4.034 chữ · ~27 phút đọc
Cordis tự nhận mấy ngày nay là khoảng thời gian cậu làm việc hiệu quả nhất kể từ khi đến tinh tế.
Từ lúc xuất viện rồi bắt đầu bày quán đến khi có cửa hàng riêng, quãng thời gian này là lúc cậu vất vả nhất. Từ một đầu bếp có biên chế đến nhanh chóng mở rộng chi nhánh, hoàn thiện quy trình và nhân sự, Cordis hoàn toàn không ngờ bản thân lại có thể tiến nhanh và tốt đến vậy, như thể sự nghiệp cá nhân đang bước lên một thang mới.
Việc khai trương chi nhánh mới không thể qua loa. Cordis suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định dùng bút lông viết hai chữ “Lam Vị” để làm bảng hiệu, rồi đăng ký tên cửa hàng chính thức trên Tinh Võng. Ngoài ra, cậu còn đặt làm nhãn dán, túi đóng gói và các vật phẩm khác mang logo cửa hàng để chuẩn bị cho lễ khai trương.
Ngày đầu tiên nhận việc, cậu muốn dẫn các nhân viên mới làm quen cửa hàng. Cordis đã chuẩn bị kế hoạch huấn luyện, sau khi ký hợp đồng với từng trùng, cậu dẫn nhóm quân thư đi tham quan toàn bộ cửa hàng, giới thiệu sơ lược cách vận hành của các loại máy móc, rồi giao từng trùng đảm nhận phần việc riêng.
Vì tất cả đều là nhân viên mới, Cordis dùng hình thức rút thăm để chia nhiệm vụ cho công bằng. Năm chi nhánh có tổng cộng mười nhân viên, chia làm năm nhóm hai trùng, mỗi nhóm phụ trách một cửa hàng. Ngày đầu tiên làm việc, nhiệm vụ chính của họ là khảo sát tuyến vận chuyển hàng phù hợp.
Gist ở lại cửa hàng chính, linh hoạt phối hợp mọi việc trong tiệm. Sau khi tiếp xúc, Cordis có ấn tượng cụ thể hơn về những quân thư chỉ quen qua việc mua bán trước đây.
Những quân thư giải ngũ này có khả năng chấp hành nhiệm vụ rất mạnh. Khi làm việc, dù thèm nhỏ dãi mùi khoai nướng, họ vẫn đặt trọng tâm vào hoàn thành công tác.
Sau khi làm quen với họ, Cordis giao nhiệm vụ xong liền chui vào phòng bếp bận rộn, dạy Gist chi tiết từng khâu. Hôm nay Ike xung phong đến hỗ trợ, còn giúp cậu trông coi đám nhân viên mới.
Giao việc trong tiệm cho Gist xong, Cordis tranh thủ thời gian thử nghiệm công thức mới cho khoai tây chiên và khoai lát chiên. Có tiểuTám hỗ trợ, cậu nhanh chóng tìm ra tỉ lệ phối hợp vừa ý nhất.
Nhờ nguồn hàng từ kênh mua sắm của quân đoàn và lượng đậu đất dự trữ dồi dào, Cordis có thể yên tâm tung ra sản phẩm mới. Cậu làm cả trăm phần mẫu thử, tự mình thực hiện từ khâu sơ chế đến chiên xong, rồi phân loại từng mẻ để chọn ra loại ngon nhất, cuối cùng lưu lại công thức đạt chuẩn và nhập dữ liệu vào hệ thống máy đậu đất.
Khi đã hài lòng với công thức khoai tây chiên và khoai lát chiên, Cordis quyết định chỉ cung cấp tại cửa hàng khu cư trú trước.
Loại khoai lát phủ gia vị này là cậu chọn ra từ những hương liệu Frappel gửi đến. Mũi cậu rất thính, chỉ ngửi qua đã nhận ra mùi gia vị quen thuộc. Trước tiên, cậu phối được loại gia vị “thì là” nướng BBQ bản tinh tế, sau đó điều chỉnh giá thành để có phiên bản BBQ ổn định hơn, phù hợp với thị trường.
