3.456 chữ · ~24 phút đọc
Đội của Buck phụ trách mọi việc trên tinh cầu nấm, trước đó đều đã kịp thời báo cáo cho Frappel – vị chỉ huy tối cao của họ. Tuy nhiên, vì khoảng cách giữa hai bên kéo dài cả một vùng tinh vực rộng lớn, mà tinh cầu nấm lại là một nơi chưa từng được khai phá, nên rất nhiều tin tức cần phải qua kiểm chứng thực địa mới có thể xác nhận chính xác.
Giữa khoảng cách dài trong vũ trụ, việc truyền tin tất nhiên không tiện như ở căn cứ hay trong thành lũy chiến đấu, cũng không thể như thời kỳ chiến đấu mà bất chấp chi phí để duy trì liên lạc. Giờ gặp mặt trực tiếp, vừa lúc có thể trình bày rõ ràng những việc trước đó chưa tiện báo cáo.
Tuy chuyến đi lần này của Frappel không phải với mục đích thị sát công việc, nhưng anh vẫn kiên nhẫn lắng nghe Buck báo cáo. Muốn nói rõ ràng sự việc tất nhiên không thể chỉ trong chốc lát, nhưng may là cả hai bên đều muốn nhanh chóng kết thúc, nên cuộc trao đổi tiến hành rất suôn sẻ.
Buck và Frappel một lần nữa cùng nhau thảo luận, điều chỉnh bố trí lực lượng chiến đấu. Sau khi nói xong, Buck không kìm được lòng hiếu kỳ:
“Tướng quân, sao anh lại đến bất ngờ như vậy? Có chuyện gì xảy ra à?”
Đúng lúc Frappel chuẩn bị rời đi, câu hỏi của Buck khiến anh hơi dừng lại. Frappel quay đầu nhìn qua, tóc vàng của vị quân thư kia khẽ lay động, ánh mắt vô tội chớp chớp, sau đó nở một nụ cười ngây ngô.
“Chỉ là một chuyến du hành mà thôi.” Frappel đứng lên, đáp: “Chúng ta cần thỏa mãn nhu cầu ‘cây rụng tiền’ của quân đoàn Z11, đồng thời cũng phải đảm bảo an toàn cho cậu ấy.”
Buck nghe xong thì đầy vẻ mơ hồ.
Frappel giọng vẫn nhàn nhạt nhưng nói rõ hơn một chút: “Nguyên soái Hastan phái cấp dưới của mình đến tinh cầu Z11.”
Nghe thấy cái tên quen thuộc, Buck lập tức hiểu ra.
“À à, cho dù nguyên soái Hastan là nhân vật quan trọng của tinh khu số 8, cũng không thể cướp Cordis của chúng ta được! Nếu không có cậu ấy, chúng ta biết đi đâu mà tìm một quân thư biết làm mỹ thực như vậy chứ?” Trong mắt Buck tràn đầy ý chí chiến đấu. “Nhất định phải bảo vệ Cordis của chúng ta thật tốt.”
Frappel nhìn Buck đang bừng bừng khí thế, chỉ có thể thở dài trong lòng. Dù nguyên soái Hastan là lãnh đạo tối cao của quân đoàn lớn nhất ở tinh khu thứ tám, nhưng quân đoàn bên họ vốn không được coi trọng, quan hệ trên dưới cũng chẳng mấy thân thiết. Tất nhiên, vị lão nguyên soái kia cũng không thể đường đột tới cướp trùng thật.
Lần này chẳng qua là Cordis muốn ra ngoài chơi, nên anh nhân tiện đi cùng để tránh rắc rối mà thôi. Ai từng thấy một trùng có thể lên làm lãnh đạo thực sự đều hiểu ý tứ trong đó, chuyện không thể đẩy lên thành xung đột bề ngoài được.
