2.396 chữ · ~16 phút đọc
Cordis đột nhiên nhớ tới lúc nghênh đón Frappel vào cửa, cậu tiện tay đặt túi đồ sang một bên, liền quay người đi tìm, hứng thú bừng bừng mở nó ra.
Bên trong là hai bộ đồng phục đông của quân đoàn, đúng kích cỡ của cậu, cũng không khác gì bộ Frappel đang mặc.
Chỉ có điều, khác với bộ đen toàn thân của Frappel, trên ngực áo của Cordis còn có thêu tên cậu.
Đồng phục quân đoàn sờ vào cảm giác rất tốt, chất liệu nhẹ, khác hẳn với loại vải trong ấn tượng hay cản trở cử động, loại này lại vừa co giãn vừa mỏng nhẹ.
Cordis thử kéo chiếc quần dài ra một chút, độ đàn hồi rất tốt, cảm giác nếu đánh nhau thì giơ chân đá hay vung người đều rất linh hoạt.
Cậu nhìn sang Frappel đang yên lặng quan sát mình, so chiều cao thì hai trùng cũng không chênh lệch lắm, đều thuộc loại thể chất mạnh mẽ nhưng không quá cơ bắp trong nhóm quân thư, cho nên mặc lên người hiệu quả chắc cũng tương đương nhau.
Frappel mặc vào trông vô cùng soái, Cordis cảm thấy chỉ cần mình có thể mặc ra được sáu phần phong thái của anh, cậu đã mãn nguyện rồi.
Có trang phục ra ngoài, cộng thêm việc Frappel vừa nhắc đến chuyện đi dạo, Cordis chợt lóe sáng ý tưởng.
Từ sau khi ký hợp đồng với quân đoàn, cậu hoặc là tự giác, hoặc là bị cuốn vào công việc, lúc nào cũng bận rộn. Bị Frappel nhắc phải mang theo Tiểu Tám, cậu lại vô thức ít khi ra ngoài chơi. Lần ra ngoài không mang theo nhiệm vụ gần nhất, vẫn là lần cùng Ike đến quán rượu của lão Johan.
“Hôm nay anh rảnh thật à?” Cordis háo hức hỏi.
Frappel yên lặng gật đầu. Anh đến tìm Cordis định vừa ăn ké chút đồ ngon, vừa muốn thư giãn một chút với cậu. Giờ tinh thú ở khu vực quanh tinh cầu Z11 đã ít qua lại, anh cũng không cần lúc nào cũng phải ở chiến lũy tiền tuyến, cho nên dù ở căn cứ hay đến tìm Cordis, thật ra cũng chẳng khác biệt gì.
Nhưng khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, Frappel lại tự phản bác trong lòng: “Không, vẫn khác. Ngày tuyết rơi mà đến tìm cậu ấy chơi, tâm trạng lại thấy tốt hơn hẳn.”
Thấy Frappel gật đầu, Cordis liền nói ra ý định muốn đi quán rượu chơi, Frappel lập tức đồng ý.
Quán rượu sớm nhất cũng phải chạng vạng mới mở cửa, Cordis liền sắp xếp lại kế hoạch cho buổi trưa, rồi mời Frappel cùng chơi trò chơi.
Đó là trò chơi do chính Cordis nghĩ ra, sau đó để hệ thống quang não hoàn thiện thành một phiên bản tinh tế của trò cờ cá ngựa. Chỉ cần đội mũ kết nối là có thể điều khiển quân cờ bằng góc nhìn thượng đế.
Bản đồ, phi thuyền, trạm nghỉ đều được tái hiện một cách chân thực, so với phiên bản cờ cá ngựa ở địa cầu thì có thêm chút tính năng, chơi càng thú vị hơn.
Frappel tiếp thu trò chơi mới của cậu rất tốt.
Trò này không có kỹ thuật nào để gian lận xúc xắc, hoàn toàn dựa vào vận may, nên hai trùng chơi qua lại ngang tài ngang sức.
