3.657 chữ · ~25 phút đọc
Cordis đã bắt đầu chuẩn bị ngay từ ngày đầu ký hợp đồng, cậu bày ra những món hiện tại mình có thể làm để bên quân đoàn chọn lựa.
Lấy các món có thể làm từ khoai tây làm cơ sở, với Đậu đất có độ tương tự đến 99% với nó, dù chỉ có một nguyên liệu là đậu đất cũng có thể biến hoá ra nhiều “bông hoa” bằng các cách chế biến và kỹ thuật khác nhau.
Khoai tây luộc, khoai tây xào, khoai nướng, khoai tây chiên, khoai tây chiên giòn, khoai lát nguyên vị, khoai tây nghiền vị sữa, khoai tây nghiền dưa chua, rau trộn khoai tây, bánh khoai tây…
Cordis vừa thuyết minh vừa đồng thời trình chiếu những hình ảnh cậu đã chuẩn bị sẵn; có tấm là ảnh cậu tiện tay chụp trong lúc nấu, có tấm cậu cố ý làm để lưu lại cho bộ thực đơn này.
Hiện giờ nguyên liệu còn hữu hạn, nhưng đậu đất thì đủ, cậu rất tự tin có thể làm ra thực đơn phong phú.
“Nếu có thể ăn cùng với thịt thì Đậu đất nấu gà và Đậu đất hầm bò đều đáng để thử.” Cordis vẫn chưa kịp làm hai món này, nhưng chỉ cần nghĩ đến hương vị là cậu đã thấy muốn ăn.
Theo bản năng cậu nuốt nước miếng.
“Còn nữa, Obin rất có thiên phú trồng rau. Hàng xóm ông ấy nói đồ của ông ấy không ăn được là do ăn sống trực tiếp không ổn thôi. Rau xanh ông ấy trồng chính là nguyên liệu tôi dùng làm dưa chua. Hy vọng khi nông trường trồng đậu, cũng chia ra một ít trùng đi trồng rau.” Cordis không quá chắc chắn nên nói: “Không biết có phải quân thư thích ăn thịt hơn không, nhưng tôi nghĩ có rau dưa thì bàn ăn sẽ phong phú hơn.”
Ba quân thư còn lại từ lúc cậu bắt đầu nói đã nhìn chăm chú những hình ảnh trình chiếu, cũng cực kỳ lưu tâm đến nội dung cậu nêu. Đến lúc này, họ còn có gì để do dự?
Về phương diện làm đồ ăn, Cordis chuyên nghiệp hơn bọn họ.
“Ha ha, căn cứ còn chưa được ăn đồ tự nhiên đâu, đám nhóc ấy chọn gì được chứ.” Trung úy Marlec theo bản năng buột miệng, nói xong anh ta nuốt nước miếng ràn rụa: “Vậy khi nào chúng ta được ăn đây?”
Cordis ước lượng: “Một mình tôi không thể đảm đương toàn bộ nhà ăn của căn cứ. Quân đoàn hãy chọn giúp tôi vài trùng đáng tin, ngày mai tôi tới huấn luyện. Tôi cảm thấy tối mai nhà ăn có thể chạy thử.”
Ánh mắt Thượng tướng Manny chợt lóe: “Cậu muốn huấn luyện trùng khác? Không sợ phương pháp nấu ăn bị lộ sao?”
“Tôi không sợ.” Cordis cười, giơ tay chỉ vào đầu mình: “Còn rất nhiều thứ ở trong này.”
Ở khoản này cậu vô cùng tự tin.
“Được, quân đoàn sẽ nhanh chóng tìm trùng phù hợp hỗ trợ cậu. Nếu đã mời cậu về làm đầu bếp, vậy thực đơn do cậu định.” Tướng quân Frappel đưa ra quyết định sau cùng, anh nhìn Cordis, như đang nghiêm túc hứa hẹn: “Sẽ không phụ lòng tin của cậu.”
“Ngài nói quá lời.” Cordis cụp mắt, hơi ngượng mà mím môi: “Tôi sẽ làm tốt phần việc của mình.”
