4.189 chữ · ~28 phút đọc
Ăn xong bữa chính, Cordis gọi nhân viên phục vụ mang lên trái cây cùng một phần lễ vật nhỏ để mang về. Hộp quà nhỏ xinh đáng yêu, các quân thư vừa nhận đều không nhịn được đưa lên ngửi ngửi, nếu không phải đã ăn no thì chắc đã mở ra ăn ngay tại chỗ.
Cordis hơi tiếc trong lòng, nếu tặng bánh kem hoặc bánh quy thì càng hợp với “thân phận”.
Nếu không phải thật sự không còn cách nào, cậu cũng không muốn làm chuyện tặng đồ ăn đơn giản như vậy.
Buổi thử món hôm nay vốn dĩ cực kỳ đơn giản, làm đến mức phức tạp như bây giờ, chính cậu cũng không ngờ.
Chờ đưa Elian cùng những trùng khác lần lượt lên xe bay, Cordis mới nhẹ nhàng thở ra. Những trùng quan trọng đó đi rồi, nhiệm vụ hôm nay xem như hoàn thành một nửa.
Trùng đực và nguyên soái, thượng tướng đi rồi, các quân thư tầng 3 cũng theo đó rời đi. Cordis theo Ike, Morrie và những trùng khác chào từ biệt, hẹn dịp sau lại tụ họp, bọn họ cũng rời khỏi.
Frappel vẫn luôn không nhúc nhích, ở lại cuối cùng.
“Em không đi sao?” Anh nhìn Cordis hỏi.
Cordis chỉ vào bên trong: “Chiêu đãi xong khách quý, em muốn để nhân viên cửa hàng cùng nhau ăn một bữa trước khai trương. Hôm nay thử vận hành, bọn họ làm rất tốt, coi như khích lệ.”
Frappel gật đầu: “Anh hỗ trợ em.”
Cordis mỉm cười, đáp ứng.
Cậu dẫn Frappel xuống tầng một đến quầy phục vụ, an trí anh ngồi trong đó, vỗ vai: “Chờ em quay lại đón anh nhé.”
Frappel không đổi biểu cảm, gật nhẹ, dùng đôi mắt xám lam nhìn theo bước chân nhẹ nhàng của Cordis rời đi, rồi mới xem tin nhắn trong quang não.
Thư phụ của anh không biết nghe được chuyện anh đang yêu đương từ đâu, liền tới hỏi.
Cordis đi vào sau bếp, Gist đang chuẩn bị phần cơm cho nhân viên. Cậu nhìn qua nguyên liệu đã được chuẩn bị, bảo anh ta đi nghỉ một chút, còn bản thân thì xào nốt hai món còn lại.
Dãy tầng này ngay từ lúc thiết kế đã bố trí rất nhiều thiết bị hỗ trợ công việc. Sau khi khách rời đi, chén bát sau khi được nhân viên phục vụ dọn dẹp có thể được truyền tống xuống bếp, máy móc sẽ rửa sạch, hong khô và thu dọn trong một lượt.
Ở khâu dọn vệ sinh và chiêu đãi khách, Cordis vẫn thích dùng sức lao động của trùng hơn. Phồn Hoa Lâu đã tuyển tổng cộng 50 nhân viên phục vụ, nhiều vị trí đến mức thông báo tuyển dụng ban đầu làm trùng Z11 kinh hãi.
Bởi vì trên tinh Z11, á thư muốn tìm một công việc thật sự rất khó. Thể lực không sánh nổi quân thư giải ngũ, thao tác máy móc cũng không có nhiều kinh nghiệm, muốn cạnh tranh với quân thư là chuyện khó. Những vị trí khác dành cho á thư lại phải chen với trùng có ưu thế trí lực.
Cho nên khi nhìn thông báo Phồn Hoa Lâu tuyển nhiều vị trí như vậy, những á thư phù hợp đều cảm thấy mình mở rộng tầm mắt.
