4.682 chữ · ~32 phút đọc
Cordis bán sạch 190 cân khoai nướng mang theo, tốc độ nhanh đến mức chính cậu cũng có chút không tin nổi.
Cậu thu dọn xe con, chào tạm biệt ông chủ cửa hàng và mấy người trong tiệm.
Ông chủ cửa hàng cười tủm tỉm vẫy tay: “Mai gặp nhé, ngày mai cậu còn đến chứ?”
“Sẽ đến, vẫn ở chỗ này.” Cordis mỉm cười gật đầu.
Mấy trùng nhìn theo cậu rời đi, không khí giữa đám lão trùng bỗng trở nên vi diệu.
“May là mũi tôi không thoái hóa, ngửi thấy mùi này liền tới, nếu không thì các người ai cũng chẳng mua được, hẳn là nên chia cho tôi nhiều hơn một chút.” Một trùng còn ở tuổi thanh niên hơi híp mắt nói.
“Ha ha, còn chưa bước vào thời kỳ suy yếu mà, nên nhường chúng tôi chút đi.”
Ông chủ cửa hàng nói: “Nếu không phải trùng đó vừa vặn ở bên cạnh cửa hàng tôi, tôi xem có ai trong các ngườ biết được có trùng có thể làm đậu đất thành mùi vị thơm như thế.”
“Thôi đi, hôm nay ai giỏi thì ăn nhiều, chờ mai chúng ta lại mua. Đừng tưởng tôi già là không giành nổi.” Trùng lớn tuổi nhất cười lạnh, không chút khách khí.
“Ha ha, còn nhớ năm đó trong quân đội cũng tranh giành đồ hộp ăn, đúng là thời trẻ oanh liệt.”
“Ghê tởm chết đi được, trùng làm thư phụ nhiều năm rồi như các ông mà còn nói chuyện đó.”
Mấy trùng gần như không chờ nổi, vội kéo nhau vào trong cửa hàng, ngồi quanh bàn tranh ăn, thật sự giống như quay lại thời trai trẻ.
Không bao lâu, hơn nửa trong số một trăm cân khoai nướng đã bị ăn sạch, nghĩ đến mấy trùng trong nhà, mấy lão trùng mới cố nhịn cơn thèm, nhanh tay chia phần còn lại, mỗi trùng một ít, vừa hay cửa hàng có sẵn túi để đựng.
Ông chủ dựa vào ghế, chậm rãi thở dài: “Ai, ngày mai không biết đống xương già này của chúng ta còn giành nổi không nữa.”
“Ông đừng nói, tôi sợ chàng trai trẻ đó nghĩ lại hôm nay quá thiệt thòi, ngày mai chẳng ra bán nữa đâu.” Trùng thanh niên nhíu mày.
“Cậu ta mà không đến bán, tôi sẽ tìm tới tận nhà. Dù sao tôi cũng từng bán một đồ hộp quý cho cậu ta.” Ông chủ hừ một tiếng.
“À? Cậu ta là trùng mới dọn đến đó à? Nghe nói năm nay chỉ có cậu ta dọn vào khu cư trú này.” Lão trùng lớn tuổi nhất tò mò hỏi.
“Đúng, đã giải ngũ rồi mà còn sống gần căn cứ quân đoàn, mỗi ngày ở cách vách mà chẳng thể quay lại.” Trùng thanh niên trợn mắt.
“Trùng ngốc vẫn quá nhiều, bằng không sao khu cư trú này có thể có nhiều trùng đến ở đến vậy.”
Ông chủ khẽ ho một tiếng: “Nghe nói hình như đầu óc cậu ta có vấn đề, tôi nghe được từ Hunter bên hậu cần kể lại.”
“A? Tôi còn tưởng cậu ta làm hồ sơ bên nhóm của con tôi, có thể dựa chút quan hệ, xem ra không được rồi.” Lão trùng thở dài.
Mấy lão trùng đều than ngắn thở dài, lo không biết ngày mai có thể còn thấy cậu trùng trẻ đó ra bày quán hay không.
