5.032 chữ · ~34 phút đọc
Cordis rất muốn trốn ra phía sau Frappel, để giảm bớt cảm giác xấu hổ của mình.
Cũng may toàn bộ trùng trên xe bay đều là những trùng có địa vị và danh dự, sau khi thoáng bộc lộ một trận không khí vui vẻ ngắn ngủi, tất cả khôi phục dáng vẻ nghiêm chỉnh lại rất nhanh.
Trợ lý nội vụ Andis cẩn thận quan sát Cordis một lượt, rồi hơi gật đầu:
“Ừm, Trùng Hoàng sẽ thích cậu, một quân thư đơn thuần như vậy, ai mà không thích chứ?”
Cordis đối với lời đánh giá này hoàn toàn không hiểu nổi, không biết mình đơn thuần ở chỗ nào mà lại dễ được yêu thích như vậy. Bị một “trưởng giả” mặt mũi non trẻ dùng giọng điệu khen trùng con để khen, cậu cảm thấy rất không tự nhiên.
Nhưng ngay cả nguyên soái Hudson khi đứng trước mặt vị trợ lý nội vụ Andis này, ông ta cũng thu liễm khí thế, tỏ rõ sự tôn trọng.
Cordis, một quân thư đến từ khu vực xa xôi, đối diện với vị trợ lý nội vụ Andis này cũng chỉ có thể mỉm cười rồi lại mỉm cười.
Cũng may, trợ lý nội vụ Andis không phải lúc nào cũng giữ thái độ trêu chọc trùng con như vậy với Cordis. Ông ta dùng giọng điệu nhẹ nhàng giới thiệu cho Cordis biết quy trình sắp xếp sau khi Trùng Hoàng triệu tập bọn họ đến Đế tinh vực, coi như trấn an tâm trạng cho hai quân thư trẻ tuổi vừa chạy tới từ quân đoàn biên giới xa xôi.
“Chiều nay Trùng Hoàng sẽ tiếp kiến các cậu, có lẽ còn có cơ hội cùng nhau uống trà chiều. Trùng Hoàng đối với mỹ thực rất thưởng thức.” Trợ lý nội vụ Andis liếc nhìn Hudson, “Thư tử của nguyên soái Hudson, à, chính là tướng quân Gildur đây, hẳn là biết, Trùng đực các hạ rất thích mỹ thực, ngài ấy và hùng phụ của bệ hạ đều rất thích.”
Gildur nhớ lại khoảng thời gian đi theo bên cạnh Elian các hạ, cùng y thưởng thức những món mỹ thực do đầu bếp của y làm ra, trong lòng vẫn còn chút buồn bực, nhưng ngay sau đó anh ta không nhịn được mà dời ánh mắt sang phía Cordis.
Nghe nói những đầu bếp bên cạnh Trùng đực các hạ đều được bồi dưỡng từ gia tộc đầu bếp hàng đầu của đế quốc, nhưng dù là món ăn hay món tráng miệng, đều không ngon bằng Cordis làm.
Không biết anh ta có cơ hội được nếm thử trà chiều của Trùng Hoàng bệ hạ không, liệu tay nghề đầu bếp bên phía Trùng Hoàng có hơn Cordis không?
Cordis không biết trợ lý nội vụ này có phải đang ngầm ám chỉ mình có khả năng trở thành ngự trù hay không. Cậu mới đặt chân tới Đế tinh vực chưa đầy 24 giờ, nhưng đã cảm nhận được đủ thứ không thoải mái. Nếu có quyền lựa chọn, cậu không muốn nấu ăn cho hoàng đế!
Hơn nữa cậu cũng không biết hoàng đế của Trùng tộc có vì ăn không ngon mà chém đầu ngự trù hay không.
Frappel phát hiện tinh thần lực của quân thư bên cạnh có dao động, biết cậu lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, liền đưa tay lại gần, an ủi cậu.
“Ngày mai Trùng Hoàng bệ hạ sẽ công khai ban thưởng cho cậu cùng các nghiên cứu viên của viện nghiên cứu.” Trợ lý nội vụ Andis nhìn Cordis, thấy cậu có chút căng thẳng nhìn mình, liền trấn an, “Yên tâm đi, Trùng Hoàng bệ hạ rất dễ ở chung.”