Buck thì vẫn nhớ mãi hương vị món ăn Cordis từng làm. Ở tinh cầu nấm này, ăn nấm sống lâu ngày, dù nó ngon hơn dịch dinh dưỡng, nhưng vẫn kém xa món ăn mà Cordis từng nấu. Vừa thấy cậu ta, anh ta đã sớm muốn được nếm lại món ngon ấy. Giờ nghe có trùng khác cũng muốn tranh giành đầu bếp này, lập tức chiến ý của anh ta bùng lên, song khi nhìn đến vị tướng quân có khí thế khiến cả quân đoàn yên lòng kia, anh ta cũng dần bình tĩnh lại.
Dù sao trong quân đoàn của họ, trùng quan tâm đến Cordis nhất chắc chắn là tướng quân.
“Đúng rồi tướng quân, ‘cây rụng tiền’ là cái gì vậy?” Thấy Frappel sắp đi, Buck vẫn tò mò đuổi theo. Dù là chuyện nhỏ, nhưng liên quan đến đầu bếp của họ thì anh ta không thể không để tâm.
Frappel nhớ lại ánh mắt hiểu ngầm giữa mình và Cordis khi ấy, giọng điệu vẫn thản nhiên: “Một cách nói hình dung năng lực kiếm tinh tệ rất giỏi.”
“Oa, chính xác thật!” Buck nghĩ đến sự thay đổi của quân đoàn mình, không biết họ nhờ vào đậu đất mà đã kiếm được bao nhiêu tinh tệ, chỉ nhìn vào mức sống hiện tại thôi cũng biết, dù quân phí có tăng gấp đôi trong mấy năm liền cũng chẳng theo kịp. Chỉ dựa vào đó cũng đủ thấy sức ảnh hưởng mà Cordis mang lại.
Tất cả thay đổi đều bắt nguồn từ Cordis, đúng là một cái cây biết sinh ra tài nguyên quý báu.
Buck muốn đưa Frappel đến nơi nghỉ ngơi. Tuy điều kiện ở căn cứ tạm thời không có gì khác biệt, nhưng tướng quân vẫn ở cùng loại ký túc xá như quân thư bình thường. Việc anh ta đích thân đưa tướng quân đi là để thể hiện sự tôn trọng.
“Không cần.” Frappel nhìn về phía Cordis đang ở xa.
Buck theo ánh mắt anh nhìn lại, nhỏ giọng nói: “À, vừa hay tôi cũng đang định đi tìm trung úy.”
Cordis cùng Ike và Reuel vừa xem xong ký túc xá, chuẩn bị ra ngoài xem thử quy trình sinh hoạt. Từ xa, họ đã thấy Frappel và Buck vừa đi ra từ nơi nghị sự, nghĩ chắc tướng quân vừa mới xong việc thế mà bọn họ đã xem xong chỗ ở của mình.
Cậu hơi có chút chột dạ, như thể những tháng ngày yên bình này của cậu đều được anh thay mình gánh vác.
Cùng Ike và Reuel tiến lại gần, chào theo nghi thức quân lễ, Cordis nói ra điều cậu đang thắc mắc:
“… Đến đâu để nhận quân phục với thiết bị hỗ trợ vậy?”
“Tại cửa hậu cần, trung úy, tôi dẫn cậu qua.” Buck nhanh nhẹn đáp.
Cordis hơi chột dạ liếc nhìn Frappel một cái.
“Cậu muốn cùng đi sao?” Frappel nhìn Cordis, như thể đang dò hỏi ý kiến của cậu.
Cordis lập tức gật đầu: “Cùng nhau, cùng nhau!” Được đi cùng đại lão như Frappel ra ngoài, cậu cảm thấy cảm giác mạo hiểm liền nhẹ bớt đi rất nhiều.
Ike, Reuel và Buck không có ý kiến gì, được đến tinh cầu nấm vốn đã là ngoài ý muốn vui mừng, mà còn có thể cùng tướng quân ra ngoài chơi thì đúng là may mắn nhân đôi.
