghiên cứu.
Sinh vật trí tuệ lưu lại trên tinh cầu đó vừa hay có liên quan đến Cordis- trù nghệ mỹ thực.
Thượng tướng Manny và Frappel đại khái đã hiểu rõ được tin tức mà Branz cố ý che giấu.
Cordis mang trên người quá nhiều yếu tố liên quan “trùng mẫu”, có khả năng đó chính là lý do viện trưởng Branz quá mức “cẩn trọng”.
Frappel trầm tư. Branz là viện trưởng viện nghiên cứu đế quốc, bên trong nghiên cứu vô số thứ kỳ quái. Anh vì sinh ra trong nhà Kupher giàu có nên từng học được rất nhiều tri thức, nhưng viện trưởng Branz chắc chắn biết nhiều hơn.
Vậy khả năng là do thương tổn sau chiến đấu của Cordis khiến cậu ấy nhờ họa đắc phúc, kích phát tri thức mỹ thực trù nghệ, năng lực của cậu động chạm tới một ít thần kinh nhạy cảm, khiến viện trưởng Branz ưu tiên lo về thí nghiệm an toàn của cậu hơn so với lợi ích tinh thú có thể ăn?
Dù sao tinh thú và Trùng tộc dây dưa nhiều năm như vậy, chúng sẽ không đột nhiên biến mất được.
Thượng tướng Manny một lần nữa cầm lấy món vũ khí Frappel đặt lên bàn, mỉm cười nói: “Có lẽ vì quá nhiều năng lực mới bị kích phát sau chiến đấu đều xuất hiện ở quân thư dưới tầng chót, bọn họ càng dễ bị lý niệm quân phản loạn hấp dẫn, nên càng bị hoài nghi.”
Quân thư tầng trên từ nhỏ đã hưởng vô số ưu đãi. Thân thể và tinh thần lực của họ đã sớm được các loại dược tề bồi bổ mà đạt tới trạng thái tốt nhất. Rất nhiều quân thư vào được trường qu·ân đ·ội nhờ thiên phú, sau khi đi học còn nhận được thuốc tinh thần lực, lại càng tiến thêm một bước, chính là ví dụ rõ nhất.
Hiện tại bởi vì thương tổn sau chiến đấu mà thiên phú bị kích phát lại cũng bị hoài nghi, đúng là quá châm chọc.
“Cứ phối hợp đi, Cordis sẽ đưa ra câu trả lời tốt.” Thượng tướng Manny tổng kết: “Cậu ấy luôn có chút vận khí đặc biệt.”
Frappel biết lý trí của anh đồng ý với Thượng tướng Manny: phối hợp với họ là lựa chọn tốt nhất.
Branz hoàn thành nhiệm vụ, sau khi trở về liền nhận được tư liệu nghiên cứu viên lấy từ chỗ viện trưởng Etas. Ông ta bẩm báo tiến trình công tác với Elian, được đến cái gật đầu tiếp theo của Trùng đực Các hạ. Lần này đi ra ngoài, trùng nắm quyền chính vẫn là vị thân trùng duy nhất của Trùng Hoàng, ông ta tuyệt đối không thể sơ suất.
“Đúng rồi, tướng quân Frappel còn muốn dùng đầu bếp quân đoàn chiêu đãi ngài.” Branz cười nói: “Các hạ có muốn phái trùng đi từ chối không?”
Elian nhìn ông ta đầy kỳ quái: “Nếu tướng quân có ý tốt, vậy đi thôi.”
“Ha ha, không biết các hạ có quen hay không.” Branz đề nghị: “Vẫn nên để trùng đầu bếp đi theo ngài chuẩn bị tốt hơn.”
Elian gật đầu không ý kiến, mỉm cười bảo Branz mau đi nghỉ ngơi.
Nhìn lão viện trưởng rời đi, trùng đực lười biếng ngả vào sofa, vẫy tay với quân thư đứng bên: “Gildur, lại đây cho tôi sờ một chút.”
Quân thư cúi lưng, trùng đực đưa bàn tay trắng nõn thon dài lên đầu anh ta, nhẹ nhàng xoa vài cái. Quân thư cúi mặt, không biết là vì sung huyết hay vì cái gì, chỉ trong chốc lát đã đỏ bừng.
Elian một tay chống cằm, tùy ý nắn nắn lỗ tai anh ta: “Aiz, vẫn là Gildur nhỏ bé tốt, vừa đẹp vừa ngoan.”
Quân thư chống tay lên mép sofa, đôi mắt sáng quắc nhìn trùng đực: “Vậy các hạ thích tôi sao?”
Trùng đực hơi mỉm cười: “Kết thúc buổi hẹn này, tôi sẽ nói cho cậu.”
