2.857 chữ · ~20 phút đọc
Quân thư cúi đầu hôn môi trông như rơi vào vị trí thấp hơn, nhưng Frappel lại cảm giác chính mình mới là trùng bị đối phương bắt lấy. Trong lòng anh thứ cảm xúc nóng bỏng mãnh liệt kia, không chịu lý trí kiềm chế, như muốn trào thẳng ra ngoài.
Anh khẽ hôn một cái lên sau cổ Cordis.
Bọn họ cứ duy trì tư thế ôm có chút kỳ lạ như vậy thật lâu mới buông ra. Nhìn thấy ý cười trên mặt đối phương, khóe miệng cong lên càng rõ ràng hơn.
Cordis hiếm khi thấy trên mặt Frappel – anh trai cool ngầu này – lại có nụ cười rõ rệt đến vậy. Cảm xúc khác hẳn ngày thường làm gương mặt vốn dĩ đã đẹp của anh càng thêm rực rỡ lấp lánh.
Cậu nhịn không được bật thốt: “Frappel, anh thật đẹp trai.”
Frappel ừ một tiếng, khóe môi cong lên, đáp lại lời khen: “Em cũng đẹp. Anh thích đôi mắt của em.”
“Em cũng thích đôi mắt của anh, thật đặc biệt, giống như đôi cánh của anh vậy, đẹp lắm.” Cordis nhìn thẳng anh, lại khen.
Frappel nghe câu đó, nhìn ra Cordis không có ý kia, nhưng khóe mắt vẫn hơi khơi mào ý cười.
Cordis nhìn làn sóng ánh mắt của anh, lại nhớ đến chuyện mình nhắc đến cánh- mà cánh với Trùng tộc lại là một bộ phận sinh thực quan trọng nhất, dùng để theo đuổi phối ngẫu. Giờ cậu còn đang ở trong nhà Frappel, cảm xúc lại đang cuộn lên… lời vừa nói kia quả thật có chút ám chỉ.
Cordis lần đầu yêu, khi cảm xúc dâng lên thì dễ bật thốt những lời chân thành, nhưng chỉ cần đầu óc nóng bừng nguội lại một chút, cậu liền thấy ngượng muốn chết.
“Uống trà sữa đi.” Cordis ho nhẹ một tiếng, vội đổi đề tài.
Cậu cũng không biết xã hội Trùng tộc có kiểu biểu đạt tình yêu như thế này hay không, hay là cậu đang biểu hiện quá kỳ quái.
Nếu cậu hỏi, Frappel chắc chắn sẽ trả lời: chưa từng có. Trong không khí của Trùng tộc, đương nhiên có cảm xúc, nhưng đó là kiểu nhiệt liệt, nhanh, thẳng, trắng ra. Điều này vừa liên quan đến tổ tiên Trùng tộc, vừa liên quan đến môi trường của đế quốc Trùng tộc, nơi tập trung lượng lớn quân thư.
Trong quân thư, việc nảy sinh tình cảm với Trùng đực Các hạ là đa số. Thêm vào đó, họ không biết mình có thể sống bao lâu. Trong quân đoàn, họ còn thường nảy sinh những cảm xúc kỳ quặc với chiến hữu, loại thân thể thô lỗ va chạm, vượt qua giới hạn nguyên thủy đồng giới, tinh thần lực vừa bài xích vừa mê luyến nhau.
Nói thẳng ra thì phần lớn Trùng tộc, bọn họ giống tổ tiên của mình, suy nghĩ đều hướng về lợi ích bầy đàn. Cảm tình giữa thân trùng, giữa bạn lữ, vẫn luôn quá đỗi bí ẩn.
Frappel lãnh đạo cả quân đoàn, anh nhìn rõ trong đội ngũ của mình không ít ví dụ như vậy. Tự nhiên anh ta cũng hiểu tốc độ cùng phương thức thăm dò của quân thư.