Tinh cầu nấm đã có căn cứ tạm thời, nhưng trình độ kỹ thuật trong căn cứ này rất thấp, ra ngoài nếu không cẩn thận sẽ bị ảnh hưởng, nên mọi người đều phải mặc đồ phòng hộ và thiết bị hỗ trợ (mũ giáp tuần hoàn không khí, bộ lọc bào tử, lớp vật liệu chống ăn mòn…) hoàn chỉnh.
Cách phòng hộ đơn giản như vậy, với những trùng thông minh thì không ai thấy phiền toái.
Bọn họ gồm bốn trùng thêm hai quân thư hộ vệ, tổng cộng sáu trùng, sau khi thay trang bị xong là có thể rời căn cứ.
“Tín hiệu ngoài căn cứ rất yếu, tốt nhất đừng rời khỏi đội hình chính.” Buck nhắc nhở.
Điều này Cordis đã biết. Trước đó khi còn trên tinh hạm, Frappel từng nói với cậu rồi. Cậu cũng từng xem qua dữ liệu thu thập, là bản đồ mô hình mô phỏng bề mặt tinh cầu, nhưng nhiều khu vực vẫn chưa thăm dò được, bởi vì thảm thực vật trên tinh cầu này phát triển quá nhanh, có thể thay đổi chỉ trong một giây.
Ở một tinh cầu xa lạ chưa được khai phá, đi cùng những trùng quen thuộc là an toàn nhất.
Không thể coi thường bất kỳ sinh vật nào.
Cordis tự nhận giá trị chiến đấu của mình trong hàng ngũ quân thư gần như bằng không, nên cậu nghe rất nghiêm túc, dù sao cậu cũng rất quý trọng mạng nhỏ của mình.
“Anh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giữ bản thân trong phạm vi bảo hộ.” Cordis nói khẽ bên cạnh Frappel.
Nghe cậu nói vậy, tất cả trùng ở đó đều bật cười nhẹ. Đặc biệt là hai quân thư hộ vệ, nhiệm vụ chính của họ là bảo vệ Cordis (vì Frappel đã là trùng mạnh nhất trong quân đoàn, chẳng cần ai bảo vệ). Họ có đủ thực lực và tự tin để bảo vệ cậu, Cordis chịu phối hợp hành động như vậy khiến công việc của họ càng thuận lợi hơn.
Frappel ra hiệu cho Buck giới thiệu sơ qua tình hình chung quanh.
Tóc vàng của Buck khẽ lay động, anh ta hăng hái tiến lên, chen tới cạnh Cordis: “Trung úy, phía trước có một vùng nấm đỏ, ngay gần căn cứ của chúng ta! Nếu muốn ăn thử, chúng ta có thể qua đó ngay bây giờ!”
Gần như tất cả trùng ở đây đều từng ăn loại nấm đỏ đó, biết rõ nó ngon đến thế nào. Nghe Buck nhắc tới, hương vị ấy liền như lan trong miệng mỗi trùng.
Cordis cũng không ngoại lệ, cậu nuốt nước bọt, thuận miệng trêu: “Không phải căn cứ của chúng ta được xây ở đây cũng là vì tiện thu loại nấm đỏ đó sao?”
Sau câu nói này, cậu liền thấy mặt Buck thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, đúng là bị nói trúng tâm tư rồi.
Quân thư chẳng giỏi che giấu cảm xúc, Cordis cũng không ngờ mình nói đùa một câu lại trúng thật.
Nhưng nghĩ lại, loại nấm đó thơm ngon như vậy, mà quân thư đóng quân ở đây lại không có nhà ăn phục vụ như ở căn cứ, mỗi ngày chỉ có thể uống dịch dinh dưỡng, thì hương thơm từ nấm đỏ quả thật như thiên sứ ban cho họ một bữa ăn. Làm sao họ có thể bỏ qua chứ?