Khoai lát vị nướng BBQ là hương vị kinh điển. Nhưng trước khi xử lý xong vấn đề nguồn hương liệu, Cordis tạm thời chưa định mở bán loại này. Trong tiệm chỉ bán khoai lát nguyên vị chiên giòn, hương vị khác hoàn toàn với khoai nướng nhưng giòn tan và rất ngon.
Sau khi chọn ra công thức cuối cùng, Cordis niêm phong một phần mẫu để gửi đến quân đoàn. Đối với cậu, quân đoàn là cấp trên, nên mọi thành quả đều muốn trình bày để họ xem xét. Còn về phần công thức kiếm tiền đã hứa hẹn, cậu cũng muốn nhanh chóng thực hiện.
Để tạo điểm khác biệt giữa cửa hàng chính và chi nhánh, Cordis còn chuẩn bị tung ra món “đậu đất nghiền kiểu Kha” trong ngày khai trương chi nhánh.
“Đậu đất nghiền kiểu Kha” chính là món mang phong cách riêng của cậu, gồm dưa chua trộn với đậu đất nghiền. Dưa chua là do cậu tự làm, số lượng không nhiều, được xử lý sẵn ở nhà rồi mang đến tiệm. Khi khai trương chi nhánh, cửa hàng chính trong khu cư trú cũng bán cùng lúc.
Cách làm đậu đất nghiền rất đơn giản: đậu đất hấp chín, khi bán thì ép thành bột, trộn thêm dưa chua tự chế. Khi ăn có thể cảm nhận được vị thanh giòn của dưa chua, vị chua dịu hòa cùng hương béo nhẹ, khiến đậu đất vốn nhạt trở nên phong phú và hấp dẫn.
Trong lần thử tại nhà, Cordis luộc đậu đất rồi xào sơ với nước, sau đó nghiền nát, cho thêm dưa chua cắt nhỏ, một chút tiêu xay bản tinh tế và lá cay, nấu lại cho đậm vị. Món ăn bưng ra tuy không đẹp mắt, nhưng hương vị lại tuyệt vời.
Trong tiệm, vì mọi khâu đều do người máy thao tác, khách lại đông, nên để làm món đậu đất nghiền tươi sẽ tốn nhiều thời gian. Cậu liền cải tiến: dùng khoai tây nghiền sẵn, chỉ cần ép bột rồi trộn đều là xong.
Cậu cũng sửa lại công thức dưa chua: thay vì chỉ xào khô với dầu, cậu nghiền thêm ít hương liệu hiếm để tăng vị đặc trưng.
Do gia vị quý hiếm, món “đậu đất nghiền kiểu Kha” chỉ bán trong ngày khai trương, sau đó tạm ngưng vì không đủ nguyên liệu để làm lại.
Cordis biết nếu có trùng nào thích món đó sẽ rất tiếc nuối, bởi ngày khai trương, nhiều trùng đến mua khoai nướng đều hỏi khi nào món này được bán lại. Nhưng cậu vẫn chưa quyết định.
Vốn dĩ cậu chỉ muốn chia sẻ món ngon, nhưng vì phải cân nhắc nhiều yếu tố khác, đành đợi khi nào nguồn nguyên liệu ổn định mới mở bán cố định.
Ngày đầu tiên nhóm nhân viên mới làm việc diễn ra rất suôn sẻ. Trước khi họ tan ca, Cordis kiểm tra thành quả và phát phần thưởng — một bữa ăn gồm đậu đất cùng hai món mới: khoai tây chiên và khoai lát chiên.
Hôm sau chính thức khai trương.