Hiện tại Cordis vẫn đang trong gian bếp nhỏ của mình làm việc khí thế ngất trời. Cậu liệt kê thực đơn, trong đó có món thịt tinh thú nướng. Ban đầu, cậu nghĩ đại tiệc thì phải có món lớn để giữ thể diện. Trong đầu hiện lên cách làm vịt quay và dê nướng nguyên con, hai loài khác nhau nên cách làm cũng hoàn toàn khác.
Lại cân nhắc đến tinh thú có hình thể rất lớn, muốn giữ nguyên vẹn thì dùng cách nướng dê nguyên con sẽ thích hợp hơn.
Chờ chuẩn bị xong gia vị, cậu chọn một vòng nguyên liệu hiện có trong quân đoàn, muốn chọn loại tinh thú hình thể nhỏ nhất, thịt tương tự thịt dê nhất. Bước này tốn hơi nhiều thời gian.
Chờ lấy nguyên liệu về đủ, cậu liền nhanh chóng bắt tay xử lý.
Sau vài tháng, quân đoàn đã có hệ thống hoàn chỉnh để vận chuyển và bảo quản nguyên liệu tinh thú. Ban đầu là phân giải trực tiếp trên tinh hạm rồi đưa về căn cứ, mỗi lần kết thúc chiến đấu lại phải xử lý nguyên liệu với tốc độ nhanh nhất, vô cùng mệt mỏi.
Với kỹ thuật hậu cần tiến bộ, sau khi thu nguyên liệu tinh thú về, họ có thể bảo tồn ở nhiệt độ thấp trong tinh hạm, rồi vận chuyển về căn cứ. Dù là phân giải tiếp hay giữ nguyên cả con giao cho đầu bếp, kỹ thuật đều đảm bảo chất lượng thịt không thay đổi.
Dù là hệ thống thống nhất phân giải, hay như hôm nay rút nguyên con tinh thú giao lại để xử lý, đều vô cùng thuận tiện.
Lần trước Cordis thấy động vật hoang dã ở nông trường, nhưng đó chỉ là động vật hoang bị vây săn, hình thể đã rất lớn, dáng vẻ cũng đáng sợ.
Nhưng tinh thú còn vượt xa chúng.
Cảm giác khổng lồ kia mang đến áp lực rõ rệt.
Cậu chọn lựa dựa theo tư liệu nguyên liệu tinh thú đã hoàn thiện, chọn loại có hình thể nhỏ nhất và thịt giống thịt dê nhất. Nhưng khi hậu cần vận chuyển đến một con tinh thú trưởng thành to như con voi, cậu thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Bất quá trong toàn bộ phòng bếp, chỉ có cậu là không thể tưởng tượng, quân thư khác đều là từ một đường chiến đấu lui ra tới, bọn họ gặp qua đa dạng tinh thú, có thể nói tương đối quen thuộc tinh thú, tuy rằng hiện tại đã không phải đối chiến tinh thú trong tinh tế, mà là đối diện với tinh thú không có năng lực kháng cự trong phòng bếp, xử lý chúng nó thành nguyên liệu nấu ăn,bọn họ vẫn như cũ thành thạo.
Bọn họ căn cứ theo Cordis nói tiến trình các bước, trước mổ bụng phá bụng tinh thúc rửa sạch sạch sẽ.
Cordis rất nhanh hoàn hồn, kiểm tra rồi một chút da tinh thú, dùng đao sắc bén cắt ra một đường để quan sát, da rất bình thường, thoạt nhìn sau khi nướng qua ăn sẽ rất ngon.
Vì thế cậu dặn dò nhóm quân thư không cần lột da, đổi một loại xử lý phương thức, cạo lông sạch sẽ.
“Nướng đến da giòn là tốt nhất.” Cordis mãn nhãn chờ mong, một câu chặn miệng nhóm quân thư muôn vàn câu hỏi vấn đề, vui vẻ tiếp tục làm.
Cordis đi chuẩn bị sốt ướp thịt nướng, tinh thú đương nhiên không giống dê, cho nên cậu làm bước này là vì tăng hương vị cho ngon miệng.
Một khối nguyên liệu nấu ăn lớn như vậy muốn ướp lên cũng không phải chuyện dễ, cũng may ở quân đoàn cái gì cũng có thể làm được, phòng bếp của Cordis quả thực giống như một phòng thí nghiệm thần kỳ, cậu muốn làm thêm một cái bể ướp cũng dễ như trở bàn tay.
Trong lúc ướp, bọn họ tiếp tục xử lý các nguyên liệu khác.
Cậu định ra thực đơn, có món nguyên liệu mới nhất mà bọn họ vừa làm được- đậu hủ, Cordis dứt khoát lại làm một phần mà lúc dạy quân thư làm đậu hủ cậu từng làm tốt nhất để bày cho họ xem ngay tại chỗ.
Mỗi món ăn đều là cậu tự tay làm.