Cordis lái xe con trở về nhà, cốp xe chất đầy người máy trí năng và bàn ăn do Ike và Reuel mua cho cậu. Cậu về đến nhà rồi mới mở thùng chuyển phát nhanh.
“Oa, đáng yêu ghê.” Cordis nhìn người máy bụng tròn, dáng hơi cồng kềnh, nhịn không được cảm thán.
Cậu dựa vào bản hướng dẫn để kích hoạt người máy, rồi dùng quang não tiếp quản trung tâm điều khiển, thiết lập phạm vi làm việc — quét dọn phòng khách, rửa chén, dọn dẹp — sau đó hai con mắt đen ở đầu người máy sáng lên màu đỏ, biểu thị chính thức khởi động.
“Người máy sinh hoạt SH112 xin phục vụ ngài.” Âm thanh máy móc vang lên.
“SH112, từ nay đặt tên lại là ‘Tiểu Ái’, cậu có thể gọi tôi là cậu chủ.” Cordis có chút ác ý thú vị khi đổi tên cho nó.
“Vâng, cậu chủ.” Trên màn hình Tiểu Ái lập lòe bông hoa nhỏ biểu thị vui vẻ.
Trí năng của người máy này không cao lắm, ví dụ trong dữ liệu gốc của nó không có nhiệm vụ rửa chén, nên phải học lại.
Cordis đành làm mẫu một lần, chỉ nó cách rửa chén, rồi bảo nó quét dọn trong bếp một lượt. Nhìn người máy đứng trước bồn rửa, duỗi cánh tay lớn, bắt chước cậu rửa sạch sẽ từng cái, Cordis mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy gọi là Tiểu Ái, nhưng trí tuệ cũng không tệ đến mức ngốc.
Nhìn Tiểu Ái rửa chén xong lại lau dọn hộp giữ nhiệt, tiếp đó quét dọn bàn bếp, Cordis mới yên tâm xoay người ra phòng khách, duỗi lưng thật dài rồi ngả vào sofa.
Một hồi lâu sau, cảm thấy tinh thần đã hồi phục, cậu mới ngồi dậy, bắt đầu kiểm tra thu nhập hôm nay.
Quang não hiển thị tổng thu nhập — 190 cân khoai nướng, bán được 1900 tinh tệ. Trừ đi 950 tinh tệ chi phí sản xuất đã tính hôm qua, còn lại 950 tinh tệ là thu nhập ròng.
Nhìn con số đó, Cordis không kiềm được mà mỉm cười. Gần một ngàn tinh tệ một ngày, ở tinh cầu Z11 này hiếm ai có công việc kiếm nhiều như vậy.
Không ngờ chỉ bằng kỹ năng của bản thân, cậu đã có thể kiếm tiền nuôi sống mình nhanh như thế. Có khi chẳng bao lâu nữa sẽ không cần lo cơm áo, có tiền có thời gian rảnh, cậu còn có thể tìm kiếm mỹ thực tinh tế rồi tự làm để thưởng thức.
Nghĩ đến viễn cảnh đó, Cordis vui đến mức lăn lộn trên sofa, suýt chút nữa rơi xuống đất.
Cậu chống tay, giữ cho mình không bị ngã thật, dù chẳng ai thấy, nhưng như vậy cũng đủ mất mặt rồi.
Cordis lại nằm xuống sofa, nhớ ra sáng nay cậu định làm một lò nướng chuyên dụng để bán đồ ăn, liền nhắn hỏi chủ tiệm sửa chữa xem giá khoảng bao nhiêu.
Chủ tiệm Á thư đã quen nhận tin nhắn của cậu mỗi ngày, mặt không cảm xúc gửi lại bảng báo giá.
Nhìn dãy năm chữ số, Cordis đè niềm vui vì doanh thu kiếm được hôm nay xuống đáy lòng. Dù thế nào thì tốc độ kiếm tiền cũng không nhanh bằng tiêu tiền, trong thời gian ngắn khó mà giảm gánh nặng được.
