2.752 chữ · ~19 phút đọc
Tin tức về hành tím đã đến khiến tâm trạng Cordis vô cùng tốt, cậu tính gọi Ike và Reuel tới nhà mình liên hoan sau giờ tan tầm.
Ike vừa nghe liền mừng rỡ, không nhịn được than vãn kể lại chuyện lúc quân đoàn mua hành tím với nhiều trắc trở.
Hành tím này là một loại trái cây đến từ tinh cầu du lịch thuộc quân đoàn D03, trước đây chưa từng có lượng tiêu thụ lớn như vậy ở bên ngoài. Khi Ike liên hệ với quân đoàn, anh ta bị tò mò hỏi tới hỏi lui rất lâu, để tránh tiết lộ rằng đây là nguyên liệu nấu ăn khiến giá bị đội lên, Ike phải khổ sở xoay sở đủ kiểu lời nói vòng vo.
Cordis nghe Ike kể những gian khổ ấy, cũng cảm thấy trùng tộc thật sự không dễ dàng. Cậu nghĩ việc mình có thể “khai phá” ra công dụng mới cho thực vật trái cây, thật sự là điều đáng tự hào.
Trong lòng cậu dâng lên chút kiêu ngạo mà chính mình cũng không nhận ra. Ngoài tài nấu ăn, việc cậu tự mình khám phá ra nguyên liệu mới, rồi dùng tay nghề chế biến thành những món mỹ thực khác biệt, chính là niềm tin giúp cậu sống tốt trong thế giới xa lạ này.
Trò chuyện thêm vài câu, cũng vừa tới giờ tan tầm. Cordis lại quay về phòng bếp nhìn qua, liền thấy nhóm quân thư vẫn đang tiếp tục công việc trước khi cậu rời đi.
Buổi sáng, Cordis giao cho họ nhiệm vụ tính toán tỉ lệ nguyên liệu cho mỗi phần canh, đồng thời phải chuẩn bị sẵn những nguyên liệu sẽ dùng cho ngày mai. Nhóm quân thư ấy làm việc liên tục đến tận khi cậu trở lại vẫn chưa nghỉ, trông cứ như chuẩn bị tăng ca, muốn xử lý hết toàn bộ số thịt dã thú mà nông trường mới chuyển đến kho.
Buổi sáng Cordis định cho họ rèn luyện cường độ công việc cao, để tôi luyện kỹ năng cơ bản. Nhưng hiện giờ có thêm nhiệm vụ mới, tinh thần ai nấy đều đang căng, cậu cảm thấy không cần thiết phải ép họ làm thêm, để họ đi ăn uống, nghỉ ngơi sẽ tốt hơn.
“Không thể làm xong trong một ngày đâu, hôm nay mọi người cứ nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai quay lại rồi chuẩn bị nguyên liệu tiếp.” Cordis cười nói: “Tuy bình thường không cho các cậu dùng, nhưng trong phòng bếp vẫn còn vài robot đấy. Thật sự cần làm việc, năng suất của chúng cao hơn các cậu nhiều.”
Phòng bếp riêng của Cordis toàn là những robot anh em của Tiểu Tám, do quân đoàn trang bị đặc biệt như một phúc lợi riêng cho cậu.
Để hỗ trợ công việc của cậu, những robot này còn được gắn thêm nhiều cánh tay cơ khí. Khi làm việc, chúng mạnh mẽ hiệu quả hơn thân thể của quân thư. Thường ngày Cordis không dùng chúng, muốn để các quân thư luyện tập kỹ năng cơ bản.
Cordis đã nói vậy, nhóm quân thư đành dừng tay, thu dọn công việc đang làm.
Cậu nhìn họ dọn dẹp, đứng ở cửa nhắc lớn: “Mau thu xếp cho xong, phần dọn dẹp sạch sẽ còn lại sẽ có robot làm. Tôi về sẽ khóa cửa, các cậu cứ tan tầm đúng giờ, đừng ngại tôi.”
Đám quân thư nghe vậy đồng loạt đáp lại “Rõ!”.
Những trùng này đều là quân thư từng ra chiến trường, lúc học nấu ăn cũng giữ được tác phong nghiêm túc như khi ở chiến tuyến. Khi Cordis dạy họ, rất ít khi nói chuyện ngoài lề, vì thế bầu không khí học tập trong bếp lúc nào cũng đặc biệt nghiêm.
Nhưng ngoài chuyện nấu nướng, Cordis lại rất dễ nói chuyện. Giờ cậu muốn họ tan tầm sớm, nhóm quân thư cũng thả lỏng tinh thần theo, không khí trong phòng bếp nhờ đó nhẹ nhàng hẳn.