Cordis không biết có nên tin hay không. Vị trợ lý nội vụ này chẳng khác gì tổng quản bên cạnh hoàng đế, cách nói năng làm việc đều mang dáng vẻ của trùng có quyền lực. Lần đầu gặp hoàng đế, cậu không biết bản tính của đối phương ra sao, càng không dám chắc lời ông ta nói có đáng tin hay không.
Trợ lý nội vụ Andis cũng không ngờ mình lại gặp một quân thư trẻ tuổi vừa ngây thơ vừa đáng yêu như vậy. Chỉ vì không kìm được mà cười đùa vài câu, lại bị hiểu lầm thành một trùng kiêm nhiệm chức vụ nào đó không lành lặn.
Nói thật, nếu có thể hưởng đãi ngộ hậu hĩnh như Cordis, phàm là quân thư tiếp xúc với ông ta nhiều lần đều sẽ cảm thấy mình chọn đúng thời điểm tới đây.
Bị trêu chọc vẫn tốt hơn là bị nhìn chằm chằm tra hỏi quân vụ.
Lúc này tâm trạng của nguyên soái Hudson vô cùng phức tạp. Ông ta hoàn toàn không hiểu vì sao trợ lý nội vụ Andis lại có thái độ tốt như vậy với Cordis. Vị trợ lý nội vụ này nổi tiếng nhất chính là diện mạo hoàn toàn trái ngược với tính cách thật sự.
Bất kỳ quân thư nào chưa chuẩn bị tâm lý mà gặp ông ta, chắc chắn sẽ bị vẻ ngoài dễ gần của ông ta lừa gạt, rồi vô tình đắc tội với vị trợ lý nội vụ trung thành đã theo bên Trùng Hoàng từ khi ngài ấy ra đời.
Lúc trước gặp họ, sự chú ý của ông ta đều đặt trên Frappel, không để ý đến Cordis, cho nên hiện tại thấy cậu được trợ lý nội vụ đối đãi đặc biệt, ông ta cũng nhìn không ra rốt cuộc Cordis có điểm gì đặc biệt.
Hudson lại nhớ tới câu Cordis vừa nói về quan hệ với Frappel. Khi nãy bị bầu không khí đùa giỡn che khuất, giờ nghĩ lại, ông ta không khỏi suy ngẫm sâu xa. Một quân thư trẻ tuổi dám đường hoàng nói ra như vậy, có phải đã được nhà Kupher thừa nhận rồi hay không.
Lão Kupher nói rõ không cho phép tài sản của mình bị Trùng đực nhúng tay vào, lại an bài cho con cái những con đường khác nhau. Frappel hiện tại đã là chỉ huy tối cao của quân đoàn nhỏ trực thuộc quân đoàn thứ 8.
Một quân thư được bồi dưỡng nhiều năm như vậy, thật sự có thể để một quân thư trùng cái quang minh chính đại ngồi lên vị trí bạn lữ của cậu ta sao?
Ánh mắt Hudson trầm xuống.
Frappel nắm tay Cordis, nhẹ nhàng v**t v*. Anh đã sớm phát hiện ánh mắt dò xét của nguyên soái Hudson, nhưng không nghĩ sâu về ý nghĩa của nó, toàn bộ sự chú ý của anh đều đặt trên Cordis bên cạnh.
Cửa sổ xe bay đột nhiên chuyển sang trạng thái trong suốt có thể nhìn thấy bên ngoài, xe bay đã hạ xuống độ cao an toàn.
Cordis không nhịn được nhìn ra ngoài cửa sổ. Phía dưới là những công trình kiến trúc nối tiếp nhau, chỉ nhìn từ trên cao cũng có thể thấy quy mô to lớn. Chúng được xây dựng vờn quanh theo hướng xe bay tiến vào, đại lộ và kiến trúc đều đối xứng.
Càng đến gần vị trí hoàng cung, mật độ kiến trúc càng thưa, bằng mắt thường cũng có thể thấy nhiều đội tuần tra.
Cuộc trò chuyện trên xe bay dần dần dừng lại, mọi trùng đều nhìn những công trình đồ sộ đang ngày càng tiến gần.
Bên dưới, các quân thư mặc đồng phục đỏ trắng vung những lá cờ sặc sỡ, chỉ huy xe bay hạ xuống vị trí được chỉ định.
