2.567 chữ · ~18 phút đọc
Gist thấy Cordis cũng vui mừng khi mấy gia tộc kia gặp xui, liền nói luôn ý định của mình, muốn thông qua quân thư đã chủ động tìm đến anh ta để liên hệ thêm với những nông trường nhỏ khác.
“Cũng hay đó, vừa hay có thể mở thêm hai món mới, lại tuyển thêm vài nhân viên cho cửa hàng, dùng hết số đậu đất mới nhập kho một lượt.” Cordis rất tán thành: “Dù sao chúng ta cũng giao dịch công bằng, cứ để mấy kẻ làm ăn gian dối đó tự chuốc lấy xui xẻo đi.”
Những kẻ định nịnh bợ quân đoàn, phái nông trường lớn đi đầu hàng, xong lại quay sang ức h**p nông trường nhỏ hơn, thì chẳng có gì đáng gọi là tử tế.
Bản thân nông trường nhỏ cũng không sản xuất được quá nhiều đậu đất. Xưởng rượu tìm đến họ cũng chỉ là để bù vào chỗ thiếu, nên dù “Lam Vị” nhận hết hàng của họ, cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn đến xưởng rượu. Dù sao nông trường lớn vẫn đang cung cấp đậu đất cho quân đoàn, chắc cũng sắp có đợt thu hoạch mới, chờ thêm một thời gian là cân bằng lại được.
Nhưng có thể khiến đối phương bị vướng chút phiền toái nhỏ, với Cordis — trùng từng bị những kẻ đó nhắm vào — thì cũng đủ khiến cậu vui lòng.
Sau khi quyết định, hai trùng không nhắc lại chuyện xưởng rượu nữa. Cordis liền hỏi Gist có ý tưởng gì cho hướng phát triển sắp tới của cửa hàng không.
Trong mắt Gist hiện lên thoáng bối rối, rồi anh ta thật thà lắc đầu: “Mở thêm chi nhánh à?” Anh ta chỉ nghĩ được tới đó.
Việc kinh doanh đang tốt, dòng vốn trong tiệm rất dồi dào. Nhìn mức độ được yêu thích của khoai nướng và khoai lát, mở thêm vài chi nhánh nữa thì chắc chắn vẫn cháy hàng.
Nhưng mà, thay vì tốn tiền thuê mặt bằng cho chi nhánh mới rồi cũng bán hết trong chốc lát, chi bằng tăng thêm lượng hàng bán mỗi ngày cho gọn.
Gist không có thêm ý tưởng gì cũng chẳng lạ. Trong giai đoạn cầu cao hơn cung như hiện nay, việc họ làm là cố gắng đáp ứng khách hàng trước mắt đã là rất tốt rồi. Cordis nghĩ đến việc phát triển hệ thống nhà ăn thì vẫn còn hơi xa.
Cậu chợt nảy ra một ý tưởng, cũng vì vừa rồi nói chuyện hợp tác với các nông trường nhỏ.
“Nếu hợp tác thành công, chúng ta sẽ có một lượng đậu đất lớn. Tôi đang nghĩ hay là tuyển thêm nhân viên, rồi mở các quầy nhỏ bán nguyên liệu nấu ăn đóng gói.” Cordis nói ra suy nghĩ của mình.
Gist nhất thời chưa hiểu “nguyên liệu nấu ăn đóng gói” là cái gì.
“Là làm sẵn từng gói đậu đất đã sơ chế, có nồi nhỏ kèm theo, khách mua về chỉ cần thêm nước nấu chín là ăn được.” Cordis vừa nói vừa ra dấu minh họa. “Làm vậy có thể giảm bớt áp lực khi kho hàng nhận về nhiều đậu đất, mà còn giúp nhiều Trùng tộc được ăn đồ nóng hổi tươi ngon.”
Gần đây tuyết rơi, dù vậy mỗi ngày vẫn có không ít trùng xếp hàng dài bên ngoài cửa hàng để mua, nhiều kẻ chờ rất lâu vẫn không mua được, chỉ có thể buồn bã rời đi. Cordis từng chứng kiến cảnh đó một lần, cảm thấy thật xót xa.
Gist nghe xong liền gật đầu, thấy cách nghĩ của Cordis rất hay.