Cậu gọi nhóm quân thư đến hỗ trợ, đều là những trùng mà cậu thấy có kĩ năng nấu ăn tốt nhất, cho nên trong lúc nấu, cậu còn tỉ mỉ giải thích cho bọn họ mỗi bước cậu làm và lý do, hy vọng bọn họ có thể học được kiến thức mới.
Để tránh phạm một số cấm kỵ, trước khi nấu Cordis định chia riêng bàn các trùng ra, cậu nghĩ tới những trùng cậu từng gặp và đại khái đếm xem ai sẽ ăn một bàn này.
Nhưng trong đầu cậu thật sự không có loại thường thức này, nhờ quang não giúp thì quang não cũng không thể cho cậu một đáp án rõ ràng, những gì nó có chỉ là quy trình yến hội chính quy.
Cho nên Cordis từ bỏ việc chia phần để nấu theo kiểu đó, cậu quyết định cứ làm nguyên một bàn lớn.
Cậu làm xong món đầu tiên, chia ra ba mâm lớn đầy ụ, nhưng cậu cố ý bày biện lại, vốn nhìn có vẻ thô và tùy tiện, chỉ là một mâm đồ ăn muốn ăn lập tức, vậy mà khi bày xong lại trở nên tinh xảo và cao cấp.
Bày xong món ăn liền đặt ngay vào thiết bị giữ nhiệt độ ổn định, đến lúc dọn ra ăn vẫn có cảm giác như vừa ra khỏi nồi.
Cordis canh thời gian, thấy ướp đủ rồi thì gọi các quân thư hỗ trợ treo con tinh thú đã ướp lên để nướng.
Cậu cho rất nhiều hương liệu vào sốt ướp, chỉ cần ngửi cũng biết chắc chắn sẽ ngon, quân thư mang bao tay cố định nó lên giá nướng.
Cordis nhét phần nấm, đậu đất và hành tím đã chuẩn bị sẵn vào khoang bụng tinh thú, sốt ướp cũng không lãng phí, vớt lên phần nào liền nhét vào theo, cuối cùng dùng mấy thẻ kim loại cố định miệng khoang bụng lại, bước này phải kỹ càng để tránh trong lúc nướng di chuyển tinh thú sẽ làm rơi nguyên liệu ra ngoài.
Bọn họ treo con tinh thú đã ướp đầy gia vị lên lò nướng, Cordis đặt thời gian, đợi khi các món khác làm xong thì món nướng nguyên con này cũng vừa vặn chín.
Lúc này cậu lại thấy may mắn, may mà đồ điện tinh tế dùng ổn và quân thư cũng đủ sức lực, mấy quân thư cùng hợp sức, một con tinh thú to như voi cũng trở nên nhẹ nhàng.
“Tốt rồi, nguyên liệu đều xử lý xong, phần sốt ướp này không thể lãng phí, các cậu mang thêm một con tinh thú giống vậy lại đây, nếu thấy phiền thì không cần nguyên con, chia bốn phần cũng được, xử lý sạch rồi ướp đem nướng, nướng xong chúng ta tự chia ăn.” Cordis nhìn số nguyên liệu đã xử lý xong, ngay cả cậu cũng thấy thèm, muốn bọn họ cùng nếm thử hương vị của món nướng nguyên con kiểu dê nướng.
Quân thư ngửi mùi sốt ướp liền âm thầm nuốt nước miếng, nghe Cordis nói thì đều rất vui mừng.
Trong đó một trùng hỏi: “Trung úy, không phải nguyên con thì hương vị còn giống sao?”
Cordis vẫy tay: “Nguyên con thì đẹp, mấu chốt vẫn là sốt ướp và lửa thôi.”
Nhóm quân thư nghe vậy lập tức lấy thêm một con tinh thú nữa lại đây, bọn họ cũng không muốn bỏ lỡ việc Cordis tự mình dạy, liền phân công thay phiên xử lý tinh thú, vừa làm vừa vây quanh nghe cậu giảng bí quyết nấu ăn.
Cordis không hề cố kỵ trùng khác, khi nấu ăn cậu có thể kiêm nhiều việc, một mình xử lý ba bốn nồi cùng lúc: một nồi xào nấm đậu đất, một nồi chiên sườn, một nồi hầm nạm thịt, để ý từng món mà tay vẫn có thể bày thịt ướp vào mâm và đặt nồi hấp miến thịt lên bếp.
Mấy quân thư đứng bên nhìn đến mức không chớp mắt.
Cordis làm bữa này đúng giờ cơm trưa của quân đoàn, cho nên khi các quân thư bắt đầu mong chờ giờ ăn thì cậu cũng vừa làm xong.
Cậu làm xong món rau xào cuối cùng, cẩn thận bày cho đẹp rồi ra hiệu cho quân thư mang đi sắp xếp, sau đó xoay người định đi hỏi cấp trên một câu, liệu Trùng đực các hạ có đến ăn bữa tiệc này không.