Sau khi chào tạm biệt từng trùng, Cordis giao phần dọn dẹp cuối cho robot, dặn chuẩn bị sẵn nguyên liệu thịt trong kho lạnh trước 9 giờ sáng mai, rồi mới yên tâm tan làm.
Phòng bếp riêng của cậu được trang bị trí năng rất cao, nhưng thường ngày cậu vẫn để quân thư làm việc, hiếm khi sử dụng đến hệ thống trí năng này. Lần này được trải nghiệm, Cordis lại một lần nữa cảm nhận được sự kỳ diệu của khoa học kỹ thuật.
Chỉ có điều, cũng nhờ quân đoàn tin tưởng cậu, nên mới trang bị cho cậu nhiều máy móc đến thế.
Cordis gặp Ike và Reuel trước xe bay, ba trùng cùng ngồi xe của cậu về khu cư trú.
Trong nhà còn rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, cậu hỏi Ike và Reuel thích món gì, rồi làm hai món xào, món chính là miến đậu đất.
Reuel đặc biệt hứng thú với nhà kính của cậu, đi dạo một vòng rồi trầm trồ khen mấy loại rau xanh lớn nhanh quá. Còn Ike thì luôn tò mò thò đầu ngó vào phòng bếp, nhìn hết thứ này đến thứ khác.
Khi tất cả món ăn được dọn lên bàn, ba trùng ngồi quây quanh, chẳng nói nhiều lời, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào đồ ăn rồi hạ đũa như bay.
Sau khi ăn xong, Tiểu Ái phụ trách rửa chén, còn họ nằm dựa thả lỏng cơ thể trên sô pha rồi nói chuyện phiếm.
Cordis bỗng nhớ tới chuyện Reuel từng nói về phương pháp trị liệu thần kinh của viện trưởng bọn họ, liền hỏi xem dạo này anh ta có thấy tiến triển gì không.
Reuel suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Hẳn là có, nhờ mỗi ngày đều được ăn khoai nướng, tâm trạng của phần lớn bệnh nhân đều tích cực hơn hẳn.”
Cordis gật gù: “Quả nhiên, mỹ thực chưa bao giờ khiến trùng thất vọng.”
“Lời này nghe rất có lý.” Ike vừa xoa bụng vừa nhớ tới món canh thịt ngon lành của nhà ăn, không nhịn được trêu Reuel: “Tôi nói với cậu rồi đó, canh thịt siêu ngon, mai đến nhà ăn uống thêm bát nữa đi.”
Reuel lườm anh ta: “Cậu đừng có khoe nữa, chẳng qua là do cậu làm việc với Cordis nên mới có cơ hội gần cậu ấy, được ăn ké đồ ăn ngon thôi, có gì đáng khoe chứ?”
“Ai nha, tôi chỉ là muốn chia sẻ niềm vui ăn ngon với bạn tốt thôi mà.” Ike cười hớn hở, vỗ vai Cordis: “Đúng không?”
Reuel hết nói nổi: “Cậu là con nít ba tuổi à, còn cần trùng làm trọng tài xem cậu nói đúng không nữa sao?”
“Cậu chỉ ghen tị vì lần nào tôi cũng được ăn ngon trước cậu thôi.”
Cordis nhìn hai trùng họ đấu khẩu mà thấy buồn cười, vẻ mặt cậu như đang xem kịch vui, nhớ ra còn chưa ăn tráng miệng nên đi lấy một chậu trái cây, vừa ăn vừa xem hai trùng kia cãi nhau kịch liệt.
Cuối cùng Ike và Reuel cũng mệt, ngừng chiến, quay lại thì thấy Cordis đang ăn một loại trái cây họ chưa từng thấy.
“Cordis, làm bạn với cậu đúng là mở mang tầm mắt thật.” Ike thở dài, rồi không chờ ai mời, chìa tay ra: “Nào, cho tôi nếm thử xem thứ tốt này là gì.”
Ike cầm mấy quả cỡ ngón tay cái cho vào miệng, vừa cắn một cái liền bị vị chua làm nhăn hết mặt.
Cordis nhịn không được cười bật ra: “Cái này gọi là quả ê ẩm, tên nghe là biết rồi, cậu đừng ăn nhanh thế.”
Ike oán thán nhìn cậu: “Sao cậu không nói sớm, để tôi bị chua muốn chết rồi mới bảo.”
“Tại cậu ăn nhanh quá.” Cordis lại đưa chén trái cây về phía Reuel: “Cậu cũng thử đi, chua chua ngọt ngọt đấy.”