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Cordis tò mò hỏi thêm ngoài loại nấm đỏ, xung quanh có loại nấm nào khác cũng ngon không. Cậu đặc biệt chú ý đến khu rừng nấm san hô tím, thứ mà ngay cả động vật nhỏ ở đây cũng rất thích ăn.
“Tôi cũng rất tò mò về khu rừng đó. Nấm đỏ ở gần đấy sao? Có loại nấm nào khác ăn ngon không?”
“Nấm đỏ cũng ở cùng hướng đó!” Buck chắc chắn đáp.
“Vậy thì tốt quá.” Cordis xác định phương hướng của họ.
Nhắc đến nguyên liệu nấu ăn, tất cả quân thư đều rất ăn ý nghe lời Cordis. Nghe cậu nói vậy, mọi người lập tức xuất phát, đi theo hướng chưa từng đi qua.
Hai quân thư hộ vệ đi trước và sau bảo vệ, Ike và Reuel đi phía sau cùng, Cordis đi bên cạnh Frappel, còn Buck thì tự giác vừa đi vừa giới thiệu cho cậu.
Buck có niềm đam mê mãnh liệt với mỹ thực, nên ký ức về các loại nguyên liệu của anh ta rất tốt. Vừa đi anh ta vừa kể lại những loại nấm ngon mà mình đã ăn trong thời gian ở đây. Có vài loại tuy nhỏ, nhưng so với các nấm thường thì ngon hơn nhiều, chỉ tiếc là chúng ít nên chưa thể mang được về căn cứ.
Cordis bắt đầu nghi ngờ rằng đám trùng ở căn cứ tạm thời đã ăn hết mọi loại nấm quanh đây. Cậu liếc nhìn Buck với vẻ nghi vấn.
Lối hành động của trùng tộc luôn thẳng thắn và hơi thô bạo, quả thật có khả năng như thế thật.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Cordis nghe Buck kể rằng trong căn cứ có cả một “bảng xếp hạng nấm ngon”. Bảng này đã trở thành trò tiêu khiển hiếm hoi trên tinh cầu không có gì giải trí này. Tuy hơi nhàm chán, nhưng mỗi lần đổi ca hoặc ăn cơm, việc bàn luận về bảng xếp hạng lại thành niềm vui lớn.
Những quân thư đồng hành đều mới đến đây, nên khi nghe Buck kể, ai cũng hứng thú. Họ càng mong đợi những loại nấm ấy sẽ trở thành món ngon như thế nào khi qua tay Cordis.
Mặt đất bên ngoài có chút lạ, mỗi bước chân dẫm xuống đều có cảm giác dao động nhẹ như đạp lên mặt nước, mỏng manh hơn.
Rời khỏi phạm vi căn cứ, mỗi bước họ đi đều có thể khiến nấm mọc lên, vì tốc độ sinh trưởng của nấm ở đây cực nhanh. Toàn bộ tinh cầu này đều phủ đầy nấm, lớp đất dưới chân họ như luôn sẵn sàng cho trứng bào tử nảy mầm.
Cordis nhận ra điều đó vì cậu cảm thấy có một bước chân rất khác, mặt đất như đội lên. Dù cậu lập tức nhấc chân, nhưng cảm giác vẫn thấy kỳ quái.
Khi quay đầu nhìn lại, cậu thấy chỗ vừa dẫm đã nổi lên một bọc nhỏ, rồi nhanh chóng biến thành một cây nấm màu xám.
Dọc theo đường họ đi, những chỗ từng bước qua đều mọc lên từng cây nấm mới.
“Sinh lực mạnh mẽ quá.” Cordis cảm thán.
Ike cũng quay lại nhìn: “Tinh cầu này cực kỳ thích hợp cho nấm phát triển, không có thiên địch, nên chúng mọc rất nhanh.”
Reuel cười: “Giờ đã có thiên địch, nơi này sẽ trở thành nông trại tự nhiên của chúng ta.”