Gist nhận quyền quản lý cửa hàng, mười nhân viên chi nhánh cũng đến sớm, nối đuôi nhau bước vào từ cửa hông. Người máy quản lý tiểu tám đã khởi động hệ thống, cả cửa hàng ngập tràn mùi đậu đất nướng và dầu chiên thơm ngậy.
Công việc mỗi ngày của Gist là đến kiểm tra hoạt động máy móc sau giờ trưa, đánh giá chất lượng sản phẩm ra lò. Anh ta cảm thấy công việc này còn thú vị hơn tưởng tượng rất nhiều.
“Ông chủ sẽ đến ngay.” Gist dặn nhóm quân thư còn lại tạm chờ ở khu nhà ăn.
Mười quân thư ấy nhìn theo bóng Gist bước lên lầu hai, đều biết anh ta đang làm gì và không khỏi ganh tỵ.
“Tại sao chúng ta không được làm công việc đó chứ?” Một quân thư nghiến răng lẩm bẩm.
Người bên cạnh huých vai anh ta: “Thôi đi, tranh với Ma Vương làm gì, nghĩ xem có cách nào để được ông chủ ưu ái hơn thì tốt hơn.”
“Có thể được làm việc trong cửa hàng đã là may mắn lắm rồi. Ông chủ là loại trùng hiền lành hiếm thấy, đừng tự rước rắc rối.” Một quân thư khác lạnh giọng nhắc.
“Hừ, cứ làm như mình biết nhiều lắm vậy.” Quân thư đầu tiên trừng lại một cái, không cam lòng đáp.
Mười quân thư nhìn nhau, rồi một trùng thử mở miệng hỏi: “Hôm qua sau khi các cậu đi cửa hàng, cũng bị đám trùng có tiền đến thu mua à?”
“Phi, mấy thứ rác rưởi đó mà dám tới đụng tôi à?” Một quân thư tính khí táo bạo lập tức chửi thẳng.
Nghe anh ta nói vậy, những người khác liền hiểu ra, không chỉ họ gặp phải chuyện đó.
Quân thư bên cạnh khinh thường nói: “Bọn họ tưởng dùng tiền mà mua chuộc được bọn tôi sao? Không đời nào! Cậu chủ Cordis lợi hại như vậy, đi theo cậu ấy mới có cái ăn ngon. Cho dù chúng ta có biết công thức cũng không bao giờ tiết lộ, huống chi là chúng ta còn chẳng biết.”
“Các cậu nghĩ sao?” Một trùng khác đảo mắt nhìn quanh đồng đội.
“Tụi tôi cũng không biết.”
Hôm qua bọn họ đã cùng Cordis dạo quanh cửa hàng một vòng, ai nấy đều hiểu rõ cách làm khoai nướng. Chỉ cần họ chịu tiết lộ bí quyết, đám trùng kia chắc chắn có thể nhanh chóng sao chép ra y như vậy.
Nhưng họ không muốn.
Bọn họ đã ngầm đạt được thỏa thuận — bằng lòng tự tôn và danh dự của quân thư mà cam kết, họ tuyệt đối sẽ làm tốt công việc này, lấy việc được ăn khoai nướng mỗi ngày làm lời thề danh dự.
“Oa, các cậu đến sớm thật đấy.” Cordis mở cửa ra, liền thấy một vòng quân thư đứng thành hàng: “Vừa đi làm mà đã thấy mấy cậu trông oai phong như vậy, tâm trạng tôi cũng tốt hẳn.”
Những quân thư đó đều mặc đồng phục cửa hàng do Cordis đặc chế — màu đỏ sậm liền thân, ngực in logo chữ viết tắt màu lam “Lam Vị”. Mười quân thư thân hình cao ráo, rèn luyện đều đặn, dáng người khỏe mạnh gọn gàng, phối với ủng ngắn, nhìn vừa chỉnh tề vừa đẹp mắt.
Bọn họ đồng loạt gật đầu chào.