Ở một ý nghĩa nào đó, Phồn Hoa Lâu từ khi phát thông báo tuyển dụng đã bắt đầu có cảm giác tồn tại mạnh mẽ.
Hôm nay, Phồn Hoa Lâu dỡ bỏ lớp che bên ngoài, khiến những trùng luôn chú ý nơi này nhìn thấy trực tiếp chân dung thật sự của cửa hàng được đồn đoán bao ngày. Sau đó Cordis lại đưa đoạn video cảnh sắp xếp chỗ ngồi ban nãy đăng lên mạng xã hội. Chỉ cần là trùng từng chú ý cửa hàng mới có tấm chắn ở Thành Trung Tâm, đều biết Phồn Hoa Lâu tồn tại.
Trên đường đưa tiễn khách, Cordis tranh thủ mở quang não xem, thấy tin tức khắp tinh cầu đều thảo luận về Phồn Hoa Lâu, tâm tình cậu vô cùng tốt.
Cordis nấu ăn lưu loát, tư thế thuần thục cực kỳ mê trùng. Gist, các học đồ nhà ăn cùng đám quân thư do cậu mang đến đều bị mùi hương làm cho nuốt nước miếng. Một số nhân viên đi ngang qua cũng bị hương thơm câu dẫn đến mức không nhịn được ghé đầu nhìn.
Mùi hương kia ngửi thêm vài lần đã thấy như muốn phạm tội, lại càng không dám tin đây là đồ ăn họ sắp được ăn.
Nhưng những trùng thật sự sốc nhất lại là các nhân viên phục vụ á thư. Từ lúc nhận thư mời, đến lúc huấn luyện, đến khi thấy vị quân thư đã làm ra truyền kỳ biến Đậu Đất thành mỹ vị trở thành ông chủ của họ, bọn họ vẫn luôn trong trạng thái khó tin. Nhưng còn chưa kịp hoàn hồn, đã được gặp rất nhiều quân thư nổi tiếng mà họ chỉ thấy trên chiến báo, rồi ngay bây giờ, họ lại được ăn những món mà các trùng đó vừa ăn…
Món ăn giống với bữa tối khách vừa dùng, chỉ là phần bày biện ít cầu kỳ hơn. Nói thật lòng, trong mắt các á thư và quân thư này, đẹp cũng không quan trọng bằng ngon.
Tay Cordis rung nhẹ, múc nửa muỗng muối viên trắng bóng rắc thẳng lên món ăn, xào đều rồi lập tức bưng ra.
Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất. Cordis không nói nhiều, sắp xếp cho trùng bưng món lên bàn, để nhân viên tự tìm chỗ ngồi, mười trùng một bàn, tổng cộng tám bàn.
Cordis vung tay, ra hiệu bắt đầu.
Nhóm nhân viên rất tích cực, đến khi ngồi xuống, nhìn những món giống hệt như món họ vừa phục vụ cho quân thư, rồi nếm một miếng thịt phong phú không thể hình dung… họ lập tức có cảm giác như giấc mơ thành sự thật.
Đương nhiên không phải món nào cũng giống hệt, như thịt quay thì đã tặng hết, canh đậu nành chân giò cũng do có vị đặc biệt được quân thư thích nên đã dùng hết sạch.
Nhưng phần lớn món có cách làm tương tự, nguyên liệu tương tự, khiến đám trùng trước đó chưa bao giờ ăn mỹ thực kiểu này đều không nhịn được mà hăng hái ăn liền miệng.
Đặc biệt là đám á thư được đưa tới đây, những trùng này trước kia ngay cả mua khoai nướng hay khoai tây chiên cũng khó, lần này lại trực tiếp được ăn ngon tùy ý chọn, bọn họ hoàn toàn không khống chế nổi. Lúc đầu gặp ông chủ còn câu nệ, nhưng ăn vào rồi thì chẳng còn để ý điều gì nữa.