Nhưng anh cũng nhìn ra Cordis lại thích tiến từng bước, thích chậm rãi tiếp cận từ từ, nên anh cũng tình nguyện phối hợp.
Bọn họ bắt đầu ăn bữa khuya bị bỏ quên lúc nãy. Trái cây trộn là các loại trái cây cắt nhỏ trộn chung, thêm nước đường ngọt, ăn trong nhà ấm áp thì cực kỳ sảng khoái. Thêm một ngụm đồ uống pha giữa sữa và trà, bầu không khí ngọt ngào lại kéo dài thêm.
Sau khi uống xong ly trà sữa, Frappel bắt đầu quan sát kỹ chiếc nhẫn Cordis tặng. Vòng nhẫn là kim loại hiếm màu bạc nhạt, ở giữa khảm một khối tinh thể xám lam hình bát diện, mặt trong in hoa văn đẹp mắt. Nhìn từ đáy cắt trong suốt như thể mang theo ký hiệu bí ẩn nào đó.
“Trong thời gian ngắn rất khó tìm được lễ vật thích hợp. Hơn nữa anh giàu hơn em, lễ vật đắt tiền chưa chắc làm anh vui. Nên em dứt khoát tự làm một cái.” Cordis thấy anh cứ nhìn chiếc nhẫn mãi, liền không nhịn được giải thích.
Frappel ngước mắt: “Ừ, anh thật sự thích nó.”
Hơn nữa thứ này cũng không hề rẻ. Dù là kim loại hiếm hay tinh thể xám lam đều được tính theo trăm vạn mỗi khối. Cửa hàng cũng không báo cho anh bất cứ thông tin nào, chứng tỏ Cordis đã mua qua Tinh Võng, rồi chuyển phát nhanh đến tinh cầu biên giới. Tính cả chi phí vụn vặt, chiếc nhẫn này không chỉ chứa tâm ý, mà giá trị cũng không tầm thường.
“Vậy em yên tâm rồi.” Cordis cười, suy nghĩ một chút, lại len lén liếc chiếc nhẫn: “Chữ khắc trên đó là tên của em, không phải chữ Trùng tộc. Nó có lẽ cùng nguồn gốc với trù nghệ của em.”
Ánh mắt Frappel nhu hòa dừng trên hàng văn tự: “Một kiểu chữ rất duyên dáng, giống em vậy.”
Cordis hơi hoảng, ngượng ngùng sờ mũi: “Vậy sao.”
Ăn khuya cũng đã xong, Cordis là trùng chủ động đến thăm nhà Frappel. Vì vậy cậu lại mặt dày hỏi xem mình có thể ở lại một đêm hay không.
Frappel không từ chối, chỉ nói:
“Nhà anh chỉ có một cái giường.”
“Ừm, em thấy rồi, rất rộng.” Cordis giơ tay bảo đảm, “Anh yên tâm, em nhất định không loạn động tay chân.”
Frappel nhìn rõ ngay bản chất trùng con ngây thơ của cậu, nên không trả lời.
Khi Cordis đi tắm, cậu mới phát hiện trong nhà Frappel còn có một gian phòng thay đồ nằm giữa tầng một và tầng hai.
Bên trong gồm phòng tắm vòi sen, bồn ngâm, còn có gian treo quần áo.
Cordis lập tức thấy tâm tình phức tạp, đúng là sinh vật trí tuệ giàu có thì đến đâu cũng có kiểu hưởng thụ riêng của mình.
Giờ cậu cũng đã có thể dựa vào năng lực kiếm nhiều tiền như vậy, có lẽ cũng nên học cách làm cuộc sống của mình tốt hơn.
Cordis và Frappel cao tương đương nhau, nên quần áo anh mặc cậu cũng mặc được. Hai trùng nhanh chóng xử lý xong chuyện rửa mặt.