“Trước tiên hãy thuê vài kho hàng lớn, rồi nhanh chóng bàn với các nông trường nhỏ để chốt việc hợp tác, tránh đêm dài lắm mộng. Chọn các vị trí gần cửa hàng để tiện thuê nhân viên. Khi quầy bán di động làm xong, có thể đặt ngay trước các chi nhánh để hút khách.” Cordis chợt nghĩ đến một chuyện: “Sẽ không bị bên quản lý đô thị tới dẹp đâu nhỉ?”
Gist mở quang não tra thông tin, nghe được nửa câu liền nghĩ một chút. Ở tinh cầu biên giới như họ thì chắc chẳng có mấy cơ quan quản lý kiểu đó. Ngay cả những khu phồn hoa ở Thành Trung Tâm, mấy vùng cấm xe bay còn bị chửi suốt kia mà. Anh ta dứt khoát lắc đầu: “Không có đâu.”
Không có thì càng tốt. Tại sao Cordis không mở thẳng quầy bán ở cửa hàng cho tiện?
Bởi vì hiện giờ vẫn chưa xác định được lượng đậu đất sẽ có bao nhiêu, việc kinh doanh này có thể kéo dài được bao lâu, cũng không biết sẽ thu hút được bao nhiêu trùng tới mua. Trong tình huống như vậy, dùng xe bay chở một xe hàng đến, bán xong thì quay về kho lấy thêm, nếu chưa bán hết thì lại kéo về cất, hôm sau còn có thể đổi sang nơi khác bán — cách này vừa linh hoạt, vừa hoàn hảo.
Mọi việc trong đầu đã sắp xếp ổn thỏa, Cordis liền nói ý tưởng này với Gist, Gist làm việc rất đáng tin, lời nói lại ít, nên cuối cùng vẫn là Cordis tự trình bày, còn Gist chỉ cần ghi nhớ rồi làm theo.
Vị trí kho hàng được chọn dần dần, nhân viên có thể tuyển theo cách cũ giống lần chiêu mộ trong khu cư trú. Về máy móc thì Cordis định nhờ bạn mình là chủ cửa hàng sửa chữa Morrie chế tạo máy xử lý đậu đất riêng và nồi nấu.
Tuy cửa hàng của Morrie là tiệm sửa chữa, nhưng cũng hay làm thêm vài món nhỏ kiếm chút tiền tiêu vặt. Đã là bạn bè, chắc cậu ta sẽ vui vẻ nhận đơn này thôi?
Còn bao bì thì có thể đặt từ thương nhân họ vẫn hợp tác, chỉ cần mua loại túi cơ bản không in họa tiết là được.
Cuối cùng, Cordis quyết định làm nguyên liệu nấu ăn đóng gói gồm hai món: đậu đất hấp muối và đậu đất nghiền vị nguyên bản. Nguyên liệu chỉ cần đậu đất và muối, hai loại túi sẽ khác nhau ở cách chế biến và lượng muối.
“Đậu đất nghiền còn có thể thêm chút dịch dinh dưỡng tùy khẩu vị.” Cordis – trùng vốn không thích dịch dinh dưỡng – cảm thấy cách dùng này lại khá hay.
Gist ghi chú lại cẩn thận. Anh ta học được, lần sau uống dịch dinh dưỡng có thể thử làm theo cách đó.
Bàn xong công việc, phần còn lại giao cho Gist thực hiện. Cordis định giữ lại nhân viên giỏi kiêm luôn hàng xóm thân quen để cùng ăn tối bàn chuyện. Nhưng anh ta không rảnh, nên cậu quyết định từ tháng sau sẽ tăng thêm chút lương thưởng cho anh ta.
Giờ cậu đã có tiền, có thể trả công xứng đáng cho trùng có năng lực.
Bữa tối hôm đó là đậu đất hấp muối và đậu đất nghiền. Trong lúc nấu, Cordis cẩn thận ghi chép từng bước, dự định sau này sẽ đăng lên tài khoản cửa hàng, ai mua túi nguyên liệu thì kèm thêm hướng dẫn nấu, đảm bảo làm là được.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Làm đậu đất hấp muối không cần bóc vỏ, chỉ cắt khối vừa miếng. Một nồi nước muối vừa đủ ngập mặt đậu, nấu đến khi có thể dễ dàng xuyên qua bằng đũa là được. Trong quá trình đó phải thường xuyên đảo đều, quan sát mặt ngoài đậu đất, khi thấy trên bề mặt đọng lại lớp muối trắng mỏng là đạt.