Ngoài nhân viên phục vụ, còn có mười học đồ phòng bếp cùng mười lăm quân thư phụ trách an bảo. Bọn họ đều đến từ khu cư trú, ngày thường muốn mua đồ ăn ngon thì tiện hơn một chút, nhưng được ăn đến mỹ vị, đặc biệt là ăn món Cordis tự tay làm, bọn họ thiếu chút nữa đánh nhau vì tranh đồ ăn.
Gist không ngồi ăn chung với nhóm nhân viên mà ra sau quầy phục vụ, chúi đầu vào chén, từng ngụm từng ngụm ăn, bộ dạng ăn có chút hung mãnh.
Cordis nhìn dáng vẻ đó liền biết anh ta đói quá mức. Gist cũng biết hôm nay khách đến thân phận không nhỏ, nên áp lực cũng không ít.
Gist ăn xong rất nhanh. Anh ta chỉ được ăn hai món Cordis làm; những món khác anh ta làm cả ngày, thử đi thử lại đã không còn cảm giác. Chỉ có đồ ăn do ông chủ làm là trăm lần không chán. Anh ta muốn món nào mình làm ra cũng đạt đến trình độ đó, nhưng thật sự còn một con đường rất dài phải đi.
Frappel và Cordis đã ăn từ trước, nên giờ không định ăn thêm. Khi nhân viên ăn, họ chỉ nhìn ngắm đánh giá diện mạo của tửu lâu. Nhóm nhân viên ngồi vây thành vòng trông không đẹp lắm, nhưng trông ăn rất ngon, nhìn như vậy mà phảng phất thấy được cảnh khách hàng tấp nập trong tương lai.
Cordis rất vui vẻ.
Thấy Gist ăn xong, cậu nghiêm túc nói: “Khoảng thời gian này vất vả cho anh. Anh làm rất tốt. Hôm nay xong rồi, chắc anh cũng hiểu rõ việc khai trương chính thức sẽ như thế nào. Sau này còn phải nhờ anh nhiều. Mấy ngày trước khi khai trương, anh nghỉ ngơi cho tốt.”
Gist buông chén đũa: “Ông chủ, tôi không mệt. Trước khai trương còn nhiều việc phải làm.”
…Nhân viên thì muốn tích cực làm việc, Cordis là ông chủ cũng không làm sao được. Cậu đành gật đầu: “Được rồi, vậy anh làm việc và nghỉ ngơi kết hợp. Anh rất quan trọng với nhà ăn này, đừng để được cái này mất cái khác.”
Gist gật đầu, vung vẩy cánh tay thô, nhìn Cordis nói: “Ông chủ.”
Cordis càng bất đắc dĩ, đành gật đầu: “Được, là tôi xem thường anh.”
Frappel ngồi ngay phía sau Cordis, im lặng nhìn bọn họ trao đổi.
Rất nhanh, những nhân viên khác cũng lần lượt buông đũa. Trên bàn còn dư lại không ít đồ ăn trong những mâm lớn, nhưng bọn họ thật sự không ăn nổi nữa.
Cordis chú ý, đứng lên liếc một vòng, đem tất cả thu vào đáy mắt. Thịt tinh thú có thể cho Trùng tộc hấp thu năng lượng, nên ăn rất dễ no. Thể chất Trùng tộc khác nhau, khả năng hấp thu năng lượng cũng khác.
Hôm nay nhóm khách gần như ăn sạch món ăn, lúc tiễn khách, cậu thấy gần như ai cũng ăn no đến mức phải chống eo mà đi. Còn á thư và quân thư thể chất kém hơn thì ăn ít hơn.
Cordis tiến gần nhóm nhân viên, không nói dài, chỉ ngắn gọn: “Hôm nay thử món cũng là xem như khai trương thử nghiệm. Công việc tiếp theo cần nhờ mọi trùng. Nỗ lực của các bạn tôi và Gist đều thấy rõ. Lương và đãi ngộ sẽ ngày càng tốt. Đồ ăn còn lại trên bàn mọi trùng có thể đóng gói mang về, thu dọn xong là tan ca.”