Frappel cười: “Tôi cũng sẽ làm tốt phần của tôi. Bên nông trường sẽ có người hỗ trợ Obin trồng những loại cậu nói. Chờ nguồn cung đậu đất ổn định, quân đoàn sẽ xây xưởng trên các tinh cầu thích hợp. Về sau cậu sẽ không còn phải lo không có tinh tệ để mua nguyên liệu nữa.”
Câu cuối rõ ràng là nói đùa với cậu.
Cordis khựng lại, theo bản năng nhìn Frappel, trên mặt hiện rõ vẻ nghi hoặc.
“Hết giờ làm việc rồi, đừng nghiêm túc quá.” Frappel như cố ý giải thích để cậu khỏi thắc mắc.
Nghe vậy, cảm giác không dám nhìn thẳng gương mặt điển trai ấy của Cordis đã tiêu tán quá nửa, cậu không nhịn được bật cười, nhưng nghĩ trong phòng còn có Trung úy Marlec và Thượng tướng Manny, cậu lập tức nén lại.
Ngoài ý muốn hai gương mặt trái ngược trong giờ làm và sau giờ làm lại có phần đáng yêu, hơn nữa có lẽ vì khoảng cách kéo gần, lập tức gợi về cảm giác quen thuộc khi cùng nhau làm việc mấy ngày trước.
Hào quang của Tướng quân Frappel khi cố ý rút ngắn khoảng cách này bỗng không còn xa vời khó chạm tới.
Trung úy Marlec liếc vị cấp trên cũ của anh ta, thấy Thượng tướng Manny cụp mắt như thể chẳng nhìn thấy gì, cũng yên lặng ngậm miệng, làm chim cút.
Frappel suy nghĩ một chút, sắp xếp cho Trung úy Marlec các công việc tiếp theo, trọng tâm là xoay quanh việc hỗ trợ Cordis để công tác của cậu triển khai thuận lợi trong quân đoàn.
Để cho mỹ thực tự nhiên được triển khai suôn sẻ trong căn cứ, quân đoàn cũng sẽ chủ động dẫn dắt. Đối với khoai nướng của Cordis, mọi người đều chờ mong; các món từ đậu đất kế tiếp gia nhập nhà ăn, tin rằng cũng sẽ rất thuận lợi.
Tựa hồ mọi việc đã an bài ổn thỏa, Frappel liền nói tiếp rằng nếu không còn chuyện gì thì có thể đưa cậu đến viện quân y kiểm tra thân thể.
“Không cần đi đâu?” Cordis bấm đốt ngón tay tính thời gian: “Còn chưa đủ một tháng.” Khi xuất viện, bác sĩ dặn cậu một tháng sau quay lại tái khám.
“Đi sớm một chút cũng không sao, hôm nay cậu không có việc khác, chúng ta có thể ghé một lát.” Frappel nói với ngữ khí rất ôn hòa.
Đôi mắt xám lam của anh như biển băng, bề mặt tĩnh lặng mà dưới sâu sóng ngầm dậy, nhưng phối với giọng nói ôn hòa kia, trùng nghe lại nhận được một sự bình lặng thâm sâu.
Cordis đối diện ánh mắt xinh đẹp ấy, cảm thấy tim rung lên, ánh nhìn khựng lại vài giây, không khỏi thầm than trong lòng.
【Đẹp quá đi.】
“Sẽ không làm chậm trễ thời gian của anh chứ?” Cordis do dự hỏi.
Frappel lắc đầu: “Đương nhiên là không.”
“Vậy đi thôi, cùng đi một chuyến. Hôm nay anh cũng nghỉ sao?” Cordis đứng dậy cùng Frappel, có chút tò mò hỏi.
Tướng quân lễ phép ra hiệu để cậu đi trước, còn mình đi theo phía sau: “Tôi có thể làm việc bất cứ lúc nào.”
“À ~ hiểu rồi, lãnh đạo thì công việc đúng là linh hoạt cơ động mà.” Cordis đùa vui.
Trung úy Marlec nhìn bóng lưng tướng quân và Cordis rời đi, mãi đến khi cả hai khuất hẳn mới quay đầu hỏi Thượng tướng Manny: “Thượng tướng… Tướng quân định dùng sắc đẹp để giữ Cordis lại trong quân đoàn sao?”
“Cậu đừng xen vào mấy chuyện này.” Thượng tướng Manny liếc sang gã trùng độc thân trước mặt: “Có vài chuyện cậu chưa đủ tầm để hiểu, đừng cố nghĩ lung tung.”