Muốn giữ chút tiền trong túi, tạm thời vẫn phải chịu khó thêm.
Ngày mai có thể làm gấp đôi lượng khoai hôm nay. Nhìn mấy trùng mua ăn đều thích món khoai nướng này, chắc chắn ngày mai họ sẽ quay lại mua.
Làm khoai trộn cần nhiều gia vị hơn, mà chỉ dùng dầu muối thì vị quá đơn điệu, Cordis quyết định trước khi tìm được gia vị mới, quán nhỏ của cậu tạm thời chỉ bán khoai nướng.
Nghĩ đến mấy trùng thường ngày chỉ uống dịch dinh dưỡng, muốn mua đồ hộp còn phải nhờ căn cứ quân đoàn kiểm tra hàng, thì chưa chắc đã nhanh chán món khoai nướng này của cậu.
Khoai nướng vừa tiết kiệm nguyên liệu, lại đỡ công nấu hai món cùng lúc. Nghĩ đến cảnh bị mấy quân thư nhìn chằm chằm vào thùng khoai hôm nay, giờ Cordis nghĩ lại vẫn còn run nhẹ.
Giống hệt như bị dã thú nhìn trúng con mồi vậy.
So với các hàng xóm tầng dưới khác cứ liên tục vô tình để lộ uy thế, hàng xóm của cậu vẫn coi như dễ chịu. Nếu hàng xóm dùng ánh mắt đó nhìn chằm chằm cậu, e là cậu không chịu nổi thật.
Cordis nhớ đến hàng xóm, mới chợt nhớ ra mình đã hứa sẽ làm cho anh ta một phần khoai nướng rồi mang sang.
Phủi hết mấy ý nghĩ lộn xộn trong đầu, Cordis đi vào bếp, bắt đầu làm khoai nướng.
Người máy Tiểu Ái đã dọn dẹp xong phòng bếp, mặt bàn và sàn nhà đều sáng bóng, không biết nó dùng cách gì mà có thể lau sạch đến vậy.
Cordis vô tình đảo mắt qua, không khỏi cảm thán — quả nhiên mấy việc nhà thế này vẫn nên giao cho người máy làm thì hơn.
Cậu đặt mẻ khoai nướng đã chuẩn bị sẵn vào lò. Trong lúc thêm nguyên liệu, không hiểu sao lại nhớ tới Ike và Reuel. Hôm qua hai trùng bọn họ đều rất thích món này, không biết hôm nay có đến nữa không.
Nghĩ đến dáng vẻ họ ăn ngon lành, Cordis liền nướng thêm một phần nữa.
Khi bước ra khỏi bếp, cậu nhìn thấy vẫn còn một kiện hàng chưa tháo, mới nhớ ra bàn ăn vẫn chưa lấy ra.
Cordis tách hai tủ lùn ghép thành bàn ra, đặt lại về vị trí cũ, sau đó mới bắt đầu mở thùng bàn ăn.
Cái bàn là loại mô phỏng gỗ, màu nâu nhạt rất đẹp, gõ nhẹ lên liền nghe thấy tiếng kim loại vang giòn.
Cậu nghiên cứu cấu trúc lắp ráp một chút, rồi bắt tay vào làm.
Cách lắp cũng khá đơn giản, chỉ cần đặt các bộ phận tương ứng lại với nhau, khớp vào chốt là hoàn thành.
Hơn nữa, chiếc bàn này còn có thể thay đổi hình dạng — có thể hạ xuống làm bàn tròn, hoặc nâng lên thành bàn vuông.
Nhìn video hướng dẫn, Cordis thử điều chỉnh và cảm thấy kiểu dáng hình trứng vẫn hợp ý cậu nhất.
Lắp bộ ghế đi kèm còn đơn giản hơn, đến nỗi chẳng cần xem hướng dẫn.
Sau khi lắp bàn ghế xong, lò nướng cũng vừa phát ra âm thanh báo đã xong.
Cordis nhớ đến hai lần gặp hàng xóm trước đó, đều cảm thấy có chút thất lễ nên đặc biệt nướng thêm vài củ khoai nữa để mang sang tặng anh ta coi như âm thầm bù đắp trong lòng.