Cho đến khi quang não nhắc đã đến giờ cơm trưa, Frappel vẫn còn chút tiếc nuối, so với đám trùng cái thích chơi trò chiến đấu cơ giáp, anh lại thấy trò chơi nhỏ này vừa thư giãn vừa thú vị hơn nhiều.
“Chiều chơi tiếp nhé.” Cordis nhìn ra vẻ tiếc nuối của anh, có chút đắc ý trong lòng.
Lần trước gặp nhau bọn họ có nói sẽ cùng ăn lẩu, trong nhà Cordis cũng có đủ nguyên liệu, vốn dĩ cậu cũng định nấu lẩu hôm nay. Nhưng khi nhớ tới nửa quả dưa trắng bị cắt dở, cậu lập tức nghĩ đến một món ăn khác — canh bí đao.
Quả dưa trắng kia cũng đủ lớn, hai người ăn, mỗi người nửa quả là vừa khéo.
Theo truyền thống, canh bí đao thường nấu cùng ít hải sản khô hoặc giò hun khói, lợi dụng vị mặn ngọt tự nhiên của chúng để tăng hương cho bí đao. Chỉ tiếc rằng hiện tại nguyên liệu của Cordis còn hạn chế, cậu chỉ có thể làm một phiên bản tinh giản mà tinh tế nhất.
Cordis khẽ thở dài trong lòng, mỗi lần cậu tưởng mình đã có đủ nguyên liệu nấu ăn, lại phát hiện ở thế giới xa lạ này, còn rất nhiều thứ cần phải tiếp tục tìm hiểu và khám phá.
Cordis trước hết chia sẻ với Frappel ý định nấu ăn của mình, hỏi anh muốn ăn lẩu hay thử món mới. Frappel cũng rất hứng thú với món ăn mới, nên Cordis quyết định sẽ dùng nốt quả dưa trắng kia.
Frappel chủ động muốn giúp, Cordis liền để anh đi cùng vào bếp.
Canh bí đao nấu cũng rất đơn giản. Cordis mang quả dưa trắng ra, trước tiên rửa sạch lớp vỏ ngoài.
Dưa trắng nhìn tổng thể hơi giống quả hồ lô, nhưng chỉ cần nhìn nửa trên là thấy nó khá giống bí đao, vỏ xanh đậm và dài như dưa hấu mỹ nhân đen.
Nghĩ tới dưa hấu, Cordis lại thấy hơi thèm.
Có những thứ khi còn trong tầm tay, ta chẳng thấy quý trọng; nhưng một khi biết rằng mình khó mà có lại được, thì sẽ thường nhớ mãi không thôi.
Đối với một người vừa thích nấu ăn vừa đam mê mỹ thực như Cordis, việc nghĩ đến món mình thèm mà không thể ăn được thật khiến tim gan cậu ngứa ngáy khó chịu.
Vừa rửa vỏ dưa trắng, cậu vừa kể cho Frappel nghe về dưa hấu.
“…Nó mọng nước lắm, cực kỳ ngọt!” Cordis miêu tả xong thì nhìn Frappel với ánh mắt đầy mong chờ.
Nhưng Frappel không phải người quá chú trọng chuyện ăn uống, nên chỉ hơi suy nghĩ một chút mà không lập tức trả lời được.
Cordis có hơi thất vọng nhưng cũng hiểu được. Trong tinh hệ này, cậu đã thấy rất nhiều thứ khác với thế giới cũ — từ trái cây, rau củ đến các loại thịt, đều khác xa địa cầu.
Đế quốc Trùng tộc rộng lớn, mà tinh cầu cậu đang ở lại nằm nơi xa xôi hẻo lánh.
Trái cây mà cậu có được, có loại hương vị giống với những gì cậu từng ăn, nhưng hình dáng thì lại hoàn toàn khác biệt. Muốn tìm được thứ giống hệt trên tinh tế này, đúng là chuyện khó.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Frappel nhìn Cordis nói chuyện hăng say, đến khi cậu cụp mắt, sắc mặt ủ rũ thì lại không đành lòng. Suy nghĩ một chút, anh nói: “Cửa hàng Kupher có chi nhánh ở hầu hết các tinh vực. Cậu là hội viên, chỉ cần gửi yêu cầu, họ sẽ dựa vào đó thu thập nguyên liệu từ các tinh vực khác. Nếu tìm được, họ sẽ chuyển đến Z11. Có lẽ rất nhanh thôi, cậu sẽ có thứ mình muốn.”