Xoay người liền thấy Ike, Trung úy Marlec, thượng úy bộ hậu cần còn có Thượng tướng Manny, đều đứng ở cách đó không xa vây xem, không biết là tới rồi bao lâu.
Cordis sửng sốt một chút, nhớ tới hôm nay vì tiện vận chuyển nguyên liệu nấu ăn nên cậu ra mệnh lệnh mở cửa công khai, có thể tùy thời tiến vào.
Thượng tướng Manny hít một ngụm hương không khí đồ ăn, thở dài: “Chuẩn bị một chút đi, Elian các hạ mời cậu cùng nhau ăn, ngài ấy rất chờ mong đồ ăn cậu làm. Chờ một lát người bên ngài ấy sẽ qua lấy đồ ăn chỗ cậu, muốn đưa đi kiểm tra an toàn một chút.”
Cordis bình tĩnh gật gật đầu: “Được.”
Nhóm đầu bếp quân thư tham dự lần làm đồ ăn này cũng đều lộ ra biểu tình hưng phấn chờ mong, đồ ăn bọn họ tham dự chế biến thật sự có cơ hội được Trùng đực Các hạ ăn thử rồi.
Cordis nhớ tới cậu còn nướng nguyên con: “Đúng rồi, tôi còn có một món rất lớn, hơn nữa vì đẹp nên phải giữ lại nguyên vẹn, Thượng tướng Manny, ông xem muốn đưa qua bên đó bằng cách nào?”
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Cậu dẫn Thượng tướng Manny và vài quân thư đi đến trước lò nướng, xuyên qua cửa kính trong suốt có thể nhìn thấy tinh thú đã nướng vàng khô bên trong, hình dạng không còn rõ ràng nữa, nhưng lập tức gợi lên h*m m**n thèm ăn đối với món nướng nguyên con.
Tất cả quân thư, bao gồm Cordis, phản ứng đầu tiên đều là theo bản năng nuốt một cái, mà đến gần lò nướng còn có thể ngửi được mùi thịt phảng phất thoát ra từ bên trong.
Thượng tướng Manny hít sâu một hơi, tưởng như vậy có thể lấy lại tinh thần, nhưng mùi thịt theo hơi thở đi sâu vào xoang mũi lại khiến ông lơ đãng một giây, ông điều chỉnh lại, nói: “Các phòng bếp có lối vận chuyển, hỏi các đầu bếp bên đó mang đến có đồng ý không, nếu họ đồng ý thì có thể trực tiếp đi lối vận chuyển kia.”
“Vậy là tốt rồi.” Giải quyết xong vấn đề này, Cordis không còn lo lắng nữa. Nếu bên Elian muốn kiểm tra, họ nhất định có phương pháp thí nghiệm an toàn.
“Đi thôi.” Thượng tướng Manny nhìn Cordis, “Bây giờ chúng ta đi gặp họ, thời gian cũng vừa vặn.”
Cordis làm nhiều món như vậy, trên người toàn là mùi khói dầu, định đổi quần áo, nhưng Thượng tướng Manny giục cậu đi, cậu cũng không muốn trì hoãn, liền gật đầu.
Hầu như mọi trùng đều không nhịn được quay đầu lại nhìn một lượt thiết bị ổn định nhiệt và lò nướng nguyên con, Cordis làm chủ bếp cũng cảm thấy có chút kiêu ngạo.
Cậu mở miệng an ủi họ: “Tôi còn làm cho quân thư một con tinh thú nướng nguyên con, buổi chiều sẽ chia cho các cậu một phần.”
Từ Ike đến Trung úy Marlec, các thượng úy, thượng tướng và những trùng khác đều lộ ra nụ cười thật lòng.Trong lòng nhóm quân thư đầu bếp hơi tiếc khi phải chia cùng mấy trùng kia, nhưng cũng chỉ dám âm thầm nghĩ vậy.
Nguyên liệu nấu ăn, quy tắc và phân công đều do trung úy chỉ thị cho bọn họ, sốt ướp cũng do trung úy điều phối, thời điểm nướng cũng do cậu quyết định, bọn họ chỉ làm theo lệnh.
Có thể cho bọn họ một phần ăn, cũng là điều không tệ.
Cordis cùng thượng tướng Manny đi ra Bộ Hậu Cần, nhóm Ike cũng lần lượt rời đi, bởi vì Elian các hạ đã đến quân đoàn, quân đoàn bọn họ tăng cường thêm đội tuần tra, quân thư vị trí khác cũng muốn giữ vững nhiệm vụ chính mình.
“Buổi sáng sau khi cậu rời đi, viện trưởng Branz lại đến tìm Frappel trò chuyện về cậu.”
Khi chỉ còn bọn họ trong thang máy, thượng tướng Manny đột nhiên mở miệng nói chuyện với Cordis.