Cậu mở quang não gửi tin nhắn hỏi xem hàng xóm có ở nhà không.
Gist lập tức gửi lại mã giới thiệu, nhờ đó Cordis có thể trực tiếp đi thang máy xuống nhà anh ta.
Cửa mở ra, trùng đón là một quân thư cao lớn, Cordis đưa hai túi khoai nướng gói kín lên.
Trùng đó nhận lấy, khóe miệng hơi nhếch lên, giọng điềm đạm tự giới thiệu: “Tôi là Gist.”
“Tôi là Cordis.” Cordis lịch sự đáp, mỉm cười rồi chuẩn bị rời đi.
Ngay lúc đó, từ trong nhà bước ra thêm một quân thư cũng cao lớn không kém. Khác với vẻ lạnh lùng của Gist, trùng này vừa xuất hiện đã cong mắt cười, nhưng giọng nói lại mang chút sắc bén.
“Gist, đây là hàng xóm ồn ào mới của cậu à?” Anh ta không khách khí nói, ánh mắt cười quét qua Cordis.
Cordis nghe từ “ồn ào” thì nhíu mày. Cậu nhớ rõ tòa nhà này cách âm rất tốt.
Nhưng nghĩ lại, thể chất của quân thư vốn ưu tú, có vài người ngũ giác vượt trội đến mức biến dị — nhạy cảm hơn hẳn bình thường. Chẳng lẽ trong lúc mình dọn nhà, động vào cấu trúc phòng làm ảnh hưởng đến họ sao?
Cậu cụp mắt suy nghĩ, dù không cố ý, nhưng đúng là mình đến sau, cũng nên suy xét một chút.
“Hyde, giữ ý tứ.” Gist lạnh lùng liếc bạn, không khách khí đẩy anh ta vào phòng.
Cordis ngẩn người, có chút sững sờ vì hành động của hai quân thư trước mặt.
“Đây là tiền đặt trước, ngày mai cậu giữ cho tôi thêm hai mươi cân được không?” Lần đầu Gist không biết nên giao tiếp thế nào với người khác, hơi căng thẳng trong lòng.
Cordis nghĩ một chút, mỉm cười nói: “Được, nhưng chỉ ngày mai thôi nhé. Nguyên liệu của tôi không nhiều lắm, mới mở bán nên muốn mời thêm khách hàng khác nữa.”
Dù là hàng xóm, quan hệ hai người cũng chưa thân, mà lượng đậu đất trong tay cậu không nhiều, nên cũng không thể hứa quá nhiều được.
“Tinh thần lực của tôi không ổn định, ngũ cảm hơi nhạy, đúng là hai hôm nay có ngửi thấy chút động tĩnh từ nhà cậu. Bạn tôi chỉ là vì tôi mà lên tiếng, thật xin lỗi.” Gist cảm nhận được sự dè dặt của hàng xóm, liền hơi cứng giọng giải thích.
Cordis kinh ngạc mở to mắt. Ấn tượng trước giờ của cậu về anh ta không hề như vậy. Theo bản năng, cậu khẽ đáp “Ừ”, trùng cao lớn kia khẽ gật đầu rồi đóng cửa lại.
Cordis cảm thấy thói quen “trông mặt mà bắt hình dong” đúng là không nên có. Dù sao, cậu đã nhận ra Gist là trùng biết chủ động làm lành, tính tình không tệ.
“Gist! Tôi chưa bao giờ thấy cậu đối với ai mà hòa nhã như vậy đó.” Hyde đứng sau cánh cửa, khi Gist vừa vào liền nhìn chằm chằm, chất vấn ngay.
Anh ta là bạn thân nhất của Gist.
“Nếm thử đi.” Gist đưa một túi khoai nướng cho anh ta.
Khoai vừa mới ra lò còn nóng phỏng tay, Hyde nhận lấy, giơ lên ngửi: “Cái gì thơm vậy trời?”