Mắt Cordis sáng lên: “Thật sự có thể sao?”
“Với họ thì chuyện này không khó.” Frappel nhìn cậu, ánh mắt dịu lại: “Hơn nữa những tinh cầu nằm trong khu vực quân đoàn Z11 quản hạt đều có thể giúp. Cậu chỉ cần nói rõ thứ mình cần, quân thư đều rất thích nhà ăn có món mới. Nếu biết là cậu muốn, họ nhất định sẽ tích cực tổ đội tìm kiếm.”
Cordis suy nghĩ còn đơn giản. Trong khoảng thời gian này, những gì cậu muốn đều là nguyên liệu nấu ăn, mà món cậu làm ra cuối cùng cũng là để cho người khác ăn. Các quân thư hiểu rõ khả năng của cậu, nên hễ biết cậu muốn gì thì ai nấy đều hăng hái hỗ trợ.
Cậu thanh niên này có lẽ vẫn chưa ý thức được mình lợi hại đến mức nào.
Ngay cả Frappel cũng rõ — hiện nay trong tinh tế, mấy đầu bếp trẻ của các thế gia danh tiếng, không ai biết nhiều món như Cordis, cũng chẳng ai có thể nấu ngon đến vậy mà vẫn hào phóng chia sẻ kiến thức như cậu. Việc quân đoàn Z11 kịp thời phát hiện và trọng dụng cậu là một quyết định sáng suốt.
Thư phụ của Frappel rất xem trọng sản phẩm chế biến từ trái cây, ông từng muốn gặp Cordis, nhưng Frappel cảm thấy có lẽ Cordis chưa sẵn sàng cho việc đó, nên đã từ chối giúp cậu.
Nghe Frappel nói, đôi mắt Cordis vừa sáng rực vừa mang chút ngượng ngùng. Cậu thấy rất vui, nghĩ rằng có lẽ việc mình trọng sinh tới nơi này chính là trời cao ban cho một món quà — một bàn tay vàng.
Nếu không thì sao cậu có thể quen biết được nhiều Trùng tốt bụng như vậy, tính cách ai cũng dễ chịu, lại còn được dựa vào quân đoàn. Quan trọng nhất là còn gặp được Frappel — trùng vừa rộng lượng vừa dũng cảm, lại hợp tính, và luôn ủng hộ cậu trên con đường mỹ thực này!
“Anh thật tốt, Frappel!” Cordis không tiếc lời khen anh.
Bị cậu nhìn bằng ánh mắt chân thành như thế, lại nghe lời khen, Frappel nhất thời không biết đáp thế nào. Anh cảm thấy ngay cả khi đối đầu với tinh thú cấp S, mình cũng chưa từng bối rối như lúc này. Cuối cùng, anh chỉ khẽ ừ một tiếng.
Tận sâu trong lòng, Frappel thoáng dấy lên một chút xấu hổ vì cảm thấy bản thân đang có mục đích riêng.
Rất nhanh, Cordis đã rửa xong dưa trắng và bổ đôi nó ra.
Bên trong dưa trắng không giống bí đao, phần ruột khá rời rạc, hơi giống bí đỏ, có dạng sợi nhão bao quanh hạt dưa trắng ngà, hạt cũng tương tự hạt bí đỏ.
Cordis moi sạch phần ruột bên trong, rồi đưa chén hạt cho Frappel rửa sạch.
Cậu định lát nữa sẽ rang thử xem hạt có vị giống hạt bí đỏ không. Nếu ngon, vậy sau này còn có thêm món hạt rang để nhâm nhi.
Sau khi làm sạch phần ruột, cậu lại khoét thêm ít thịt dưa ra, để chừa chỗ cho nguyên liệu nấu canh sau này.