“Vậy thì tốt, cho chúng nó biết cạnh tranh là gì.” Ike nhướng mày đáp.
Cordis nhìn ra xa, thấy rừng cây nhỏ gần căn cứ trông không quá lớn, phần lớn vẫn là các loại nấm to nhỏ khác nhau, chủng loại đa dạng. Trên mặt đất, những cây nấm nhỏ mới mọc lên so với những nấm khổng lồ cao chót vót kia thì như thuộc về hai giống loài khác nhau.
Đi được một lúc, Cordis dần quen với việc mỗi bước chân của mình đều khiến nấm mọc lên, nhưng rồi cậu lại phát hiện một điều khác, các loại nấm ở đây dường như sẽ cắn nuốt lẫn nhau. Nếu không quan sát kỹ thì rất khó nhận ra, nhưng những cây nấm mới mọc gần nấm khác loại thường rất nhanh bị hấp thu hết dinh dưỡng.
Cordis quan sát thấy hai loại nấm mọc rất gần nhau, nhìn kỹ một lúc thì Frappel nhắc:
“Cây nhỏ đang bị cây lớn nuốt đấy.”
Cordis cúi xuống xem, quả nhiên thấy cây nấm nhỏ vừa nhú lên đang co rút dần, còn cây nấm to hơn, rực rỡ hơn thì khẽ rung lên.
“Tinh cầu này thật sự không quá an toàn.” Cordis khẽ nói, không kìm được mà nhắc lại một lần.
Frappel nghe vậy, ánh mắt liếc nhẹ sang cậu. Cordis chớp chớp mắt, đi thêm vài bước mới chợt hiểu ra, chắc anh cho rằng so với tinh thú, những thứ này chỉ là chuyện nhỏ nhặt, chẳng đáng lo.
Các quân thư xung quanh đều nghe thấy rõ ràng cuộc đối thoại nhỏ cùng động tác của họ. Dù sao thì thể chất trùng tộc đã cực mạnh, mà bọn họ lại đều là quân thư ưu tú, nên âm thanh khẽ thôi cũng lọt vào tai. Tuy nhiên, thấy tướng quân Frappel hành sự khác với thường ngày, dù bình thường uy thế nghiêm nghị, nay lại bình thản như vậy, chẳng ai dám đùa cợt hay xen vào.
Chỉ có Buck là vẫn vô tư không nhận ra sự khác biệt ấy. Anh ta vừa đi vừa kể mấy chuyện buồn cười, tiện thể chia sẻ vài chuyện khi đội của họ mới đặt chân đến tinh cầu, như lần đầu dựng lều thì bị nấm ăn thịt tấn công, suýt thì dính đòn; hay loại nấm nào đó có lớp nhầy có mùi đặc biệt, dính vào người thì rửa mãi không sạch…
Rừng cây tưởng như rất gần, nhưng với tốc độ bước đi nhanh của quân thư, họ cũng phải mất mười phút mới đến nơi.
Dưới rừng phi lao, các khóm nấm san hô cao tới đầu gối họ, có đủ sắc màu: xám nhạt, đỏ, trắng, hồng, tím, vàng… rực rỡ hơn cả san hô dưới đáy biển. Hình dáng có loại giống cây san hô, có loại lại giống núi san hô.
Cordis sờ thử một nhánh, cảm giác xúc cảm khi chạm quả thật giống san hô, cậu đưa lên mũi ngửi,có chút mùi chua nhẹ.
“Nó ăn vào giòn giòn, có trùng thích mùi vị này, có trùng lại không chịu nổi.” Nhìn nét mặt Buck, Cordis liền biết anh ta thuộc nhóm không thích loại nấm san hô này.
“Loại này đem xào thì ngon đấy.” Cordis vung tay: “Mọi người mau lên, hái nhiều vào.”
Nói xong, cậu làm mẫu, tay khẽ nắm lấy gốc nấm san hô rồi nhẹ nhàng nhổ lên, rất nhanh một cụm màu trắng đã được kéo ra khỏi đất.