“Cậu chủ, hôm qua…” Loran— một trong hai quân thư từng đấu với Gist hôm trước — ánh mắt sáng rực, hăng hái kể cho Cordis nghe hôm qua mình đã tìm tuyến đường thế nào, làm sao làm quen với quy trình cửa hàng, và còn quảng bá tiệm với các trùng lân cận ra sao.
Cordis vốn không phải kiểu chủ động, nhưng đối với những trùng nhiệt tình như vậy, cậu dễ dàng hoà đồng và trò chuyện. Cậu vừa nghe vừa gật đầu tán thưởng.
Những quân thư khác cũng không chịu thua, lần lượt tiến lên báo cáo.
Nghe bọn họ nói, Cordis thật sự cảm động. Không hổ là những quân thư từng phục vụ trong quân đoàn — thái độ làm việc quả nhiên tích cực đến đáng kinh ngạc.
Đúng lúc đó, một làn hương nồng bay tới khiến cả đám quay đầu lại — Gist đang bưng một khay đầy túi giấy đi tới.
“Cậu chủ, mẫu kiểm tra không có vấn đề. Phần còn lại xử lý thế nào?” Gist hỏi.
Hiện tại, toàn bộ món trong cửa hàng sau khi chế biến đều được đóng túi trực tiếp. Hôm qua Cordis đã đổi sang loại túi giữ ấm mới, giúp khoai nướng có thể giữ nguyên hương vị tươi nóng trong vòng 24 giờ tinh hệ. Sau khi mở túi kiểm tra, phần đó sẽ có cảm giác “vừa ra lò”.
Cordis nhìn qua — mỗi túi đóng gói là một ký, mỗi giờ sau khi hoàn thành một mẻ đều lấy ngẫu nhiên một túi để kiểm tra, tổng cộng năm túi.
“Chia ra cho mọi người đi, xem như không tính vào định mức hôm nay.” Cordis cười: “Ăn xong rồi tiếp tục làm.”
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Gist đặt khay xuống, có vẻ đã đoán trước được cậu sẽ nói vậy.
Mười quân thư nhìn chằm chằm đống khoai nướng trên bàn, như đang đợi tín hiệu khởi động.
Cordis cầm lấy một miếng, những trùng còn lại lập tức động thủ.
Trong chớp mắt, tay áo tung bay loạn cả bàn, nhưng cũng may ai nấy đều nhớ đang ở trong cửa hàng nên không quá lộn xộn.
Sau khi ăn xong, mỗi quân thư đều ánh lên niềm phấn khích, như thể trên người bừng sáng ký hiệu “yêu nghề”.
“Hôm nay chúng ta xuất phát sớm một chút nhé?” Cordis hỏi.
Những trùng khác đồng loạt gật đầu, rồi từng trùng bước ra ngoài.
Cửa hàng đã thuê năm chiếc xe bay vận chuyển có tính năng an toàn cực cao từ quân đoàn. Các quân thư ra ngoài, điều khiển xe bay chạy về phía khu cư trú.
Sau khi xe bay cải tiến được nối liền với hệ thống vận chuyển. Cordis nhìn Gist quét chứng nhận cửa hàng trưởng, rồi ở hậu trường phân bổ chỉ tiêu hàng hóa cho từng xe bay.
Hôm qua cửa hàng đã được cải tạo xong, lầu hai có thêm hệ thống giữ ấm nối thẳng đường ống này. Từ nay về sau, chỉ cần mỗi ngày cửa hàng trưởng thao tác, có thể hoàn thành chuyển hàng đến các chi nhánh. Hàng dư sẽ được bảo quản trong kho tự động.
Mỗi chi nhánh có định mức tiêu thụ tạm thời là một ngàn túi mỗi ngày, mỗi tài khoản quang não chỉ được mua một phần.
Tổng cộng năm chi nhánh, tức là mười ngàn cân khoai nướng mỗi ngày.