Trợ lý nội vụ Andis đứng dậy, chỉnh lại đồng phục trên người.
Xe bay hạ xuống, mọi trùng lần lượt bước xuống, các quân thư mặc đồng phục đỏ cúi chào hàng trùng.
Trợ lý nội vụ Andis quay đầu nhìn ba quân thư trẻ lần đầu tới Đế tinh, thấy bọn họ đều giữ đúng lễ nghi cần có, rất hài lòng, liền tự mình dẫn họ vòng qua quảng trường phía trước hoàng cung.
“Tòa hoàng cung này do vị trùng hoàng đã dẫn dắt Trùng tộc bước vào thời đại tinh tế xây dựng, trên quảng trường này vẫn còn tượng điêu khắc của vị trùng hoàng đó đứng sừng sững.”
Bọn họ đi bộ tiến vào hoàng cung. Quảng trường phía trước rất rộng lớn, toàn bộ mặt đất được lát bằng nham thạch màu đen, trông đặc biệt trang nghiêm. Gió thổi vào nơi này, xuyên qua xung quanh pho tượng khổng lồ ở trung tâm, phát ra những âm thanh kỳ lạ.
Ngoài nguyên soái Hudson, ba quân thư lần đầu lên tinh hạm đến Đế tinh đều cảm nhận được một luồng cảm giác thê lương.
Bọn họ nhanh chóng đi tới dưới pho tượng khổng lồ kia. Từ xa chỉ có thể nhìn thấy hình dáng, nhưng khi đứng ngay phía dưới ngẩng đầu nhìn lên, mọi chi tiết bỗng trở nên rõ ràng, đứng ở đây dường như có thể cảm nhận được tinh thần lực khổng lồ che trời lấp đất đang bao phủ xuống.
Cordis nhìn chằm chằm pho tượng, nhất thời không thể rời mắt. Pho tượng là tư thế đứng, rũ mắt nhìn xuống phía dưới, đôi cánh khổng lồ dang rộng phía sau, phần cánh tay là thứ vũ khí vừa nhìn đã biết lực công kích cực cao, giống như “lưỡi hái cự kiếm”.
Thân thể của vị trùng hoàng đã dẫn dắt Trùng tộc bước vào thời đại tinh tế này trông giống như bọ ngựa, lại là loại bọ ngựa hoa khổng lồ.
Điều kỳ dị nhất là, pho tượng trùng hoàng này mặc trang phục vô cùng uyển chuyển nhẹ nhàng. Trang phục bị gió của đôi cánh trùng hoàng tạo ra thổi tung, quấn quanh thân thể, làm nổi bật rõ nét đặc trưng của thể chất đặc thù.
Đặc trưng đường cong phập phồng trước ngực cùng phần hông hơi phồng lên đều vô cùng rõ ràng.
Trong lòng Cordis không nhịn được khẽ tê dại. Trùng đực Trùng tộc mà cậu từng gặp chỉ có một vị, nhưng á thư hay quân thư thì cậu đã gặp không ít, mọi trùng đều không có đặc điểm giống cái rõ rệt như vậy. Chẳng lẽ giống cái hiện nay đã thoái hóa rồi sao?
Hay là chỉ có hoàng trùng thời cổ đại mới có đặc thù lưỡng tính đồng thể? Hơn nữa vị trùng hoàng này lại còn là bọ ngựa, khiến cậu không nhịn được mà suy diễn những suy tưởng kỳ quái.
Trợ lý nội vụ Andis phát hiện ánh mắt Cordis dừng lại rất lâu trên pho tượng, liền mở miệng nói:
“Nghe nói khi xây dựng pho tượng vị trùng hoàng này, là để tượng trưng rằng dù trùng hoàng có ngủ say, cũng vĩnh viễn sẽ không rời khỏi đế t*nh tr*ng tộc. Cho nên mỗi trùng lần đầu tiên đến hoàng cung, đều phải đi vào dưới ánh mắt của trùng hoàng.”
Gildur không nhịn được quay sang nhìn thư phụ mình, có chút tò mò không biết thư phụ có từng trải qua nghi thức này hay không. Khi ánh mắt anh ta lần đầu chạm vào pho tượng, cũng đã vô cùng chấn động.
