511 chữ · ~4 phút đọc
“Được.”
Diệp Cửu vẻ mặt hờ hững xua tay: “Sự tình tôi đều biết cả rồi bà đi ra ngoài trước đi, Tôi cùng Trúc Tử một mình ở lại một lát.”
Phu nhân khóc lóc một trận, vốn định muốn chửi bậy vài tiếng nhưng bà ta thật sự không có gan làm trái lời đối phương, cho nên bà ta cúi đầu lui ra ngoài.
Một lúc sau Triệu Thiết Trụ mới chậm rãi tỉnh lại, liếc mắt nhìn thấy Diệp Cửu đang ngồi bên giường, hưng phấn ngồi dậy: "Cửu gia?"
"Sao người lại tới đây?"
Diệp Cửu ấn hắn khoát khoát tay: “Nằm xuống nói đi, cậu bị thương nặng như vậy, tôi đương nhiên phải tới thăm cậu rồi.”
“Mọi chuyện tôi đều nghe nói qua rồi, người đã đánh phế cậu chính là tên tiểu tử họ Lương đúng không?”
“Còn ở cùng khu với cậu phải chứ?”
Khi Lương Siêu được nhắc đến, Triệu Thiết Trụ nghiến răng và gật đầu mạnh mẽ: "Cửu gia, Thiết Trụ xin lỗi cậu, lần này tôi đã khiến cho người phải xấu hổ rồi."
“Không sao đâu!”
“Gặp phải những chuyện này trong giang hồ cũng là không tránh được, yên tâm đi, lần này tôi nhất định sẽ trả lại công bằng cho cậu."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Triệu Thiết Trụ nghe vậy mừng rỡ, nhưng giây sau lông mày lập tức nhăn lại: "Cửu gia, tiểu tử kia là con rể lớn nhất của Liễu Huy Hoàng. Hơn nữa hình như còn có quan hệ rất tốt với tiểu thư Dương gia."
"Tôi sợ rằng..."
"Sợ?"
Diệp Cửu hừ lạnh một tiếng, mắng: “Cậu ở bên cạnh tôi nhiều năm như vậy, dũng khí khi còn trẻ đi đâu cả rồi?"
"Hay ý của cậu là, trải qua mấy năm sống thoải mái, ngay cả tính khát máu của cậu cũng bị mai một rồi?”
“Liễu Huy Hoàng ông ta, Dương gia đương nhiên không dễ chọc, nhưng Diệp Cửu ta sao có thể là quả hồng mềm để bọn họ nhào nặn? Bất kể ai làm tổn thương người của ta, đều phải đưa ra một lời giải thích!"
Sau khi nghe điều này, Triệu Thiết Trụ đã rất phấn khích.
Đi theo người đại ca như vậy đúng là không sai mà!
Nhưng ngay khi gã ta chuẩn bị bật khóc để cảm ơn, giọng nói của Diệp Cửu đột ngột thay đổi, ông ta vỗ vỗ vai gã nói: "Hai ngày này cậu ở bệnh viện dưỡng thương, một lát nữa tôi sẽ dẫn tên nhóc họ Lương kia đi cùng đến đây để hắn cúi đầu xin lỗi cậu."
Ý khỉ gì vậy chứ?
Xin lỗi
Bản thân bị thương nặng đến mức cụt cả hai tay! Đây chỉ một lời xin lỗi có thể bù đắp được sao?
Nếu Cửu gia nói lời này, có nghĩa là ông ta đã động lòng quý trọng nhân tài, nếu bản thân mình cứ tiếp tục than vãn cho mình thì đúng là không biết thức thời.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.