Nếu là Cordis lúc mới đến thế giới này, cậu chắc chắn không thể tin được — từ một trùng bày quán bán khoai nướng nhỏ bé, giờ lại có thể mở cửa hàng, thậm chí là chi nhánh. Giờ chỉ cần nhắm mắt, con số trong tài khoản cũng tăng dần đều.
Nói thật, khi mới đến đây, Cordis chỉ nghĩ đơn giản: ăn no, mặc ấm là đủ. Cậu không có mục tiêu xa xôi, cũng chẳng nghĩ sẽ làm nên sự nghiệp gì.
Nhưng đời luôn đẩy người tiến về phía trước.
Đến hiện tại, Cordis không chỉ vì bản thân mà còn vì những trùng hợp tác, vì nhân viên của mình, cậu muốn làm việc chăm chỉ hơn nữa.
Sau khi xe bay chất hàng xong, từng chiếc lập tức bay đi, hướng đến các chi nhánh khác nhau. Khoảng cách mỗi chi nhánh so với khu cư trú không giống nhau, nên việc xuất phát sớm là hợp lý — nhất là trong ngày khai trương đầu tiên, không thể để chậm trễ.
Mỗi xe bay vận chuyển đều được trang bị vũ khí, hệ thống phòng ngự cũng thuộc hàng đầu tinh cầu biên giới.
Cordis từng chứng kiến cảnh cửa hàng đông nghẹt khách đến mức như bị “tang thi vây thành”. Để đảm bảo an toàn, hôm qua Ike còn thuê riêng một nhóm quân thư bảo tiêu có năng lực chiến đấu cực mạnh từ khu cư trú.
Tất cả đều do Gist giới thiệu. Anh ta đã sống ở khu cư trú nhiều năm, gần như quen biết hết mọi trùng ở đó, hiểu rõ sức chiến đấu và tính cách của từng trùng.
Có sự giới thiệu của Gist, Cordis hoàn toàn yên tâm.
Những bảo tiêu này cũng không cần tinh tệ để chi trả, chỉ muốn ăn khoai nướng. Nghe Ike lỡ miệng nói cửa hàng đang tính tung một lô sản phẩm mới gọi là khoai lát, họ lập tức đề nghị lấy chính thứ đó làm thù lao.
Họ nhận bảo tiêu cho cửa hàng trong một tháng, bảo đảm các chi nhánh vận hành vào quỹ đạo ổn định.
Cordis biết quân thư giải ngũ ở khu cư trú có năng lực chiến đấu kinh người. Có họ làm bảo tiêu, trả công bằng khoai lát thì tính là gì.
Cậu dứt khoát vung tay, đem toàn bộ lượng khoai lát định phân phối cho các chi nhánh trong tháng đầu, chuyển hết cho nhóm quân thư hỗ trợ này.
Cậu biết mỹ thực rất khan hiếm đối với trùng ở tinh cầu biên giới, nhưng khi nhìn đám phi hành khí không biết xuất hiện từ đâu trên không trung, Cordis vẫn thấy rùng mình.
“Gist, anh ra ngoài chủ trì trật tự một chút được không?” Cordis do dự, gửi tin cho Gist.
Cậu ra ngoài để định tranh thủ quá giang xe bay vận chuyển của chi nhánh bên Thành Trung Tâm, ai ngờ vừa ló mặt đã thấy cảnh tượng thế này, có hơi lưỡng lự không biết có nên tiến lên.
Gist nhắn lại bằng một giọng điệu trầm ổn đầy cảm giác an toàn: “Đừng lo, hôm qua đã lập đội, tổ phối hợp bảo an sắp xếp xong cả rồi.”
Cordis lại một lần nữa cảm nhận sự khác biệt của trùng từng lăn lộn chiến trường. Nghe vậy cậu yên tâm.
Cậu đáp: “Được, tôi tin anh. Tôi gửi vài địa chỉ, phiền anh giúp tôi chuẩn bị ổn thỏa việc gửi sản àng trước giờ khai trương.”