Nhóm quân thư lập tức vỗ tay hưởng ứng: “Cảm ơn ông chủ!”
Vừa rồi họ còn tiếc vì không ăn hết. Ngày thường ăn sản phẩm chế biến từ đậu đất, nào có chuyện đồ ăn dư lại để dành ăn sau? Đây là lần đầu họ ăn no đến mức như vậy. Vừa hay được mang về, không biết lần tới ăn được món này là khi nào; mang về nhà chậm rãi ăn cũng tốt.
Còn nhân viên phục vụ á thư, đa phần bọn họ còn có trùng trong nhà. Khi ăn một nửa, họ đã nghĩ trong lòng: đồ ăn ngon thế này, trùng trong nhà mình không được ăn thì tiếc quá. Giờ nghe được có thể đóng gói, ai cũng vui vẻ, chỉ có chút hối hận vì lúc nãy ăn hơi nhiều, nếu ăn ít thì mang được nhiều hơn cho trùng trong nhà.
Bọn họ cũng đồng loạt vỗ tay theo nhóm quân thư.
Cordis vội xua tay, cậu không quen cảnh tượng như vậy, liền giao hiện trường lại cho Gist: “Ban đầu để đồ ăn lại chính là để các bạn ăn một bữa, thuận tiện động viên chuyện hôm nay. Giờ xem ra cũng không cần nữa, các bạn đều rất nhiệt tình.”
Gist gật đầu: “Không cần đợi đến ngày mai, toàn bộ tinh Z11 đều sẽ biết Phồn Hoa Lâu.”
Trước đó định ngày đầu khai trương dùng mùi BBQ nướng để hấp dẫn khách, giờ khỏi cần làm nữa. Hôm nay tình hình đủ lớn, đến khi chính thức khai trương, e là đám quân thư trực ban còn không tiếp đãi kịp.
Cordis cười: “Vậy sau này lại phải nhờ các bạn!”
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Gist nghiêm túc nhận nhiệm vụ. Nhưng ngay lúc anh ta thấy cảnh nhân viên đóng gói hơi hỗn loạn, còn chưa kịp thể hiện uy nghiêm cửa hàng trưởng, một luồng tinh thần lực khổng lồ từ sau lưng anh quét qua. Trong chớp mắt như một cơn gió mạnh thổi qua, liền đem hỗn loạn lập tức dập tắt.
Gist cảm nhận được tinh thần lực ấy cực lớn; những quân thư và á thư khác càng là sởn tóc gáy.
Quân thư và á thư vốn chia bàn ngồi, xung đột vốn rất ít. Quân thư khá ‘ngoan’, á thư thì tương đối hòa thuận. Vốn định mỗi trùng mang một phần đồ ăn, nhưng suy nghĩ một chút lại quyết định chia đều mỗi món một ít.
Ông chủ và cửa hàng trưởng làm phần ăn thật sự nhiều; á thư lại dễ no; đồ ăn dư cũng nhiều; chia ra ai cũng có một hộp lớn.
Cordis thì hoàn toàn không nhận ra. Cậu thấy ánh mắt Gist quét qua hướng nhân viên, tầng một đều im ắng, liền nghĩ cửa hàng trưởng của mình uy lực thật mạnh, rồi tiếp tục đi về phía Frappel, đưa tay ra.
“Đi thôi, hôm nay trễ rồi. Nhà em gần lắm, anh qua nhà em ở tạm một đêm đi?”
Frappel vui vẻ nhận lời.
Cordis chào Gist rồi cùng Frappel về nhà. Nhà cậu có phòng nằm phụ, lúc sửa chữa đã tự mang giường đến, chưa dọn đi, nên Frappel đến cũng có giường dùng.
Nhưng đến lúc hai trùng rửa mặt đánh răng, nói chúc ngủ ngon, Cordis mơ hồ cảm thấy có chút tiếc nuối.