Cordis sửng sốt một lúc, sau đó cẩn thận đáp: “Chẳng lẽ thân phận tôi có gì đặc biệt?Bố mẹ …à thư phụ tôi có thù cũ ở vùng đế tinh kia, cho nên bây giờ tôi lập công, cũng bị điều tra kỹ, tận lực ngăn chặn tôi có cơ hội thăng chức sao?”
Thượng tướng Manny nghe nửa câu đầu của cậu, trước tiên hơi nhíu mày, nghi hoặc sao Cordis biết nhiều như vậy; nửa câu sau thì không nhịn được cười, trong lòng thầm cảm khái rằng bây giờ trùng tuổi trẻ suy nghĩ thật khác.
“Thân phận đúng là có chút vấn đề, nhưng không liên quan tới thư phụ của cậu.” Thượng tướng Manny nhìn Cordis, nếu không phải Frappel đã thừa nhận, ông ta thực sự không thể tưởng tượng được hai trùng có tính cách đối lập như vậy khi bên nhau sẽ ra sao.
Hoặc cũng có thể nói, có một số trùng sẽ bị sức hút hoàn toàn trái ngược của nhau hấp dẫn?
Nói thật, dường như trùng đực cũng theo kiểu đó.
Thượng tướng Manny cảm thấy suy nghĩ của mình trước mặt Cordis cũng trở nên trẻ trung.
Cordis nghe không liên quan tới thư phụ thì thở phào nhẹ nhõm, cậu luôn cảm thấy thân phận mình rất bình thường, không nghĩ trong đời thường có chuyện ân oán tình thù phức tạp lẫn lộn.
Bây giờ cậu có tiền có danh, lại có một đối tượng đẹp, cậu thật sự nghĩ không cần cầu gì nữa, chỉ muốn sống một đời “bình thản”.
“Vậy rốt cuộc thân phận tôi có vấn đề gì?” Không phải liên quan đời trước, Cordis thực sự muốn nghĩ mình chỉ là một quân thư bình thường, theo lộ trình trưởng thành trong xã hội mà tiến lên.
Sau đó cậu vẫn cần cù nấu ăn kiếm tiền, để nhiều trùng cảm nhận được kì diệu của mỹ thực.
Cậu làm vậy có gì sai?
Thượng tướng Manny không cố ý để cậu đoán mò, cũng đã thương lượng cùng Frappel rồi, hơi tô điểm một chút mà nói cho cậu biết lý do.
“Sau khi cậu vào quân đoàn, tổng quan mà nói có hai điểm có thể ảnh hưởng lớn tới đế quốc: một là phát hiện của cậu về việc tinh thú có thể dùng làm thức ăn bình thường, và năng lượng có thể được bổ sung qua ăn tinh thú; hai là cậu quản lý nhà ăn khiến trạng thái tinh thần của quân thư tốt lên, xác thực chứng minh ‘liệu pháp mỹ thực’. Hơn nữa tinh thú dùng làm thực phẩm và liệu pháp mỹ thực hỗ trợ lẫn nhau, quân đoàn chúng ta có khả năng mang đến biến hóa cho toàn đế quốc.” Thượng tướng Manny nói rất cẩn trọng, cũng không biết có phải vì ông ăn ngon hay vì thấy Cordis ở bên thật thoải mái, ông rất kiên nhẫn giải thích.
“Vì vậy trong tình huống như vậy, Trùng Hoàng nhất định muốn xác minh xem kế hoạch chúng ta đang thực thi có thật hay không. Cậu là mắt xích then chốt ở giữa, nên họ nhất định muốn điều tra rõ ràng.” Thượng tướng Manny thở dài, ông cảm thấy đó mới là lý do Trùng Hoàng phái viện trưởng viện nghiên cứu xuống.
Chứ không phải vì những thứ như quân phản loạn mà họ nghi ngờ; mấy kẻ đó chỉ biết ngồi không nói về tinh thú, luôn cho rằng quân thư chúng ta thiếu đầu óc, nhưng thực ra ông cảm thấy đầu óc mấy trùng kia mới loạn.
Cordis cảm thấy mỗi câu Thượng tướng Manny đều đang khen cậu, môi cậu mấp máy cười mãn nguyện.
Cordis khiêm tốn đáp: “Không đâu, tôi chỉ làm những gì tôi nghĩ cần làm, cuối cùng chỉ là trách nhiệm đầu bếp của quân đoàn thôi.”
Thượng tướng Manny hơi gật đầu: “Không hổ là trùng Z11 của tôi, gặp chuyện lớn vẫn rất bình tĩnh.”
“Ha ha, đâu ra.” Cordis cười.