“Dạ…” Trung úy Marlec ỉu xìu đáp, mặt ấm ức.
“Làm việc đi.” Thượng tướng Manny khẽ thở dài. Frappel đã tự mình đưa Cordis – trùng còn chưa ý thức được giá trị quý hiếm của mình – đi kiểm tra sức khỏe; bọn họ những kẻ khổ cực này, tốt nhất mau chóng bắt đầu làm việc thôi.
Cordis cần loại trợ giúp gì, họ phải chọn trùng ra sao, đều là vấn đề lớn. Nhưng trước ngày mai, họ phải đưa ra quyết định dứt khoát.
Trù nghệ… là bí mật mà các thế gia đầu bếp nỗ lực che giấu.
Dù Cordis có được năng lực đặc biệt bằng cách nào, thì trong thế giới Trùng tộc, họ sẽ không bỏ qua bất cứ tài nguyên nào có thể nắm trong tay dễ như trở bàn tay.
Đi được một lúc lâu, Cordis mới chợt nhớ rằng lúc rời đi, mình thậm chí còn chưa kịp chào Trung úy Marlec. Dù trùng dẫn cậu đi là Tướng quân của quân đoàn, hành vi vừa rồi vẫn có chút thất lễ.
Cậu âm thầm tự trách trong lòng vì đã quá mải ngắm gương mặt đẹp của Frappel mà quên mất phép tắc, liền tự nhủ sau này sẽ bù lại, tặng họ thêm chút đồ ngon để kéo gần quan hệ — như vậy chuyện thất lễ này coi như xóa được rồi, phải không?
Viện quân y cách Bộ Hậu Cần khá xa, Cordis đi cùng Frappel, cả hai ngồi trong khoang lái xe bay.
Khi ở cùng nhau trong một không gian hẹp như thế, Cordis lại tìm thấy cảm giác quen thuộc giống khi ở cạnh Muka, tâm trạng thả lỏng, liền chủ động tìm đề tài để trò chuyện.
Cậu kể cho Frappel nghe về ba lọ đồ mà mình tặng hôm trước, nói rõ từng món là gì, rồi đơn giản nói qua quy trình chế biến.
Frappel lặng lẽ lắng nghe, không hề ngắt lời.
“Tôi đoán chắc trên tinh cầu của các anh cũng có trồng loại trái cây như vậy? Sau khi chế biến, trái cây có thể bảo tồn lâu hơn, hương vị phong phú hơn, lại không kén chọn loại quả.” Cordis nói, cảm thấy điều quan trọng nhất là như vậy sẽ không lo hao tổn hương vị hay dinh dưỡng.
Ít nhất theo cậu, ở tinh vực thứ 8 – vùng nghèo nhất của Đế quốc – vẫn có thể mở thị trường. Với mức độ quân đoàn coi trọng cậu – một trùng biết nấu ăn, Cordis cảm giác Quân đoàn Z11 thật sự rất chú trọng đến chế độ ăn uống và sức khỏe của quân thư.
Dù thời đại này chỉ có dịch dinh dưỡng để chọn, họ vẫn đang cố gắng làm phong phú khẩu phần.
Một kiểu hài hước đen thật sự…
Frappel vẫn im lặng nghe đến khi Cordis quay đầu chờ phản hồi, anh mới mở miệng: “Là một ý kiến hay.”
Cordis bật cười: “Vậy là tốt rồi.”
“Những phương pháp cậu nói, ngay cả ở Đế tinh vực tôi cũng chưa từng nghe. Sau khi áp dụng, chắc chắn tỉ lệ tận dụng trái cây sẽ tăng cao, chúng sẽ được hoan nghênh như khoai nướng ở Z11 tinh vậy.” Frappel cảm thấy Cordis như một vực sâu khó dò.
Anh không thể nhìn thấu xem cậu còn giữ bao nhiêu “bí kíp” chưa nói ra, nhưng vì không muốn phá vỡ sự tự nhiên ấy, anh chỉ im lặng chờ cậu chủ động.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Cordis nhướng mày cười: “Thật ra phương pháp rất đơn giản, chỉ là chưa có trùng nào thử mà thôi. Ngoài mâm xôi đỏ, các loại trái cây khác cũng có thể thử dùng cách này. Công thức dù đặt ở quân đoàn hay cho tư nhân sử dụng cũng được, tôi không cần nhận tinh tệ chia lợi nhuận đâu.”