Cordis rời đi, Phồn Hoa Lâu rất nhanh trở lại yên tĩnh. Nhân viên mang đồ ăn đóng gói về nhà.
Nhà ăn có sắp xếp xe đưa đón, tan tầm xong có thể cùng nhau đi xe đúng giờ trở về. Đương nhiên không bắt buộc, nhưng thuận tiện như vậy nên ai cũng vui vẻ hưởng thụ.
Xe đưa đón là loại xe bay cỡ trung đặc chế; chỉ cần đi về hướng Thành Trung Tâm là có thể lên
Đa số á thư cư trú tại Thành Trung Tâm, một vài trùng thì ở khu cư trú gần Thành Trung Tâm; còn quân thư và nhóm học đồ thường sống ở khu dân cư xa trung tâm, nên họ đi làm bằng xe đưa đón là tiện nhất.
Hiện tại Cordis trụ ở khu cư trú, hầu như nơi này đã thành nơi dự trữ nhân công cho sân sau của cậu.
Nhóm á thư lên xe gặp quân thư giải ngũ đều có chút lo lắng, nhưng quân thư đối với đồng nghiệp rất ôn hòa, họ ít tiếp xúc á thư nên khi cùng huấn luyện mới phát hiện, so với những quân thư táo bạo cùng loại, mấy á thư hiền hòa này lại rất dễ chung sống.
Xe bay nhanh chóng chạy đến rìa Thành Trung Tâm. Khi xuống xe, những á thư về nhà bước chân vội vàng, lo là mùi đồ ăn thơm quá sẽ thu hút mấy trùng xấu ý, khiến họ đến giành lấy đồ ăn.
May mà tất cả đều an toàn về đến nhà.
Ngày hôm nay trùng trong nhà của những trùng ngày đầu đi làm ở cửa hàng luôn lo lắng, canh cánh: bọn họ mang đồ về đã khiến trùng trong nhà và thân thuộc kinh ngạc, chạy nhanh mở cửa cho mọi trùng xem.
Sau đó hoặc là trùng trong nhà lập tức chia phần, hoặc là kiềm chế để đến lúc sau ăn dần; trùng trong nhà á thư đều bị mỹ thực mê hoặc, không ngừng khen tặng, lần này thì không nghi ngờ gì nữa.
Những trùng trong nhà á thư khen đơn vị làm việc, họ hiểu cuối cùng con mình cũng đã tìm được công việc, là một điều đáng tự hào ở địa phương.
Nhưng khi biết nhà hàng tuyển dụng dựa vào ngoại hình ôn hoà và tính cách dễ chịu để tuyển, họ lo lắng liệu việc chọn nhân công theo diện mạo có phải là nơi tốt hay không.
Trước khi á thư trở về, gia đình họ đã chú ý tới thông tin về địa chỉ công việc; khi biết tới tin cửa hàng mới bí ẩn này, nhiều trùng nhận ra rằng đây là của quân thư đã tạo nên chuyện kỳ tích vài tháng qua; lại thấy mấy món ăn mang về từ tiệm, trùng trong nhà càng tin tưởng, hy vọng con cháu họ có tương lai tốt hơn.
Không biết ông chủ cùng cửa hàng trưởng của họ về sau còn có còn hào phóng cho nhân viên mang đồ ăn về hay không.
Trong tiệm bao hai bữa cơm, sau này trùng nhà mình đi làm đúng là hạnh phúc.
Những trùng trong nhà này, sang ngày hôm sau lại càng dốc hết sức lực mà khen ngợi đồ ăn của Phồn hoa lâu tới tấp. Khi có trùng hỏi bọn họ, đồ ăn ở Phồn hoa lâu so với đậu đất thì thế nào, bọn họ lại liên tục lắc đầu.
Điều này khiến những trùng sau khi ăn đậu đất, bắt đầu nảy sinh lòng thăm dò đối với thế giới mỹ thực, lại bực bội vì món đậu đất mình yêu thích nhất có thể làm khoai nướng, có thể làm khoai lát, khoai nghiền, quả thực là vua của trăm biến, sao có thể có món ăn nào hoàn toàn so sánh được với nó.