Hudson liếc nhìn thư tử, thấy trong mắt anh ta tràn đầy ham học hỏi, liền gật đầu.
Frappel thấy Cordis càng nghe càng tò mò, liền bóp nhẹ lòng bàn tay cậu, hạ giọng nói:
“Sau này em hứng thú thì anh kể chuyện cho em nghe.”
Cordis vui vẻ cười:
“Được.”
Sau khi đi qua pho tượng khổng lồ, bọn họ tiếp tục băng qua quảng trường, rời khỏi quảng trường rồi xuyên qua hành lang phía dưới tòa nhà chính vụ, cảnh sắc trước mắt lập tức thay đổi.
Cảm giác thê lương to lớn lập tức tan biến, sắc màu rực rỡ của hoa cỏ tranh nhau khoe sắc, những trùng hầu không gây chú ý ẩn mình giữa đó, cẩn thận chăm sóc những loài hoa gỗ quý hiếm.
“Nơi này là hoa viên trước hoàng cung, các vị tạm thời nghỉ ngơi tại sảnh bên cạnh.” Trợ lý nội vụ Andis tiến lại gần, cánh cửa lớn chạm khắc hoa văn của sảnh bên mở hé lộ ra không gian sạch sẽ sáng sủa bên trong. Thảm màu nhạt phủ kín mặt đất, tranh trang trí cầu kỳ, bình hoa và hương liệu được bày biện vừa vặn, trang trí nơi này một cách tinh tế.
Cordis nhìn thấy phong cách quen thuộc của Elian các hạ ở đây, cùng một cảm giác như đã đoán trước.
Trùng Hoàng nắm giữ phần tốt đẹp nhất của đế quốc Trùng tộc, đương nhiên sẽ không giống quảng trường vừa rồi mang vẻ thê lương, xa hoa mới là nền sắc của hoàng thất quý tộc.
Mọi trùng tạm thời nghỉ ngơi. Lần này Hudson đến đây không chỉ để dẫn Frappel và những trùng khác, mà còn là mang theo thư tử không nên thân của mình, để anh ta có cơ hội lộ mặt trước Trùng Hoàng.
Thấy trợ lý nội vụ Andis đã đưa họ đến nơi cần đến, Hudson tiếp tục đi theo quy trình, chuẩn bị đi gặp Trùng Hoàng.
Hudson liếc nhìn ba quân thư trẻ tuổi, nhắc nhở:
“Đừng đi lại lung tung.”
Chỉ có Gildur ngoan ngoãn đáp lời thư phụ. Hudson liếc nhìn Frappel và Cordis đang ghé sát nói chuyện với nhau, im lặng rời đi. Đúng là nói cũng như không, trùng cần lo lắng chắc chỉ có mỗi thằng nhóc nhà ông ta.
Trùng hầu xuất hiện không một tiếng động, bày lên đủ loại bánh ngọt và trà, rất nhanh trong phòng chỉ còn lại bọn họ.
Cordis và Frappel trò chuyện về lịch trình lần này. Cảm giác không giống như đến báo cáo công việc, mà giống Trùng Hoàng gọi họ đến hoàng cung tham quan dạo chơi, tiện thể tham gia một vài hoạt động công vụ.
Sau khi nghe Cordis than phiền xong, Frappel khẽ cười:
“Em cảm thấy thế nào?”
“Cảm giác cũng ổn, dù sao em là đầu bếp mà.” Cordis không cảm thấy mình được đối đãi không xứng với thân phận, nhưng rất nhanh cậu nghĩ tới thân phận của Frappel, “Vậy anh ở đây với em, có phải là bị kéo xuống cùng em không?”
Gildur thật sự không chịu nổi việc Cordis rõ ràng được hưởng đãi ngộ mà rất nhiều quý tộc cầu còn không được, lại còn nghi ngờ đủ thứ, liền nhịn không được mở miệng:
“Hoa viên trước hoàng cung này cực kỳ nổi tiếng ở toàn bộ Đế tinh vực. Trùng Hoàng cho chúng ta ở đây tạm nghỉ, là một loại ân thưởng.”
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
“Vậy à? Tôi không rành lắm, anh biết rồi đấy, tôi đến từ tinh cầu biên giới.” Cordis thoải mái cười với Gildur, “Phiền tướng quân Gildur phổ cập kiến thức cho tôi.”