“Nếu gặp phải trùng tham lam, cậu sẽ bị gặm đến xương cũng chẳng còn.” Frappel khẽ thở dài. Trùng trước mặt anh lại lần nữa làm mới khái niệm về sự đơn thuần.
“Tôi thấy anh khá tốt, hơn nữa những quân thư tôi gặp trong quân đoàn sau khi xuất viện cũng đều rất thân thiện, nên tôi sẵn sàng chia sẻ với bạn bè.” Cordis gãi mũi. Với cậu, biết được nhiều như vậy mà chỉ chia sẻ lại vài công thức thì có sao đâu.
“Một trùng rộng lượng như cậu, không ai là không thích có một người bạn như thế.” Frappel nhìn Cordis chăm chú, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cordis lắc đầu: “Đừng khen nữa, khen thêm chắc tôi bay mất. Thật ra tôi không tốt như anh tưởng đâu.”
“Cậu có biết vì sao quân đoàn muốn kéo gần quan hệ với cậu không?” Frappel đột nhiên hỏi. “Ngoài mỹ thực ngon miệng và công thức giúp kiếm tiền.”
“Tất nhiên, hai điều đó đã rất quan trọng rồi.” Frappel khẽ cười, giọng hơi thấp: “Nhưng mà…”
Cordis phối hợp hỏi: “Nhưng mà sao?”
Ánh mắt Frappel trầm xuống: “Viện nghiên cứu Đế quốc đã từng đưa ra giả thuyết – đồ ăn tự nhiên có tác dụng ổn định tinh thần lực của Trùng tộc. Món ăn của cậu có thể mang lại hiệu quả lớn hơn cậu tưởng.”
“Giả thuyết à.” Cordis suy nghĩ vài giây rồi bật cười: “Thì có sao đâu, điều đó cũng chẳng thay đổi gì. Tôi làm những chuyện này vì thấy vui, lợi ích trước mắt tôi nhận được cũng thật cả. Tôi chỉ cần làm mỹ thực cho tốt, không phụ danh đầu bếp là được.”
“Như vậy có đúng không?”
Câu trả lời của Cordis lại khiến Frappel hơi sững, anh không ngờ cậu đáp như thế. Anh không định thiết lập kịch bản cho cuộc đối thoại, chỉ khẽ cong môi, gật đầu.
Đúng lúc đó, xe bay phát ra âm thanh nhắc sắp đến nơi. Cordis chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
“Thì ra viện quân y gần chỗ này a.” Cordis nhìn chiếc xe bay khổng lồ giữa không trung, quay đầu tò mò hỏi: “Chiếc xe bay kia được chuyển từ thành lũy chiến tranh đến sao?”
Frappel gật đầu: “Đúng. Tôi đã bảo phó quan mang vài con tinh thú bình thường đến viện nghiên cứu, nếu kết quả kiểm tra ổn, sẽ sớm giao cho cậu dùng thử nghiệm.”
“Vậy thì tốt quá.” Cordis vui mừng ra mặt, rồi lại bắt đầu lo lắng: “Nhưng chắc nhà tôi không đủ chỗ chứa đâu.”
“Phòng bếp của cậu quả thật quá nhỏ.” Frappel nhớ lại những phòng bếp khổng lồ, đầy đủ kho lạnh và kho chứa mà anh từng thấy, cảm thấy nhận xét ấy rất đúng.
Cordis hơi chán nản, rồi chợt nghĩ đến căn phòng phụ trong nhà. Lúc cải tạo, cậu vẫn giữ lại theo thói quen, nhưng thật ra ở đây chẳng có bạn bè nào đến ngủ lại, hay là phá bỏ nó đi, cải tạo thành phòng bếp cho rồi?
Nghĩ đến đó, cậu vừa cười vừa nhắn tin cho Ike.
Nghĩ đến việc căn nhà đã được sửa đi sửa lại nhiều lần, Cordis không nhịn được thở dài. Đúng là mình chỉ biết nhìn trước mắt, chẳng có tầm nhìn lâu dài gì cả.