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Reuel nhìn loại trái lạ ấy, cầm lên hai quả nếm thử, phát hiện hương vị thật không tệ. Anh ta chậm rãi ăn xong, nhướng mày nhìn Ike: “Ừ, loại quả này không hợp với trùng nôn nóng đâu.”
Ike bị chọc liền khinh khỉnh nhìn lại, nhưng rồi lại nhón thêm vài quả cho vào miệng. Lạ thật, dù rất chua, nhưng càng ăn lại càng thấy ngon.
Khi ra về, như thường lệ, hai trùng đều mang theo đồ ăn. Thấy họ thích quả ê ẩm như vậy, Cordis liền gói cho mỗi trùng một túi.
Giờ đây cậu đúng là trùng được quân đoàn cung cấp nuôi dưỡng sung túc, có tư thế của một “trùng giàu mới nổi”.
“À đúng rồi,” Cordis vừa tiễn họ ra cửa vừa nhớ ra, “hôm nay tôi họp, được thông báo thăng chức.” Cậu hơi ngượng, ho khẽ một tiếng: “Giờ tôi đã là Trung úy rồi, về sau ở Bộ Hậu Cần cũng có thể che chở cho hai cậu.”
Reuel hơi ngẩn người, rồi nhanh chóng vui mừng: “Quân đoàn thật công bằng! Cordis, chúc mừng cậu! Tin vui này đáng để cậu mời bọn tôi một bữa chính thức đấy. Lần này ăn ở nhà cậu không tính đâu nha.”
Đã ăn đồ Cordis nấu quá nhiều, Reuel và Ike giờ chẳng còn khái niệm “được mời ăn cơm” nữa — chuyện gì tốt cũng gắn với ăn ngon là cái chắc.
“Đúng đó, tôi còn quên chuyện này.” Ike vỗ đầu: “Cordis, nhất định phải mời nhé! Mà phải là kiểu ăn lẩu mới được, hoặc thịt nướng cũng được, thịt nướng ngon lắm!”
Reuel nghe vậy liền biết ngay Ike đã biết chuyện Cordis thăng chức từ sớm, chỉ chờ cơ hội để moi thêm bữa ăn. Anh ta trợn mắt lườm, nghĩ bụng: Cái tên này thật chẳng đáng tin, chuyện gì cũng giấu, chỉ biết ăn thôi. Bạn mình thăng chức, ít ra cũng nên chúc mừng đàng hoàng chứ!
Tin về việc nhà ăn được trang bị thêm phòng bếp nhỏ lan nhanh khắp nơi. Thượng tướng Manny đã báo lại với mấy vị tướng tham dự hội nghị.
Những quân thư vừa được ăn món rau xào ngon miệng lần trước đều háo hức mong chờ lần tới có thể lại được thưởng thức mỹ vị. Ai nấy đều tin rằng đồ ăn ngon chắc chắn có tác dụng khích lệ tinh thần cho binh sĩ, nên tiện miệng kể lại cho trùng bên cạnh nghe.
Từng lời lan truyền, chỉ qua một đêm, tin tức này đã đến tai hầu như toàn bộ căn cứ.
Những ngày gần đây căn cứ thay đổi rất nhiều. Để tạm thời bảo mật tin tức của Cordis, quân đoàn cấm mọi người bàn luận về cậu, nên các quân thư chỉ dám thảo luận về món ăn ngon trong mạng nội bộ của quân đoàn.
Trước đây quân đoàn chỉ có thể ăn dịch dinh dưỡng và đồ hộp, toàn quân đoàn đều đang mong chờ, ước mơ duy nhất là bữa ăn sau ngon hơn một chút. Ai cũng hy vọng nhà ăn sẽ lại tạo bất ngờ như lần khoai nướng và khoai tây chiên xuất hiện, khiến phần ăn được tăng thêm. Nếu có thể ăn no, vậy là tuyệt nhất.
Trước kia chuyện nông trường vẫn còn bảo mật, nhưng từ khi bắt đầu thu hoạch, tin tức đó lập tức trở thành “bí mật công khai”. Quân đoàn có nông trường riêng, nên các quân thư càng mong nhà ăn sẽ tăng thêm món khoai nướng và khoai tây chiên, mỗi ngày đều có vô số lời kiến nghị được gửi lên.
Thật ra họ chẳng mong gì cao sang, chỉ cần phần ăn nhiều hơn một chút, hoặc tốt hơn thì mỗi bữa được thêm một phần khoai nướng hay khoai tây chiên, ăn cùng dịch dinh dưỡng khó nuốt kia là đủ vui rồi.
Không ngờ có một ngày, vị đầu bếp thần bí của quân đoàn lại mở riêng một phòng bếp nhỏ, bọn họ thực sự có cơ hội ăn được món còn ngon hơn cả khoai nướng.