Gist chỉ trả lời một chữ “được”, nhưng Cordis thấy rất yên tâm.
Những trùng cậu muốn gửi đồ là bác sĩ Ronar, chủ tiệm sửa sữa Morrie, ông chủ tiệm rượu Johan, Ike Reuel, và phần quà cho Trung úy Marlec và nhóm quân thư ngang cấp với anh ta trong quân đoà; ngoài ra còn có Muka và cả nhà Obin.
Cậu không rõ lúc này họ đang ở đâu.
Đó đều là bạn bè và những trùng từng giúp đỡ cậu trong sự nghiệp hiện tại. Giờ cửa hàng bước vào giai đoạn mới, cậu muốn dùng cách này để chia sẻ niềm vui của mình.
Khu cư trú nằm ngay sườn sau căn cứ quân đoàn, phía trước là khoảng đất hoang mênh mông không thấy bóng kiến trúc, nên một hàng dài phương tiện đỗ chờ cũng hoàn toàn không ảnh hưởng giao thông.
Lúc này, Gist điều phối nhiệt độ và nhịp độ, các loại xe bảo tiêu, xe bay bay bảo vệ vây quanh xe bay vận chuyển bắt đầu di chuyển, những chuyến đã chất hàng dần dần xuất phát.
Cordis nhanh bước đến hỏi nhóm của Loran:
“Các cậu đi Thành Trung Tâm phải không?” Cordis muốn quá giang qua đó mua ít đồ.
Hiểu ý cậu, Loran lập tức mời cậu lên xe bay. Xe bay đủ rộng, thêm một trùng cũng thoải mái.
Hơn nữa, được để cậu chủ trực tiếp nhìn thấy sự nhiệt tình làm việc của mình, họ dĩ nhiên không muốn bỏ lỡ.
Một đoàn dài phương tiện bay cuồn cuộn lao đi về nhiều hướng khác nhau.
Chi nhánh “mỹ vị tinh cầu màu lam” ấn định khai trương vào 5 giờ 30 chạng vạng tinh cầu Z11; thông báo khai trương đã treo ngoài cổng ngay sau khi trang hoàng xong từ hôm trước.
Cửa hàng này sử dụng đậu đất- nguyên liệu chính cho rượu Lam Thuẫn, đưa đậu đất xuất hiện trước mắt Trùng tộc theo diện mạo mới một lần nữa.
Khi rượu lam thuẫn mới xuất hiện, từng có trùng thử gặm đậu đất sống, nhưng ai thử cũng bảo không ăn nổi. Nay khoai nướng ra đời, họ thử xong liền nhận ra đây đúng là món ngon nhất từng ăn.
Bất kể là trùng có tiền mơ ước công thức, trùng bình thường chỉ mơ một phần mỹ vị, hay tầng đáy muốn mua đi bán lại kiếm chút tinh tệ, tất cả đều mê đắm món này.
Vì thế đến ngày khai trương, càng gần giờ mở cửa, ánh mắt dõi theo cửa hàng càng dày đặc.
Khi họ phát hiện những xe bay có biểu tượng giống icon quảng cáo “Lam Vị” lướt tới, trùng xung quanh lập tức ùa lại.
Thành Trung Tâm tụ họp vô số trùng giàu có trên Z11. Những quân thư, á thư ăn mặc chỉn chu xinh đẹp vốn định giữ vẻ điềm đạm, bỗng thấy một đám trùng khác tranh trước thì cũng chẳng còn màng thể diện, đành tăng tốc bước chân.
Ngồi trên xe bay, Cordis thấy từ rất xa có một đám trùng đổ dồn về cửa hàng. Cửa hàng nằm trên đoạn đường phồn hoa nhất, khu vực này không được phép bay trên không.
Xe bay chuyển sang chế độ bám sát bề mặt để phi hành, cậu nhìn đám đông đã tụ kín bên ngoài cửa hàng, thầm khen một tiếng vì Ike chu đáo liệu trước.