Gildur hít một hơi:
“Bình thường nếu không có tình huống đặc biệt, Trùng Hoàng sẽ không rời khỏi đế tinh, ngài sinh sống và xử lý công việc ở đây. Chỉ có rất ít trùng được ngài yêu thích mới có cơ hội đến trao đổi công việc trực tiếp. Còn hoa viên phía trước này, lại càng chỉ có huyết mạch quý tộc của Trùng Hoàng, khi tham gia lễ mừng mới có cơ hội đến tham quan.”
“Vậy chúng ta cũng khá may mắn.” Cordis chọc chọc Frappel, “Còn tưởng chuyến này đến đây hoàn toàn là công việc.”
Frappel liếc Gildur bằng ánh mắt lạnh nhạt, đáp:
“Không biết trước cũng rất thú vị.”
Cordis nhướng mày:
“Cũng đúng, tuy biết trước rồi lên sẵn kê hoạch sẽ đáng tin hơn, nhưng như bây giờ đến một nơi lại học thêm một kiến thức mới, cũng rất hay.”
Gildur nghe Cordis nói cứ như đang đi du lịch hoàng cung, không khỏi chua chát trong lòng. Nếu không phải thư phụ dẫn anh ta tới cùng, có lẽ anh ta còn chưa đủ tư cách bước vào hoàng cung.
Dù được đề cử làm hình tượng tân binh, nhưng việc quân đoàn Z11 phát hiện thịt tinh thú có thể ăn được và triển khai ổn định, khiến trọng lượng của hai quân thư trước mặt này trong lòng Trùng Hoàng chắc chắn lớn hơn anh ta rất nhiều.
Anh ta ghi nhớ lời thư phụ dặn, thấy Cordis và Frappel nói chuyện rồi lại quên mất mình, cũng không còn bốc đồng như trước. Đây là hoàng cung, làm mất mặt ở đây, trở về sẽ bị ném đi tuần tra.
“Nếm thử bánh ngọt của hoàng cung đi.” Cordis nhìn tháp bánh ngọt nhiều tầng trên bàn, cầm một cái đưa cho Frappel, rồi thuận miệng gọi Gildur.
Gildur nghe vậy cũng thuận tay cầm một chiếc bánh nhỏ màu hồng nhạt, cắn một miếng.
Cordis chọn một chiếc bánh quy có rắc vụn hạt, cắn vào rất giòn xốp, ngon hơn bánh kem của đầu bếp Trùng tộc mà cậu từng ăn trước đó. Quả nhiên tay nghề ngự trù của trùng hoàng vẫn khác.
Cậu chậm rãi nhai, cảm thấy hương vị hạt rất thơm, đột nhiên có chút muốn ăn hạt.
Bánh quy nhỏ, hai miếng là hết. Ăn xong hơi ngọt gắt, cậu uống một ngụm trà, mùi hoa trà rất thanh, giải ngấy tốt, phối với bánh ngọt vừa vặn.
Frappel ăn nửa chiếc bánh, uống một ngụm trà, nửa còn lại cầm trong tay.
Cordis quay đầu nhìn thấy, hạ giọng hỏi:
“Ngọt quá à?”
Frappel khẽ gật đầu.
“Đưa em.” Cordis thấy tay nghề đầu bếp hoàng cung không tệ, cũng không ngại ăn phần còn lại của Frappel. Dù sao họ đã hôn nhau không biết bao nhiêu lần, nếu còn để ý chút nước miếng thì quá chảnh.
Frappel định nói không cần, Cordis đã nắm tay anh, cúi đầu cắn bánh. Bánh rất mềm, một phần dính lại trên lòng bàn tay Frappel. Cordis nhai miếng bánh ngọt ngấy, nhìn chằm chằm phần còn dính đó, như đang suy nghĩ điều gì.
Frappel thu tay về trước khi cậu nghĩ ra kết luận, cầm khăn trên bàn lau nhẹ.
Gildur thấy bánh ngọt hoàng cung ngon, ăn thêm vài miếng, nhưng cũng không bỏ lỡ động tĩnh của họ. Món bánh vừa rồi còn rất ngon, bỗng nhiên lại trở nên hơi ngấy.