Trên đầu Cordis bây giờ không có hải sản cũng chẳng có giò hun khói, nên cậu quyết định cho vào nồi những thứ mình cảm thấy ngon miệng nhất.
Chợt lóe lên ý tưởng, cậu nghĩ đến thịt viên. Cordis lấy một khối thịt nửa nạc nửa mỡ từ ngăn giữ tươi ra, bảo Frappel giúp mình băm nhuyễn.
Cậu muốn làm loại thịt viên mềm, có độ đàn hồi.
Cách làm rất đơn giản, chỉ cần chút sức. Frappel dùng chày kim loại giã thịt thật đều cho đến khi thịt băm trở nên dẻo và có độ dính hoàn hảo.
Tiếp theo là nêm nếm. Cordis cho vào ít hương liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Vì thịt viên sẽ dùng để nấu canh, nên không cần vị quá đậm, chỉ cần vừa phải là được. Sau khi trộn đều, cậu dùng dụng cụ chia thành những viên tròn đều nhau, thả vào nước ấm, nấu đến khi chúng nổi lên là chín.
Những viên thịt như vậy, ăn không cũng đã rất ngon.
Cordis giao phần việc này cho Frappel, vừa để anh khỏi buồn chán, vừa có việc cùng làm.
Còn cậu thì chuẩn bị thêm thịt nạc và xương sườn, trụng qua nước sôi để loại bỏ máu, tránh làm đục nước canh khi hầm.
Tất cả nguyên liệu sau đó được cho vào trong quả dưa trắng, thêm nước đến tám phần. Trong quá trình hầm, dưa trắng sẽ tự tiết nước, nên không cần cho quá đầy.
Trong bếp của Cordis không có nồi hấp đủ lớn, nên cậu vẫn dùng lò nướng.
Phiên bản lò nướng của tinh tế thật sự rất tiện lợi.
Cordis lấy ra hai chiếc nồi chuyên dụng mà cậu cố ý mua ở nông trường lần trước — loại “phòng xa” để nấu canh. Hôm nay vừa hay dùng được.
Cậu đổ nước vào nồi, đặt giá đỡ vào trong, rồi cẩn thận đặt quả dưa trắng lên trên giá. Cả quả dưa trắng chính là nồi canh, vừa hầm vừa làm vật chứa.
Cũng vì thế mà món này mới được gọi là canh bí đao.
Cordis cẩn thận cho nồi vào lò, chỉnh lại nhiệt độ, rồi mở chế độ hầm nóng đặc biệt.
Giờ chỉ còn cần thời gian để hương vị thấm dần.
Khi mọi thứ đã đâu vào đó, Cordis chợt nhớ đến món đồ cậu từng làm thử trước đây.
“À đúng rồi, cho anh xem cái này, đảm bảo bất ngờ.” Cordis vừa nói vừa trông đợi phản ứng của Frappel.
Cậu dọn ra hai chiếc bình pha lê trong suốt từ góc bếp, bên trong chứa chất lỏng hơi đục.
Frappel nhìn không ra đó là gì, nên quay sang Cordis chờ giải thích.
“Là rượu và giấm đó!” Cordis đáp, giọng đầy hứng khởi. Cậu chưa biết kết quả có thành công không, nhưng chỉ riêng việc có thể tự làm được hai loại gia vị này trong bếp thôi đã khiến cậu vô cùng phấn khích.
“Rượu à?” Frappel nhìn kỹ vào hai chiếc bình pha lê.
Cordis nhướng mày, đầy tự tin: “Kế tiếp, anh sẽ được chứng kiến kỳ tích đó!”
Việc ủ rượu và lên men giấm vốn có điểm tương đồng kỳ diệu, trong văn hóa ẩm thực Hoa Hạ cổ đại, hai quá trình này thậm chí còn có chung một số bước.
Đậu đất chứa hàm lượng tinh bột dồi dào, nên khi Cordis phát hiện không dễ mua rượu ở tinh cầu biên giới, cậu liền bắt tay tự thử làm lấy.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.