Frappel nhìn thấy nét buồn trên mặt cậu, xe bay dừng lại, cửa mở ra, ánh sáng rọi nghiêng chiếu lên má cậu, khiến Cordis như đang phát sáng từ trong ra ngoài.
“Tướng quân Frappel.” Trùng tộc mặc đồng phục quân y đứng ngoài xe bay, cúi chào Frappel.
“Viện trưởng Etas buổi sáng tốt lành.” Frappel gật đầu, động tác lưu loát xuống xe, ra hiệu để Cordis xuống từ bên sườn kia, chờ cậu đi tới bên cạnh mình rồi giới thiệu đôi bên: “Đây là Thượng tướng Etas, cũng là Viện trưởng viện quân y. Vị này là Thiếu úy Cordis của chúng ta, sau này phụ trách nhà ăn. Hôm nay phiền ngài tái khám cho cậu ấy.”
Viện trưởng Etas là một nghiên cứu viên lớn tuổi, ngũ quan nhu hòa, nếp nhăn trên mặt hằn rõ ràng, một mái tóc dài bạc trắng búi gọn sau đầu. Dáng người ông vẫn thẳng tắp, ánh mắt trong sáng, vóc người còn thấp hơn Cordis một chút, là đặc trưng á thư rất rõ.
Đôi mắt màu phỉ thúy của Etas chuyển sang Cordis: “Cậu khỏe, Cordis.”
“Ngài khỏe, Viện trưởng Etas!” Cordis không biết có phải do ấn tượng ăn sâu hay không, đối mặt những Trùng tộc quyền cao chức trọng, tuy biết tuổi tác họ lớn hơn mình, cậu cũng không mấy cảm xúc. Nhưng gặp bậc trưởng bối bề ngoài đã cao tuổi, cậu theo bản năng liền thành thật.
Frappel cũng nhận ra động tác nhỏ của cậu, trong mắt thoáng ý cười, nhờ Viện trưởng Etas làm một cuộc kiểm tra tổng quát toàn thân cho Cordis, có chỗ nào không ổn thì nhanh chóng sắp xếp trị liệu.
Cordis quay đầu liếc Frappel, trừng anh một cái; cậu tới tái khám thôi, không muốn uống thuốc đâu nha!
“Được, tôi sẽ kiểm tra cho cậu ấy thật tốt.” Viện trưởng Etas mỉm cười. Ông gặp nhiều “trùng con” không thích vào bệnh viện rồi; Trùng tộc ít ai thích tới bệnh viện.
Bị Viện trưởng Etas dẫn đi, Cordis tâm như tro tàn, theo ông bắt đầu một vòng kiểm tra “dài như rồng”. May mà thiết bị tinh tế rất tiên tiến, không khiến cậu khó chịu; hơn nữa không biết vì tâm thái gì mà Frappel vẫn luôn ở cạnh bên.
Có anh đi theo, Cordis thấy tâm lý cân bằng hơn một chút.
Theo Viện trưởng làm kiểm tra, vòng qua chừng một tiếng, cuối cùng Cordis được đưa vào khoang chữa bệnh.
Viện trưởng Etas cầm kết quả vừa ra, đối chiếu, ghi ý kiến chuyên môn ngay trên đó rồi gửi vào quang não của Cordis.
Frappel ngồi một bên quan sát.
Viện trưởng lại truyền một ống bổ sung năng lượng tinh lực vào khoang chữa bệnh, rồi mới nhìn vị tướng quân trẻ: “Thể trạng cậu ấy khôi phục rất tốt. Xuất viện xong không vội vã tập phục hồi quá mức. Tinh thần lực còn tăng trưởng hơn so với trước đây, rất khỏe mạnh.”
“Ừ.” Frappel gật đầu.
“Cậu ấy chính là trùng mà đám trùng con nói là làm khoai nướng đó sao?” Viện trưởng Etas ngồi đối diện Frappel.
Frappel gật đầu, ngập ngừng một chút, lấy một chiếc lọ trong suốt từ nhẫn không gian ra, mở nắp: “Đây là đồ ăn cậu ấy làm, Viện trưởng nếm thử xem?”
Viện trưởng Etas nhìn vị quân thư đối diện bằng ánh mắt hài hước, rồi tao nhã gắp một miếng từ lọ.