Đến khi nằm trên chiếc giường lớn của Frappel, Cordis mới hậu tri hậu giác thấy có chút ngượng, trong phòng tràn đầy mùi hương đặc trưng trên người quân thư.
Hương vị rất nhạt, gần như không ngửi được, nhưng phủ chăn lên quá gần thì vẫn cảm nhận được hơi thở của anh.
Thiết bị trí năng trong nhà dựa theo thói quen sinh hoạt của Frappel, khi chủ nhân nằm lên giường thì lập tức tắt hết đèn. Trong ánh sáng của trời đêm, chỉ còn phản chiếu sắc lạnh từ bãi tuyết ngoài hoang nguyên mênh mông xuyên qua tấm tường kính trong suốt.
Ánh sáng lạnh lẽo len vào phòng, chiếu lên hai quân thư trên chiếc giường lớn.
Cordis xoay sang một bên, nhanh chóng quen với ánh sáng mỏng manh, và thấy Frappel cũng đang nằm nghiêng nhìn mình.
Cậu cười nhẹ, cố tình hạ thấp giọng: “Ngủ ngon.”
Frappel khẽ cong khóe môi, đáp lại một khẩu hình “ngủ ngon”.
Sáng hôm sau, khi rời khỏi nhà Frappel và cùng lên cùng một chiếc xe bay đi làm, Cordis cảm thấy tinh thần mình so với ngày thường còn sảng khoái hơn.
Xe bay đáp xuống quân đoàn, hai người ôm nhau một chút rồi xuống xe, mỗi trùng tản về vị trí của mình.
Đi làm thì ai cũng có việc cần xử lý.
Hôm nay Cordis đến làm sớm hơn cả ngày thường, vì từ hôm nay trở đi cậu còn phải phụ trách bữa sáng của Elian các hạ.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Ngày đầu tiên, cậu chọn làm món đơn giản: miến địa đậu nấu, thêm vài món nhỏ tự chế. Khi quân thư bên cạnh Elian đến lấy đồ ăn, Cordis hỏi vài câu để xác nhận khẩu vị. Quân thư không có ý kiến, nên cậu quyết định sau này cứ theo tiết tấu của mình mà chuẩn bị bữa ăn.
Xét việc quân thư luôn mơ mộng được tiếp xúc gần hơn với Trùng đực Các hạ, Cordis còn chọn vài trợ thủ có tay nghề tốt trong nhà ăn để giúp xử lý nguyên liệu cho bữa trưa và bữa tối của các hạ hôm nay.
Nhìn bọn họ kích động, dù Cordis vẫn không hiểu được việc trùng cái thiên hướng yêu trùng đực, nhưng việc dùng hứng thú để hấp dẫn bọn họ học tập nấu ăn, cậu vẫn thấy rất ổn.
Những trùng hai ngày trước không được chọn hỗ trợ quân thư, sau khi “rớt tuyển” liền tự thương lượng, muốn tăng lượng huấn luyện cho bản thân.
Dùng dao giỏi là ưu thế duy nhất cần giữ vững luyện tập. Còn kỹ thuật lửa, gia vị, phải luyện y như Cordis dạy từ đầu: một lần không được thì mười lần, đi theo thầy giỏi thì chắc chắn sẽ tiến bộ.
Từ những âm thanh hỗn tạp, Cordis nghe ra kế hoạch họ tự sắp xếp cho mình, trong lòng cũng vui mừng.
Cậu chợt nhớ đến một câu tục ngữ: “Sách đọc trăm lần, tự thấy nghĩa.”
Cũng khá giống tình hình hiện tại.
Cordis cảm thấy bản thân cũng là nhờ luyện tập không biết bao nhiêu lần mới có được khả năng khống chế nguyên liệu hoàn mỹ như bây giờ, để khi đến một nơi mới vẫn có thể tự tin bắt đầu lại.
Sắp xếp xong nhiệm vụ hôm nay, ai vào việc nấy. Những quân thư được chọn theo Cordis học thì theo cậu vào bếp; trùng khác bắt đầu phần việc của họ.