Cách này giống hấp khoai nhỏ, chỉ là đậu đất to hơn, không thể hấp nguyên củ trong muối thô được, nên phải cắt nhỏ; nếu không muối sẽ ngấm quá nhiều, vị mặn gắt.
Sau khi làm xong, Cordis nếm thử đậu đất hấp muối. Lớp ngoài hơi mặn, vì được hấp nên vẫn giữ được chút giòn, cắn vào trong lại mềm, ăn cùng nhau thì hương vị vừa vặn.
Còn món đậu đất nghiền thì càng đơn giản hơn: cho nước và muối vào nồi, nấu đến khi có thể xuyên đũa qua thì vớt lên, nghiền nhuyễn, thêm chút dịch dinh dưỡng có vị mình thích, khuấy đều là thành món đậu nghiền vừa đơn giản vừa chắc bụng.
Khi chuẩn bị làm nguyên liệu đóng gói, Cordis chia đậu đất thành hai loại: có vỏ và không vỏ, làm thành hai món khác nhau.
Sau bữa tối đơn giản, cậu thấy vẫn hơi căng bụng do bữa trưa ăn thịt tinh thú còn chưa tiêu hết, cộng thêm phần đậu nghiền có dịch dinh dưỡng.
Cậu đi bộ hai vòng cho tiêu, rồi quay lại chỉnh sửa đoạn video quay lại quá trình nấu, cắt nối gọn gàng, chuẩn bị dùng khi ra mắt sản phẩm. Sau đó cậu gửi tin cho Morrie, nói về việc đặt máy móc và nồi nấu.
Giờ tài chính của Cordis rất dư dả, dự toán cũng cao, Morrie đương nhiên không từ chối đơn hàng dễ như vậy, nhưng yêu cầu Cordis gửi cho anh ta một thùng nguyên liệu đậu đất. Gần đây thời tiết lạnh, anh ta lười ra ngoài, đã lâu chưa được ăn khoai nướng.
Cordis đương nhiên đồng ý.
Hôm sau đi làm, Cordis dạy nhóm phụ bếp cách làm đậu đất hấp muối. Món canh hôm qua được hoan nghênh nhưng nguyên liệu không đủ để nấu hằng ngày, bù lại có thể giới thiệu món mới này.
Nhóm phụ bếp nghe xong liền bắt đầu thử. Sau khi món canh hôm qua được đăng lên mạng nội bộ quân đoàn, họ ngồi xem phản hồi, thấy đồ mình nấu được khen ngon, ai nấy đều hứng khởi và tự tin hơn hẳn.
Cordis giao lại nhiệm vụ cho họ rồi quay về phòng bếp nhỏ của mình, kiểm tra phần nguyên liệu đã được các quân thư sơ chế.
Đám quân thư làm việc rất tỉ mỉ. Hai ngày trước, theo hướng dẫn của Cordis, họ đã chia nguyên liệu rõ ràng, bảo quản trong các tủ giữ tươi riêng cho từng loại thịt, sắp xếp gọn gàng đến mức nhìn thôi cũng thấy hài lòng.
Nông trường mới gửi đến mấy con thú hoang, phần lớn xương được lấy làm canh, còn lại là thịt — có cả thịt nạc và thịt mỡ.
Cordis suy nghĩ về những nguyên liệu đang có, rồi chọn ra những món vừa dễ chế biến vừa có thể làm thành quy trình mẫu để dạy sau.
Những món khó hơn sẽ để dành cho giai đoạn sau, khi đám quân thư này đã quen tay, cậu sẽ dạy thực đơn nâng cao.
Cậu xem qua từng nguyên liệu, ghi lại trên quang não:
– Thịt nạc và thịt mỡ có thể làm thịt luộc giã tỏi, bánh rán nhân thịt, thịt viên, xúc xích, chả thịt, hoặc nấu sườn muối tiêu, canh dưa chua xương ống.
– Các loại thịt chim có thể làm theo kiểu gà, vịt: quay da giòn, hoặc hầm với khoai nướng.