“Trước đây đế quốc có trường hợp vì bị thương nặng sau chiến đấu mà kích phát tinh lực một lần nữa, gia nhập lại quân đoàn. Nhưng cũng có một số trùng trải qua biến cố lớn, tinh lực không ổn định, dễ bị tư tưởng phản loạn cuốn hút. Cậu lại bị kích phát năng lực đặc biệt, viện trưởng Branz mới cẩn trọng đề nghị muốn làm thí nghiệm tinh thần cho cậu.” Thượng tướng Manny nói rõ sự tình rồi vỗ về Cordis: “Cậu đừng lo, viện nghiên cứu có máy móc tiên tiến, thí nghiệm tinh lực rất tinh tế. Cậu sẽ phối hợp kiểm tra với viện trưởng Etas; nói không chừng sẽ phát hiện các thương tổn ngầm sau chiến đấu cậu chưa hồi phục, vừa lúc cho họ trị liệu.”
Lúc đầu Cordis nghe đến kiểm tra thì tim hơi đập nhanh, nhưng thời gian gần đây kiểm tra đều ổn, hơn nữa kiểm tra là để phát hiện tinh thần lực dị thường hay phản loạn, trong lòng cậu liền yên, gật gật đầu nhận lời.
Bọn họ đi thang máy từ Bộ Hậu Cần đến khu trung tâm quân đoàn, vì kiểm tra nghiêm ngặt nên dùng gấp đôi thời gian bình thường. Khi bọn họ ra thang máy, tới nơi Elian ở tạm quân đoàn, liền thấy nơi này đã được bố trí hộ vệ hoàng gia đến canh phòng.
Họ mặc đồng phục đỏ trắng, giáp bảo vệ dày đặc. Thượng tướng Manny dẫn Cordis tới, sau đó phối hợp họ kiểm tra.
Thượng tướng Manny hơi nhíu mày, nhưng không muốn gây chuyện ở nơi Elian các hạ ở tạm thời, nên đứng yên phối hợp.
Cordis cũng đứng thẳng phối hợp, nhưng dụng cụ quét qua cổ cậu phát ra tiếng nhắc, đội hộ vệ quân thư bắt cậu tháo vòng cổ để kiểm tra, cậu cảm thấy có chút không đúng.
Cậu nắm lấy vòng cổ, vừa muốn nói gì, phía sau liền truyền đến giọng nói.
“Bên Elian các hạ không có vật phẩm không gian sao?” Frappel nhìn chằm chằm thân ảnh đứng phía sau đội hộ vệ, giọng rất lạnh, “Hộ vệ trưởng Luck?”
Cordis nghe giọng quen liền quay đầu, thấy Frappel, áp lực trong lòng cậu trước đó thoáng biến mất, cậu khẽ nhếch miệng. Theo ánh mắt của Frappel nhìn sang, liền thấy vị buổi sáng cậu gặp, trùng dùng lỗ mũi xem trùng- hộ vệ trưởng Luck-mặt dài, sắc mặt chẳng thiện cảm nhìn về phía bọn họ.
Cậu lập tức hiểu đây là cố ý nhắm vào, xem ra vị hộ vệ trưởng Luck này không thuận mắt bất cứ thứ gì của quân đoàn Z11.
Luck ngoài cười trong không cười bước tới, phất tay ra hiệu đội viên lui vào: “Tướng quân Frappel nói đùa, Elian các hạ muốn thứ gì mà lại không có được chứ.”.”
Cordis luôn cảm thấy câu nói ấy âm dương quái khí, đặc biệt sau khi nghe Frappel nói thư phụ của anh từng có liên hệ với Elian, vẻ âm dương trong giọng và khí của vị hộ vệ to lớn này càng khiến cậu liên tưởng đến chuyện trước.
“Chúng ta có thể vào chưa? Trễ e rằng các hạ sẽ không thoải mái.” Thượng tướng Manny phát hiện bị cố tình nhắm đến, sắc mặt cũng không vui, lạnh giọng hướng anh ta mở miệng.
Luck hơi nghiêng người: “Mời ngài.”
Nhóm Cordis bước vào, lúc này cậu mới phát hiện bên cạnh Frappel còn có Felix đi theo; cậu lần đầu thấy Felix nghiêm trang đoan chính như vậy, trước đó còn chưa nhận ra.
Đi một đoạn, gặp các quân thư hộ vệ đều giữ mặt nghiêm túc. Màu đỏ trắng của quân đoàn vốn đã lạnh, nay càng thể hiện phong thái nghiêm trang, bước chân họ nhanh và dứt khoát.
Cho đến khi nhìn thấy Elian, bầu không khí mới dịu bớt.
Không, cũng có thể là vì không gian khu vực trùng đực này dễ chịu; phòng tiếp khách tuy không sửa chữa, nhưng bàn ghế được chỉnh lại theo kiểu thoải mái hơn.
Trùng đực giới thiệu các quân thư bên cạnh với bọn họ, còn cả quân thư Gildur mà Trùng Hoàng đã chỉ định đi cùng hộ tống y lần này.