Các quân thư khác học theo động tác của cậu, lần lượt thu hoạch. Chẳng mấy chốc, xung quanh đã chất đầy mấy đống nấm san hô.
Trước khi ra ngoài Cordis đã đặc biệt dùng tinh thần lực dọn dẹp vòng cổ không gian, nên giờ có đủ chỗ để cất giữ nguyên liệu. Cậu nhanh chóng thu hết các cụm nấm san hô vào đó.
Sau đó, họ không đi về hướng bãi phi lao, mà rẽ sang một bên- nơi mọc đầy nấm đỏ, thứ mà bất kỳ ai từng ăn qua đều không quên được. Mọi người lập tức tăng tốc.
Đi qua một khúc quanh, cảnh sắc xung quanh liền thay đổi. Những cây nấm thấp bé dần biến mất, thay vào đó là những cây nấm đỏ khổng lồ, trông như những ngôi nhà. Cả rừng nấm đỏ thẫm sừng sững, tán nấm rộng che cả bầu trời. Càng đến gần, mùi hương kỳ lạ tỏa ra từ chúng càng nồng.
Những cây nấm này có cái to như căn phòng, có cái nhỏ chỉ như bàn đá, càng lớn thì sắc đỏ trên mũ nấm càng đậm.
Một hàng quân thư tiến gần, ai cũng đứng lại quan sát. Dù đội mũ giáp chỉ ngửi được thoang thoảng mùi hương, nhưng hiệu ứng mê hoặc vẫn rõ rệt.
Cordis nhìn những cây nấm lớn nhỏ không đều, đề nghị: “Chúng ta nên lấy mỗi loại một ít mang về, xem thử chúng khác nhau chỗ nào.”
Buck cùng các quân thư khác lập tức lấy dụng cụ, chia nhau làm việc, bắt đầu cắt nấm.
Frappel kéo Cordis lại, không cho cậu tiến lên. Họ còn cách đám nấm một khoảng. Rất nhanh, Cordis liền thấy Ike và Reuel dừng động tác, rồi bước sang một bên.
Buck lập tức đấm mạnh vào vai họ, khiến hai quân thư kia giật mình tỉnh lại, hóa ra họ vừa bị nấm thôi miên. Lấy lại tinh thần, cả hai liền nổi chiến ý, tiếp tục chặt cây nấm xuống.
Cordis lúc này mới nhận ra, hỏi Frappel: “Vừa rồi Buck nói ‘suýt nữa bị nấm ăn thịt’, là loại nấm đỏ này phải không?”
“Ừ.” Frappel đáp ngắn gọn. Anh quan sát Cordis, không thấy cậu sợ hãi,nảy lên chút tò mò trong lòng. Đôi mắt xanh nhạt của anh khẽ dừng lại trên gương mặt cậu.
Cordis quay sang, bắt gặp ánh nhìn đó, liền cười: “Anh đoán tôi đang nghĩ gì?”
“Không biết.” Frappel trả lời rất thật.
“Tôi nghĩ… để ăn được một món ngon, thật chẳng dễ chút nào.” Cordis khẽ than, nhưng nơi khóe môi vẫn cong lên: “Không còn cách nào, nó ngon quá mà.”
Frappel không nhận ra anh cũng đang nhoẻn cười. Phản ứng của Cordis ngoài dự liệu của anh, trái ngược hẳn với những gì anh tưởng tượng về phản ứng của cậu khi tới tinh cầu này.
Cordis nghiêng đầu suy nghĩ: “Tôi tính sau khi về sẽ xào nấm san hô, rồi nấu canh nấm đỏ, anh thấy sao?”
“Được.” Frappel đáp ngay, hoàn toàn không do dự, bất cứ quyết định nào liên quan đến đồ ăn của Cordis, anh đều vô điều kiện tán thành.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.