Nhưng đồng thời anh ta cũng thấy mới lạ. Biết quan hệ của hai trùng này không bình thường, nhưng dù là trùng đực yêu đương hay quân thư, á thư thân thiết quanh mình, anh ta chưa từng thấy ai có cách ở chung giống họ.
Dù ở bên nhau, quân thư vẫn là quân thư, thường sẽ có ý thức cạnh tranh. Hai quân thư này, sao lại có thể dính nhau như vậy?
Cordis nuốt hết bánh ngọt, uống thêm mấy ngụm trà mới ép được cảm giác ngấy trong miệng, rồi phát hiện ánh mắt Gildur đang nhìn về phía họ.
Cordis không nhịn được trêu chọc: “Trùng độc thân ghen tị à?”
Gildur nén cơn giận, khinh khỉnh nói: “Hừ, nếu tôi muốn có bạn lữ, không biết sẽ có bao nhiêu Trùng đực chủ động tìm tới.”
Cordis chợt nhớ tới nghi thức trao huân chương trước đó, sau nghi thức còn có yến tiệc. Theo những lời bình luận trên Tinh Võng, vị tướng quân trẻ tuổi nhà Tador này rất được hoan nghênh, có lẽ chẳng bao lâu nữa Tador nhỏ đời sau sẽ ra đời.
Cậu không nhịn được cười: “Có trùng thích cậu, với việc cậu thích một trùng nào đó, rồi đến việc hai bên đều thích nhau, đó là ba chuyện hoàn toàn khác nhau.”
Gildur cảm thấy mình bị chọc trúng chỗ đau. Là thư tử của nguyên soái quân đoàn đệ nhất, từ nhỏ anh ta chưa từng phải chịu đãi ngộ như vậy. Nhưng nghĩ tới hoàn cảnh hiện tại, lại nghĩ tới việc sau này anh ta vẫn muốn nhờ Cordis hỗ trợ, thêm vào đó là ánh mắt sắc bén của Frappel đang nhìn chằm chằm, anh ta cũng không tiện phản bác, càng không thể lật bàn quyết đấu, chỉ có thể tức giận trong lòng.
Cordis thấy Gildur tức tối, có chút lo anh ta bị mình nói vài câu mà tức đến ngất đi. Cậu cũng không muốn chọc giận anh ta.
Cậu lập tức đẩy tháp bánh ngọt về phía Gildur một chút: “Ừ, đổi đề tài đi, ăn đi, mấy món ngọt này khá ngon.”
Gildur hít sâu một hơi, cầm lấy một miếng bánh ngọt, không nhìn kỹ đã nhét thẳng vào miệng. Nhai được vài miếng, vị ngọt gắt khiến sắc mặt anh ta thay đổi, nhưng vì lễ nghi nên không thể nhổ ra, anh ta vội rót trà cho mình, chẳng màng bỏng miệng, uống liền hai ly.
Với quân thư cấp cao có ngũ giác cực kỳ nhạy bén, ăn phải đồ ngọt vượt mức cho phép, đúng là một tai nạn lớn.
Cordis nhìn phản ứng của anh ta, liền có chút dè chừng với những miếng bánh ngọt còn lại. Cậu quan sát kỹ hơn, phát hiện bánh quy hạt mà mình ăn nằm ở tầng cao nhất, càng xuống dưới thì bánh càng xinh xắn, màu sắc càng tươi, có lẽ được bày theo độ ngọt, để trùng tự chọn theo khẩu vị.
Sau khi tự cứu mình khỏi vị ngọt gắt, Gildur cảm thấy những gì có thể mất mặt trước Cordis và Frappe thì anh ta đã mất sạch. Từ lúc theo Trùng đực các hạ tới quân đoàn Z11, vì thân phận của Trùng đực các hạ nên anh ta không dám tùy tiện. Sau đó lại vì thích đồ ăn Cordis nấu mà mức độ thiện cảm với cậu không ngừng tăng lên.
Đến khi gặp lại, vừa gặp đã bị Cordis nhìn thấu chuyện mình bị Trùng đực các hạ bỏ rơi, rồi đến bây giờ lại mất kiểm soát biểu cảm, anh ta e rằng không còn mặt mũi nào để mất nữa.