“Tướng quân Frappel lần trước nhận huân chương đã từng gặp Gildur rồi, còn nhớ không?” Elian cười hỏi “Buổi sáng gặp nhau không khí có chút căng thẳng, tôi vẫn chưa có cơ hội giới thiệu cho các cậu với nhau.”
Frappel liếc nhìn mái tóc đỏ rực của Gildur, sắc kiệt ngạo hiện ra, hơi gật đầu: “Đương nhiên nhớ, là thần tượng trưng binh năm nay.”
Elian cười lớn, kéo tay Gildur quơ quơ: “Rất hợp, phải không?”
Cái danh “thần tượng tuyển binh” kia đã khiến toàn bộ quân đoàn Z11 cùng cả tinh cầu Z11 phải la ó không đúng. Đám trùng con mơ mộng suốt một thời gian dài mong tướng quân Frappel của bọn họ có thể trở thành thần tượng tuyển binh, để năm nay chiêu mộ thêm nhiều tân binh tốt nghiệp về quân đoàn.
Nhưng dù sao cũng là Trùng đực Các hạ hỏi, mọi trùng đương nhiên phải phối hợp, nói là hợp lý.
Elian đã bỏ hẳn vẻ hơi rụt rè của buổi sáng, cả người trở nên vô cùng dễ gần. Y hỏi về những thay đổi Cordis mang đến cho quân đoàn sau khi trở lại.
Nói đến đây, Felix – trùng vẫn chưa có cơ hội mở miệng- lập tức bỏ vẻ nghiêm chỉnh ngụy trang, mạnh mẽ lên tiếng.
Anh ra nói rằng sau khi vào Z11 quân đoàn, anh ta hoàn toàn bị mỹ thực của nhà ăn mê hoặc đến không thể thoát.
“Tôi còn tưởng quân thư trong quân đoàn đều bị Cordis dạy đến thảm hết rồi, nhưng khi ăn đồ cậu ấy làm… tôi mới phát hiện hình như cậu ấy được trùng thần ban cho thiên phú vậy.”
Felix nói khoa trương như thế, nghĩ lại hai lần được ăn đồ Cordis tự tay làm, anh ta vẫn nhịn không được nuốt nước miếng.
Elian nghe xong liền tò mò:
“Thực sự ngon đến vậy?”
Quân thư bên cạnh Elian thì vô cùng trầm ổn, nhìn không ra biến hóa gì, nhưng Gildur lại nhếch cao đuôi lông mày, khóe miệng cười như không cười – biểu cảm kia đã đủ để nói rõ thái độ.
Felix gật đầu liên tục:
“Ngài chỉ cần ăn thử sẽ biết.”
“Các hạ có toàn bộ đầu bếp giỏi nhất của đế quốc.” Gildur hừ nhẹ. “Ta đã gặp bọn họ ở nhà các hạ nhiều lần, từ những yến hội do các đầu bếp chuyên nghiệp hợp tác.”
Cordis rất có tự tin với trù nghệ của mình. Dù đầu bếp lợi hại của Trùng tộc nấu ngon thế nào, mỗi trùng có khẩu vị và sở thích khác nhau. Tiệc tiếp đãi cậu làm cho Elian và mọi trùng đều đã rất ổn thỏa, cậu căn bản không lo lắng đánh giá của người khác.
Felix đã ăn qua không ít món nổi tiếng do các trùng đầu bếp làm, nhưng vẫn thấy thua xa Cordis. Anh ta hơi không phục nhưng Elian đang ở trước mặt, anh ta phải giữ ấn tượng tốt nên chỉ có thể nuốt xuống ý muốn phản bác Gildur.
Nhưng Frappel thì không phải loại sẽ nín nhịn khi bản thân nắm ưu thế, lại thêm khí chất quân thư sẵn tính khiêu chiến.
Anh lạnh giọng nói:
“Tướng quân Gildur có thể nếm kỹ rồi hãy xem ai cao ai thấp, lúc đó hãy bình phẩm.”
Cordis cũng đứng chung “chiến tuyến” với Frappel, mỉm cười lễ độ với Gildur:
“Hôm nay nguyên liệu chính là lý do các vị đến Z11 tinh. Hy vọng ngài có thể nếm kỹ rồi cho điểm.”
Vốn Gildur mỗi lần nhìn thấy Frappel là khó chịu, giờ còn bị một trung úy từ quân đoàn gã “thách thức”, anh ta tức đến bốc hỏa trong lòng. Nhưng nghĩ đến lý do bọn họ tới đây lần này, khi lập tức hiểu ra trung úy kia nấu bằng… tinh thú, Gildur tức đến đỏ cả mặt.
“Sao có thể dùng cái loại này để làm đồ ăn cho các hạ!”
“Lần đầu trình tư liệu là vài tháng trước rồi, tin rằng viện nghiên cứu đế quốc đã kiểm nghiệm xong.” Frappel mặt lạnh đến đáng sợ. “Nếu không, tại sao các hạ lại tự mình đến đây.”