Cordis còn chưa vào bếp thì gặp Trung úy Marlec và Ike đi ngược hướng đến.
“Đúng lúc, tìm cậu có chuyện.” Trung úy Marlec chào trước.
Vào bếp xong, Cordis nghe anh nói rõ lý do.
“Hộ vệ trưởng của Elian các hạ cũng muốn căn cứ chúng ta phụ trách ẩm thực cho họ và viện nghiên cứu.” Trung úy Marlec nói mà còn hơi kiêu ngạo, đây có nghĩa là các hạ công nhận nhà ăn của căn cứ bọn họ.
Cordis thấy cũng không có gì khó, gật đầu:
“Được, vừa hay vài quân thư đang giúp tôi chuẩn bị bữa của các hạ, lượng công việc cũng không lớn. Quân thư còn lại đang bận, vậy cứ để nhóm đó phụ trách phần thức ăn cho mấy quân thư kia.”
Trung úy Marlec suy nghĩ một chút:
“Về phần Elian các hạ ăn gì thì cậu quyết định. Còn mấy quân thư kia, cho dù đến từ Hoàng gia hộ vệ đội thì cũng không cần câu nệ. Theo cậu thôi.”
Cordis nghe vậy liền biết chắc chắn có bát quái, không nhịn được hỏi chuyện gì.
Ike theo tới chính là để tám chuyện, sắc mặt vô cùng xuất sắc, dáng vẻ cực kỳ muốn chia sẻ.
Tuy trong lòng Trung úy Marlec khó chịu nhưng khi tới nơi, sau khi nhìn thấy Cordis, anh ta liền cảm thấy vấn đề không lớn. Anh ta định đi tìm vị quân thư vừa rồi tới “truyền đạt mệnh lệnh” để “hội báo”, lập tức để Ike lại rồi tự chạy mất.
Đã quen với việc Trung úy Marlec làm việc hấp tấp, Cordis cũng không ngăn cản gì, nghe Ike kể lại nguyên do sự việc.
Hôm qua khi Elian và Branz đến quân đoàn, bọn họ trực tiếp “dựng trại đóng quân” ngay vị trí trung tâm nhất của căn cứ. Trùng đực Các hạ và Branz — viện trưởng viện nghiên cứu — cùng những thân tín và đầu bếp theo họ, cộng với việc có đầu bếp quân đoàn như Cordis chiêu đãi, nên bọn họ được ăn rất tốt.
Nhưng nhóm quân thư khác thì không được vậy. Bữa ăn của bọn họ vẫn là dịch dinh dưỡng cùng đồ hộp. Tuy rằng đều là loại tốt nhất, nhưng biết rằng toàn bộ quân đoàn Z11 đều ăn đồ ăn tự nhiên, mà bọn họ thân là trùng đến từ Đế tinh vực, liền có chút khó chịu.
“Sau đó vị hộ vệ trưởng kia, hình như tên Luck, hôm nay trực tiếp đến bộ Hậu Cần bảo Trung úy Marlec sắp xếp cho bọn họ.” Ike nhớ đến vẻ cao ngạo, hệt như hơi thở thoát ra từ mũi cũng tràn đầy tự đắc của quân thư kia, liền rùng mình, thật quá chán ghét.
“Đến quân đoàn rồi, cho dù anh ta là hộ vệ trưởng của Trùng đực Các hạ, cũng nên thu liễm cái ‘khí thế’ đó lại.” Ike quả thực muốn khắc rõ chữ “không thích” trên mặt.
Cordis nhớ lại hai lần từng gặp anh ta, cũng thật sự không thích cái loại cảm giác ưu việt anh ta tỏa ra.
Cậu vỗ vai Ike: “Yên tâm, để anh ta ăn cho đã đi. Chờ anh ta về rồi thì không bao giờ ăn được mỹ thực của nhà ăn chúng ta nữa.”