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Gist mặt không đổi sắc ngồi xuống, tay mở túi rất nhanh, trực tiếp lấy ăn. Hồi nãy khi mùi hương trên lầu bay xuống, anh ta đã suýt không chịu nổi.
Hyde lập tức ngồi xuống đối diện, nhìn bạn mình vừa ăn vừa nuốt nước bọt, liền giật ngay một củ trong túi, cắn thử. Vị ngon đến mức chưa từng nếm qua khiến mắt anh ta sáng rực.
Sau đó anh ta cứ ngồi đó, nhìn Gist ăn không ngừng, chẳng mấy chốc mà túi khoai nướng lớn đã hết sạch.
“Gist, hóa ra không phải cậu kén ăn à?” Hyde nhìn anh ta, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa không tin nổi.
Anh ta cúi đầu nhìn túi khoai còn ôm trong ngực, rồi nhét trả lại vào tay Gist: “Ăn thêm chút đi.”
“Không cần, cái này cho cậu.” Gist đứng dậy đi rửa tay, khi quay lại, vẻ mặt đã khôi phục như thường, không còn chút dao động nào.
Nhưng Hyde, trùng bạn thân nhất của anh ta, lại nhạy cảm nhận ra sự thay đổi nhỏ đó. Từ trùng luôn mang khí chất lạnh lùng, phảng phất như tinh thần lực sắp tan vỡ, bâu giờ Gist lại có một nét ôn hòa hiếm thấy.
“Sao tự nhiên cậu hàng xóm kia lại mang đồ ăn đến vậy? Món này ngon hơn đồ hộp nhiều, bao nhiêu tiền một phần? Cậu còn đủ tinh tệ không? Nãy tôi nói hớ có làm cậu ta giận không, lỡ không bán cho nữa thì sao?” Hyde lo lắng nói một hơi.
“Hôm nay cậu ta đẩy xe ra ngoài bán, tôi trùng hợp gặp.” Gist ngắn gọn đáp.
Hyde thở dài: “Aiz, không biết cậu ta làm bằng gì mà ngon thế. Từ trước tới nay đến ở các tinh cầu bên cạnh cũng chưa từng thấy món nào ngon như vậy. Nếu cậu ta chỉ làm thử chơi, sau này mà không bán nữa thì sao?”
Gist liếc anh ta một cái, không nói gì.
Hyde liếc lại, ấm ức trừng mắt: chính vì chơi với trùng ít nói như vậy, nên anh ta mới bị “rèn luyện” thành lắm lời.
Lúc này Cordis vẫn chưa nhận ra, món ăn của cậu lại là thứ hiếm có ở nơi mà hằng năm mọi người chỉ có thể uống dịch dinh dưỡng, nhiều nhất là ăn đồ hộp đổi vị.
Không lâu sau khi cậu về nhà, Ike và Reuel liền gõ cửa.
Hai người vừa tan ca liền chạy sang, vốn định giúp Cordis cùng nhau bày quán, không ngờ cậu đã bán xong hết và đang ở nhà.
“Tôi đã nói rồi mà, chỉ cần là khoai nướng, trùng nào có mũi đều sẽ bị mê hoặc thôi.” Ike hăng hái nói, giọng đầy tự hào.
Reuel trợn mắt: “Cậu nói câu đó bao lần rồi.”
Cordis chỉ tay về phía bếp: “Cùng nhau ăn chứ? Tôi đã làm phần cho hai cậu rồi.”
Ike và Reuel cùng nhau gật đầu.
Đã có khách tới, không thể để họ ăn không no được. Cordis chia sẻ món phối hợp mà cậu vừa phát hiện ra hôm nay. Cậu may mắn chọn được một loại dịch dinh dưỡng vị sữa đậm mà không có mùi lạ.
Cậu lấy phần còn lại của một phần ba chai dịch dinh dưỡng vị trái cây, trộn cùng loại vị sữa, cho vào cốc chịu nhiệt mới mua, thêm nước và khuấy đều. Thế là thành một cốc đồ uống trái cây pha sữa.
