dàng đặt lên trán Vân Viễn, vẻ mặt cô ấy cũng thả lỏng hơn đôi chút, sau đó cô ấy mỉm cười nói: “Nhiệt độ cơ thể cũng đã khôi phục bình thường rồi, thật tốt quá, vừa rồi suýt chút nữa ta đã bị doạ chết. Tiểu Viễn, trong người ngươi có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?” Đối diện với đôi mắt tràn đầy thân thiết của cô gái, Vân Viễn có chút đờ đẫn lắc đầu…Tinh thần rơi vào trạng thái mông lung.
Vong Ngữ
Tiên Hiệp · Huyền Huyễn