Nhưng đồng thời, họ cũng tò mò với Phồn hoa lâu sắp khai trương kia, đồ ăn bên trong rốt cuộc ngon tới mức nào…… còn có giá bao nhiêu, bọn họ có ăn nổi hay không?
Những trùng có chút hiểu biết về mỹ thực, sau khi biết được tin tức mới của Phồn hoa lâu, thì lại cười đến không dậy nổi thẳng eo. Bọn họ đối với việc Phồn hoa lâu mua nguyên liệu nấu ăn từ tinh cầu khác, lại chọn mở nhà hàng ở tinh hệ xa xôi này, ngoài miệng thì khen vị đó gan lớn, trong lòng lại cười thầm không biết đến khi nào Cordis sẽ lỗ đến mức phải quay lại kiếm tiền bù đắp từ đậu đất?
Không biết giờ đang dựa vào giá rẻ để mở rộng đầu ra cho đậu đất, đến lúc đó có tăng giá hay không, những trùng không có tiền có chửi anh ta hay không.
Thật sự cho rằng trùng trên tinh cầu Z11 này giàu có đến mức đó sao?
Những suy nghĩ của các trùng phía sau này, phần lớn xuất phát từ chuyện mấy gia tộc đã dọn đi khỏi tinh cầu Z11 trong đêm đó. Sau khi nhà Kupher tiếp nhận tinh cầu Z11, bề ngoài đám đó không bị Frappel nhắm vào, nhưng trong âm thầm, các chuyến vận chuyển tinh hạm tư trùng của họ liên tục gặp trở ngại, những đơn đặt hàng rượu lam thuẫn mà họ ký kết cũng bị chặn lại. Ngay cả khi họ ra ngoài xã giao, những trùng trước kia còn không đứng được trước mặt họ, cùng những quân thư đã giải ngũ chuyển sang giới thương nghiệp nhưng làm ăn không khởi sắc, cũng dám tỏ vẻ coi thường họ.
Từ khi đến tinh cầu này, ba gia tộc chưa từng chịu uất ức lớn như vậy nên đã quyết định bán tháo tài sản, mang tiền mặt rời đi, đến một tinh cầu mới để làm lại từ đầu.
Lần này họ góp vốn mua một tinh cầu nông nghiệp ở tinh vực thứ 8, quyết định trồng đậu đất trên đó, mở rộng rượu lam thuẫn của mình ra toàn bộ tinh vực thứ 8, rời xa cái bóng của nhà Kupher. Họ tin rằng mình nhất định có thể đại triển quyền cước.
Năm đó nhà Kupher cũng là từ nhỏ làm nên lớn, ba nhà họ cùng nhau nỗ lực, không tin là không thể sao chép lại vinh quang ấy.
Ba gia tộc vốn đã rạn nứt quan hệ, vì áp lực từ nhà Kupher mà một lần nữa tụ lại với nhau.
Sau một thoáng sa sút ngắn ngủi, ba gia tộc tìm lại được niềm tin, lòng tự tin gần như bùng nổ. Trước khi rời đi, họ còn chủ động liên hệ với quân đoàn, bán rẻ xưởng rượu rỗng ruột của mình cho quân đoàn.
Thời điểm họ rời đi, vừa đúng vào đêm Phồn hoa lâu chiêu đãi Trùng đực Các hạ.
Ba gia tộc vừa bàn chuyện vừa cười nhạo trên tinh hạm, chờ đến khi quân đoàn tiếp nhận xưởng rượu, nhìn thấy bên trong không có bất kỳ thiết bị cốt lõi nào, xem quân đoàn sẽ hối hận thế nào vì hành vi ham món lợi nhỏ đó của họ, cười đến hả hê.