Vì vậy Gildur dứt khoát quyết định, nhân cơ hội này hỏi thẳng Cordis về phương hướng cải tiến nhà ăn của quân đoàn đệ nhất. Anh ta cũng không biết lần sau mình còn đủ can đảm chính thức xin giúp đỡ hay không, chi bằng nhân lúc đang mặt đối mặt, nhanh chóng nắm lấy cơ hội.
Vì quân đoàn đệ nhất của họ, vĩnh viễn phải là quân đoàn đệ nhất ưu tú nhất, mặt mũi của anh ta không quan trọng.
Khi nghe Gildur trực tiếp hỏi về biện pháp cải tiến nhà ăn, Cordis khá bất ngờ. Cậu nhìn ra Gildur muốn hỏi chuyện này, dù biểu cảm che giấu rất tốt, nhưng ánh mắt đã bộc lộ. Họ không phải bạn bè, Cordis cũng không tốt bụng đến mức chủ động cho anh ta bậc thang xuống, nên việc Gildur có thể hỏi thẳng ra như vậy, cậu thật sự thấy ngoài dự liệu.
Nhưng mà…
Cordis nhướng mày cười: “Chuyện này không thể tùy tiện nói đâu, nguyên soái Hastan của quân đoàn thứ 8 đã mua từ chỗ tôi đó.”
Gildur biết quân đoàn thứ 8 đã đi trước toàn bộ các quân đoàn khác. Anh ta hiểu giá trị của trù nghệ đối với đầu bếp, dù sao quân đoàn của họ cũng là đơn vị đầu tiên thuê đầu bếp robot từ gia tộc đầu bếp, nhằm phong phú đời sống quân thư, anh ta quá rõ lượng tinh tệ bên trong.
“Cậu ra giá đi.” Gildur nói đầy hào sảng.
Quân đoàn đệ nhất có tiền, gia tộc Tador cũng có tiền, chỉ cần dùng tinh tệ giải quyết được thì đều không thành vấn đề.
Cordis hơi bất ngờ trước sự hào sảng của anh ta, nhưng nghĩ tới ấn tượng thống nhất của toàn Trùng tộc đế quốc về quân đoàn đệ nhất là “giàu”, liền thấy cũng hợp lý.
“Anh muốn đến mức độ nào.” Cordis nói rõ phương thức giao dịch với quân đoàn thứ 8, “Anh có thể đưa quân thư sang theo học tôi, hoặc cũng có thể sao chép một phần giáo trình thực đơn cho đầu bếp robot của các anh.”
Gildur có chút do dự: “Học theo cậu thì mất thời gian quá, nhưng đầu bếp robot lại là đồ thuê, không có phương án trung gian sao?”
Cordis cười, nói ra phương án hợp tác mà trước đó đã định đề cập: “Có chứ. Trước đây tôi đã dẫn vài lần phụ bếp, có kinh nghiệm rồi, cũng đã chỉnh lý một phần giáo trình. Anh có thể mua khóa học trực tuyến, rồi mua thêm phần dạy học bản địa hóa. Nhưng bản địa hóa thì anh phải đưa cho tôi một phần tinh thú mà các anh dùng, tôi nghiên cứu rõ rồi sẽ dạy lại cho các anh.”
Gildur vừa nghe lựa chọn này, lập tức đập bàn: “Cái này hay! Tôi muốn cái này.”
“Không cần xin chỉ thị nguyên soái Hudson nữa sao?” Cordis cười hỏi.
Gildur lắc đầu: “Không cần. Tôi làm xong chuyện này, thư phụ tôi chắc chắn sẽ rất vui. Hơn nữa tôi còn muốn hợp tác với quân đoàn Z11, mấy loại đồ hộp với đồ ăn vặt của các cậu, tôi cũng muốn đặt!”
Gildur đã thèm mấy thứ đó từ lâu. Thêm vào đó, mấy ngày gần đây cửa hàng Kupher còn tặng quà cho khách quen, anh ta mở ra xem liền nhận ra cũng là hàng của bọn họ, liền biết chắc chắn sản lượng của quân đoàn Z11 dồi dào, anh ta muốn ra tay trước.
Frappel nhìn Cordis dễ dàng thay mình và quân đoàn quyết định hợp tác, vô cùng tự hào trong lòng.
Trong đại sảnh hội nghị, bàn dài kín chỗ, nhưng chỉ có vị trí trên cùng và phía trên bên trái là trùng thật, những vị trí còn lại đều là hình chiếu giả lập.
