550 chữ · ~4 phút đọc
Oanh!
Một câu nói nhẹ nhàng lại như một quả bom ầm ầm nổ vang trong đầu Lương Siêu!
Sau một khắc, hắn như trở lại biển lửa lúc trước, trở lại đoạn ký ức đầy máu và lửa, nước mắt và thù hận, đau đớn thê lương đến mức ăn sâu vào xương tuỷ...
Cha mẹ và toàn bộ Lương gia mà Lương Nghiên vẫn luôn nhớ mong, bây giờ đã không còn tồn tại, chỉ có điều vì con bé được cha mẹ đưa ra ngoài trước khi Lương gia hủy diệt hai ngày nên đến nay còn chưa biết mà thôi.
"Anh, anh ơi?" Thấy Lương Siêu mất tập trung, Lương Nghiên nhẹ nhàng lay lay hắn.
"Chúng ta về Đế Kinh đi, Nghiên Nghiên nhớ nhà, càng nhớ cha mẹ..."
"Haiz..." Lương Siêu hít sâu một hơi, cố đè nén đau khổ không ngừng tuôn ra trong lòng, lộ ra một nụ cười rất miễn cưỡng, khẽ véo khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò của Lương Nghiên và nói: "Nghiên Nghiên ngoan, cha mẹ có rất nhiều chuyện phải xử lý, đã ra nước ngoài rồi."
"A?"
"Vậy khi nào cha mẹ trở về? Đã lâu rồi em không gặp họ..."
"Chắc là... Nhanh thôi." Lương Siêu thuận miệng nói cho qua chuyện, lập tức ôm lấy Lương Nghiên vội vàng đổi chủ đề: "Cha mẹ không ở bên cạnh, còn không phải có anh rồi sao?"
"Trước khi cha mẹ trở về, anh dẫn em đi khắp trong nước chơi cho đã một lần, ngày mai chúng ta xuất phát đến Thiên Hải, nơi đó thú vị lắm đấy."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Dù sao con nít vẫn rất dễ dụ, rất nhanh Lương Nghiên đã bị chọc cho cười khanh khách không ngừng, nắm chặt cánh tay Lương Siêu.
"Anh ơi, có anh ở bên cạnh thật tốt!"
"Vậy anh sẽ luôn ở bên cạnh Nghiên Nghiên đúng không?"
Lương Siêu chân thành gật đầu: "Ừ, đúng vậy!"
"Nếu như Nghiên Nghiên nhà ta lớn lên lấy chồng còn không chê anh phiền, vậy anh sẽ luôn ở bên em cả đời."
"Được!"
"Nghiên Nghiên nhất định không bao giờ ngại anh phiền! Chúng ta móc ngoéo đi!"
Lương Siêu rất phối hợp mà móc ngón tay với cô, giống như mấy năm trước vậy.
"Móc ngoéo giao hẹn."
"Một trăm năm, không cho phép nuốt lời, ai nuốt lời là con chó ghẻ!"
Đêm khuya, bên ngoài biệt thự.
Lương Siêu ngồi trên bậc thang, từ trước đến nay hắn không hút thuốc, nhưng lúc này lại châm một điếu thuốc rồi ngậm vào miệng, rít hơi này tới hơi kia, hi vọng có thể dùng cách này để giải toả buồn bực và thù hận trong lòng.
"Cha, mẹ, lúc trước rốt cục là ai hại hai người?"
"Nhưng nếu cha mẹ biết thì vì sao chưa từng đề cập với mình nửa câu?"
Thì thầm vài tiếng, Lương Siêu lại móc ra một khối ngọc bội rồi ngắm nhìn, đây là thứ duy nhất mà cha mẹ giao cho hắn trước khi xảy ra chuyện.
Mà sư phụ không chỉ một lần dặn dò hắn, nhất định phải giữ gìn khối ngọc bội này kỹ bên người, tuyệt không thể tuỳ tiện cho ai xem.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.