Với họ, khoai nướng vốn đã là mỹ vị đỉnh cao, nên chẳng thể tưởng tượng nổi món ăn ngon hơn sẽ có hương vị thế nào.
Mà tin này lại truyền xuống từ cấp cao, tức là độ tin cậy tuyệt đối.
Trùng đứng đầu của họ chính là tướng quân Frappel — thế thì chuyện gì cũng có thể xảy ra được!
Hôm Cordis đi làm, cậu cảm nhận rõ những quân thư tuần tra và canh gác đều tràn đầy tinh thần, khác hẳn mọi khi.
Cậu cũng không biết có phải vì mình hay không, nhưng nhìn thấy những quân thư tinh thần phấn chấn, cảnh vật sáng sủa như vậy khiến Cordis đi làm cũng thêm phần hăng hái.
Khi đến nhà ăn lớn của Bộ Hậu Cần, nhóm quân thư thường theo cậu học nghề đã bận rộn từ sớm.
Dù hôm qua bị Cordis bắt gặp rồi cho tan tầm trước, hôm nay họ vẫn đến làm sớm hơn thường lệ. Họ còn chuẩn bị sẵn một phần nguyên liệu nấu ăn, tụ tập lại, dựa theo các bước Cordis đã dạy, cùng nhau nấu một nồi canh thịt, chờ Trung úy đến “phê duyệt thành quả”.
Khi Cordis vừa xuất hiện, mấy quân thư hay nói chuyện với cậu nhất liền chủ động tiến tới, nói rằng họ đã nấu xong canh, muốn cậu nếm thử xem hương vị thế nào.
Cordis biết nhóm này luôn chăm chỉ và tích cực, nhưng không ngờ họ dậy sớm đến thế để làm. Nhìn thành quả của họ, cậu thực sự bất ngờ và vui mừng.
Những học trò như vậy, đúng là kiểu mà bất cứ thầy giáo nào cũng thích nhất.
Cordis được cả nhóm vây quanh, kéo tới bên một chiếc nồi to. Quân thư đứng cạnh đó nhanh nhẹn mở nắp nồi ra.
Một luồng hơi nóng mang theo mùi thịt thơm nồng lan ra. Cordis giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhìn màu nước canh, nhận cái muôi mà họ đưa, múc lên một muỗng xem xét.
“Hương thịt không còn mùi tanh, nước canh trong, không còn vụn máu, khối đậu đất nấu mềm vừa phải.” Cordis nhận chén nhỏ từ tay quân thư bên cạnh, đổ canh vào, thổi nhẹ rồi nếm thử một ngụm.
Cậu cúi đầu suy nghĩ, rồi nghiêm túc đưa ra đánh giá: “Canh nấu rất ổn, vị thanh, độ đậm nhạt vừa phải. Nếu trong lúc tự mình nấu riêng có thể đạt hiệu quả thế này, tôi chấm cho các anh 70 điểm.”
Nghe xong đánh giá ấy, hơn bốn mươi quân thư đứng quanh nồi đồng loạt nhỏ giọng reo mừng.
Cordis giơ tay ra hiệu cho họ im lặng: “Nếu đây là thành quả chung của các anh, tôi hy vọng sau này khi làm riêng từng trùng cũng có thể phát huy trình độ giống vậy — phát huy trí tuệ tập thể ngay cả khi độc lập làm việc.”
Nghe xong, nhóm quân thư vốn đang vui vẻ lập tức nghiêm túc lại, đồng thanh đáp “Rõ!”.
Cordis mỉm cười: “Ban đầu tôi định hướng dẫn thêm một lần nữa rồi mới bắt đầu công việc chính, nhưng xem ra các anh đã nắm vững rồi. Vậy bây giờ bắt đầu đi — mỗi trùng phụ trách một khu nhà ăn, nguyên liệu nấu ăn sẽ được chuyển tới đó, các anh có thể bắt đầu chuẩn bị bữa hôm nay.”
Nhìn thấy trên gương mặt họ còn chưa tan hết vẻ phấn khởi lại xen chút hoảng hốt, Cordis vẫy tay trấn an: “Tôi tin tưởng các anh.”
Hơn bốn mươi quân thư đồng loạt đứng nghiêm, bỗng thấy mình như mất đi cơ hội được chỉ đạo thêm lần nữa, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
Cordis mở quang não: “Tôi mở một kênh phòng, mọi người đều vào đó. Trong lúc nấu, nếu có gì làm chưa chuẩn, tôi sẽ hướng dẫn từ xa. Cùng nhau cố gắng hoàn thành lần đầu tiên tự mình nấu bữa ăn nhé.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.