Mấy chiếc cốc chịu nhiệt này được mua cùng với túi cân nhỏ và hộp hóa học chuyên dụng trong tiệm vật phẩm hóa học.
Tuy ở tinh cầu Z11 hàng hóa không phong phú, nhưng với tình trạng thiếu thốn hiện tại, Cordis cảm thấy mấy món thay thế này thật sự rất hữu dụng.
Ike và Reuel thường ngày đều uống dịch dinh dưỡng nguyên chất, chưa bao giờ nghĩ tới việc pha loãng như vậy, nên thấy khá kỳ lạ và thú vị.
“Món chính là đậu đất nấu, khoai nướng, rau xào, thêm đồ uống vị sữa này.” Cordis bày thức ăn lên bàn, nhìn mấy chiếc bát đĩa kim loại, vẫn thấy hơi chướng mắt — không đủ đẹp.
Reuel tò mò nhìn món rau xanh: “Cái này là gì thế?”
“Là York, loại đậu mà ông chủ chỗ tôi mua hàng tặng. Có thể mùi vị các cậu sẽ hơi lạ.” Cordis vừa nói vừa rót đồ uống vị sữa vào chén của hai người, sau đó cầm đũa: “Thức ăn đều chín rồi, đừng khách sáo, ăn đi.”
Ike đã sớm nóng lòng muốn thử, thấy Cordis cầm đũa, anh ta liền uống ngay một ngụm đồ uống.
Vừa vào miệng, Ike liền nhận ra đây là loại nào — đó là loại dịch dinh dưỡng từng gây tranh cãi lớn năm ngoái, do công ty dinh dưỡng Mạch Luân sáng tạo ra.
Lúc mới ra mắt, các chủ bá trên Tinh Võng đều khen đây là sáng tạo táo bạo, vị phong phú, khác biệt. Một số trùng đồng tình, nhưng cũng có nhiều người chê mùi vị quá nồng và đặc, dễ làm hỏng tâm trạng cả ngày.
Ike trước kia cũng từng mua thử, thấy hương vị khá ngon nhưng khó uống lâu dài.
Bây giờ, Cordis pha thêm nước, biến nó thành đồ uống vị sữa, vừa giữ được hương thơm lại bỏ đi vị lạ — hoàn hảo.
Anh ta không khỏi nhìn Cordis bằng ánh mắt sáng rực — người bạn mới này đúng là đầu óc linh hoạt thật.
Reuel thì nhớ khi theo Cordis vào bếp, đã thấy mấy lá xanh non này, trông rất quen, nhưng anh ta lại không nhớ ra từng thấy ở đâu. Giờ thấy Cordis ăn ngon lành, Reuel cũng tò mò gắp thử.
Rau xào và đậu đất nướng đều là món mới lạ mà trước giờ anh ta chưa từng gặp. Reuel vừa ăn vừa cảm thấy tò mò.
Vừa cho vào miệng, đầu lưỡi Reuel liền nếm được một vị hương phức tạp, nhưng lại không khiến trùng cảm thấy chán, nhai kỹ thì hương vị càng lan ra, lá rau thấm nước, mềm và hơi sền sệt, cảm giác rất kỳ diệu.
Cordis từ lúc Reuel gắp đồ ăn đã chú ý quan sát phản ứng của anh ta. Thấy anh tuy khẽ nhíu mày nhưng không tỏ vẻ chán ghét, cậu bật cười, lại gắp thêm một đũa rau xanh bỏ vào miệng.
Nếu để cậu miêu tả, thì loại lá này có hương vị gần giống như mộc nhĩ hoặc đậu bắp, vì đều là loại rau lá lớn, nhưng mùi lại thanh giòn, hơi sền sệt, ăn vào rất lạ miệng.
Cordis làm món này bằng cách đun nóng chảo, cho dầu vào rồi xào nhanh cho rau đổi màu, sau đó thêm chút muối rồi bày ra. Hương vị ngoài dự đoán lại ngon đến không ngờ.