Hơn nữa, ngay khi đoàn trùng của họ đến, viện nghiên cứu quân đoàn đã giao toàn bộ báo cáo sức khỏe của Z11 trong thời gian qua cho viện trưởng Branz. Trong thời gian ăn tinh thú, không những không có phản ứng bất lợi, mà còn giảm được lượng dịch dinh dưỡng phải uống, thân thể còn tốt hơn năm ngoái.
Với số liệu của cả quân đoàn làm bằng chứng, chẳng lẽ còn không đủ để chứng minh ăn tinh thú sau khi xử lý và nấu nướng… thậm chí còn khỏe mạnh hơn?
Gildur đứng phắt dậy, trong mắt anh ta gần như bùng lên ngọn lửa đỏ giống hệt mái tóc của mình. Anh ta lớn tiếng nói:
“Sự an toàn của các hạ sao có thể tùy tiện phán đoán như vậy được.”
Thượng tướng Manny vốn định khuyên can Frappel, nhưng nghe Gildur nói ra câu ấy thì lập tức im lặng. Có thể thốt ra lời như vậy… thật sự khiến những quân thư từng tin tưởng anh ta uổng phí lòng tin.
Elian nhìn bọn họ đáp qua đáp lại, thấy khá thú vị. Nhưng chuyện hình như đang lệch hướng, y liền mở miệng ngăn Gildur:
“Gildur, số liệu bên viện trưởng Branz gửi đến cậu chưa xem sao? Đừng nói mấy câu không dùng đầu óc như vậy.”
Gildur quay đầu định phản bác, nhưng thấy ánh mắt bình tĩnh của Elian nhìn thẳng vào mình, anh ta lập tức ngậm miệng, rồi ngồi xuống lại.
Bầu không khí vốn chỉ còn thiếu một tia lửa nữa là bùng nổ, bỗng chốc yên lặng trở lại.
Elian nhìn trái phải, rồi bật cười, quay sang Frappel:
“Cũng vừa đến giờ ăn rồi. Tán gẫu đến đây thôi. Tôi tin, đợi lát nữa đồ ăn mang lên sẽ dạy cho Gildur hiểu rõ đạo lý không hiểu thì đừng vội phán xét.”
Frappel đứng lên, các quân thư cấp bậc thấp hơn cũng đồng loạt đứng theo. Anh đưa tay làm động tác mời:
“Các hạ, mời.”
Một đoàn người bước đến nhà ăn lớn. Elian vừa đến đã khiến nơi vốn mang phong cách lạnh lẽo quân sự trở nên khác hẳn.
Toàn bộ đồ đạc trong nhà ăn đều được thay đổi. Trên bàn dài phủ khăn phủ trắng đẹp đẽ, tranh phong cảnh treo dọc hai bên tường, dưới mỗi bức tranh đều có những chậu hoa nở rộ rực rỡ.
Elian khẽ cười, giải thích:
“Đây đều là công lao của quân thư bên cạnh tôi. Họ sợ tôi đến nơi mới sẽ không quen, nên đã bố trí nhà ăn giống với nơi ở trong nhà.”
“Hy vọng các vị không cảm thấy lạ.”
Cordis nghe xong thì hiểu ngay,chẳng trách phòng tiếp khách lúc nãy vẫn giữ nguyên phong cách cũ, đó là vì đã suy xét tâm trạng khách, không tiện sửa đổi.
Viện trưởng Branz dẫn theo nhóm nghiên cứu viên tiến vào từ cửa bên. Hai bên cùng nhau chào hỏi.
Elian ngồi xuống chỗ chủ vị, Branz và nhóm nghiên cứu ngồi bên trái, Frappel và đoàn của anh ngồi bên phải. Cordis tự giác ngồi ở cuối bàn.
Vừa ngồi xong, đã có trùng mang tạp dề đi ra, lần lượt bưng theo những món ăn tinh xảo đặt lên bàn.
“Còn món của trung úy Cordis?” Elian nhìn những món quen thuộc thường ngày, tò mò hỏi.
Không biết quân thư bên cạnh biến mất từ lúc nào, giờ lại xuất hiện sau lưng y. Anh ta hơi cúi người đáp:
“Các hạ, món của trung úy vẫn đang trong bước cuối kiểm tra an toàn. Có một món hơi phiền phức.”
Sự tò mò của Elian đối với món ăn làm từ tinh thú càng tăng mạnh. Y phất tay:
“Vậy cứ mang lên những món đã xong lên trước.”
Trùng mang thức ăn quay người đi vào bế, vừa xoay người xong, sắc mặt hắn trầm xuống vài phần ngay lập tức.
Không bao lâu, một mùi hương phức tạp lan ra…càng lúc càng gần…
Tất cả mọi trùng lập tức bị hấp dẫn, không ai nhịn được mà đồng loạt hướng mắt về nơi hương thơm truyền tới.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.