Ngày hôm sau Cordis đi làm, từ chỗ Ike biết được chuyện họ có thêm một xưởng rượu, liền trực tiếp liên hệ với Kiều, bảo nhóm anh chuyển dây chuyền rượu đã được viện nghiên cứu tối ưu hóa sang xưởng rượu lam thuẫn.
Kiều vừa nghe đã rất vui, lập tức giao nhiệm vụ cho những nghiên cứu viên còn đang rảnh rỗi. Mấy nghiên cứu viên vui vẻ thu dọn đồ đạc, xuất phát đến xưởng rượu.
Đến nơi, họ nhìn thấy một số lượng lớn trùng hôm nay đến làm việc, nhưng phát hiện cổng lớn đóng chặt, ai nấy đều ngơ ngác. Họ tốt bụng thông báo rằng tối qua ông chủ cũ đã mang theo trùng trong nhà cùng những công nhân thân tín lên tinh hạm tư trùng, mang theo toàn bộ gia sản rời đi.
Sau này xưởng rượu sẽ được giao cho quân đoàn, bọn họ sẽ làm việc cho quân đoàn.
Những công nhân vốn còn có chút thấp thỏm, nghe tin ông chủ bỏ trốn thì hơi hoảng loạn, nhưng khi nghe nói công việc của họ được đảm bảo, về sau sẽ làm việc cho quân đoàn, lập tức bình tĩnh lại. Có việc làm là được, danh tiếng quân đoàn Z11 tốt, hơn nữa đãi ngộ nghe nói cũng không tệ, nói không chừng tiền lương còn cao hơn trước.
Sau khi mở cổng lớn, mọi trùng cùng nhau đi vào, quản sự nhỏ trước đây của xưởng rượu lập tức tiến lên, lần lượt giới thiệu cho các nghiên cứu viên về kết cấu trong xưởng cùng quy trình làm việc và các vấn đề liên quan.
Tuy các nghiên cứu viên làm nghiên cứu, nhưng đầu óc linh hoạt, rất nhanh đã quen thuộc với cơ cấu vận hành của xưởng rượu, còn tiến hành tối ưu hóa.
Đợi đến khi Bộ Hậu Cần điều quân thư từ quân đoàn đến, chuẩn bị đầy đủ tài liệu, bắt đầu cải tạo dây chuyền sản xuất của xưởng rượu, họ mới phát hiện các máy móc dư thừa trong dây chuyền đã bị dọn đi. Quân thư thao tác tiết kiệm không ít bước, cảm thấy rất vui.
Điều quân đoàn coi trọng nhất chính là hiệu suất. Quân thư của bộ phận trang bị hậu cần đã được rèn luyện từ lâu, chỉ dùng một buổi sáng đã thay mới toàn bộ dây chuyền sản xuất của xưởng rượu, tiện tay còn lập thêm một kế hoạch cải tạo xưởng rượu, nộp lên liền được phê duyệt ngay, ngày mai họ có thể bắt đầu công việc.
Cordis có để tâm hỏi han một chút chuyện này. Nghe nói buổi chiều xưởng rượu đã khôi phục sản xuất bình thường, cậu lại nghĩ thêm mấy cách làm rượu, có rượu ngũ cốc, cũng có rượu ngâm trái cây, sau này tung ra thị trường hẳn có thể làm phong phú thêm các bữa tiệc trên tinh cầu Z11.
Cậu nghĩ công việc bên ngoài đã không dễ dàng, chỉ vì mình buột miệng nói một câu mà khiến viện nghiên cứu và bộ phận trang bị đều bận rộn lên, lại còn làm gấp gáp như vậy, trong lòng rất áy náy.
Vì thế Cordis chiên một ít tô thịt làm trà chiều, nhờ trùng máy mang sang cho hai bộ phận. Đương nhiên, những món mới mẻ như thế này, cũng không thể thiếu phần của các quân thư thân cận, cùng bên phía Thượng tướng Manny, đều được tặng một ít để mọi trùng cùng nếm thử.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.