May là có bảo tiêu, chứ chỉ hai quân thư ở đó, dẫu năng lực chiến đấu có mạnh đến đâu cũng khó mà ngăn được nhiệt tình của từng ấy khách.
Nếu lẫn trong đó có vài kẻ mang ý đồ xấu, họ có thể áp sát ngay tức khắc.
Cordis đội mũ đã chuẩn bị sẵn, cổ vũ Loran và mọi người: “Tiếp theo trông vào các cậu. Tôi sẽ ở ngoài tiếp sức cho các cậu.”
Loran nhe răng cười: “Yên tâm đi, cậu chủ.”
Đồng đội anh ta cũng nheo mắt cười: “Cậu chủ muốn đi đâu cứ đi.”
Xe bay giảm tốc, các phi hành khí bảo tiêu lập tức xếp thành hàng ở hai bên, chừa đường giữa cho xe bay vận chuyển trượt thẳng đến cửa hông cửa hàng.
Cordis kéo thấp vành mũ, không để ý thứ gì khác, nhảy khỏi xe bay, nhanh chóng lách qua khe hẹp mà chui ra ngoài.
Ngoảnh lại, cậu thấy bên mỗi phi hành khí đều có mấy quân thư khí thế bức người đứng canh, ánh mắt sắc lạnh quét qua hàng khách đang muốn xếp hàng, trông chẳng khác nào cảnh sát áp tải xe chở tiền.
Cordis nghĩ đến mà còn thấy run.
Chỉ khi thoát khỏi đám đông, cậu mới thở phào một hơi.
Kho của cửa hàng ở ngay cạnh, cậu bước nhanh tới. Chưa kịp đưa thẻ hội viên, đã có trùng nhận ra, mời cậu vào phòng VIP; cửa hàng trưởng Kellan tự mình tiếp đón.
Lần trước có Frappel tiếp khách nên cảm giác còn đỡ, lần này một mình “hưởng thụ” đãi ngộ cao cấp thế này, cậu có chút ngượng.
Cậu vội nói rõ nhu cầu của mình.
Kellan trầm ngâm một lát, hỏi số lượng cậu cần.
Trước khi đến Cordis đã tra giá trái mâm xôi đỏ theo cân, cắn răng lấy mười cân.
Kellan hơi ngạc nhiên, nhắc: “Ngài Cordis, trái mâm xôi đỏ ăn tươi là ngon nhất, ăn nhiều quá không tốt lợi răng.” Nếu cần, cửa hàng có thể giao mới mỗi ngày.
Đó là trách nhiệm phục vụ dành cho hội viên duy nhất trên Z11.
“Không sao, tôi dùng vào việc khác.” Cordis mỉm cười.
Nghe vậy, Kellan gật đầu, rồi hỏi còn cần gì thêm không. Biết cậu chỉ lấy trái cây, anh ta lại càng bất ngờ — đây là lần đầu anhthấy có trùng vào kho mà chỉ mua mỗi trái cây.
Nhận gói trái mâm xôi đỏ đóng sẵn, Cordis cất vào vòng cổ không gian, tiện tay lấy ra một phần phần đậu đất đã chuẩn bị.
“Tiệm của tôi mới khai trương, tiện đường mang tặng cậu chút quà nhỏ. Sau này mong cậu chiếu cố làm ăn nhiều hơn nhé.” Cordis đưa quà cho Kellan.
Cửa hàng trưởng bất ngờ, nhưng ngay sau đó trịnh trọng nhận lấy: “Cảm ơn ngài. Hay là chúng ta kết nối quang não? Về sau nếu ngài cần trái mâm xôi đỏ hay những thứ lặt vặt, tôi cho trùng chuyển thẳng đến cho ngài.”
“Còn có thể như vậy à, tốt quá.” Cordis vui vẻ nhận lời.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.