Thứ Frappel lấy ra là mứt Cordis làm, phần nửa sau được hong khô. Mâm xôi đỏ, theo kinh nghiệm của Cordis, mang hương vị kết hợp giữa dâu tây và blueberry; ăn trực tiếp chua ngọt điều hòa, còn sau khi hong khô vị chua sẽ rõ hơn.
Trái mâm xôi khô không quá khô cứng, vị tự nhiên; vừa vào miệng Viện trưởng nhăn mày vì chua, nhưng rất nhanh đã giãn ra.
“Rất ổn. Đây là gì?”
“Chế biến từ mâm xôi đỏ.” Frappel cất lọ mứt lại: “Chờ nhà xưởng xây xong, tôi sẽ ưu tiên gửi cho ngài.”
Viện trưởng Etas cười bất đắc dĩ: “Cố ý khơi dậy cơn thèm của tôi.”
Sau đó hai trùng không nói thêm, mãi đến khi thời gian trị liệu trong khoang gần kết thúc, Viện trưởng Etas mới hỏi tiếp: “Công thức là do cậu ấy cung cấp?”
“Vâng.”
“Tên nhóc thông minh.”
Cordis bước ra khỏi khoang chữa bệnh, toàn thân khô ráo mát mẻ,thầm cảm thán trong lòng cảm giác khoang chữa bệnh cao cấp đúng là khác biệt.
Cậu thay lại quần áo, ngoan ngoãn nghe Viện trưởng trình bày tình trạng cơ thể mình. Khi nghe khen mình không nôn nóng tăng khối lượng phục hồi vận động, Cordis hơi chột dạ — thật ra là do bận đủ thứ nên… lười.
“…Tinh thần lực có tăng trưởng, sắp tới cậu có thể dần dần tăng cường rèn luyện thể chất. Ta sẽ gửi cho cậu một số chương trình học.” Viện trưởng Etas kết luận: “Mọi thứ đều rất ổn, không cần lo uống thuốc gì. Có điều, ta kiến nghị sau này cậu tới kiểm tra mỗi tháng một lần; tinh thần lực của cậu tăng trưởng hơi hiếm gặp, cần bổ sung thêm năng lượng.”
Cordis nhìn Frappel gật đầu, đành cũng gật đầu theo.
Nghe xong kết quả kiểm tra là có thể rời đi. Suốt đường vào, Cordis không gặp vị quân thư bác sĩ nào khác, vốn định qua bệnh viện tìm Reuel, nhưng nghĩ tốt nhất rời viện cho nhanh, ý định tìm bạn chơi tạm gác lại.
Điều khiến Cordis bất ngờ là Frappel muốn đích thân đưa cậu về chỗ ở. Dù không rõ tại sao tướng quân lại làm “tài xế” cho mình, nhưng cậu đoán hẳn anh còn điều gì muốn dặn, nên không từ chối.
Trên đường về cậu có chút uể oải. Từ khoang chữa bệnh bước ra xong liền thấy buồn ngủ; bầu không khí tĩnh lặng, cậu lại thiếp đi trong quãng đường ngắn ngủi ấy.
Mãi đến khi xe bay dừng trong khu cư trú, Cordis mới giật mình tỉnh táo.
“Hôm nay nghỉ ngơi cho tốt.” Frappel nói.
Nghe giọng điềm đạm của anh vẫn là lời quan tâm, trong lòng Cordis dấy lên gợn sóng, cậu khẽ ừ.
Frappel quan sát cậu chốc lát, rồi dặn thêm rằng sau này ra ngoài tốt nhất mang theo Tiểu Tám. Bây giờ cậu còn yếu, gặp bất trắc sẽ khó ứng phó kịp thời, rất nguy hiểm.
“Vâng, được.” Cordis biết đó là lời quan tâm nên ngoan ngoãn đáp, nhưng trong lòng thở dài — về sau ra cửa, cửa hàng lại thiếu một tay trợ giúp mất rồi.
“Vậy… mai gặp?” Câu cuối của Frappel nói rất nhẹ.
Cordis hơi bất ngờ, nhìn thẳng anh, thấy khóe môi anh thoáng cong, bèn tự nhiên nở một nụ cười nhạt: “Mai gặp.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.