Cậu hơi nhớ mùi gừng, hành, tỏi và nước tương — những thứ bạn thân nhất của người nấu ăn. Có chúng nó thì chuyện khử mùi tanh hay làm tăng hương vị đều được giải quyết dễ dàng.
Ike thấy hai người kia đã bắt đầu ăn, cũng không chậm trễ. Anh vừa ăn vừa cắn thêm một miếng đậu đất, chẳng may bị nghẹn, vội uống một ngụm đồ uống vị sữa rồi tiếp tục.
Ba người không ai nói gì, chỉ thấy đũa di chuyển liên tục. Chẳng mấy chốc, mấy đĩa thức ăn lớn trên bàn đã sạch bóng.
Nhờ có đồ uống vị sữa, bọn họ ăn xong đều cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, bụng căng đầy nhưng thoải mái, không giống như uống dịch dinh dưỡng khiến bụng nặng và đơn điệu. Cảm giác hạnh phúc lan tràn một cách kỳ lạ.
Ike không giữ hình tượng, nằm vật ra ghế, đầu óc trống rỗng, cảm thán: “Trước giờ chỉ nghe nói tinh cầu bên cạnh khô cằn, có khi nào là do chúng ta hiểu lầm không? Dân thường ở đó mà ngày nào cũng được ăn ngon vậy à?”
Reuel ngồi nghiêng nghiêng, vừa cười vừa châm chọc: “Cậu ăn no nên nói lung tung rồi phải không?”
“Tôi biết mà, biết rồi…” Ike đang no nên lười cãi nhau, chỉ đưa ánh mắt sáng rực nhìn Cordis: “Cũng may là chúng ta quen biết Cordis.”
Reuel gật đầu tán đồng, hoàn toàn đồng ý với câu đó.
“Đúng rồi, Cordis, sao cậu lại nghĩ ra cách nấu như vậy? Hơn nữa còn biết nhiều cách làm thế?” Ike tò mò nhìn cậu, cảm thán: “Trong đầu cậu nhất định có kho báu đó!”
Cordis mỉm cười vô tội: “Tôi cũng không biết, các cậu đều biết tôi mất trí nhớ mà. Có lẽ là do tôi uống dịch dinh dưỡng phục hồi quá lâu nên bị k*ch th*ch ra năng lực đặc biệt chăng?”
“Cũng có khả năng lắm.” Reuel chạm nhẹ ngón tay lên bàn, như đang suy nghĩ nghiêm túc về giả thiết này.
Những kỹ thuật xử lý nguyên liệu của Cordis không phải điều mà trùng bình thường có thể biết. Chỉ những gia tộc đầu bếp ở Đế tinh — nơi chuyên giữ bí phương mỹ thực — mới nắm được.
Ike nghĩ rồi gật đầu: “Tuy năng lực này chẳng giúp được gì cho chiến đấu, nhưng mà… ăn ngon như thế này đúng là làm trùng vui vẻ thật.”
Cordis không ngờ câu nói đùa của mình lại bị bọn họ tin là thật. Dù sao cậu cũng không nhớ rõ mình trước kia học nấu ăn thế nào, hay tại sao lại biết, nên lời này cũng không coi là nói dối.
Sau khi họ ăn xong, người máy Tiểu Ái duỗi cánh tay dài, bắt đầu dọn dẹp bàn ăn.
Ba người cùng nhìn dáng Tiểu Ái cần mẫn làm việc, đều âm thầm gật đầu.
Sau đó, họ chuyển qua phòng khách ngồi trò chuyện.
Cordis hiện tại chỉ có hai người bạn này, nên cũng không giấu gì mà kể lại chuyện hôm nay cậu đi bán khoai nướng gặp phải.
“Có trùng còn nghi tôi dùng khoai nướng giả cơ.” Cordis thấy buồn cười: “Cái này ăn vào là biết thật hay giả rồi, cần gì làm giả.”
Reuel suy nghĩ rồi nói: “Trước kia đúng là có nhiều trùng bán hàng giả, lừa người khác rằng đó là món ngon. Vì muốn có đồ ăn thật, nhiều trùng sẵn sàng trả giá cao để mua đồ hộp lậu từ quân đoàn.”