Như thường lệ suốt buổi họp, Trùng Hoàng không hề phát biểu ý kiến.
Đến khi bộ trưởng tài chính trình bày xong kế hoạch phân phối cho năm mới, toàn bộ quân thư đều dồn ánh mắt về phía Trùng Hoàng.
Trùng Hoàng rời mắt khỏi quang não trước mặt, ánh mắt lần lượt lướt qua gương mặt các trùng tham dự.
“Tôi rất không hài lòng.” Trùng Hoàng chậm rãi nói, “Mọi thứ đều quá cũ. Tôi nghi ngờ rằng các bản báo cáo mà các vị dùng hằng năm đều là thứ được truyền lại từ đời trước.”
Giọng nói của Trùng Hoàng không khác thường ngày, nhưng trong khoảnh khắc những trùng vừa phát biểu trước đó đã toát mồ hôi lạnh khắp người.
“Báo cáo của đời trước các vị từ đâu ra? Ngược về trước nữa, có lẽ sẽ quay về thời Trùng tộc trực diện tinh thú.” Trùng Hoàng cong môi cười, “Ha ha, cũ kỹ chẳng khác gì hoàng cung của tôi.”
“Ai có thể cho tôi một chút mới mẻ?”
Ngồi phía dưới Trùng Hoàng, Hudson cảm nhận được tinh thần lực cường đại tỏa ra từ Trùng Hoàng. Ông ta gắng chịu áp lực, mở miệng: “Bệ hạ, tại buổi họp báo về việc tinh thú có thể dùng làm thực phẩm trước đây, ngài đã khuyến khích khai phá thực phẩm từ tinh thú, làm phong phú bàn ăn của Trùng tộc. Tôi cho rằng điều này có thể đưa vào kế hoạch năm mới của tất cả các bộ phận.”
Trùng Hoàng khẽ gật đầu: “Ừm, điểm này quân đoàn thứ 8 làm rất tốt.”
Nguyên soái Hastan không ngờ tên quân đoàn mình sẽ được nhắc tới. Các nguyên soái quân đoàn khác đều không nhịn được hơi cau mày, cố ý hoặc vô tình dồn sự chú ý lên hình chiếu của Hastan, kinh ngạc trước sự quan tâm kín đáo của Trùng Hoàng, bắt đầu cảm thấy bất an trong lòng.
“Hudson cũng không tệ, tuy thư tử của ông còn trẻ, nhưng đầu óc dùng được.” Trùng Hoàng không đầu không đuôi khen một câu.
Hudson khiêm tốn cúi đầu.
Tuy trên bàn hội nghị chỉ là hình chiếu, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự xao động.
Trùng Hoàng thở dài, biểu cảm dịu xuống: “Là trùng lãnh đạo đế quốc, các vị không thể chỉ biết đi theo. Đế quốc cần ngày càng tốt hơn, đời sống Trùng tộc cũng phải ngày càng tốt.”
Chúng trùng đều tán đồng.
Trùng Hoàng nhìn những trùng không dám có dị nghị, mở miệng: “Làm lại kế hoạch, một tuần sau mở hội nghị công chúng.”
Các trùng nhìn nhau. Hội nghị công chúng nghĩa là toàn bộ đế quốc, bao gồm cả trùng dân thường, chỉ cần là trùng của đế quốc đều có thể xem trực tiếp trên Tinh Võng. Lần hội nghị công chúng gần nhất, chính là nghi thức kế vị của Trùng Hoàng.
Không trùng nào dám xen lời. Trùng Hoàng kết thúc hội nghị, toàn bộ hình chiếu giả lập biến mất.
Trùng Hoàng ấn một nút trên mặt bàn, trợ lý nội vụ Andis xuất hiện. Trùng Hoàng ra lệnh: “Dẫn bọn họ tới đây.”
Trợ lý nội vụ Andis lĩnh mệnh rời đi.
Hudson do dự không biết mình có nên cáo từ hay không. Trùng Hoàng đứng dậy, vừa duỗi người vừa nói: “Ông cũng đi cùng. Ông là thư phụ, tự mình đưa trùng con giới thiệu cho tôi.”
Hudson đáp một tiếng “vâng”.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.