Ike trước đó vì khó chịu với anh ta mà bực bội, tuy vẫn phải sắp xếp cho bọn họ ăn, nhưng trong lòng không thoải mái. Nhưng nghĩ đến nhà ăn căn cứ sau khi được Cordis dạy, cơ bản mỗi nơi đều có thể làm ra đồ ăn ổn định, ngon miệng. Tuy kém xa Cordis — trùng lợi hại nhất — nhưng nghe những trùng từ trường qu·ân đ·ội chuyển tới quân đoàn nói rằng đồ ăn của đầu bếp trùng bên ngoài đều kém xa nhà ăn của họ…
Ike liền thấy thoải mái lại. Dù là trùng Đế tinh vực đi nữa, nhưng đã ăn được mỹ vị của nhà ăn bọn họ, về sau không ăn lại được nữa, vậy thì thật đáng thương.
Cordis nhịn không được bật cười, nhưng chuyện khiến cậu thấy sướng nhất chính là vị quân thư kia rất khó khăn khi đến gần trùng đực, vị trí bên cạnh Elian các hạ, dường như anh ta hoàn toàn không có cửa chen vào.
Quân thư bên người Elian dù là Renault, Tate, đều có cơ hội so với anh ta nhiều hơn.
Biết anh ta khổ về đường tình cảm, còn Cordis hiện tại đang chìm trong tình yêu ngọt ngào, cậu cảm thấy đối phương có xem cậu không vừa mắt cũng chẳng sao, chẳng ảnh hưởng được gì đến cậu.
Mặt khác mấy quân thư cũng đã nghe chuyện, ngoài việc phải hỗ trợ Cordis làm đồ ăn cho Trùng đực Các hạ, bọn họ còn phải phụ trách sắp xếp thức ăn cho đội hộ vệ mà các hạ mang đến.
Bọn họ rất tích cực, chờ Cordis phân công công tác.
Cordis nhanh chóng lập thực đơn cho nhóm hộ vệ này. Không biết họ sẽ ở lại quân đoàn bao lâu, nên trước cứ xoay một vòng món ăn mà các nhà ăn từng làm.
Để trùng từ tinh vực khác cũng có cơ hội nếm thử mỹ thực dùng nguyên liệu tinh vực Z11.
“Vừa hay, mấy trùng các cậu được tôi gọi đến hỗ trợ đều từ các nhà ăn khác nhau. Từ hôm nay đến khi đội hộ vệ rời khỏi quân đoàn Z11, ba bữa của bọn họ đều do các cậu phụ trách. Mỗi ngày làm món xong tôi sẽ kiểm tra. Coi như các cậu ôn tập một lần.” Cordis nhìn vài quân thư nghiêm túc nghe cậu nói, liền hỏi: “Các cậu làm được chứ?”
Mấy quân thư nghiêm giọng đáp: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ, trung úy!”
Cordis cảm nhận được khí thế của bọn họ, vô cùng hài lòng.
Để mấy quân thư không mất cơ hội nấu cho Trùng đực Các hạ, Cordis bảo bọn họ xử lý sạch sẽ nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị cho bữa trưa trước.
Vài quân thư làm việc rất phấn khởi, chuẩn bị xong liền cùng nhau đi tới nhà ăn gần đội hộ vệ nhất.
Trong căn cứ vẫn còn vài nhà ăn chưa mở cửa, Bộ Hậu Cần lúc tu sửa đã chỉnh trang hết toàn bộ, nên khi cần là có thể dùng ngay. Chỉ cần đưa nguyên liệu tới đó là bọn họ có thể bắt đầu làm việc.
Sau khi bọn họ rời đi, Cordis lại có việc phải lên gặp người khác.
Lần này là nguyên soái Hastan, nhưng không phải chuyện liên quan quân đoàn, mà là chuyện liên quan đến cá nhân của cậu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.