– Món chay thì có đậu đất — nghiền, cắt khối, nấu canh, hấp muối…
Ngoài ra, khi Obin bên nông trường thu hoạch được rau xanh, có thể làm dưa muối, cải khô, rau sấy. Dù đây là những cách bảo quản của thời kỳ kỹ thuật còn kém, nhưng so với rau tươi, hương vị lại có nét riêng rất thú vị.
Cordis viết liền tay một danh sách thực đơn, xác định kế hoạch giảng dạy tiếp theo, rồi đi kiểm tra một vòng “giang sơn” của mình, lòng đầy mãn nguyện quay về xem thành quả luyện tập của các quân thư.
Bọn họ từng trùng một đều thử ăn món đậu đất hấp muối do chính tay mình làm. Cordis nhìn thấy dáng vẻ bị cậu bất ngờ xuất hiện làm giật mình của họ, nghĩ đến việc sắp phải tuyên bố tin mới, liền bật cười.
“Các anh chú ý chút tin tức nhé. Tôi đã liệt kê sơ bộ những món ăn sẽ học tiếp theo. Sau này ngoài công việc hằng ngày ở nhà ăn, mọi người còn phải bỏ thêm nhiều tâm sức để học tập.” Giọng Cordis không cao không thấp, vừa đủ để cả nhóm nghe rõ: “Phòng bếp nhỏ sắp xếp xong rồi, sau này mọi người sẽ đến đó học. Nguyên liệu nấu ăn sẽ phong phú hơn, các anh cứ thoải mái mà học.”
Đám quân thư vừa mới vì món đậu đất hấp muối nhỏ bé mà thấy vui lòng, giờ lại bị câu nói ấy dọa cho choáng váng.
“Có tin tưởng không nào?” Cordis cười tủm tỉm hỏi.
Đám quân thư theo phản xạ lập tức cúi người, chỉnh tề đáp “Có!”
Cordis vừa lòng gật đầu, lại dịu giọng nói thêm: “Yên tâm đi, tôi sẽ dạy tuần tự từng bước. Mọi người đều là bạn học, nếu có chỗ nào chưa hiểu thì giúp nhau, cùng nhau tiến bộ.”
Có kế hoạch tiếp theo rõ ràng, toàn thân Cordis trở nên bình tĩnh và tự tin hơn, không còn giống như trước kia nghĩ gì làm nấy, chạy đôn chạy đáo mà chẳng mấy khi có lúc rảnh thở. Sau khi kết thúc buổi trưa ở nhà ăn và giao nhiệm vụ mới cho nhóm phụ bếp, cậu quyết định ra ngoài dạo một vòng.
Từ khi gia nhập quân đoàn đến nay, phạm vi hoạt động của Cordis luôn rất có quy củ, hầu như chỉ quanh quẩn ở khu hậu cần. Ngày thường cậu chỉ quanh quẩn trong phòng bếp bận rộn, tan tầm thì về thẳng nhà, hiếm khi ra ngoài.
Hôm nay có chút rảnh, cậu cũng chỉ định đi loanh quanh khu hậu cần cho thoải mái.
Trước tiên Cordis nhắn hỏi Ike, thì biết anh ta đang xử lý đơn đặt hàng mua nguyên liệu cùng Laike — chính là những loại gia vị mà Cordis từng nhờ. Nghe vậy, Cordis liền thôi ý định đi tìm họ chơi, hơi chột dạ, sợ làm phiền nên bảo họ cứ tiếp tục làm việc.
Nhớ tới tin mà Gist nói hôm qua, Cordis quyết định đi tìm Trung úy Marlec hỏi thêm về chuyện đó.
Không may là khi cậu đến văn phòng, Marlec đang bàn việc với một quân thư khác — Đại úy phụ trách quản lý hậu cần. Cordis chỉ gặp vị này một lần khi được chính thức giới thiệu, nên vẫn còn lạ mặt.
Gặp lãnh đạo không thân quen, Cordis có chút ngượng, nhất thời quên mất tên đối phương, đành chỉ chào bằng quân hàm.
Vị Đại úy có diện mạo trung niên, khí chất ôn hòa, mời Cordis cùng ngồi xuống nói chuyện.
“Hiếm khi cậu chịu đến tìm tôi nha.” Trung úy Marlec bật cười trêu.
Cordis ngượng ngùng nói mình rảnh rỗi không biết làm gì, sờ cá mãi cũng chán, nên đến đây kiếm trùng tám chuyện nói vài câu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.