“Bọn lừa đảo đó bắt trùng trả tiền trước, sau khi nhận tiền liền bỏ trốn. Mấy món bọn chúng bán, nhìn thì hấp dẫn nhưng ăn vào chẳng những không nuốt nổi mà đôi khi còn trúng độc.” Ike nói đến đây nghiến răng nghiến lợi — bởi vì anh chính là một trong những trùng từng bị lừa.
Cordis im lặng. Nghe vậy, cậu hiểu ra việc mấy quân thư nghi ngờ hôm nay cũng không lạ, vì món khoai nướng của cậu vừa rẻ, vừa thơm, vừa hấp dẫn — đúng kiểu dễ khiến người khác cảnh giác.
“Thế thì hôm nay buôn may bán đắt đúng là may mắn thật.” Cordis cười khẽ. “Người bị lừa nhiều sẽ có cảnh giác, mà tôi vừa mở quán đã bán sạch, đúng là vận tốt.”
“Phần lớn trùng bị lừa một lần là khôn ra, nhưng vẫn có ngoại lệ. Mỗi năm đều có mấy kẻ thiếu kinh nghiệm bị gạt, hoặc mấy con trùng háu ăn, không kiềm được lòng tham.” Reuel liếc mắt sang Ike, nháy mắt trêu ghẹo, ám chỉ rõ ràng ai là ví dụ sống.
Ike chột dạ, không dám cãi lại, chỉ cười gượng rồi ghé sát Cordis nói nhỏ: “Mấy năm trước quân đoàn đã ra lệnh dẹp hết các tiệm bán hóa chất đó rồi. Bây giờ hiếm lắm mới còn, nhưng nếu mấy trùng kia chịu nghiên cứu đàng hoàng, biết đâu cũng làm ra được món ăn được như cậu.”
“Thảo nào tinh cầu Z11 chỉ có một tiệm bán vật liệu hóa học.” Cordis chú ý hỏi.
Reuel cười: “Cậu đoán xem cửa hàng đó là của ai?”
“Tôi chịu.” Cordis thành thật lắc đầu.
“Dĩ nhiên là của trùng trong quân đoàn chúng ta rồi.” Reuel nhún vai: “Không quản nổi người khác thì phải tự mình nắm mới bảo đảm an toàn.”
Cordis nghe vậy chỉ gật đầu, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tổng thể mà nói, ngày đầu tiên bày quán của Cordis cực kỳ thuận lợi. Một lát sau, họ đổi sang đề tài khác.
Ike và Reuel thần bí bảo rằng họ đã tìm ra một cách có thể giúp Cordis mở rộng việc bán khoai nướng, nhưng chi tiết còn phải chờ thêm tin, hiện giờ chỉ tiết lộ để cậu chuẩn bị tinh thần.
“Cảm ơn hai cậu.” Cordis biết rõ, sự giúp đỡ của bạn bè chẳng bao giờ là điều đương nhiên, nên càng trân trọng tấm lòng của họ.
Ike cười hì hì: “Lát nữa cho tôi xin thêm ít đem về nha.”
“Tôi cũng muốn.” Reuel liền tiếp lời.
Cordis đồng ý luôn.
Hôm qua cậu từng hứa sẽ cho mỗi người một củ đậu đất, nên hôm nay cậu làm thêm mẻ khoai nướng, mỗi người một phần.
“Ike, Reuel, hai cậu mang chén hôm qua đâu?” Khi khoai ra lò, Cordis chợt nhớ tới chuyện quan trọng.
Ike và Reuel nhìn nhau, vẻ mặt ngượng ngùng như vừa quên mất chuyện gì đó.
Tối qua khi họ mang chén đầy khoai nướng về nhà, định để dành ăn, ai ngờ chén vừa đặt xuống đã bị thư phụ đem đi luôn — cả chén lẫn khoai đều chẳng còn. Họ nhịn cả đêm, một miếng cũng chưa được ăn.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.